Thông tin sách

Gia Tể Tân Ước Của Đức Chúa Trời

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: God's New Testament Economy
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 10

Untitled Document

CHƯƠNG MƯỜI

SỰ THĂNG THIÊN CỦA CON VÀ BÁP-TÊM TRONG LINH (4)

Kinh Thánh: Lu. 24:49; Công. 1:5, 8; 2:4; 10:44, 46; 4:8, 31; 13:9; 8:14-17; 9:13-17; 19:1-7; 6:3, 5; 7:55; 11:24; 13:52; 8:29, 39; 13:2; 15:28; 16:6-7; 20:23, 28; 21:4, 11

GIA TỂ TÂN ƯỚC CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI LIÊN QUAN ĐẾN LINH TRONG SÁCH CÔNG VỤ CÁC SỨ ĐỒ

Trong chương này, chúng ta cần nhìn thấy gia tể Tân Ước của Đức Chúa Trời liên quan đến Linh trong sách Công vụ các Sứ đồ.

Báp-têm Trong Linh

Điều đầu tiên được thành tựu trong gia tể Tân Ước của Đức Chúa Trời liên quan đến Linh trong sách Công vụ các Sứ đồ là báp-têm trong Linh. Điều này đã được thành tựu qua hai trường hợp. Trường hợp đầu xảy ra vào ngày Ngũ Tuần khi một trăm hai mươi người được báp-têm (Công. 2:1-4), và lần kia là tại nhà Cọt-nây (Công. 10:24, 44-46). Nhờ hai trường hợp này mà Đầu, tức Đấng Christ, hoàn tất việc báp-têm trong Linh trên toàn bộ Thân thể của Ngài. Vào ngày Ngũ Tuần, Ngài báp-têm phần bao gồm người Do Thái trong Thân thể, và tại nhà Cọt-nây, Ngài báp-têm phần bao gồm người Ngoại vì Thân thể Đấng Christ bao gồm người Do Thái và người phi Do Thái. Tất cả tín đồ Do Thái cần nhận thức rằng họ đã được báp-têm trong Linh vào ngày Ngũ Tuần cùng với Phi-e-rơ và một trăm hai mươi người. Tín đồ phi Do Thái phải nhận thức rằng họ đều đã được báp-têm tại nhà Cọt-nây.

Vào ngày Ngũ Tuần, một trăm hai mươi môn đồ được đầy dẫy Thánh Linh và bắt đầu nói những thứ tiếng khác (Công. 2:4). Lúc ấy nhiều người Do Thái tản mác khắp nơi trở về Giê-ru-sa-lem (Công. 2:5). Đa số những người Do Thái ấy không thể nói thông thạo tiếng Hê-bơ-rơ; Vì vậy, có nhu cầu về [ơn] nói các thứ tiếng [lạ]. Công vụ các Sứ đồ 2:7-11 cho thấy những người Do Thái ấy nói nhiều ngôn ngữ khác nhau. Nói các thứ tiếng [lạ] vào ngày Ngũ Tuần là về mặt gia tể vì cần hiệp nhất người ta lại bởi ngôn ngữ để tất cả có thể hiểu nhau.

Cũng vậy, Thánh Linh đổ xuống trên nhà Cọt-nây và họ nói các thứ tiếng [lạ] (Công. 10:44, 46). Vì nhà Cọt-nây là người Ngoại nên họ cần nói các thứ tiếng [lạ]. Tín đồ Do Thái tưởng sự cứu rỗi của Chúa chỉ dành cho Israel. Thậm chí Phi-e-rơ cũng nghĩ như vậy cho đến khi Chúa mặc khải cho ông hoàn toàn khác hẳn (Công. 10:28-29). Tiếp nhận người Ngoại là một chuyện lớn đối với người Do Thái. Người Do Thái không bao giờ hiệp một với người Ngoại. Họ không muốn ăn uống, giao thiệp hay tiếp xúc với người Ngoại. Thậm chí họ kết án những nhà cai trị La Mã và coi những người ấy như kẻ cướp. Cọt-nây là một nhà cai trị (Công. 10:1), một người cai trị của đế quốc La Mã thuở xưa. Vì vậy, Chúa đã phải khiến nhà Cọt-nây nói các thứ tiếng [lạ] để bày tỏ cho Phi-e-rơ và những anh em Do Thái khác thấy rằng tất cả những người Ngoại ấy đã nhận được cùng một ân tứ và cùng một ân điển mà họ đã có vào ngày Ngũ Tuần (Công. 10:44-48). Sau khi nghe nhà Cọt-nây nói các thứ tiếng [lạ] và tôn đại Đức Chúa Trời, Phi-e-rơ nói: “Ai có thể ngăn cấm nước để làm báp-têm cho những người này, là kẻ đã nhận được Thánh Linh cũng như chúng ta?” (10:47). Nói các thứ tiếng [lạ] trong trường hợp này là để hiệp nhất các tín đồ thành một Thân thể. Tuy nhiên, việc nói các thứ tiếng [lạ] trong phong trào Ngũ Tuần ngày nay không hiệp nhất người ta mà lại gây chia rẽ họ.

Sự Đổ Đầy Linh Ở Bên Ngoài Vì Quyền Năng

Được đổ đầy (pletho, tiếng Hi Lạp) Linh ở bên ngoài để có quyền năng là kinh nghiệm về báp-têm trong Linh (Lu. 24:49; Công. 1:5, 8). Trong Công vụ các Sứ đồ 2:2, một cơn gió ào ạt mãnh liệt đầy dẫy cả căn nhà, là nơi các môn đồ đang ngồi. Trong câu này, có một từ ngữ Hi Lạp khác được dịch là được đổ đầy, đó là pleroo. Chữ Hi Lạp này có nghĩa là sự đổ đầy bên trong, đổ đầy điều gì đó ở bên trong. Cùng một lúc, cơn gió đầy dẫy căn nhà và cũng đổ đầy một trăm hai mươi người. Về cơn gió đầy dẫy căn nhà là sự đổ đầy bề trong, nhưng đối với một trăm hai mươi người, đó là sự đầy dẫy bề ngoài (pletho – Công. 2:4). Khi nước đổ đầy hồ báp-têm, đó là sự đổ đầy bề trong (pleroo). Khi những người chịu báp-têm bước xuống nước, nước đầy dẫy họ bên ngoài. Đó là sự đầy dẫy bên ngoài (pletho).

Kinh Nghiệm Của Phi-e-rơ

Phi-e-rơ lại được đầy dẫy (pletho) Thánh Linh và giảng lời trong Công vụ các Sứ đồ 4:8. Vào ngày Ngũ Tuần, Phi-e-rơ đã được đầy dẫy một lần. Đó là kinh nghiệm khởi đầu về báp-têm của ông, và Công vụ các Sứ đồ 4:8 là kinh nghiệm theo sau. Điều này không có nghĩa là ông được báp-têm trong Linh hai lần, nhưng có nghĩa là ông áp dụng kinh nghiệm về báp-têm trong Linh lần thứ hai.

Trong Công vụ các Sứ đồ 4:31, Phi-e-rơ và những người với ông lại được đầy dẫy (pletho) Thánh Linh và mạnh dạn giảng lời của Đức Chúa Trời. Đây là lần thứ ba Phi-e-rơ kinh nghiệm báp-têm trong Linh. Đây không phải là lần thứ ba ông được báp-têm, nhưng là lần thứ ba ông kinh nghiệm về báp-têm. Câu Kinh Thánh này không nói rằng Phi-e-rơ được đầy dẫy Thánh Linh và nói các thứ tiếng [lạ]. Trái lại, câu ấy nói ông và các môn đồ khác mạnh dạn giảng lời của Đức Chúa Trời. Tuy nhiên, ngày nay một vài nhóm theo phong trào Ngũ Tuần nói các thứ tiếng [lạ] mỗi khi họ đến với nhau. Nhưng đối với Phi-e-rơ và các môn đồ khác lại không phải như vậy. Phi-e-rơ lặp lại nhiều lần việc giảng lời cách mạnh dạn, chứ không phải việc nói các thứ tiếng [lạ]. Ông nói ra Đấng Christ; ông nói tiên tri nhiều lần theo cách này. Tuy nhiên, khi cần nói các thứ tiếng [lạ], Đức Chúa Trời thực hiện điều ấy qua họ.

Kinh Nghiệm Của Phao-lô

Lần đầu tiên Phao-lô kinh nghiệm báp-têm trong Thánh Linh là lúc ông được đầy dẫy (pletho) Thánh Linh sau khi được hoán cải (Công. 9:17). Sau đó, ông lại kinh nghiệm điều này khi ông được đầy dẫy (pletho) Thánh Linh trong chức vụ (Công. 13:9). Theo lời tường thuật của sách Công vụ các Sứ đồ, đó là lần thứ hai Phao-lô được đầy dẫy Thánh Linh ở bên ngoài, tức về mặt gia tể.

Ba Trường Hợp Đặc Biệt

Có ba trường hợp đặc biệt của các tín đồ được đầy dẫy với Linh ở bên ngoài mà chúng ta cần xem xét. Trước hết, Thánh Linh đổ trên những người Sa-ma-ri qua việc Phi-e-rơ và Giăng đặt tay trên họ (Công. 8:14-17). Trong hai trường hợp tạo nên báp-têm trong Linh (vào ngày Ngũ Tuần và tại nhà Cọt-nây) thì không có việc đặt tay vì Đầu trực tiếp báp-têm Thân thể Ngài trong Linh. Tuy nhiên, đối với người Sa-ma-ri, đối với Sau-lơ người Tạt-sơ (Công. 9:13-17) và mười hai môn đồ tại Ê-phê-sô (Công. 19:1-7), thì lại cần các Chi thể của Thân thể đặt tay trên họ. Người đặt tay là một Chi thể của Thân thể, và báp-têm là trên Thân thể. Khi một Chi thể của Thân thể đặt tay trên một người khác, đó là để truyền những gì trên Thân thể đến với Chi thể mới ấy.

Qua sự rao giảng của Phi-líp, một số người Sa-ma-ri trong Công vụ các Sứ đồ chương 8 tin vào Chúa Jesus (c. 12). Người Sa-ma-ri bị người Do Thái khinh miệt, và người Do Thái không giao du với họ (Gi. 4:9). Nay một số người trong vòng họ lại tin vào Chúa Jesus qua sự rao giảng Phúc Âm của vài tín đồ Do Thái. Tin ấy truyền đến Giê-ru-sa-lem, và Hội thánh sai Phi-e-rơ và Giăng đến Sa-ma-ri thăm viếng họ (c. 14). Sau khi cầu nguyện cho những tín đồ ấy, Phi-e-rơ và Giăng đặt tay trên họ, và Linh đổ xuống trên họ. Đây là sự đầy dẫy Linh bên ngoài về mặt gia tể. Việc Phi-e-rơ và Giăng đặt tay trên những tín đồ Sa-ma-ri ấy xác nhận rằng họ được thêm vào Thân thể Đấng Christ và được Thân thể Đấng Christ chấp nhận. Là những người đại diện cho Thân thể Đấng Christ, Phi-e-rơ và Giăng đã đồng nhất họ với Thân thể Đấng Christ và truyền cho họ những gì Thân thể Đấng Christ có được.

Sau-lơ người Tạt-sơ cũng được đầy dẫy Thánh Linh ở bên ngoài qua việc A-na-nia đặt tay trên ông (Công. 9:13-17). Sau-lơ người Tạt-sơ là một người Do Thái quyết liệt chống đối Hội thánh đến cùng. Mọi người trong Hội thánh đều sợ hãi ông, nhưng Chúa lại gặp ông trên đường đến Đa-mách và trực tiếp cứu ông (Công. 9:3-6). Tuy nhiên, Chúa hiện đến với A-na-nia trong một khải tượng và truyền ông đi đến một con đường tên là Ngay Thẳng và hỏi thăm một người tên Sau-lơ tại nhà Giu-đa. Là một Chi thể nhỏ bé của Thân thể Đấng Christ, A-na-nia ra đi và nói với Sau-lơ những điều Chúa đã phán cùng ông. Rồi ông đặt tay trên Sau-lơ và Thánh Linh sau đó đã giáng xuống Sau-lơ. Đây là một sự xác nhận mạnh mẽ rằng Sau-lơ, một kẻ chống đối Hội thánh, đã được Chúa cứu và tiếp nhận vào Thân thể Ngài. Đây là một trường hợp đặc biệt khác cần sự đặt tay để đồng nhất Phao-lô như là một Chi thể của Thân thể Đấng Christ và truyền cho ông những gì ở trên Thân thể Đấng Christ.

Trường hợp đặc biệt thứ ba là với mười hai môn đồ tại Ê-phê-sô, là những người tiếp nhận sự rao giảng của Giăng Báp-tít, mà sự rao giảng ấy không phải là Phúc Âm trọn vẹn. Sau khi họ tiếp nhận Phúc Âm trọn vẹn, Phao-lô đặt tay trên họ, và họ nói các thứ tiếng [lạ] và nói tiên tri (Công. 19:1-7). Phao-lô đặt tay trên những người tín đồ phi Do Thái tại Ê-phê-sô ấy để truyền những gì trên Thân thể Đấng Christ cho họ. Họ cũng nói các thứ tiếng [lạ] vì họ là những người Ngoại. Họ cần dấu hiệu này để các tín đồ Do Thái khác nhận biết họ đã được Chúa tiếp nhận. Cả ba trường hợp đều cần sự đặt tay. Tất cả những tín đồ ấy đều nhận được Linh trên họ, không phải trực tiếp từ Đầu, mà gián tiếp qua Thân thể.

Được Đầy Dẫy Linh Bên Trong Vì Sự Sống

Những ai được đầy dẫy Linh ở bên ngoài là vì quyền năng, được báp-têm vào trong Thân thể, thì bắt đầu uống một Linh (1 Cô. 12:13). Khi bắt đầu uống Linh, bên trong họ trở nên đầy dẫy Linh. Điều này là sự sống theo phương diện bên trong và phương diện yếu thể tính vì sự sống. Được báp-têm vào trong Linh là được đầy dẫy với Linh ở bên ngoài vì quyền năng, nhưng uống Linh là để được đầy dẫy (pleres là từ ngữ ra từ chữ pletho, tiếng Hi Lạp) Linh ở bên trong vì sự sống. Sau khi đã được báp-têm vào trong Linh ở bên ngoài, chúng ta tiếp tục uống Linh và trở nên đầy dẫy Linh ở bên trong.

Có bốn trường hợp trong sách Công vụ các Sứ đồ minh họa vấn đề được đầy dẫy với Linh ở bên trong vì sự sống. Trong Công vụ các Sứ đồ 6:3, bảy người được tuyển chọn là những người đầy dẫy Thánh Linh và sự khôn ngoan. Công vụ các Sứ đồ 6:5 cho biết Ê-tiên là một người đầy dẫy đức tin và Thánh Linh. Công vụ các Sứ đồ 7:55 lại nói với chúng ta là Ê-tiên đầy dẫy Thánh Linh. Sau cùng, Công vụ các Sứ đồ 11:24 nói rằng Ba-na-ba là một người tốt, đầy dẫy Thánh Linh và đức tin. Đầy dẫy Linh trong những câu Kinh Thánh này không phải vì quyền năng bên ngoài, mà vì sự sống bên trong.

Sự Đổ Đầy Linh Bên Trong Vì Sự Sống

Công vụ các Sứ đồ 13:52 nói với chúng ta rằng các môn đồ đầy dẫy sự vui mừng và Thánh Linh. Đây là được đổ đầy (pleroo là từ ngữ ra từ chữ pleres, tiếng Hi Lạp) Linh ở bên trong vì sự sống. Sau khi được báp-têm trong Linh, các môn đồ bắt đầu uống Linh và trở nên đầy dẫy Linh. Họ được đổ đầy bên trong nhiều lần cho đến khi họ được đầy dẫy Thánh Linh. Chữ “vui mừng” trong câu này cho biết loại đổ đầy bên trong của Linh này là vì sự sống bề trong chứ không phải vì công tác.

Sự Hướng Dẫn Của Linh

Trong sách Công vụ các Sứ đồ, ngoài sự đổ đầy Linh bên ngoài, được đầy dẫy Linh ở bên trong và sự đổ đầy bên trong của Linh, còn có sự hướng dẫn của Linh. Trong Công vụ các Sứ đồ 8:29 và 39, nhà truyền giáo Phi-líp vui hưởng sự hướng dẫn của Linh: “Linh phán cùng Phi-líp: Hãy đến gần và đi theo xe ấy”, và “khi ở dưới nước lên thì Linh của Chúa cất Phi-líp đi”. Trong 13:2, những anh em tại An-ti-ốt vui hưởng sự hướng dẫn của Linh trong việc biệt riêng Ba-na-ba và Sau-lơ cho công tác: “Đang khi họ phụng sự Chúa và kiêng ăn, thì Thánh Linh phán rằng: Hãy biệt riêng Ba-na-ba và Sau-lơ cho Ta để làm công việc Ta đã gọi họ làm”. Trong 15:28, các anh em tại Giê-ru-sa-lem gửi một bức thư cho những Hội thánh người Ngoại, bày tỏ sự hướng dẫn của Thánh Linh: “Vì Thánh Linh và chúng tôi đều lấy làm tốt mà chẳng gán gánh nặng gì hơn trên anh em ngoài mấy điều cần yếu này”.

Trong 16:6, Phao-lô và Ti-mô-thê bị Thánh Linh ngăn cấm rao giảng lời tại A-si. Hơn nữa, “Tới ngang My-si rồi, họ thử vào Bi-thi-ni, nhưng Linh Jesus không cho” (c. 7). Phao-lô và Ti-mô-thê đã được Linh Jesus hướng dẫn. “Linh Jesus” là một nhóm chữ đặc biệt, có ý nghĩa khác với “Linh Đức Chúa Trời”. Vì Jesus đã là một con người, và vẫn là một con người, “Linh Jesus” là Linh của con người Jesus. Vì Linh Jesus sở hữu nhân tính, Ngài có thể hướng dẫn các sứ đồ, là những người đang truyền bá Đấng Christ phục sinh và thăng thiên trong nhân tính của mình giữa vòng nhân loại.

Trong 20:23, Phao-lô nói: “Từ thành này sang thành kia Thánh Linh đã nghiêm trang phán với tôi rằng xiềng xích và hoạn nạn đang chờ đợi tôi”. Dầu đây là lời Thánh Linh tuyên phán với Phao-lô, điều ấy bày tỏ dấu hiệu Ngài hướng dẫn ông. Cũng trong câu 28 của chương này, Phao-lô nói với các trưởng lão của Hội thánh tại Ê-phê-sô rằng: “Thánh Linh đã đặt anh em làm giám mục để chăn dắt Hội thánh của Đức Chúa Trời”. Trưởng lão của các Hội thánh đã được các sứ đồ chỉ định (14:23). Nhưng tại đây, Phao-lô lại nói Thánh Linh đã đặt các trưởng lão làm giám mục để chăn dắt Hội thánh. Điều này cho thấy việc các sứ đồ chỉ định trưởng lão là ở dưới sự hướng dẫn của Thánh Linh. Trong 21:4, các môn đồ ở Ty-rơ “qua Linh bảo Phao-lô là đừng đặt chân đến Giê-ru-sa-lem”. Đây là một sự hướng dẫn trực tiếp của Linh ban cho Phao-lô qua vài môn đồ. Trong câu 11 của chính chương này, tiên tri A-ga-bút tự trói tay chân mình bằng dây nịt của Phao-lô mà nói rằng: “Thánh Linh phán như vầy: Tại Giê-ru-sa-lem, dân Do Thái sẽ trói người có dây nịt này như vậy, và nộp vào tay người Ngoại”. Đây là một lời nói trước bày tỏ dấu hiệu về sự hướng dẫn của Thánh Linh dành cho Phao-lô. Tất cả những trường hợp này cho chúng ta thấy rằng các sứ đồ và môn đồ trong sách Công vụ các Sứ đồ là những người sống, chuyển động, công tác, lao khổ, đi lại và làm mọi sự đều bởi sự hướng dẫn của Linh, tức Đấng không những là Thánh Linh của Đức Chúa Trời mà còn là Linh Jesus. Bên ngoài họ được đổ đầy Linh quyền năng về mặt gia tể để thực thi công tác của gia tể Tân Ước của Đức Chúa Trời, và bên trong họ được đổ đầy Linh sự sống về mặt yếu thể tính để sống sự sống của Đức Chúa Trời Tam Nhất đã-trải-qua-tiến-trình. Kết quả là họ chuyển động, bước đi, công tác, hành động, đi lại và làm mọi sự đều bởi Linh như là những người của Linh. Đó là những Chi thể của Thân thể Đấng Christ, sống và chuyển động trên đất này vì chứng cớ của Đấng Christ phục sinh và thăng thiên, và vì sự hoàn thành kế hoạch của Đức Chúa Trời theo gia tể đời đời của Ngài. Bây giờ chúng ta có Đầu ở trên các từng trời và Thân thể ở dưới đất đang sống và phối hợp với nhau để sống sự sống của Đức Chúa Trời nhằm thực hiện gia tể Đức Chúa Trời.