Thông tin sách

Gia Tể Tân Ước Của Đức Chúa Trời

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: God's New Testament Economy
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 8

Untitled Document

CHƯƠNG TÁM

SỰ THĂNG THIÊN CỦA CON VÀ SỰ BÁP-TÊM TRONG LINH (2)

Kinh Thánh: 1 Cô. 12:13; Mat. 28:19; Êph. 1:22-23; Khải. 1:4; 3:1; 4:5; 5:6; Mat. 28:18-19; Mác 16:17-18

ĐƯỢC BÁP-TÊM VÀO TRONG THÂN THỂ ĐẤNG CHRIST ĐỂ THỰC HIỆN SỰ CAI TRỊ THẦN THƯỢNG BỞI UY QUYỀN CỦA ĐẤNG CHRIST ĐƯỢC TÔN CAO

Theo gia tể Tân Ước của Ngài, sau khi trải qua tất cả những quá trình là sự nhục hóa, cuộc sống làm người, sự đóng đinh và sự phục sinh, Đức Chúa Trời Tam Nhất đã được tổng kết thành Linh tổng-hợp, bao-hàm-tất-cả. Trong sự thăng thiên của Ngài, Linh ấy được tuôn đổ ra để hoàn thành việc báp-têm Thân thể của Đấng Christ. Do đó, các tín đồ được báp-têm trong Linh nghĩa là được báp-têm vào trong một Thân thể, ấy là Thân thể của Ngài, để rồi chúng ta được kết hiệp với Ngài là Đầu hầu tiếp nhận uy quyền của Ngài nhằm thi hành sự cai trị thần thượng có tính lãnh đạo.

Hơi thở được thở vào trong chúng ta làm cho chúng ta trở nên những chi thể của Đấng Christ, rất sống động và tràn đầy sự sống. Nhưng tất cả chi thể của Đấng Christ cần được nối kết với nhau để tạo nên một Thân thể. Điều này cần một bước nữa; vì vậy, Đấng Christ ở-thể-linh còn phải là Đấng Christ được thăng thiên, tôn cao. Sau khi được tôn cao, Ngài trở nên uy quyền của vũ trụ, và tuôn đổ chính Ngài ra trên tất cả những chi thể để ủy quyền cho họ và nối kết họ với nhau hầu tạo thành một Thân thể. Thân thể ấy là cấp lãnh đạo có tính hoàn vũ vì Thân thể ấy được nối kết với Đầu. Mặc dầu Đấng Christ là Đầu của mọi sự, là uy quyền và cấp lãnh đạo của vũ trụ này, Ngài vẫn cần một Thân thể để thi hành những mạng lệnh của Ngài. Vì vậy, Đầu và Thân thể trở nên uy quyền và cấp lãnh đạo của toàn vũ trụ.

Mỗi chi thể của Thân thể đều có uy quyền của Đầu. Mỗi chi thể của Thân thể là một phần của cấp lãnh đạo của toàn vũ trụ. Ở trong Thân thể và kết hiệp với Đầu đã thăng thiên, chúng ta có quyền năng, uy quyền; toàn cõi vũ trụ phải tôn trọng chúng ta. Tất cả các quỉ và ác linh đều phải nể sợ chúng ta. Là Đấng Christ ở-thể-linh được phục sinh, Chúa đã xử lý tất cả những điều tiêu cực trong vũ trụ và tuôn đổ chính Ngài vào trong chúng ta làm sự sống của chúng ta. Ngài truyền chính Ngài vào trong chúng ta về mặt yếu thể tính như là sự sống của chúng ta để làm chúng ta trở nên những chi thể sống động của Ngài. Bước kế tiếp là Ngài cần được tôn cao trở nên uy quyền của vũ trụ, để làm Đấng Christ thăng thiên và tôn cao. Sau đó, là Đấng Christ được tôn cao Ngài tuôn đổ chính Ngài ra trên chúng ta như uy quyền để làm chúng ta trở nên Thân thể của Ngài, tức cơ quan thi hành [mạng lịnh] của Đầu. Thân thể này được nối với Đầu là cơ quan lãnh đạo, là cơ cấu cai trị vũ trụ. Chúng ta có đủ điều kiện và được trang bị để thi hành sự cai trị thần thượng trên đất này. Có Đấng Christ ở-thể-linh, được thăng thiên và tôn cao là đồng phục của mình, chúng ta có quyền năng và uy quyền để chuyển động và công tác nhằm hoàn tất kế hoạch đời đời của Đức Chúa Trời.

Báp-têm trong Thánh Linh là sự tuôn đổ ra của Đức Chúa Trời Tam Nhất, tức là Đấng được tổng kết thành Linh tổng-hợp, bao-hàm-tất-cả, bởi Đầu thiên thượng trên Thân thể của Ngài ở trên đất; đây không phải là điều dành cho sự sống mà là để cai trị; đây không phải là sự sống về mặt yếu thể tính mà là quyền năng về mặt gia tể để thi hành gia tể của Đức Chúa Trời. Báp-têm trong Linh này đã được Giăng báp-tít nói tiên tri trước. Giăng bảo các môn đồ của mình rằng ông được sai đến để báp-têm người ta trong nước. Báp-têm người ta trong nước nghĩa là kết liễu họ trong lãnh vực sự sống cũ, thế gian, và chôn họ. Ông còn nói với các môn đồ mình rằng Đấng đến sau ông sẽ báp-têm người ta trong Linh (Mat. 3:11). Báp-têm một người trong Linh nghĩa là đem người ấy vào trong một lãnh vực sự sống mới, tức vương quốc của Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời Tam Nhất đã-trải-qua-tiến-trình được ban phát vào trong chúng ta như Linh sự sống là để chúng ta được nảy mầm sự sống. Sau đó, Đức Chúa Trời Tam Nhất đã-trải-qua-tiến-trình tuôn đổ trên chúng ta như Linh quyền năng là để đem chúng ta vào vương quốc mới. Hai điều này cần được kết hợp với nhau vì cả hai đều được thực hiện bởi cùng một Linh (1 Cô. 12:13). Cùng một Linh là Linh sự sống làm nảy mầm chúng ta, và cùng một Linh là Linh quyền năng đem chúng ta vào trong một vương quốc mới. Vì vậy, tất cả tín đồ Đấng Christ là những người được Linh làm nảy mầm sự sống, và cũng là những người được Linh đem vào trong vương quốc mới.

Loại người này là người hoàn toàn thuộc về Linh; Đấng này là sự tổng kết sau cùng của Đức Chúa Trời Tam Nhất đã-trải-qua-tiến-trình. Những người như vậy được Linh như sự sống làm nảy mầm sự sống, và cũng được Linh như quyền năng đem vào vương quốc mới. Những người này không những được làm nảy mầm sự sống, làm sống động và dức dấy trong sự sống, mà họ còn được trang bị để thi hành quyền cai trị của Đức Chúa Trời trong vương quốc Ngài hầu hoàn thành kế hoạch đời đời của Ngài. Tôi hi vọng tất cả chúng ta đều nhận được một khải tượng rõ ràng về điều này. Linh là sự tổng kết sau cùng của Đức Chúa Trời Tam Nhất đã-trải-qua-tiến-trình, trước hết được thở vào trong bản thể của chúng ta để làm nảy mầm sự sống, làm sống động và ban sự sống cho chúng ta, hầu chúng ta có thể có Đức Chúa Trời Tam Nhất đã-trải-qua-tiến-trình làm sự sống của mình về mặt yếu thể tính. Khi ấy chúng ta trở nên những Thần-nhân sống sự sống của Đức Chúa Trời. Sau đó, Linh như sự tổng kết sau cùng của Đức Chúa Trời Tam Nhất đã-trải-qua-tiến-trình đem chúng ta vào trong vương quốc mới bằng cách báp-têm chúng ta bằng quyền năng từ trên cao để làm chúng ta trở nên những người đủ điều kiện trong vương quốc của Đức Chúa Trời hầu thi hành kế hoạch đời đời của Ngài.

Trong Công vụ các Sứ đồ chương 2, một trăm hai mươi người, bao gồm mười hai sứ đồ, tất cả đều trở nên những người được làm cho sống động, được ban sự sống và tái sinh bởi Linh sự sống thở vào trong họ do Đấng Christ phục sinh trong sự phục sinh của Ngài, để làm những Thần-nhân, là những người sống Đức Chúa Trời, bày tỏ Đức Chúa Trời; tất cả cũng được đem vào trong vương quốc của Đức Chúa Trời bởi Linh quyền năng tuôn đổ trên họ do Đấng Christ thăng thiên trong sự thăng thiên của Ngài để thi hành quyền cai trị của Đức Chúa Trời. Ngày nay chúng ta phải là những người như vậy. Chúng ta phải được Linh sự sống làm cho nảy mầm sự sống về mặt yếu thể tính, và chúng ta phải được Linh quyền năng ban quyền năng về mặt gia tể. Rồi chúng ta sống Đức Chúa Trời, và thi hành kế hoạch của Đức Chúa Trời. Việc Đấng Christ phục sinh thở Linh sự sống làm nảy mầm sự sống trong chúng ta, làm chúng ta trở nên những chi thể của Ngài, và việc Đấng Christ thăng thiên báp-têm trong Linh quyền năng đặt chúng ta vào trong Đức Chúa Trời Tam Nhất, làm cho tất cả những chi thể của Đấng Christ trở nên một Thân thể. Sự làm nảy mầm sự sống làm cho chúng ta trở nên những chi thể của Đấng Christ, nhưng còn một bước nữa, đó là bước báp-têm. Sự báp-têm làm cho chúng ta, tức tất cả những chi thể của Ngài, trở nên một Thân thể. 1 Cô-rin-tô 12:13 nói rằng tất cả chúng ta đều đã được báp-têm trong một Linh vào trong một Thân thể. Nếu chúng ta trước hết đã được làm nảy mầm sự sống và sau đó đã được báp-têm thì chúng ta trở nên những chi thể của Đấng Christ và kết cấu lại thành một Thân thể của Đấng Christ. Ấy là bởi Linh hà hơi mà chúng ta trở nên những chi thể của Đấng Christ, và bởi Linh báp-têm mà tất cả các chi thể được tạo thành một Thân thể của Đấng Christ. Hiện nay, trong vũ trụ có Đầu trên các từng trời và Thân thể dưới đất cộng tác với nhau để thi hành quyền cai trị của Đức Chúa Trời vì kế hoạch đời đời của Ngài. Mặc dầu vẫn ở trong trời cũ và đất cũ, nhưng chúng ta đã ở trong trời mới và đất mới qua việc làm nảy mầm sự sống của Linh sự sống và sự báp-têm trong Linh quyền năng.

ĐƯỢC BÁP-TÊM TRONG MỘT LINH VÀ ĐƯỢC UỐNG MỘT LINH

Được báp-têm vào trong Linh tổng-bao-hàm đã được tổng kết không những đặt chúng ta, tức những tín đồ, hoàn toàn vào trong Thân thể của Đấng Christ, mà còn đặt chúng ta vào vị trí có thể uống Ngài hầu nhận được nguồn cung ứng dồi dào (Phil. 1:19) của Đức Chúa Trời Tam Nhất đã-trải-qua-tiến-trình và đã được truyền vào, nhờ đó chúng ta có thể được nuôi dưỡng để làm những chi thể mạnh mẽ và năng động của Thân thể Đấng Christ hầu thi hành kế hoạch đời đời của Đức Chúa Trời. Khi Chúa tuôn đổ chính Ngài ra như Linh tổng-bao-hàm đã được tổng kết ấy trên các môn đồ, Ngài hoàn tất việc báp-têm trong Linh. Ngài đã trải qua sự nhục hóa, cuộc sống làm người, sự đóng đinh, sự phục sinh và sự thăng thiên. Sau đó Ngài đã tuôn đổ chính Ngài ra. Đối với các tín đồ ban đầu như Phi-e-rơ, Gia-cơ và Giăng, là những người đã ở với Chúa trong suốt chức vụ trên đất của Ngài, được báp-têm trong Linh là bước cuối cùng mà họ đã trải qua. Tuy nhiên, đối với nhà của Cọt-nây (Công. 10) được báp-têm trong Linh là bước đầu tiên. Ngày nay, chúng ta y như nhà của Cọt-nây. Khởi đầu của chúng ta là báp-têm trong Thánh Linh. Khi nhà của Cọt-nây nhận được báp-têm trong Linh, họ bắt đầu đời sống thuộc linh của mình. Họ bắt đầu uống Linh. Đây là lý do tại sao 1 Cô-rin-tô 12:13 nói với chúng ta rằng “trong một Linh tất cả chúng ta đều đã chịu báp-têm trong một Linh vào trong một Thân thể... và tất cả đều đã được cho uống cùng một Linh”. Sau khi được báp-têm, chúng ta bắt đầu uống. Được báp-têm có nghĩa là được đặt vào trong Đấng Christ và đặt Đấng Christ trên chúng ta (Ga. 3:27); sau đó, chúng ta bắt đầu uống Đấng Christ và tiếp nhận Ngài vào.

Trước hết, chúng ta được đặt vào trong Đấng Christ; sau đó, chúng ta tiếp nhận Đấng Christ vào trong mình. Điều này phù hợp với lời của Chúa trong Giăng 15:4, tại đó Ngài nói: “Hãy cứ ở trong Ta, Ta cũng ở trong các ngươi”. Ngài còn nói trong Giăng 14:20 rằng Ngài ở trong Cha, chúng ta ở trong Ngài, và Ngài ở trong chúng ta. Trước hết chúng ta phải ở trong Ngài, sau đó Ngài sẽ ở trong chúng ta. Chúng ta ở trong Ngài nhờ được báp-têm vào trong Ngài, và chúng ta có Ngài trong mình nhờ uống Ngài. Báp-têm người ta trong nước là biểu hiện cho báp-têm của Linh. Người nào tin vào Chúa thì được báp-têm vào trong Đức Chúa Trời Tam Nhất. Sau đó, chúng ta bày tỏ điều này bằng cách dìm người ấy vào trong nước, ngụ ý người ấy đã được báp-têm vào trong Đức Chúa Trời Tam Nhất, vào trong Đấng Christ và vào trong Linh tổng-bao-hàm. Từ nay trở đi, người được báp-têm ấy bắt đầu uống Linh vào để Chúa có thể ở trong người ấy.

Ngày nay Chúa đã hoàn tất mọi sự. Việc Ngài thở chính Ngài vào trong các tín đồ đã được hoàn tất, và việc Ngài báp-têm các tín đồ trong Linh cũng đã được hoàn tất. Một khi tin vào Ngài, chúng ta nhận được hơi thở và báp-têm của Ngài. Ngài đã thở một lần đủ cả, và Ngài đã báp-têm một lần đủ cả. Trong sách Công vụ các Sứ đồ, hàng ngàn người tin Chúa trong nhiều trường hợp; không có lời ghi chép nào nói rằng mỗi khi các tín đồ mới bước vào, Chúa lại thở vào họ và lại báp-têm họ lần nữa. Sự thở vào đã được hoàn tất, và báp-têm cũng đã được hoàn tất. Khi người nào đó tin Chúa, người ấy vào trong sự báp-têm của Ngài. Sau đó người ấy được đặt vào trong Đấng Christ và bắt đầu uống Ngài vào. Đấng Christ bắt đầu ở trong họ. Người được báp-têm và đang uống ấy là một chi thể mới trong Thân thể của Đấng Christ.

BÁP-TÊM VÀO TRONG ĐỨC CHÚA TRỜI TAM NHẤT

Trong Ma-thi-ơ 28:19, Chúa Jesus đã truyền bảo các môn đồ Ngài đi ra và môn đồ hóa muôn dân, báp-têm họ vào trong danh, đó là vào trong Thân vị của Cha, Con và Linh. Được báp-têm vào trong Thân vị của Đức Chúa Trời Tam Nhất có nghĩa là được báp-têm trong Linh tổng-bao-hàm đã-được-tổng-kết, tức là sự tổng kết sau cùng của Đức Chúa Trời Tam Nhất đã-trải-qua-tiến-trình (Công. 1:5, 8). Điều này có nghĩa là được báp-têm vào trong sự phong phú của Cha, Con và Linh. Được báp-têm vào trong Đức Chúa Trời Tam Nhất có nghĩa là được đem vào trong sự liên hiệp hữu cơ với Đức Chúa Trời Tam Nhất. Sau khi tin nhận Chúa Jesus, tội nhân chúng ta đã được báp-têm vào trong Cha, Con và Linh. Điều này sinh ra sự liên hiệp hữu cơ. Bây giờ, là những người được báp-têm, chúng ta ở trong sự liên hiệp hữu cơ này. Vì vậy, bất cứ những gì Cha có, bất cứ những gì Con có, và bất cứ những gì Linh nhận được, tất cả đều thuộc về chúng ta.

Anh em đã được báp-têm vào trong danh của Cha, Con và Linh, hay vào trong danh của Chúa Jesus chưa? Theo Ma-thi-ơ chương 28, được báp-têm có nghĩa là được báp-têm vào trong Đức Chúa Trời Tam Nhất. Sau đó, trong Công vụ các Sứ đồ, được báp-têm có nghĩa là được báp-têm vào trong Chúa Jesus (Công. 8:16; 19:5). Điều này rõ ràng cho thấy Chúa Jesus trong sách Công vụ các Sứ đồ là sự tổng kết của Đức Chúa Trời Tam Nhất. Ngài là tổng thể của Cha, Con và Linh. Rồi sau đó trong các thư tín, vị sứ đồ định nghĩa sự báp-têm. Vị sứ đồ nói rằng được báp-têm có nghĩa là được báp-têm trong Linh (1 Cô. 12:13). Tân Ước bảo chúng ta được báp-têm vào trong Đức Chúa Trời Tam Nhất, vào trong Chúa Jesus và vào trong Linh. Điều này cho thấy rằng Chúa Jesus là tổng thể của Đức Chúa Trời Tam Nhất, và Linh là sự thực tại hóa của Chúa Jesus. Tất cả chúng ta đều đã được báp-têm trong Linh, có nghĩa là chúng ta được báp-têm vào trong Chúa Jesus, cũng có nghĩa là được báp-têm vào trong Cha, Con và Linh, tức vào trong Đức Chúa Trời Tam Nhất. Sự báp-têm ấy đem chúng ta vào trong sự liên hiệp hữu cơ với Đức Chúa Trời Tam Nhất. Vì thế, chúng ta trở nên một với Đức Chúa Trời Tam Nhất, và bất cứ những gì Ngài “là” và “có” đều là của chúng ta vì chúng ta được liên hiệp với Ngài một cách hữu cơ. Sự báp-têm trong Linh ấy được tượng trưng bởi sự báp-têm trong nước (đc Công. 9:17-18; 10:44-48). Sự báp-têm trong nước là một hình ảnh tượng trưng, mà thực tại của điều ấy là báp-têm trong Linh. Nếu không có Linh là thực tại, báp-têm trong nước lập tức trở nên một nghi thức trống rỗng và chết chóc.

ĐẦU VÀ HỘI THÁNH TỨC THÂN THỂ NGÀI

Qua báp-têm trong Linh, nhờ được báp-têm vào trong Đức Chúa Trời Tam Nhất, các tín đồ được tháp, nối kết với nhau để tạo thành Thân thể của Đấng Christ, được kết hiệp với Ngài là Đầu. Đấng Christ là Đầu và chúng ta là Thân thể Ngài được kết hiệp với nhau để làm một con người hoàn vũ vĩ đại. Tân Ước cho chúng ta biết rằng Đấng Christ được tôn cao đã được ban cho quyền làm đầu trên tất cả mọi sự (Êph. 1:22). Ngài là Đầu trên toàn cõi vũ trụ. Ngài là Đầu trên đất, trên các chính quyền thế gian và trên tất cả những người cai trị. Vì thế, Ngài là Vua của các vua, Đấng Cai Trị của các nhà cai trị và Chúa của các chúa (Khải. 1:5; 17:14; 19:16). Ngài không những là Đầu trên tất cả mọi sự, mà còn là Đầu trên tất cả mọi sự “cho Hội thánh”. Quyền lãnh đạo của Ngài là cho Hội thánh để có thể thực hiện qua Hội thánh. Đầu thi hành quyền lãnh đạo của Ngài cho Hội thánh và qua Hội thánh để đến với mọi nơi trên đất. Trong sự cai trị của Đức Chúa Trời, Đấng Christ được tôn cao của Ngài là Đầu, và Hội thánh là Thân thể của Đầu ấy. Thiếu Hội thánh Đầu không thể làm gì cả vì Đầu thi hành mọi sự qua Thân thể. Đấng Christ là Đầu được tôn cao, Ngài cai trị và lãnh đạo toàn thể thế giới qua Hội thánh.

Đừng hiểu lầm là tôi có ý nói rằng Hội thánh phải dính líu với chính trị. Một khi dính líu với chính trị, Hội thánh đánh mất bản chất là Thân thể của Đấng Christ và không còn là Hội thánh nữa. Lịch sử cho chúng ta biết rằng khi Hội thánh dính líu với chính trị thì trở nên Giáo hội Công giáo La Mã, và trong thực tại không còn là Hội thánh nữa. Khi Kinh Thánh nói với chúng ta rằng Đấng Christ được tôn cao như Đầu đang thi hành sự cai trị có tính lãnh đạo của Ngài qua Hội thánh tức Thân thể của Ngài, thì đó có nghĩa là Hội thánh đồng đứng với Ngài. Ở trên ngai, Ngài đang thi hành quyền cai trị thần thượng trên các từng trời, và Thân thể Ngài đang đồng đứng với Ngài trên đất như một con người hoàn vũ, để cộng tác với Ngài, thi hành quyền lãnh đạo thần thượng trên toàn cầu. Điều này vượt lên trên tất cả những gì gọi là chính trị. Đây là sự cai trị trên đất với Đầu trên các từng trời bằng quyền năng thần thượng.

Lịch sử thế giới trong suốt hai mươi thế kỷ qua cho chúng ta thấy rằng thật ra có một Đấng vô hình cai trị trên mọi tình huống (xem quyển Tình Hình Thế Giới Và Sự Chuyển Động Của Đức Chúa Trời, – The World Situation and God’s Move – được Living Stream Ministry xuất bản). Thật ra, Đấng lãnh đạo vô hình trên mọi tình hình ấy đang cai trị toàn cầu. Ai cai trị thế giới trong thời của Đế Quốc La Mã?” Jesus Christ. Đấng Christ thăng thiên ấy cai trị trên tất cả những hoàng đế La Mã, rồi Napoleon, và cai trị trên tất cả những kẻ cầm quyền trên đất. Ngày nay Ngài vẫn là Đấng Cai Trị của tất cả các vua trên đất. Tất cả những tổng thống, vua chúa và thủ tướng đều ở dưới quyền của Đấng Cai Trị độc nhất ấy. Ngài đang thi hành sự cai trị của Ngài qua Hội thánh tức Thân thể của Ngài. Sự cai trị của Ngài không chỉ ở đằng sau hoàn cảnh, nhưng còn ở trên hoàn cảnh. Những người thế gian và ngay cả những sử gia thế tục không nhận thức được điều này. Họ chỉ nhìn vào những nhà cầm quyền thế giới và tình hình chính trị thế giới. Họ không có cái nhìn thuộc linh để thấy rằng tình hình thế giới đang ở dưới Đầu cùng với Thân thể của Ngài. Hội thánh không nên dính líu với chính trị, nhưng Hội thánh là Thân thể của Đầu cần được Đầu dùng để thực hiện chức vụ thiên thượng của Ngài trên đất này. Chiều hướng tình hình thế giới ngày nay tùy thuộc vào việc Hội thánh chân chính, Hội thánh đúng đắn tiến hành trên đất này như thế nào.

BẢY LINH LÀ BẢY NGỌN ĐÈN LỬA ĐỂ THI HÀNH SỰ CAI TRỊ CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI

Trong sách Khải Thị, Linh tổng-bao-hàm và đã-được-tổng-kết được ví sánh như hơi thở dành cho sự sống và luồng gió dành cho quyền năng đã trở nên bảy Linh (Khải. 1:4; 3:1; 4:5; 5:6), tức là bảy ngọn đèn lửa cháy rực trước ngai Đức Chúa Trời (Khải. 4:5) để thi hành sự cai trị của Đức Chúa Trời. Bảy Linh này là bảy ngọn đèn có trên bảy chân đèn. Bảy chân đèn là bảy Hội thánh mang những ngọn đèn ấy, tức bảy Linh như những ngọn đèn lửa cháy rực trước ngai để thi hành sự cai trị của Đức Chúa Trời. Một bức tranh như vậy cho chúng ta thấy Đấng Christ được tôn cao ngồi trên ngai là Đầu đang thi hành sự cai trị của Đức Chúa Trời qua Hội thánh bởi bảy Linh. Khi thăng thiên lên các từng trời, Đấng Christ đã được ủy quyền để làm Đấng Cai Trị vũ trụ này. Trong sách Khải Thị, Ngài được mặc khải là Đấng có thẩm quyền tháo các ấn để toàn thể sự quản trị của Đức Chúa Trời có thể được thi hành trên đất này (5:2-5, 9; 6:1, 3, 5, 7, 9, 12; 8:1). Đấng Christ được tôn cao, thăng thiên thực hiện sự cai trị của Ngài bởi bảy Linh như bảy ngọn đèn lửa qua các Hội thánh như những chân đèn.

Mỗi khi các thánh đồ trên đất đại diện cho Thân thể Đấng Christ trên đất cầu nguyện về tình hình thế giới, ngai trên các từng trời lập tức hoạt động thực hiện nhiều điều trên đất để thi hành sự cai trị của Đức Chúa Trời (Khải. 8:3-5). Đấng Christ là Đầu ngồi trên ngai đang thi hành, và các Hội thánh đang đứng trên đất này mang bảy Linh để thực hiện sự cai trị của Đức Chúa Trời. Trong các sách Phúc Âm Linh được ví sánh như hơi thở, trong sách Công vụ các Sứ đồ cùng một Linh lại được ví sánh như gió, và trong sách Khải Thị cũng cùng một Linh ấy được ví sánh như lửa. Trên trái đất ngày nay, gần như mọi sự đều được thực hiện bởi lửa. Điện dùng để đốt nóng, và ga cũng dùng để đốt nóng. Nếu không đốt một loại nhiên liệu nào đó, máy bay và xe hơi sẽ không thể di chuyển. Thậm chí năng lực nguyên tử cũng liên quan đến một loại đốt cháy. Nếu không có sự đốt cháy, hoạt động trên đất này sẽ bị giới hạn một cách trầm trọng. Linh tổng-bao-hàm là hơi thở cho chúng ta vì sự sống, là gió cho chúng ta vì quyền năng, và Ngài cũng là lửa để chúng ta thực hiện sự cai trị của Đức Chúa Trời trong sự chuyển động của Ngài.

RAO GIẢNG PHÚC ÂM ĐỂ THỰC HIỆN SỰ CAI TRỊ CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI

Trong sự phục sinh, Đấng Christ là sự sống cho chúng ta, và trong sự tôn cao, Ngài là quyền năng cho chúng ta, quyền năng ấy không chỉ dành cho việc rao giảng Phúc Âm, mà còn để thực hiện sự cai trị của Đức Chúa Trời. Chúng ta phải nhận thức rằng rao giảng Phúc Âm là một phần của việc thực hiện sự cai trị của Đức Chúa Trời. Chúng ta rao giảng Phúc Âm để thực hiện sự cai trị của Đức Chúa Trời nhằm mở rộng vương quốc Ngài. Đem vương quốc của Đức Chúa Trời đến là thực hiện sự cai trị của Đức Chúa Trời. Rao giảng Phúc Âm một cách hiệu quả không tùy thuộc vào tài hùng biện của chúng ta, mà tùy thuộc vào quyền năng của chúng ta. Có thể chúng ta nói năng không được hùng hồn lắm, nhưng nếu chúng ta là những người đầy dẫy “hơi thở” bên trong và “gió” bên ngoài, lời nói của chúng ta sẽ đầy quyền năng và uy quyền. Rao giảng Phúc Âm không những để các tội nhân nghe tiếng nói của chúng ta, mà còn để tất cả qui và ác linh nghe tiếng nói của quyền năng thần thượng.

Sau sự thăng thiên và được tôn cao của Cứu Chúa, các môn đồ đi ra rao giảng Phúc Âm cho toàn thể cõi sáng tạo (Mác 16:15). Điều này tương xứng với Ma-thi-ơ 28:18-19, ở đó Chúa bảo các môn đồ: “Tất cả uy quyền trên trời dưới đất đều đã được giao cho Ta. Vì vậy, hãy đi ra và môn đồ hóa muôn dân”. Các môn đồ đi ra và môn đồ hóa các dân tộc, không chỉ bởi rao giảng Lời, mà thậm chí còn nhờ vận dụng uy quyền của Đầu. Loại rao giảng này luôn luôn được uy quyền của Đấng Christ thăng thiên kèm theo. Đây là lý do tại sao Mác 16:17-18 nêu lên năm loại phép lạ kèm theo việc các môn đồ rao giảng Phúc Âm: “Những người tin sẽ có các dấu lạ này cặp theo: trong danh ta họ sẽ đuổi quỉ, nói tiếng mới, bắt rắn, uống giống độc chi cũng chẳng hại gì, đặt tay trên người đau yếu, thì người ấy sẽ lành”. Đuổi quỉ không phải là vấn đề rao giảng, mà là vấn đề uy quyền. Nếu không có uy quyền, anh em không thể đối phó với các quỉ. Nói tiếng mới là giải quyết các nan đề của các quốc gia, là nan đề xuất hiện tại Ba-bên gây chia rẽ toàn thể nhân loại (Sáng. 11:6-9). Để đắc thắng nhân tố chia rẽ của nhiều ngôn ngữ khác nhau, cần có tiếng mới. Với tiếng mới, sự hiệp một của nhân loại được phục hồi. Việc nói tiếng mới chân chính là kết quả của quyền năng và uy quyền của Đấng Christ thăng thiên để đắc thắng những sự chia rẽ giữa nhân loại. Trong sự cứu rỗi của Chúa, bởi Đầu được tôn cao, việc nói tiếng mới đắc thắng những sự chia rẽ của nhân loại, là điều gây nên bởi những thổ ngữ khác nhau. Đây là nguyên tắc chính yếu.

Từ khi nhục hóa đến khi thăng thiên, Đấng Christ tổng-bao-hàm đã hoàn thành nhiều điều, đạt được nhiều điều và có được nhiều điều. Trước hết, Ngài thở chính Ngài là hơi thở sự sống vào trong các tín đồ của Ngài. Sau đó, Ngài tuôn đổ chính Ngài ra như Linh quyền năng trên những tín đồ ấy. Bởi thở chính Ngài vào trong họ, Ngài làm cho họ trở nên những chi thể của Thân thể Ngài. Bởi tuôn đổ chính Ngài trên họ, Ngài họp họ thành Thân thể Ngài. Bây giờ trong vũ trụ này, có một con người hoàn vũ. Đầu ở trên các từng trời, và Thân thể ở dưới đất. Đầu và Thân thể đang tương thông và phối hợp với nhau để thực hiện kế hoạch đời đời của Đức Chúa Trời. Ngày nay chúng ta có Ngài bên trong mình là sự sống về mặt yếu thể tính, và có Ngài trên chúng ta là quyền năng về mặt gia tể. Bây giờ chúng ta đang sống một sự sống, tức là Đức Chúa Trời Tam Nhất đã-trải-qua-tiến-trình, và đang thực hiện gia tể của Ngài tức hoàn thành kế hoạch đời đời của Đức Chúa Trời. Đây là nếp sống Hội thánh.

Một khi Ngài tuôn đổ chính Ngài trên các tín đồ, họ được nối kết với nhau để làm Thân thể Ngài, và điều này đem các tín đồ của Ngài đến chỗ nếm trước những công việc quyền năng thuộc thời đại sắp đến. Ngày nay chúng ta vẫn đang sống trong thời đại cũ kỹ, là thời đại đầy dẫy các quỉ, bệnh hoạn, sự chết, sự chia rẽ và các nan đề cùng những rắc rối. Thế nhưng giữa vòng nhân loại, có một nhóm người tin vào một Đấng kỳ diệu như vậy, đã nhận được Đấng kỳ diệu ấy vào trong họ làm sự sống về mặt yếu thể tính, và được Đấng kỳ diệu ấy tuôn đổ trên họ như quyền năng về mặt gia tể. Đây là những con người mới trong nhân loại, tức những người đã được đem vào một lãnh vực mới, một vương quốc mới, là vương quốc của Đức Chúa Trời. Trong lãnh vực mới ấy, họ vui hưởng tiền vị của thời đại sắp đến, đó là thời đại vương quốc.

Trong thời đại sắp đến giữa vòng nhân loại sẽ không còn những sự chia rẽ, Sa-tan sẽ bị trói lại, tất cả quỉ và ác linh của hắn sẽ bị xử lý, những bệnh tật sẽ được chữa lành, sự chết sẽ bị nuốt đi, và tất cả những nan đề giữa vòng nhân loại sẽ được giải quyết. Đó sẽ là thời kỳ “phục hồi mọi sự” được nói đến trong Công vụ các Sứ đồ 3:21, là vương quốc hòa bình và công chính trên trái đất này. Thời đại ấy chưa đến, nhưng là những người mới và đã được đem vào một lãnh vực mới tức vương quốc của Đức Chúa Trời, tín đồ chúng ta nếm tiền vị của thời đại sắp đến. Vì vậy, chúng ta có thể nói các tiếng mới, là điều hiệp nhất chúng ta, chúng ta có thể đuổi quỉ, là những kẻ nhận biết và nể sợ chúng ta, chúng ta có thể đắc thắng sự chết, chữa lành bệnh tật, và giải quyết tất cả những nan đề. Đây là sự nếm trước của thời đại sắp đến.

THỰC TẠI CỦA SỰ CAI TRỊ CÓ TÍNH LÃNH ĐẠO CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI

Vào năm 1969, năm anh em nhóm với chúng tôi đến một buổi nhóm Ngũ Tuần, [thuộc phong trào] linh ân mà ở đó họ “nói các thứ tiếng [lạ]” rất nhiều. Năm anh em này bước vào buổi nhóm của họ trong khi vị mục sư và những người phụ tá của ông đang cố gắng đuổi quỉ. Người bị quỉ ám cười nhạo họ, và quỉ bên trong người ấy nói: “Các ngươi không thể đuổi ta ra”. Sau đó người ấy nói: “Trong phòng này chỉ có năm Cơ Đốc nhân chân chính”. Điều này cho thấy rằng nếu chúng ta thật sự là một với Chúa, ngay cả các quỉ cũng sẽ nhận biết điều đó (Công. 19:13-17). Về mặt nội tại và yếu thể tính bên trong, chúng ta là một với Chúa, và về mặt gia tể bên ngoài, chúng ta là một với Ngài trong sự cai trị có tính lãnh đạo của Ngài. Mặc dầu nhiều người quanh chúng ta không nhận thức điều này, nhưng các quỉ lại biết. Điều này liên quan đến sự cai trị có tính lãnh đạo của Đức Chúa Trời.

Đức Chúa Trời có Đầu được tôn cao, và Đầu ấy có một Thân thể tức Hội thánh. Hội thánh chân chính, tức Hội thánh hiệp một với Đầu thăng thiên ấy, là một với Ngài trong sự sống bên trong và một với Ngài trong gia tể bên ngoài. Nếu chúng ta là những con người của Linh, bên trong đầy dẫy Ngài là sự sống bề trong của chúng ta và bên ngoài mặc lấy Ngài vì sự cai trị của Ngài, thì tất cả các quỉ sẽ nhận biết chúng ta. Các ác linh biết rằng chúng ta có uy quyền vì đồng phục thiên thượng đang ở trên chúng ta.

Sự hiểu biết đúng đắn về việc đuổi quỉ và nói các thứ tiếng [lạ] là nhận thức rằng những điều ấy liên hệ đến sự cai trị có tính lãnh đạo của Đức Chúa Trời. Tất cả những điều được liệt kê trong Mác 16:17-18 cho thấy uy quyền lãnh đạo của sự cai trị của Đấng Christ.

CẦN SỰ HIỂU BIẾT VÀ ÁP DỤNG THÍCH ĐÁNG

Chúng ta phải nhận thức rằng không phải tất cả những điều được đề cập đến trong Mác chương 16 xảy ra cùng một lúc hay cho mọi người. Ngay cả những điều được đề cập trong Công vụ các Sứ đồ chương 2 không nhất thiết phải xảy ra cho một người. Từ khi Chúa tuôn đổ chính Ngài như Linh gia tể trên các tín đồ Ngài, một thời đại mới bắt đầu. Lịch sử cho chúng ta biết trong thời đại mới này, tức từ lúc Đấng Christ thăng thiên cho đến ngày nay, đó đây, từng hồi từng lúc, những thứ tiếng mới được nói, bệnh hoạn được chữa lành, các quỉ được đuổi ra, và người chết được sống lại. Điều này không có nghĩa là tất cả những điều này xảy ra cùng một lúc cho một người hay cùng một lúc cho một nhóm người.

Hơn nữa, vào ngày Ngũ Tuần và trong chức vụ của Phi-e-rơ có phép lạ chữa lành và thậm chí có phép lạ về sự sống lại (Công. 3:6-8; 9:32-42). Vào giai đoạn đầu chức vụ của sứ đồ Phao-lô cũng có những phép lạ chữa lành. Nhưng vào giai đoạn sau của chức vụ Phao-lô, ông truyền bảo người đồng công thân thiết của ông là Ti-mô-thê hãy dùng một ít rượu vì cớ bao tử và sức khỏe yếu kém thường xuyên của Ti-mô-thê (1 Ti. 5:23). Tại sao Phao-lô lại không vận dụng ân tứ chữa bệnh của ông để chữa bệnh bao tử cho Ti-mô-thê mà ông lại hướng dẫn Ti-mô-thê dùng cách chữa trị thiên nhiên?

Công vụ các Sứ đồ 19:12 cho biết rằng Đức Chúa Trời đã làm nhiều phép lạ đặc biệt bởi bàn tay của Phao-lô đến nỗi ngay cả khăn tay của ông cũng có thể chữa lành người ta. Một số người trong phong trào Ngũ Tuần ngày nay thích bắt chước thời đại của các sứ đồ trong vấn đề chữa bệnh. Thậm chí họ còn thử bắt chước Phao-lô bằng cách đặt tay họ trên khăn tay trong khi cầu nguyện cho người bạn bị bệnh của mình. Họ tin rằng nếu họ gửi khăn tay ấy cho người bạn bị bệnh của mình thì người ấy có thể nhận được sự chữa bệnh thần thượng. Tại sao Phao-lô không làm điều ấy cho Ti-mô-thê? Trái lại, Phao-lô bảo Ti-mô-thê chữa trị theo phương cách thiên nhiên. Ông đã bảo Ti-mô-thê hãy uống một ít rượu vì cớ bao tử của mình.

Chúng ta phải cảm tạ Chúa vì Kinh Thánh đã tường thuật một sự kiện như vậy. Phao-lô và những người đồng công của ông vận dụng sự sống bề trong vào giai đoạn chịu khổ ấy, thay vì ở dưới quyền năng của ân tứ bên ngoài. Điều trước thuộc về ân điển trong sự sống; điều sau thuộc về ân tứ trong quyền năng – quyền năng thần kỳ. Trong sự suy thoái của Hội thánh và trong sự chịu khổ vì Hội thánh, ân tứ của quyền năng không cần đến nhiều như ân điển trong sự sống. Tôi hi vọng lời này sẽ cứu chúng ta khỏi những quan niệm thiên nhiên của mình. Thật ra, Chúa hoàn toàn không trông cậy gì nơi những người tìm kiếm phép lạ. Giăng 2:23-24 nói: “Vào lễ Vượt-qua Ngài ở tại Giê-ru-sa-lem, có nhiều người thấy các dấu lạ Ngài làm thì tin đến danh Ngài. Nhưng Jesus không giao thác mình cho họ”. Quá nhiều sự chữa bệnh thần kỳ sẽ làm người ta xao lãng sự sống bề trong.