Thông tin sách

Gia Tể Tân Ước Của Đức Chúa Trời

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: God's New Testament Economy
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 6

Untitled Document

CHƯƠNG SÁU

CON SAI LINH ĐẾN

Kinh Thánh: Gi. 14:16-20, 26; 15:26; 16:7, 11, 13-15; 20:19-22

MỞ ĐẦU PHẦN THỨ HAI TRONG GIA TỂ TÂN ƯỚC CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI

Con sai Linh đến là sự mở đầu phần thứ hai trong gia tể Tân Ước của Đức Chúa Trời (xin xem đồ thị). Những câu Kinh Thánh ở đầu chương này từ Giăng chương 14, 15 và 16 đã được Chúa phán như những lời tiên tri hay những lời hứa. Những lời hứa này được thực hiện trong Giăng chương 20. Vậy, việc các môn đồ hít nhận Linh vào trong Giăng chương 20 là sự mở đầu phần thứ hai trong gia tể Tân Ước của Đức Chúa Trời từ Công Vụ đến Giu-đa. Trong phần thứ nhất gồm bốn sách Phúc Âm, các môn đồ đã ở với Con. Trong phần thứ hai họ bắt đầu ở với Linh. Nhân Vật chính trong bốn sách Phúc Âm là Con, tức Đấng cùng với Cha và bởi Linh. Sau khi các môn đồ đã nhận được Thánh Linh làm yếu thể tính của mình cách nội tại, họ bắt đầu ở với Linh như là Con cùng với Cha.

Giăng chương 14, 15 và 16 là nội dung sứ điệp cuối cùng của Chúa trong khi Ngài còn trên đất. Ba chương ấy sâu xa, huyền nhiệm và thần thượng. Không một học giả Kinh Thánh nào có thể hoàn toàn hiểu thấu những chương ấy. Tất cả các câu Kinh Thánh được trích dẫn từ những chương ấy đều liên quan đến Linh. Ngoài ra, những chương ấy được kết cấu bằng Đấng Tam Nhất Thần Thượng, Cha, Con và Linh.

CON VÀ CHA LÀ MỘT

Trong Giăng chương 14, Chúa Jesus đã khải thị cho các môn đồ mình rằng Ngài và Cha là một (cc. 8-11). Ngài là Con đang hiện diện với họ. Tất cả đều nhìn thấy Ngài, ở với Ngài và có thể chạm vào Ngài. Tuy nhiên, họ lại muốn biết Cha. Phi-líp nói với Chúa: “Xin chỉ Cha cho chúng tôi, thì đủ rồi” (c. 8). Sau đó Chúa đã bày tỏ cho họ rằng Ngài và Cha là một. Ngài ở trong Cha, và Cha ở trong Ngài. Ngài và Cha sống với nhau, cùng công tác và cùng phát ngôn. Khi Con nói ở bên ngoài, thì bên trong Cha hành động (c. 10). Không có cách nào chia rẽ Con khỏi Cha. Khi nhìn thấy Con, anh em nhìn thấy Cha (c. 9).

MỘT ĐẤNG YÊN ỦI KHÁC

Sau khi nói điều này trong Giăng 14:16, Chúa phán: “Ta sẽ xin Cha, Ngài sẽ ban cho các ngươi một Đấng Yên Ủi khác, để Ngài có thể ở với các ngươi đời đời”. “Một Đấng Yên Ủi khác” có nghĩa là Con đã ở đó như Đấng Yên Ủi đầu tiên. Con là một Đấng Yên Ủi, nhưng Ngài lại xin Cha ban cho các môn đồ một Đấng Yên Ủi khác. Điều này nghe dường như có hai Đấng Yên Ủi. Thật ra, Giăng 14:16-20 cho chúng ta thấy rằng Đấng Yên Ủi khác được ban cho là thực tại của Đấng Yên Ủi đang cầu xin Cha. Đấng Yên Ủi đang ở đó nói chuyện với các môn đồ và xin Cha ban cho họ một Đấng Yên Ủi khác. Đấng Yên Ủi khác là Linh thực tại. Câu 17 nói: “Tức Linh thực tại, mà thế gian không thể nhận lãnh được, vì không thấy Ngài, cũng không biết Ngài; còn các ngươi biết Ngài, vì Ngài vẫn ở với các ngươi, cũng sẽ ở trong các ngươi nữa”. Câu Kinh Thánh này khải thị một bước tiến lớn lao vì Đấng Yên Ủi ban đầu chỉ ở với các môn đồ nhưng không ở trong họ. Lúc ấy, Con chỉ có thể ở với các môn đồ, chứ không thể ở trong họ. Tuy nhiên, Đấng Yên Ủi khác không những sẽ ở với các môn đồ mà còn ở trong họ.

Trong câu 18, Chúa nói tiếp: “Ta sẽ không để các ngươi như trẻ mồ côi đâu, Ta đang đến cùng các ngươi”. Trong khi Chúa đang phán, Ngài đang đến. Sự ra đi của Ngài là sự Ngài đến. Ngài đã phải đến với các môn đồ để ở giữa họ, nhưng Ngài lại không thể ở bên trong họ. Ngài đã đến để ở với họ rồi, nhưng không thể vào trong họ, vì vậy, Ngài phải đến một lần nữa để vào trong họ. Chúa ra đi thật sự là Ngài vào trong các môn đồ.

Câu 19 nói: “Còn ít lâu thế gian không còn thấy Ta nữa, nhưng các ngươi thấy Ta, vì Ta sống thì các ngươi cũng sẽ sống”. Câu này cho chúng ta thấy rằng khi Chúa đến một lần nữa để vào trong các môn đồ, Ngài sẽ sống trong họ để làm cho họ sống trong Ngài. Trong câu này, Chúa nói với các môn đồ rằng họ sẽ thấy Ngài vì Ngài sẽ sống trong họ và làm cho họ sống trong Ngài. Chỉ các tín đồ mới có đặc quyền này, còn thế gian thì không. Chúa sẽ vào trong các môn đồ và sống trong họ để họ có thể ở trong Ngài và sống trong Ngài. Trong câu 20, Chúa nói tiếp: “Ngày đó các ngươi sẽ biết Ta ở trong Cha Ta, các ngươi ở trong Ta, và Ta ở trong các ngươi”. “Ngày đó” là ngày phục sinh. Vào ngày phục sinh, các môn đồ sẽ biết rằng Chúa ở trong Cha, họ ở trong Ngài, và Ngài ở trong họ. Đó là đồng ở trong nhau.

Những câu đó còn nói với chúng ta rằng Con trong Đấng Tam Nhất đang xin Cha trong Đấng Tam Nhất sai Linh trong Đấng Tam Nhất đến để làm một Đấng Yên Ủi khác hầu Ngài có thể vào trong các môn đồ. Các môn đồ có thể sống trong Ngài cũng như Ngài có thể sống bên trong các môn đồ. Sau cùng, các môn đồ sẽ nhận thức rằng Đấng Yên Ủi khác ấy chỉ là Đấng Yên Ủi ban đầu. Họ cũng sẽ nhận thức rằng họ ở trong Con, Con ở trong Cha, và Con với Cha ở trong họ. Ba [Thân vị] ấy ở trong nhau, và tất cả đều đồng ở trong nhau.

CON LÀ CHA VÀ LINH

Giăng 14:26 nói: “Nhưng Đấng Yên Ủi, tức Thánh Linh, mà Cha sẽ sai đến trong danh Ta, Đấng ấy sẽ dạy dỗ các ngươi mọi sự, và nhắc lại cho các ngươi nhớ mọi điều Ta đã phán cùng các ngươi”. Khó mà nói được nhóm chữ “trong danh Ta” trong câu này bổ nghĩa cho điều gì. Cha trong danh Con sai Linh đến, hay Cha sai Linh đến trong danh Con? Đấng sai đi trong danh Con hay Đấng được sai đến trong danh Con đây? Điều này không những mập mờ trong tiếng Anh, nhưng cũng mập mờ trong nguyên bản Hi Lạp. “Trong danh Con” có nghĩa là “với tư cách là Con”. Cha, với tư cách là Con, sai Thánh Linh đến, hay Cha sai Thánh Linh đến với tư cách là Con? Chúng ta nên chấp nhận ý nghĩa nào đây? Nếu Cha trong danh Con sai Linh đến, thì đó có nghĩa Cha sai đi và Con là một. Nếu Cha sai Linh đến trong danh Con, thì đó có nghĩa Linh và Con là một.

Cha sai Linh đến trong danh Con phải là ý nghĩa đầu tiên. Điều này có nghĩa Linh và Con là một. Vì Linh và Con là một, nên Linh có thể được Cha sai đến với tư cách là Con. Lời giải thích này cho thấy rõ ràng rằng Linh là Con. Cha sai Linh đến trong danh Con có nghĩa là Cha sai Linh đến với tư cách là Con. Câu này cũng có thể có nghĩa là khi Cha sai Thánh Linh đến, Ngài thực hiện sự sai đi với tư cách là Con. Nói cách khác, Cha trong danh Con sai Linh đến. Điều này cho thấy Cha và Con là một, và điều này là ý nghĩa thứ hai. Câu này rất mập mờ. Bất chấp sự mập mờ này, cả hai lời giải thích đều đúng cả. Câu này trước hết cho thấy Cha sai Linh đến với tư cách là Con. Thứ hai, câu này cho thấy Cha với tư cách là Con sai Linh đến.

Cha sai Linh đến với tư cách là Con cho thấy Con là Linh. Cha với tư cách là Con sai Linh đến cho thấy Con là Cha. Vì vậy, sự mập mờ trong câu này cho thấy rằng Con vừa là Cha vừa là Linh. Có ít nhất hai câu Kinh Thánh xác định lời giải thích này. Ê-sai 9:5 nói: “Vì có một con trẻ sinh cho chúng ta, tức là một con trai ban cho chúng ta; quyền cai trị sẽ nấy trên vai Ngài. Ngài sẽ được xưng là Đấng Lạ Lùng, Đấng Mưu Luận, là Đức Chúa Trời Quyền Năng, là Cha Đời Đời, là Chúa Bình An”. Câu này chỉ cho chúng ta thấy rằng Con ban cho chúng ta được gọi là Cha Đời Đời. Ê-sai 9:5 cho chúng ta thấy Con là Cha. Ngoài ra, 2 Cô-rin-tô 3:17 nói: “Vả, Chúa là Linh”. Câu này cho biết Con là Linh. Sự mập mờ của Giăng 14:26 cho chúng ta thấy rằng Con vừa là Cha như Đấng sai đi vừa là Linh như Đấng được sai đến. Ha-lê-lu-gia! Con vừa là Đấng sai đi vừa là Đấng được sai đến (Xa. 2:8-11), vừa là Cha vừa là Linh.

Giăng 14:26 cho chúng ta thấy rằng Con vừa là Đấng sai đi, tức là Cha, vừa là Đấng được sai đến, tức là Linh. Khi Chúa Jesus phán lời này, Ngài diễn đạt theo cách cho thấy rằng Ngài là Đấng sai đi tức là Cha, và Ngài cũng là Đấng được sai đến tức là Linh. Con bao hàm tất cả. Ngài là Con như Cha và như Linh. Ngài là Cha như Con, và Ngài là Linh như Con. Đấng cầu xin là Con, Đấng sai đi là Con, và Đấng được sai đến cũng là Con. Đấng cầu xin, Đấng sai đi và Đấng được sai đến đều là một. Điều này thật kỳ diệu! Đấng ấy là Con như Cha và như Linh. Tất cả chúng ta đều phải trở lại với hai phần Kinh Thánh này, đó là Giăng 14:16-20 và câu 26. Chúng ta cần ăn những câu này (Giê. 15:16) và biến những câu này thành thức ăn thuộc linh của mình (1 Cô. 10:3).

LINH LÀ SỰ TỔNG KẾT CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI TAM NHẤT ĐẾN VỚI CÁC TÍN ĐỒ

Giăng 14:26 nói: “Nhưng Đấng Yên Ủi, tức là Thánh Linh, mà Cha sẽ sai đến trong danh Ta, Đấng ấy sẽ dạy dỗ các ngươi mọi sự, và nhắc lại cho các ngươi nhớ mọi điều Ta đã phán cùng các ngươi”. Trong câu này, Cha là Đấng sai Linh đến. Giăng 15:26 nói: “Nhưng khi Đấng Yên Ủi đến, là Đấng Ta sai đến cùng các ngươi từ [và] với Cha, tức là Linh thực tại ra từ [và] với Cha, Đấng ấy sẽ làm chứng về Ta”. Trong câu này, Con sai Linh đến từ [và] với Cha. Từ ngữ Hi Lạp para mà chúng tôi dịch là “từ [và] với”, có nghĩa là “bên cạnh”. Ý nghĩa tại đây là từ [và] với. Trong Giăng 14:26, Đấng sai đi là Cha, nhưng trong Giăng 15:26, Đấng sai đi lại là Con. Ngoài ra, trong Giăng 14:16 Con là Đấng cầu xin, và trong Giăng 15:26 Con là Đấng sai đi. Những câu này cho thấy Cha và Con là một. Khi Cha là Đấng sai đi, đó là sự sai đi của Con. Khi Con là Đấng sai đi, đó là sự sai đi của Cha.

Trong Giăng 15:26 Con sẽ sai Linh từ [và] với Cha. Điều này có nghĩa là Con cũng sẽ sai Linh và Cha đến. Vì vậy, Đấng được sai đến không những là Linh mà còn là Cha vì Đấng được sai đến sẽ đến từ [và] với Cha. Con đã sai Linh đến không những từ Cha mà cũng với Cha. Ngoài ra, trong cả 14:26 lẫn 15:26, Linh là Đấng Yên Ủi được sai đến. Trong 14:26 Linh sẽ được sai đến trong danh Con, điều này có nghĩa là Linh sẽ được sai đến như Con. Trong 15:26 Linh sẽ đến với Cha như Đấng được sai đến. Điểm chính của những câu này như sau: Linh sẽ được sai đến như Con, và Linh sẽ đến với Cha. Đây là lý do tại sao phần thứ hai trong đồ thị về gia tể Tân Ước của Đức Chúa Trời (xin xem trang 12 và 13) cho thấy Linh như Con với Cha. Khi Linh đến, Ngài đến như Con với Cha. Hai câu này cho chúng ta thấy rằng Đấng sai đi vừa là Cha vừa là Con, và Đấng được sai đến là Linh như Con với Cha. Cha và Con đều là Đấng sai đi và Đấng được sai đến. Linh chỉ là Đấng được sai đến như Con với Cha; vậy, Ngài là tổng kết của Đấng Tam Nhất thần thượng. Khi Ngài đến, Đức Chúa Trời Tam Nhất đến. Khi Đức Chúa Trời Tam Nhất đến, Ngài đến trước hết như Linh, kế đến như Con, rồi với Cha. Do đó, Linh đến với chúng ta như Con với Cha, và đó là Đức Chúa Trời Tam Nhất tìm đến chúng ta. Khi Đức Chúa Trời Tam Nhất tìm đến chúng ta, Ngài tìm đến chúng ta như Linh. Ngài đến như Linh, và Linh ấy là Con với Cha.

Trong phần thứ nhất của gia tể Tân Ước của Đức Chúa Trời, chúng ta thấy Con với Cha bởi Linh, mà Con là hiện thân của Đức Chúa Trời Tam Nhất. Hiện thân của Đức Chúa Trời Tam Nhất này ở trong một Con Người, đó là Jesus Christ. Trong phần thứ hai của gia tể Tân Ước của Đức Chúa Trời, chúng ta thấy Linh. Linh là Con với Cha để làm sự tổng kết của Đức Chúa Trời Tam Nhất trong hội-thánh. Hiện thân của Đức Chúa Trời Tam Nhất ở trong Jesus Christ. Bây giờ sự tổng kết của Đức Chúa Trời Tam Nhất ở trong hội-thánh. Điều này cho thấy bây giờ Đức Chúa Trời Tam Nhất không những tìm đến chúng ta, nhưng Ngài cũng ở trong chúng ta, ở trong hội-thánh. Đấng ở trong hội-thánh là Linh kỳ diệu như Con với Cha để làm sự tổng kết của Đức Chúa Trời Tam Nhất. Cha ở trong Con (Gi. 14:10) là Linh ở trong chúng ta (2 Cô. 3:17; Gi. 14:17; 2 Ti. 4:22). Sau khi Con phục sinh, Ngài đã trở nên Linh như Con với Cha để làm sự tổng kết của Đức Chúa Trời Tam Nhất là Đấng đã trải qua các quá trình hầu sống trong hội-thánh trong sự hiệp nhất thần thượng.

LINH BAO HÀM NHỮNG ĐIỀU ĐÃ HOÀN THÀNH, ĐẠT ĐƯỢC VÀ CÓ ĐƯỢC CỦA CON

Khi Linh này đến với chúng ta như Con, Ngài đến với tất cả những gì Con đã hoàn thành, đạt được và có được. Điều thứ nhất trong những thành tựu của Con là sự nhục hóa. Sau đó Con đã thực hiện xong cuộc sống làm người. Nhiều Cơ Đốc nhân không chú ý đến điều này, nhưng tất cả chúng ta đều phải nhận thức rằng Đức Chúa Trời sống trên đất trong ba mươi ba năm rưỡi là một điều trọng đại. Chính Đấng Tạo Hóa của vũ trụ, mà vũ trụ bao gồm các từng trời, trái đất và hàng tỷ điều, đã sống trên đất này như một con người giữa loài người, thậm chí sống trong một gia đình nghèo. Thật là điều lạ lùng khi Đức Chúa Trời là Đấng Tạo Hóa sống như một con người trên đất trong ba mươi ba năm rưỡi. Ngài đã kinh nghiệm cuộc sống con người, những đau khổ của con người, tất cả những phiền não của con người, tất cả những nan đề và rắc rối của con người, và tất cả những thử thách cùng cám dỗ. Ngài đã kinh nghiệm tất cả những điều này, và Ngài đã trải qua tất cả những điều này. Một cuộc sống con người như vậy đã được Jesus thực hiện xong. Ngài cũng hoàn thành cái chết bao-hàm-tất-cả, sự phục sinh tuyệt hảo và lạ lùng, cùng sự thăng thiên tôn cao. Vậy, những thành tựu của Đấng Christ bao hàm sự nhục hóa, cuộc sống con người, sự chết, sự phục sinh và sự thăng thiên của Ngài. Tất cả những điều này đều được bao hàm và gắn liền với Con Người của Đấng Christ.

Những điều Đấng Christ đã đạt được bao gồm sự thăng thiên “trên tất cả các từng trời” của Ngài (Êph. 4:10). Những đám mây thấy được có thể được xem là từng trời thứ nhất, và bầu trời là từng trời thứ hai. Từng trời thứ ba chỉ về trời của các từng trời (2 Cô. 12:2), là từng trời cao nhất (Phục. 10:14; Thi. 148:4), mà tại đó ngày nay Chúa Jesus và Đức Chúa Trời đang ngự (Êph. 4:10; Hê. 4:14; 1:3). Sự thăng thiên của Ngài lên từng trời thứ ba có nghĩa là Ngài đã đạt được vị trí cao nhất trong vũ trụ. Ngài đã thăng thiên lên cao, và không gì cao hơn Ngài (Êph. 1:21). Đây là về phương diện không gian; về phương diện không gian, Ngài là cao nhất. Đấng Christ cũng đạt được đỉnh cao của mọi mỹ đức. Ngài đã đạt được đỉnh cao của mọi đức hạnh. Những điều Ngài đạt được bao gồm Ngài là sự hòa lẫn của những thuộc tính thần thượng với những mỹ đức con người, sinh ra một sự sống theo tiêu chuẩn đạo đức cao nhất. Ê-phê-sô 1:21 cũng nói với chúng ta rằng những điều Ngài đạt được bao gồm việc Ngài “vượt qua tất cả các giới cai trị, uy quyền, thế lực và chủ trị, và mọi danh xưng”. Những điều Ngài đạt được cũng bao gồm việc Ngài được đội vương miện vinh hiển và tôn trọng trong sự thăng thiên (Hê. 2:9). Vinh hiển là sự huy hoàng liên hệ đến Con Người của Jesus; tôn trọng là sự quí báu liên hệ đến giá trị của Jesus (1 Phi. 2:7, “quí báu” trong tiếng Hi Lạp là cùng một từ ngữ được dịch là tôn trọng tại đây), và vẻ cao trọng là điều liên hệ đến địa vị của Ngài (2 Phi. 1:17; đc. 1 Phi. 2:17; La. 13:7).

Ngoài những điều Ngài đạt được, Đấng Christ cũng có được quyền làm vua, quyền làm Chúa và quyền làm đầu, bao hàm mọi uy quyền. Hiện thân của Đức Chúa Trời Tam Nhất này không những là một Con Người kỳ diệu, mà còn là một Con Người kỳ diệu với những điều đã hoàn thành, đạt được và có được cao nhất. Chúng ta phải ghi nhớ rằng khi Linh vào trong chúng ta với tư cách là Con, sự việc này bao hàm tất cả những điều đã hoàn thành, đạt được và có được của Con.

LINH VÀO TRONG CHÚNG TA VỚI CHA

Linh không những vào trong chúng ta với tư cách là Con, mà còn cùng với Cha, bao hàm kế hoạch của Cha, sự lựa chọn của Cha (Êph. 1:4), sự tiền định của Cha (Êph. 1:5), và vinh quang của Cha (Gi. 17:22). Đặc biệt trong Tân Ước, danh hiệu thần thượng của Cha bao gồm kế hoạch Ngài, sự lựa chọn Ngài, sự tiền định Ngài và vinh quang Ngài. Linh vào trong chúng ta với tư cách là Linh cùng với Cha, là điều bao hàm tất cả những gì Con đã hoàn thành, đạt được, có được và tất cả kế hoạch, sự lựa chọn, sự tiền định và vinh quang của Cha.

LINH TỔNG-BAO-HÀM

Đây là lý do tại sao chúng ta nói rằng Linh chúng ta đã nhận được là Linh tổng-bao-hàm. Theo biểu tượng trong Xuất Ai Cập Ký chương 30, Linh ấy là một Linh tổng-hợp (cc. 22-25). Dầu xức tổng-hợp trong Xuất Ai Cập Ký chương 30 bao gồm những hương liệu khác nhau được tổng hợp với dầu ô-liu. Dầu xức tổng-hợp ấy là một bức tranh, một biểu tượng về Linh tổng-hợp bao-hàm-tất-cả như sự tổng kết của Đức Chúa Trời Tam Nhất. Chúng ta phải ngợi khen Chúa vì Linh ấy ở trong hội-thánh, trong anh em và trong tôi!

KẾT ÁN THẾ GIAN VỀ TỘI LỖI, SỰ CÔNG CHÍNH VÀ SỰ PHÁN XÉT

Trong Giăng 16:7-11, Chúa Jesus phán với các môn đồ: “Nhưng Ta nói với các ngươi lẽ thật này: Ta đi là có ích cho các ngươi, vì nếu Ta không đi, thì Đấng Yên Ủi không đến cùng các ngươi; nhưng nếu Ta đi, thì Ta sẽ sai Ngài đến cùng các ngươi. Khi Ngài đến, Ngài sẽ kết án thế gian về tội, về sự công chính và về sự phán xét: về tội, vì họ không tin nhận Ta; về sự công chính, vì Ta đi đến cùng Cha, và các ngươi không còn thấy Ta nữa; về sự phán xét, vì kẻ cai trị thế gian này đã bị phán xét”. Những câu này nói với chúng ta rằng khi Đấng Yên Ủi tức Linh thực tại đến, Ngài sẽ kết án những tội nhân sa ngã về ba điều; đó là về tội, sự công chính và sự phán xét. Ba điều này liên quan đến ba người: tội liên quan đến A-đam, sự công chính liên quan đến Đấng Christ, và sự phán xét liên quan đến Sa-tan. Những con người sa ngã chúng ta đều được sinh ra bởi tội trong A-đam. Trong A-đam chúng ta tội lỗi, nhưng ngợi khen Chúa, chúng ta có thể ở trong Đấng Christ. Để được giải phóng khỏi tội, cách duy nhất là tin Đấng Christ, tức Con Đức Chúa Trời (Giăng 16:9). Trong A-đam chúng ta thừa kế tội lỗi, nhưng trong Đấng Christ chúng ta thừa hưởng sự công chính. Nếu chúng ta tin Đấng Christ phục sinh, Ngài là sự công chính cho chúng ta, và chúng ta được xưng công chính trong Ngài (La. 3:24; 4:25). Nếu chúng ta không ăn năn tội trong A-đam và tin nhận Đấng Christ phục sinh là Con Đức Chúa Trời, chúng ta vẫn ở trong tội lỗi và cùng chịu sự phán xét của Sa-tan cho đến đời đời (Mat. 25:41). Khi Linh đến, Ngài kết án những người vô tín về ba điều ấy. Những tội nhân sinh ra trong A-đam phải tin nhận Đấng Christ phục sinh để họ có Ngài làm sự công chính của mình. Nếu không tin, họ sẽ bị Đức Chúa Trời phán xét như Sa-tan. Khi Phúc Âm được rao giảng một cách đúng đắn, thì người nghe sẽ không muốn lưu lại trong A-đam, nhưng muốn được chuyển dời vào trong Đấng Christ. Những người ấy sẽ được tái sinh và được cứu. Đối với họ, Linh kết tội sẽ trở nên Linh tái sinh (Gi. 3:6), Linh sự sống (La. 8:2), Linh thực tại, cư ngụ bên trong họ (Gi. 14:17).

SỰ TRUYỀN DẪN ĐẤNG TAM NHẤT THẦN THƯỢNG

Trong Giăng 16:13-15 Chúa nói: “Nhưng khi Ngài là Linh thực tại đến, thì Ngài sẽ dẫn dắt các ngươi vào mọi thực tại; vì Ngài không nói từ chính mình, nhưng hễ Ngài nghe điều nào, thì Ngài sẽ nói, và bày tỏ cho các ngươi những điều sắp đến. Ngài sẽ tôn vinh Ta, vì Ngài sẽ nhận của Ta mà bày tỏ cho các ngươi. Tất cả những gì Cha có là của Ta, nên Ta nói rằng Ngài sẽ nhận của Ta mà bày tỏ cho các ngươi vậy”. Nhờ đọc văn cảnh những câu Kinh Thánh này, chúng ta có thể thấy rằng “thực tại” chỉ về những gì Cha có, những gì Con có, và những gì Linh nhận được từ những gì Con và Cha có. Những gì Cha có là thực tại, những gì Con có là thực tại, và những gì Linh nhận được cũng là thực tại.

Những câu này cho chúng ta thấy rằng những gì Cha có trở nên của Con, những gì Con có đều được Linh nhận lấy, và những gì Linh nhận lấy đều được bày tỏ cho chúng ta. Cha, Con, Linh và tín đồ chúng ta, tất cả đều liên quan đến tiến trình này. Cha rất giàu có, phong phú. Ngài là nguồn, là căn nguyên. Tất cả những gì Cha có trở nên của Con. Con có sự phong phú không dò lường được (Êph. 3:8). Bất cứ những gì Cha có là của Ngài, và tất cả những gì Con có đều được Linh nhận lấy. Vì những gì Linh nhận lãnh đều được bày tỏ hay truyền vào trong chúng ta, chúng ta trở nên chính đích điểm. Cha được hiện thân trong Con, Con được biến hóa để trở nên Linh, Linh là Đấng Tam Nhất thần thượng đến với chúng ta. Tất cả sự phong phú của Đức Chúa Trời Tam Nhất đều đến với chúng ta trong Linh. Vì vậy chúng ta là đích điểm của Đức Chúa Trời Tam Nhất. Tất cả những gì Đức Chúa Trời Tam Nhất là và có đều đã được bày tỏ, mang đến và truyền vào trong chúng ta. Vì chúng ta được kết hiệp với Linh cách hữu cơ, đó là được kết hiệp với Đức Chúa Trời Tam Nhất đã-trải-qua-các-quá-trình cách hữu cơ, bây giờ bất cứ những gì Ngài là và có đều là phần hưởng như cơ nghiệp của chúng ta.

Chúng ta phải áp dụng những câu này trong kinh nghiệm của mình. Chúng ta có tất cả những gì Cha có, tất cả những gì Con có, và tất cả những gì Linh đã nhận lãnh chưa? Linh đã mở ra tất cả những gì Cha có và tất cả những gì Con có cho chúng ta trong kinh nghiệm của mình chưa? Thật ra, chúng ta đã nhận được mọi điều Đức Chúa Trời Tam Nhất “là” và “có”, nhưng chúng ta bị che phủ quá nhiều nên không thấy và kinh nghiệm những điều mình đã nhận được. Không những chúng ta không biết sự thật này trong kinh nghiệm của mình, mà chúng ta cũng không biết sự thật ấy trong Lời. Trải qua nhiều năm tôi không nhận thức rằng tất cả những gì Cha có đều là của Con, tất cả những gì Con có đều được Linh nhận lãnh, và Linh mở ra cho chúng ta những gì Ngài nhận được.

Những câu này bày tỏ cho chúng ta sự truyền dẫn Đấng Tam Nhất Thần Thượng, Cha, Con và Linh vào trong các tín đồ. Trong những câu ấy Chúa nói rằng: “Hễ điều gì Cha có là của Ta”. Cha là nguồn, là căn nguyên, rất giàu có. Tất cả những gì Cha có đều trở nên của Con. Con không những chỉ có những gì Cha có, mà Ngài còn có tất cả sự phong phú trong sự nhục hóa, cuộc sống làm người, sự đóng đinh, sự phục sinh và sự thăng thiên của Ngài. Tất cả những gì Ngài có được thêm vào những gì Cha có. Tất cả sự phong phú chứa đựng trong Con được nhận lãnh bởi Linh, và Linh mở những điều này cho chúng ta. Sự mở ra này là một sự truyền dẫn tất cả sự phong phú của những gì Đức Chúa Trời Tam Nhất đã-trải-qua-các-tiến-trình “là” và “có” vào trong bản thể chúng ta. Điều này có nghĩa là bất cứ điều gì Đức Chúa Trời Tam Nhất đã-trải-qua-các-quá-trình “là” và “có” đều là yếu tố, yếu thể tính, bản thể của chúng ta, làm cho Đức Chúa Trời Tam Nhất đã-trải-qua-các-tiến-trình trở nên chính yếu thể tính của bản thể chúng ta. Nhờ đó, tất cả chúng ta đều trở nên những Thần-nhân.

LINH CHƯA SẴN SÀNG

Trong Giăng 7:37-39 chúng ta được cho biết rõ ràng rằng một Linh sự sống như vậy, tức là nước sống, “chưa sẵn sàng vì Jesus chưa được vinh hóa” (c. 39). Nói cách khác, trước khi Jesus chết và sống lại, Linh tổng-hợp, Linh ban-sự-sống, Linh tổng-bao-hàm là sự tổng kết của Đức Chúa Trời Tam Nhất, chưa sẵn sàng. Linh của Đức Chúa Trời cũng như Linh của Giê-hô-va đã có đó rồi, nhưng Linh ban-sự-sống, tức Linh tổng-hợp, Linh tổng-bao-hàm, chưa sẵn sàng cho đến khi Jesus bị đóng đinh và được vinh hóa trong sự phục sinh (Lu. 24:26). Sau khi phục sinh, Ngài đã trở lại với các môn đồ như Linh vì qua sự chết và sống lại, Ngài đã hoàn thành toàn bộ tiến trình để làm Linh trở nên trọn vẹn. Sau khi Ngài chết và sống lại, Linh được tổng hợp cách hoàn toàn để trở nên Linh ban-sự-sống.

>ĐẤNG CHRIST PHỤC SINH THỞ CHÍNH NGÀI LÀ LINH VÀO TRONG CÁC MÔN ĐỒ

Giăng 20:19-22 cho chúng ta thấy vào đêm của ngày phục sinh Ngài đã đến với các môn đồ như là Linh. “Đến chiều tối ngày đó, là ngày thứ nhất trong tuần lễ, những cửa nơi các môn đồ ở đều đóng lại, vì sợ người Do Thái, Jesus đến đứng giữa mà phán cùng họ rằng: Bình an cho các ngươi! Nói xong, Ngài chỉ cho họ xem tay và hông Ngài. Vì thế, môn đồ thấy Chúa thì vui mừng. Jesus lại phán cùng họ: Bình an cho các ngươi! Cha đã sai Ta thể nào, Ta cũng sai các ngươi thể ấy. Khi phán điều đó rồi, Ngài thở vào trong họ mà nói rằng: Hãy nhận lãnh Thánh Linh” (19-22). Khi Chúa trở lại với các môn đồ vào đêm của ngày phục sinh, Ngài vẫn có một thân thể vì Ngài đã chỉ cho các môn đồ xem tay và hông Ngài. Những cửa nơi các môn đồ ở đều đóng lại, nhưng Jesus đã vào đứng giữa họ. Kinh Thánh không cho chúng ta biết làm thế nào Ngài đã vào căn phòng ấy được. Trí năng con người chúng ta không thể hiểu được một điều như vậy. Dầu thân thể Ngài thuộc linh nhưng vẫn có thể rờ được. Đó là Đấng Christ phục sinh với một thân thể thuộc linh, phục sinh (1 Cô. 15:44).

Sau đó Chúa Jesus đã thở vào trong các môn đồ, và Ngài bảo các môn đồ tiếp nhận hơi thở ấy. Ngài đã gọi hơi thở ấy là Thánh Linh. Trong tiếng Hi Lạp, Thánh Linh còn có nghĩa là Hơi Thở Thánh. Thánh Linh là hơi thở của Con. Chúng ta không thể nói rằng hơi thở là một người, và người thở là một người khác. Những câu Kinh Thánh ấy cho thấy rõ ràng rằng Linh không phải là một người khác, mà chính là hơi thở của Con. Chúng ta không nên xem người thở là một người và hơi thở là một người khác. Thật ra, hơi thở là một với người thở. Đấng Christ phục sinh như Linh ban-sự-sống là hơi thở. Điều này cho biết rằng Đấng Christ là Con trở lại trong sự phục sinh là Linh. Đây là lý do tại sao những người nghiên cứu Kinh Thánh ban đầu đã gọi Đấng Christ ấy là “Đấng Christ ở-thể-linh”. Đấng Christ trong Giăng chương 20 chính là Đấng Christ ở-thể-linh trong sự phục sinh. Sau khi đã hoàn thành tất cả những quá trình của Ngài, Ngài đã trở nên Linh ban-sự-sống (1 Cô. 15:45), và Linh ban-sự-sống ấy là Đấng Christ ở-thể-linh.

Hầu hết những giáo sư Cơ Đốc dạy rằng mãi đến ngày lễ Ngũ Tuần Linh mới được ban xuống. Thật ra, Linh đã đến vào ngày phục sinh (Gi. 20:1, 19, 22). Trước hết Ngài đến như sự sống một cách bí mật, chỉ về hơi thở của Đấng Christ phục sinh. Đấng Christ phục sinh, ở-thể-linh đã trở lại với các môn đồ cách bí mật, vào ban đêm tại một nơi mà những người khác không được vào, và thở chính Ngài vào trong các môn đồ. Khi chúng ta thở, không ai thấy hơi thở của chúng ta. Thở là điều gì đó bí mật. Điều chúng ta thở không thể thấy được, nhưng nó rất thật. Ngoài ra, chính hơi thở mà chúng ta “hít” vào trong bản thể nội tại của mình thì rất trọng yếu. Nếu không ăn trong mười ngày, anh em có thể vẫn sống. Ngoài ra, anh em có thể không uống nước trong hai ngày mà vẫn sống được. Nhưng hãy thử ngưng thở trong năm phút. Nếu ngưng thở, thậm chí chỉ trong năm phút, anh em sẽ chết. Điều này cho thấy sự thở là quan trọng dường nào, và sự thở này không phải xảy ra vào ngày lễ Ngũ Tuần cách công khai, với một giọng nói lớn ồn ào. Sự thở ấy xảy ra cách lặng lẽ, bí mật vào buổi tối ngày Đấng Christ phục sinh.

Chúng ta phải nhận thức rằng sự thở ấy quan trọng hơn, trọng yếu hơn cơn gió ào ạt vào ngày lễ Ngũ Tuần (Công. 2:2). Nhiều Cơ Đốc nhân chỉ thấy cơn gió thổi ào ạt vào ngày lễ Ngũ Tuần. Họ chưa từng thấy hơi thở lặng lẽ, nhẹ nhàng, bí mật vào ngày phục sinh. Các thánh đồ quí mến, hãy xem xét hai điều này. Điều nào trọng yếu hơn? Hơi thở hay cơn gió ào ạt? Nếu có người đang hấp hối mà anh em lại đặt họ trong một cơn gió ào ạt, cơn gió ào ạt đó sẽ không giúp gì cho người ấy. Nhưng nếu cho người hấp hối đó khí oxy để hít vào, thì anh em đã cứu mạng sống người ấy. Tương tự như vậy, hơi thở lặng lẽ, nhẹ nhàng, bí mật vào ngày phục sinh là sự cứu mạng sống. Thật ra, điều đó còn hơn là cứu mạng sống; đó là sự truyền sự sống và cung ứng sự sống. Nhờ sự thở vào ngày phục sinh ấy, tất cả môn đồ đầy thiên nhiên ấy đều nhận được Linh của sự sống thần thượng, bất thọ tạo của Đức Chúa Trời. Tất cả mọi người đều được làm cho sống động, hưng phấn và đầy dẫy Linh. Họ trở nên những người không sống bởi chính mình mà bởi Linh, những người hiệp một với Đức Chúa Trời Tam Nhất cách nội tại trong yếu thể tính của mình.

Tôi tin rằng tất cả chúng ta đều đã nhìn thấy giai đoạn từ sự hoài thai Chúa đến khi Ngài sai Linh đến là một tiến trình trọn vẹn, là điều Ngài đã trải qua trong khi còn ở trên đất này. Việc Ngài được hoài thai đã đem Đức Chúa Trời vào trong con người, làm cho thần tính hiệp một với nhân tính. Đây là bước đầu của sự nhục hóa Ngài. Sự ra đời của Ngài đã thực hiện sự nhục hóa kỳ diệu ấy, là làm cho Đức Chúa Trời hiệp một với con người, đem thần tính vào trong nhân tính và thậm chí hòa lẫn Đức Chúa Trời với con người làm một. Ngài là Đấng Thần-nhân đã sống trên đất này trong ba mươi ba năm rưỡi như một con người sống Đức Chúa Trời như sự sống của Ngài. Ngài hoàn toàn hội đủ điều kiện để chết một cái chết hoàn thành kế hoạch trọn vẹn của Đức Chúa Trời. Sau sự chết ấy, Ngài vào trong sự phục sinh, và nhờ sự phục sinh của Ngài, con người được đem vào trong Đức Chúa Trời.

Sự nhục hóa của Ngài đem Đức Chúa Trời vào trong con người, và sự phục sinh của Ngài đem con người vào trong Đức Chúa Trời. Qua sự giao thông hai chiều ấy, sự hòa lẫn giữa Đức Chúa Trời và con người được hoàn thành cách đầy trọn. Qua sự nhục hóa, Đức Chúa Trời đã trở nên xác thịt. Qua sự phục sinh, Đấng Thần-nhân ấy đã trở nên Linh ban-sự-sống. Trong sự phục sinh, Ngài đã trở lại với các môn đồ như Linh. Bây giờ Ngài là “Đấng Christ ở-thể-linh”. Ngài vẫn là Đấng Thần-nhân, nhưng nhân tính Ngài đã được phục sinh và được chỉ định vào trong quyền làm con của Đức Chúa Trời (La. 1:3-4). Một Đấng như vậy, tức Đấng Christ ở-thể-linh là Linh, đã trở lại với các môn đồ và thở chính Ngài là Linh vào trong họ. Từ ngày ấy trở đi Ngài thật sự trở nên một với các môn đồ. Ngài đã trở nên chính bản thể nội tại của các môn đồ Ngài về mặt yếu thể tính. Đấng Christ phục sinh ấy, Đấng Christ ở-thể-linh, Đấng Christ là Linh ấy, đã vào trong các tín đồ Ngài để làm chính yếu thể tính của họ và để làm sự sống của họ về mặt yếu thể tính vào ngày phục sinh.