Thông tin sách

Gia Tể Tân Ước Của Đức Chúa Trời

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: God's New Testament Economy
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 5

Untitled Document

CHƯƠNG NĂM

SỰ PHỤC SINH CỦA CON TRONG THẦN TÍNH VỚI NHÂN TÍNH CỦA NGÀI (2)

Kinh Thánh: La. 1:4; 1 Phi. 3:18; 1 Cô. 15:44a; Gi. 10:17-18; 1 Tê. 4:14; La. 10:9; 8:11; Công. 13:33; La. 8:29; 1 Phi. 1:3; Hê. 2:11-12; Gi. 12:24; 1 Cô. 15:45b

Trong chương trước chúng ta đã thấy đôi điều liên quan đến sự phục sinh của Con trong thần tính (La. 1:4; 1 Phi. 3:18) với nhân tính của Ngài (1 Cô. 15:44a). Trong chương này, chúng ta sẽ thấy bốn điểm chính về sự phục sinh của Ngài: Con từ bỏ sự sống của Ngài để Ngài có thể nhận lại trong sự phục sinh, Đức Chúa Trời khiến Ngài sống lại từ giữa những người chết, Linh của Đấng khiến Jesus sống lại từ giữa những người chết, và kết quả tuyệt diệu của sự phục sinh của Con.

TỪ BỎ SỰ SỐNG CỦA NGÀI ĐỂ NGÀI CÓ THỂ NHẬN LẠI SỰ SỐNG ẤY TRONG SỰ PHỤC SINH

Con từ bỏ sự sống của Ngài để có thể nhận lại trong sự phục sinh (Gi. 10:17-18). Ngài đã chết và sống lại (1 Tê. 4:14). Đối với Đấng Christ, sự phục sinh là điều gì trong kinh nghiệm. Chính Đấng Christ đã khởi động sự phục sinh. Trong Giăng 11:25, Ngài phán rằng Ngài không những là sự sống mà còn là sự phục sinh. Sự phục sinh là điều gì đó sống động và chỗi dậy. Nếu sự phục sinh bị đàn áp thì sự phục sinh lại chỗi dậy. Đấng Christ không những là sự sống mà còn là sự phục sinh. Ngài luôn sống động; Ngài luôn luôn chỗi dậy. Tân Ước nói rằng những người lính La Mã đã giết Ngài, nhưng cũng cho biết rằng chính Ngài đã từ bỏ sự sống của mình. Khi lính đến bắt Ngài, Ngài hỏi họ đang tìm ai. Khi họ trả lời rằng họ đang tìm Jesus người Na-xa-rét, Ngài đã nói rằng: “Ta Là”, điều này cho biết rằng Ngài là Giê-hô-va (Gi. 18:3-6; đc. Xuất. 3:13-15). Ngài là Giê-hô-va và nếu Ngài không bằng lòng nộp mình cho họ thì ai có thể bắt Ngài? Nếu Ngài không bằng lòng từ bỏ sự sống mình thì ai có thể giết Ngài? Ngay cả toàn bộ quân đội La Mã cũng không thể giết chết Ngài (xem Mat. 26:53). Dường như những người lính La Mã đã giết Ngài. Thật ra, Ngài đã từ bỏ sự sống Ngài có nghĩa là Ngài chết.

Ba ngày sau khi chết, Ngài đã lấy lại sự sống mình. Ngài có khả năng từ bỏ sự sống của mình, và Ngài cũng có khả năng lấy lại sự sống ấy vì Ngài là sự phục sinh, mà sự phục sinh thì luôn luôn chỗi dậy. Khi những người lính đang giết Ngài thì sự sống bên trong Ngài, sự phục sinh bên trong Ngài đang chỗi dậy. Sự chỗi dậy của sự phục sinh ấy đã làm cho linh Ngài đầy quyền năng với thần tính Ngài. Điều đó đã ban quyền năng cho linh của Ngài và làm mạnh mẽ linh Ngài. Sau khi thân thể Ngài bị chôn, linh Ngài cùng với thần tính Ngài đã đến vực sâu để công bố sự chiến thắng của Đức Chúa Trời trên Sa-tan cho những linh không vâng lời. Sau lời công bố ấy, Ngài đã đến thân thể bị giết và chôn của Ngài, và sự phục sinh của Ngài xâm chiếm và làm thân thể ấy sống lại. Đây là tiến trình phục sinh của Ngài.

ĐỨC CHÚA TRỜI ĐÃ KHIẾN NGÀI SỐNG LẠI TỪ KẺ CHẾT

Đức Chúa Trời đã khiến Jesus sống lại từ kẻ chết (La. 10:9). Tân Ước cho chúng ta biết chính Jesus đã sống lại từ kẻ chết, và Tân Ước cũng nói rằng Đức Chúa Trời đã làm cho Ngài sống lại từ kẻ chết. Jesus và Đức Chúa Trời là một. Khi Jesus chỗi dậy, ấy là Đức Chúa Trời bên trong Ngài chỗi dậy. Đức Chúa Trời Tam Nhất hoàn toàn liên hệ đến sự phục sinh của Jesus. Trong khi Jesus được chỗi dậy, Đức Chúa Trời ở bên trong Ngài. Vì Jesus được sinh ra bởi yếu thể tính thần thượng cách nội tại, nên Đức Chúa Trời ở trong bản chất của Ngài. Trong sự hoài thai Jesus, Đức Chúa Trời đã trở nên chính yếu thể tính của Ngài. Vì vậy, khi là một em bé trong máng cỏ, Ngài là Đức Chúa Trời quyền năng (Ês. 9:5). Đức Chúa Trời Quyền Năng là yếu thể tính nội tại của Ngài. Khi mười hai tuổi, Ngài là Đức Chúa Trời Quyền Năng; Đức Chúa Trời là yếu thể tính của Ngài. Khi đứng trong dòng nước sau khi báp-têm, Ngài là Đức Chúa Trời Quyền Năng; Đức Chúa Trời Quyền Năng là yếu thể tính của bản thể Ngài. Khi Ngài bị đóng đinh trên thập tự giá, ấy là Đức Chúa Trời Quyền Năng bị giết chết vì Đức Chúa Trời là yếu thể tính nội tại của Ngài. Khi được làm cho sống lại từ kẻ chết, Ngài là Đức Chúa Trời chỗi dậy; chính Đức Chúa Trời là yếu thể tính nội tại của Đấng sống lại ấy. Vì vậy, sự sống lại của Ngài là sự chỗi dậy của Đức Chúa Trời.

Jesus không bao giờ bị phân rẽ khỏi Đức Chúa Trời vì Đức Chúa Trời là yếu thể tính nội tại của Ngài. Sự chết không thể cầm giữ Ngài vì Ngài là sự phục sinh. Sự phục sinh ấy là chính Đức Chúa Trời Tam Nhất, Cha, Con và Linh. Sự sống là Đức Chúa Trời Tam Nhất, và sự phục sinh là Đức Chúa Trời Tam Nhất. Vì Đức Chúa Trời Tam Nhất là yếu thể tính nội tại của Jesus, yếu thể tính nội tại của Jesus cũng là chính sự phục sinh. Sự chết không thể đắc thắng sự phục sinh, nhưng sự phục sinh lại dễ dàng đắc thắng sự chết. Ha-lê-lu-gia, Ngài đã sống lại! Ngài đã sống lại vì Ngài là Đức Chúa Trời về mặt nội tại và yếu thể tính, và Ngài chính là sự phục sinh.

LINH CỦA ĐẤNG LÀM CHO JESUS SỐNG LẠI TỪ KẺ CHẾT

La Mã 8:11 nói: “Nhưng nếu Linh của Đấng đã làm cho Jesus từ người chết sống lại cư ngụ trong anh em, thì Đấng đã làm cho Christ Jesus từ người chết sống lại cũng sẽ qua Linh Ngài là Đấng cư ngụ trong anh em mà ban sự sống cho thân thể chết chóc của anh em”. “Ngài” trong nhóm chữ “Linh của Ngài” chỉ về Đức Chúa Trời Tam Nhất, là Đấng đã làm cho Jesus sống lại. Sự phục sinh ấy thuộc về chúng ta qua Linh của Đấng đã làm cho Jesus sống lại. Trong Linh ban-sự-sống, bao-hàm-tất-cả có yếu tố của sự phục sinh. Nhờ Linh tổng-bao-hàm ấy mà sự phục sinh của Đấng Christ, là một sự kiện đã hoàn thành, được áp dụng trên chúng ta cách chủ quan và trở nên kinh nghiệm của chúng ta.

Đức Chúa Trời Tam Nhất liên quan trọn vẹn vào sự hoài thai Jesus đến sự phục sinh của Ngài. Về mặt yếu thể tính Đức Chúa Trời có liên hệ đến sự hoài thai Jesus; về mặt yếu thể tính, Đức Chúa Trời có liên hệ đến cuộc sống làm người của Jesus trên đất; về mặt yếu thể tính, Đức Chúa Trời có liên hệ đến sự chết của Jesus trên thập tự giá; và về mặt yếu thể tính, Đức Chúa Trời có liên hệ đến sự phục sinh của Ngài. Sự hoài thai, cuộc sống, sự chết và sự phục sinh của Ngài đều là bởi, cùng với và của Đức Chúa Trời Tam Nhất. Sự hoài thai, cuộc sống, sự chết và sự phục sinh của Ngài không phải chỉ là của một con người, nhưng còn là của Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời Tam Nhất có tại đó trong sự hoài thai, cuộc sống, sự chết cùng sự phục sinh của Ngài, và tất cả những yếu tố này đều được tổng hợp vào trong Linh ban-sự-sống để chúng ta kinh nghiệm.

KẾT QUẢ SỰ PHỤC SINH CỦA CON

Bây giờ chúng ta cần thấy kết quả kỳ diệu về sự phục sinh của Con Đức Chúa Trời. Qua sự phục sinh, Jesus đã được sinh ra làm Con Trưởng của Đức Chúa Trời (Công. 13:33; La. 8:29); qua sự phục sinh, Ngài đã sinh ra nhiều em (Gi. 12:24; 1 Phi. 1:3; La. 8:29; Hê. 2:11-12); qua sự phục sinh, một con người mới, đứa trẻ mới đã được sinh ra (Gi. 16:20-22); và qua sự phục sinh, Ngài đã trở nên Linh ban-sự-sống (1 Cô. 15:45b). Đó là bốn điều mới mẻ trong lịch sử toàn cõi vũ trụ, là kết quả sự phục sinh của Con.

Được Sinh Ra Làm Con Trưởng Của Đức Chúa Trời

Con độc sanh của Đức Chúa Trời là đời đời (Hê. 1:8, 10-12; 7:3). Từ cõi đời đời, Ngài đã là Con độc sanh của Đức Chúa Trời (Gi. 1:18; 3:16). Trước đây, Đức Chúa Trời chưa bao giờ có nhiều hơn một con. Con độc sanh của Ngài là độc nhất vô nhị. Tuy nhiên, trong sự phục sinh, Con độc sanh của Đức Chúa Trời đã trở nên Con Trưởng. La Mã 8:29 nói với chúng ta rằng Ngài là Con Trưởng giữa nhiều người em. Chúng ta, các con của Đức Chúa Trời, là những đứa em của người Con Trưởng. Con Đức Chúa Trời có nhiều em là một điều thật tuyệt diệu. Ngày nay Ngài không những chỉ là Con độc sanh của Đức Chúa Trời, mà còn là Con Trưởng của Đức Chúa Trời, và chúng ta là các em của Ngài.

Từ cõi đời đời Đấng Christ là Con độc sanh của Đức Chúa Trời. Trong sự nhục hóa Ngài đã được sinh ra bởi một trinh nữ để làm Con Loài Người (Ga. 4:4). Sau đó trong sự phục sinh, là Con Loài Người, Ngài đã được sinh bởi Đức Chúa Trời, ấy là được “con hóa” cách thần thượng để làm Con Trưởng của Đức Chúa Trời giữa nhiều người em. Đấng Christ đã được sinh ra hai lần. Lần đầu Ngài đã được sinh ra để làm Con Loài Người, là Đấng sinh đầu nhất của toàn cõi sáng tạo (Côl. 1:15). Lần thứ hai Ngài đã được sinh ra để làm Con Đức Chúa Trời như là Con Trưởng từ giữa những người chết (Côl. 1:18).

Jesus đã là Con Đức Chúa Trời rồi, thì tại sao Ngài lại cần được sinh ra như là Con Đức Chúa Trời? Để trả lời câu hỏi này, trước hết chúng ta phải xem xét câu Kinh Thánh cho chúng ta biết rằng Jesus Christ đã được sinh ra để làm Con Đức Chúa Trời. Công Vụ 13:33 nói: “Rằng Đức Chúa Trời đã làm ứng nghiệm lời hứa đó cách đầy trọn cho chúng ta là con cái họ khi Ngài làm cho Jesus sống lại y như đã chép trong Thi-thiên thứ hai rằng: Con là Con Ta; ngày hôm nay Ta đã sinh ra Con”. “Ngày hôm nay” chỉ về ngày phục sinh. Vào ngày phục sinh, Đức Chúa Trời đã nói với Ngài rằng: “Con là Con Ta; ngày hôm nay Ta đã sinh ra Con”. Vào ngày phục sinh, Đức Chúa Trời đã sinh ra Jesus để làm Con Ngài. Trước ngày đó, Jesus đã là Con Đức Chúa Trời rồi. Tuy nhiên, Ngài vẫn cần được sinh ra trong sự phục sinh để làm Con Đức Chúa Trời.

Jesus là Con Đức Chúa Trời trong linh Ngài. Theo thần tính, Ngài là Con Đức Chúa Trời, nhưng theo nhân tính Ngài là Con Loài Người. Một phần của Jesus Christ, tức xác thịt của Ngài, hoàn toàn thuộc con người. Phần ấy không thần thượng, không phải là Con Đức Chúa Trời. Để làm cho Ngài trở nên Con Trưởng, nhân tính của Jesus phải được Đức Chúa Trời “con hóa” cách thần thượng. Nhân tính của Ngài không phải là phần thuộc về Con Đức Chúa Trời mà là phần thuộc về Con Loài Người. Phần ấy phải được làm cho trở nên thần thượng, được trở nên Con Đức Chúa Trời, bằng cách là Đức Chúa Trời đem phần ấy vào trong sự chết và làm cho nó sống lại. Nhờ một tiến trình như vậy, Ngài đã được Đức Chúa Trời “con hóa” nhân tính của Ngài cách thần thượng. Phần thuộc về con người ấy đã được Đức Chúa Trời “con hóa” cách thần thượng trong sự phục sinh của Ngài.

Trong Công Vụ 13:33, chúng ta thấy vào ngày phục sinh, Đức Chúa Trời đã phán rằng Ngài đã sinh ra Jesus là Con của Ngài. Sinh ra có nghĩa là truyền sự sống. Nếu nói tôi sinh ra anh em thì có nghĩa là tôi đã truyền sự sống của tôi vào trong anh em. Trong phần thuộc con người của Jesus không có sự sống thần thượng. Tuy nhiên, qua sự chết và sống lại của Ngài, Đức Chúa Trời Tam Nhất đã truyền sự sống thần thượng của Ngài vào trong phần thuộc con người của Jesus. Trong khi sự phục sinh đang xảy ra thì Đức Chúa Trời Tam Nhất làm cho Jesus sống động trong linh của Ngài (1 Phi. 3:18). Đức Chúa Trời Tam Nhất ban năng lực cho Ngài từ bên trong để khơi động sự sống của Ngài hầu tràn vào nhân tính của Jesus. Tràn vào nhân tính của Jesus với sự sống có nghĩa là truyền sự sống thần thượng vào trong phần thuộc con người của Ngài. Đó là để “con hóa” nhân tính của Jesus, và sự “con hóa” ấy là sự sinh ra. Qua sự chết và sống lại của Ngài, Jesus trong phần thuộc con người của Ngài, đã được “con hóa” để làm Con Đức Chúa Trời. Qua một tiến trình như vậy, Ngài đã trở nên Con Trưởng của Đức Chúa Trời. Là Con độc sanh của Đức Chúa Trời, Ngài chỉ có yếu tố thần thượng, nhưng bây giờ là Con Trưởng của Đức Chúa Trời, Ngài có cả yếu tố thần thượng lẫn con người.

Đấng này là Con Trưởng của Đức Chúa Trời, tức là Đấng có cả yếu tố thần thượng lẫn con người, đã sinh ra nhiều người em. Ngày nay chúng ta là con của Đức Chúa Trời cũng có cả yếu tố thần thượng lẫn con người. Chúng ta là những con người, nhưng chúng ta là những người con thần thượng của Đức Chúa Trời. Điều này thật kỳ diệu! Những con người lại có thể là những người con thần thượng, và là các con của Đức Chúa Trời, chúng ta sở hữu yếu tố thần thượng và yếu tố con người. Jesus Christ là Con Trưởng của Đức Chúa Trời sở hữu yếu tố thần thượng cùng yếu tố con người, và yếu tố con người của Ngài đã được “con hóa” cách thần thượng. Ngài không chỉ là Con độc sanh của Đức Chúa Trời, mà còn là Con Trưởng của Đức Chúa Trời. Theo thần cách, Ngài vẫn là Con độc sanh của Đức Chúa Trời. Thần cách chỉ về Bản Thể Đức Chúa Trời Tam Nhất của Ngài, nhưng thần tính chỉ về Bản Thể thần thượng của Ngài. Chúng ta có thể dự phần vào thần tính của Ngài, nhưng không bao giờ có thể dự phần vào thần cách của Ngài. Nếu chúng ta nói mình dự phần vào thần cách của Ngài thì đó là tà thuyết. Nhưng Kinh Thánh nói rằng chúng ta là những người dự phần bản chất thần thượng của Ngài (2 Phi. 1:4). Dự phần vào bản chất thần thượng của Ngài có nghĩa là dự phần vào thần tính của Ngài. Là những người con của Đức Chúa Trời, chúng ta có thể nói mình vừa là con người vừa là thần thượng. Ngợi khen Chúa! Ngày nay Ngài là Con Trưởng của Đức Chúa Trời, và chúng ta là nhiều người con của Đức Chúa Trời. Chúng ta là những người em của Ngài được sinh ra qua sự phục sinh của Ngài.

Sinh Ra Nhiều Người Em

1 Phi-e-rơ 1:3 nói rằng Đức Chúa Trời đã tái sinh chúng ta qua sự phục sinh của Jesus Christ từ những người chết. Chúng ta phải nhận thức rằng khi Đấng Christ được phục sinh, chúng ta được tái sinh. Khi Ngài được phục sinh, chúng ta cũng được phục sinh trong Ngài (Êph. 2:5-6). Là con người, tất cả chúng ta đều được “con hóa” cách thần thượng qua sự phục sinh của Ngài để làm nhiều người con của Đức Chúa Trời nhằm dự phần quyền làm con thần thượng của Ngài. Chúng ta đã được tái sinh trước khi được sinh ra vì sự phục sinh của Ngài là sự tái sinh của chúng ta. Trước khi chúng ta hiện hữu, Đức Chúa Trời Cha đã tái sinh chúng ta rồi. Theo cái nhìn của Đức Chúa Trời, chúng ta đã được tái sinh khoảng hai ngàn năm về trước. Theo sự sống thuộc thể của mình, chúng ta chưa sống được nhiều năm như vậy, nhưng theo sự sống thuộc linh của mình, chúng ta đã được tái sinh từ lâu rồi. Mỗi người con của Đức Chúa Trời đều đã được sinh ra bởi Đức Chúa Trời gần hai ngàn năm trước qua sự phục sinh của Jesus Christ. Trước khi chúng ta trở nên một phần của cõi sáng tạo cũ, chúng ta đã là một phần của cõi sáng tạo mới qua sự phục sinh của Đấng Christ, vì vậy chúng ta là nhiều người em của Con Trưởng Đức Chúa Trời trong sự phục sinh Ngài (La. 8:29). Đức Chúa Trời là Cha chúng ta, và Con Trưởng của Đức Chúa Trời là Anh chúng ta. Điều này thật tuyệt diệu! Đấng Christ, Con độc sanh của Đức Chúa Trời, đã rơi xuống đất để chết đi như hạt lúa mì duy nhất. Qua sự chết giải-phóng-sự-sống của Ngài, sự sống thần thượng bên trong Ngài đã mọc lên và chỗi dậy để sinh ra nhiều hạt lúa thành nhiều người con của Đức Chúa Trời và nhiều người em của Ngài.

Một Con Trẻ Mới Được Sinh Ra

Trong Giăng 16:20-22, Chúa phán với các môn đồ rằng họ sẽ buồn rầu, nhưng sự buồn rầu của họ sẽ trở nên sự vui mừng vì Ngài là “con trẻ” (c. 21) sẽ được sinh ra trong sự phục sinh của Ngài (Công. 13:33; Hê. 1:5; La. 1:4). Sự chết và sống lại của Chúa là tiến trình của sự sinh nở. Một đứa trẻ mới đã được sinh ra qua sự chết và sống lại của Ngài. Đây là một sự sinh nở chung, không phải của cá nhân đứa trẻ, mà của một đứa trẻ tập thể, đứa trẻ ấy bao hàm Con Đức Chúa Trời là Đầu và nhiều em của Ngài là Thân Thể. Đây là sự sinh ra của một đứa trẻ tập thể mới bao gồm Đấng Christ và các tín đồ chúng ta. Thật ra, đây là sự sinh ra của con người mới (Êph. 2:15). Con người cũ đã được Đức Chúa Trời dựng nên trong Sáng Thế Ký chương 1 và 2, nhưng con người mới đã được sinh ra qua sự chết và sống lại của Đấng Christ như được nói đến trong Giăng chương 16. Chúng ta đã được sinh ra thành con người cũ, nhưng được tái sinh thành con người mới.

Nên nhớ rằng trước khi được sinh ra thành con người cũ, chúng ta đã được tái sinh thành con người mới rồi, vì chúng ta đã được tái sinh trước khi được sinh ra theo 1 Phi-e-rơ 1:3. Đây là một huyền nhiệm thần thượng mà tâm trí con người chúng ta không thể giải thích được, nhưng sự thật là chúng ta đã được tái sinh làm con người mới trước khi được sinh ra làm con người cũ. Chúng ta không nên cố gắng, phấn đấu hay nỗ lực để làm một con người mới. Chúng ta đã là một con người mới rồi. Chúng ta đã là một con người mới hai ngàn năm trước. Tất cả chúng ta nên tuyên bố: “Ha-lê-lu-gia! Tôi là một phần của con người mới!” Đừng nhìn chính mình. Khi nhìn chính mình, anh em sẽ thất vọng. Nhìn chính mình, anh em sẽ thấy con người cũ. Chúng ta không cần nhìn chính mình, nhưng chúng ta cần nói “a-men” đối với lời của Đức Chúa Trời. Tất cả chúng ta cần công bố: “Tôi là một phần của con người mới qua sự chết và sự sống lại kỳ diệu của Con Đức Chúa Trời!” Nhờ sự phục sinh của Ngài, Ngài là Con độc sanh của Đức Chúa Trời đã trở nên Con Trưởng của Đức Chúa Trời, và nhờ sự phục sinh, nhiều người em của Ngài đã được sinh ra. Ngoài ra, qua sự phục sinh, một đứa trẻ mới đã được sinh ra, và đứa trẻ ấy bao hàm tất cả chúng ta.

Trở Nên Linh Ban-Sự-Sống

Sau khi hoàn thành sự nhục hóa, cuộc sống làm người, sự chết và sự phục sinh, Ngài đã trở nên Linh ban-sự-sống (1 Cô. 15:45b) để áp dụng mọi điều Ngài đã hoàn thành cho chúng ta. Ngài đã hoàn thành sự nhục hóa, cuộc sống làm người, sự đóng đinh và sự phục sinh. Ngài đã trở nên Con Trưởng của Đức Chúa Trời, Ngài đã sinh ra nhiều người em của Ngài, và một đứa trẻ mới đã được sinh ra nhờ sự phục sinh của Ngài. Bây giờ Ngài muốn áp dụng tất cả những điều ấy cho chúng ta là những người em của Ngài. Ngài có thể áp dụng tất cả những điều này cho chúng ta vì Ngài đã trở nên Linh ban-sự-sống. Là Linh ban-sự-sống, Ngài đã vào trong chúng ta để áp dụng tất cả những gì Ngài đã thực hiện, hoàn thành, đạt đến và có được. Bây giờ tất cả những thành tựu của Ngài trở nên của chúng ta! Sự nhục hóa của Ngài trở nên của chúng ta, cuộc sống làm người của Ngài trở nên của chúng ta, sự đóng đinh của Ngài trở nên của chúng ta, và sự phục sinh của Ngài trở nên của chúng ta. Việc Ngài là Con Trưởng của Đức Chúa Trời trở nên của chúng ta, việc Ngài sinh ra nhiều người em trở nên của chúng ta, và ngay cả việc sinh ra đứa trẻ mới cũng trở nên của chúng ta. Bất cứ những gì Ngài đã thực hiện, hoàn thành, đạt đến và có được đã trở nên của chúng ta vì Linh ban-sự-sống ấy là toàn bộ Con Người kỳ diệu Ngài, bao hàm tất cả những thành tựu kỳ diệu của Ngài.

Linh ban-sự-sống, bao-hàm-tất-cả ấy là sự tổng kết của Đức Chúa Trời Tam Nhất. Tất cả những gì Đức Chúa Trời Tam Nhất là và tất cả những gì Đức Chúa Trời Tam Nhất đã thực hiện, hoàn thành, đạt đến và có được đều tổng hợp với nhau thành Linh ban-sự-sống. Sau khi phục sinh, Chúa Jesus trở nên một Linh như vậy và thở Linh ấy vào trong các môn đồ của Ngài (Gi. 20:22). Rồi sau khi thăng thiên, Ngài đã đổ Linh ấy xuống trên họ (Công. 2:1-4, 16-17). Vào ngày phục sinh, Ngài đã thở Linh tổng-bao-hàm ấy vào trong các môn đồ Ngài về mặt yếu thể tính. Rồi 50 ngày sau, vào ngày lễ Ngũ-tuần, Ngài đã đổ Linh ấy xuống trên họ về mặt gia tể. Về mặt yếu thể tính, Linh đã được thở vào trong các môn đồ Ngài, và về mặt gia tể, Linh ấy đã được đổ xuống trên họ. Bây giờ trong các môn đồ Ngài có Linh sự sống về mặt yếu thể tính, và trên họ có Linh quyền năng về mặt gia tể.

Bây giờ chúng ta là những người có Linh bên trong chúng ta về mặt yếu thể tính và có Linh trên chúng ta về mặt gia tể. Do đó, chúng ta là những người của Linh. Anh em có thể cảm thấy mình không phải là một người của Linh, nhưng cảm giác của anh em không là gì cả. Lời của Đức Chúa Trời là tất cả. Chúng ta không nên quên rằng Lời của Đức Chúa Trời là một giao ước, một chúc thư. Chúng ta phải tập nói a-men đối với những di sản trong chúc thư ấy. Chúng ta nên nói a-men đối với mỗi một điều. A-men đối với Linh sự sống được để lại cho tôi! A-men đối với Linh quyền năng được ban cho tôi! A-men đối với Linh trong tôi và a-men đối với Linh trên tôi! A-men vì tôi có Linh về mặt yếu thể tính và a-men vì tôi có Linh về mặt gia tể! A-men! Tôi là một người của Linh! Nếu a-men với Lời của Đức Chúa Trời, chúng ta sẽ được đầy dẫy Linh. Là những tín đồ trong Đấng Christ, chúng ta nên bước theo Tân Ước. Ha-lê-lu-gia vì giao ước, và ha-lê-lu-gia vì tất cả những di sản trong giao ước ấy! A-men đối với mỗi điều của Tân Ước.