Thông tin sách

Gia Tể Tân Ước Của Đức Chúa Trời

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: God's New Testament Economy
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 4

Untitled Document

CHƯƠNG BỐN

SỰ PHỤC SINH CỦA CON TRONG THẦN TÍNH VỚI NHÂN TÍNH CỦA NGÀI (1)

Kinh Thánh: 1 Phi. 3:18; La. 1:4; 1 Cô. 15:44a; Gi. 10:17-18; 1 Tê. 4:14; La. 10:9; 8:11; Công. 3:33; La. 8:29; 1 Phi. 1:3; Hê. 2:11-12; Gi. 12:24; 1 Cô. 15:45b

Đến đây chúng ta đã thấy sự nhục hóa của Lời, cuộc sống trên đất của Con và sự chết của Con trên thập tự giá. Sự chết của Con bao hàm tất cả, tuyệt hảo và huyền nhiệm. Sau sự chết là sự phục sinh. Sự phục sinh của Con, tức điều thứ tư trong gia tể Tân Ước của Đức Chúa Trời, thậm chí còn huyền nhiệm hơn sự chết của Ngài.

BẰNG CHỨNG CỦA SỰ PHỤC SINH

Vào năm 1936, tôi rao giảng cho một nhóm sinh viên đại học tại thủ đô Trung Quốc là Bắc Kinh. Trường đại học của họ là một trong những trường đứng đầu tại Trung Quốc. Sau khi giảng xong, một sinh viên trẻ tuổi đến nói với tôi rằng điều làm anh cảm thấy khó chịu về niềm tin Cơ Đốc là sự dạy dỗ về sự phục sinh. Anh không thể hiểu là làm thế nào một người có thể chết và sống lại được. Trước cửa sổ nơi chúng tôi đứng có một cánh đồng lúa mì. Chỉ cánh đồng lúa mì, tôi bảo anh rằng cánh đồng đó đầy dẫy sự phục sinh. Sau đó, tôi giải thích cho anh rằng khi một hạt lúa mì được gieo xuống đất thì nó chết đi. Rồi sau khi chết nó mọc lên trong sự sống lại. Tôi nói với anh là chúng ta có thể thấy sự sống lại khắp mọi nơi trong thiên nhiên. Tôi mạnh mẽ nêu ra cho anh thấy rằng một hạt lúa mì chết đi, nhưng nó không dừng lại ở sự chết vì qua sự chết nó mọc lên; do đó, hạt lúa mọc lên là bởi sự chết của nó. Thật ra một hạt lúa mì mọc lên là bởi sự chết của nó. Kết quả sau khi tương giao điều ấy, người sinh viên trẻ tuổi ấy đã được Chúa bắt phục.

SỰ PHỤC SINH THEO SAU SỰ CHẾT

Nếu chúng ta gieo một hòn đá nhỏ xuống đất, hòn đá ấy sẽ không bao giờ chết và mọc lên. Lý do là vì không có sự sống trong hòn đá ấy. Bất cứ điều gì không có sự sống thì không bao giờ có thể chết được. Một cái ghế hay một bức tượng không chết được vì cả hai đều không có sự sống. Sự chết của bất cứ điều gì là bằng cớ chứng minh rằng chính điều ấy có sự sống. Tuy nhiên, sự phục sinh theo sau sự chết. Tân Ước nói với chúng ta rằng Đấng Christ đã sống lại (1 Cô. 15:4) và tất cả Cơ Đốc nhân chúng ta đều sẽ được sống lại (1 Tê. 4:16-17). Sau thời đại ngàn năm, thậm chí những người vô tín cũng sẽ được sống lại (Gi. 5:29; Khải. 20:5, 12). Vì mọi người đều có sự sống nên mọi người đều sẽ chết và sống lại. Theo Kinh Thánh, có nhiều loại phục sinh khác nhau. Sự phục sinh của Đấng Christ là trái đầu mùa (1 Cô. 15:20). Rồi khi Ngài trở lại, sẽ có một sự phục sinh khác, đó là sự phục sinh của các tín đồ. Sau thời đại ngàn năm, sẽ có loại phục sinh thứ ba, đó là sự phục sinh của những người chết và hư mất.

SỐNG ĐỂ CHẾT

Trong Giăng 12:24, Chúa Jesus đã phán rằng Ngài là một hạt lúa mì đến trái đất này không phải để sống mà để chết. Chúa Jesus đã đến để chết, và Ngài sống để chết. Đấng Christ đã được sinh ra để sống, và Ngài sống để chết. Trong Lu-ca 12:50 Chúa đã nói cho chúng ta rằng Ngài bị thúc ép cho đến khi sự chết của Ngài được hoàn thành. Điều này cho thấy rằng Ngài mong đợi được chết, và mục tiêu của Ngài là chết. Lời đã trở nên xác thịt để chết, và sự chết của Ngài không phải là kết thúc mà là khởi đầu. Sự chết của Ngài đem đến sự phục sinh. Phi-e-rơ, Gia-cơ và Giăng đã quí trọng Chúa như là một hạt lúa mì, và khi Chúa Jesus bảo họ rằng Ngài sẽ chết, họ cảm thấy phiền lòng. Họ vô cùng thất vọng. Sau khi Chúa bảo các môn đồ rằng Ngài sẽ bị giết, Phi-e-rơ nói: “Chúa ơi, nguyện Đức Chúa Trời thương xót Ngài! Điều đó chắc chắn sẽ không xảy đến cho Ngài đâu!” (Mat. 16:22). Phi-e-rơ thỏa lòng khi ông có Chúa chỉ như một hạt lúa mì, nhưng Jesus lại không thỏa lòng với điều đó. Ngài muốn chết đi. Sự chết là sự khởi đầu của Ngài vì qua sự chết Ngài bước vào sự phục sinh. Sự chết đem đến sự phục sinh, và sự phục sinh là sự bộc phát của sự sống. Nếu hạt lúa mì không có sự sống và không chết đi thì nó sẽ không bao giờ phục sinh. Vì hạt lúa mì có sự sống nên nó chết đi và sự chết ấy giải phóng sự sống trong sự phục sinh.

ĐẤNG TAM NHẤT THẦN-NHÂN

Chúng ta phải thấy rằng Jesus Christ là Đấng Thần-nhân Tam Nhất. Ngài không những là Đấng Thần-nhân, mà còn là Đấng Thần-nhân Tam Nhất. Thành phần tạo nên Đấng Thần-nhân ấy là Cha, Con, Linh và Con Người Jesus. Ngài là Cha-Con-Linh-người. Con Người Jesus ấy, tức Đấng được ví như là một hạt lúa mì, đã hiện thân Đức Chúa Trời Cha, Đức Chúa Trời Con và Đức Chúa Trời Linh. Khi Con Người Jesus bị giết chết, Cha, Con và Linh cùng với Con Người ấy sống lại từ sự chết. Con Người Jesus là vỏ của hạt giống, và bên trong Con Người ấy, bên trong cái vỏ ấy, là Cha, Con và Linh. Trong khi Ngài chết, Cha, Con và Linh đang dần dần chỗi dậy. Điều gì có thể hạn chế Cha, Con và Linh? Điều gì có thể hạ Cha, Con và Linh xuống? Không một điều nào cả! Ha-lê-lu-gia! Đấng Thần-nhân Tam Nhất kỳ diệu ấy đã chết trên thập tự giá và đã sống lại.

TRẢI QUA SỰ CHẾT

Sau khi tương giao như trên, vài người có thể thắc mắc rằng làm sao Đức Chúa Trời có thể chết được. Thật ra thì Đức Chúa Trời chỉ trải qua sự chết. Nói cách khoa học, không ai trong chúng ta sẽ chết. Điều chết đi chỉ là thân thể của chúng ta. Linh và hồn của chúng ta không bao giờ chết được. Khi tôi chết, đó không có nghĩa là trọn bản thể của tôi chết. Điều đó có nghĩa là chỉ một trong ba phần của bản thể tôi chết. Sau khi thân thể của chúng ta chết, linh và hồn của chúng ta đi đến Pa-ra-đi để chờ sự phục sinh của thân thể. Thậm chí khi những người vô tín chết đi, thân thể của họ chết, và hồn cùng linh của họ đi đến Ha-đét. Lu-ca chương 16 cho thấy rằng đối với người nghèo La-xa-rơ và người giàu, thân thể của họ chết đi, nhưng linh và hồn của họ đã đi đến Ha-đét (cc. 22-26). Trong Ha-đét có hai phần, bên vui thoả được gọi là Pa-ra-đi còn bên kia là nơi thống khổ. Nơi thống khổ ấy cũng giống như một nhà giam mà tại đó những tội phạm bị tạm giam.

Khi Đấng Christ chết trên thập tự giá, phần bị chết của Ngài là thân thể con người của Ngài. Yếu thể tính thần thượng không ở trong thân thể Ngài mà ở trong linh Ngài. Khi Ngài bị đóng đinh trên thập tự giá, toàn bản thể của Ngài chịu đựng sự chết, nhưng chỉ thân thể Ngài chết đi chứ không phải linh của Ngài. Linh Ngài chỉ chịu đựng sự chết và trải qua sự chết. Nói cách chính xác, linh Ngài không bao giờ chết. 1 Phi-e-rơ 3:18 nói: “Vì Đấng Christ đã chịu chết vì tội lỗi một lần, là Đấng công chính thay cho người bất chính để Ngài có thể đem anh em đến với Đức Chúa Trời, [Ngài] bị giết chết trong xác thịt, nhưng lại được làm sống động trong Linh”. Ngài đã bị giết chết trong xác thịt, trong thân thể, nhưng Ngài đã được làm sống động trong linh của Ngài.

Khi Đấng Christ chết trên thập tự giá, Ngài đã bị giết chết không phải trong toàn bản thể của mình, nhưng chỉ trong xác thịt của Ngài. Trong linh, Ngài đã được làm sống động! Loài người giết chết Ngài trong xác thịt Ngài, nhưng khi những người lính La Mã giết chết Jesus trong xác thịt Ngài, Đức Chúa Trời Tam Nhất lại làm Jesus sống động trong linh Ngài!

1 Phi-e-rơ 3:19-20 nói với chúng ta rằng ngay sau khi thân thể Ngài chết đi, Đấng Christ mạnh mẽ và năng động trong linh mình và đã đi công bố chiến thắng của Ngài cho những kẻ không vâng phục vào thời Nô-ê. “Trong linh” (c. 18) không phải chỉ về Thánh Linh, mà chỉ về linh là bản thể thuộc linh của Đấng Christ (Mác 2:8; Lu. 23:46). Hầu hết các bản Kinh Thánh viết hoa chữ “linh” trong câu 18. Theo những bản Kinh Thánh ấy, khi Đấng Christ chết, Ngài bị giết chết trong xác thịt, nhưng lại được làm sống động bởi Thánh Linh. Nếu chúng ta giải thích linh trong câu 18 là Thánh Linh, thì sẽ gây nên một nan đề vì những câu tiếp theo nói với chúng ta rằng sau khi Ngài đã chết, Đấng Christ trong linh đã đi công bố điều gì đó cho những linh đang bị giam cầm, cho những kẻ đã từng không vâng lời vào thời Nô-ê. Trải qua nhiều thế kỷ, những giáo sư lớn thuộc các trường phái khác nhau đã đưa ra những cách giải thích khác nhau về những câu này. Sự giải nghĩa thích đáng nhất có thể chấp nhận được về những câu này theo Kinh Thánh là như sau:

Những linh tại đây không phải chỉ về những linh bị lìa khỏi xác của những người chết bị giam giữ trong Ha-đét, nhưng chỉ về những thiên sứ (thiên sứ là các linh – Hê. 1:14) đã bị sa ngã do không vâng lời vào thời Nô-ê (c. 20 và Nghiên Cứu Sự Sống Sáng Thế Ký bài 27, tr. 363-364, bản tiếng Anh) và bị giam cầm trong vực thẳm tối tăm dành cho sự đoán xét của ngày lớn (2 Phi. 2:4-5; Giu. 6). Sau khi Ngài chết trong xác thịt, Đấng Christ trong linh sống động của Ngài đã đến (có lẽ là vực sâu – La. 10:7) với những thiên sứ nổi loạn ấy để tuyên bố, có lẽ về sự chiến thắng của Đức Chúa Trời, qua sự nhục hóa của Ngài trong Đấng Christ và sự chết của Đấng Christ trong xác thịt, trên mưu chước của Sa-tan nhằm quấy rối kế hoạch thần thượng (chú thích 192 trong 1 Phi-e-rơ chương 3 – Bản Kinh Thánh Khôi Phục tiếng Anh).

Căn cứ trên sự giải thích này, tôi đã nhận thức rằng linh trong câu 18 không phải chỉ về Thánh Linh, mà chỉ về linh của Đấng Christ, trong linh đó có Linh là thần tính của Ngài. Trong khi Đấng Christ bị đóng đinh trên thập tự giá, những người lính La Mã đã giết chết Ngài trong xác thịt Ngài, và Đức Chúa Trời Tam Nhất, Cha, Con và Linh đã làm Ngài chỗi dậy, mạnh mẽ và ban quyền năng cho Ngài trong linh của Ngài. Trong sự hoài thai, trong cuộc sống làm người và trong sự chết của Đấng Christ, Đức Chúa Trời Tam Nhất đã liên quan đến một cách trọn vẹn. Chúa phải ban cho chúng ta một cái nhìn rõ ràng về việc thế nào Đức Chúa Trời Tam Nhất, Cha, Con và Linh có liên quan một cách trọn vẹn không những trong sự hoài thai Đấng Christ và trong cuộc sống làm người của Ngài trên đất mà còn trong sự chết của Ngài. Đấng chết trên thập tự giá là Đấng Thần-nhân Tam Nhất. Cha, Con và Linh đã trải qua sự chết của Con Người Jesus trên thập tự giá.

Sự đóng đinh đã giết chết Đấng Christ chỉ trong xác thịt Ngài, mà Ngài đã nhận được qua sự nhục hóa (Gi. 1:14), chứ không phải ở trong linh Ngài. Linh Ngài đã không chết tại thập tự giá khi xác thịt Ngài chết; trái lại, linh Ngài đã được làm sống động, sinh động bằng quyền năng mới mẻ của sự sống, để trong linh được ban quyền năng ấy, Ngài công bố với các thiên sứ sa ngã sau khi Ngài chết trong xác thịt và trước khi Ngài phục sinh. Sự chết không bao giờ giết Chúa Jesus trong linh của Ngài được. Sự chết chỉ giết thân thể của Ngài.

CHẾT BÊN NGOÀI, SỐNG LẠI BÊN TRONG

Trong khi những người lính La Mã giết Ngài, sự phục sinh của Ngài đang xảy ra. Trong khi một hạt lúa mì bị chết dưới đất, sự sống bên trong lại tăng trưởng. Về một mặt, hạt lúa mì chết ở phần bên ngoài. Mặt khác, sự sống bên trong của hạt giống chỗi dậy bên trong. Hai điều ấy đồng thời xảy ra theo hai chiều hướng. Sự chết xảy ra ở vỏ của hạt giống, và sự sống lớn lên bên trong vỏ ấy. Cùng lúc hạt lúa mì chết thì sự phục sinh lại xảy ra. 1 Phi-e-rơ 3:18 là một câu then chốt trong Tân Ước bày tỏ cho chúng ta thấy điều gì đã xảy ra khi Đấng Christ chết trên thập tự giá. Khi Ngài chết trong xác thịt trên thập tự giá, thì cùng một lúc Ngài chỗi dậy bên trong linh mình. Sự chỗi dậy ấy là bắt đầu sự phục sinh của Ngài. Sự phục sinh của Ngài không phải bất chợt xảy ra vào sáng sớm ngày thứ ba sau khi Ngài chết. Sự phục sinh bắt đầu khi Ngài đang ở trên thập tự giá, khi Ngài đang ở dưới sự giết chết.

Khi Jesus như hạt lúa mì chết ở phần bên ngoài trên thập tự giá thì ở bên trong Ngài đang sống lại! Những người lính La Mã đã thi hành sự giết chết, và Đức Chúa Trời Tam Nhất đã thực hiện sự sống lại. Hai điều ấy xảy ra cùng một lúc. Mọi người đứng đó quan sát sự đóng đinh, đã nhìn thấy những người lính giết Jesus ở bên ngoài, nhưng họ lại không có nhãn quan bề trong để thấy rằng trong khi những người lính La Mã giết Ngài ở bên ngoài thì ở bên trong Cha, Con và Linh đang làm linh của Ngài chỗi dậy. Trong khi đội lính La Mã đang giết Ngài thì một đội khác, đó là Cha, Con và Linh, đang chỗi dậy từ bên trong Ngài. Đây là khởi điểm của sự phục sinh.

TRONG THẦN TÍNH CỦA NGÀI VỚI NHÂN TÍNH CỦA NGÀI

Trong chương trước, chúng ta đã thấy sự chết của Con trong nhân tính của Ngài với thần tính của Ngài. Trong chương này, chúng ta thấy sự phục sinh của Ngài trong thần tính của Ngài với nhân tính của Ngài. Trước hết Ngài sống lại trong linh, và trong linh Ngài có nghĩa là trong thần tính Ngài. Sau đó Ngài sống lại trong thân thể Ngài với nhân tính của Ngài. Ngài đã sống lại trước hết trong linh Ngài, trong thần tính của Ngài, và sau đó trong thân thể Ngài cùng với nhân tính của Ngài.

Hai Bản Chất Của Đấng Christ

La Mã 1:3-4 nói: “Về Con Ngài, là Jesus Christ Chúa chúng ta, theo xác thịt thì ra từ dòng dõi Đa-vít, còn theo Linh của sự thánh khiết thì được chứng tỏ là Con Đức Chúa Trời trong quyền năng ra từ sự phục sinh từ kẻ chết”. Xin chú ý trong hai câu này chữ “theo” được dùng hai lần. Câu 3 nói về Đấng Christ là hạt giống của Đa-vít theo xác thịt, trong khi câu 4 nói về Ngài là Con Đức Chúa Trời theo Linh của sự thánh khiết. Theo xác thịt, Ngài là Con Loài Người ra từ dòng dõi Đa-vít, là con cháu của Đa-vít. Đây là bản chất con người của Ngài, nhân tính của Ngài. Tuy nhiên, theo Linh của sự thánh khiết, Ngài là Con Đức Chúa Trời. Đây là bản chất thần thượng của Ngài, thần tính của Ngài. Trong xác thịt, Ngài là Con Loài Người. Trong Linh, Ngài là Con Đức Chúa Trời. Nhân tính của Ngài ở trong xác thịt, và thần tính của Ngài, tức Linh, là yếu thể tính thần thượng của Ngài, ở trong linh của Ngài. Trong xác thịt Ngài là con người, và trong linh Ngài là Cha, Con và Linh, là Đức Chúa Trời Tam Nhất.

Đề tài trong La Mã 1:3-4 là Con Đức Chúa Trời, tức Jesus Christ; những câu này cho chúng ta thấy rằng Đấng ấy được cấu tạo với hai bản chất, đó là nhân tính và thần tính. Một bản chất thì theo xác thịt, còn bản chất kia thì theo Linh. Linh của sự thánh khiết đối lập với xác thịt trong câu 3. Cũng như xác thịt trong câu 3 chỉ về yếu thể tính con người của Đấng Christ, thì Linh trong câu này không chỉ về Thánh Linh của Đức Chúa Trời mà chỉ về yếu thể tính thần thượng của Đấng Christ, tức là “sự đầy đủ của Thần Cách” (Côl. 2:9). Yếu thể tính thần thượng của Đấng Christ ấy, là chính Đức Chúa Trời Linh (Gi. 4:24), Linh là của sự thánh khiết, đầy dẫy bản chất và phẩm chất thánh khiết.

Con Loài Người Và Con Đức Chúa Trời

Chúng ta phải nhận thấy rằng khi Đấng Christ chết trên thập tự giá, Ngài đã chết như Con Loài Người lẫn Con Đức Chúa Trời. Con Người kỳ diệu ấy vừa là Con Loài Người vừa là Con Đức Chúa Trời. Trong xác thịt, Ngài là Con Loài Người. Trong linh của Ngài cùng với Linh, Ngài là Con Đức Chúa Trời. Ngài có hai bản chất với hai yếu thể tính – con người và thần thượng. Trên thập tự giá, Con Người Jesus chết. Và đồng thời, Đức Chúa Trời Tam Nhất, Cha, Con và Linh chết. Con của Loài Người là Con Người Jesus, và Con Đức Chúa Trời là hiện thân của Đức Chúa Trời Tam Nhất. Tất cả sự đầy trọn của Thần Cách cư ngụ trong Ngài cách có hình thể (Côl. 2:9). Nếu chúng ta nói Con Đức Chúa Trời chết trên thập tự giá, điều này ngụ ý toàn thể Đức Chúa Trời, Cha, Con và Linh đều chết trên thập tự giá. Nên nhớ rằng Đấng Christ có hai phần: xác thịt và linh Ngài cùng với Linh, tức nhân tính và thần tính. Theo xác thịt, Ngài đã ra từ dòng dõi của Đa-vít, là Con Loài Người. Theo Linh ở trong linh Ngài, Ngài là Con Đức Chúa Trời. Linh trong La Mã 1:4 liên hệ đến linh trong 1 Phi-e-rơ 3:18. Đấng Christ có một thân thể là xác thịt Ngài, và Đấng Christ có một linh cùng với Linh là yếu thể tính thần thượng của Ngài, đó là phần thần thượng của bản thể Ngài. Xác thịt Ngài là phần con người với yếu thể tính con người của Ngài, và linh Ngài có Linh làm phần thần thượng với yếu thể tính thần thượng của Ngài.

Được Chứng Tỏ Là Con Đức Chúa Trời

1 Phi-e-rơ 3:18 cho chúng ta thấy rằng trong khi Jesus bị giết trên thập tự giá, Đức Chúa Trời Tam Nhất là yếu thể tính thần thượng của Ngài đã chỗi dậy trong linh Ngài. Điều này đã xảy ra trước khi thân thể Ngài được sống lại. Do đó sự phục sinh của Ngài đã tiếp diễn cho đến buổi sáng vào ngày thứ ba khi toàn bộ thân thể của Ngài sống lại (1 Cô. 15:4). Vào lúc ấy, sự chuyển động bên trong của sự phục sinh bởi Đức Chúa Trời Tam Nhất đã được biểu lộ. Đây là sự chứng tỏ của Ngài trong quyền năng theo Linh của sự thánh khiết ra từ sự sống lại từ kẻ chết (La. 1:4). Sự phục sinh của Ngài bắt đầu từ linh của Ngài và đã hoàn tất trong thân thể Ngài. Trong khi Ngài bị giết trên thập tự giá, sự phục sinh đã bắt đầu trong linh Ngài. Sự phục sinh của Ngài là một tiến trình kéo dài khoảng ba ngày, bắt đầu vào lúc Ngài bị giết trên thập tự giá và hoàn toàn thành tựu khi thân thể Ngài sống lại. Khi thân thể Ngài sống lại, Ngài hoàn toàn được chứng tỏ và biểu lộ là Con Đức Chúa Trời.

Việc chứng tỏ Đấng Christ là Con Loài Người thì không cần thiết vì khi người ta trông thấy Ngài, họ lập tức nhận biết Ngài là một con người. Tuy nhiên, việc Ngài được chứng tỏ là Con Đức Chúa Trời thì cần thiết vì Con Đức Chúa Trời đã bị giấu kín trong Ngài là Con Loài Người. Thần tính của Ngài đã bị giấu kín trong nhân tính của Ngài. Người ta có thể dễ dàng nhận biết nhân tính của Ngài, nhưng thần tính của Ngài thì không được như vậy. Thần tính bị giấu kín ấy cần được chứng tỏ, và được bày tỏ bởi sự phục sinh. Sự phục sinh của Ngài là một sự chứng tỏ, một sự bày tỏ. Khi Đấng Christ sống lại, ngay cả trong thân thể, Ngài đã được chứng tỏ hay bày tỏ là Con Đức Chúa Trời.

Khi còn trẻ, tôi thường nghĩ rằng khi Chúa Jesus bị đóng đinh trên thập tự giá, thì Cha ngồi trên các từng trời và Linh đứng kế bên chờ đợi mạng lệnh. Rồi khi bị giết, Ngài được đem xuống khỏi thập tự giá và chôn. Sau cùng, Ngài sống lại từ kẻ chết vào ngày thứ ba. Tuy nhiên, quan niệm này không phù hợp với khải thị của Kinh Thánh. Trong khi Jesus bị giết chết trên thập tự giá, Đức Chúa Trời Tam Nhất, Cha, Con và Linh đã làm linh Ngài sống động và mạnh mẽ. Khi thân thể Ngài bị chôn dưới đất, linh Ngài đã đi công bố sự chiến thắng của Đức Chúa Trời trên kẻ thù Ngài cho những linh đang bị giam cầm. Sau cùng, sự phục sinh ấy dầm thấm thân thể Ngài và “thâm nhập” thân thể Ngài để làm cho thân thể ấy chỗi dậy. Khi ấy sự phục sinh Ngài đã hoàn tất. Nhờ đó Ngài hoàn toàn được chứng tỏ là Con Đức Chúa Trời trong quyền năng theo Linh thần thượng ra từ sự phục sinh từ kẻ chết. Ha-lê-lu-gia! Đây là trình tự, tiến trình sự phục sinh của Con trong thần tính của Ngài cùng với nhân tính của Ngài.