Thông tin sách

Kinh Nghiệm Đấng Christ Là Sự Sống

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: Kinh nghiệm Đấng Christ là sự sống
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 14

Untitled Document

CHƯƠNG MƯỜI BỐN

CÁC HỘI THÁNH TRONG THƯ CÔ-RIN-TÔ THỨ NHÌ

Kinh Thánh: 2 Cô. 1:1; 6:16; 8:1, 18-19, 23-24; 11:8, 28

Như chúng tôi đã bày tỏ, thư Cô-rin-tô thứ nhì là một bước cao hơn so với thư Cô-rin-tô thứ nhất trong kinh nghiệm về Đấng Christ, trong linh và trong Hội thánh. Hơn nữa, các ân tứ được nói đến trong sách đầu tiên được thay thế bởi chức vụ trong sách thứ nhì. Trong chương này chúng ta muốn nhìn thấy các Hội thánh trong thư Cô-rin-tô thứ nhì.

CHÚNG TA CẦN TIẾN LÊN BẰNG CÁCH NHẬN BIẾT CÁC HỘI THÁNH

Tất cả chúng ta phải tiến lên từ chỗ biết Hội thánh theo một đường lối bao quát, hay còn được gọi là phổ thông, đến chỗ nhận biết Hội thánh theo đường lối địa phương, cụ thể và thực tiễn. Nhiều Cơ Đốc nhân không biết gì về Hội thánh cả. Một số Cơ Đốc nhân biết chút ít về Hội thánh, tuy nhiên họ chỉ biết về Hội thánh phổ thông mà thôi. Nhưng lại có một số ít Cơ Đốc nhân không những chỉ biết về Hội thánh mà còn biết các Hội thánh địa phương nữa.

Hội thánh phổ thông ít nhiều vẫn là một điều trong giáo lý, trong sự dạy dỗ và trên lý thuyết. Nhưng các Hội thánh là sự thực tiễn của Hội thánh phổ thông. Nhiều giáo sư Cơ Đốc đã giảng nhiều sứ điệp và viết nhiều sách giải nghĩa về Thư tín Ê-phê-sô liên hệ đến Hội thánh. Trong tất cả những sách giải nghĩa đã được viết về Hội thánh, đa số dựa trên thư Ê-phê-sô. Nhưng khi chuyển từ thư Ê-phê-sô đến thư Cô-rin-tô thứ nhì, chúng ta chuyển từ Hội thánh đến các Hội thánh. Có rất ít sách giải nghĩa về thư Cô-rin-tô thứ nhì. Chúng ta có thể nói Hội thánh là bài học vỡ lòng, trong khi vấn đề các Hội thánh thì cao hơn. Vài người nói rằng thư Cô-rin-tô thứ nhì cho chúng ta thấy những khổ nạn của Phao-lô. Điều này là thật, nhưng họ không thấy nguyên nhân làm Phao-lô chịu khổ. Phao-lô đã chịu khổ vì các Hội thánh. Anh em có thể được dạy về Hội thánh, nhưng anh em có bao giờ được dạy về các Hội thánh chưa? Biết các Hội thánh là một bước tiến lớn lao. Vài người trong chúng ta có thể chỉ biết Hội thánh cách giáo lý, tổng quát, yếu kém và thậm chí rất mù mờ. Nhưng chúng ta không biết Hội thánh cách thực tiễn, riêng biệt và cụ thể. Chúng ta cần tiến lên từ chỗ nhận biết Hội thánh trong thư Ê-phê-sô đến chỗ nhận biết các Hội thánh trong thư Cô-rin-tô thứ nhì.

Từ ngữ các Hội thánh, ở thể số nhiều, được dùng nhiều lần trong thư Cô-rin-tô thứ nhì. Trong thư Ê-phê-sô chỉ có Hội thánh ở thể số ít, chứ không có “các Hội thánh”. Trong 2 Cô-rin-tô 1:1, Hội thánh được đề cập đến ở thể số ít, nhưng ấy là Hội thánh ở Cô-rin-tô, chứ không phải là Hội thánh phổ thông. Ngoài câu này, tất cả những dẫn chứng khác về Hội thánh trong cuốn sách này đều ở thể số nhiều, ấy là các Hội thánh. Câu 1 của chương tám chỉ về các Hội thánh tại Ma-xê-đô-ni-ca. Câu 18 của cùng chương ấy đề cập đến việc một anh em ở trong phúc âm được tiếng khen khắp cả các Hội thánh, và câu 19 nói rằng anh em này đã được các Hội thánh chọn. Trong câu 23, chúng ta đọc về những sứ giả hay sứ đồ của các Hội thánh, và trong câu 24 tín đồ người Cô-rin-tô được thúc giục bày tỏ trước mặt các Hội thánh bằng chứng về tình yêu thương của họ. Trong 11:8, Phao-lô đã nói rằng ông vơ vét của các Hội thánh khác, và trong câu 28 rằng ông lo lắng cho tất cả các Hội thánh. Ông có nhiều gánh nặng đè trên mình hằng ngày, và đó là mối quan tâm về tất cả các Hội thánh. Trong 12:13 Phao-lô đã hỏi tín đồ người Cô-rin-tô rằng họ có thua kém các Hội thánh khác không. “Các Hội thánh” được luôn nói đến chứ không phải “Hội thánh”.

Chúng ta không thể tìm ra một trường hợp trong thư Cô-rin-tô thứ nhì mà từ ngữ Hội thánh chỉ về Hội thánh phổ thông. Tổng cộng có tám câu chứa từ ngữ các Hội thánh. Anh em đã từng lưu ý đến những từ ngữ ấy chưa? Tôi dám nói rằng nhiều người chưa lưu ý đến. Họ chú ý đến Hội thánh, chứ không chú ý đến các Hội thánh. Họ đã bắt đầu, nhưng họ không tiến lên. thư Cô-rin-tô thứ nhì không phải là điểm khởi đầu; nó là sự tiến lên trong các Hội thánh địa phương.

Đừng tưởng rằng tôi đang khoe khoang hoặc chỉ trích. Sự thật là nhiều Cơ Đốc nhân biết Hội thánh mà không biết các Hội thánh vì họ chưa tiến xa. Điều rất rõ ràng trong Lời [Chúa] rằng “các Hội thánh” là một bước tiến xa hơn “Hội thánh”. Đối với Hội thánh chúng ta ở trong giáo lý và lý thuyết, nhưng đối với các Hội thánh chúng ta bước vào thực hành và thực tại. Nhiều người nói về Hội thánh là Thân thể Đấng Christ, về sự sống Thân thể và chức vụ Thân thể. Còn một số người nói về Hội thánh Tân Ước. Nhưng đâu là thực tại của nếp sống Hội thánh địa phương? Thậm chí vài người nói một cách khinh miệt về Hội thánh địa phương. Nếu họ đúng, tốt hơn chúng ta nên bỏ thư Cô-rin-tô thứ nhì khỏi Tân Ước. Sách này đầy dẫy các Hội thánh địa phương.

Mỗi lẽ thật trong Kinh Thánh đều khai triển một cách tiệm tiến, và lẽ thật về Hội thánh không phải là trường hợp ngoại lệ. Hội thánh trước tiên đã được Chúa đề cập đến trong Ma-thi-ơ chương 16 (c. 18). Ấy là hạt giống. Nhưng ngay sau chương mười sáu, Chúa đụng đến phương diện địa phương của Hội thánh. Trong chương mười sáu có Hội thánh, trong khi chương mười tám có Hội thánh tại một địa phương, là Hội thánh mà anh em có thể đi đến được. Nếu có nan đề, anh em phải “nói với Hội thánh” (c. 17). Sau đó, trong sách Công vụ, chúng ta thấy hạt giống này tăng trưởng thành tất cả các Hội thánh địa phương, ấy là Hội thánh tại Giê-ru-sa-lem (8:1), Hội thánh tại An-ti-ốt (13:1), v.v... Sau đó, trong các Thư tín có định nghĩa về Hội thánh. Cuối cùng, trong thư Cô-rin-tô thứ nhì và sách Khải Thị, các Hội thánh địa phương rất được nhấn mạnh. Các Hội thánh địa phương là vụ mùa thu hoạch của lẽ thật về Hội thánh.

Sự dạy dỗ về vấn đề này trong Kinh Thánh không có gì mơ hồ cả. Nó rất là rõ ràng. Nhờ liên tục lặp lại và nhấn mạnh, Chúa đã làm sáng tỏ vấn đề này. Sự xác nhận sau cùng là trong Khải Thị 1:11: “Những điều ngươi thấy hãy viết vào cuộn sách, gởi cho bảy Hội thánh, là Ê-phê-sô, Si-miệc-nơ, Bẹt-găm, Thi-a-ti-rơ, Sạt-đe, Phi-la-đen-phi và Lao-đi-xê”. Có bảy thành phố cùng với bảy Hội thánh, không phải bảy Hội thánh trong một thành phố, mà bảy Hội thánh trong bảy thành phố. Phải có một Hội thánh tại một thành phố, và một thành phố cho một Hội thánh. Không gì có thể rõ ràng hơn được nữa.

SỰ THỰC HÀNH CỦA HỘI THÁNH

Sách Cô-rin-tô thứ nhất nói với chúng ta vài điều về Hội thánh địa phương, nhưng không được bao trùm rộng rãi, và phần nhiều có tính cách dạy dỗ. Tuy nhiên, trong thư Cô-rin-tô thứ nhì chúng ta không có sự dạy dỗ về Hội thánh mà có việc thực hành thật sự về Hội thánh. Chúng ta cần sự dạy dỗ, nhưng không thể không thực hành. Trong một số môn học tại trung học và đại học, trước tiên là nghe giảng và kế đến là thí nghiệm. Phòng thí nghiệm là nơi để thực hành bài giảng, và về mặt thực tiễn ấy chắc chắn là một bước cao hơn so với bài giảng. Một điều là lý thuyết, còn điều kia là thực hành. Chúng ta hãy quan sát việc thực hành Hội thánh trong thư Cô-rin-tô thứ nhì.

Trong 1:1 có một chủ từ kép, ấy là sứ đồ Phao-lô và Ti-mô-thê. Đây không phải là sứ đồ Phao-lô cùng với anh Ti-mô-thê, mà là sứ đồ Phao-lô và anh Ti-mô-thê. Họ viết cho Hội thánh của Đức Chúa Trời ở tại Cô-rin-tô cùng với tất cả các thánh đồ. Họ không viết cho Hội thánh và tất cả các thánh đồ, mà cho Hội thánh cùng với tất cả các thánh đồ. Các thánh đồ không thể đứng ngang hàng với Hội thánh. Các thánh đồ thuộc về Hội thánh và được bao gồm trong Hội thánh; vì thế, vị sứ đồ dùng từ ngữ cùng với. Các thánh đồ không phải là một đơn vị; chỉ Hội thánh mới là một đơn vị. Ấy không phải là Hội thánh tại Cô-rin-tô và các thánh đồ, mà Hội thánh tại Cô-rin-tô cùng với các thánh đồ. Ti-mô-thê có thể đứng ngang hàng với sứ đồ Phao-lô, nhưng các thánh đồ không thể đứng ngang hàng với Hội thánh. Anh em không phải là một đơn vị; anh em là một phần của một đơn vị. Anh em thuộc về Hội thánh; Hội thánh là một đơn vị. Thư Cô-rin-tô thứ nhì dành cho Hội thánh địa phương và những người trong các Hội thánh địa phương.

Bắt đầu từ chương tám, tất cả những dẫn chứng về Hội thánh đều ở thể số nhiều. Câu 1 của chương tám nói rằng ân điển của Đức Chúa Trời đã được ban cho các Hội thánh tại Ma-xê-đô-ni-ca. Ma-xê-đô-ni-ca là một địa phận của Đế Quốc La Mã, cũng như California là một tiểu bang của Hoa Kỳ. Trong một tỉnh có nhiều Hội thánh. Trong tiểu bang California, cũng phải có nhiều Hội thánh, chẳng hạn như Hội thánh tại Los Angeles, Hội thánh tại San Francisco, Hội thánh tại Sacramento, v.v... Các Hội thánh tại California không phải là các Hội thánh tại Los Angeles, cũng như các Hội thánh tại Ma-xê-đô-ni-ca không phải là các Hội thánh tại Tê-sa-lô-ni-ca, tức là một trong những thành phố tại Ma-xê-đô-ni-ca. Cô-rin-tô là một thành phố thuộc về A-chai, tức một địa phận khác ở phía nam của Ma-xê-đô-ni-ca. Trong một thành phố có một Hội thánh; nhưng trong một địa phận có nhiều Hội thánh vì trong một tỉnh có nhiều thành phố.

Ân điển của Đức Chúa Trời được ban cho trong các Hội thánh chỉ về việc ban cho những điều vật chất. Nếu chúng ta cung cấp điều gì đó vì nhu cầu của các thánh đồ khác hay vì nhu cầu của các Hội thánh khác, ấy là ân điển ban cho. Đôi lúc chúng ta tưởng rằng việc chúng ta tiếp tế hay cung cấp không liên hệ gì đến Hội thánh cả, nhưng tôi có gánh nặng nói với anh em là ngay cả điều này cũng phải liên hệ với Hội thánh. Nó không thể là một việc độc lập được. Qua điều này, chúng ta có thể nhận thấy các thánh đồ trong những ngày đầu tiên đã được các Hội thánh chiếm hữu nhiều biết bao. Họ không tự mình tiếp tế; họ thực hiện điều ấy trong các Hội thánh và qua các Hội thánh.

Trong 8:18 chúng ta đọc về việc một anh em trong phúc âm được tất cả các Hội thánh khen ngợi. Không những chỉ một Hội thánh tại một nơi nói rằng anh em này xuất sắc mà đó là sự đánh giá của tất cả các Hội thánh. Nếu anh em chỉ được một Hội thánh khen ngợi, có lẽ còn có trục trặc gì đó. Hội thánh tại Los Angeles có thể khen ngợi anh em, nhưng còn Hội thánh tại San Franciso và Hội thánh tại Sacramento thì sao? Sự khen ngợi anh em phải phát xuất từ tất cả Hội thánh. Một Hội thánh có thể lầm lẫn, nhưng tất cả các Hội thánh khó mà lầm lẫn. Nếu tất cả các Hội thánh đều nói rằng một anh em nào đó không được tốt, điều ấy chắc chắn có nghĩa là anh em đó không tốt. Nếu tất cả các Hội thánh đều khen ngợi một anh em nào đó, ấy là bằng cớ thật sự chứng tỏ rằng anh em đó tốt lành trong Chúa. Đây không phải là một vấn đề cá thể; đây là vấn đề Thân thể thật sự.

Câu 19 của cùng một chương ấy nói rằng anh em này được các Hội thánh lựa chọn. Thật dễ dàng để được Chúa lựa chọn, vì Chúa là một người duy nhất. Nhưng hơi khó để được các Hội thánh lựa chọn. Vài Hội thánh có thể thích anh em, nhưng các Hội thánh khác có thể không thích. Vài Hội thánh có thể nói a-men đối với anh em, nhưng các Hội thánh khác có thể không đồng ý. Tuy nhiên, ở đây nói rằng anh em này được các Hội thánh lựa chọn. Đây thật sự là một vấn đề Thân thể.

Anh chị em ơi, anh chị em có thấy một điều như vậy trên trái đất ngày nay không? Đây là sự tiến lên từ Hội thánh đến các Hội thánh. Vâng, mỗi Hội thánh địa phương có sự quản trị riêng của nó, nhưng các Hội thánh vẫn là một. Thật là một cảnh tượng đẹp đẽ và tuyệt vời! Đây là một sự tiến lên thật sự.

Vài người có thể nói: “Chúng tôi là Hội thánh tại Los Angeles. Hãy để chúng tôi yên. Anh em là Hội thánh tại San Francisco. Đừng can thiệp vào việc của chúng tôi; đừng quấy rầy chúng tôi”. Theo một ý nghĩa, mỗi Hội thánh là địa phương trong sự quản trị, nhưng chúng ta cần nhận thấy rằng tất cả các Hội thánh phải là một. Chúng ta không thống nhất và tổ chức để trở nên một, nhưng nếu chúng ta chân thành thực hành nếp sống Hội thánh thật sự, tất cả các Hội thánh địa phương sẽ là một. Không tổ chức, không kiểm soát, không trung ương, nhưng các Hội thánh địa phương là một. Điều này thật sự là tuyệt vời!

Trong 8:23, vài anh em được nói đến là những sứ đồ của các Hội thánh. Điều này có nghĩa họ là những người được các Hội thánh sai đi, và họ là vinh quang của Đấng Christ. Đây không chỉ là vấn đề giữa anh em và Chúa, cũng không phải chỉ giữa anh em và Hội thánh địa phương, nhưng là giữa anh em và các Hội thánh địa phương. Nếu anh em được sai đi, ấy không phải chỉ bởi Hội thánh địa phương của anh em mà là bởi các Hội thánh. Tất cả các Hội thánh đều đồng ý về việc này.

Sau đó, trong câu 24 vị sứ đồ đã khuyên Hội thánh tại Cô-rin-tô bày tỏ tình yêu thương của họ trước mặt các Hội thánh. Chúng ta phải bày tỏ điều gì đó cho Chúa trước mặt các Hội thánh. Điều này rất là thực tế. Chúng ta cần nếp sống Hội thánh thực tiễn.

Trong 11:8, chúng ta thấy Phao-lô thành thật, thẳng thắn và hoàn toàn bộc trực là dường nào. Ông nói: “Tôi đã vơ vét các Hội thánh khác làm lương hướng vì chức vụ đối với anh em”. Tôi thích sứ đồ Phao-lô vì sự thành thật, thẳng thắn của ông. Trong 12:13, chúng ta lại thấy điều đó. Ông rất là chân thật. Anh chị em ơi, trong nếp sống Hội thánh chúng ta cần phải chân thật và thẳng thắn. Đừng tưởng rằng đây là vấn đề nhỏ nhặt. Trong nếp sống Hội thánh anh em không thể nói trước mặt một anh em là anh ấy tốt, và rồi sau lưng anh ấy lại nói rằng anh ấy không tốt. Nếu không cần nói thì đừng nói gì cả. Chúng ta là ai mà chỉ trích những người khác? Chúa là Đấng Phán Xét. Anh chị em đúng hay sai, Chúa biết. Hãy để vấn đề này trong tay Chúa. Chúng ta phải khôn ngoan và đừng nói nhiều lời phê bình điều này hay điều kia. Nhưng đôi khi, là những người lãnh đạo, anh em cần phải nói nhưng không phải với ý định chỉ trích mà với gánh nặng mang trách nhiệm. Nếu tôi phải nói điều gì đó về anh em, thì bất kể trước mặt hay sau lưng anh em, tôi phải nói theo sự thật. Chúng ta phải học tập bài học về sự chân thật và thẳng thắn. Chúng ta đừng bao giờ nói bất cứ điều gì theo hai kiểu với hai mặt. Nếu nói điều gì, chúng ta đừng nói bừa bãi hay thiếu nghiêm túc mà phải thẳng thắn trong sự hiện diện của Đức Chúa Trời. Khi ấy chúng ta mới có thể có nếp sống Hội thánh.

Nếu anh em chỉ liên hệ với một Hội thánh địa phương, thì anh em tương đối dễ dàng sống hai mặt mà không bị khám phá. Nhưng nếu liên hệ với nhiều Hội thánh, anh em sẽ bị phơi bày. Anh em cư xử thế nào tại Los Angeles, và anh em cư xử thế nào tại San Francisco? Nếu cư xử theo trò chính trị, không sớm thì muộn anh em sẽ bị phơi bày. Nếu không bị phơi bày tại Hội thánh thứ nhất, anh em sẽ bị phơi bày tại Hội thánh thứ nhì. Nếu không phơi bày trong Hội thánh thứ nhì, thì trong Hội thánh thứ ba hay thứ tư. Khi ấy, toàn bộ sự bịa đặt sẽ sụp đổ. Tất cả các Hội thánh là chỗ để thử nghiệm chúng ta.

Sau cùng, trong 11:28 sứ đồ Phao-lô nói: “Ngoài những điều đó ra, lại hằng ngày còn có sự lo lắng về tất cả các Hội thánh đè ập trên tôi”. Sứ đồ Phao-lô quan tâm đến các Hội thánh là dường nào! Ở đây nói rằng ông quan tâm đến tất cả các Hội thánh, chứ không phải Hội thánh. Phao-lô thực tế biết bao!

Tất cả chúng ta đều cần nhận biết các Hội thánh, chứ không phải chỉ biết Hội thánh. Chúng ta đáng phải dâng chính mình vì các Hội thánh địa phương. Tôi rất vui mừng là vì điều này mà tôi đã trở nên vô dụng đối với mọi sự khác. Tôi không thấy thú vị với bất cứ điều gì khác ngoài các Hội thánh địa phương. Nguyện Chúa thương xót chúng ta để tất cả chúng ta có thể được sáng tỏ và thực tiễn.

SỰ TIẾN TRIỂN VỀ SỰ KHÔI PHỤC CỦA CHÚA

Trong sự khôi phục của Chúa về kinh nghiệm nếp sống Hội thánh, có một sự tiến triển. Vào thế kỷ trước, Chúa đã khôi phục giáo lý về Hội thánh qua Các Anh Em. Sau đó, vào đầu thế kỷ này, Chúa đã khôi phục điều sâu xa hơn, ấy là các nguyên tắc thuộc linh, tính thuộc linh của Hội thánh. Nhưng điều này vẫn chưa thực tiễn lắm. Sau đó, vào năm 1930, Chúa bắt đầu bày tỏ tính thực tiễn của Hội thánh – không phải chỉ là giáo lý, cũng không phải chỉ là thuộc linh, mà còn có tính thực tiễn nữa. Giáo lý đương nhiên là đúng và cần thiết. Tính thuộc linh chắc chắn là đúng và cần thiết. Tính thuộc linh rõ ràng là cần đến và thậm chí là sự tiến triển trên giáo lý. Nhưng chúng ta có thể thực hành nếp sống Hội thánh theo cách nào? Chúng ta có phải chờ đến Giê-ru-sa-lem Mới không? Không. Nếp sống Hội thánh phải được thực hành ngày nay, và không có cách nào khác ngoài ra là các Hội thánh địa phương. Không có các Hội thánh địa phương, chúng ta không thể có nếp sống Hội thánh thực tiễn. Phải có các Hội thánh.

Thật đáng chú ý và đáng tiếc khi thấy những Cơ Đốc nhân ở mỗi giai đoạn trong sự khôi phục của Chúa về nếp sống Hội thánh đã chỉ trích và chống đối những Cơ Đốc nhân đang ở trong giai đoạn tiếp theo. Những người không có giáo lý về Hội thánh đã chỉ trích những người giới thiệu giáo lý ấy. Sau đó những người có giáo lý về Hội thánh chống đối những người đã thấy tính thuộc linh của Hội thánh. Sau cùng, những người thấy tính thuộc linh của Hội thánh lại chỉ trích vấn đề tính thực tiễn của Hội thánh. Đây đích thực là tình trạng hiện tại.

Nguyện Chúa thương xót chúng ta để chúng ta có thể đứng ở tuyến đầu trong sự khôi phục của Ngài.