Thông tin sách

Kinh Nghiệm Đấng Christ Là Sự Sống

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: Kinh nghiệm Đấng Christ là sự sống
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 9

Untitled Document

CHƯƠNG CHÍN

KINH NGHIỆM LINH TRONG THƯ CÔ-RIN-TÔ THỨ NHÌ (2)

Kinh Thánh: 2 Cô. 3:6, 8, 17-18; 13:14; 1 Cô. 15:45b; Gi. 6:63; 5:21

Chúng tôi đã chỉ rõ rằng trong thư Cô-rin-tô thứ nhất phần nhiều là giáo lý về Đấng Christ, nhưng trong Thư tín thứ nhì lại nói về kinh nghiệm và sự vui hưởng Đấng Christ. Trong chương trước chúng tôi đã bắt đầu nói đến các phương diện của Linh trong thư Cô-rin-tô thứ nhì. Bất cứ điều gì về Linh đã được đề cập trong đó thì không theo tính cách giáo lý nhưng theo tính cách kinh nghiệm. Thư Cô-rin-tô thứ nhì trình bày cho chúng ta những điều phong phú hơn và tinh tế hơn so với thư Cô-rin-tô thứ nhất.

Trong thư Cô-rin-tô thứ nhất, Linh là Linh Khải Thị, Linh ban-phát-ân-tứ và Linh cư-ngụ-bên-trong. Nhưng thư Cô-rin-tô thứ nhì trước hết nói với chúng ta rằng Linh là Linh xức-dầu (1:21). Sự xức dầu phong phú hơn và tinh tế hơn so với sự khải thị. Giả sử một người mẹ chỉ trình bày thức ăn mà không cho con gái mình ăn. Tôi không thích sự trình bày, sự khải thị cho bằng sự nuôi dưỡng. Khi Chúa khải thị cho chúng ta bất cứ điều gì, Ngài cũng xức dầu vào trong chúng ta. Khải thị là để nhận thấy, còn xức dầu là để vui hưởng.

Cơ Đốc nhân ngày nay phần nhiều muốn hiểu biết, muốn nhìn thấy. Họ thích nghe những bài giảng của các diễn giả tài ba. Phao-lô đã nói rằng khi tình trạng sa sút của Hội thánh trở nên tệ hại hơn, nhiều người “sẽ không chịu nghe lời dạy dỗ lành mạnh, nhưng theo dục vọng riêng và với đôi tai ngứa, họ tụ họp những giáo sư cho mình,” (2 Ti. 4:3). Phao-lô nói với tín đồ Cô-rin-tô rằng họ có thể có mười ngàn người hướng dẫn, hay giáo sư, nhưng không có nhiều người cha (1 Cô. 4:15). Giáo sư truyền kiến thức; nhưng cha thì truyền sự sống. Điều chúng ta cần ngày nay không phải các giáo sư mà là những người cha. Những người có đôi tai ngứa thích tụ hợp các giáo sư cho chính mình. Họ chỉ thích được hiểu biết, được nhìn thấy.

Nhưng sau khi đã nhìn thấy trong thư Cô-rin-tô thứ nhất, chúng ta phải đến với sự xức dầu trong thư Cô-rin-tô thứ nhì. Linh trong thư Cô-rin-tô thứ nhì không phải là Linh dạy-dỗ mà là Linh xức-dầu. Thánh Linh xức chúng ta bằng yếu thể tính thần thượng, cũng như một người sơn một ngôi nhà bằng tinh chất (yếu thể tính) của nước sơn. Linh xức chúng ta bằng yếu thể tính của bản chất Đức Chúa Trời, bằng tố chất của những gì Đức Chúa Trời “là”. Ngài càng xức dầu chúng ta, chúng ta càng có thêm Đức Chúa Trời.

Chúng ta cũng đã thấy Linh là Linh đóng-ấn (1:22). Sự xức dầu đem đến yếu thể tính, và sự đóng ấn lấy những gì sự xức dầu đã đem đến để tạo nên một hình thể và hình ảnh rõ ràng. Khi anh em đóng dấu lên tờ giấy bằng một cái ấn, thì sẽ có một hình thể, một hình ảnh rõ ràng trên tờ giấy ấy. Linh xức dầu đem đến sự phong phú thuộc sự đầy đủ của Đức Chúa Trời. Rồi Linh đóng-ấn tạo sự phong phú này thành một hình thể để lại dấu ấn trong nhiều người. Khi được đóng ấn bởi Linh, anh em có hình ảnh của Đức Chúa Trời, dấu ấn của Đức Chúa Trời và hình dạng của Đức Chúa Trời. Linh xức-dầu đem đến tất cả những sự phong phú của bản thể Đức Chúa Trời Tam Nhất để chúng ta có điều gì cụ thể thực sự. Sau đó Linh đóng-ấn tiếp tục biến tố chất này thành một hình thể để chúng ta có được hình ảnh, dấu ấn và hình dạng của Đức Chúa Trời.

Tiếp theo điều này, Linh trở nên vật làm tin, sự nếm trước, của đặt cọc, tiền đặt cọc, phần trả đầu tiên, hàng mẫu để chúng ta nếm thử (c. 22). Trong bếp các chị em được nếm thử những gì mình đang nấu. Nhưng khi thức ăn dọn ra trên bàn, họ sẽ thưởng thức hương vị trọn vẹn. Ngày nay, Thánh Linh xức-dầu và đóng-ấn là để cho chúng ta nếm. Điều này mang tính chất kinh nghiệm hơn. Tuy vậy, những gì chúng ta vui hưởng ngày nay chỉ là hương vị nhỏ nhoi trong bếp, chứ không phải là hương vị trọn vẹn tại bàn ăn. Rồi sẽ đến ngày chúng ta ngồi vào bàn ăn, và tất cả chúng ta sẽ ở đó nếm biết Linh trong sự đầy trọn của Ngài. Nhưng ngợi khen Ngài, ngày nay chúng ta có sự nếm trước! Chúng ta cần liên tục nếm biết Linh.

Ngài còn là Linh viết-vào. Chúng ta là những bức thư sống động của Đấng Christ được sáng tác với Đấng Christ là nội dung và Linh là mực viết (3:3). Linh viết Đấng Christ vào trong chúng ta. Điều này không phải là sự dạy dỗ bề ngoài hay sự khải thị khách quan mà là sự viết chính Đấng Christ vào bản thể của chúng ta ở bên trong và theo kinh nghiệm.

Thư Cô-rin-tô thứ nhì cũng nói rằng Linh ban truyền sự sống. Ngài là Đấng ban sự sống (3:6). Đức Chúa Trời đã làm chúng ta thành những người phụng sự thích đáng của giao ước mới, không phải thuộc về văn tự mà thuộc về Linh. Nhiều người tưởng rằng nếu họ muốn trở nên một người phụng sự, họ phải đến chủng viện để được giáo huấn. Nhưng Phao-lô đã nói rằng ông là người phụng sự “không phải thuộc về văn tự mà là thuộc về Linh”. Thật là một quan niệm khác hẳn! Tại đây văn tự chỉ về bộ luật thành văn hay những điều lệ. Chúng ta có thể được điều chỉnh bề ngoài mà không có sự sống.

Những người Pha-ri-si, các nhà thông giáo và các nhà lãnh đạo Do Thái vào thời Chúa Jesus hiểu biết tất cả giáo lý đúng đắn của Cựu Ước. Hê-rốt đã cho gọi các thầy tế lễ thượng phẩm, các nhà thông giáo và hỏi họ nơi sanh của Đấng Christ. Ngay lập tức, họ trình bày cho Hê-rốt một giáo lý đúng đắn bằng cách nói với Hê-rốt rằng nơi ấy sẽ là Bết-lê-hem (Mat. 2:4-6). Họ có kiến thức thuộc giáo lý này, nhưng họ không muốn đến với Đấng Christ. Tuy nhiên, các nhà thông thái đã đến tiếp xúc với Đấng Christ, không phải chỉ theo lời dạy dỗ đúng nhưng còn theo ngôi sao sống động nữa (c. 9). Chúa Jesus nói với các người Do Thái giáo rằng họ nghiên cứu Kinh Thánh, nhưng họ không muốn đến với Ngài để được sự sống (Gi. 5:39-40). Bộ luật thành văn thì giết chết và làm cho chết chóc, nhưng Linh thì ban sự sống.

Sự sống là Đức Chúa Trời Tam Nhất tuôn đổ chính mình Ngài ra. Ấy là dòng chảy sinh động của Đức Chúa Trời Tam Nhất. Bức tranh mô tả điều này được thấy trong Khải Thị chương 22; tại đó chúng ta thấy ngai của Đức Chúa Trời và của Chiên Con, và sông nước sự sống được tuôn chảy ra từ ngai ấy (c. 1). Cây sự sống mọc lên trên dòng sông này (c. 2). Sự sống là thần thượng, vĩnh cửu, tuôn chảy và sống động. Người ta có thể bị quấy rầy bởi sự ồn ào trong các buổi nhóm của chúng ta, nhưng Kinh Thánh bảo chúng ta hãy tạo những tiếng vui mừng dâng lên cho Chúa (Thi. 100:1). Nơi yên lặng nhất là nghĩa địa, ấy là nơi đầy những người chết. Cuộc sống Cơ Đốc và nếp sống Hội thánh không phải là vấn đề đúng hay sai, mà là vấn đề chết chóc hay sống động. Bộ luật thành văn giết chết, nhưng Linh sống động và tuôn chảy thì ban truyền sự sống. Ngày nay vấn đề không phải là cây kiến thức về thiện và ác, đúng và sai. Ngày nay là ngày của sự sống, là ngày thuộc về cây sự sống.

Trong Giăng 5:21, Chúa đã phán: “Vì y như Cha vực kẻ chết dậy và ban cho họ sự sống thể nào, thì Con cũng ban sự sống cho những người muốn thể ấy”. Vì vậy, chúng ta thấy rằng Cha ban sự sống, Con ban sự sống, và Linh ban sự sống. Ngay cả lời được Chúa phán cũng ban sự sống. Ngài đã nói rằng những lời Ngài phán là linh và sự sống (Gi. 6:63). Lời tại đây là lời sống động, đáp ứng tức thì và hiện tại, chứ không phải là lời cố định. Lời sống động, hiện tại của Chúa là linh và sự sống.

Nhiều lúc, khi đang cố gắng học Kinh Thánh, anh em bị chết chóc vì đã nhận được nhiều hiểu biết giáo lý mà không có sự sống. Chúng ta cần học và đọc Kinh Thánh trong tinh thần cầu nguyện với sự vận dụng linh mình. Đọc Kinh Thánh theo tâm trí giết chết, nhưng đọc với linh cầu nguyện ban sự sống. Càng đọc Kinh Thánh với linh cầu nguyện, anh em càng cảm nhận sâu xa điều gì đó bên trong mình đang tuôn chảy, làm sống động, làm hồi sinh, soi sáng và làm mạnh mẽ. Theo bản dịch “Concordance Lit­eral New Testament”, 2 Cô-rin-tô 3:6 nói rằng Linh “làm sống động” (vivifying). Càng đọc Lời với linh cầu nguyện, anh em càng được làm sống động. Khi đọc Lời theo tâm trí, anh em bị làm cho chết, nhưng khi anh em đọc Lời trong sự cầu nguyện, anh em được làm sống động. Anh em được làm sống động hay bị làm cho chết tùy thuộc vào cách anh em đọc Kinh Thánh.

Thậm chí Kinh Thánh có thể là bộ luật thành văn chết chóc đối với chúng ta nếu chúng ta không đến với chính Đấng Christ để tiếp nhận sự sống. Chúng ta cần nhiều sự sống hơn nữa, chứ không phải nhiều kiến thức. Chúng ta cần được làm sống động nhiều hơn nữa. Chúng ta có thể được làm sống động bằng cách đọc-cầu nguyện Lời của Chúa. Sự sống là điều chúng ta đang cần. Linh không phải là Linh giáo lý mà là Linh thực tại, tức chính Đấng Christ là sự sống. Càng tiếp xúc với Linh, chúng ta càng được làm sống động.

Linh ban-sự-sống, Linh làm-sống-động là chính Đấng Christ. Cô-rin-tô thứ nhì 3:6 nói rằng Linh ban truyền sự sống. Darby đặt các câu từ 7 đến 11 trong ngoặc đơn, bày tỏ rằng câu 17 trực tiếp nối liền với câu 6. Câu 17 nói Chúa là Linh. Vì vậy, Linh ban truyền sự sống tức Đấng Christ [là] Chúa. Đấng Christ là A-đam sau cùng đã trở nên Linh ban-sự-sống (1 Cô. 15:45b).

Tôi muốn nêu rõ điều Dean Alford đã nói về 2 Cô-rin-tô 3:16-17:

Chúa trong c. 16 là Linh... ban sự sống, c. 6: nghĩa là, “Chúa”, như được đề cập đến ở đây, “Đấng Christ”, “là Linh”, giống như Thánh Linh... ở đây, Đấng Christ là Linh của Đấng Christ.

Chúng ta cũng hãy đọc lời M. R. Vincent nói về đoạn Kinh Thánh này:

Chúa Christ trong c. 16 là Linh làm tràn ngập và làm sống động giao ước mới mà chúng ta là những người phụng sự giao ước ấy (c. 6)...

Như Dean Alford đã nêu ra, chúng ta có thể tự hỏi làm thế nào Đấng Christ có thể là Linh của Đấng Christ được. Có thể chúng ta không hiểu nổi điều này, nhưng chúng ta cần đơn sơ đáp “a-men” đối với những gì Kinh Thánh nói. Hê-bơ-rơ 1:8 chỉ về Đấng Christ (Con) là Đức Chúa Trời; rồi câu 9 nói rằng Đức Chúa Trời là Đức Chúa Trời của Ngài. Đây là huyền nhiệm của Đấng Tam Nhất Thần Thượng. Chúng ta không thể am hiểu hoàn toàn một huyền nhiệm như vậy, nhưng chúng ta có thể tiếp nhận điều ấy. Kinh Thánh nói rằng Đấng Christ, là A-đam sau cùng trở nên Linh ban-sự-sống, Chúa là Linh ban-sự-sống, và ai kết hiệp với Chúa là một linh (1 Cô. 6:17). Đây không phải là lời dạy dỗ của tôi, mà là những câu được trích dẫn từ Kinh Thánh. Điều này không phải do tôi sáng tác, mà chỉ là điều tôi khám phá ra mà thôi.

Đã thấy được Linh xức-dầu, Linh đóng-ấn, Linh đặt-cọc, Linh viết-vào và Linh ban-sự-sống, chúng ta hãy tiếp tục xem xét về những phương diện còn lại của Linh trong thư Cô-rin-tô thứ nhì.

LINH CUNG-ỨNG

Linh ban-sự-sống còn là linh cung-ứng. 2 Cô-rin-tô 3:8 đề cập đến chức vụ thuộc về Linh. Trong Thư tín thứ hai này, các ân tứ của Linh được thay thế bằng chức vụ của Linh. Con lừa của Ba-la-am nhận được ân tứ nói tiếng loài người, tức nói các thứ tiếng, nhưng đó không phải là một chức vụ. Con lừa thình lình nhận được ân tứ như vậy, nhưng một chức vụ cần phải có thời gian để hình thành. Một chức vụ được hình thành trong một người vì Đấng Christ đã được ban phát vào trong người ấy qua nhiều năm tháng, chứ không phải chỉ trong một đêm. Chức vụ được hình thành do nhiều năm được Chúa hành động, xử lý và gây dựng từng chút một.

Đôi lúc, khi một thánh đồ này nói, anh em có thể nhận thấy người ấy đang vận dụng ân tứ của mình. Nhưng khi một thánh đồ kia nói, anh em nhận thấy rằng người ấy có một chức vụ thật sự vì điều gì đó đã được xây dựng và được ban phát vào trong bản thể của người ấy nhờ nhiều khổ nạn qua thời gian. Một khi điều gì của Đấng Christ đã được ban phát vào trong anh em, không gì có thể cất điều ấy khỏi anh em được. Khi anh em kinh nghiệm Đấng Christ qua những khổ nạn, chức vụ của Đấng Christ trong anh em được trở nên phong phú, mạnh mẽ và nâng cao. Khi ấy những gì anh em nói phát xuất từ cấu tạo hay bản thể của chính mình. Đây không phải là một ân tứ mà là một chức vụ.

Khi sứ đồ Phao-lô phụng sự, ông không chỉ vận dụng ân tứ của mình. Phao-lô đã cung ứng Đấng Christ rất phong phú vì những điều của Đấng Christ đã ban phát vào trong và xây dựng bên trong ông đã trở nên một với ông. Thật ra, Phao-lô là chức vụ. Không những lời của ông mà con người của ông cũng là chức vụ. Chức vụ không phải để cung ứng kiến thức, giáo lý hay giải nghĩa Kinh Thánh. Chức vụ là để cung ứng những sự phong phú của Đấng Christ. Chức vụ của Linh truyền tất cả những gì Đấng Christ “là” vào trong chúng ta. Nếu lắng nghe một số diễn giả, anh em có thể cảm thấy rằng mình chỉ nhận được kiến thức mà không có sự tưới mát hay nuôi dưỡng chính mình. Nhưng anh em có thể lắng nghe một người khác không có tài hùng biện gì cả, tuy vậy anh em cảm nhận sâu xa rằng mình được nuôi dưỡng, tưới mát và làm sống động. Đó là chức vụ của Linh. Đây là Linh sự sống cung ứng Đấng Christ vào trong chúng ta.

Linh là thực tại của những gì Đấng Christ “là”. Đấng Christ là sự sống. Nếu không có Linh, anh em sẽ không có thực tại của sự sống. Đấng Christ là ánh sáng. Nếu không có Linh, anh em sẽ không có thực tại của ánh sáng. Đấng Christ là tình yêu thương. Nếu không có Linh thì anh em không có thực tại của tình yêu thương. Đấng Christ là mọi sự. Nếu anh em không có Linh, anh em không có gì cả. Thay vào đó, anh em chỉ có từ ngữ Kinh Thánh suông mà thiếu thực tại. Thực tại của mọi điều thuộc về sự phong phú của Đấng Christ là Linh. Chúa nói rằng tất cả những gì Cha “là” và “có” đều đã được ban cho Ngài, và những gì Ngài đã tiếp nhận thì đã được chuyển giao cho Linh của thực tại. Sau đó Linh của thực tại chuyển giao những gì Ngài có cho chúng ta (Gi. 16:13-15). Điều này nghĩa là Ngài dẫn chúng ta vào tất cả thực tại của những gì Đấng Christ “là”. Ngài cung ứng Đấng Christ tức là mọi sự vào trong chúng ta.

LINH GIẢI-PHÓNG

Cô-rin-tô thứ nhì 3:17 nói: “Vả Chúa là Linh, và Linh của Chúa ở đâu thì sự tự do cũng ở đó”. Tự do được đề cập đến ở đây là tự do, giải phóng khỏi văn tự của luật pháp ở dưới tấm màn (Gal. 2:4; 5:1). Linh giải phóng chúng ta khỏi bộ luật, những điều lệ thành văn. Người theo Do Thái giáo biết các sự dạy dỗ và giáo lý thuộc về Cựu Ước, nhưng đối với họ những điều này đã trở nên nhiều lớp màn che. Họ hiểu biết nhiều, nhưng không thấy gì cả.Chúng ta cần mặt trần để nhìn xem Đấng Christ vinh hiển. Điều chúng ta cần ngày nay không phải là hiểu biết thêm mà là nhìn thấy nhiều hơn. Chúng ta cần được giải phóng khỏi xiềng xích của bộ luật thành văn làm cho chết, làm mù lòa. Một số người trong chúng ta chồng chất quá nhiều kiến thức Kinh Thánh. Chúng ta cần trút bỏ gánh nặng kiến thức ấy và được trống không để có thể trở nên tươi mới tiếp nhận chính Đấng Christ trong sự mới mẻ của sự hiện diện sống động của Ngài. Khi để mặt trần, không che đậy, chúng ta sẽ được giải phóng khỏi tôn giáo, khỏi các giáo lý cũ kỹ và những truyền thống để ngắm xem và phản chiếu Đấng Christ sống động.

LINH BIẾN-ĐỔI

Khi nhìn xem Đấng Christ mặt đối mặt, chúng ta phản chiếu Ngài, và được biến đổi thành hình ảnh của Ngài từ mức độ vinh quang này đến mức độ vinh quang khác. Điều này hoàn toàn ra từ Chúa Linh (2 Cô. 3:18). Nhờ vậy, chúng ta có sự giải phóng và sự biến đổi.

Thư Cô-rin-tô thứ nhất nói rằng Đấng Christ đã trở nên Linh ban-sự-sống, nhưng không cho chúng ta biết Ngài ban sự sống cách nào. Những chi tiết ấy ở trong thư Cô-rin-tô thứ nhì. Việc ban sự sống là sự xức dầu, sự đóng ấn, sự đặt cọc, sự viết vào, sự cung ứng Đấng Christ, sự giải phóng khỏi xiềng xích của tôn giáo và các giáo điều theo tính cách lề luật, và sự biến đổi thành hình ảnh của Chúa. Sự biến đổi không phải là một sự thay đổi bên ngoài mà là một sự thay đổi mang tính chất chuyển hóa bên trong nhờ thải trừ yếu tố cũ của chúng ta và truyền vào yếu tố mới của Chúa.

LINH TRUYỀN-DẪN

Để kết thúc thư Cô-rin-tô thứ nhì, Phao-lô nói: “Ân điển của Chúa Jesus Christ và tình yêu thương của Đức Chúa Trời và sự tương giao của Thánh Linh ở với tất cả anh em” (13:14). Đây không phải là lời chúc phước mà là sự truyền dẫn. Tình yêu thương là nguồn, là ngọn suối; ân điển là đường dẫn, là dòng suối; và sự tương giao là dòng sông, là dòng chảy để truyền tất cả những gì Đấng Christ “là” cùng với tất cả sự đầy đủ của Đức Chúa Trời vào trong chúng ta. Đức Chúa Trời là tình yêu thương, và tình yêu thương này được truyền vào trong chúng ta như ân điển bởi Linh là Đấng truyền dẫn. Tất cả những gì Đức Chúa Trời “là”, như tình yêu thương, đều ở trong Đấng Christ. Tình yêu thương được hiện thân trong ân điển. Tình yêu thương là điều ở bên trong tấm lòng, nhưng ân điển là sự biểu lộ tình yêu thương. Ân điển ra từ tình yêu thương, và ân điển này được Linh truyền vào trong chúng ta. Tình yêu thương, ân điển và sự tương giao không phải là ba thực thể khác biệt, nhưng là một điều trong ba giai đoạn. Đức Chúa Trời ở trong Đấng Christ, và Đấng Christ là Linh. Đấng Christ là hiện thân của Đức Chúa Trời, và Linh là thực tại của Đấng Christ. Linh là sự truyền dẫn của Đấng Christ, tức hiện thân của Đức Chúa Trời. Thư Cô-rin-tô thứ nhì kết thúc với Linh truyền dẫn, giao thông và tuôn chảy.

Nguyện Chúa thương xót chúng ta. Chúng ta cần kinh nghiệm Linh mà Phao-lô đã đề cập đến trong thư Cô-rin-tô thứ nhì. Chúng ta cần Linh xức-dầu, Linh đóng-ấn, Linh đặt-cọc, Linh viết-vào, Linh ban-sự-sống, Linh cung-ứng, Linh giải-phóng, Linh biến-đổi, và Linh truyền-dẫn, tuôn-chảy.