Thông tin sách

Kinh Nghiệm Đấng Christ Là Sự Sống

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: Kinh nghiệm Đấng Christ là sự sống
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 8

Untitled Document

CHƯƠNG TÁM

KINH NGHIỆM LINH TRONG THƯ CÔ-RIN-TÔ THỨ NHÌ (1)

Kinh Thánh: 2 Cô. 1:21-22; 3:3, 6, 8, 17-18; 5:5; 13:14

Chúng ta đã thấy có bốn lẽ thật xuyên suốt trong thư Cô-rin-tô thứ nhất; ấy là lẽ thật xuyên suốt về Đấng Christ, về ân tứ, về linh (kể cả Thánh Linh), và về Hội thánh. Ngoại trừ ân tứ, tất cả các lẽ thật xuyên suốt khác đều được tiếp tục trong thư Cô-rin-tô thứ nhì. Ân tứ được thay thế bằng chức vụ, là điều được hình thành và phát sinh do kinh nghiệm Đấng Christ qua nhiều khổ sở. Trong 2 Cô-rin-tô chương 3 có chức vụ của Linh (c. 8), chứ không phải các ân tứ của Linh. Chức vụ không thể hình thành trong chốc lát được. Chức vụ được nảy sinh theo thời gian do chịu khổ sở. Nếu anh em biết sự xử lý độ lượng của Chúa, anh em sẽ hôn tất cả những khổ sở. Những đau khổ tạo ra chức vụ, là điều tốt hơn các ân tứ nhiều.

Chúng ta đã thấy rằng thư Cô-rin-tô thứ nhất mặc khải nhiều phương diện về Đấng Christ ít nhiều theo cách giáo lý. Chương một nói người Do Thái đòi dấu lạ và người Hi Lạp tìm sự khôn ngoan, nhưng Phao-lô đã rao giảng Đấng Christ bị đóng đinh, và Đấng Christ là quyền năng và sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời (cc. 22-24). Trong chương hai Phao-lô nói ông quyết định không biết gì cả ngoại trừ Đấng Christ và Đấng Christ bị đóng đinh (c. 2). Sau đó trong các chương tiếp theo, ông tiếp tục bày tỏ thêm các phương diện về Đấng Christ theo tính cách giáo lý. Nhưng khi đề cập đến Đấng Christ trong thư Cô-rin-tô thứ nhì, Phao-lô nói theo tính cách kinh nghiệm.

LẼ THẬT XUYÊN SUỐT VỀ LINH TRONG THƯ CÔ-RIN-TÔ THỨ NHÌ

Theo một ý nghĩa, thư Cô-rin-tô thứ nhất dành cho giáo lý, còn thư Cô-rin-tô thứ nhì dành cho kinh nghiệm. Chúng ta có thể thấy điều này khi xem xét lẽ thật xuyên suốt về linh trong hai sách này. Trong 1 Cô-rin-tô chương 2, Phao-lô nói rằng Linh bày tỏ những điều sâu nhiệm của Đức Chúa Trời cho chúng ta (c. 10). Kế đến, chương ba nói rằng Linh cư ngụ bên trong chúng ta (c. 16). Chương mười hai đề cập đến các ân tứ của Linh (cc. 4-11) và nói rằng chúng ta đã được báp-têm trong Linh và đang uống một Linh (c. 13). Chương mười lăm bày tỏ rằng Đấng Christ, là A-đam sau cùng đã trở nên Linh ban-sự-sống (c. 45b).

Khi xem xét tất cả những phương diện về Linh trong thư Cô-rin-tô thứ nhất, chúng ta có thể nhận thấy rằng những phương diện ấy đã được đề cập đến nhưng thiếu khía cạnh kinh nghiệm. Cách Phao-lô đề cập đến Linh trong thư Cô-rin-tô thứ nhì thì có tính cách kinh nghiệm hơn. Trong chương một, ông nói rằng Linh là Linh xức-dầu và Linh đóng-ấn. Linh này cũng ở trong lòng chúng ta làm của đặt cọc, tức sự nếm trước (cc. 21-22).

Trong chương ba, có năm phương diện về Linh có thể kinh nghiệm được. Trước hết, Ngài là Linh viết-vào (c. 3); kế đến Ngài là Linh ban-sự-sống (c. 6). Ngài cũng là Linh cung-ứng, là Đấng luôn luôn cung ứng những điều thuộc về Đấng Christ vào trong chúng ta (c. 8). Ngài là Linh giải-phóng (c. 17) để giải phóng chúng ta khỏi tất cả những điều cột trói mình. Ngài giải phóng chúng ta khỏi xiềng xích của giáo lý, văn tự, bộ luật và điều lệ thành văn. Ngài giải thoát chúng ta bằng cách cất đi tất cả các bức màn để chúng ta có thể ngắm xem và phản chiếu Đấng Christ với khuôn mặt trần. Kế đến Ngài là Linh biến đổi. Chúng ta được biến đổi nên hình ảnh vinh hiển của Chúa từ vinh quang đến vinh quang, ngay cả từ Chúa Linh (c. 18).

Câu sau cùng của thư Cô-rin-tô thứ nhì nói đến sự tương giao của Thánh Linh (13:14). Tại đây sự tương giao là sự truyền dẫn. Tình yêu thương của Cha là nguồn, ân điển của Con là đường dẫn, và sự tương giao của Linh là sự truyền dẫn để truyền tất cả những gì Đấng Christ “là” như ân điển vào trong chúng ta cùng với Đức Chúa Cha như tình yêu thương.

Thư Cô-rin-tô thứ nhì là sách về sự truyền dẫn, chứ không phải về giáo lý. Chín phương diện của Linh mà chúng tôi đã đề cập ở trên hoàn toàn nằm trong lĩnh vực kinh nghiệm. Một lần nữa chín phương diện này là Linh xức-dầu, Linh đóng-ấn, Linh đặt-cọc, Linh viết-vào, Linh ban-sự-sống, Linh cung-ứng, Linh giải-phóng, Linh biến-đổi và Linh truyền-dẫn. Linh kỳ diệu này truyền tất cả sự phong phú của Đấng Christ cùng với sự đầy đủ của Cha vào trong chúng ta.

LINH XỨC-DẦU

2 Cô-rin-tô 1:21 nói: “Nhưng Đấng gắn chặt chúng tôi với anh em vào trong Đấng Christ và đã xức dầu cho chúng tôi, ấy là Đức Chúa Trời”. Đấng Christ trong tiếng Hi Lạp nghĩa là “Đấng được xức dầu”. Vì chúng ta đã được Đức Chúa Trời gắn liền với Đấng Christ, là Đấng được xức dầu, chúng ta tự phát được Đức Chúa Trời xức dầu cùng với Ngài. Trong các câu trước, Phao-lô nói rằng chính Đấng Christ, là Đấng mà ông cung ứng cho các thánh đồ, không phải là vừa “phải” và vừa “không”. Đấng Christ ông cung ứng luôn luôn là “phải”. Ngài là Đấng A-men trong cả cõi vũ trụ (cc. 19-20). Kế đến Phao-lô nói rằng Đức Chúa Trời gắn chặt chúng ta vào một Đấng Christ như vậy, là lời đáp “Phải” lớn lao và lời “A-men” của hoàn vũ.

Đức Chúa Trời đã xức dầu Ngài bằng dầu vui mừng hớn hở trổi hơn những người đồng dự phần với Ngài (Thi. 45:7; Hê. 1:9). Dầu xức mà Đấng Christ và chúng ta đã được xức là chính Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời đã sơn chúng ta, xức dầu cho chúng ta bằng chính Ngài là nước sơn thần thượng, dầu xức thần thượng. Càng được xức dầu bởi Đức Chúa Trời, chúng ta càng tiếp nhận yếu tố thuộc bản chất thần thượng của Đức Chúa Trời. Sự xức dầu là để truyền yếu tố thần thượng vào trong chúng ta. Đức Chúa Trời truyền tất cả những thành phần và phần tử cấu tạo thần thượng vào trong chúng ta bằng sự xức dầu của Ngài.

Làm thế nào chúng ta là những người thuộc xác thịt lại có thể gắn liền vào Đấng Christ, là Đấng đầy dẫy bản chất thần thượng được? Cách duy nhất là nhờ được xức dầu. Theo một ý nghĩa, là những người được tái sinh, tất cả chúng ta đã được gắn liền với Đấng Christ. Nhưng trong kinh nghiệm, mức độ chúng ta được gắn liền vào Đấng Christ tùy thuộc vào mức lượng xức dầu mà chúng ta đã tiếp nhận. Càng được xức dầu, chúng ta càng được gắn liền vào Đấng Christ. Thậm chí trong việc bước đi hằng ngày, chúng ta có thể làm chứng điều này. Nếu chúng ta đang sống và làm việc dưới sự xức dầu, sự xức dầu này sẽ dạy dỗ chúng ta trong mọi sự (1 Gi. 2:27). Khi bước đi theo sự xức dầu này, anh em sẽ cảm nhận rằng vào lúc ấy anh em được gắn liền vào Đấng Christ.

Chúng ta hãy lấy ví dụ về việc đi mua sắm. Nếu không chăm sóc sự xức dầu bề trong khi anh em đi đến cửa hàng bách hóa, và chỉ mua hàng theo sở thích của mình, thì lúc ấy anh em sẽ trở nên xa lạ đối với Đấng Christ. Anh em bị tách rời khỏi Đấng Christ. Thay vào đó, anh em nên thưa rằng: “Chúa ôi, xin giải cứu con khỏi hệ thống thuộc Sa-tan trong cửa hàng bách hóa này. Nếu Ngài nói không, con cũng nói không. Nếu Ngài nói phải, con sẽ nói phải”. Khi bước đi trong linh cầu nguyện này, anh em cư xử và hành động theo sự xức dầu bề trong. Lúc ấy anh em được gắn liền với Đấng chịu xức dầu.

Ngày nay Đức Chúa Trời đang thực hiện công tác gắn liền chúng ta vào Đấng Christ, tức Đấng được xức dầu, bằng cách liên tục xức dầu chúng ta bằng chính Ngài. Khi vui hưởng sự xức dầu này, chúng ta sẽ có một cảm nhận sâu xa rằng mình được gắn liền với Đấng Christ. Chúng ta có thể nhận thấy so với các ân tứ điều này sâu xa và tinh tế hơn nhiều. Đây là kinh nghiệm quí báu mà hằng ngày chúng ta cần có. Kinh nghiệm Đấng Christ để được biến đổi không phải là vấn đề thuộc về các ân tứ thần kỳ, siêu nhiên mà là vấn đề thuộc về sự xức dầu sâu xa, ẩn giấu, mạnh mẽ và tinh tế. Linh xức dầu hằng ngày xức chúng ta bằng những thành phần và phần tử cấu tạo của Đức Chúa Trời, tức là những yếu tố thần thượng của chính Đức Chúa Trời. Hằng ngày, nếu chúng ta đơn sơ bước đi và cư xử theo sự xức dầu này, Đức Chúa Trời sẽ được gia thêm vào trong chúng ta, truyền vào chúng ta ngày càng nhiều hơn.

LINH ĐÓNG-ẤN

Chúng ta cần tiếp tục tiến lên từ chỗ được xức dầu đến chỗ được đóng ấn. Linh cũng là Linh đóng-ấn. Việc đóng ấn tạo những yếu tố thần thượng thành một dấu ấn để bày tỏ hình ảnh của Đức Chúa Trời. Tôi được khích lệ khi thấy Đức Chúa Trời đang được thành hình bên trong nhiều anh em (Gal. 4:19). Khi người ta tiếp xúc với anh em, họ sẽ cảm nhận là anh em có hình ảnh của Đức Chúa Trời và điều gì đó thuộc về Đức Chúa Trời được thành hình bên trong anh em.

Tôi có thể minh họa điều này bằng câu chuyện sau đây. Một lần kia tại Thượng Hải, một chị em đến thăm chúng tôi, và chưa ai trong chúng tôi từng gặp mặt chị. Khi ra bến tàu đón chị, chúng tôi tự hỏi làm sao chúng tôi có thể nhận ra chị ấy được. Trong khi quan sát những người trên tàu, chúng tôi nhận ra chị em ấy. Chị ấy có một hình ảnh hay gây một ấn tượng (một dấu ấn) chứng tỏ rằng chị phải là một con cái của Đức Chúa Trời.

Đức Chúa Trời không những đã xức dầu chúng ta mà còn đóng ấn chúng ta. Ngài đã không những truyền những yếu tố của Ngài vào trong chúng ta mà còn in sâu trên chúng ta hình ảnh của chính Ngài với hình thể Linh sống động. Đây là kinh nghiệm sâu xa hơn về Linh cư ngụ bên trong. Ấy không phải là sự biểu lộ bề ngoài của Linh mà là sự in dấu và đóng ấn bề trong của Linh.

LINH ĐẶT-CỌC

Trong 2 Cô-rin-tô 1:22 Phao-lô nói rằng Đức Chúa Trời đã “ban Linh vào lòng chúng ta làm của đặt cọc”. Của đặt cọc là “sự nếm trước”. Linh là một “sự nếm trước”, sự bảo đảm, hàng mẫu, của vị nếm trọn vẹn. Ngài ngọt ngào đối với vị nếm thuộc linh của chúng ta. Đức Chúa Trời ban Linh của Ngài cho chúng ta làm một sự nếm trước của những gì chúng ta sẽ thừa hưởng từ Đức Chúa Trời, cho chúng ta một sự nếm trước của di sản thừa kế trọn vẹn. Khi các chị em nấu bếp, họ nếm thử thức ăn. Nhưng khi dọn thức ăn ra bàn, họ thưởng thức hương vị trọn vẹn. Ngày nay chúng ta đang ở trong bếp chứ chưa ngồi tại bàn ăn. Chúng ta nếm Linh là sự nếm trước, và điều này là “hàng mẫu” của vị nếm trọn vẹn của Linh sắp đến trong một qui mô lớn hơn. Hằng ngày chúng ta cần vui hưởng Linh cư ngụ bên trong là sự nếm trước.

Đây là điều chúng ta cần để tăng trưởng trong sự sống, để xây dựng Thân thể và để thực hành thật sự nếp sống Hội thánh. Càng kinh nghiệm Linh cách ẩn giấu, cao sâu, phong phú và ở bên trong như vậy, chúng ta càng được giải cứu khỏi sự chia rẽ. Nhưng càng kinh nghiệm các ân tứ bề ngoài và càng tiếp nhận những sự dạy dỗ giáo lý, chúng ta sẽ càng kiêu căng và chia rẽ. Đây là lý do tại sao chia rẽ và xung đột rất là phổ biến trong thư Cô-rin-tô thứ nhất. Tín đồ Cô-rin-tô có kiến thức và các ân tứ, nhưng họ thuộc xác thịt và chia rẽ, đầy dẫy xung đột và ganh ghét. Một anh em hằng ngày bước đi dưới sự xức dầu, được Chúa đóng ấn, và vui hưởng sự nếm trước của Linh, thì không thể có tính chất chia rẽ. Phương cách xây dựng Thân thể không ở trong thư Cô-rin-tô thứ nhất mà trong thư Cô-rin-tô thứ nhì. Xây dựng Thân thể là bằng sự xức dầu, sự đóng ấn, và sự đặt cọc của Linh bên trong chúng ta.

LINH VIẾT-VÀO

Cô-rin-tô thứ nhì 3:3 nói: “Vì anh em đang được bày tỏ ra rằng anh em là bức thư của Đấng Christ do chúng tôi cung ứng [mà viết ra], chẳng phải viết bằng mực nhưng bằng Linh của Đức Chúa Trời hằng sống; chẳng phải viết trên bảng đá mà trên bảng lòng bằng thịt”. Linh là Linh viết-vào, và chúng ta là những bức thư của Đấng Christ. Linh là mực để viết Đấng Christ vào trong chúng ta. Là mực thần thượng, Linh là Linh của Đức Chúa Trời hằng sống. Phải luôn luôn có điều gì đó sống động bên trong chúng ta làm bằng chứng rằng Đấng Christ đang được viết vào mỗi phần thuộc bản thể bề trong của mình. Nếu đang được Linh viết lên, chúng ta cảm nhận sâu xa có sự sống động bên trong. Đấng Christ được viết vào trong chúng ta bằng mực thuộc linh, là Linh của Đức Chúa Trời hằng sống. Sự kiện này làm cho chúng ta trở thành một bức thư của Đấng Christ. Tất cả chúng ta phải trở thành một bức thư sống động như vậy của Đấng Christ để những người khác có thể đọc và nhận biết Đấng Christ trong bản thể của mình. Chúng ta đang ở dưới ngòi viết của Linh Đức Chúa Trời hằng sống, và Ngài đang ghi khắc Đấng Christ vào trong chúng ta.

LINH BAN-SỰ-SỐNG

Trong 2 Cô-rin-tô 3:6 Phao-lô nói rằng văn tự giết chết nhưng Linh ban truyền sự sống. Điều này có nghĩa là hằng ngày Linh truyền sự sống vào trong chúng ta theo tính cách bề trong. Chúng ta cần luôn quay lại với linh của mình vì ấy là trong linh mà chúng ta cảm nhận và kinh nghiệm việc truyền sự sống. Điều này làm phục hưng chúng ta và khiến chúng ta trở nên sống động. Nếu chú tâm đến văn tự của Kinh Thánh, chúng ta sẽ bị giết chết. Chúng ta không cần sự điều chỉnh của văn tự, vì chúng ta có sự điều chỉnh của Linh bên trong mình.

Tất nhiên Phao-lô đã viết cho Hội thánh tại Cô-rin-tô trong một bối cảnh thuộc Do Thái giáo. Người theo Do Thái giáo bám chặt vào bộ luật thành văn trong Cựu Ước theo kiểu văn tự. Nhưng Phao-lô đến nói với họ về những điều khác với bộ luật thành văn ấy. Mắt họ bị che khuất bởi bộ luật thành văn, vì thế họ chống đối Phao-lô. Họ không thấy Jesus, Linh, hay bất cứ điều thuộc linh nào, vì họ đã bị che khuất. Vì vậy sứ đồ Phao-lô nói với họ là văn tự giết chết. Ấy là Linh ban truyền sự sống, và Chúa là Linh (c. 17). Họ cần phải cất đi tất cả những bức màn, nghĩa là họ phải từ bỏ kiến thức cũ kỹ về bộ luật thành văn.

Trên nguyên tắc, ngày nay cũng giống như vậy. Cơ Đốc giáo ngày nay giống như Do Thái giáo theo ý nghĩa là nhiều người trong đó đã bám chặt vào bộ luật thành văn của Kinh Thánh, là điều giết chết, chứ không gắn chặt với Linh sống động, là Đấng ban sự sống. Thật là đáng thương khi chúng ta đặt chính mình dưới văn tự chết, là bộ luật thành văn thuộc điều lệ bên ngoài. Tất cả các bức màn thuộc kiến thức cũ về giáo lý cũ theo văn tự chết cần được cất đi. Chúng ta cần một gương mặt không bị che khuất, gương mặt trần để nhìn thẳng vào Chúa. Chúng ta chỉ quan tâm đến Linh, chứ không quan tâm đến bất cứ sự dạy dỗ giáo lý nào cả.