Thông tin sách

Kinh Nghiệm Đấng Christ Là Sự Sống

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: Kinh nghiệm Đấng Christ là sự sống
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 7

Untitled Document

CHƯƠNG BẢY

KINH NGHIỆM ĐẤNG CHRIST TRONG THƯ CÔ-RIN-TÔ THỨ NHÌ

Kinh Thánh: 2 Cô. 1:19; 2:14-15; 3:3, 18; 4:4-7, 10-11; 5:14-17, 21; 8:9; 10:1, 5; 11:2-3, 10; 12:9; 13:3-5, 14

Trong chương trước, chúng ta đã thấy bốn lẽ thật xuyên suốt trong thư Cô-rin-tô thứ nhất. Bây giờ chúng tôi muốn so sánh những điều đã được bàn về Đấng Christ trong thư Cô-rin-tô thứ nhất với những điều Phao-lô nói đến trong thư Cô-rin-tô thứ nhì.

Thư Cô-rin-tô thứ nhì cho chúng ta một bức tranh đích thực về Đấng Christ trong kinh nghiệm bản thân một cách tốt hơn. Trong Thư tín đầu tiên, các khía cạnh của Đấng Christ được đề cập đến còn ít nhiều theo tính cách giáo lý. Nhưng chúng ta cần tất cả những khía cạnh này để tiến đến kinh nghiệm sâu xa hơn về Đấng Christ như đã được thấy trong Thư tín thứ hai của Phao-lô. Trước hết, chúng ta có những khía cạnh thuộc giáo lý về Đấng Christ. Sau đó chúng ta có Đấng Christ trong kinh nghiệm của mình.

ĐẤNG CHRIST LÀ LỜI ĐÁP “PHẢI”

Trong 2 Cô-rin-tô 1:19 Phao-lô nói: “Vì Con Đức Chúa Trời là Jesus Christ, mà chúng tôi, tức tôi với Sin-vanh và Ti-mô-thê, đã rao giảng giữa anh em, chẳng phải trở nên “phải” và “không” đâu, nhưng lời của chúng tôi đã trở nên “phải” trong Ngài”. Chúng ta có thể nhận thấy rằng Phao-lô đã chuyển từ khía cạnh giáo lý sang khía cạnh kinh nghiệm. Đấng Christ chẳng phải là vừa “phải” và vừa “không”. Đấng Christ là “phải” trong kinh nghiệm chứ không trong sự hiểu biết của anh em. Chúng ta có thể nói rằng Đấng Christ là “Phải” chỉ bởi kinh nghiệm của chúng ta.

TÙ NHÂN CỦA ĐẤNG CHRIST

Trong 2:14 Phao-lô nói: “Song tạ ơn Đức Chúa Trời, Ngài lãnh đạo chúng tôi cách khải hoàn trong Đấng Christ luôn luôn, và qua chúng tôi Ngài tỏa hương thơm về sự hiểu biết Ngài khắp nơi”. Nếu muốn vui hưởng và kinh nghiệm Đấng Christ, anh em phải là một tù nhân. Chúng ta phải bị bắt làm tù nhân. Anh em có thể nói rằng Đấng Christ là quyền năng và sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời (1 Cô. 1:24), nhưng nếu muốn kinh nghiệm Đấng Christ là quyền năng và sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời, anh em phải bị bắt làm tù nhân. Anh em có thích bị bắt làm tù nhân không? Anh em phải bị Đấng Christ dẫn đi trong đoàn kẻ thù chiến bại (Êph. 4:8). Trong vũ trụ này Đức Chúa Trời đang ăn mừng chiến thắng của Đấng Christ cùng với đoàn diễu hành những kẻ thù chiến bại. Anh em phải là một trong những kẻ thù bị đánh bại và bị cầm tù này.

Sau-lơ người Tạt-sơ là một thanh niên mạnh mẽ, đầy tham vọng, vốn chống nghịch Đấng Christ. Khi Chúa gặp ông trên đường đến Đa-mách, Ngài đã nói với ông rằng: “Đá vào mũi đót thật khó cho người thay” (Công. 26:14). Mũi đót trên một cái cày là một cây nhọn dùng để bắt phục và thúc một con bò kéo cày. Trong khi Sau-lơ đá vào mũi đót, trên các tầng trời Chúa cười ông (Thi. 2:4). Thật ra Phao-lô đang ở dưới sự điều khiển của Chúa. Kẻ nổi loạn này đã trở nên một sứ đồ là nhờ được Đấng Christ bắt làm tù nhân. Đức Chúa Trời đã dẫn ông từ thành phố này đến thành phố nọ như một tù nhân để ăn mừng chiến thắng của Đấng Christ. Phao-lô có thể nói với nhiều người: “Trước kia tôi là một kẻ nổi loạn, nhưng nay tôi là một tù nhân!” Đây là một lễ ăn mừng. Sau-lơ đã là một kẻ nổi loạn chống lại Đấng Christ, nhưng ông bị Đấng Christ bắt làm tù nhân. Ông đi từ thành phố này đến thành phố nọ để rao giảng Đấng Christ như một người trong đoàn kẻ thù chiến bại để ăn mừng chiến thắng của Đấng Christ.

Chúng ta phải áp dụng kinh nghiệm này cho chính mình. Trước khi rao giảng Đấng Christ cho những người khác, chúng ta phải bị Đấng Christ bắt làm tù nhân. Trong khi chúng ta rao giảng, những người khác phải có ấn tượng chúng ta là những tù nhân trong đoàn kẻ thù chiến bại đang mừng lễ chiến thắng. Chúng ta có thể nói với người ta rằng thế nào chúng ta đã từng nổi loạn chống lại Đấng Christ, nhưng nay chúng ta là những tù nhân của Đấng Christ. Điều này sẽ trở nên một mùi vị ngọt ngào, một hương thơm ngọt ngào của Đấng Christ, mà những người khác có thể ngửi thấy (2 Cô. 2:15-16). Sự rao giảng thực sự không phải là vấn đề diễn thuyết suông. Đây là vấn đề bày tỏ ra rằng chúng ta đang được dẫn đi như những tù nhân trong đoàn kẻ thù chiến bại của Đấng Christ. Là những tù nhân như vậy, chúng ta mới có thể kinh nghiệm Đấng Christ cách sâu xa hơn. Đây là kinh nghiệm thuần túy về Đấng Christ biến chúng ta thành một hương thơm của Đấng Christ dâng lên cho Đức Chúa Trời (c. 15).

BỨC THƯ CỦA ĐẤNG CHRIST

Trong 2 Cô-rin-tô 3:3 Phao-lô nói: “Vì anh em đang được bày tỏ ra rằng anh em là bức thư của Đấng Christ do chúng tôi cung ứng [mà viết ra], chẳng phải viết bằng mực nhưng bằng Linh của Đức Chúa Trời hằng sống; chẳng phải viết trên bảng đá mà trên bảng lòng bằng thịt”. Đấng Christ phải được viết vào trong chúng ta, được ban phát vào trong chúng ta, để làm chúng ta thành những bức thư sống động của Ngài. Những người khác phải đọc được Đấng Christ trên bản thể của chúng ta. Chúng ta có thể rao giảng về Đấng Christ, nhưng người ta có thể đọc được bao nhiêu Đấng Christ trên chúng ta? Khi những người khác quan sát cách chúng ta sống, họ có thể đọc được Đấng Christ không?

Điều này lại cho thấy rằng thư Cô-rin-tô thứ nhì không phải là quyển sách về giáo lý mà mà là quyển sách về kinh nghiệm. Chúng ta cần phải là các tù nhân và những bức thư của Đấng Christ. Đấng Christ cần được viết ra nhiều hơn nữa trên chúng ta. Điều này nghĩa là chúng ta cần được ban phát Đấng Christ nhiều hơn nữa vào bên trong mình. Đấng Christ phải được ban phát vào trong lối suy nghĩ, lòng yêu thương, cách lựa chọn của chúng ta, và vào trong toàn bản thể chúng ta. Điều này không phải là vấn đề giáo lý mà hoàn toàn là vấn đề kinh nghiệm.

CÁI GƯƠNG CỦA ĐẤNG CHRIST

Phao-lô nói rằng chúng ta là những tù nhân và các bức thư của Đấng Christ. Kế đến trong 3:18 ông nói chúng ta là cái gương của Đấng Christ. Là một cái gương của Đấng Christ, chúng ta cần ngắm xem Ngài để có thể phản chiếu Ngài. Nhờ ngắm xem và phản chiếu Ngài, chúng ta được biến đổi trở nên hình ảnh của Ngài từ mức độ vinh hiển này đến một mức độ vinh hiển khác. Đây là vấn đề kinh nghiệm. Để ngắm xem Đấng Christ chúng ta cần để mặt trần. Khi tất cả những bức màn được cất đi, cái gương có thể “ngắm xem” hình ảnh với một gương mặt trần. Khi ấy cái gương có thể phản chiếu hình ảnh. Chúng ta cần phải cất đi tất cả những bức màn để có thể có một linh mở rộng nhìn xem Đấng Christ. Do đó chúng ta sẽ được biến đổi từ vinh quang đến vinh quang nên hình ảnh của Ngài.

CỦA BÁU TRONG CÁC BÌNH CHỨA BẰNG ĐẤT

Trong 4:7 Phao-lô nói rằng chúng ta có của báu này trong các bình chứa bằng đất. Đấng Christ là của báu, và chúng ta là các bình chứa bằng đất để chứa đựng Ngài. Chương bốn tiếp tục bày tỏ rằng chúng ta cần bị đập vỡ, phá hủy, làm cho suy giảm để Đấng Christ là của báu có thể biểu lộ ra từ bên trong chúng ta (cc. 8-12, 16-17). Đừng tưởng là nếu anh em học tập thêm nhiều giáo lý hay nhận được thêm nhiều ân tứ hơn nữa, anh em sẽ tăng trưởng. Chúng ta cần thấy rằng tăng trưởng trong sự sống tức là bị làm cho suy giảm.

Chương bốn nói về việc “đặt vào sự chết của Jesus”, hay sự giết chết của Jesus (c. 10). Đấng Christ đang “giết chết” chúng ta. Ngài không chỉ là Linh ban sự sống mà còn là Linh giết chết. Đấng Christ luôn luôn giết chết chúng ta để làm suy giảm và hủy diệt con người bề ngoài, con người thiên nhiên của chúng ta, để con người bề trong có thể có cơ hội phát triển và đổi mới (c. 16). Anh em có thể tưởng rằng nếu học được tất cả các giáo lý trong Kinh Thánh thì anh em đã lớn lên rồi. Nhưng anh em chưa lớn lên đâu; anh em chỉ lên mặt mà thôi (1 Cô. 8:1). Tăng trưởng thật sự là bị làm cho suy giảm. Chúng ta phải bị làm suy giảm, bị phá vỡ. Con người bề ngoài bị phá hủy để con người bề trong có thể được đổi mới hằng ngày. Đó là sự tăng trưởng thật sự trong sự sống. Sự giết chết của Jesus hoàn thành việc làm suy giảm sự sống thiên nhiên của chúng ta.

Nếu mọi sự trong hoàn cảnh của chúng ta đều được như ý, chúng ta không thể bị làm suy giảm. Chúng ta cần những điều bất như ý, sai trật để làm suy giảm mình. Đức Chúa Trời đã sắp đặt hoàn cảnh chúng ta theo sự tể trị của Ngài mà cho phép nhiều điều sai trật xảy đến với chúng ta. Đây không phải là Đấng Christ trong giáo lý mà là Đấng Christ trong kinh nghiệm giết chết của chúng ta và thậm chí trong kinh nghiệm đau đớn. Phao-lô nói là ông đã kinh nghiệm sự giết chết của Jesus để sự sống của Jesus có thể được biểu lộ qua thân thể ông (2 Cô. 4:10). Thiếu sự giết chết này, chúng ta không thể vui hưởng sự sống của Đấng Christ.

TÌNH YÊU THƯƠNG CỦA ĐẤNG CHRIST THÚC ÉP CHÚNG TA SỐNG CHO NGÀI

Trong 2 Cô-rin-tô chương 5 Phao-lô nói tình yêu thương của Đấng Christ thúc ép chúng ta phải sống cho Ngài. Câu 14 và 15 nói: “Vì tình yêu thương của Đấng Christ thúc ép chúng tôi, bởi chúng tôi xét rằng một Người đã chết cho tất cả nên tất cả đều chết; lại Người ấy đã chết vì mọi người để những người còn sống không sống cho chính mình nữa, nhưng sống cho Đấng đã chết thay họ và đã sống lại”. Chúng ta phải bị thúc ép đến mức đánh mất chính mình, quên chính mình, và sống cho Đấng Christ.

SỰ CÔNG CHÍNH CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI TRONG ĐẤNG CHRIST

Câu 21 nói rằng Đấng Christ đã bị khiến trở nên tội, và chúng ta được làm cho trở nên sự công chính của Đức Chúa Trời trong Ngài. Điều này không có nghĩa là chúng ta công chính, mà chúng ta là chính sự công chính bởi sự cứu chuộc của Đấng Christ. Chúng ta vốn chính là tội. Để biến tội thành sự công chính đòi hỏi Chúa phải hành động nhiều. Vì chúng ta Đấng Christ đã bị làm cho trở nên tội để bị Đức Chúa Trời phán xét và tiêu diệt hầu chúng ta có thể trở nên sự công chính của Đức Chúa Trời trong Đấng Christ.

SỰ NHU MÌ VÀ HIỀN HÒA CỦA ĐẤNG CHRIST

Chương mười nói về việc Phao-lô kinh nghiệm sự nhu mì và hiền hòa của Đấng Christ (c. 1). Điều này không thể được thực hiện bởi sự dạy dỗ được. Vài người có thể bảo anh em rằng hãy nhìn xem Đấng Christ khi ở trên đất là nhu mì và khiêm nhường thế nào và anh em cần phải học tập nơi Ngài, nhưng điều này không hiệu quả. Chúng ta cần Đấng Christ ban phát vào trong mình để sự nhu mì và hiền hòa của Ngài có thể thuộc về chúng ta.

CẦM TÙ MỌI SUY TƯỞNG ĐỂ VÂNG PHỤC ĐẤNG CHRIST

Trong 10:5, Phao-lô nói: “Chúng ta đánh đổ các lý luận và mọi điều cao căng dấy nghịch với sự nhận biết Đức Chúa Trời, và cầm tù mỗi suy tưởng để vâng phục Đấng Christ”. Những suy tưởng của chúng ta phải bị cầm tù. Chúng phải bị cầm tù để vâng phục Đấng Christ. Chúng ta thường nổi loạn trong tâm trí mình. Tâm trí chúng ta còn ngông cuồng, thiên nhiên, nổi loạn, và chưa được đổi mới. Đây là lý do tại sao chúng ta cần được biến đổi nhờ đổi mới tâm trí (La. 12:2). Nhờ được đổi mới, tâm trí chúng ta sẽ được chinh phục và bị cầm tù để vâng phục Đấng Christ. Tâm trí chúng ta đã được đổi mới, chinh phục và kiểm chế đến mức độ nào rồi? Đây không phải là vấn đề thuộc về giáo lý mà thuộc về kinh nghiệm.

NHỮNG TRINH NỮ CỦA ĐẤNG CHRIST

Đến bây giờ chúng ta đã thấy rằng mình là những tù nhân, bức thư, cái gương và bình chứa của Đấng Christ. Chương mười một tiếp tục nói rằng chúng ta là các trinh nữ, là những người đã được gả cho Đấng Christ (c. 2). Lập gia đình với một người không phải là vấn đề thuộc về giáo lý mà thuộc về kinh nghiệm. Chúng ta có kinh nghiệm thật sự về việc làm một trinh nữ cho Đấng Christ chưa?

SỰ CHÂN THẬT CỦA ĐẤNG CHRIST

Trong 11:10 Phao-lô đã nói rằng sự chân thật của Đấng Christ ở trong ông. Vì Phao-lô sống bởi Đấng Christ nên những gì Đấng Christ “là” đã trở nên mỹ đức trong cách ông cư xử. Mỹ đức chân thật này phải được ban phát vào trong chúng ta.

ÂN ĐIỂN CỦA ĐẤNG CHRIST

Trong 12:9 Chúa nói với Phao-lô rằng: “Ân điển Ta đủ cho ngươi rồi”. Lúc ấy Phao-lô bị một cái giằm xóc vào ông, quấy rầy ông, làm cho ông bị thương, và khiến ông luôn đau đớn (c. 7). Ông đã cầu xin Chúa ba lần để cái giằm ấy được lấy đi (c. 8), nhưng Chúa cứ để nguyên cái giằm ấy trong ông để ông có thể kinh nghiệm ân điển đầy đủ của Ngài. Nếu Ngài lấy đi cái giằm, Phao-lô không thể kinh nghiệm được ân điển đầy đủ của Ngài.

ĐẤNG CHRIST PHÁN TRONG TÔI

Trong chương mười ba, Phao-lô nói rằng Đấng Christ đang phán trong ông (c. 3). Đây không phải là một giáo lý. Anh em đã kinh nghiệm Đấng Christ phán bên trong anh em chưa?

YẾU ĐUỐI TRONG ĐẤNG CHRIST ĐỂ NGÀI CÓ THỂ MẠNH MẼ BÊN TRONG CHÚNG TA

Đấng Christ phán bên trong chúng ta là mạnh mẽ chứ không yếu đuối; nhưng nếu muốn kinh nghiệm Đấng Christ là sức mạnh, chúng ta phải học tập thế nào là yếu đuối trong Ngài (c. 4). Chúng ta luôn luôn được dạy dỗ là phải mạnh mẽ, nhưng chúng ta phải nên học tập thế nào để trở thành yếu đuối. Chúng ta quá mạnh mẽ trong chính mình, tức trong con người thiên nhiên của mình. Chúng ta cần học tập để trở nên yếu đuối hầu Đấng Christ có thể mạnh mẽ bên trong chúng ta.

ÂN ĐIỂN CỦA ĐẤNG CHRIST, TÌNH YÊU THƯƠNG CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI, VÀ SỰ TƯƠNG GIAO CỦA ĐỨC THÁNH LINH Ở VỚI TẤT CẢ CHÚNG TA

Để kết thúc thư Cô-rin-tô thứ nhì, Phao-lô nói rằng: “Nguyện ân điển của Chúa Jesus Christ và tình yêu thương của Đức Chúa Trời và sự tương giao của Đức Thánh Linh ở với tất cả anh em”. Ân điển của Đấng Christ là sự vui hưởng Đấng Christ cách trọn vẹn. Phao-lô muốn sự vui hưởng này cùng với tình yêu thương của Đức Chúa Trời và sự tương giao của Linh ở với chúng ta trong kinh nghiệm của mình.

KINH NGHIỆM SÂU XA HƠN VỀ ĐẤNG CHRIST

Khi đã thấy các câu Kinh Thánh liên hệ đến Đấng Christ trong thư Cô-rin-tô thứ nhì, chúng ta có thể nhận thấy rằng mọi phương diện trong Thư tín này hoàn toàn là về vấn đề kinh nghiệm. Trong thư Cô-rin-tô thứ nhất chúng ta thấy có bốn lẽ thật xuyên suốt, ấy là lẽ thật xuyên suốt về Đấng Christ, về các ân tứ, về linh, và về Hội thánh. Trong thư Cô-rin-tô thứ nhì, lẽ thật xuyên suốt về Đấng Christ được làm phong phú hơn nhiều và được phát triển trong kinh nghiệm. Chúng ta cũng có thể thấy về linh và Hội thánh trong thư Cô-rin-tô thứ nhì. Nhưng về các ân tứ thì không ở đó. Chữa bệnh, làm phép lạ, nói các thứ tiếng, thông giải các thứ tiếng, và kiến thức không được đề cập đến trong thư Cô-rin-tô thứ nhì.

Chúa đã dùng Phao-lô để làm vài phép lạ, nhưng lại không làm phép lạ để lấy đi cái giằm trong thân xác của ông. Chúa để nguyên cái giằm trong Phao-lô để ông có thể học tập kinh nghiệm ân điển đầy đủ của Chúa. Một người chồng có thể cầu xin Chúa thay đổi vợ mình, nhưng Chúa vẫn để người vợ như cũ hầu người chồng có thể học tập kinh nghiệm Đấng Christ là ân điển. Nếu Chúa thay đổi vợ của anh em này, anh ấy sẽ mất cơ hội kinh nghiệm Chúa là ân điển đầy đủ. Anh em muốn có một người vợ tốt hơn hay có ân điển đầy đủ? Chúa cho phép người chồng hoặc người vợ, con cái và tất cả hoàn cảnh gây rắc rối cho chúng ta để chúng ta có cơ hội kinh nghiệm Đấng Christ là ân điển đầy đủ .

Không có những phép lạ thần kỳ trong thư Cô-rin-tô thứ nhì vì đây là quyển sách nói về việc kinh nghiệm Đấng Christ cách sâu xa hơn. Khi còn ở trong giai đoạn sơ cấp, chúng ta có thể ao ước các ân tứ, nhưng khi tiến lên hơn trong Đấng Christ, chúng ta lại quan tâm đến những kinh nghiệm sâu xa hơn về Đấng Christ. Thư Cô-rin-tô thứ nhì không nói về các phép lạ và ân tứ gia tăng trên chúng ta. Thay vào đó, sách ấy nói về Đấng Christ luôn luôn gia tăng bên trong tất cả chúng ta qua nhiều khổ nạn.

Mọi sự trong thư Cô-rin-tô thứ nhì đã được khai triển một cách sâu xa hơn, và tất cả những sự dạy dỗ bề ngoài và các ân tứ đều chấm dứt. Tôi không nói rằng các ân tứ là không cần thiết hay những sự dạy dỗ là vô dụng. Chúng có ích lợi cho giai đoạn đầu. Nhưng một khi điều gì đó đã được khởi động nhờ những sự dạy dỗ và ân tứ rồi, anh em phải quay khỏi chúng. Dạy dỗ giáo lý và các ân tứ sẽ gây chia rẽ.

Nếu các ân tứ chúng ta gia tăng đều đặn, sau một thời gian ngắn chúng ta sẽ bị chia rẽ bởi việc gia tăng ân tứ này. Các ân tứ có ích lúc khởi đầu. Nhưng một khi anh em đã có sự khởi đầu nhờ các ân tứ, anh em phải xoay qua Đấng Christ cư ngụ bên trong. Trong thư Cô-rin-tô thứ nhì không còn ân tứ nữa. Tại đó chỉ có Đấng Christ cư ngụ bên trong được ban phát vào chúng ta do những gian khổ, thử thách, rối rắm và khổ nạn. Nếu hết lòng với Chúa và đồng đi với Ngài, chúng ta sẽ kinh nghiệm Ngài qua những đau khổ, hoạn nạn và thử thách.

Chúng ta không bao giờ có thể bị chia rẽ bởi kinh nghiệm về Đấng Christ trong linh, nhưng chúng ta dễ dàng bị chia rẽ bởi những dạy dỗ hay ân tứ. Nếu chúng ta chú tâm đến việc gia tăng các ân tứ, thì có nguy cơ là các ân tứ được gia tăng này sẽ trở nên những yếu tố gây chia rẽ chúng ta. Khi ấy Hội thánh địa phương không bao giờ có thể được xây dựng. Đây là lý do tại sao trong thư Cô-rin-tô thứ nhì các ân tứ không được gia tăng nhưng bị chấm dứt. Thay vào đó, Đấng Christ luôn luôn phát triển và gia tăng. Đây là phương cách chúng ta có thể tăng trưởng thật sự trong sự sống để Hội thánh địa phương được xây dựng.

Việc gia tăng những sự dạy dỗ và các ân tứ không phải là sự tăng trưởng trong sự sống. Sự tăng trưởng trong sự sống hoàn toàn là điều thuộc về Đấng Christ được phát triển bên trong anh em và được kinh nghiệm bởi anh em. Thân thể Đấng Christ được xây dựng bằng sự gia tăng và phát triển Đấng Christ, chứ không bằng sự gia tăng giáo lý hay bằng sự phát triển các ân tứ. Nguyện Chúa thương xót chúng ta để chúng ta sẵn lòng quay khỏi các ân tứ sơ đẳng. Các ân tứ là những điều sơ đẳng có ích cho giai đoạn đầu. Một khi điều nào đó đã được bắt đầu, chúng ta cần quay khỏi sự khởi đầu ấy mà tiến đến kinh nghiệm thật về chính Đấng Christ.