Thông tin sách

Kinh Nghiệm Đấng Christ Là Sự Sống

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: Kinh nghiệm Đấng Christ là sự sống
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 1

Untitled Document

CHƯƠNG MỘT

TĂNG TRƯỞNG SỰ SỐNG BỞI SỰ TUÔN CHẢY CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI TAM NHẤT

Kinh Thánh: Sáng. 2:9; Thi. 36:9; Gi. 1:4; 11:25; 14:6; 1 Gi. 1:2; 5:12; Côl. 3:4; Gi. 4:10, 14; 7:38-39; La. 8:2, 6; Khải. 22:1-2

Điểm thứ nhất chúng tôi muốn bàn đến trong tác phẩm này là làm thế nào để tăng trưởng trong sự sống. Nếp sống Hội thánh chủ yếu tùy thuộc vào sự tăng trưởng sự sống.

ĐỨC CHÚA TRỜI, ĐẤNG CHRIST, HỘI THÁNH VÀ CÁC HỘI THÁNH ĐỊA PHƯƠNG

Theo một ý nghĩa, biết về Đức Chúa Trời là điều dễ dàng. Ngay cả những kẻ vô tín cũng biết về Đức Chúa Trời. Họ biết có một Đấng toàn năng trong vũ trụ này. Tuy nhiên, biết Đấng Christ là điều hơi khó. Đức Chúa Trời được mặc khải trong câu đầu tiên của Kinh Thánh ở sách Sáng Thế Ký: “Ban đầu Đức Chúa Trời dựng nên trời và đất”. Điều đầu tiên được mặc khải trong Kinh Thánh là Đức Chúa Trời.

Về sau, Đấng Christ được mặc khải trong Kinh Thánh. Phúc âm Giăng nói rằng ban đầu có Đức Chúa Trời, là Lời, và Lời đã trở nên xác thịt cư ngụ giữa vòng chúng ta, đầy dẫy ân điển và thực tại (1:1, 14). Đấng Christ là Đức Chúa Trời cộng với điều gì đó. Sự khải thị trong Kinh Thánh bắt đầu với Đức Chúa Trời và tiếp tục với Đấng Christ. Nhiều người chỉ biết một phần nào về Đức Chúa Trời thôi. Nhưng tương đối chỉ một số ít người biết Đấng Christ. Nhiều người Do Thái biết Đức Chúa Trời, nhưng họ không biết Đấng Christ. Chúng ta cảm tạ Chúa vì chúng ta, là những Cơ Đốc nhân, không chỉ biêt Đức Chúa Trời mà cũng biết Đấng Christ nữa.

Tất cả Cơ Đốc nhân thật đều biết Đấng Christ, nhưng rất ít người biết Hội thánh. Khi tiến từ các sách Phúc âm đến sách Công vụ, chúng ta thấy có Hội thánh. Biết Hội thánh không dễ như biết Đấng Christ. Sau khi Hội thánh được mặc khải trong Tân Ước thì các Hội thánh địa phương cũng đã được mặc khải. Đức Chúa Trời được mặc khải trong sách Sáng Thế Ký; Đấng Christ được mặc khải trong các sách Phúc âm; Hội thánh được mặc khải trong sách Công vụ; và các Hội thánh địa phương được mặc khải trong sách Khải Thị. Vậy, Kinh Thánh đi từ Đức Chúa Trời đến Đấng Christ, từ Đấng Christ đến Hội thánh, và từ Hội thánh đến các Hội thánh địa phương. Các Hội thánh địa phương là điểm sau cùng trong sự khải thị thần thượng của Đức Chúa Trời. Khải Thị 1:11 nói: “Điều ngươi thấy hãy chép vào sách, gởi cho bảy Hội thánh, là Ê-phê-sô, Si-miệc-nơ, Bẹt-găm, Thi-a-ti-rơ, Sạt-đe, Phi-la-đen-phi và Lao-đi-xê”. Tại đây có bảy Hội thánh địa phương ở bảy địa phương. Tôi lặp lại rằng đây là điểm sau cùng của sự khải thị thần thượng trong toàn bộ Kinh Thánh.

Các Cơ Đốc nhân tiến xa hơn những người khác là những người biết Đức Chúa Trời, Đấng Christ và Hội thánh. Cảm tạ Chúa vì nhờ sự thương xót Ngài, chúng ta biết Đức Chúa Trời, Đấng Christ, Hội thánh và các Hội thánh địa phương. Chúng ta không bị giữ lại ở sách Sáng Thế Ký, các sách Phúc âm, hay sách Công vụ. Chúng ta đang ở trong sách Khải Thị! Tôi thích sách Sáng Thế Ký, nhưng tôi không muốn lưu lại nơi đó. Tôi thích tiểu sử của Chúa Jesus trong bốn sách Phúc âm, nhưng tôi cũng không thích lưu lại nơi đó. Tôi thích Công vụ, La Mã, Ê-phê-sô, nhưng tôi không muốn ở lại trong các sách này. Tôi muốn lưu lại trong sách Khải Thị. Khải Thị sẽ đem chúng ta vào Giê-ru-sa-lem Mới, là điều được mặc khải trong các chương sau cùng. Vì thế, chúng ta sẽ không bao giờ rời khỏi sách Khải Thị. Chúng ta sẽ ở đó cho đến đời đời.

Chúng ta có thể vào Giê-ru-sa-lem Mới nhờ các Hội thánh địa phương. Trong ba chương đầu tiên của Khải Thị, có các Hội thánh địa phương. Sau đó, trong hai chương sau cùng, có Giê-ru-sa-lem Mới. Nếu anh em đang ở trong các Hội thánh địa phương, chắc chắn anh em sẽ ở trong Giê-ru-sa-lem Mới. Để có thể biết các Hội thánh địa phương, chúng ta phải ở phần đầu của sách Khải Thị.

Nhiều giáo sư thuộc linh biết Hội thánh, mà không biết các Hội thánh địa phương. Họ nói nhiều về sách Ê-phê-sô, nhưng họ chưa bước vào phần cuối của sự khải thị thần thượng. Bốn điều chính được bày tỏ trong sự khải thị thần thượng của Đức Chúa Trời là Đức Chúa Trời, Đấng Christ, Hội thánh và các Hội thánh địa phương. Khi chúng ta có các Hội thánh địa phương, chúng ta có Hội thánh. Sau đó, chúng ta có Đấng Christ và Đức Chúa Trời. Lý do là vì Đức Chúa Trời ở trong Đấng Christ, Đấng Christ ở trong Hội thánh, và thực tại lẫn tính cách thực tiễn của Hội thánh đều ở trong các Hội thánh địa phương. Nếu muốn tìm Đức Chúa Trời, chúng ta phải đến với Đấng Christ. Tìm Đấng Christ, chúng ta phải đến với Hội thánh, và thực tại lẫn tính cách thực tiễn của Hội thánh đều ở trong các Hội thánh địa phương. Vì thế, nếu anh em vì các Hội thánh địa phương, anh em vì mọi sự. Nếu có Hội thánh địa phương thì anh em có Hội thánh; nếu có Hội thánh thì anh em có Đấng Christ; và nếu có Đấng Christ thì anh em có Đức Chúa Trời. Tất cả chúng ta nên tuyên bố: “Ngợi khen Chúa! Tôi đang ở trong các Hội thánh địa phương!”

Để tăng trưởng trong sự sống, chúng ta cần phải biết Hội thánh địa phương. Các Hội thánh địa phương là sự bày tỏ thực sự của Hội thánh; Hội thánh là sự bày tỏ thực sự của Đấng Christ; và Đấng Christ là sự bày tỏ thực sự của Đức Chúa Trời. Nói cách khác, Đức Chúa Trời được bày tỏ qua Đấng Christ, Đấng Christ được bày tỏ qua Hội thánh, và Hội thánh được bày tỏ qua các Hội thánh địa phương. Người ta có thể nói về Hội thánh phổ thông, nhưng những người ấy ta đã tiếp xúc với Hội thánh phổ thông bao giờ chưa? Điều chúng ta có thể tiếp xúc là Hội thánh địa phương. Một số người có thể nói rằng khi chúng ta nói quá nhiều về Hội thánh địa phương, chúng ta biến Hội thánh thiên thượng thành trần tục. Nhưng chúng ta phải được sáng tỏ rằng các Hội thánh địa phương là sự bày tỏ thực sự của Hội thánh thiên thượng trên toàn cầu.

HỘI THÁNH LÀ MỘT CƠ CẤU HỮU CƠ

Chúng ta cũng cần được thấy rằng Hội thánh không phải là một tổ chức mà là một cơ cấu hữu cơ. Nhưng sự khác biệt giữa một cơ cấu hữu cơ và một tổ chức là gì? Chúng ta có thể minh họa điều này bằng cách xem xét một cái ghế và thân thể vật lý của chúng ta. Cái ghế là một cấu tạo vô cơ làm bằng vật liệu không có sự sống, nhưng thân thể vật lý của chúng ta có sự sống. Vì vậy, thân thể là một cơ cấu hữu cơ. Sự sống làm cho thân thể chúng ta thành một cơ cấu hữu cơ. Hội thánh là Thân Thể Đấng Christ, và là một cơ cấu hữu cơ nên nó tùy thuộc vào sự sống. Hội thánh là một thực thể của sự sống. Hội thánh được sản sinh bởi sự sống và được hình thành bằng sự sống và trong sự sống. Chúng ta phải thấy Hội thánh là một thực thể sự sống. Hội thánh không phải là một điều gì đó được hình thành do dạy dỗ hay tổ chức. Dầu có thuộc linh đến đâu chăng nữa, chúng ta không thể hình thành, tổ chức hay thành lập một Hội thánh do những sự dạy dỗ của mình. Hội thánh được sinh ra từ sự sống và được hình thành từ sự sống. Hội thánh hoàn toàn là một thực thể của sự sống.

ĐẤNG CHRIST LÀ SỰ SỐNG SINH RA THÂN THỂ CỦA ĐẤNG CHRIST

Bây giờ chúng ta cần hỏi: “Sự sống là gì?” Đấng Christ là sự sống. Giăng 1:4 nói rằng trong Ngài là sự sống. Trong Giăng 11:25 và 14:6, Ngài nói rằng Ngài là sự sống. Sau đó sứ đồ Phao-lô nói với chúng ta trong Cô-lô-se 3:4 rằng Đấng Christ là sự sống của chúng ta. Đấng Christ là sự sống của các chi thể trong Thân thể Ngài. Đấng Christ là ai? Đấng Christ là Đức Chúa Trời. Đấng Christ ở đâu? Đấng Christ ở trong Linh.

Nhưng điều này vẫn chưa đủ sáng tỏ. Tôi muốn trình bày cho anh em một bức tranh rõ ràng với một tầm nhìn trọn vẹn về vấn đề sự sống theo toàn bộ Kinh Thánh. Ý định của Đức Chúa Trời trong vũ trụ này là sinh ra Hội thánh làm Thân thể của Đấng Christ. Làm thế nào Đức Chúa Trời có thể sinh ra một Thân thể như vậy? Bước đầu tiên Ngài đã thực hiện là sự sáng tạo của Ngài. Ngài đã tạo dựng nhiều điều và sau cùng Ngài tạo dựng con người theo hình ảnh của Ngài (Sáng. 1:26). Nhưng vào lúc sáng tạo, Đức Chúa Trời chưa đặt chính Ngài vào con người làm sự sống. Ngài đặt con người vào vườn Ê-đen trước cây sự sống (2:9), và con người lúc ấy là một bình chứa trống không.

La Mã chương 9 nói rằng chúng ta là những bình chứa (cc. 21, 23). Vậy, vào lúc sáng tạo con người đã giống hình ảnh của Đức Chúa Trời, nhưng con người còn trống rỗng bên trong. Con người được làm nên như một bình chứa trống không và được đặt trước cây sự sống. Đức Chúa Trời làm như vậy với ý định là con người nhận lấy cây sự sống mà cây này tượng trưng cho chính Đức Chúa Trời. Thi Thiên 36:9 nói rằng Đức Chúa Trời là nguồn sự sống. Sau đó Giăng 1:4 nói rằng trong Ngài, tức Đấng là Lời và là chính Đức Chúa Trời, có sự sống. Sự sống ở trong Ngài, nên Ngài là cây sự sống.

Chúa là sự sống, và chúng ta phải tiếp nhận Ngài (Gi. 1:12-13). Nếu có Ngài, chúng ta có sự sống (1 Gi. 5:11-12). Sứ đồ Giăng nói: “Và sự sống ấy đã được bày tỏ ra, chúng tôi đã thấy và làm chứng và loan báo cho anh em sự sống đời đời, vốn ở cùng Cha và được bày tỏ ra cho chúng tôi” (1 Gi. 1:2). Đấng Christ là sự sống. Khi Đấng Christ được bày tỏ ra, sự sống cũng được bày tỏ ra để chúng ta tiếp nhận. Nếu anh em có Con của Đức Chúa Trời, anh em có sự sống. Nhờ sự sống này chúng ta đã được tái sinh, sinh lại, và nhờ sự tái sinh chúng ta đã được sinh ra làm các chi thể của Thân thể Đấng Christ. Đấng Christ là sự sống của tất cả các chi thể của Thân thể Ngài, và sau cùng, Thân thể này sẽ được gia tăng thành Giê-ru-sa-lem Mới.

Trong Giê-ru-sa-lem Mới, một lần nữa chúng ta thấy cây sự sống (Khải. 22:2). Cây sự sống trong vườn Ê-đen lúc ấy không ở trong bất cứ người nào. Cây sự sống đứng ở đó bên ngoài con người, và con người đã đứng trước cây sự sống. Nhưng đến phần cuối của sự khải thị thần thượng, cây sự sống ở trong Giê-ru-sa-lem Mới. Thành phố này là cơ cấu tổng hợp của tất cả những người được cứu chuộc. Điều này nghĩa là cây sự sống sẽ ở bên trong tất cả những người được cứu chuộc.

Hơn thế nữa, cây sự sống trong Giê-ru-sa-lem Mới lớn lên trong dòng sông sự sống (cc. 1-2). Nơi mà dòng sông sự sống tuôn chảy là nơi cây sự sống tăng trưởng. Nếu dòng sông sự sống tuôn chảy trong anh em thì cây sự sống cũng tăng trưởng trong anh em. Khi chúng ta có sự tuôn chảy của dòng sông, chúng ta có sự tăng trưởng của cây ấy. Lời tương giao ngắn ngủi này trình bày cho chúng ta một bức tranh đơn giản nhưng đầy đủ về sự sống trong toàn bộ Kinh Thánh.

DÒNG SÔNG SỰ SỐNG TUÔN RA TỪ NGAI CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI VÀ CHIÊN CON

Khải Thị 22:1 nói rằng dòng sông sự sống tuôn ra từ ngai của Đức Chúa Trời và Chiên Con. Chỉ có một ngai, nhưng làm thế nào hai người có thể cùng ngồi trên một ngai? Anh em có thể nói Kinh Thánh cho chúng ta biết rằng Jesus đang ngồi bên hữu của Đức Chúa Trời. Thế nên ắt hẳn là Đức Chúa Trời ngồi bên trái còn Jesus thì ngồi bên phải. Nhưng thật ra không phải có một ngai cho hai người. Khải Thị chương 21 nói với chúng ta rằng Đấng Christ là ngọn đèn (c. 23), và chúng ta biết Đức Chúa Trời là ánh sáng (1 Gi. 1:5). Ánh sáng ở bên trong ngọn đèn. Trên ngai không chỉ có Đức Chúa Trời nhưng còn có Chiên Con. Đức Chúa Trời là ánh sáng ở bên trong Chiên Con mà Chiên Con là ngọn đèn. Ngài là Đức-Chúa-Trời-Chiên-Con, có nghĩa Ngài là Đức Chúa Trời cứu chuộc.

Sáng Thế Ký chương 1 không nói rằng ban đầu Đức Chúa Trời và Chiên Con dựng nên trời và đất. Kinh Thánh chỉ nói rằng: “Ban đầu Đức Chúa Trời...” Nhưng vào đoạn cuối Kinh Thánh có Đức Chúa Trời và Chiên Con. Có Đức Chúa Trời cộng với điều gì đó. Ban đầu là Đức Chúa Trời, nhưng vào giai đoạn cuối là Đức Chúa Trời cộng với Chiên Con. Hiện tại Ngài không chỉ là Đức Chúa Trời mà cũng là Đức-Chúa-Trời-Chiên-Con.

Sông nước sự sống tuôn chảy ra từ Đức Chúa Trời, tức Đấng ở trong Đấng Christ, và cũng ra từ Đức Chúa Trời cứu chuộc. Dòng sông sự sống chính là sự tuôn chảy sự sống, y như dòng điện là sự tuôn chảy của điện năng. Dòng sông sự sống là sự tuôn chảy sự sống. Vì vậy, dòng sông sự sống là Đức Chúa Trời ở trong Đấng Christ với tư cách là Linh tuôn chảy. Ấy là sự tuôn chảy Đức Chúa Trời. Sự sống chính là Đức Chúa Trời Tam Nhất tuôn chảy vào trong chúng ta, qua chúng ta và ra từ chúng ta.

Các bức tranh được trình bày trong Kinh Thánh, đặc biệt là trong Sáng Thế Ký và Khải Thị, thật đầy ý nghĩa. Khải Thị cho chúng ta thấy rằng Đức Chúa Trời là ánh sáng ở trong Chiên Con mà Chiên Con là ngọn đèn. Ra từ ngai của Đức-Chúa-Trời-Chiên-Con tuôn chảy dòng sông sự sống. Điều này có nghĩa Đức Chúa Trời ở trong Đấng Christ với tư cách là Linh, tức là Đức Chúa Trời Tam Nhất, tuôn đổ ra để chúng ta tiếp nhận. Chúng ta tiếp nhận Ngài bằng cách uống Ngài. Khi anh em uống Ngài, Ngài sẽ tuôn chảy vào trong anh em. Khi anh em hợp tác với Ngài nhiều hơn nữa, với tư cách là Linh, Ngài sẽ tuôn chảy qua anh em và ra từ anh em. Giăng chương 7 nói với chúng ta rằng điều chúng ta uống và điều tuôn chảy ra từ chúng ta là Linh, tức là chính Đức Chúa Trời (cc. 37-39). Vậy, sự sống là Đức Chúa Trời trong ba thân vị tuôn chảy vào trong chúng ta, qua chúng ta và ra từ chúng ta.

CÁCH ĐỨC CHÚA TRỜI TUÔN CHẢY

Bây giờ chúng ta cần xét xem Đức Chúa Trời tuôn chảy thế nào. Kinh Thánh bày tỏ cho chúng ta rằng Đức Chúa Trời tuôn chảy chính yếu trong hai bước. Trước hết, Ngài tuôn chảy bằng cách nhục hóa. Ngài ở trong cõi đời đời trên các tầng trời, cư ngụ trong ánh sáng không đến gần được (1 Ti. 6:16), nhưng một ngày kia Ngài đã nhục hóa. Ngài đã giáng thế để cư ngụ giữa vòng loài người. Trong Đấng nhục hóa này, có sự sống và ánh sáng.

Nhục hóa là bước đầu tiên mà Đức Chúa Trời đã thực hiện để tuôn chảy ra. Nhưng bước đầu tiên này chỉ đem Ngài đến trên đất để cư ngụ giữa vòng loài người. Ngài vẫn không thể vào trong chúng ta. Vì vậy, Ngài phải thực hiện bước thứ hai, là bước của sự phục sinh. Bước đầu tiên là sự nhục hóa, và bước thứ nhì là sự phục sinh. Để được phục sinh, Ngài phải chịu chết. Bởi sự chết Ngài được đem vào sự phục sinh, và qua sự phục sinh Ngài đã hoàn thành bước thứ hai của sự tuôn chảy. Nhờ bước đầu tiên, Ngài đã nhục hóa làm một con người với xác thịt. Nhờ bước thứ hai, Ngài đã được biến đổi, thay đổi hình thể thành Linh sự sống. Trong sự phục sinh, ngày nay Ngài là Linh ban-sự-sống (1 Cô. 15:45b). Hiện tại, Ngài không những có thể đến trên đất này giữa vòng loài người, nhưng Ngài cũng có thể vào trong chúng ta, là những người tin Ngài.

CÁCH VUI HƯỞNG ĐẤNG CHRIST LÀ SỰ SỐNG

Hiện tại Ngài đang tuôn chảy trong sự phục sinh, và phương cách để tiếp nhận Ngài là uống Ngài trong linh bằng cách kêu cầu danh Ngài: “Ô, Chúa Jesus, Ô, Chúa Jesus”. Càng nói: “Chúa Jesus”, anh em càng uống Ngài vào. Càng nói: “Chúa Jesus”, Ngài càng tuôn chảy vào anh em. Ngài tuôn chảy vào trong chúng ta, qua chúng ta và ra từ chúng ta để tưới khắp mặt đất, để giải cơn khát của tất cả những người nghèo túng. Trong dòng chảy, cây sự sống lớn lên, điều này cho thấy khi có dòng chảy này, anh em có sự cung ứng sự sống. Cây sự sống sản sinh mười hai loại quả và kết trái mỗi tháng (Khải. 22:2). Trái cây luôn luôn tươi mới để đáp ứng mọi nhu cầu.

Trong Giăng 14:6, Chúa đã nói với chúng ta rằng Ngài là sự sống. Kế đến, trong các câu từ 7 đến 11 Ngài nói rằng Ngài với Cha là một. Phi-líp đã nói: “Thưa Chúa, xin chỉ Cha cho chúng tôi thì chúng tôi sẽ được thỏa lòng”. Sau đó Chúa phán rằng: “Ta ở cùng các ngươi đã lâu như vậy, mà các ngươi chưa biết Ta sao? Ngươi không biết Ta là Cha sao? Ta ở trong Cha, và Cha ở trong Ta. Ta với Cha là một. Ai đã thấy Ta, tức là đã thấy Cha”. Kế đến các câu từ 16 đến 20 Chúa đã nói với chúng ta rằng một Đấng khác sẽ được sai đến, ấy là Đức Thánh Linh. Là Linh, Đấng Christ sẽ đến để ngự vào trong những môn đồ. Các câu từ 7 đến 11 nói với chúng ta rằng Đấng Christ với Cha là một. Các câu từ 16 đến 20 nói với chúng ta Thánh Linh là thực tại của Đấng Christ. Đấng Christ là sự sống cho chúng ta nhờ Ngài là hiện thân của Cha và được thực tại hóa là Linh. La Mã 8:2 nói về Linh sự sống, và 1 Cô-rin-tô 15:45b nói rằng Đấng Christ là A-đam sau cùng đã trở nên một Linh ban-sự-sống.

Điểm then chốt để tiếp nhận và chứa đựng Ngài là nhân linh của chúng ta. La Mã 8:6 nói rằng đặt tâm trí vào linh là sự sống. Nếu muốn tiếp nhận Đức Chúa Trời Tam Nhất tuôn chảy làm sự sống mình, anh em phải mở rộng từ những nơi sâu thẳm của bản thể mình mà nói: “Ô, Chúa Jesus”. Nếu muốn vui hưởng Ngài làm sự sống suốt cả ngày, anh em cần liên tục kêu cầu danh Ngài. Càng nói: “Ô, Chúa Jesus”, anh em sẽ càng vui hưởng Ngài. Đừng cố gắng để khiêm nhường hay trở nên tốt lành. Điều ấy không hiệu quả. Chỉ hãy đơn giản kêu cầu danh Chúa.

Làm thế nào anh em có thể kiềm chế sự nóng giận của mình? Khi cảm thấy mình sắp sửa nổi giận, anh em hãy chỉ nói: “Ô, Chúa Jesus”. Rồi anh em sẽ không nóng giận nữa mà sự nóng giận sẽ biến mất; nói cách khác, nó sẽ chạy mất. Nó biến mất do anh em kêu cầu: “Ô, Chúa Jesus”. Đừng cố gắng để trở nên khiêm nhường hay thương yêu những người khác. Càng cố gắng thương yêu người nào đó, anh em sẽ càng không yêu nổi người ấy. Chỉ hãy liên tục kêu cầu Chúa. Sau đó mọi người sẽ thật là đáng yêu đối với anh em. Đây là phương cách vui hưởng sự tuôn chảy của Đức Chúa Trời Tam Nhất là sự sống.

Không có kinh nghiệm thật sự về sự sống thì không có sự thực hành hay thực tế cho nếp sống Hội thánh. Không có kinh nghiệm thật sự về sự sống, chúng ta sẽ bị chia rẽ. Chúng ta không cần nói về sự sống một cách giáo lý. Chúng ta cần kinh nghiệm sự sống thật sự bằng cách vận dụng linh mình. Chúng ta cần vui hưởng Đấng Christ bằng cách uống Ngài và cho phép Ngài tuôn chảy tự do trong chúng ta, qua chúng ta và ra từ chúng ta. Sau đó chúng ta có Cha trong Con với tư cách là Linh làm sự sống của mình. Hằng ngày hằng giờ chúng ta cần vui hưởng Ngài làm sự sống của mình. Khi vui hưởng Ngài là sự sống, chúng ta khiêm nhường và thương yêu những người khác cách không ý thức. Sự sống này không gì khác hơn là chính Đấng Christ được thực tại hóa là Linh, là Đấng đang tuôn chảy trong linh chúng ta. Chúng ta cần vận dụng linh mình để nói: “Ô, Chúa Jesus”. Khi ấy chúng ta sẽ vui hưởng sự tuôn chảy nước sống trong chúng ta, qua chúng ta và ra từ chúng ta. Đây là phương cách để chúng ta vui hưởng tất cả sự phong phú của Đấng Christ như cây sự sống cùng với sự cung ứng đầy đủ, dồi dào, phong phú cho thực tế của nếp sống Hội thánh.