Thông tin sách

Sự Tiến Triển Của Đường Lối Mới

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: The Furtherance of the New Way
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Bài 5

Untitled Document

BÀI NĂM

CÁCH CHĂM SÓC NGƯỜI MỚI QUA CÁC BUỔI NHÓM TƯ GIA

Dựa theo thống kê, có 500.000 gia đình ở Đài Bắc. Trong năm vừa qua chúng ta đã gõ hơn 150.000 cửa nhà các gia đình này, và số người chịu báp-têm qua việc gõ cửa là hơn 5.700 người. Chúng ta vui mừng vì càng đi ra gõ cửa, chúng ta càng hữu hiệu. Chẳng hạn, trong lần gõ cửa gần đây nhất, có 321 người đi ra, và kết quả là 157 người được cứu và báp-têm.

CÁC TƯ GIA LÀ RƯỜNG CỘT CHỐNG ĐỠ HỘI THÁNH

Đi ra gõ cửa để đem người ta đến sự cứu rỗi, thiết lập các buổi nhóm tại nhà người mới, dạy họ đọc Kinh Thánh, và dạy họ cầu nguyện chỉ là những bước đầu. Cũng vậy, trẻ sơ sinh vẫn cần nhiều sự nuôi dưỡng và chăm sóc sau khi được sinh ra. Chúng ta đều biết nếu muốn một đứa trẻ tăng trưởng đến mức trưởng thành, sau khi ra đời, nó cần được nuôi dưỡng và dạy dỗ. Sinh ra thì dễ, nhưng nuôi dưỡng thì không dễ như vậy, và dạy dỗ thậm chí còn khó hơn nữa. Vì vậy, chúng ta phải nhìn vào những điều này từng điểm một để thấy làm thế nào nuôi dưỡng và dạy dỗ cách đúng đắn. Chúng ta sẽ bắt đầu lấy nhà làm khởi điểm.

Chúng ta cần trở lại Kinh Thánh để thấy vấn đề nhóm họp tại tư gia. Hơn năm mươi năm tôi đã nghiên cứu đường lối thực hành được ghi lại trong Kinh Thánh về cách Cơ Đốc nhân nhóm họp. Kinh Thánh không nói rõ về điểm này. Kinh Thánh chỉ cho chúng ta thấy một vài kiểu mẫu. Về các buổi nhóm, Hê-bơ-rơ 10:25 nói chúng ta không nên bỏ sự nhóm lại, và 1 Cô-rin-tô 14:26 bảo chúng ta nên làm những gì khi cả Hội thánh nhóm lại, nhưng không giải thích làm như thế nào. Cả hai phân đoạn này đều là những lời dạy dỗ. Những kiểu mẫu ban cho chúng ta trong Kinh Thánh chủ yếu là trong sách Công Vụ. Công Vụ cho chúng ta biết Hội thánh đầu tiên nhóm tại tư gia, từ nhà này sang nhà khác (2:46; 5:42; 12:12).

Vì vậy, dựa theo ánh sáng nhỏ nhưng thấu suốt này trong Kinh Thánh, nếp sống Hội thánh ban đầu hoàn toàn được thực hiện tại các tư gia. Điều này hoàn toàn không giống tình trạng bây giờ. Ngày nay, khắp nơi có rất nhiều kiến ốc của Hội thánh nhưng có rất ít các buổi nhóm tư gia thích hợp và sống động. Tôi không dám nói là những buổi nhóm này hoàn toàn không hiện hữu, nhưng tôi có thể nói rằng không có gì vững chắc. Vào thời đại các sứ đồ, ngay khi Hội thánh được hình thành, vài ngàn người liền được đưa đến sự cứu rỗi. Một lần được ba ngàn, và lần khác được năm ngàn (2:41; 4:4). Khi ấy họ chỉ nhóm từ nhà này sang nhà khác. Khi nhóm lại, họ chính yếu thực hiện bốn điều: rao giảng phúc âm, dạy dỗ lẽ thật, cầu nguyện, và bẻ bánh. Đây là ánh sáng của khải thị trong Kinh Thánh, là sự chỉ dẫn rõ ràng của Thánh Linh, và thậm chí hơn thế nữa, đó là sự thực hành đúng đắn được Đức Chúa Trời chỉ định.

Do sự suy thoái của Hội thánh, tình trạng này dần dần biến mất. Kết quả là Cơ Đốc giáo có tổ chức thành hình. Một khi có tổ chức thì sẽ dẫn đến việc thành lập những buổi nhóm tập thể đông người, tiếp theo đó cần có người rao giảng. Sau khi các tổ chức, các viên chức, và các nhà truyền giảng được sản sinh, hàng giáo phẩm ra đời. Một khi có hàng giáo phẩm, các tín đồ bị chia thành các tầng lớp. Những người thuộc hàng giáo phẩm là những người rao giảng, trong khi những người không thuộc hàng giáo phẩm là người nghe. Vì vậy, sự phục vụ Cơ Đốc và việc thi hành chức năng trong các buổi nhóm hoàn toàn bị một số ít người nắm giữ. Thậm chí ngày nay tình trạng này vẫn hiện hữu khắp nơi, đặc biệt là trong Công giáo. Hầu hết những người trong Công giáo chỉ biết dự lễ mi-xa, nhưng họ không thể thực hiện bất cứ chức năng nào với tư cách là các chi thể. Tình trạng Cải chánh giáo cũng như vậy.

Về phần chúng ta, tình hình ở Đài Bắc một vài năm về trước cũng thế. Chúng ta thường có những buổi nhóm lớn với chỉ một vài người làm mọi sự. Tình trạng này làm cho tôi rất quan tâm. Vì vậy, tôi nhận lãnh gánh nặng từ Chúa và thấy rằng chúng ta phải lật đổ những điều này. Điều trước nhất chúng ta phải làm là lật đổ các buổi nhóm lớn.

Tuy nhiên, tôi không có ý định hoàn toàn ngưng những buổi nhóm lớn. Thay đổi hệ thống không nên giống như từ tầng thứ bảy nhảy thẳng xuống tầng trệt, mà không sử dụng cầu thang: đó là tự tử. Trái lại, trong hai năm qua chúng ta đã và đang thay đổi hệ thống, đồng thời xây những cầu thang để tất cả các thánh đồ có thể đi xuống đàng hoàng thay vì nấn ná ở tầng thứ bảy với thái độ chờ xem sao. Những gì chúng tôi đã nhìn thấy trước mặt Chúa là một ngày kia trong sự khôi phục của Chúa hầu hết sẽ là các buổi nhóm tư gia và không có nhiều buổi nhóm lớn. Có lẽ một hay hai lần trong tháng cả Hội thánh sẽ cùng nhau đến nhóm như được đề cập trong 1 Cô-rin-tô chương 14. Tình trạng ấy sẽ vinh hiển biết bao!

Trong quá khứ chúng ta đã có buổi nhóm ở sân vận động lớn với mười ngàn người, thật là tuyệt vời và gây nhiều ấn tượng. Tuy nhiên, nếu không có các buổi nhóm tư gia làm rường cột chống đỡ, loại buổi nhóm lớn như vậy không là vinh quang mà là sự biến dạng. Chúng ta phải có buổi nhóm tư gia trước khi có buổi nhóm lớn. Sự lao nhọc của chúng ta không phải trong buổi nhóm lớn nhưng trong các buổi nhóm tư gia. Chỉ sau khi liên tục lao khổ trong các buổi nhóm tư gia thì một ngày kia chúng ta mới có thể có buổi nhóm lớn là mùa gặt. Điều này giống như con dân Israel ăn mừng lễ Lều Trại sau khi lao khổ suốt cả năm để có được mùa gặt mà họ vui hưởng như lễ tiệc trước mặt Đức Chúa Trời khi họ đến với nhau. Đây cũng giống như Lễ Tạ Ơn của người Mỹ lúc ban đầu được tổ chức sau khi thâu hoạch mùa màng; các gia đình nhóm lại với nhau để vui hưởng sản vật tươi mới trong nhà họ. Có lẽ chúng ta có thể theo gương con dân Israel mà có ba buổi nhóm lớn trong mỗi năm lao khổ và công tác. Những buổi nhóm này là lúc vui mừng hớn hở.

Đó là lý do tại sao chúng ta phải đổi quan niệm của mình. Tôi lặp lại, chúng ta không từ trên cao nhảy xuống và tự tử: trái lại, chúng ta bằng lòng quay lại và đi xuống cầu thang. Thay vì tìm cách bào chữa cho chính mình, anh em nên đi theo mọi người mà xuống cầu thang. Tất cả người Hoa trước đây thường mặc áo dài, nhưng ngày nay rất khó tìm thấy ai mặc áo dài vì bây giờ mọi người đều mặc Âu phục. Điều này chứng tỏ rằng người ta có thể thay đổi. Mặc dầu khó đi xuống thang lầu, nhưng hễ bằng lòng bước đi, chúng ta sẽ từ từ xuống đến tầng trệt.

Tuy nhiên, nếu muốn bước đi, chúng ta phải thay đổi quan niệm của mình. Trong quá khứ, các buổi nhóm Chúa Nhật của chúng ta có hai hoặc ba trăm người, và những diễn giả đều rất kinh nghiệm; họ nói câu nào cũng cảm động đến nỗi ngay cả các thân hữu cũng được giúp ích. Bây giờ khi chúng ta đang thay đổi hệ thống, các buổi nhóm lớn trở nên nhỏ và các thánh đồ thì rải rác. Hơn nữa, cách chúng ta báp-têm không phải như trước nữa, tức là không phỏng vấn những người sẽ chịu báp-têm xem họ đã được cứu cách rõ ràng chưa rồi mới báp-têm họ. Bây giờ, chúng ta chỉ cần rao giảng Huyền Nhiệm Đời Người cho họ, hướng dẫn họ cầu nguyện, và báp-têm họ trong bồn tắm sau khi họ tin. Dường như sự thay đổi trong hệ thống đang làm Hội thánh trở nên hỗn loạn. Nhưng xin đừng lo lắng. Thay vào đó, anh em phải kiên nhẫn chờ đợi. Tôi tin rằng sau ba hoặc năm năm nhiều tư gia sẽ được dấy lên làm rường cột chống đỡ Hội thánh.

Những điều trong thế giới vật lý là biểu tượng của những điều trong thế giới thuộc linh. Sức mạnh của quốc gia và sự lành mạnh của xã hội hoàn toàn được quyết định bởi sức mạnh và sự lành mạnh của gia đình. Theo truyền thống người Hoa, con cái được cha mẹ trưởng dưỡng tại nhà; con cái được dạy dỗ, sống, và lớn lên tại nhà. Sau khi lập gia đình, họ không cần đến một chuyên gia về “hôn nhân và gia đình” hướng dẫn họ. Họ tự phát biết cách xây dựng gia đình và trau dồi nghề nghiệp. Ấy là vì họ đã sống với cha mẹ từ nhỏ, do đó họ am hiểu gia đình là gì. Đây chính là điều chúng ta nhìn thấy trước mặt Chúa. “Xã hội” Cơ Đốc – là Hội thánh – không cấu tạo bởi các phòng ốc nhóm họp của Hội thánh. Trái lại, Hội thánh được cấu tạo bằng gia đình. Gia đình là đơn vị căn bản của sự cứu rỗi và sự phục vụ, và cũng là yếu tố cấu tạo Hội thánh.

LẤY TƯ GIA LÀM TRUNG TÂM ĐỂ ĐEM TẤT CẢ CHI THỂ VÀO VIỆC THI HÀNH CHỨC NĂNG

Chúng ta có thể đem mọi người vào trong chức năng bằng cách lấy tư gia là trung tâm. Theo lối sống hiện đại, không gia đình nào mướn đầu bếp nấu ăn cho gia đình. Nếu có thì chỉ là thiểu số. Hơn ba mươi năm trước, rất dễ mướn đầy tớ trông nom nhà cửa và nấu nướng. Bây giờ, vì tiền công gia tăng, hầu hết mỗi nhà tự nấu nướng và làm việc nhà. Kết quả là gia đình càng trở nên mạnh mẽ hơn. Ngày nay, khi Cơ Đốc nhân nghĩ đến việc phục vụ và gây dựng thuộc linh, họ phải mướn diễn giả tổ chức buổi nhóm gây dựng hoặc họ không biết làm thế nào để tiến lên. Chúng tôi hy vọng sau khi trải qua sự thay đổi triệt để về hệ thống, chúng ta sẽ không còn ý tưởng mướn diễn giả nữa vì mọi người đều có khả năng chia sẻ và thi hành mọi sự phục vụ trong buổi nhóm. Loại buổi nhóm này chắc chắn sẽ mạnh mẽ và phong phú. Nếu các thánh đồ bằng lòng thay đổi quan niệm của mình và chấp nhận thay đổi hệ thống, tôi tin rằng chỉ sau vài năm tất cả sẽ được buổi nhóm tư gia lôi cuốn. Hơn nữa, mọi người sẽ cảm thấy buổi nhóm lớn với chỉ một người rao giảng và những người khác lắng nghe đã mất đi hương vị. Trong quá khứ chúng ta lắng nghe một người chia sẻ tại phòng nhóm. Sau bao năm lắng nghe, dầu không thể nói những bài giảng chúng ta nghe là những bài rập khuôn Cơ Đốc giáo thông thường, chúng ta có thể nói rằng những bài giảng ấy là những sự dạy dỗ “theo khuôn rập” của các Hội thánh địa phương. Tuy nhiên, tôi tin rằng trong vòng vài năm chúng ta sẽ có hàng ngàn tư gia nhóm họp và hoạt động tại Đài Bắc. Những người tham dự các buổi nhóm này sẽ đều có khả năng chia sẻ và thi hành chức năng và thậm chí con cái họ sẽ có khả năng hướng dẫn người khác hát thánh ca.

BƯỚC THỨ NHẤT ĐỂ THÀNH CÔNG TRONG PHƯƠNG CÁCH MỚI

Để có thể đạt đến tương lai vinh hiển mà chúng tôi đang mô tả, chúng ta phải sử dụng thì giờ và năng lực của mình. Cho đến nay, mọi người đã học tập tốt về cách đi ra gõ cửa và hướng dẫn người ta chịu báp-têm. Trong vòng mười phút anh em có thể đem một người đến chỗ được cứu, và trong mười lăm phút anh em có thể báp-têm người ấy. Trong quá khứ thậm chí tôi không tin điều này có thể thực hiện được, và có lẽ anh em cũng thế. Nói về mặt giáo lý, chúng ta luôn luôn cảm thấy không nên vội vàng làm báp-têm. Tuy nhiên, trong Kinh Thánh chắc chắn có khải thị rõ ràng là không một người nào sau khi tin Chúa phải chờ đợi và tham dự các buổi nhóm về lẽ thật phúc âm, rồi phải trải qua cuộc phỏng vấn báp-têm mà trong đó người ấy phải tuyệt đối sáng tỏ về sự cứu rỗi trước khi chịu báp-têm. Người duy nhất chần chừ trong việc chịu báp-têm là Phao lô: ông là trường hợp đặc biệt. Vì vậy, khi A-na-nia được Chúa sai đến để báp-têm, ông nói với Phao-lô, “Nay còn dần dà làm chi? Hãy chờ dậy, cầu khẩn danh Ngài mà chịu báp-têm” (Công. 22:16). Đó là lý do tại sao chúng ta không còn bảo người ta chờ đợi. Nếu một người tin nhưng lại muốn đợi, chúng ta nên chỉ câu Kinh Thánh này cho người ấy và cho người ấy biết không nên trì hoãn nhưng cần phải chịu báp-têm ngay. Đó là bước đầu tiên để thành công trong phương cách mới.

Hơn nữa, đa số có quan niệm báp-têm là vấn đề nghiêm trang cần được thực hiện tại phòng nhóm. Công Vụ chương 8 cho chúng ta một trường hợp rõ ràng về hoạn quan Ê-thi-ô-bi, là người vô cùng khát khao hiểu biết Lời, và sau khi nghe phúc âm ông lập tức xin được báp-têm khi nhìn thấy chỗ có nước. Thậm chí ông không báp-têm trong bồn tắm: có lẽ chỉ là cái ao, vũng nước hay con suối bên đường (cc. 36-38). Anh em đừng nghĩ rằng một người chịu báp-têm cách này có lẽ không đáng tin cậy. Hoạn quan này là lời chứng tốt nhất.

TRANG BỊ CẦN THIẾT ĐỂ HƯỚNG DẪN BUỔI NHÓM TƯ GIA

Bước thứ hai của phương cách mới là hướng dẫn buổi nhóm tư gia. Bất cứ ai muốn hướng dẫn một buổi nhóm lớn thì rất đơn giản vì người ấy chỉ cần theo thủ tục nào đó từng bước một thì mọi việc sẽ tốt đẹp. Tuy nhiên, hướng dẫn buổi nhóm tư gia thì không đơn giản như vậy. Chúng ta cần phải được trang bị cách đúng đắn nếu muốn hướng dẫn buổi nhóm tư gia. Trước nhất, chúng ta phải yêu Chúa đến mức độ bằng lòng đập vỡ bình ngọc cho Chúa giống như Ma-ri.

Sau đó chúng ta phải là những người cầu nguyện và tương giao với Chúa. Yêu Chúa không phải là khẩu hiệu; tình yêu ấy phải được bày tỏ cách thực tiễn. Nếu thật sự yêu Chúa, chúng ta chắc chắn sẽ tương giao và ở trong sự liên hiệp với Ngài mỗi ngày. Chúng ta sẽ nói với Ngài, “Chúa ơi, con thuộc về Ngài. Con yêu Ngài.” Bề trong, chúng ta luôn luôn có cảm giác là mặc dầu thân thể của chúng ta trong thế gian nhưng chúng ta không thuộc về thế gian hoặc dành cho thế gian. Mặc dầu tôi là một cụ già, tôi vẫn thường nói “Chúa Jesus ơi, con yêu Ngài.” Mỗi khi nghĩ đến Ngài và kêu cầu danh Ngài, tôi vô cùng sung sướng dường như lâng lâng bay bổng trong không trung, và cảm thấy ngọt ngào, tươi mới. Đây là nếp sống tự nhiên của người yêu mến Chúa. Mặc dầu vẫn đi làm, kinh doanh, hoặc đi học bình thường, chúng ta không giống như những người khác vì bên trong chúng ta không có gì ngoài Chúa Jesus. Những điều chúng ta suy nghĩ và quan tâm đến chỉ là Chúa và những mối quan tâm của Ngài.

Sau đó, chúng ta phải là người đọc Lời Chúa. Để hướng dẫn các buổi nhóm tư gia, chúng ta phải được trang bị bằng Lời Chúa. Chúng ta không nên chỉ đọc Lời Chúa khi thích, và nếu không thích, chúng ta không đụng đến cả ba tháng. Thay vào đó, chúng ta nên đọc đều đặn mỗi ngày để vui hưởng Linh và sự sống trong Lời Chúa hằng ngày. Bề trong tất cả chúng ta đều ghét tội và khao khát được tự do khỏi tội lỗi. Chúng ta đã sinh ra trong tội, bản chất chúng ta là tội và hoàn cảnh chung quanh chúng ta đều là tội, vì vậy được hoàn toàn giải phóng khỏi tội không phải là dễ dàng. Khi cảm thấy mình bị tiêm nhiễm, chúng ta có thể áp dụng huyết quí báu của Chúa và xin Đức Chúa Trời tha thứ và tẩy sạch tội lỗi của mình dựa trên sự xưng tội của chúng ta, theo sự thành tín và công chính của Ngài (1 Gi. 1:7, 9). Vì vậy, chúng ta sống trước mặt Chúa và liên kết với Ngài mỗi ngày bằng cách yêu mến Ngài, tương giao với Ngài, cầu nguyện với Ngài, đọc Lời Ngài, ghét tội, và xưng nhận tội lỗi với lòng ăn năn.

Qua cách ấy, sự hiện diện của Chúa trong chúng ta sẽ phong phú, gia tăng, và Chúa sẽ ban cho chúng ta gánh nặng yêu mến các anh chị em và nhân loại trong thế giới này. Điều này khiến chúng ta liên tưởng đến lời Chúa kêu gọi tại biển Ti-bê-ria: “Ngươi có thương yêu Ta hơn những kẻ này chăng? Hãy nuôi chiên con Ta” (Gi. 21:16-17). Chúng ta có yêu mến Chúa không? Nếu thật sự yêu Ngài, chúng ta phải đi đến nhà bạn bè và láng giềng để cung ứng Ngài cho họ. Có rất nhiều người trên thế giới chưa nghe phúc âm. Chúng ta phải rao giảng Chúa Jesus cho họ. Đây là gánh nặng Chúa ban cho chúng ta, và chúng ta phải nhận lãnh.

Sau khi được trang bị với những điều nêu trên, chúng ta sẽ đủ tư cách đi ra gõ cửa. Ngoài ra, còn một điều nữa chúng ta cần chú ý, ấy là chúng ta phải học tập nơi những người biết cách đi ra gõ cửa. Mọi việc đều có kỹ thuật hoặc bí quyết riêng, vì vậy chúng ta phải học hỏi. Kinh Thánh cũng bảo chúng ta học hỏi. Phao-lô nhắc nhở Ti-mô-thê nên biết đã học những điều ấy với ai (2 Ti. 3:14). Ông cũng khuyên nhủ Ti-mô-thê hãy đem những điều học hỏi nơi ông mà phó thác cho những người trung tín, là những người có khả năng dạy dỗ người khác (2:2). Tuy nhiên, nếu trước nhất chúng ta không được trang bị đúng đắn như được đề cập ở trên, dầu chúng ta học tất cả kỹ thuật, thì cũng chỉ vô dụng. Chúng ta sẽ giống như các con khỉ bắt chước người ta, chỉ trình diễn bề ngoài nhưng không có sự sống, và vì vậy không thể thật sự cung ứng cho người khác.

Người Hoa nói: “Không có giáo sư của những vị thầy vĩ đại, chỉ có học sinh của những vị thầy vĩ đại mà thôi”. Nếu muốn làm “học sinh của những vị thầy vĩ đại”, ngoài việc yêu mến Chúa, được liên kết với Ngài, và tương giao với Ngài, hằng ngày chúng ta phải đọc Lời Chúa, cầu nguyện, ghét tội, xưng tội, và xử lý tội lỗi. Chúng ta cũng phải nhận lãnh gánh nặng từ Chúa để rao giảng phúc âm và sẵn lòng học tập với những người hiểu biết.

Từ thuở thiếu thời tôi học trường của người Mỹ và học tập phong tục tập quán của các giáo sư, nhưng tôi không dám nói tiếng Anh và mặc Âu phục tại quê nhà vì sợ bị chỉ trích. Ba mươi năm về trước tôi đến Đài Loan và bắt đầu công tác cho Chúa. Khi chia sẻ trên tòa giảng, tôi vẫn mặc chiếc áo dài của người Hoa và áo khoác ngắn. Tuy nhiên, bây giờ những người chỉ trích người khác cũng đã thay đổi và tất cả đều mặc Âu phục. Họ đã tiếp nhận những điều mới mẻ. Cũng vậy, tôi tin rằng trong vòng ba mươi năm Đài Bắc sẽ đầy dẫy các buổi nhóm tư gia, và mọi người sẽ thi hành chức năng, tất cả đều sẽ mở miệng, và tất cả đều có khả năng làm những điều chúng ta đang làm. Họ sẽ được sinh ra trong cách này và sẽ được nuôi dưỡng và tăng trưởng trong cách này, vì vậy họ sẽ có khả năng thực hiện những điều giống như vậy.

BÍ QUYẾT HƯỚNG DẪN BUỔI NHÓM TƯ GIA

Mục Tiêu Rõ Ràng – Phúc Âm Hóa Toàn Thể Trái Đất

Có một số thánh đồ không thể đi ra gõ cửa vì họ lớn tuổi, nhưng họ quan tâm đến hiệu quả của sự thực hành phương cách mới. Họ lo lắng các người trẻ quá cẩu thả khi vào nhà người ta và báp-têm họ. Tuy nhiên, ơn phước của Chúa vượt trổi bất cứ điều gì chúng ta có thể cầu xin hay suy nghĩ. Tôi có lòng tin chắc và có đức tin rằng điều này dứt khoát là phương cách phước hạnh đúng đắn Đức Chúa Trời đã chỉ định. Hễ chúng ta biết chắc mục tiêu của mình là phúc âm hóa thế giới bằng cách phúc âm hóa Đài Loan và hễ phương cách chúng ta đúng đắn, thì tôi tin rằng chúng ta sẽ làm cho mục tiêu của gia tể Đức Chúa Trời trở thành hiện thực một ngày gần đây trong tương lai.

Vì lý do đó, các khóa sinh trọn thời gian phải học ngôn ngữ, đặc biệt Anh Văn và Hi Văn. Anh Văn là ngôn ngữ quốc tế, và Hi Văn là nguyên ngữ của Tân Ước. Đây là hai lớp bắt buộc cho những khóa sinh nào muốn hầu việc Chúa. Những ngôn ngữ khác như Đức, Pháp, Tây Ban Nha, và Nhật nên là ngôn ngữ tự chọn. Đó là cách chuẩn bị cho việc phúc âm hóa và “lẽ thật hóa” toàn thế giới.

Dụng Cụ Của Chúng Ta – Lời Và Linh

Hiện tại, nhu cầu lớn nhất của chúng ta là học cách hướng dẫn các buổi nhóm tư gia. Bước đầu tiên – gõ cửa, hướng dẫn người ta tin, và báp-têm họ – đang được các khóa sinh thực hiện một cách thành thạo và đúng đắn. Tuy nhiên họ vẫn đang tìm cách để hướng dẫn các buổi nhóm tư gia. Theo sự nghiên cứu của tôi, dầu làm việc gì, chúng ta đều phải có những dụng cụ và phương pháp thích hợp. Chúng ta không thể thiếu một trong những điều đó. “Dụng cụ” của chúng ta cụ thể bao gồm hai điều: Lời Đức Chúa Trời – là Kinh Thánh – và Linh của Đức Chúa Trời. Người Hoa có câu “dụng cụ tốt là điều kiện tiên quyết để thực hiện công việc thành công”. Nếu muốn hướng dẫn buổi nhóm tư gia, trước hết chúng ta cần được trang bị bằng kho tàng lời Chúa. Không những chúng ta nên đọc Kinh Thánh, mà cũng nên đọc các sách thuộc linh trong sự khôi phục của Chúa để giúp chúng ta biết về những vấn đề như gia tể Đức Chúa Trời, sự ban phát của Đức Chúa Trời Tam Nhất, và huyền nhiệm của đời người.

Việc học hỏi tùy thuộc vào tấm lòng chúng ta. Nếu muốn biết lẽ thật, chúng ta phải đặt lòng mình vào lẽ thật và dành nhiều thì giờ nghiên cứu thấu đáo. Mặc dầu nhiều người nói rằng họ không có thì giờ để đọc, tôi vẫn đề nghị anh em tận dụng những giây phút ngắn ngủi trong ngày. Anh em phải để những sách như Kinh Thánh, các sách nghiên cứu sự sống, và Bài Học Lẽ Thật khắp nhà mình để anh em có thể tận dụng thì giờ của mình bằng cách đọc mọi nơi mọi lúc. Ngạn ngữ có câu: “Bất cứ khi nào mở sách ra, bạn sẽ được ích lợi”. Nếu đọc nhiều, bạn sẽ tự phát yêu mến việc đọc sách. Tôi hy vọng tất cả chúng ta đều đọc Kinh Thánh và sách chức vụ đến mức mà chúng ta chỉ đọc qua những dòng tít của báo chí và không thích thú xem ti-vi; chúng ta sẽ đọc lời Chúa cách hết sức thích thú. Mặc dầu vẫn phải làm việc, ăn uống và tiếp tục thời dụng biểu hằng ngày của mình như thường lệ, chúng ta vẫn có thể cố gắng nắm lấy mỗi giây phút rảnh rỗi và chăm chỉ đọc Lời. Điều này giúp chúng ta có được sự tương giao thân mật với Chúa và nhận được sự cung ứng phong phú từ Chúa. Nhờ đó lời Chúa dần dần được ký thác vào các phần bên trong chúng ta cho đến khi lời Chúa dầm thấm bản thể chúng ta, để tất cả những gì chúng ta suy nghĩ là lời của Ngài và tất cả những gì chúng ta nói cũng tự phát là lời Ngài. Khi đi ra gõ cửa hay hướng dẫn một buổi nhóm tư gia, chúng ta sẽ có thể nói cách dạn dĩ và cung ứng lời Chúa.

Thứ hai, Đấng hướng dẫn các buổi nhóm tư gia là Thánh Linh, tức chính Chúa. Ngày nay tôn giáo thế gian hoặc có linh ma quỉ hoặc không có linh gì cả, nhưng chúng ta có Thánh Linh. Đức Chúa Trời là Linh, và [thân vị] thứ ba của Đấng Tam Nhất Thần Thượng là Linh. Chúa Jesus là Con Người cũng đã trải qua sự chết và sự phục sinh để được biến hóa thành Linh. Cuối cùng, Đức Chúa Trời hướng dẫn chúng ta bằng cách Ngài là Linh cư ngụ trong chúng ta. Tôi đã hơn tám mươi tuổi và vẫn còn ở đây lao nhọc với tất cả sức lực của mình. Các thánh đồ thường lo cho tôi, và vợ tôi đặc biệt lo sợ tôi sẽ bị quá mệt. Tuy nhiên, thay vì cảm thấy mệt mỏi, tôi được tăng cường sức lực do làm việc nhiều hơn vì tôi được Linh Chúa che phủ và cung ứng.

Khi chúng ta yêu mến Chúa, được liên kết với Chúa, đến gần Ngài, tương giao với Ngài, đọc Lời Ngài, ghét tội, và xưng nhận tội lỗi ngay khi bị tiêm nhiễm, thì chúng ta kinh nghiệm Chúa là Linh ở với mình. Ngài làm một với chúng ta và Ngài ở trong chúng ta, nói năng và cùng hành động với chúng ta. Vì vậy, khi đi ra gõ cửa và hướng dẫn buổi nhóm tư gia, trước nhất chúng ta phải tin rằng Ngài nói khi chúng ta nói, và Ngài chuyển động khi chúng ta cung ứng [Lời] cho người khác. Đồng thời, chúng ta cũng phải cầu nguyện và xin Chúa phán trong sự chia sẻ của chúng ta, phải thưa với Chúa là chúng ta chỉ lên tiếng khi Ngài lên tiếng.

Nhiều lúc khi rao giảng cho Chúa, chúng ta không được lưu loát lắm, nhưng người ta thật được cung ứng. Thật ra, đây không phải việc chúng ta làm nhưng là công tác của Lời và Linh trong chúng ta. Khi chúng ta nói lời Đức Chúa Trời, thì lời Đức Chúa Trời là Linh và sự sống sẽ cung ứng Linh và sự sống cho người nghe. Kết quả là khi nghe, người ta được truyền cho yếu tố thần thượng. Lời và Linh là “dụng cụ” của chúng ta. Vì lý do đó, những người [hầu việc Chúa] trọn thời gian phải xưng nhận tội lỗi hằng ngày để được đầy dẫy Thánh Linh. Nếu chúng ta xưng tội với Chúa triệt để, Thánh Linh chắc chắn sẽ đổ đầy chúng ta. Đừng nghĩ đầy dẫy Thánh Linh chỉ có nghĩa là nói các thứ tiếng [lạ]. Trái lại, đầy dẫy Thánh Linh sẽ ban cho chúng ta đức tin và làm chúng ta cung ứng cho người khác. Có lẽ chúng ta không hoàn hảo, nhưng chúng ta tin và chúng ta có khả năng. Nói như vậy, nhưng chúng ta không đang tự dối mình và dối người. Trái lại, điều này dựa trên sự kiện có thật. Khi chúng ta xưng tội cách triệt để và làm cho mình trống không, chắc chắn Chúa ở với chúng ta và Thánh Linh chắc chắn đổ đầy chúng ta. Kết quả là chúng ta sẽ có Lời và Linh.

Hai Cách Thức – Cầu Nguyện Và Ca Hát

Chúng ta nhờ Lời và Linh để hướng dẫn buổi nhóm tư gia. Cũng có hai cách để hướng dẫn buổi nhóm tư gia: cầu nguyện và ca hát. Về vấn đề cầu nguyện, chúng ta nên cầu nguyện ngay khi chúng ta vào buổi nhóm và cũng hướng dẫn người khác cầu nguyện; tuy nhiên, chúng ta không nên cầu nguyện theo thói quen hoặc chiếu lệ. Về việc ca hát, có thể chúng ta không có khả năng âm nhạc và hát lạc giọng, nhưng điều này không quan trọng. Điều quan trọng là chúng ta phải hát. Cầu nguyện và ca hát là hai cách thức cần thiết để hướng dẫn buổi nhóm tư gia.

Có một bí quyết cho hai phương cách này. Bí quyết là chúng ta phải “cuồng” trong linh mình (đc. 2 Cô. 5:13; Công. 26:24-25). Chúng ta phải “cuồng” khi cầu nguyện và “cuồng” khi ca hát. Khi đi ra hướng dẫn các buổi nhóm tư gia, chúng ta phải là một người “điên”. Giống như một người say, chúng ta đầy dẫy rượu mới và đầy dẫy Thánh Linh. Điều này đòi hỏi chúng ta phải là những người luôn luôn cầu nguyện và ngợi khen. Đừng quan tâm hay bị giới hạn bởi hoàn cảnh, chẳng hạn như đôi khi đi thăm viếng một nhà nào đó mà chỉ có trẻ em ở đó. Đó không phải là nan đề. Chúng ta có thể hướng dẫn chúng hát “Từ lúc Jesus vào lòng tôi” trong khi chờ đợi người mẹ về. Nếu mặt của người mẹ không được vui khi về nhà, chúng ta không nên bị chi phối. Ngược lại, chúng ta nên được đầy dẫy trong linh và hát “Ô, hãy vui mừng trong Chúa luôn luôn”. Nhờ đó, chúng ta có thể cung ứng cho họ qua việc ca hát.

Anh em nên biết rằng một người với sự dẫn dắt và sự hiện diện của Thánh Linh thì giống như “người mất tự chủ”. Khi chúng ta “cuồng” và “say” trong linh, Thánh Linh sẽ ở với chúng ta. Nếu chúng ta không đầy dẫy Thánh Linh và giống các ông cụ ngồi bất động như một hòn núi lớn, thì Thánh Linh sẽ không cách nào thực hiện bất cứ điều gì. Thánh Linh không cách nào làm chuyển động những người bất động và cứng nhắc. Chỉ có những người cởi mở mới có được Thánh Linh chuyển động. Một buổi nhóm sống động hay chết chóc hoàn toàn tùy thuộc vào việc chúng ta sống động hay chết chóc. Nếu chúng ta sống động và ra khỏi chính mình thì thậm chí buổi nhóm chết chóc sẽ trở nên sống động vì chúng ta.

Chúng ta phải là những người “cuồng” trong linh để dẫn dắt những người khác “cuồng” trong linh. Nếu muốn giúp đỡ người khác đừng cầu nguyện trịnh trọng, thì chúng ta phải cầu nguyện những lời cầu nguyện “cuồng nhiệt” thay vì những lời cầu nguyện theo thông lệ. Chúng ta phải như Phao lô, là “kẻ gây rối”, “đồ ôn dịch”, có khả năng khuấy động và “lây bệnh” cho họ (Công. 24:5). Cả bản thể chúng ta phải đầy dẫy “vi trùng” để khi chúng ta tiếp xúc người khác, chúng ta lập tức làm cho họ “bị nhiễm trùng” với “các vi trùng” này và làm họ cũng “cuồng nhiệt”. Nếu chúng ta là loại người như thế, khi chúng ta hướng dẫn buổi nhóm tư gia, chúng ta sẽ làm cho người khác trở thành loại người này. Ấy là trốn khỏi sự thoái hóa của Cơ Đốc giáo và hoàn toàn bác bỏ phong tục thoái hóa của Cơ Đốc giáo. Bằng cách này các buổi nhóm tư gia sẽ đầy dẫy sự vui hưởng Đức Chúa Trời và sự hiện diện của Chúa.

LÀM HOÀN HẢO TRONG CÁC BUỔI NHÓM TƯ GIA

Đức Chúa Trời ban cho thế giới thiên nhiên một qui luật là “mỗi [giống] theo loại của mình ” (đc. Sáng. 1:11-25). Nếu chúng ta trắng, con cái chúng ta sẽ trắng như chúng ta: và nếu chúng ta đen, con cái chúng ta cũng sẽ đen như chúng ta. Cha mẹ sinh con mà không giống mình thì bất thường. Nếu chúng ta sở hữu một số đặc tính nào đó, chúng ta không thể tránh khỏi việc di truyền cho con cái mình. Cùng một nguyên tắc, chúng ta sẽ làm cho những người mà mình chăm sóc giống như mình. Nếu chúng ta yêu Chúa và lời Ngài, và nếu chúng ta luôn luôn đầy dẫy Thánh Linh – cầu nguyện, hát ca cách sống động và cuồng nhiệt – thì khi đi ra hướng dẫn buổi nhóm tư gia, chắc chắn chúng ta sẽ làm cho người khác được cung ứng và yêu mến Chúa. Kết quả là thế gian tự phát lìa khỏi họ, họ sẽ không muốn điều gì khác hơn Chúa và lời Ngài.

Vì vậy, khi đi ra hướng dẫn một buổi nhóm tư gia, chúng ta phải có bốn điều này làm nền tảng: Lời Chúa, Thánh Linh, cầu nguyện và ca hát. Chúng ta nên quen thuộc với Lời, phong phú trong Lời, và hiểu biết thấu đáo về Lời. Chúng ta phải được đầy dẫy và tuôn tràn Linh cách liên tục và phong phú. Chúng ta nên cầu nguyện và ca hát cách cuồng nhiệt và sống động. Lời, Linh, cầu nguyện và ca hát là bốn bí quyết dẫn dắt buổi nhóm tư gia. Lời và Linh là “dụng cụ” trong khi cầu nguyện và ca hát là phương cách. Lời và Linh là nền tảng trong khi cầu nguyện và ca hát là sự bày tỏ.

LẬT ĐỔ QUAN NIỆM CỦA CHÚNG TA LÀ CẦN THIẾT CHO VIỆC PHÚC ÂM HÓA

Tuy nhiên, chúng ta không chỉ nhấn mạnh phương pháp và kỹ thuật, trái lại qua phương pháp và kỹ thuật này chúng ta lật đổ quan niệm của mọi người để giải thoát họ khỏi mọi điều cũ kỹ, thậm chí là những cảm giác, hương vị và tư tưởng cũ kỹ, cho đến khi được đổ đầy bên trong bằng buổi nhóm tư gia. Chúng ta dùng những buổi nhóm tư gia để rao giảng phúc âm, chia sẻ lẽ thật, và nuôi dưỡng người khác. Chúng ta cầu nguyện và bẻ bánh tại nhà để làm cho các buổi nhóm tư gia trở thành nếp sống Hội thánh thực tiễn. Nếu quan niệm của chúng ta hoàn toàn thay đổi, dựa theo nguyên tắc đã đề ra, từ hai mươi thánh đồ chúng ta sẽ sản sinh được một người [hầu việc Chúa] trọn thời gian, từ bốn thánh đồ chúng ta sản sinh một người đi gõ cửa hàng tuần, và nếu tất cả các thánh đồ tiếp tục hỗ trợ và dâng tất cả những gì họ có để rao giảng phúc âm từ nhà này sang nhà khác, thì tôi tin rằng trong vòng ba đến năm năm chúng ta có thể sản sinh một thế hệ hoàn toàn mới. Điều này sẽ bao gồm hơn mười ngàn gia đình và sáu mươi đến bảy mươi ngàn người mới nhóm họp đều đặn, đi khắp nơi rao giảng phúc âm và dạy dỗ lẽ thật. Điều này sẽ đem đến một sự phục hưng lớn, chân chính.

Gõ cửa rao giảng phúc âm không những là đường lối Đức Chúa Trời chỉ định mà còn là cách tốt nhất dựa theo nhu cầu của xã hội loài người. Con người là tạo vật mang tính hợp quần, và mỗi người thích làm một phần tử của một nhóm, nhưng không dễ gì tìm được một nhóm thân hữu tốt và đúng đắn. Hội thánh là “xã hội” tốt nhất vì chúng ta trao cho người ta sự cứu rỗi và Chúa là sự sống. Điều này đem ơn phước lớn cho gia đình của từng người. Một trong những nan đề trầm trọng trong gia đình người Mỹ ngày nay là nhiều thiếu niên, gồm học sinh cấp hai và tiểu học, đang dùng ma túy. Tuy nhiên, do sự gìn giữ của Chúa nan đề này hầu như không hiện hữu giữa vòng con cái các anh chị em trong Hội thánh vì họ tiếp nhận sự bảo vệ của lẽ thật. Châm ngôn Trung Hoa có câu: “Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng”. Đây là kết quả tự nhiên. Đó là lý do tại sao chúng ta tiếp tục nhấn mạnh gia đình là đơn vị nhận lãnh các ơn phước. Chúng ta phải chú trọng các buổi nhóm tư gia.

Tôi tin rằng sẽ có ngày phúc âm không những được chúng ta đây rao giảng; thay vào đó, phúc âm này sẽ được tất cả các anh chị em rao giảng bởi vì mọi người đều có khả năng rao giảng cách hữu hiệu và tốc độ gia tăng sẽ cao. Không phải chỉ vài người thi hành chức năng trong buổi nhóm nhưng mọi người sẽ đầy dẫy Lời Chúa và Linh, và họ sẽ thi hành chức năng cách sống động và tươi mới. Đây là sự phúc âm hóa chân chính.