Thông tin sách

Sự Tiến Triển Của Đường Lối Mới

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: The Furtherance of the New Way
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Bài 4

Untitled Document

BÀI BỐN

SỰ PHỤC VỤ CƠ ĐỐC ĐÚNG ĐẮN

SỰ PHỤC VỤ PHÙ HỢP VỚI Ý MUỐN ĐỨC CHÚA TRỜI LÀM CHO CÁC THÁNH ĐỒ THỎA MÃN BỀ TRONG

Do sự thương xót của Chúa tôi được cứu trước năm hai mươi tuổi. Sau khi được cứu, tôi thật sự yêu Chúa, và đặc biệt yêu mến Lời Ngài đến mức độ Kinh Thánh không bao giờ rời khỏi tay tôi. Tuy nhiên, tôi không có chỗ nhóm họp vì không có buổi nhóm nào có thể giúp đỡ tôi. Sau đó tôi nhóm với Hội Chúng Anh Em và thấy nơi đó không tệ vì họ hiến mình hoàn toàn cho việc giảng giải Kinh Thánh. Tôi rất thích thú trong việc ấy, vì vậy tôi cũng noi theo gương họ mà liên tục nghiên cứu. Trong những ngày ấy vì yêu Chúa nên dường như tôi có đầy năng lực bề trong. Nhưng không có nơi tuôn đổ ra. Vào lúc đó không có sự phục vụ thực tiễn. Tuy nhiên, tôi thường xuyên tham dự năm buổi nhóm mỗi tuần và không bị mưa gió ngăn trở. Đôi khi trời rất lạnh và tuyết rơi nhiều, nhưng tôi vẫn đi nhóm như thường lệ. Về một mặt, kinh nghiệm như vậy thật là vui thỏa. Về mặt khác, tôi không có cơ hội thi hành chức năng chút nào, và cũng không tham gia phục vụ gì cả.

Vì vậy, khi nhìn lại kinh nghiệm quá khứ của mình, tôi nhận thức sâu xa rằng nếu một người được cứu và yêu Chúa nhưng không có chỗ hoặc cơ hội hầu việc Chúa và thi hành chức năng, thì người ấy cảm thấy buồn chán và khốn khổ. Tôi tin rằng tất cả chúng ta đều có kinh nghiệm này. Mặc dầu chúng ta có thể chia sẻ chút ít trong buổi nhóm, nhưng nếu cứ tiếp tục chỉ chia sẻ mà thôi, thì càng lúc dường như tất cả những gì chúng ta làm được chỉ là ít oi như vậy, bề trong chúng ta luôn luôn cảm thấy không hài lòng và thỏa mãn.

Trong Giăng chương 4 các môn đồ đi mua thức ăn, và Chúa Jesus ngồi bên giếng. Cuối cùng Ngài dẫn dắt một người đàn bà Sa-ma-ri đến sự cứu rỗi. Khi các môn đồ quay lại, họ nói “Ra-bi, mời Ngài ăn”. Chúa nói với họ: “Ta có đồ ăn để ăn mà các ngươi không biết”. Các môn đồ ngạc nhiên và nói với nhau rằng, “Có ai đã đem chi cho thầy ăn chăng?” Chúa trả lời: “Đồ ăn của Ta tức là làm theo ý chỉ của Đấng đã sai Ta, và làm trọn công việc Ngài” (cc. 31-34). Tôi tin rằng nhiều người trong chúng ta có cảm nhận như thế này: Chúng ta dự buổi nhóm này đến buổi nhóm khác, lắng nghe bài giảng này đến bài giảng kia, nhưng cảm thấy rằng dường như chén cơm được dọn trước mặt mình mà mình chưa ăn chút nào cả. Mãi cho đến hai mươi năm trước, là khi Chúa dẫn dắt chúng ta bắt đầu thực hành việc đọc–cầu nguyện và để cho các thánh đồ chia sẻ vào cuối buổi nhóm, chúng ta mới được vui hưởng ít nhiều. Vào lúc ấy, các anh chị em cảm thấy đứng dậy chia sẻ thật là vui thỏa, và họ tranh nhau làm người nói đầu. Tuy nhiên, chúng ta đã dần dần đánh mất hương vị ngon ngọt này.

Tôi tin rằng trong các Hội thánh hầu hết chúng ta đều yêu mến Chúa, nhưng lại luôn luôn cảm thấy dường như mình thiếu sót điều gì đó. Trong nếp sống Hội thánh của chúng ta có một lỗ hổng không thể lấp được. Nếu tôi hỏi các anh em có yêu mến Chúa hay không, tất cả chắc chắn sẽ trả lời là mình yêu mến Ngài. Tuy nhiên, nếu hỏi anh em có thỏa mãn không, tôi e rằng tất cả sẽ nói rằng dù đi nhóm đều đặn, đã nghe nhiều bài giảng, chia sẻ và làm chứng thường xuyên, anh em vẫn không cảm thấy thỏa mãn bên trong. Dường như có nhiều năng lực bên trong, nhưng anh em không có chỗ sử dụng, và có dồi dào sinh lực, nhưng không có lối thoát ra. Anh em không cách nào mô tả hay giải thích các cảm giác này. Bây giờ, Hội thánh đang thay đổi hệ thống để nhận lấy phương cách mới đặc biệt để giúp cho sự thôi thúc mạnh mẽ của tình yêu dành cho Chúa ở bên trong có lối tuôn ra và chúng ta được vui thỏa hằng ngày.

THỰC HÀNH PHƯƠNG CÁCH MỚI CÁCH ĐÚNG ĐẮN

Bất cứ ai kinh nghiệm điều này đều có thể làm chứng rằng chỉ đứng cạnh bên nhìn người khác đi gõ cửa, viếng thăm, và dẫn dắt người ta đến chỗ được cứu và báp-têm thì chưa đủ. Nhưng khi anh em dẫn dắt người nào đó đến chỗ được cứu và chịu báp-têm, anh em sẽ nhảy lên vì vui mừng và rất thỏa mãn. Có một chị em lớn tuổi trong Hội thánh ở Anaheim đã trên bảy mươi tuổi. Sau khi nghe về sự thực hành gõ cửa, chị thử một lần và chinh phục được ngay một người chịu báp-têm. Kết quả là chị trở nên “nghiện” và cảm thấy dường như mình lâng lâng bay bổng trên không trung. Bất cứ gặp ai, chị cũng không nói gì khác ngoài việc mình đã thỏa mãn như thế nào vì đã chinh phục được một người qua việc gõ cửa.

Cách đây hai tuần, một trưởng lão từ một địa phương nọ ở Mỹ đến nghe các bài giảng về việc gõ cửa rồi anh đi ra gõ cửa hai ngày nhưng không chinh phục được ai cả. Bên trong, anh không thể chịu được điều này, và anh đến với Chúa hỏi lý do. Anh không ngờ, ngay sau khi cầu nguyện, anh cảm thấy phải xưng tội cách thấu đáo. Vì vậy, anh đã xưng tội lỗi mình cách triệt để. Sau đó, anh đi gõ cửa và chinh phục được hai người. Bây giờ anh đã trở nên “nghiện” và không định trở về Mỹ mà muốn ở lại tiếp tục gõ cửa.

Cầu nguyện cùng với xưng tội triệt để là điểm trọng yếu. Gõ cửa không phải là vấn đề khinh suất. Nếu muốn hữu hiệu, anh em phải xưng tội mình. Anh em đừng làm điều này cách cạn cợt: trái lại, anh em phải xưng tội cách triệt để, thấu đáo và hoàn toàn làm cho mình được trống không để được đầy dẫy Thánh Linh. Bằng cách này, việc anh em đi ra gõ cửa chắc chắn sẽ có hiệu quả.

NHỮNG LỜI CHỨNG VỀ SỰ PHỤC VỤ THEO PHƯƠNG CÁCH MỚI ĐỨC CHÚA TRỜI ĐÃ CHỈ DỊNH

Có hai trăm năm mươi khóa sinh từ nước ngoài, mà một trăm mười tám người trong số đó đã xin ở lại Đài Loan. Họ không chịu nổi ý nghĩ để lại quá nhiều người mình đã chinh phục qua việc gõ cửa và đang cần chăm sóc. Một lần kia, trong khi tương giao với các trưởng lão, một anh em lãnh đạo từ Mỹ đã làm chứng rằng anh tham dự một vài buổi nhóm tư gia từ khi đến đây và cảm thấy các buổi nhóm này rất tốt. Bây giờ, anh không thấy thỏa mãn trừ khi anh đi nhóm tại tư gia mỗi tối. Vì lý do ấy, tôi khuyên tất cả các trưởng lão và đồng công hãy nếm biết hương vị thiên thượng này trước nhất, đi đầu trong việc gõ cửa, và tham dự các buổi nhóm tư gia.

Hơn nữa, phương cách mới này rất hữu hiệu. Không những chinh phục được người ta nhanh chóng, mà nhiều người trong số đó cũng có lời chứng mạnh mẽ. Một chị em nọ tám mươi sáu tuổi vừa mới được cứu qua việc gõ cửa. Chị đầy lòng biết ơn vì một số khóa sinh đã đem phúc âm đến cho mình. Để bày tỏ lòng biết ơn, chị đã đem nhiều thức ăn nhẹ đến trung tâm huấn luyện. Tuần trước, có một số khóa sinh đi ra gõ cửa và dẫn dắt người cha của một gia đình nọ đến sự cứu rỗi. Tuần này, khi họ trở lại, người con cũng tiếp nhận Chúa, và người cha báp-têm người con. Cũng có những trường hợp khác mà chồng được cứu tuần này và tuần sau báp-têm cho vợ mình. Ngoài ra, sau buổi nhóm cuối cùng của hội đồng này, có một thánh đồ từ Mỹ đi lạc và nhờ cảnh sát giúp đỡ. Trên đường đi đến vận động trường anh ấy rao giảng phúc âm cho viên cảnh sát ấy. Sau khi đến đó, viên cảnh sát cùng đi vào với anh và chịu báp-têm. Ông cũng hứa sẽ nhóm họp tại nhà mình. Những lời chứng như thế vô cùng khích lệ.

Có một chị em khác đã đi ra gõ cửa bốn ngày mà không chinh phục được ai, nhưng chị vẫn kiên nhẫn đi ra vào ngày thứ năm. Trong ngày ấy, chị chinh phục một người và người ấy chịu báp-têm. Dần dần trong một thời gian ngắn chị đem năm thành viên của gia đình ấy đến sự cứu rỗi và chịu báp-têm. Trong vòng năm người này có một người trẻ tuổi đến gặp chị chiều nay, bày tỏ lòng mong muốn tham dự khóa huấn luyện trọn thời gian. Không phải chỉ có một lời chứng như vậy mà còn có rất nhiều lời chứng khác. Các thanh niên mà các khóa sinh đã đem đến với Chúa cũng muốn trở nên như những khóa sinh và làm điều họ làm. Điều này thật hấp dẫn.

MỌI NGƯỜI ĐỀU LÀ NGƯỜI GÕ CỬA

Tôi tin rằng tất cả chúng ta đều yêu mến Chúa và trong lòng đều khao khát hầu việc Ngài. Bây giờ có một con đường đặt trước mặt chúng ta mà qua đó chúng ta có thể hiện thực hóa khát vọng của mình. Có lẽ không phải tất cả chúng ta đều là những người hầu việc Chúa trọn thời gian, nhưng tất cả đều có thể là người gõ cửa. Điều này không đòi hỏi chúng ta nhiều. Chúng ta chỉ cần bằng lòng đi ra cho Chúa để gõ cửa hai hoặc ba giờ mỗi tuần. Có một trăm sáu mươi tám tiếng đồng hồ mỗi tuần, và chúng ta chỉ cần dâng hiến hai hoặc ba giờ, nên giá này không quá cao. Đừng nghĩ rằng mình quá bận rộn và không có thì giờ dành riêng cho việc đó. Thật ra chúng ta thường làm việc theo cách chúng ta muốn và không ghi lại thì giờ của mình. Chẳng hạn như chúng ta đọc báo khi mình muốn, chuyện vãn với người này người nọ khi mình thích, và có thể nói chuyện điện thoại thật lâu mà không cảm thấy cuộc đối thoại của mình quá dài và không cảm thấy mệt mỏi. Chỉ khi hầu việc Chúa là chúng ta tính toán thì giờ kỹ càng. Đây là chiến lược của kẻ thù.

Ấy là tại sao chúng ta phải thay đổi quan niệm và hành động ngược lại với bản tính thiên nhiên của mình để ép buộc chính mình dành riêng hai hay ba giờ mỗi tuần đi gõ cửa dù có mưa gió chăng nữa. Chúng ta nên đi ra gõ cửa tuần này sang tuần kia không ngừng nghỉ. Đây hoàn toàn không phải là vấn đề chúng ta có thì giờ hay không, trái lại ấy là vấn đề chúng ta có sẵn lòng hay không. Nếu sẵn lòng và quan tâm đến vấn đề này thì chắc chắn chúng ta sẽ có thì giờ thực hiện. Mọi người đều muốn được tự do. Bất cứ điều gì người ta phải làm tuần này sang tuần kia sẽ trở nên một gánh nặng. Thậm chí lau dọn nhà cửa cũng giống như vậy. Quét bụi bàn ghế cần nhiều lắm là mười phút và hút bụi sàn nhà không cần hơn hai mươi hoặc ba mươi phút, nhưng chúng ta có thể cảm thấy thậm chí quét bụi hàng tuần cũng là gánh nặng, nói chi là hằng ngày. Nếu không bị ràng buộc bởi luật lệ nào và chúng ta được tự do làm điều mình thích như tùy ý gọi điện thoại, đọc báo, đi ngắm hàng hóa trưng bày trong các cửa tiệm, hoặc không phải làm điều gì mình không thích, thì chúng ta sẽ không thấy gì là nặng nề. Đây là tình trạng của người thiên nhiên, vì vậy chúng ta thật sự cần quay lại một cách mạnh mẽ. Nếu tất cả chúng ta đều luyện tập quay về linh mình và làm gì cũng theo cảm giác trong linh mình, chúng ta sẽ khám phá ra rằng đi gõ cửa thật sự là một cơ hội Chúa ban cho mình để “hít sâu” vào hầu đổ đầy khoảng trống bên trong chúng ta.

CHUYÊN CẦN HỌC TẬP TRONG PHƯƠNG CÁCH MỚI

Chúa đã cho chúng ta thấy Hội thánh ngày nay đang bước đi trong đường lối đặc biệt, mới mẻ. Vì đây là đường lối đặc biệt cũng như phương cách mới mẻ, nên chúng ta cần phải học tập nhiều để thực hành phương cách này. Đây cũng giống như bất cứ kỹ thuật, phát minh, hoặc sản phẩm nào của thời đại tân tiến này cũng đòi hỏi phải được huấn luyện nghiêm túc và thực hành trước khi được sử dụng cách đúng đắn. Chẳng hạn như việc lưu thông; đi bộ từ bờ biển phía đông sang bờ biển phía tây của nước Mỹ phải mất khoảng một trăm ngày. Mọi người đều có thể đi bộ, vì vậy không cần phải học. Hễ chịu đi thì sẽ có ngày ta đến đó. Tuy nhiên, nếu muốn đến nhanh hơn, người ấy phải lái xe hơi, và việc đó cần phải học tập nhiều.

Tương tự như vậy, khi chúng tôi nêu lên vấn đề gõ cửa, mọi người đều biết làm điều đó. Tuy nhiên, để thực hiện đúng đắn thì cần phải học tập. Vì vậy, chúng tôi sẽ lập các tổ bằng cách kết hợp các thánh đồ với các khóa sinh. Làm như vậy, chúng tôi hy vọng các thánh đồ sẽ học tập từ những người đã được huấn luyện. Việc gõ cửa chỉ có thể thành công khi chúng ta bằng lòng hạ mình và học tập nơi người khác. Thật là một lỗi lầm lớn nếu chúng ta nghĩ rằng vì lớn tuổi hơn, chúng ta dễ dàng học được phương cách mới bằng cách chỉ nghe qua một vài lời giải thích. Gõ cửa liên hệ đến nhiều chi tiết; vì vậy, chúng ta cần thực tập với những người có kinh nghiệm để có thể học tập bí quyết qua kinh nghiệm của cá nhân mình. Bằng cách đó, chẳng bao lâu chúng ta sẽ nếm được sự ngọt ngào.

Nhiều người được cứu có thể làm chứng rằng sau khi chịu báp-têm, họ thật sự vui mừng. Điều này tương ứng với những gì Kinh Thánh nói. Công Vụ chương 8 thuật lại rằng đang khi vị hoạn quan Ê-thi-ô-bi đọc Ê-sai chương 53, thì Phi-líp được Thánh Linh dẫn dắt đến xe của ông và hỏi: “Ông hiểu lời ông đọc đó chăng?” Ông trả lời: “Nếu chẳng ai chỉ dẫn cho thì thể nào hiểu được?” Rồi ông mời Phi-líp lên xe giải thích cho ông (Công. 8:27-31). Họ chưa đi xa, và có lẽ bởi vì Phi-líp đã nói với ông về báp-têm, nên khi vị hoạn quan nhìn thấy nước gần bên đường, ông nói: “Nầy, nước đây, có sự gì ngăn trở tôi chịu báp-têm chăng?” Phi-líp cũng chẳng trì hoãn, ông lập tức báp-têm vị hoạn quan. Thánh Linh hành động cách kỳ diệu; ngay sau khi vị hoạn quan ra khỏi nước, Thánh Linh cất Phi-líp đi khỏi, không để ông ở lại với hoạn quan. Dầu vậy, hoạn quan cứ vui vẻ đi đường (c. 39).

Theo phương cách làm việc cũ của chúng ta, khi nào nói về rao giảng phúc âm, trước hết chúng ta phải đi ra mời người ta đến nghe phúc âm. Sau đó khi họ đến, chúng ta bận rộn lật Kinh Thánh cho họ và giúp đỡ họ lắng nghe bài giảng. Sau khi có người tin, chúng ta vẫn không để người ấy làm báp-têm ngay. Trước hết người ấy cần phải tham dự bốn buổi nhóm về lẽ thật phúc âm. Rồi chúng ta đến thăm viếng người ấy tại nhà, và cuối cùng người ấy được phỏng vấn để làm báp-têm. Nếu kết quả cuộc phỏng vấn là người ấy không sáng tỏ về lẽ thật phúc âm, thì người ấy không được báp-têm và phải đợi đến cuộc phỏng vấn sau. Người ấy chỉ được báp-têm sau khi sáng tỏ về lẽ thật phúc âm. Trì hoãn như vậy nhiều khi ngăn trở người ta được cứu.

Những trường hợp được chép trong Kinh Thánh thì không giống như vậy chút nào. Trong Công Vụ chương 8, Phi-líp rao giảng phúc âm cho vị hoạn quan, và trong khoảng thời gian rất ngắn, có lẽ khoảng mười lăm phút, ông báp-têm vị hoạn quan. Khi Phi-líp rao giảng phân đoạn trong Ê-sai “như chiên đến chỗ làm thịt”, ông rao giảng Jesus là phúc âm. Ngay lập tức, khi vị hoạn quan nhìn thấy nước, ông muốn được báp-têm. Vì vậy, Phi-líp nói: “Nếu ông hết lòng tin thì được”. Vị hoạn quan trả lời và nói rằng: “Tôi tin Jesus Christ là Con Đức Chúa Trời” (cc. 30- 37). Phi-líp lập tức báp-têm ông.

Theo quan niệm của chúng ta, sau khi báp-têm, người mới tin cần được xây dựng; bằng không, họ sẽ không thể đứng vững. Tuy nhiên, sau khi vị hoạn quan được báp-têm, Thánh Linh liền cất Phi-líp đi khỏi mà hoàn toàn không cho vị hoạn quan một cơ hội nào để được gây dựng. Cuối cùng, vị hoạn quan trở về Ê-thi-ô-bi, là một quốc gia Ngoại bang thậm chí cho đến bây giờ. Mạch sống này của Hội thánh đã tiếp tục không ngừng nghỉ cho đến ngày nay. Vì vậy, tôi khuyên các anh chị em lớn tuổi buông bỏ phương cách cũ và học tập phương cách mới này. Điều này giống như trong một học viện quân sự; chương trình giảng dạy và huấn luyện quân đội bốn mươi hoặc năm mươi năm về trước thì ngày nay đã trở nên vô dụng vì mọi sự đã thay đổi. Đó là tại sao chúng ta nói “Phương cách mới chinh phục người mới, và những người mới bước đi trong phương cách mới”. Chúng ta phải là một người mới – mới cả bên trong lẫn bên ngoài – để có thể bước đi trong phương cách mới. Chúng ta không nên bắt đầu đi trong phương cách mới mà bên trong vẫn đầy ắp những điều cũ kỹ.

Tôi đặc biệt muốn đề cập đến quyển sách nhỏ có tựa đề Huyền Nhiệm Đời Người. Khi đi ra gõ cửa, ngoài quyển Kinh Thánh chúng ta phải đem quyển sách nhỏ này theo. Sau hai năm sử dụng, quyển sách này đã được dịch ra tất cả các ngôn ngữ của các quốc gia có Hội thánh trong sự khôi phục của Chúa. Quyển sách này nói về bốn bí quyết để mở ra huyền nhiệm của đời người. Chỉ cần học tập chia sẻ theo quyển sách nhỏ này, và chúng ta sẽ nắm được bí quyết. Bất cứ ai đã có kinh nghiệm đi ra gõ cửa có thể làm chứng rằng càng nói theo lời của quyển sách này thì họ càng dễ đem người ta đến chỗ được cứu.

Trước đây chúng ta không được báp-têm người ta cách vội vàng; nhưng báp-têm phải do các trưởng lão thực hiện. Tuy nhiên, đôi khi một người phải chờ đợi và chờ đợi quá lâu đến nỗi họ đi mất. Trong tiếng địa phương miền Bắc Trung Quốc, chúng tôi có thành ngữ rất thú vị là huo ho, có nghĩa là “nhiệt độ nấu ăn tốt nhất”. Thành ngữ tiếng Hoa này có nghĩa là khi làm điều gì, chúng ta phải nắm lấy cơ hội tốt nhất. Chúng ta có thể ví điều này với một người nội trợ cho dầu vào chảo cho nóng để chuẩn bị xào rau cải, nhưng vì trì hoãn vài ba phút để trả lời điện thoại nên kết quả là rau không được ngon. Cũng vậy, chúng ta nên dẫn dắt một người chịu báp-têm một khi người đó tin Chúa. Nếu chờ đợi thì báp-têm có thể bị ngăn trở. Kinh Thánh nói tin và chịu báp-têm (Mác 16:16). Báp-têm người ta ngay sau khi họ tin là vấn đề tự nhiên.

Tôi là người đã phác họa và dạy dỗ cách thực hành trước kia, bao gồm việc phỏng vấn để báp-têm và phương thức báp-têm, vì vậy tôi là người đủ tư cách nhất để lật đổ điều đó, và tôi cần phải lật đổ điều đó. Trong quá khứ chúng ta đi xe bò, vì vậy chắc chắn tôi phải chỉ cho anh em cách đi xe bò. Bây giờ phương tiện chuyên chở đổi thành xe hơi; vì vậy, chúng ta không nên hành động như khi chúng ta dùng xe bò. Trái lại, chúng ta nên học cách thức mới; chúng ta nên học lái xe. Chúng ta không nên nghĩ đến việc cưỡi bò trong khi đi xe hơi mặc dầu chúng ta quen cưỡi bò. Trong quá khứ khi phụ nữ may vá hay thêu thùa, họ may từng mũi kim. Bây giờ họ đã có máy may, nhưng họ có thể nghĩ là y phục họ may trông không đẹp lắm. Thật ra, nan đề là họ không chăm chú đúng mức khi dùng máy may. Nếu thật sự bằng lòng hạ mình và chăm chỉ học tập những điều mới, từ chối các thói quen và phong tục cũ, thì chắc chắn chúng ta sẽ làm nhanh hơn và tốt hơn.

Rất khó thay đổi quan niệm của người ta. Chính tôi phải mất năm năm để thay đổi. Từ 1980 đến 1984 tôi liên tục nghiên cứu tại sao trong sự khôi phục của Chúa chúng ta rao giảng phúc âm và lao khổ hàng năm, nhưng số lượng không gia tăng. Không phải chỉ ở Đài Loan mới có tình trạng này, nhưng ở Mỹ cũng vậy. Vấn đề này đè nặng trên tôi cho đến khi tôi không còn cách nào khác hơn là phải quay lại với Kinh Thánh và để thì giờ chuyên cần nghiên cứu Kinh Thánh. Cuối cùng Chúa bày tỏ cho tôi thấy ý niệm “tư gia”. Theo khải thị của Kinh Thánh, chính Đức Chúa Trời từ trời xuống để được nhập thể và Ngài đi từ nhà nọ sang nhà kia để tìm kiếm tội nhân theo ý Ngài muốn. Chính Chúa đến nhà Xa-chê. Ngài cũng đi một chuyến đặc biệt để tìm kiếm người phụ nữ tội lỗi bên giếng Sa-ma-ri. Tân Ước bày tỏ rõ ràng cho chúng ta tư gia là trung tâm và phúc âm được đem đến tận tư gia chứ không phải là mời người ta đến nghe. Nếu ngày nay Đức Chúa Trời mời chúng ta đến chỗ Ngài ngự trên các từng trời, chúng ta sẽ không bao giờ tìm ra đường đến đó. Thay vào đó, Ngài hạ mình xuống và đem phúc âm đến cho chúng ta, làm cho phúc âm dễ tiếp nhận. Bởi vì hành động trái với nguyên tắc này, chúng ta không được Chúa ban phước suốt một thời gian dài.

Khi thấy rõ điều này, tôi ăn năn cách triệt để trước mặt Chúa. Ba mươi năm về trước khi vẫn còn sống tại Đài Loan, tôi thấy người ta chạy xe đạp với tấm bảng đề “Chích thuốc tại nhà”. Điều này có nghĩa là người ta không phải đến phòng khám bịnh của bác sĩ, nhưng bác si sẽ đến tận nhà chích thuốc cho bệnh nhân. Hiện nay tại Mỹ có dịch vụ giao thức ăn tận nhà thật hữu ích cho việc thương mại. Nếu anh em làm điều gì tiện lợi cho người khác, họ sẽ hoan nghênh anh em. Cũng vậy, nếu muốn sự khôi phục của Chúa gia tăng và lan rộng, thì chúng ta phải thay đổi quan niệm. Thay vì mời người ta đến nghe phúc âm, chúng ta phải đem phúc âm đến nhà họ. Phương cách đó sẽ giúp chúng ta gia tăng.

PHƯƠNG CÁCH THỰC TIỄN VÀ CHI TIẾT

Bất cứ điều gì cũng có phương cách thực tiễn và chi tiết, và nếu làm theo cách chính xác, nghiên cứu và thực hành theo kiểu mẫu, chúng ta sẽ có thể thực hiện cách đúng đắn. Trước khi đi gõ cửa, chúng ta phải ăn mặc chỉnh tề. Bề ngoài chúng ta không nên quá bảo thủ, cũng không nên quá tân thời và theo thời trang. Trái lại, chúng ta cần phải gọn gàng và đứng đắn, nghiêm túc và thích hợp. Thậm chí tóc của chúng ta phải chải gọn gàng. Nếu làm như vậy, người ta sẽ mở cửa cho chúng ta. Giả sử ba người trong tổ đi ra gõ cửa; một người là người Mỹ híp-pi tóc dài râu ria sồm soàm, người thứ hai là tên du côn Đài Loan mang giày không vớ, và người thứ ba là tên du đảng Hồng Kông miệng ngậm thuốc lá, mắt đeo kính đen. Khi ba người này đến gõ cửa, chắc chắn người ta sẽ sợ hãi nghĩ rằng họ đến ăn cướp hoặc làm điều gì gian ác: chắc chắn người ta sẽ không mở cửa. Nhưng nếu cũng ba người ấy đi ra gõ cửa với bề ngoài sạch sẽ và gọn gàng, y phục chỉnh tề và đi đứng đàng hoàng, thì chắc chắn người ta sẽ mở cửa chào đón họ.

Rèn tập tính gọn gàng, ngăn nắp là đề tài một môn học bắt buộc trong khóa huấn luyện trọn thời gian của chúng ta. Các khóa sinh phải đi ngủ sớm và thức dậy sớm. Mỗi sáng họ phải dọn dẹp phòng mình, dành thì giờ thức canh buổi sáng rồi chạy bộ để luyện tập thân thể. Lần nọ trung tâm huấn luyện yêu cầu tất cả khóa sinh để giầy bên ngoài phòng trước khi đi ngủ. Bảy trăm năm mươi khóa sinh run sợ làm theo lời dặn bảo. Sau khi các khóa sinh đã đi ngủ, các anh em huấn luyện đến đánh bóng giầy họ cho đến khi bóng loáng. Sáng hôm sau khi thức dậy, các khóa sinh thấy tất cả những đôi giầy của họ đều đen bóng; họ đều cảm động và xấu hổ. Nhờ loại huấn luyện này, đức tính của các khóa sinh đã dần dần được xây dựng đến mức độ họ có thể chinh phục được người khác ngay khi họ đi ra. Vì vậy, nếu muốn tham dự đội quân Gô-gô-tha đi ra gõ cửa và chinh phục người khác, điều trước hết chúng ta phải làm là có được bề ngoài thích hợp.

Kế đến, chúng ta phải có thái độ khiêm nhường và lịch sự. Chúng ta cần phải khiêm nhường và lịch sự, đặc biệt là trong cách nói năng. Vì vậy, khóa huấn luyện cũng dạy chúng ta sử dụng ngôn ngữ cách đúng đắn. Đừng nghĩ rằng khóa huấn luyện chỉ dạy chúng ta kỹ năng gõ cửa. Khóa huấn luyện chính yếu dạy dỗ chúng ta nói gì và làm gì khi rao giảng phúc âm để người ta mở lòng tiếp nhận. Vì vậy, điều kiện đầu tiên là bề ngoài gọn gàng và thứ hai là thái độ khiêm nhường và lịch sự. Hai điều này là những vấn đề bên ngoài.

Về những vấn đề bên trong, thực chất là khi đi ra gõ cửa, trước hết chúng ta phải cầu nguyện và phải cầu nguyện thấu đáo, xưng nhận tội lỗi mình, ăn năn và được Chúa đổ đầy. Nếu không được đầy dẫy Chúa ở bên trong nhưng chỉ tự tạo cho mình vẻ bề ngoài đúng đắn, thì chúng ta chỉ là diễn viên kịch nghệ hóa trang để lên sân khấu, và những gì chúng ta làm không có giá trị gì cả. Vì vậy, chúng ta cần phải cầu nguyện thấu đáo và đầy dẫy Chúa ở bề trong, kế đến phải có vẻ bề ngoài đúng đắn rồi mới sẵn sàng đi ra gõ cửa.

Hơn nữa, chúng ta phải học tập phối hợp với nhau, đừng bao giờ chọn người mình phối hợp. Khi khóa huấn luyện hoặc Hội thánh chỉ định các tổ, chúng ta không nên chọn đi với người chúng ta thích.

Thông thường khi đi ra gõ cửa mỗi tổ có khoảng ba người gồm một người cao niên, một người trung niên, và một thanh niên. Chức năng của vị cao niên không phải là phát ngôn nhưng là gõ cửa. Điều này rất quí giá. Khi cửa đã mở, thánh đồ trẻ tuổi nên mở miệng tự giới thiệu mình. Sau khi bước vào nhà, thánh đồ cao niên có trách nhiệm đứng bên cạnh gật đầu và mỉm cười để ủng hộ, trong khi các anh chị em trẻ có trách nhiệm giải thích lẽ thật. Điều này dường như trái ngược với phương cách thế gian, nhưng rất hiệu quả.

Nếu một người được cứu và muốn được báp-têm, nên để cho người anh em lớn tuổi cầu nguyện và làm báp-têm là tốt nhất vì anh ấy “có trọng lượng” hơn và kinh nghiệm hơn. Người ta cảm thấy bình an hơn khi được anh báp-têm. Nhưng nếu một chị em lớn tuổi có mặt, chị ấy nên chuẩn bị nước, quần áo và giúp đỡ bên cạnh trong thời gian báp-têm. Chúng ta nên để ý đến tất cả những điểm nhỏ nhặt này. Đừng bao giờ nghĩ rằng bỏ qua những điểm này cũng không sao. Những chi tiết này có thể có ảnh hưởng lớn trên những gì chúng ta làm.

Khi các thánh đồ đi gõ cửa, chính yếu họ nên học chia sẻ phúc âm. Xin đừng nói lời riêng của anh em. Hãy nói những gì khóa huấn luyện hướng dẫn anh em nói. Vì vậy, anh em phải đặc biệt chú ý đến việc rao giảng và chia sẻ của các khóa sinh để học tập nơi họ. Hơn nữa, anh em nên cùng nhau phối hợp đi vào nhà, ngồi với người chưa tin trong khi họ lắng nghe, cầu nguyện và chịu báp-têm. Hãy học tập một vài lần rồi về sau anh em sẽ thực hiện tốt.

HỌC TẬP PHƯƠNG CÁCH PHỤC VỤ MỚI

Tóm lại, đã nhiều năm trong nếp sống Hội thánh chúng ta yêu mến Chúa, tham dự các buổi nhóm, hầu việc trong nhiều lãnh vực khác nhau, đọc Kinh Thánh, và cầu nguyện, nhưng bên trong chúng ta luôn luôn cảm thấy mình thiếu hụt điều gì. Bây giờ khi thực hành phương cách mới, chúng ta được ban cho cơ hội và phương cách phục vụ có thể khỏa lấp sự thiếu hụt bên trong. Vì vậy, chúng ta phải nắm lấy cơ hội này. Thứ hai, phương cách mới chú trọng đến tư gia. Phương cách này có bốn bước. Bước thứ nhất là đi ra gõ cửa và báp-têm người tin; bước thứ hai là thiết lập ngay buổi nhóm tại tư gia của người mới; bước thứ ba là dạy dỗ lẽ thật trong nhà để gây dựng thói quen đọc Kinh Thánh và cầu nguyện cho những người mới này. Bằng cách ấy họ sẽ khỏi lặp lại lỗi lầm của chúng ta là lắng nghe người khác chia sẻ ba mươi năm mà không được gây dựng hoặc hiểu lẽ thật. Mặt khác, chúng ta cũng cần người dạy dỗ những người mới để giúp đỡ họ dùng các sách bài học cách đúng đắn. Tuy nhiên, những người dạy này không nên giảng dạy theo ý kiến riêng của mình. Thay vào đó, họ nên dạy dỗ cách sống động, thích thú và nghiêm túc để cung ứng cho những người mới. Bước thứ tư là đem những người mới đến chỗ hiểu biết và sống nếp sống Hội thánh thực tiễn. Cuối cùng, không những họ chịu báp-têm và học tập lẽ thật trong nhà mình để được cung ứng và tăng trưởng trong sự sống mà cũng sống trong nếp sống Hội thánh thực tiễn và phối hợp trong sự phục vụ.

Hiện tại, chúng ta đã có hơn một ngàn buổi nhóm tư gia. Mặc dầu nhiều người trong vòng chúng ta đã mang gánh nặng làm người gõ cửa, nhưng chúng ta không nên đến nhà người mới để “hướng dẫn” buổi nhóm tư gia. Thay vào đó, chúng ta nên đến nhóm với họ và dạy họ làm những gì chúng ta làm. Đây là cách duy nhất để chúng ta tiếp tục gia tăng và lan rộng.

Kinh Thánh bày tỏ rõ rằng gia tể Đức Chúa Trời có trọng tâm là tư gia. Khải tượng chủ đạo của việc chúng ta thay đổi hệ thống là lấy trọng tâm khỏi các buổi nhóm và đặt vào các tư gia. Hy vọng của chúng ta không phải là những người mới sẽ được cứu và lập tức đến các buổi nhóm. Chúng ta cũng không muốn tiếp tục xây dựng phòng nhóm khắp nơi. Một khi có phòng nhóm, thì sẽ nảy sinh một tổ chức, và có thể dần dần rơi vào tình trạng một người chia sẻ và những người khác lắng nghe. Như vậy là trở lại tình trạng chịu ảnh hưởng của đường lối Cơ Đốc giáo cũ kỹ. Nếu không có phòng nhóm mà chỉ có các buổi nhóm tư gia, thì rất dễ cho mọi người thi hành chức năng. Tuy nhiên, chúng ta không thể có nếp sống Hội thánh chỉ ở tại các tư gia. Tất cả cá thánh đồ vẫn cần phải ràng buộc và liên kết với nhau (Êph. 4:16). Vì vậy, chúng ta vẫn phải nghiên cứu một phương cách quân bình đúng đắn. Tôi xin tất cả anh em cầu nguyện cho vấn đề này và hết sức cố gắng hợp tác trong việc thay đổi triệt để từ phương cách cũ sang phương cách mới. Điều này không những tạo cơ hội và phương cách cho các thánh đồ thi hành chức năng, nhưng cũng sẽ đem lại sự gia tăng bội phần thật sự để thực hiện gia tể Đức Chúa Trời.