Thông tin sách

Cách Đơn Giản Để Chạm Đến Chúa

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: Cách đơn giản để chạm đến Chúa
ISBN:
Mua sách tại:

Untitled Document

CÁCH ĐƠN GIẢN ĐỂ CHẠM CHÚA

Trong các Thư tín của ông, Phao-lô đã bày tỏ cho chúng ta thấy cách xác định và rõ ràng về mục tiêu hay mục đích tối hậu của đời sống Cơ Đốc nhân là “để tôi được biết Ngài” (Phil. 3:10); “đối với tôi, sống là Christ” (Phil. 1:21); “Đấng Christ là sự sống của chúng ta” (Côl. 3:4). Qua những câu Kinh Thánh trên, chúng ta thấy thực tại và trọng điểm của đời sống Cơ Đốc nhân đơn giản là chính Đấng Christ.

Là những người được Đức Chúa Trời sinh ra và có Đấng Christ sống bên trong, mọi Cơ Đốc nhân cần Chúa thương xót đem mình đến chỗ không còn bị thu hút vào việc nghiên cứu về Đấng Christ, lo làm điều gì đó cho Đấng Christ, hay thậm chí phục vụ Đấng Christ, nhưng trái lại thực sự chạm đến Ngài và kinh nghiệm Ngài cách sống động hằng ngày. La Mã 5:10 làm chứng rằng: “Vì nếu đang khi chúng ta còn là kẻ thù mà đã được hòa lại với Đức Chúa Trời bởi sự chết của Con Ngài, thì huống chi nay đã được hòa lại rồi, thì sẽ nhờ sự sống của Con ấy mà được cứu càng hơn là dường nào”. “Càng hơn” này phải là càng nhiều Đấng Christ hơn. Kinh nghiệm cứu rỗi ban đầu của Cơ Đốc nhân thật kỳ diệu. Bây giờ Cơ Đốc nhân là người được Đức Chúa Trời sinh ra, nhưng “càng hơn” nữa, người ấy được cứu bởi sự sống của Đấng Christ. Tất cả những ai biết Đấng Christ là Cứu Chúa của mình thì có thể và cần phải được đưa vào kinh nghiệm này “càng hơn”, tức là vào trong sự đầy trọn và thực tại của một đời sống hoàn toàn tập trung vào Đấng Christ – kinh nghiệm, chạm đến và vui hưởng Ngài từng giây phút.

HOÀN THÀNH SỰ CỨU CHUỘC

Ngày nay Chúa đã làm cho chính Ngài luôn sẵn sàng để mọi Cơ Đốc nhân tiếp xúc và kinh nghiệm Ngài cách đầy trọn và sống động. Kinh Thánh bày tỏ cho chúng ta rằng ban đầu Jesus Christ là Đức Chúa Trời (Gi. 1:1). Rồi một ngày kia chính Đức Chúa Trời ấy đã trở nên một con người sống trên trái đất (Gi. 1:14) để hoàn thành sự cứu chuộc cho mọi người. Ngài ở giữa chúng ta như Chiên Con của Đức Chúa Trời để qua sự đổ huyết Ngài, chúng ta được hưởng sự cứu chuộc (Êph. 1:7) và được giải hòa với Đức Chúa Trời. Điều đó thật vinh hiển! Đấng Christ trở nên con người, sống trên đất ba mươi ba năm rưỡi, và hoàn thành sự cứu chuộc cho mọi người. Tuy nhiên, nếu Đấng Christ dừng lại tại đó, kinh nghiệm của Cơ Đốc nhân cũng chỉ có được chừng ấy. Mọi người vui hưởng sự tha tội, nhưng không ai có thể được cứu bởi sự sống của Ngài. Không ai có thể chạm được và kinh nghiệm Ngài cách thực tiễn, hằng ngày. Như vậy thì Đấng Christ đã làm gì để mọi Cơ Đốc nhân được bước vào kinh nghiệm “càng hơn” này? Phải chăng Ngài chỉ bị đóng đinh và đem chôn? Vậy là hết sao? Chúng ta phải ngợi khen Ngài vì có nhiều điều “càng hơn”!

LINH BAN-SỰ-SỐNG

Không bao lâu trước khi bị đóng đinh, Ngài bảo các môn đồ rằng Ngài không những ở giữa vòng họ mà còn sẽ ở trong họ (Gi. 14:16-20). Làm thế nào thực hiện được điều ấy? Nếu Jesus chết đi, bị chôn và chấm dứt tại đó, thì Ngài không bao giờ có thể vào trong các môn đồ, và Ngài cũng không thể vào trong dân Ngài ngày nay. Nhưng ngợi khen Chúa vì ba ngày sau khi bị chôn, Ngài phá tung xiềng xích của sự chết và sống lại từ giữa vòng người chết. Vậy chúng ta hãy thử hỏi ngày nay Ngài ở trong hình thái nào? Ngài là Linh! “A-đam sau cùng [tức Đấng Christ] đã trở nên Linh ban-sự-sống” (1 Cô. 15:45b).

Jesus đã bảo các môn đồ rằng Ngài sẽ vào trong họ; vì vậy, sau khi phục sinh ít lâu, Ngài hiện ra trước mặt họ trong một căn phòng cửa đóng kín. Ngài không bao giờ có thể làm được điều đó nếu Ngài không phải là Linh. Tại đó: “Ngài... hà hơi trên họ mà rằng: Hãy nhận lãnh Thánh Linh” (Gi. 20:22). Vào giây phút ấy, Jesus là Đấng đã ở giữa họ và ở bên ngoài họ, đã vào bên trong họ. Đấng Christ không bao giờ có thể vào bên trong các môn đồ nếu Ngài không phải là Linh. “Chúa là Linh” (2 Cô. 3:17), và tất cả những ai đã được hòa lại với Đức Chúa Trời đều có Linh ban-sự-sống này cư ngụ trong họ để Ngài trở nên nguồn cung ứng phong phú cho họ và mọi điều họ cần. Vì Đấng Christ đã trở nên Linh và đã vào trong mỗi Cơ Đốc nhân, hiện nay Ngài rất sẵn sàng cho họ; họ có thể tiếp xúc với Ngài, kinh nghiệm Ngài và thậm chí vui hưởng Ngài cách rất dễ dàng. “Chúng ta... lại sẽ nhờ sự sống của Con ấy mà được cứu càng hơn là dường nào”.

KÊU CẦU CHÚA

Điều này là cả một sự lạ lùng, là kỳ quan của những kỳ quan, Đấng Christ đã trở nên một con người, hoàn thành sự cứu chuộc cho chúng ta, Ngài trở nên Linh và bây giờ đã vào trong chúng ta để trở nên sự sống và mọi sự đối với chúng ta; nhưng bây giờ vấn đề chúng ta cần phải nêu lên là làm thế nào chúng ta có thể chạm được và kinh nghiệm Đấng Christ cách thực tế làm chính sự sống của mình từng giây phút? Chúa đã ban cho chúng ta một phương cách đơn giản. Tất cả những gì chúng ta cần phải làm là kêu cầu Ngài, rồi chúng ta sẽ chạm đến Ngài là nguồn cung ứng sự sống. Trong La Mã 10:12b-13 Kinh Thánh chép: “Vì chính Chúa chung của hết thảy vẫn giàu có đối với mọi kẻ kêu cầu Ngài”. Vì “hễ ai kêu cầu danh Chúa thì sẽ được cứu”. Trong quá khứ, có lẽ chúng ta quan niệm rằng những câu này chỉ áp dụng cho kinh nghiệm cứu rỗi ban đầu; nhưng mỗi Cơ Đốc nhân cũng cần được cứu hằng ngày khỏi tội, bản ngã, sự yếu đuối của con người và những điều tiêu cực khác. Về mặt tích cực, họ cũng cần sự cung ứng dồi dào của Chúa để nuôi dưỡng và làm cho họ mạnh mẽ hầu có thể “lớn lên vào trong Đấng Christ” trong mọi sự. Phương cách để thực tại hóa điều đó đơn giản là bằng cách kêu cầu Chúa. Ngài giàu có đối với mọi người kêu cầu Ngài. Chúng ta thấy trong 2 Ti-mô-thê 2:22 Phao-lô khuyên Ti-mô-thê sống đời sống Cơ Đốc với những người lấy lòng thuần khiết “kêu cầu Chúa”.

Đức Chúa Trời đã định trước rằng kinh nghiệm của Cơ Đốc nhân về Đấng Christ phải thực hữu đối với tín đồ và là chứng cớ đối với những người ở trong thế gian. Lời chứng về những Cơ Đốc nhân đầu tiên là gì? Đó là một dân kêu cầu danh Chúa. Chúng ta được biết điều này trong Công vụ các Sứ đồ 9:14, là câu nói rằng trước khi hoán cải, Phao-lô bắt bớ tất cả những người kêu cầu danh Chúa. Ông được các thầy tế lễ cả ban cho uy quyền để trói tất cả những người kêu cầu danh Ngài. 1 Cô-rin-tô 1:2 tái khẳng định điều này bằng cách cho chúng ta thấy các Cơ Đốc nhân đầu tiên là những người kêu cầu danh Chúa ở khắp mọi nơi.

Ngày nay, nhiều Cơ Đốc nhân đã bắt đầu thực hành kêu cầu danh Chúa hằng ngày, hằng giờ và từng giây phút cách đơn giản, thực tế. Họ vui mừng khám phá thấy Chúa là tất cả những gì họ cần. Họ cũng có thể chạm đến Ngài và tương giao với Ngài bất cứ lúc nào và trong bất cứ hoàn cảnh nào chỉ bằng cách kêu cầu Ngài từ nơi sâu thẳm ở bề trong. Chúng ta không nên kêu cầu Chúa cách khách quan, tức kêu cầu Đấng Christ ngự trên các từng trời, nhưng phải kêu cầu Đấng Christ là Linh đang cư ngụ trong linh chúng ta (2 Ti. 4:22). Bằng cách kêu cầu Ngài từ trong nơi sâu thẳm, chúng ta sẽ cảm nhận được sự tuôn chảy và sự tương giao của Đấng Christ trong chúng ta.

SỰ THỜ PHƯỢNG THẬT

“Nhưng giờ sắp đến mà nay đã đến rồi, khi kẻ thờ lạy thật lấy tâm linh và lẽ thật mà thờ lạy Cha, vì Cha vẫn tìm kiếm người dường ấy để thờ lạy Ngài. Đức Chúa Trời là Linh, nên ai thờ lạy Ngài thì cần phải lấy tâm linh và lẽ thật mà thờ lạy” (Gi. 4:23-24). Đối với mỗi Cơ Đốc nhân, sự thờ phượng thật hay sự tương giao đã được Cha định trước thì phải thường xuyên và ban sự sống. Sự thờ phượng thật trong những câu này không phải là việc tham dự và giữ một số luật lệ, hình thức, lễ nghi, qui định, nhưng là kêu cầu Chúa từ nơi sâu thẳm bên trong, cùng tiếp xúc và tương giao với Jesus Christ là lẽ thật và thực tại. Cha mong muốn chúng ta vui hưởng và tham dự sự thờ phượng thật, chạm đến và tương giao với Con Ngài suốt ngày và mỗi ngày. Dầu đang làm việc, ngồi trong lớp học, lái xe, nói chuyện với bạn bè hay ở trong buổi nhóm với các Cơ Đốc nhân khác, Ngài mong muốn chúng ta tiếp xúc và tương giao với Chúa của mình.

Một lần nữa, chúng ta phải ngợi khen và cảm tạ Chúa vì không những Ngài bảo chúng ta kêu cầu Ngài, thờ phượng Ngài trong linh và trong sự chân thật, nhưng Ngài còn ban cho chúng ta một phương cách rất thực tế và đơn giản để chúng ta chạm đến Ngài trong sự thờ phượng thật này. Kinh Thánh cho chúng ta những ví dụ sáng tỏ để bày tỏ rằng chúng ta có thể chạm đến và kinh nghiệm Chúa trong sự thờ phượng đơn giản bằng cách kêu cầu danh Ngài. Ma-thi-ơ 8:2 chép: “Kìa, có một người phung đến lạy [bản tiếng Anh: thờ phượng] Ngài mà thưa rằng: Ô, Chúa...” Kế đến trong Ma-thi-ơ 15:25 chúng ta đọc thấy: “Nhưng nàng đến lạy [bản tiếng Anh: thờ phượng] Ngài mà thưa rằng: Ô, Chúa...”

Những câu ấy cho chúng ta thấy chúng ta có thể thờ phượng thật ở bất cứ nơi nào, bất cứ lúc nào, trong bất cứ tình huống nào. Dầu hoàn cảnh ra sao, chúng ta có thể thờ phượng Ngài đơn giản bằng cách cầu nguyện: “Ô, Chúa, Ô, Chúa”. Nhiều Cơ Đốc nhân đã khám phá ra rằng khi bị cám dỗ, lúc đau buồn hoặc cảm thấy lạc lõng, chỉ cần “hít thở” danh Ngài: “Ô, Chúa” cũng đem họ đến chỗ chạm đến Chúa, tương giao thật với Ngài và được giải cứu khỏi bản ngã, tội và thế gian cách trọn vẹn. Khi kêu cầu Chúa từ nơi sâu thẳm như vậy, chúng ta có cảm nhận sâu xa về Đấng Christ và sự sống của Ngài tuôn chảy, chuyển động trong chúng ta. Trong các Thi Thiên, chúng ta thấy khi các tác giả Thi Thiên cầu nguyện với Chúa, họ kêu lên “Ô, Chúa” hơn một trăm tám mươi lần. Có lần một tác giả Thi Thiên nói: “Ô, Chúa, tôi hết lòng kêu cầu Ngài, xin hãy đáp lại tôi” (Thi. 119:145). Ở một chỗ khác, một tác giả nói: “Nhưng tôi kêu cầu danh Chúa rằng: Ô, Chúa” (Thi. 116:4). Dầu đơn giản và thực tế, kêu cầu Chúa thật không phải là điều hời hợt. Bằng cách ấy, hằng ngày, từng giây phút, chúng ta có thể chạm đến và kinh nghiệm Đấng Christ là sự thỏa mãn và niềm vui của chúng ta ở bề trong.

Kinh Thánh cho chúng ta một ví dụ khác về sự thờ phượng thật trong Khải thị 19:4: “Hai mươi bốn trưởng lão cùng bốn sanh vật bèn sấp mình xuống thờ lạy Đức Chúa Trời là Đấng ngự trên ngai, mà rằng: A-men, Ha-lê-lu-gia!” 2 Cô-rin-tô 1:20 chép: “Vì bao nhiêu lời hứa của Đức Chúa Trời trong Christ đều là phải cả, nên cũng nhờ Ngài mà chúng ta nói “A-men”, để bởi chúng ta mà Đức Chúa Trời được vinh hiển”. Trong Khải thị 3:14 chúng ta thấy “A-men” là một danh khác của Đấng Christ. Khi chúng ta kêu lên A-men từ nơi sâu thẳm, chúng ta cảm thấy mình chạm được Đấng Christ, cũng như khi chúng ta kêu: “Ô, Chúa, Ô, Chúa” bởi vì danh Ngài là Chúa thể nào thì A-men cũng là danh Ngài y như vậy. Kế đến trong 1 Sử ký 16:36 chúng ta thấy việc chúng ta kêu “A-men” thật là một lời ngợi khen Chúa: “Đáng khen ngợi Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Israel. Từ đời đời cho đến đời đời. Cả dân chúng đều đáp: A-men! và ngợi khen Đức Giê-hô-va”. Chúng ta kêu lên “A-men” từ nơi sâu thẳm bên trong là kêu cầu Chúa và chạm đến Ngài.

Ha-lê-lu-gia nghĩa là “ngợi khen Chúa”, tức là “ngợi khen Đức Giê-hô-va”, và nhiều lần tác giả Thi Thiên đã dùng từ ngữ ha-lê-lu-gia trong sự thờ phượng và ngợi khen Đức Chúa Trời. Năm Thi Thiên sau cùng bắt đầu và chấm dứt với từ ngữ thiên thượng ấy dành cho sự thờ phượng. Chúng ta cũng tìm thấy từ ngữ này được dâng lên Đức Chúa Trời trong sự thờ phượng trong Khải Thị 19:1, 3, 4, 6. Ngày nay vẫn giống y như vậy. Chúng ta có thể thờ phượng và tương giao với Chúa theo cách đơn giản như thế. Suốt ngày chúng ta có thể kêu lên: “Ô, Chúa! A-men! Ha-lê-lu-gia!” từ nơi sâu thẳm bên trong.

Tóm lại, Jesus Christ, Con Đức Chúa Trời, đã đến trên đất, sống làm người, bị đóng đinh vì tội lỗi chúng ta, bị chôn, sống lại và trở nên Linh ban-sự-sống. Khi chúng ta tin Ngài, Ngài là Linh đến trong linh chúng ta, là nơi sâu thẳm nhất của bản thể chúng ta, để làm sự sống và mọi sự đối với chúng ta. Ngày nay Ngài là Linh giống như không khí đối với chúng ta, thật tươi mới và sẵn sàng. Khi chúng ta kêu “Ô, Chúa!” hay “A-men!” hay “Ha-lê-lu-gia!” chúng ta nhận Ngài vào trong mình làm hơi thở ban-sự-sống, cung ứng mọi sự giàu có của Ngài cho chúng ta. Ngày nay, chúng ta cần “hít thở” bốn lời này như lời cầu nguyện của mình và ngợi khen Đức Chúa Trời. Từ nơi sâu thẳm bên trong, cứ “hít thở”: “Ô, Chúa!”, “A-men”, “Ha-lê-lu-gia” thì anh em sẽ nếm được sự ngọt ngào và thực tại của chính Đấng Christ. Anh em sẽ bắt đầu nhận thức ngày càng hơn rằng sự sống của Ngài thật là sự sống cứu rỗi. Ngày nay, nhiều Cơ Đốc nhân đã khám phá ra rằng họ có thể biết Ngài, được đem vào trong quyền năng phục sinh của Ngài, có thể kinh nghiệm sự cứu rỗi sẵn-sàng-từng-giây-phút của Ngài và họ có thể bước đi trong tình trạng hiệp một với Ngài bằng cách liên tục kêu cầu: “Ô, Chúa! A-men! Ha-lê-lu-gia!”