Thông tin sách

Trông Đợi Ơn Phước Chúa

Tác giả: Watchman Nee
Dịch từ bản tiếng Anh: Trông đợi ơn phước Chúa
ISBN:
Mua sách tại:

Untitled Document

TRÔNG ĐỢI ƠN PHƯỚC CHÚA

Gần đây có một ý tưởng luôn đến với tôi là toàn bộ công tác đều tùy thuộc vào sự ban phước của Đức Chúa Trời. Chúng ta thường trung tín, nhưng dầu trung tín, chúng ta vẫn không được ban phước và không có kết quả. Chúng ta thường siêng năng, nhưng dầu siêng năng, chúng ta không được ban phước và không có kết quả. Chúng ta thường vận dụng đức tin, chúng ta thật sự tin Đức Chúa Trời có thể làm một điều gì đó. Chúng ta cũng cầu xin Ngài hành động, nhưng mọi sự đều vô ích khi Đức Chúa Trời không ban phước cho chúng ta. Không sớm thì muộn, những người hầu việc Đức Chúa Trời phải được đưa đến chỗ trông đợi Đức Chúa Trời ban phước. Không được Ngài ban phước, sự trung tín, siêng năng, đức tin và lời cầu nguyện của chúng ta không ích lợi gì. Tuy nhiên, nếu chúng ta được Đức Chúa Trời ban phước, thì thế nào cũng sẽ có kết quả dầu rằng dường như chúng ta sai lầm hay vô hi vọng. Vì vậy, tất cả nan đề đều là vấn đề sự ban phước của Đức Chúa Trời.

MỘT

Tôi muốn nêu lên khía cạnh về sự ban phước của Đức Chúa Trời trong việc năm ổ bánh hóa ra nhiều (Mác 6:35-44; 8:1-9). Vấn đề không phải chúng ta có bao nhiêu ổ bánh trong tay, nhưng là Đức Chúa Trời có ban phước cho các ổ bánh ấy không. Dầu chúng ta có nhiều hơn năm ổ bánh cũng vẫn không đủ cho bốn hay năm ngàn người ăn. Dầu chúng ta có gấp mười lần hay thậm chí một trăm lần hơn, vẫn không đủ cho bốn hay năm ngàn người ăn. Vấn đề không phải chúng ta có bao nhiêu. Không sớm thì muộn, chúng ta sẽ phải được đưa đến chỗ để thấy rằng vấn đề không phải chúng ta có thể rút được gì từ kho dự trữ của mình, cũng không phải ân tứ của chúng ta lớn bao nhiêu hay chúng ta có quyền năng nhiều bao nhiêu. Sẽ đến một ngày chúng ta phải thưa với Chúa rằng: “Mọi sự tùy thuộc vào sự ban phước của Ngài”. Đó là vấn đề cơ bản. Chúa thật sự ban phước cho chúng ta bao nhiêu? Chúng ta có bao nhiêu ổ bánh là điều không quan trọng. Sự ban phước của Chúa mới nuôi dưỡng người ta và ban sự sống cho họ.

Một vấn đề đang làm cho lòng tôi bối rối: Chúng ta có thật sự quí trọng sự ban phước của Đức Chúa Trời không? Đó là câu hỏi cơ bản liên quan đến công tác. Ngày nay, có lẽ chúng ta không có đến năm ổ bánh, nhưng nhu cầu của chúng ta lớn hơn bốn ngàn hay năm ngàn người. Tôi e rằng trong kho dự trữ của mình, chúng ta có ít hơn các sứ đồ, trong khi nhu cầu của chúng ta lại lớn hơn nhu cầu vào thời các sứ đồ. Một ngày kia, sự dự trữ, nguồn cung ứng, năng lực, công lao, và sự trung tín của chúng ta đều được phơi bày ra là vô dụng đối với chúng ta. Anh em ơi, tương lai của chúng ta sẽ đem lại cho mình một nỗi thất vọng lớn lao vì chúng ta sẽ thấy mình không thể làm gì được.

Chúng ta phải lưu ý một điều trong các sách Phúc âm. Vì sao Chúa làm hai phép lạ gần như giống nhau về bản chất và hành động? Tôi e rằng sở dĩ có điều đó vì bài học này không dễ học. Tại sao Ngài cho năm ngàn người ăn rồi lại cho bốn ngàn người ăn? Tính chất hai phép lạ này hầu như giống nhau lại được lặp lại hai lần trong các sách Phúc âm. Chúng ta phải học bài học này, nhưng đây không phải là điều dễ học. Nhiều người vẫn không trông đợi sự ban phước của Đức Chúa Trời, mà trái lại, họ nhìn vào vài ổ bánh trong tay mình! Những ổ bánh trong tay chúng ta thật ít oi một cách đáng thương, nhưng chúng ta vẫn dựa trên các ổ bánh đó mà đặt kế hoạch. Tuy nhiên, càng lập kế hoạch theo cách ấy, công tác càng trở nên khó khăn, đôi khi lại trở nên không thể thực hiện được. Tôi được an ủi phần nào qua lời một anh em đã nói cách đây một trăm năm. Anh ấy nói: “Khi Chúa muốn làm một phép lạ nhỏ, Ngài đặt tôi trong một hoàn cảnh khó khăn. Khi Ngài muốn làm một phép lạ lớn, Ngài đặt tôi trong một hoàn cảnh không thể làm gì được”. Hoàn cảnh của chúng ta khó khăn, và thậm chí dường như hoàn toàn không làm gì được. Nhiều khi hoàn cảnh thật khó khăn và chúng ta giống như một cậu bé chỉ có vài ổ bánh. Chúng ta chỉ có thể hi vọng một phép lạ, và phép lạ ấy là chính Chúa cầm lấy và ban phước cho những ổ bánh.

Anh chị em ơi, sự ban phước của Chúa sinh ra các phép lạ. Việc Ngài ban phước thay đổi và làm cho những ổ bánh hóa ra nhiều. Các phép lạ được đặt nền tảng trên sự ban phước của Chúa. Khi có một phép lạ, năm ngàn hay bốn ngàn người được nuôi dưỡng. Không có phép lạ, thậm chí hai trăm hay năm trăm đồng đê-na-ri bánh mì cũng không đủ thỏa mãn nhiều người như vậy. Chúa đang huấn luyện các môn đồ, đem họ đến chỗ trông đợi Ngài ban phước.

Nhiều lần chúng ta không có khả năng làm gì cả. Hoàn cảnh bên ngoài thật khó khăn, thậm chí bị bế tắc. Nếu nhìn chăm vào hoàn cảnh, chúng ta sẽ không có cách nào giải quyết. Tuy nhiên, nhiều lần Chúa đưa chúng ta vượt qua. Những lần ấy là sự ban phước của Chúa. Có sự ban phước, mọi sự đều tốt đẹp và không có gì khó khăn. Không có sự ban phước của Chúa, mọi sự đều sai trật và không có gì dễ dàng cả. Chúa muốn đem chúng ta đến chỗ mà nơi ấy sự ban phước của Ngài chiếm vị trí cao nhất, là chỗ chúng ta chưa bao giờ đến được. Khi đem chúng ta đến chỗ ấy, Chúa sẽ có cách tiến tới. Nếu Chúa không đem chúng ta đến đó, chúng ta sẽ phải nói rằng hai trăm đê-na-ri bánh cũng không đủ. Ngày nay, nan đề là chúng ta không thể tự mình đáp ứng nhu cầu. Tất cả tiền bạc của chúng ta cộng lại vẫn không đủ. Tất cả chúng ta họp lại cũng không đủ, nhưng Chúa có phương cách. Trong công tác của Chúa, vấn đề cơ bản là sự ban phước của Ngài; ngoài ra, không có gì là vấn đề.

HAI

Anh em ơi, nếu Đức Chúa Trời đem chúng ta đến chỗ thấy rằng mọi sự trong công tác của Đức Chúa Trời đều tùy thuộc vào sự ban phước của Ngài, điều ấy sẽ đem lại một sự thay đổi cơ bản trong việc chúng ta lao khổ cho Đức Chúa Trời. Chúng ta sẽ không xem mình có bao nhiêu người, bao nhiêu tiền, hoặc bao nhiêu bánh. Chúng ta sẽ nói rằng chúng ta không có đủ nhưng sự ban phước thật đầy đủ. Sự ban phước đáp ứng nhu cầu mà chúng ta không thể đáp ứng. Mặc dầu chúng ta không thể đo lường được nhu cầu lớn lao bao nhiêu, nhưng sự ban phước vẫn lớn hơn phần thiếu hụt của chúng ta. Khi chúng ta thấy điều ấy, công tác sẽ thay đổi cách cơ bản. Trong mọi vấn đề, chúng ta phải nhìn vào ơn phước hơn là cân nhắc tình hình. Phương pháp, sự cân nhắc, sự khôn ngoan của con người, và lời nói khôn khéo đều vô dụng. Trong công tác của Đức Chúa Trời, chúng ta nên tin và trông đợi sự ban phước của Ngài. Nhiều lần chúng ta cẩu thả và làm hỏng công tác, nhưng đây không phải là vấn đề. Nếu Chúa ban cho chúng ta một ơn phước nhỏ bé, chúng ta có thể vượt qua mọi nan đề.

Chúng ta thật sự hi vọng mình sẽ không phạm lỗi lầm, hay nói năng và hành động cách cẩu thả trong công tác. Tuy nhiên, khi chúng ta có sự ban phước của Chúa, dường như chúng ta không thể phạm lỗi ngay cả khi mình sai lầm. Thỉnh thoảng dường như chúng ta đã phạm một lỗi lầm nghiêm trọng, nhưng với sự ban phước của Đức Chúa Trời, kết quả không thật sự là một lỗi lầm. Tôi từng nói với anh Witness rằng nếu chúng ta có sự ban phước của Chúa, những điều chúng ta làm đúng sẽ đúng, và những điều chúng ta làm sai cũng sẽ đúng. Không một điều nào có thể gây tổn hại cho sự ban phước.

BA

Ngày nay mối quan tâm cơ bản của chúng ta là mình cần phải học tập sống thế nào để không ngăn cản Đức Chúa Trời ban phước. Một vài thói quen buộc Đức Chúa Trời phải giữ ơn phước của Ngài lại, những thói quen ấy phải bị loại bỏ. Một vài tánh khí khiến Đức Chúa Trời không thể ban phước, những điều đó cũng phải bị tiêu trừ. Chúng ta phải học tập tin vào sự ban phước của Đức Chúa Trời, nương dựa trên đó và loại bỏ những hàng rào cản trở chúng ta tiếp nhận ơn phước.

Chúng ta hãy lấy địa phương Sian làm ví dụ. Khi các anh em ở đây chia làm hai phe, điều này rõ ràng ngăn trở sự ban phước của Đức Chúa Trời. Nếu nan đề của họ tiếp tục tồn tại, sự ban phước của Đức Chúa Trời sẽ không đến với họ. Một ví dụ khác là gần đây có một vài nan đề tại Szechuan. Vì vậy, chúng ta không thể mong Szechuan có ơn phước gì đặc biệt. Tôi chỉ lấy những vấn đề này làm ví dụ.

Chúng ta phải thấy rằng Chúa không cầm giữ điều tốt lành nào mà Ngài không ban cho chúng ta. Nếu công tác không tiến hành cách tốt đẹp, nếu các anh chị em ở trong một tình trạng nghèo nàn, hay nếu số người được cứu không gia tăng, chúng ta không nên bào chữa mà đổ lỗi cho hoàn cảnh hay cho một số người nào đó. Chúng ta không thể đổ lỗi cho các anh em. Tôi e rằng lý do thật sự nằm ở chỗ chúng ta đang ấp ủ vài điều ngăn trở ơn phước. Nếu Chúa có thể thông suốt trong chúng ta, ơn phước của Ngài sẽ lớn hơn khả năng của chúng ta. Đức Chúa Trời từng phán với dân Y-sơ-ra-ên: “Nếu các ngươi muốn, hãy lấy điều này thử Ta... xem Ta có mở các cửa sổ trên trời, đổ phước xuống cho các ngươi cho đến khi không còn chỗ chứa chăng” (Mal. 3:10). Ngày nay, Đức Chúa Trời vẫn phán như vậy. Đời sống bình thường của một Cơ Đốc nhân là một đời sống đầy ơn phước, công tác bình thường của Cơ Đốc nhân là công tác đón nhận ơn phước. Nếu không nhận được ơn phước, chúng ta nên nói: “Chúa ôi, có lẽ con là nan đề”.

Năm tháng trôi qua, càng lúc chúng ta càng thấy rõ rằng một số anh em nhận được ơn phước của Đức Chúa Trời trong khi những người khác thì không. Tự mình, chúng ta không thể hình thành một sự phán đoán nào về vấn đề này, nhưng qua nhiều năm tháng, sự thật này càng trở nên rõ rệt đến nỗi chúng ta biết trước nếu anh em này ra đi sẽ có kết quả, nhưng nếu anh em kia ra đi sẽ không có kết quả. Dường như chúng ta có thể tiên đoán được kết quả.

BỐN

Để nhận sự ban phước của Chúa, chúng ta phải đáp ứng được những đòi hỏi rõ rệt. Sự ban phước của Chúa không đến cách tình cờ hay do may mắn. Đức Chúa Trời có đường lối và việc làm theo những nguyên tắc của Ngài. Ngài thích một số điều kiện và không thích những điều kiện khác. Ê-sau rất tốt, nhưng Đức Chúa Trời không ưa thích ông. Gia-cốp không tốt, nhưng Ngài ưa thích ông. Đức Chúa Trời có những lý do riêng của Ngài. Nếu một người không nhận được sự ban phước của Ngài, điều đó có lý do. Nếu không nhận được sự ban phước của Đức Chúa Trời, chúng ta không nên qui trách nhiệm cho tình huống hay hoàn cảnh. Khi chúng ta không được ban phước luôn luôn phải có lý do. Nếu chúng ta được đem đến chỗ hết lòng hi vọng sự ban phước của Ngài và hết lòng xin Ngài bày tỏ lý do vì sao mình không được ban phước, công tác của Đức Chúa Trời sẽ có một tương lai kỳ diệu. Tôi thật sự hi vọng rằng chúng ta có thể sống trên đất bằng cách ngưỡng trông Chúa ban phước. Không điều gì quan trọng bằng sự ban phước của Đức Chúa Trời. Kết quả của công tác nằm trong sự ban phước.

Tôi biết rất rõ tất cả chúng ta đều có những yếu đuối riêng của mình. Dường như Đức Chúa Trời bỏ qua một số yếu đuối này, nhưng Ngài sẽ không dung chịu những sự yếu đuối khác. Sự ban phước của Ngài không thể đến được ở những nơi có những điều ấy. Dường như Đức Chúa Trời không quan tâm về một số yếu đuối nào đó. Đức Chúa Trời không bị quấy rầy nếu anh em phạm đi phạm lại những lỗi lầm này, nhưng Ngài lại rất quan tâm đến những sự yếu đuối khác. Vì vậy, chúng ta phải rất cẩn thận về những sự yếu đuối có thể làm cho chúng ta mất sự ban phước của Đức Chúa Trời. Chúng ta không thể loại trừ tất cả những sự yếu đuối của mình, nhưng chúng ta phải xin Đức Chúa Trời thương xót chúng ta để chúng ta có thể là những người nhận được sự ban phước của Ngài. Chúng ta nên nói với Chúa: “Chúa ơi, chiếc bình này rất yếu đuối, nhưng mong rằng nó không quá cạn hay quá nhỏ đến nỗi không chứa đựng được ơn phước của Ngài”. Dầu cạn cợt và nhỏ bé, chúng ta vẫn có thể chứa đựng ơn phước của Ngài. Sự ban phước và những ân tứ của Đức Chúa Trời là công tác của Ngài. Do đó, chúng ta hi vọng Đức Chúa Trời sẽ thương xót chúng ta.

NĂM

Ô, sự ban phước ấy có thể tuôn chảy từ chúng ta như đã tuôn chảy từ Áp-ra-ham. Tôi tin rằng chẳng bao lâu sẽ có một bước ngoặt lớn lao trong công tác rao giảng phúc âm. Nguyện Chúa ban phước cho chúng ta và thương xót chúng ta. Nguyện sự ban phước là điều được chúng ta xem như thể rất quen thuộc với mình vì chúng ta nhận lãnh thường xuyên. Chúng ta không muốn ngăn cản Đức Chúa Trời ban phước cho mình cách dư dật. Sự cứu rỗi một ngàn người có thể ngăn trở sự cứu rỗi mười ngàn người. Có lẽ sự cứu rỗi vài chục người tại một nơi là sự ngăn trở cho sự cứu rỗi vài ngàn người khác. Mỗi khi nhận được một ơn phước, chúng ta nên trông đợi nhận được ơn phước thứ hai. Chúng ta phải liên tục bước vào những ơn phước lớn hơn từ Đức Chúa Trời. Mỗi anh em đồng công của chúng ta phải ngưỡng trông Đức Chúa Trời hành động giữa vòng chúng ta như Ngài chưa từng hành động trước đây. Ngay trước mặt chúng ta có một công tác lớn hơn gấp mười lần, thậm chí lớn hơn một trăm lần so với những điều ở phía sau chúng ta. Có thể vài người đã được cứu và phòng nhóm đã được chúng ta xây cất trở nên những điều giới hạn ơn phước của chúng ta không? Trong quá khứ, công tác liên tục phát triển, nhưng bây giờ chúng ta đã cột trói công tác lại. Các ơn phước quá khứ đã trở nên những sự ngăn trở trong hiện tại. Tình trạng đó thật đáng thương.

Mỗi khi đến trước mặt Đức Chúa Trời, chúng ta phải giống như lần đầu ra đi công tác. Một số người đã công tác hai mươi năm, nhưng dường như họ là những người mới bước vào với công tác. Một số người đã công tác ba mươi năm, nhưng dường như họ mới mẻ trong công tác. Chúng ta phải đặt những điều thuộc quá khứ sang một bên. Trong những hoàn cảnh khó khăn, Đức Chúa Trời sẽ hành động nhiều hơn nếu sự hi vọng, sự trông đợi và lòng chúng ta rộng lớn hơn. Chúng ta đừng bao giờ đo lường Đức Chúa Trời bằng khả năng của mình. Một vài ổ bánh mì có thể cho bốn hay năm ngàn người ăn. Nếu ơn phước lớn lao, thì không điều gì có thể ngăn trở. Nếu chúng ta, là những người hầu việc Chúa, thật sự tìm kiếm sự ban phước của Đức Chúa Trời khi nhóm họp với nhau, kết quả trong tương lai sẽ lớn lao hơn điều chúng ta có thể cầu xin hoặc suy tưởng.

SÁU

Sự ban phước của Đức Chúa Trời giống như một con chim chỉ tự nó bay từ bên ngoài vào trong một căn phòng. Khi nó đậu ngoài cửa sổ, chúng ta không thể gọi nó vào. Tuy nhiên, nếu nó đã vào, thì lại rất dễ đuổi nó đi. Đức Chúa Trời sẽ ban phước cho những gì Ngài muốn ban phước; chúng ta không thể bắt buộc Ngài làm chi cả. Giống như con chim, rất khó mời sự ban phước vào, nhưng lại rất dễ đuổi đi. Chỉ với một chút cẩu thả, chúng ta có thể đuổi ơn phước đi mất.

Hơn hai ba năm qua, tôi đã quan sát các đồng công làm nhiều việc. Một anh em đồng công nói một điều gì đó với một anh em đồng công khác, và họ tranh luận với nhau. Những gì anh ấy nói và làm thì hoàn toàn đúng, nhưng trong lòng tôi, tôi muốn nói: “Anh ơi, anh đúng, nhưng chúng ta có nên cư xử theo đúng sai không? Hay chúng ta nên cư xử theo những gì đem đến sự ban phước của Đức Chúa Trời?” Chúng ta thường có thể làm một điều gì đó đúng đắn, nhưng chúng ta có thể làm gì nếu Đức Chúa Trời không ban phước cho chúng ta khi chúng ta làm những điều đúng? Chúng ta không nên hỏi mỗi hành động của mình đúng hay sai. Trái lại, chúng ta nên hỏi mình có được Đức Chúa Trời ban phước hay không. Chúng ta không ở đây để tranh luận đúng sai, mà để xin Đức Chúa Trời ban phước cho mình. Tìm kiếm sự ban phước của Đức Chúa Trời trên công tác mình sẽ giới hạn chúng ta rất nhiều trong lời nói và đời sống hằng ngày. Chúng ta có thể đúng, nhưng Đức Chúa Trời có ban phước cho chúng ta không? Chúng ta rất dễ dứt bỏ ơn phước của mình. Dứt bỏ ơn phước của người khác cũng rất dễ. Tiêu chuẩn của chúng ta không phải là đúng hay sai. Chúng ta tìm kiếm sự ban phước của Đức Chúa Trời. Cả hai người đều có thể đúng, nhưng Đức Chúa Trời có thể ban phước cho một công tác như vậy hay không? Đời sống của chúng ta phải được sự ban phước của Đức Chúa Trời quản trị.

Trong công tác của Đức Chúa Trời, Ngài sẽ không ban phước cho những gì sai, nhưng Ngài cũng sẽ không ban phước cho những gì đúng. Khi chúng ta cùng đứng với nhau trong sự hiệp nhất, sự ban phước sẽ đến. Vì vậy, tôi muốn chúng ta biết rằng khi các anh em tranh luận với nhau, đó là một điều rất nghiêm trọng. Chúng ta có thể tuyệt đối đúng trong vấn đề mình tranh luận, nhưng sự ban phước sẽ dừng lại. Anh em ơi, tôi xin nghiêm trọng cảnh cáo việc nói năng bừa bãi, hay lối suy nghĩ của chúng ta là nếu đúng đắn thì đủ rồi. Nguyện Chúa thương xót chúng ta. Các anh em phải cẩn thận về sự nói năng giữa vòng chúng ta và về việc phê bình lẫn nhau. Dầu chúng ta đúng cũng không phải là vấn đề. Nếu chúng ta đúng nhưng Đức Chúa Trời không ban phước cho chúng ta, thì đúng để làm gì? Công tác không được xây dựng trên khả năng chúng ta, cũng không được xây dựng trên ân tứ, sự trung tín hay công lao chúng ta. Nếu chúng ta mất sự ban phước của Đức Chúa Trời, mọi sự sẽ chấm dứt.

BẢY

Sự ban phước là gì? Sự ban phước là Đức Chúa Trời hành động mà không cần lý do gì cả. Nói theo lý luận, một xu chỉ mua được những gì đáng một xu. Nhưng đôi khi không cần tốn một xu, Đức Chúa Trời cũng ban cho chúng ta những điều đáng giá mười ngàn xu. Điều này có nghĩa là những gì chúng ta nhận được vượt quá sự suy tưởng của mình. Ơn phước của Đức Chúa Trời là bất cứ công tác nào được Ngài thực hiện chứ không do một nguyên nhân nào. Sự hành động này vượt quá những gì chúng ta đáng nhận lãnh. Năm ổ bánh nuôi năm ngàn người, và vẫn còn dư mười hai giỏ! Đó là sự ban phước. Một số người lẽ ra không nhận được kết quả như vậy. Lẽ ra họ chỉ có một ít, nhưng họ lại được thật nhiều một cách đáng ngạc nhiên. Toàn bộ công tác của chúng ta được xây dựng trên sự ban phước của Đức Chúa Trời. Ơn phước là kết quả của việc nhận lãnh những điều chúng ta không xứng đáng, tức là kết quả của việc nhận lãnh vượt quá ân tứ bảo đảm chúng ta sẽ nhận được. Kết quả chúng ta nhận được vượt quá những gì sức lực của chúng ta làm ra, ấy là ơn phước. Nói cách mạnh mẽ hơn, chúng ta không đáng được một kết quả nào cả vì những sự yếu đuối và thất bại của mình, nhưng thật đáng kinh ngạc khi chúng ta nhận được một điều gì đó, và những gì chúng ta nhận được là ơn phước. Nếu chúng ta tìm kiếm sự ban phước của Đức Chúa Trời, Ngài sẽ ban cho chúng ta những kết quả bất ngờ. Trong công tác phục vụ, chúng ta có hi vọng Đức Chúa Trời ban cho mình những kết quả lớn lao không? Nhiều anh chị em chỉ tìm kiếm những kết quả có thể trông đợi từ chính mình mà thôi. Sự ban phước nghĩa là kết quả không tương xứng với nguyên nhân.

Nếu chúng ta chỉ tìm những kết quả dựa trên mình là ai, nếu chúng ta chỉ tìm kiếm chút ít bông trái, và nếu chúng ta không hi vọng những kết quả lớn lao, thì chúng ta có nguy cơ đánh mất sự ban phước của Đức Chúa Trời. Vì chúng ta chỉ chú ý đến sự kiện mình đang lao nhọc ngày đêm, nên Đức Chúa Trời không thể làm gì vượt quá sự trông đợi của chúng ta. Chúng ta phải đặt chính mình vào vị trí mà Đức Chúa Trời có thể ban phước cho chúng ta. Chúng ta phải thưa với Chúa: “Dựa trên sự kiện con là ai, con không đáng nhận một kết quả nào cả, nhưng Chúa ơi, vì danh Ngài, Hội thánh Ngài, đường lối Ngài, chúng con hi vọng Ngài sẽ ban một điều gì đó cho chúng con”. Có đức tin trong công tác là tin cậy và trông đợi sự ban phước của Đức Chúa Trời. Trong công tác của Đức Chúa Trời, có đức tin nghĩa là có sự tin chắc rằng kết quả sẽ không tương xứng với chúng ta. Khi chúng ta thực hành điều này, tôi tin Đức Chúa Trời sẽ ban phước cho đường lối của chúng ta. Tôi hi vọng rằng khi các anh em thảo luận về vấn đề di trú, sự ban phước của Chúa sẽ vượt quá sự trông đợi của chúng ta.

Nhiều lúc dường như không những Đức Chúa Trời không ban phước, mà Ngài còn cố tình cầm giữ ơn phước lại. Đức Chúa Trời giữ ơn phước lại là điều nghiêm trọng hơn là Ngài không ban phước. Với sức lực và ân tứ của mình, lẽ ra chúng ta có những kết quả tốt hơn, nhưng chúng ta không nhận được những điều ấy. Chúng ta lao khổ suốt đêm và lẽ ra phải nhận được một kết quả nào đó, nhưng nếu Đức Chúa Trời giữ ơn phước của Ngài lại, chúng ta sẽ nhận lãnh kém hơn điều mình nên nhận được. Chúng ta lao khổ một thời gian dài nhưng không được kết quả gì cả. Chúng ta siêng năng, nhưng không có kết quả. Đó là tình trạng xảy ra khi Đức Chúa Trời giữ ơn phước lại.

Tôi không biết chúng ta có cảm nhận được tình trạng nghiêm trọng này không. Chúng ta tuyệt đối không được tranh luận về cách làm việc sao cho đúng đắn. Đúng đắn không có ích gì cả. Chúng ta phải chú ý xem Đức Chúa Trời có ban phước cho mình không. Thường thường chúng ta rất đúng đắn, nhưng Đức Chúa Trời không ban phước cho chúng ta. Đánh cá thâu đêm là điều đúng đắn, nhưng Đức Chúa Trời không ban phước cho chúng ta. Chúng ta không sống trên đất bằng cách làm những điều đúng, chúng ta sống để kinh nghiệm sự ban phước của Đức Chúa Trời. Đa-vít và Áp-ra-ham đều vi phạm những lỗi lầm, Y-sác không hữu dụng lắm, và Gia-cốp thì xảo quyệt, nhưng Đức Chúa Trời ban phước cho tất cả những người ấy. Đó không phải là vấn đề đúng sai, nhưng là được Đức Chúa Trời ban phước hay không. Có lẽ ngày nay chúng ta tốt hơn Gia-cốp nhiều, nhưng nếu Đức Chúa Trời không ban phước cho chúng ta, thì không ích lợi gì. Chúng ta phải là những người có thể được Đức Chúa Trời ban phước. Chúng ta có thể tranh luận và là người đúng đắn, nhưng thật vô ích nếu Đức Chúa Trời không ban phước cho chúng ta.

Toàn bộ tương lai của công tác tùy thuộc vào sự ban phước của Đức Chúa Trời, chứ không tùy thuộc vào tình trạng đúng đắn. Nếu Đức Chúa Trời ban phước, nhiều tội nhân sẽ được cứu. Nếu Đức Chúa Trời ban phước, chúng ta sẽ gửi được người đến những vùng xa xôi. Nếu không có sự ban phước, người ta sẽ không được cứu. Nếu không được ban phước, sẽ không có những công tác viên Cơ Đốc. Nếu không được ban phước, sẽ không ai dâng gì cả. Nếu không được ban phước, sẽ không ai di trú. Khi được ban phước, ngay cả những điều dường như sai cũng đúng. Khi Đức Chúa Trời ban phước, chúng ta không thể sai lầm dầu chúng ta cố gắng sai lầm. Một lần kia, trong buổi nhóm, dường như chúng tôi đã hát một bài thánh ca không đúng, nhưng chúng tôi được kết quả tốt vì Đức Chúa Trời ban phước. Đôi khi trong lúc giảng dạy, dường như chúng ta nói một lời không thích hợp với một số thính giả không phù hợp, nhưng Đức Chúa Trời vẫn ban phước cho một số người giữa vòng họ. Khi tiếp tục giảng, chúng ta lại nói ra những lời không thích hợp, nhưng Đức Chúa Trời lại ban phước cho một nhóm người khác. Tôi không có ý nói chúng ta có thể cố ý cẩu thả. Tôi có ý nói rằng chúng ta không thể sai lầm khi có sự ban phước của Đức Chúa Trời. Dường như lỗi lầm của chúng ta lẽ ra là một điều ngăn trở, nhưng Ngài không thể bị ngăn trở. Đức Chúa Trời phán: “Ta yêu Gia-cốp mà ghét Ê-sau” (La. 9:13). Đức Chúa Trời ban phước cho người Ngài yêu thích. Đó là một điều thật nghiêm trọng. Chúng ta không nên nghĩ rằng ơn phước là một điều nhỏ nhặt. Ơn phước là những hồn người và những con người dâng mình. Phía sau từ ngữ ơn phước có lẽ là năm mươi hồn người hay một trăm sự dâng mình. Lời nói, thái độ và tư tưởng của một số người có thể làm cho sự ban phước của Chúa dừng lại. Chúng ta phải xin Chúa khuấy động người bề trong của chúng ta cho đến khi chúng ta nhận được ơn phước của Ngài. Nếu chúng ta không làm như vậy, tội làm mất sự ban phước của Chúa còn lớn hơn những tội khác. Ơn phước ấy có thể là hàng trăm hay hàng ngàn hồn người [được cứu]. Chúng ta phải ngưỡng trông Đức Chúa Trời để được ban phước và không để cho ơn phước ấy qua đi. Chúng ta phải nài xin Đức Chúa Trời ban ân điển cho mình.

TÁM

Anh em ơi! Chúng ta phải học tập sống trong sự ban phước của Đức Chúa Trời. Công tác và làm việc này việc kia là tốt, nhưng khả năng của chúng ta phải gia tăng. Chúng ta phải xin Đức Chúa Trời giữ mình trong sự ban phước của Ngài trong khi công tác và hành động. Nếu không giải quyết nan đề này, công tác của chúng ta sẽ bị thiệt hại trầm trọng. Anh Witness từng ở tại Thượng Hải vào năm 1945. Một ngày kia, anh nói rằng buổi nhóm của các anh em đã kinh nghiệm một sự ban phước lớn lao từ Đức Chúa Trời. Tôi tin anh Witness đã đạt được nhiều bước tiến trong vấn đề này. Chúng ta phải đến trước mặt Đức Chúa Trời để thấy mình không mong kết quả của công lao mình, nhưng trông đợi sự ban phước của Đức Chúa Trời. Thỉnh thoảng có một số kết quả trong công tác của chúng ta, nhưng những kết quả ấy khô hạn và nghèo nàn. Nếu chúng ta trông đợi sự ban phước của Đức Chúa Trời, nhiều điều sẽ xảy ra vượt quá sự trông đợi của mình. Nếu chúng ta trông đợi ơn phước của Đức Chúa Trời, các sự việc sẽ xảy đến vượt quá khả năng của chúng ta. Chúng ta phải liên tục tìm kiếm phép lạ và những điều bất ngờ trong công tác. Chúng ta không nên tiếp tục trông mong rằng mình sẽ có thể kết trái nào đó. Trông đợi số lượng kết quả ít oi sẽ giới hạn Đức Chúa Trời. Nếu chúng ta không trông đợi sự ban phước của Đức Chúa Trời, tương lai chúng ta không có hi vọng nhiều. Chúng ta sẽ có những khó khăn về tài chánh, và khó mà tiếp tục bước đi. Vì vậy, chúng ta không nên tìm kiếm những kết quả phù hợp với công lao của cá nhân mình, nhưng nên tìm kiếm sự ban phước của Đức Chúa Trời. Nếu chúng ta chỉ tìm kiếm những kết quả tương xứng, tôi không biết bao nhiêu năm nữa mới có nhiều người tin Chúa. Chúng ta phải luôn luôn trông đợi Đức Chúa Trời làm những điều vượt quá sự trông đợi của mình. Chúng ta phải xin Đức Chúa Trời ban cho chúng ta khải tượng để thấy ý nghĩa của sự ban phước.

Một số người đang kiểm tra xem các thanh niên có làm những điều đúng không. Thay vào đó, chúng ta nên kiểm tra xem một người có được Đức Chúa Trời ban phước không. Nếu một người được Đức Chúa Trời ban phước, chúng ta không biết người ấy sẽ kết quả thêm được bao nhiêu, vượt quá ân tứ và khả năng của mình. Nếu không được ban phước, thì sự cẩn trọng và lao khổ của người ấy là vô ích.

Một số người được Đức Chúa Trời ban phước, còn những người khác lại không. Tánh tình của chúng ta có thể tốt hơn và ân tứ của chúng ta có thể lớn lao hơn một anh em nọ, nhưng anh ấy kết quả trong công tác mình, trong khi chúng ta thì không. Chúng ta khinh thường nhiều người vì mình tốt hơn họ, nhưng Đức Chúa Trời lại ban phước cho họ. Chúng ta không thể nói Đức Chúa Trời sai lầm. Chúng ta phải nhận thức rằng trước mặt Đức Chúa Trời, chúng ta là những người Ngài không thể ban phước.

Chúng ta không nên giận dữ hay ganh ghét trong vấn đề này. Thay vào đó, chúng ta nên nghiêm túc xem xét chính mình. Chúng ta có nhiều lời bào chữa, và anh em chúng ta cũng vậy. Chúng ta đúng đắn, họ cũng đúng đắn. Nhưng chúng ta làm được gì nếu Đức Chúa Trời không ban phước? Chúng ta đúng đắn, nhưng không thể chinh phục hồn người. Họ đúng đắn, nhưng Hội thánh không được gây dựng. Chúng ta đúng đắn, nhưng điều đó cũng vô ích. Vì vậy, chúng ta phải loại bỏ tất cả những gì chận đứng và ngăn trở ơn phước. Từ nay trở đi chúng ta không nên làm những người tranh luận đúng sai cách cố chấp; chúng ta phải là những người nhận được sự ban phước lớn lao từ Đức Chúa Trời.