Thông tin sách

Phục Vụ Nhà Chúa Hay Phụng Sự Đức Chúa Trời

Tác giả: Watchman Nee
Dịch từ bản tiếng Anh: Phục vụ nhà Chúa hay phụng sự Đức Chúa Trời
ISBN:
Mua sách tại:

Untitled Document

PHỤC VỤ NHÀ CHÚA HAY PHỤNG SỰ ĐỨC CHÚA TRỜI?

Kinh Thánh: Êxc. 44:9-26, 28, 31; Lu. 17:7-10

Hai đoạn Kinh Thánh này cho chúng ta thấy hai thái độ khác nhau được bày tỏ trước mặt Đức Chúa Trời. Trước khi chúng ta dùng Lời Chúa với sự soi sáng từ ánh sáng của Đức Chúa Trời để xem xét những vấn đề này, tôi muốn anh chị em biết những gì là trách nhiệm của chúng ta và những gì được Đức Chúa Trời liên tục quan tâm trong Hội thánh vào thời đại này.

Anh chị em ơi, tôi xin hỏi thẳng điều này: Chúng ta đang thật sự phục vụ các tín đồ hay phụng sự Ngài? Chúng ta thật sự đặt trọng tâm công tác mình nơi công tác hay nơi Chúa? Ở đây có một sự khác biệt rất lớn. Phục vụ nhà [Chúa] vô cùng khác biệt với phụng sự Chúa Giê-su Christ. Chúng ta có thể thấy nhiều người ngày nay đang phục vụ và hầu việc, nhưng họ chỉ ở sân ngoài (hành lang). Họ chưa đến gần bàn của Chúa. Nhiều người đang phục vụ nhà [Chúa], chứ không phải phục vụ Chúa. Sự phục vụ mà Chúa đang tìm kiếm, tức sự phục vụ mà Ngài liên tục tìm kiếm, là phụng sự Ngài. Ngài không ao ước chúng ta làm công việc của Ngài. Lao khổ chắc chắn là điều quan trọng, cày ruộng là điều quan trọng, cho súc vật ăn cũng là điều quan trọng, nhưng Chúa không nhìn vào những điều ấy. Trái lại, Ngài đang tìm kiếm sự phụng sự Đức Chúa Trời và hầu việc Đức Chúa Trời. Ngài muốn các nô lệ của Ngài phụng sự Ngài và hầu việc Ngài. Những người có thể phụng sự Ngài được vui mừng biết bao.

Bây giờ tôi muốn đề cập đến sự khác biệt giữa hai loại phục vụ. Chúng ta hãy dò xem hai phân đoạn Kinh Thánh này. Ở đây chúng tôi không có ý định giải thích Kinh Thánh cách chi tiết. Sự giải thích Kinh Thánh cách chi tiết đã trở nên cái bẫy cho nhiều tín đồ thuộc linh. Thật sự không có điều gì gây thiệt hại cho các tín đồ cho bằng việc giải thích Kinh Thánh cách chi tiết. Ở đây, tôi đang nói đến những tín đồ thuộc linh. Chúng ta luôn luôn cho rằng hễ khi nào mình tìm được hai câu Kinh Thánh tương tự thì có thể giải thích chúng cách chi tiết. Không. Không có điều đó! Ngày nay, trước hết, chúng ta phải học biết một bài học rồi sau đó mới nghiên cứu nó. Trước khi nghiên cứu bài học, chúng ta phải học tập bài học và biết cách phụng sự Đức Chúa Trời. Trước hết chúng ta phải gặp gỡ Đấng Viết Sách rồi sau đó mới có thể đọc Lời Ngài. Trước hết chúng ta phải biết Ngài rồi mới có thể hiểu biết Sách của Ngài. Nếu đặt Kinh Thánh vào vị trí ưu tiên một, chúng ta sẽ bị thất bại. Vì vậy, từ đầu, chúng tôi muốn tuyên bố rằng chúng tôi không có ý định giải thích Kinh Thánh cách chi tiết ở đây, trái lại, chúng ta đang học một bài học. Như vậy, chúng ta dùng hai đoạn Kinh Thánh này để công bố những gì chúng ta lẽ ra phải kinh nghiệm và những gì chúng ta đã kinh nghiệm.

Ê-xê-chi-ên 44:11, 15-16 chép: “Dầu vậy, chúng nó sẽ hầu việc trong Nơi Thánh Ta, làm người giữ cửa nhà, sẽ phục vụ nhà [Chúa], sẽ vì dân mà giết của lễ thiêu và sinh tế, sẽ đứng trước mặt dân đặng phục vụ chúng... Nhưng các thầy tế lễ họ Lê-vi, con cháu của Xa-đốc, là những người coi giữ Nơi Thánh Ta khi con cái Y-sơ-ra-ên lầm lạc cách xa Ta, những người đó sẽ đến gần Ta để phụng sự Ta, sẽ đứng trước mặt Ta để dâng mỡ và huyết cho Ta, Chúa Đức Chúa Trời phán vậy. Chúng sẽ vào Nơi Thánh Ta, đến gần nơi bàn Ta để phụng sự Ta, và giữ điều Ta bảo”. Anh em thấy câu 11 rất khác với câu 15 và 16. Có một sự khác biệt cơ bản giữa hai phần này. Câu 11 nói về sự phục vụ nhà [Chúa]. Các câu 15 và 16 nói về việc phụng sự “Ta”, tức là phụng sự Đức Giê-hô-va. Trong tiếng Hê-bơ-rơ, cùng một chữ phục vụ (hay phụng sự) được dùng trong cả hai câu này. Theo Đức Chúa Trời, có hai nhóm người Lê-vi. Mặc dầu tất cả đều là người Lê-vi thuộc về Đức Chúa Trời và cùng một chi phái, nhưng đa số chỉ xứng đáng phục vụ nhà [Chúa]. Tuy nhiên, có một thiểu số, không những là người Lê-vi, nhưng còn là các con trai Xa-đốc, có thể phụng sự “Ta”, tức là phụng sự Đức Giê-hô-va.

Các anh chị em ơi, anh chị em có biết phục vụ nhà [Chúa] và phụng sự Đức Giê-hô-va là gì không? Anh chị em có biết sự khác biệt giữa hai loại phục vụ này không? Nhiều người nói không có gì tốt hơn là phục vụ nhà [Chúa]! Dường như họ nói: “Anh em thấy tôi đang làm hết sức mình để mở rộng công tác, chiến đấu cho vương quốc, làm việc trong danh Chúa, mang trách nhiệm giúp đỡ Hội thánh, và tha thiết cố gắng làm nô lệ cho các anh em. Tôi làm hết sức mình để giúp đỡ các anh chị em. Tôi hối hả đi từ nơi này đến nơi khác để làm cho Hội thánh phát triển và công tác thành công”. Nhiều người cảm thấy tuyệt vời nếu có thể cứu tội nhân và mời họ gia nhập Hội thánh, qua đó làm cho số người trong Hội thánh tăng lên. Nhưng tôi xin nói đó chỉ là phục vụ nhà [Chúa]. Theo [quan điểm của] Đức Chúa Trời, bên cạnh sự phục vụ này, có một loại phục vụ khác. Theo mắt Đức Chúa Trời, không những chỉ có sự phục vụ nhà [Chúa], mà còn có một chức vụ tốt hơn. Chúng ta không những đang phục vụ trước mặt Chúa nhưng cũng phụng sự Chúa. Ở đây, không những có sự phục vụ nhà [Chúa], nhưng cũng có sự phụng sự trước bàn [của Chúa] nữa. Chúng ta không những phục vụ trước mặt Chúa mà chúng ta còn phụng sự Chúa. Đó là một vấn đề rất khác biệt. Hai điều này vô cùng khác nhau. Không có sự tương đồng giữa hai điều này.

Nếu anh em biết sự khác biệt ở đây, anh em sẽ thấy điều Chúa đang theo đuổi và điều Ngài luôn luôn tìm kiếm là gì. Anh chị em ơi, xin đừng hiểu lầm. Phụng sự Chúa không có nghĩa là anh chị em xao lãng nhà [Chúa]. Trái lại, những gì tôi đang muốn nói là không những có sự phục vụ [nhà] Chúa, mà còn có một điều sâu hơn, đó là phụng sự Chúa. Có nhiều người chỉ biết cách phục vụ nhà [Chúa], nhưng không biết phụng sự Chúa.

Tôi xin hỏi anh em vài câu hỏi. Anh em ơi, anh em đang rao giảng phúc âm để làm gì? Anh em ao ước giúp cho công tác được thành công, nhưng điều đó thật sự để làm gì? Anh em hối hả đi từ nơi này đến nơi khác để lao khổ, nhưng thật sự để làm gì? Tôi đặc biệt muốn nói với anh chị em đồng công. Anh chị em thật sự đang làm gì đây? Anh chị em hi vọng có thêm nhiều người nghe phúc âm phải không? Tôi chỉ đề cập đến những điều tốt. Tôi sẽ không nhắc đến những điều thuộc tiêu chuẩn thấp kém hơn. Chắc chắn giảng phúc âm là tốt. Cứu tội nhân và giúp các anh chị em tiến bộ cũng là điều tốt. Chắc chắn anh chị em đã hết sức trung tín rao giảng và làm cho các tín đồ trở nên hoàn hảo. Tuy nhiên, nếu mắt anh chị em chỉ chăm vào các tín đồ, thì đó là phục vụ nhà [Chúa]. Vì anh chị em phục vụ trước mặt người ta, anh chị em đang phục vụ họ, chứ không phải phụng sự Chúa. Điều này không có nghĩa là những ai phụng sự Chúa sẽ không làm những điều đó. Những người phụng sự Chúa cũng làm những điều đó, nhưng mục tiêu duy nhất của họ là vì Chúa. Họ hoàn toàn quí con người vì cớ Chúa. Vì vậy, họ không chỉ tập trung nơi con người. Nếu anh chị em bước vào sự hiện diện của Chúa, chỉ tập trung nơi chính Ngài, tự phát anh chị em cũng phục vụ các tín đồ. Đó là sự khác biệt lớn lao.

Trong những phần sau đây, chúng ta sẽ thấy sự khác biệt cơ bản giữa việc phụng sự Chúa và phục vụ nhà [Chúa]. Sau đó chúng ta sẽ thấy làm thế nào để phụng sự Chúa và làm thế nào để phục vụ nhà [Chúa]. Cuối cùng, chúng ta sẽ thấy những điều kiện của một người phụng sự Chúa. Đó là ba vấn đề chúng tôi sẽ đề cập.

I. SỰ KHÁC BIỆT GIỮA PHỤC VỤ NHÀ CHÚA VÀ PHỤNG SỰ CHÚA

Chúng ta cần phải thấy rõ rằng về bề ngoài, phục vụ nhà Chúa và phụng sự Chúa không khác nhau nhiều. Anh em có thể tận tâm giúp đỡ các thánh đồ, siêng năng cứu tội nhân, và lao khổ nhiều trong công tác quản trị Hội thánh. Trên hết, có thể anh chị em hết lòng khuyên lơn người khác đọc Kinh Thánh và cầu nguyện. Có thể anh em đã chịu khổ nhiều và đã bị bắt bớ. Anh chị em có thể làm mọi sự. Nhưng có một câu hỏi cơ bản: Động cơ của những việc làm ấy là gì? Vấn đề tùy thuộc vào việc Chúa có chiếm chỗ ưu tiên trong lòng anh chị em không. Khi thức dậy vào lúc sáng sớm để phục vụ các anh chị em khác, anh chị em có nói: “Chúa ôi, hôm nay con lại làm điều này vì cớ Ngài” không? Hay trước hết anh chị em nhớ rằng đây là nhiệm vụ của mình, và làm việc vì mình cần phải làm? Nếu như vậy là hoàn toàn vì nhu cầu chứ không phải vì Chúa. Anh em chỉ thấy các anh em của mình, chứ không thấy Chúa. Động cơ của anh em nói lên toàn bộ tình trạng của anh em. Tình trạng của anh em tùy thuộc nơi động cơ thúc đẩy anh em làm việc.

Tôi xin hết sức thẳng thắn nói với anh em rằng: công việc có những lãnh vực rất hấp dẫn đối với xác thịt. Anh em ơi, chúng ta hãy lấy một người kia có bản chất rất năng động làm thí dụ. Bản chất thiên nhiên của anh ấy là nói nhiều. Nếu anh em mời anh ấy đi về miền quê để giảng phúc âm, chạy từ làng này qua làng khác, nói ở nơi này, giảng ở nơi kia, anh ấy sẽ rất vui. Theo anh em nghĩ, vì sao anh ấy làm điều đó? Anh ấy vốn là một người năng động, thích nói. Tôi có thể nói thẳng với anh em, anh ấy không đang làm điều đó vì Chúa, bởi vì nhiều lúc anh ấy không thể làm những điều mình không thích, cho dầu Chúa thật sự muốn anh ấy làm những điều đó. Theo bản chất mình, anh ấy thích rao giảng phúc âm, cho nên rất vui vẻ làm và cảm thấy mình đang phụng sự Chúa. Thật ra, anh ấy đang phục vụ nhà [Chúa]. Anh chị em ơi, ở đây có một sự khác biệt rất lớn! Trong công việc Chúa, có những lãnh vực rất thích thú, mạo hiểm, hấp dẫn đối với xác thịt! Khi anh em rao giảng, nhiều người tụ tập để nghe anh em. Khi anh em đọc một đoạn Kinh Thánh, mọi người nhận xét anh em đọc rất tốt. Khi anh em rao giảng phúc âm, nhiều người được cứu qua anh em. Những việc ấy thật đáng yêu và hấp dẫn đối với anh em. Hãy xét xem làm những việc đó thích thú biết bao.

Nếu tôi đang làm việc nhà, bận rộn từ sáng đến tối, nếu tôi là một công nhân nhà máy, nghe tiếng máy từ sáng đến tối, nếu tôi là một nhân viên văn phòng, lo việc giấy tờ và thư từ từ sáng đến tối, hay nếu tôi là một người giúp việc, lo dọn bàn, lau nhà, nấu nướng cho người nào đó từ sáng đến tối, tôi có thể cho những việc ấy là vô nghĩa! Nhưng nếu tôi được thoát khỏi những việc đó để làm công việc Chúa, thì tốt đẹp biết bao! Một chị em có thể nghĩ rằng ở nhà làm vợ, chăm sóc con cái và làm mọi việc nhà thật là buồn tẻ! Nếu chị em ấy có thể được tự do để nói về những vấn đề thuộc linh ở nơi này và nói về những điều của Chúa ở nơi kia thì tốt biết bao! Nhưng đó là sự hấp dẫn của xác thịt chứ không phải thuộc linh. Đó chỉ là vì bản ngã ưa thích mà thôi.

Nguyện chúng ta thấy rằng nhiều công lao và sự phục vụ trước mặt Đức Chúa Trời không phải là phụng sự Ngài. Kinh Thánh cho chúng ta biết có một nhóm người Lê-vi bận rộn phục vụ, nhưng họ chỉ phục vụ nhà [Chúa], không phải phụng sự Đức Chúa Trời. Phục vụ nhà Chúa rất giống phụng sự Chúa. Bên ngoài hầu như không có gì khác biệt. Những người Lê-vi ấy ở trong nhà chuẩn bị của lễ thù ân (bình an) và của lễ thiêu. Đó là một công việc tuyệt vời. Giả sử một người Y-sơ-ra-ên muốn thờ phượng Đức Chúa Trời và dâng một của lễ thù ân và của lễ thiêu, nhưng người ấy không thể lôi theo bò hay chiên vào. Người Lê-vi sẽ giúp anh kéo súc vật vào và giết chúng. Thật là tốt đẹp! Họ giúp người khác đến gần Chúa và biết Chúa! Ngay cả ngày nay, thật là một công việc tuyệt vời khi chúng ta dẫn dắt một tội nhân quay về hay giúp đỡ một tín đồ tiến lên. Trong khi người Lê-vi làm việc, họ rất bận rộn và toàn thân họ đổ mồ hôi. Họ giúp đỡ người khác thực hiện việc dâng hiến chiên và bò. Cả của lễ thù ân lẫn của lễ thiêu đều tượng trưng cho Đấng Christ. Điều này có nghĩa là họ dốc đổ năng lực của mình để đem người khác đến với Chúa. Thật kỳ diệu khi một người nào đó được dẫn dắt đến với Chúa. Chúng ta biết của lễ thù ân liên quan đến mối liên hệ giữa một tội nhân với Chúa, và của lễ thiêu liên quan đến mối liên hệ giữa một tín đồ với Chúa. Của lễ thù ân nói lên việc một tội nhân được kéo đến gần Chúa, trong khi của lễ thiêu chỉ về sự dâng mình của một tín đồ. Trong công việc của người Lê-vi, không những các tội nhân được đem đến để tin Chúa, nhưng các tín đồ cũng được hướng dẫn dâng mình cho Chúa. Công tác này tuyệt vời biết bao. Đó không phải là công việc giả dối, đó là công việc chân thật. Đức Chúa Trời biết công việc của họ. Họ thật sự giúp đỡ người khác dâng của lễ thù ân và của lễ thiêu. Họ thật sự cứu giúp con người, và lao khổ rất nhiều. Tuy nhiên, Đức Chúa Trời nói rằng họ không phụng sự Ngài.

Anh chị em ơi, xin nhớ rằng phụng sự Chúa sâu xa hơn dẫn người ta đến với Chúa. Phụng sự Chúa cũng sâu hơn nhiều so với việc dẫn dắt các tín đồ đến chỗ dâng chính mình cho Chúa. Phụng sự Chúa là đi một bước sâu xa hơn việc dẫn dắt người ta đến với Chúa và dẫn dắt các tín đồ dâng mình cho Chúa. Theo cái nhìn của Đức Chúa Trời, dẫn dắt người ta đến với Chúa và hướng dẫn các tín đồ dâng mình cho Chúa chỉ là phục vụ nhà [Chúa]. Phụng sự Chúa là điều sâu hơn. Anh em thấy gì trước mặt Đức Chúa Trời? Có phải anh em chỉ thấy nhu cầu cứu rỗi của tội nhân? Anh em chỉ thấy nhu cầu giúp các tín đồ tiến lên? Hay anh em thấy một điều gì sâu hơn? Tôi không ở đây để cứu tội nhân, tôi cũng không ở đây để giúp đỡ các tín đồ. Anh em có thể nói như vậy không? Tôi rất sợ rằng nhiều người sẽ nói: “Nếu cứu tội nhân và giúp đỡ các tín đồ không phải là công việc của tôi, thì tôi làm gì? Tôi sẽ không có gì để làm cả”. Các bạn ơi, ngoài những điều ấy, bạn có công việc gì khác không? Đối với nhiều người, đó là tất cả những gì họ có. Nhiều người nói: “Nếu không làm công việc giúp đỡ và cứu người, thì tôi làm gì?” Ngoài những điều ấy, họ không có gì để làm. Công việc của họ bị giới hạn trong [việc phục vụ] nhà [Chúa]. Nếu anh em lấy đi những điều ấy, họ sẽ không còn gì để làm cả.

Anh chị em ơi, nếu anh chị em biết gánh nặng trong lòng tôi, anh chị em sẽ biết mục tiêu của Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời không theo đuổi sự phục vụ sống động bề ngoài. Đức Chúa Trời không theo đuổi sự cứu rỗi tội nhân. Đức Chúa Trời không tìm kiếm việc có thêm người hay giúp đỡ các tín đồ để họ thuộc linh hơn, tiến bộ hơn. Đức Chúa Trời chỉ có một mục tiêu: có được những con người tuyệt đối thuộc về “Ta”. Nói cách khác, Ngài muốn chúng ta ở trước sự hiện diện “của Ta” và phụng sự “Ta”. Mục tiêu duy nhất của Đức Chúa Trời không phải là nhiều điều, mà là “Ta”.

Tôi xin nói lại, tôi không sợ làm buồn lòng người ta. Điều tôi sợ nhất là nhiều người sẽ ra đi rao giảng phúc âm để giúp đỡ người ta, cứu tội nhân, làm cho các tín đồ hoàn hảo, nhưng không phải là phụng sự Chúa! Mục tiêu của nhiều điều gọi là các chức vụ phụng sự Chúa không gì khác hơn là phục vụ sở thích và niềm vui của chính mình. Họ không chịu nổi tình trạng bị hạn chế. Họ đầy năng lực, phải chạy quanh và năng động để được hạnh phúc! Mặc dầu bề ngoài họ đang phục vụ tội nhân và các anh em, nhưng bên trong họ đang phục vụ xác thịt mình! Nếu không làm như vậy, họ không vui mừng. Thật ra họ hoàn toàn không theo đuổi niềm vui của Chúa. Dường như tôi đang làm anh em khó chịu, nhưng đây là sự thật. Xin nhớ rằng có nhiều lãnh vực trong công việc Chúa thu hút chúng ta một cách thiên nhiên. Tuy nhiên điều đó thật gây thiệt hại cho chúng ta. Khi thấy một điều nào đó trong công việc Chúa tự nhiên hấp dẫn, chúng ta ra đi làm điều đó! Thật là đáng thương! Vì lý do ấy, chúng ta phải cầu xin Đức Chúa Trời ban ân điển để chúng ta biết thế nào là phụng sự Chúa và phục vụ nhà [Chúa].

Tôi có một người bạn rất yêu dấu hiện đã về với Chúa. Chị thuộc về Chúa, và tôi rất yêu mến chị trong Chúa. Một ngày kia chúng tôi cùng cầu nguyện trên núi, và sau đó chúng tôi đọc Lời Chúa trong Ê-xê-chi-ên chương 44. Chị lớn tuổi hơn tôi nhiều, cho nên chị nói: “Cậu bé ơi, cách đây hai mươi năm, chị từng đọc khúc Kinh Thánh này”. Tôi hỏi chị cảm thấy thế nào sau khi đọc phân đoạn ấy. Chị nói: “Khi đến với phân đoạn này, chị lập tức gấp Kinh Thánh lại, quì xuống và cầu nguyện: ‘Chúa ôi, xin cho con phụng sự Ngài. Xin đừng để con phục vụ nhà Chúa’ ”. Anh chị em ơi, tôi vẫn chưa quên sự kiện này và tôi sẽ không bao giờ quên. Mặc dầu chị đã qua đời, tôi vẫn luôn luôn nhớ lời chị: “Chúa ôi, xin cho con phụng sự Ngài. Xin đừng để con phục vụ nhà Chúa”. Chúng ta có thể cầu nguyện như vậy không? “Chúa ôi, con muốn phụng sự Ngài. Con không muốn phục vụ nhà Ngài”.

Tôi rất sợ nhiều người ham muốn một điều gì đó của Đức Chúa Trời nhưng không muốn chính Đức Chúa Trời. Nhiều người nghĩ rằng cứu hồn người là điều quan trọng hơn hết, và họ bỏ cả nghề nghiệp để làm điều này. Các chị em có gia đình không muốn chăm sóc việc nhà, các chị em độc thân bỏ qua mối ưu tư của họ về hôn nhân, và những người có công việc làm ăn thì không muốn đi làm. Họ nghĩ rằng tiếp tục làm những gì họ đang làm là điều vô nghĩa. Họ cho rằng thật tẻ nhạt khi đi làm, chăm sóc gia đình, phục vụ và học tập. Họ nghĩ rằng thật tuyệt vời nếu họ được tự do để rao giảng phúc âm. Nhưng các bạn ơi, chỉ có hai câu hỏi: Có phải các bạn đang phụng sự Đức Chúa Trời? Hay các bạn đang phục vụ nhà Chúa?

II. LÀM THẾ NÀO ĐỂ PHỤC VỤ NHÀ CHÚA VÀ LÀM THẾ NÀO ĐỂ PHỤNG SỰ CHÚA

Nhiều người thích vận dụng bắp thịt của mình làm lụng ở bên ngoài bằng cách giết chiên bò, họ có thể sử dụng sức mạnh và năng lực xác thịt. Tuy nhiên, nếu anh em mời họ đến một nơi yên tịnh, quạnh hiu, là nơi không ai thấy họ thì họ không thể làm được. Nơi Thánh là một chỗ vô cùng mờ tối. Trong đó chỉ có bảy ngọn đèn dầu ô-liu không sáng bằng bảy ngọn nến! Nhiều người cho sự phụng sự Chúa bên trong đền thờ không thú vị. Nhưng đó là nơi Chúa muốn chúng ta có mặt. Tại đó yên tịnh và mờ tối, không có những đám đông người. Tuy nhiên, đó chính là nơi một người tìm được sự phụng sự thật dành cho Chúa. Anh em ơi, chúng ta không thể tìm được một đầy tớ thật của Đức Chúa Trời hay một người phụng sự Chúa thật nếu người đó không phụng sự theo cách ấy.

Bây giờ chúng ta hãy xem những người Lê-vi đang làm gì. Họ đang giết chiên bò bên ngoài nhà. Người ta có thể thấy anh em ở một nơi như vậy; tại đó công việc rất rõ ràng. Những người khác sẽ khen ngợi anh em rằng anh em tuyệt vời và mạnh mẽ vì anh em đã giết nhiều chiên bò rồi cột chúng vào bàn thờ. Nhiều người xúc động trước những thành tựu bề ngoài của công tác.

Nhưng sự phụng sự Chúa bao hàm điều gì? Câu 15 nói rất rõ: “Nhưng các thầy tế lễ họ Lê-vi, con cháu của Xa-đốc, là những người coi giữ Nơi Thánh Ta khi con cái Y-sơ-ra-ên lầm lạc cách xa Ta, những người đó sẽ đến gần Ta để phụng sự Ta, sẽ đứng trước mặt Ta để dâng mỡ và huyết cho Ta, Chúa Giê-hô-va phán vậy”. Nền tảng của sự phụng sự Chúa, đòi hỏi cơ bản để phụng sự Chúa, là đến gần Chúa. Đó là dạn dĩ đủ để đến trước mặt Ngài, để ngồi cách vững vàng trước mặt Ngài và đứng trước mặt Ngài. Anh em ơi, chúng ta có biết cách đến gần Chúa không? Chúng ta thường thấy mình phải miễn cưỡng lê bước vào sự hiện diện của Ngài biết bao! Nhiều người thật sự sợ bị bỏ một mình trong một căn phòng tối. Họ sợ ở một mình và không thể chịu nổi tình trạng đóng cửa ở trong phòng một mình. Ngay cả nhiều khi ở trong phòng, mà lòng họ vẫn lang thang ở bên ngoài, và họ không thể đến gần Chúa được. Họ không thể ở một mình và yên lặng học tập cầu nguyện trước mặt Ngài. Nhiều người rất vui vẻ làm việc, hòa nhập vào đám đông, và ngay cả rao giảng cho người ta. Nhưng bao nhiêu người thật sự có thể đến gần Đức Chúa Trời trong Nơi Chí Thánh? Nhiều người không thể đến gần Đức Chúa Trời ở bên trong đền thờ thiếu ánh sáng, yên tịnh và quạnh hiu ấy. Tuy nhiên, không ai có thể phụng sự Ngài mà không đến gần Ngài. Không ai có thể phụng sự Chúa mà không đến gần Ngài trong sự cầu nguyện. Quyền năng thuộc linh không phải là quyền năng rao giảng, mà là quyền năng cầu nguyện. Anh em cầu nguyện bao nhiêu là điều cho thấy anh em thật sự sở hữu bao nhiêu sức mạnh bên trong. Không có vấn đề thuộc linh nào đòi hỏi nhiều sức mạnh hơn là sự cầu nguyện. Chúng ta có thể đọc Kinh Thánh mà không cần dùng nhiều năng lực. Tôi không có ý nói rằng đọc Kinh Thánh không liên quan gì đến sự cố gắng, nhưng đây là một điều tương đối dễ làm. Chúng ta có thể rao giảng phúc âm mà không mất nhiều năng lực, và có thể giúp đỡ các anh em mà không sử dụng nhiều năng lực thuộc linh. Trong việc phát ngôn [cho Chúa], một người có thể dựa vào trí nhớ của mình để làm công tác ấy. Nhưng để đến với Đức Chúa Trời và quì trước mặt Ngài một giờ đồng hồ, một người cần phải dùng đến sức mạnh của toàn bản thể mình. Thật ra, nếu không hết sức cố gắng như vậy, chúng ta không thể duy trì công việc ấy, chúng ta sẽ không thể kiên trì. Mỗi một người phụng sự Chúa đều biết sự quí báu của những giờ phút ấy: sự ngọt ngào khi thức dậy lúc nửa đêm, dành một giờ cầu nguyện trước khi đi ngủ lại, và cảm giác kỳ diệu khi thức dậy thật sớm để cầu nguyện một giờ. Trừ phi chúng ta đến gần Đức Chúa Trời, chúng ta không thể phụng sự Ngài. Chúng ta không thể vừa phụng sự Đức Chúa Trời, đồng thời vừa đứng ở đằng xa. Các môn đồ có thể theo Chúa xa xa, nhưng không ai trong số những người theo Ngài như vậy có thể phụng sự Ngài. Chúng ta có thể theo Chúa xa xa cách bí mật, nhưng không thể phụng sự Ngài như vậy. Bên trong đền thờ là nơi duy nhất chúng ta có thể phụng sự Ngài. Anh em có thể đến gần người ta ở sân ngoài (hành lang), nhưng chỉ có thể đến gần Đức Chúa Trời ở bên trong đền thờ. Thật ra, những ai giúp đỡ Hội thánh và có thể làm một điều gì đó là những người ở gần Đức Chúa Trời. Nếu lao khổ trước mặt Đức Chúa Trời chỉ vì các anh chị em, thì công tác ấy nghèo nàn biết bao.

Nếu muốn phụng sự Chúa, chúng ta phải đến gần Ngài. Trước mặt Đức Chúa Trời, chúng ta cần phải có một tình trạng ra sao? “Họ... sẽ đứng trước mặt Ta” (c.15). Đối với tôi, dường như chúng ta luôn luôn muốn di chuyển, như thể đứng yên là một điều không thể làm được. Chúng ta không thể đứng yên. Nhiều anh chị em cực kỳ bận rộn. Có nhiều điều trước mặt họ, và họ cảm thấy mình phải liên tục di chuyển. Nếu anh em yêu cầu họ đứng yên và chờ đợi một chút, họ không thể làm được. Nhưng tất cả những người thuộc linh đều biết thế nào là đứng trước mặt Đức Chúa Trời.

Đứng có nghĩa là gì? Có nghĩa là chờ đợi một mạng lịnh, chờ đợi Chúa phán ra ý muốn của Ngài. Vô số công tác đã được thiết lập. Tôi không nói về công việc trong nhà máy và văn phòng. Các Cơ Đốc nhân cần phải tuyệt đối trung tín với chủ của mình trên đất. Chúng ta phải rất trung tín phục vụ những ông chủ trên đất của mình. Nhưng khi bàn đến công tác thuộc linh, chúng ta cần một điều gì đó hơn là chỉ làm việc hiệu quả. Tôi đặc biệt nói với tất cả những anh em đồng công. Anh em ơi, công việc của anh em hoàn toàn được sắp đặt rồi phải không? Nó có được thực hiện cách hiệu quả không? Anh em không thể đứng yên và chờ một chút sao? Có phải nhiều công việc của anh em đã được sắp đặt và liệt kê theo thứ tự? Có phải anh em làm việc một cách có phương pháp theo bản đã được liệt kê không? Anh em có hoàn tất mọi việc không? Anh em ơi, anh em có thể chờ đợi thêm ba ngày nữa không? Anh em có thể đứng yên một lúc và đừng di chuyển không? Đó là đứng trước mặt Chúa. Tất cả những ai không biết cách đến gần Chúa chắc chắn sẽ không thể phụng sự Ngài. Tương tự như vậy, những ai không biết cách đứng trước mặt Chúa chắc chắn không thể phụng sự Ngài. Họ không thể nào phụng sự Chúa được. Anh em ơi, một đầy tớ không nên chờ nghe lệnh trước khi làm bất cứ việc gì sao?

Tôi xin nhắc lại. Vì đây là vấn đề thuộc linh, tôi không ngại lặp lại. Chỉ có hai loại tội trước mặt Đức Chúa Trời. Một là nổi loạn chống lại mạng lịnh của Đức Chúa Trời. Nếu Ngài ra lệnh và anh em từ chối không làm, đó là tội. Nhưng có một loại tội khác, đó là làm một điều gì đó mà Chúa không ra lệnh. Tội thứ nhất là tội nổi loạn, còn tội kia là tội tự phụ. Tội thứ nhất là bỏ qua những gì Chúa đã phán, tội thứ hai là làm những gì Chúa không phán. Đứng trước mặt Chúa là cách giải quyết tội làm những gì Chúa không phán. Anh chị em ơi, có bao nhiêu công tác thuộc linh của anh chị em đã được thực hiện sau khi anh chị em sáng tỏ về ý muốn của Đức Chúa Trời? Có bao nhiêu người thật sự làm việc do nhận được mạng lịnh từ Chúa? Có lẽ anh em thực hiện do lòng nhiệt thành của mình hay vì anh em cho đó là việc tốt nên làm. Tôi xin nói với anh em rằng không có gì phá hoại ý muốn của Đức Chúa Trời hơn là những điều tốt. Những điều tốt cản trở Đức Chúa Trời nhiều nhất. Chúng ta có thể dễ dàng nhận ra rằng là những Cơ Đốc nhân, chúng ta không nên tham gia vào những điều gian ác, ô uế và đầy dục vọng, đó là những điều không thể chấp nhận được. Vì vậy mà những điều này không thể cản trở mục đích của Đức Chúa Trời được. Những điều ngăn trở mục đích của Đức Chúa Trời là những điều tốt, những điều tương tự với mục đích của Ngài. Chúng ta có thể nghĩ rằng một điều nào đó không xấu và không còn điều gì tốt hơn, rồi chúng ta làm mà không hỏi xem đó có phải là ý muốn của Đức Chúa Trời không. Những điều tốt là kẻ thù lớn nhất của Đức Chúa Trời. Thật vậy, mỗi khi chúng ta nổi loạn với Đức Chúa Trời, ấy là vì chúng ta cho rằng một điều gì đó là tốt và cứ tiến hành làm điều đó. Là con cái của Đức Chúa Trời, tất cả chúng ta đều biết mình không thể phạm tội và không nên làm điều xấu. Nhưng đã bao nhiêu lần chúng ta làm một điều gì đó chỉ vì lương tâm không cáo trách hay vì lương tâm nghĩ rằng làm như vậy cũng tốt?

Chắc chắn là những điều như vậy rất tốt. Nhưng chúng ta có đứng trước mặt Chúa không? Chúng ta cần đứng trước mặt Ngài. Đứng nghĩa là không bước đi hay chuyển động, có nghĩa là ở một chỗ, đứng yên và chờ lệnh của Chúa. Anh em ơi, đó là phụng sự Chúa. Việc giết chiên bò được thực hiện ở sân ngoài mỗi khi có người đem sinh tế đến dâng. Nhưng Nơi Chí Thánh rất biệt lập, không thấy bóng người nào. Trong Nơi Chí Thánh, không anh chị em nào có uy quyền trên chúng ta, cũng không có hội đồng nào quyết định cho chúng ta, hay một ủy ban có thẩm quyền nào giao nhiệm vụ cho chúng ta. Trong Nơi Chí Thánh, chỉ có một uy quyền chi phối chúng ta, đó là Chúa. Chúng ta chỉ làm những gì Chúa hướng dẫn mình, ngoài ra, chúng ta không làm gì cả. Anh em ơi, chúng ta có thật sự đứng được trước mặt Ngài không?

Nếu muốn phụng sự Chúa trong Nơi Chí Thánh, chúng ta phải dành thì giờ ở trước mặt Ngài và cầu nguyện nhiều hơn. Bằng không, chúng ta không đủ khả năng. Chúng ta cần cầu nguyện để được dẫn vào sự hiện diện của Đức Chúa Trời và đến gần Ngài. Như vậy, cầu nguyện là đứng trước mặt Đức Chúa Trời, đó là tìm kiếm ý muốn Ngài ở trước mặt Ngài. Tạ ơn Chúa vì mặc dầu không phải mọi tín đồ đều làm điều ấy, nhưng một số đang đứng trước mặt Chúa và đi theo Ngài tiến lên trong cuộc hành trình.

Để đứng trước mặt Chúa, cần phải “dâng cho Ta mỡ và huyết” (Êxc. 44:15). Chúng ta biết Đức Chúa Trời là thánh khiết và công chính trong Nơi Thánh, và Ngài vinh hiển trong Nơi Chí Thánh. Vinh quang của Đức Chúa Trời đầy dẫy Nơi Chí Thánh, sự thánh khiết và công chính của Ngài đầy dẫy Nơi Thánh. Huyết là vì sự thánh khiết và công chính, trong khi mỡ là vì vinh quang Ngài. Mỡ là để Đức Chúa Trời nhận được một điều gì đó, trong khi huyết là vì sự thánh khiết và sự công chính của Ngài. Chúng ta đều biết Đức Chúa Trời là thánh khiết và công chính, Ngài tuyệt đối không thể chấp nhận bất cứ ai tội lỗi. Nếu không có sự đổ huyết hay sự tha thứ tội lỗi, nếu con người không trả một giá vì tội lỗi mình, Đức Chúa Trời sẽ không bao giờ thỏa lòng. Vì vậy, cần phải có huyết. Không có cách nào đến gần Đức Chúa Trời nếu không có huyết. Trong thời Cựu Ước, con người bị gạt sang một bên, họ không thể đến với Đức Chúa Trời. Nhưng chúng ta có thể đến trước mặt Ngài vì chúng ta có huyết của Chúa. Không những vậy, chúng ta cũng phải dâng mỡ, có nghĩa là dâng điều gì phong phú nhất và tốt nhất. Chúng ta biết huyết giải quyết tội lỗi. Nhưng mỡ là để Đức Chúa Trời thỏa mãn. Mỡ là phần phong phú nhất và tốt nhất, làm thỏa lòng Đức Chúa Trời. Do đó, mỡ là vì vinh quang Ngài.

Tất cả những ai muốn đến gần Đức Chúa Trời để phụng sự Ngài phải đáp ứng sự thánh khiết, công chính và ngay cả vinh quang của Ngài. Toàn bộ Kinh Thánh cả Cựu Ước lẫn Tân Ước đều tập trung vào ba điều này: sự thánh khiết, công chính và vinh quang của Đức Chúa Trời. Vinh quang của Đức Chúa Trời liên quan đến chính Ngài, sự thánh khiết của Đức Chúa Trời liên quan đến bản chất của Ngài, và sự công chính của Đức Chúa Trời liên quan đến đường lối của Ngài. Nói cách khác, đường lối của Đức Chúa Trời là công chính, bản chất của Ngài là thánh khiết, và chính Đức Chúa Trời là vinh quang. Mỗi khi đến trước mặt Ngài, trước hết chúng ta phải nhận thức làm thế nào mình có thể đứng trước mặt Ngài. Đức Chúa Trời thì thánh khiết và công chính! Làm thế nào tội nhân như chúng ta gặp được Ngài? Chúng ta có thể gặp Ngài vì huyết có tại đây để tha thứ và tẩy sạch chúng ta khỏi tội lỗi mình. Kết quả là chúng ta có thể đến gần Ngài mà không có một sự xung khắc nào vì huyết Ngài đã tẩy sạch chúng ta khỏi mọi sự không công chính. Tuy nhiên, Ngài không những thánh khiết và công chính, mà tự trong chính mình, Ngài còn là vinh hiển nữa. Vì vậy, cần phải dâng mỡ, tức là dâng điều tốt nhất cho Đức Chúa Trời để Ngài thỏa lòng. Nói cách khác, huyết giải quyết mọi điều trong cõi sáng tạo cũ, và mỡ chỉ về mọi sự trong cõi sáng tạo mới. Huyết xua tan mọi sự của cõi sáng tạo cũ, để chúng ta không còn có nan đề liên quan đến sự thánh khiết và sự công chính. Mỡ thuộc về cõi sáng tạo mới, tượng trưng cho việc chúng ta dâng mình cho Đức Chúa Trời, để chúng ta không còn nan đề với vinh quang của Ngài.

Chúng ta không thể phụng sự Đức Chúa Trời nếu không biết sự chết và sự phục sinh. Sự chết không phải là giáo lý hay lý thuyết trong Kinh Thánh; sự chết tuôn đổ ra nhờ sự tin cậy chân thật nơi Ngài và nơi sự đổ ra của huyết không thể hư hoại của Ngài. Khi huyết không thể hư hoại của Ngài đổ ra, thì chúng ta cũng được đổ ra. Tạ ơn Chúa. Bây giờ Chúa của chúng ta không có huyết nữa. Ngài chỉ có một Thân thể bằng xương và thịt. Mọi sự thuộc về sự sống thiên nhiên đã đổ ra. Khi huyết Chúa đổ ra, mọi sự của sự sống thuộc hồn cũng đổ ra. Ngài thật sự đổ hồn của mình ra cho đến chết (Ês. 53:12). Đó là ý nghĩa của huyết. Sự đổ huyết ra là sự cất bỏ mọi điều thuộc thiên nhiên. (Chúng ta sẽ nói nhiều hơn về vấn đề này sau).

Nếu muốn phụng sự trước mặt Đức Chúa Trời, chúng ta cần đến gần Ngài, đứng trước mặt Ngài, và chờ đợi ý muốn Ngài. Xin hãy nhớ hai điều không thể thiếu này. Một mặt, chúng ta phải liên tục đổ “huyết của mình” ra, chúng ta cần liên tục nhận biết rằng mọi sự chúng ta có khi sinh ra và mất đi khi chết đi đều đã được đổ ra. Nhiều người hay hỏi tôi sự sống thiên nhiên thật sự là gì? Tôi thường trả lời rằng mọi sự đến khi chúng ta ra đời và ra đi khi chúng ta qua đời đều thuộc về sự sống thiên nhiên, mọi sự tồn tại giữa sinh và tử là sự sống thiên nhiên. Ngợi khen Chúa! Ngài đã đổ mọi sự thuộc về sự sống thiên nhiên của chúng ta ra. Nói cách khác, Ngài đã đổ ra mọi sự chúng ta có được và mọi sự đến qua sự ra đời của chúng ta. Khi Chúa đổ huyết ra, Ngài không những đổ chính sự sống của Ngài ra, nhưng cũng đổ sự sống của chúng ta ra nữa. Vì vậy, chúng ta phải liên tục đứng trên sự thật này và từ chối sự sống thuộc hồn. Anh chị em ơi, điều này hoàn toàn không phải giáo lý nhưng là một thực tại. Do đó mọi sự thuộc về sự sống thiên nhiên đã bị buông bỏ trước mặt Đức Chúa Trời. Anh chị em ơi, đó là mục tiêu chúng ta có thể đạt được vì trong Đấng Christ, mọi sự thuộc hồn đã bị đổ ra để ngày nay chúng ta có thể không còn bản ngã nữa. Tạ ơn Chúa, chúng ta có thể không có bản ngã vì Đấng Christ đã đổ bản ngã chúng ta đi khi Ngài đổ huyết ra. Tự mình, chúng ta không thể có điều này được, chúng ta không thể tự đóng đinh mình. Tạ ơn Chúa vì Con của Đức Chúa Trời đã hoàn thành sự kiện này. Nhờ Ngài chúng ta có thể chết, nhờ Ngài chúng ta có thể từ bỏ bản ngã mình. Nhưng chỉ chết không thì chưa đủ, vì sự chết chỉ là phương diện tiêu cực. Điều chúng ta nhấn mạnh trước mặt Đức Chúa Trời không những là sự chết mà còn là sự phục sinh. Khi Ngài sống lại, chúng ta ở trong Ngài. Trong Ngài, chúng ta trở nên cõi sáng tạo mới. Không những Ngài chết, mà Ngài còn sống lại giữa vòng những người chết. Ngài sống cho Đức Chúa Trời, vì vậy, tất cả những gì Ngài “là” đều để Đức Chúa Trời thỏa lòng chứ không vì chính Ngài. Anh chị em ơi, đó là những gì Đức Chúa Trời muốn bày tỏ cho chúng ta. Đó là ý nghĩa việc phụng sự Chúa. Chúng ta phải dâng cho Ngài mỡ và huyết.

Câu 16 chép: “Chúng sẽ vào Nơi Thánh Ta, đến gần nơi bàn Ta để phụng sự Ta và giữ điều Ta truyền bảo”. Câu này cho chúng ta biết có một nơi để phụng sự Chúa. Việc phụng sự Chúa ở bên trong đền thờ, là nơi ẩn giấu, yên tịnh, không phải nơi công cộng như sân ngoài. Anh chị em ơi, nguyện Ngài ban ân điển cho chúng ta để chúng ta không xem việc ở trong Nơi Thánh là điều phải chịu đựng. Thật ra, một ngày tại đó tốt hơn một ngàn ngày ở nơi khác. Tuy nhiên, chúng ta luôn luôn e sợ ở bên trong đền thờ. Ở sân ngoài tốt biết bao! Mọi người có thể nhìn thấy chúng ta tại đó. Ở sân ngoài tốt biết bao! Tại đó ai cũng biết chúng ta. Ở sân ngoài tốt biết bao! Chúng ta được nổi danh, không có sự tấn công hay sự vu khống ở đó, chỉ có sự chào đón và khen ngợi. Tuyệt vời biết bao! Nhưng Đức Chúa Trời muốn chúng ta ở bên trong đền thờ. Khi ở tại đó, những người khác có thể nói chúng ta biếng nhác và không làm gì cả. Thật ra, những gì được thực hiện tại đó cao cả vượt trổi công tác phục vụ loài người tại sân ngoài. Anh em có nghe người ta chỉ trích mình là nhỏ bé và hẹp hòi không? Anh em có nghe người ta nói anh em đã không làm điều này, điều kia không? Có lẽ những người khác nói rằng anh em quá biếng nhác và bỏ qua không làm nhiều điều. Nhưng anh chị em ơi, lòng chúng ta không hẹp hòi chi cả. Chúng ta không đang mong gì nơi con người và không muốn đứng tại cổng để nhiều người thấy mình. Chúng ta chỉ có một mục tiêu, đó là phụng sự Chúa trong Nơi Thánh. Anh chị em ơi, chúng ta không muốn phục vụ trong nhà [Chúa] vì hi vọng của chúng ta và nhiệm vụ của chúng ta lớn hơn việc đó. Không ai ở đây đầy “tham vọng” bằng Phao-lô. Ông có một “tham vọng”, đó là làm vui lòng Chúa. Những gì chúng ta tìm kiếm ở đây lớn hơn nhiều điều khác, và sự lao khổ của chúng ta ở đây lớn hơn sự lao khổ của những người làm những việc vĩ đại. Sự thật là lòng chúng ta rộng hơn bất cứ ai khác. Anh em ơi, đừng nghĩ rằng chúng ta quá nhỏ bé và hẹp hòi. [Lòng] chúng ta rất rộng lớn, vì chúng ta không chỉ phục vụ nhà [Chúa] nhưng cũng phụng sự Chúa nữa. Dĩ nhiên điều này không lớn lao theo mắt loài người. Anh chị em ơi, chúng ta thà để người khác phê phán mình còn hơn là chuyển động không theo ý muốn của Đức Chúa Trời. Ở đây chúng ta chỉ có hai vị trí: một là chúng ta chết và buông bỏ mọi sự thuộc cõi sáng tạo cũ; hai là chúng ta phục sinh và phụng sự Đức Chúa Trời, học tập đứng trước mặt Ngài, lắng nghe lệnh Ngài, và chờ đợi trong sự hiện diện của Ngài để phụng sự Ngài. Chúng ta không quan tâm điều gì khác. Anh chị em ơi, ý muốn của Đức Chúa Trời có đủ làm thỏa mãn anh chị em không? Phải chăng làm theo ý muốn Ngài là đã đủ cho chúng ta rồi? Ý muốn Ngài có tốt đủ cho chúng ta không? Hay là anh chị em còn theo đuổi điều gì khác? Tất cả kế hoạch của Đức Chúa Trời có tốt đẹp đủ cho anh chị em không? Anh chị em phải học tập phụng sự Ngài trong sự hiện diện của Ngài.

Vì thì giờ quá ngắn ngủi và chúng ta cũng phải bàn đến Lu-ca chương 17, nên tôi không thể chia sẻ chi tiết hơn. Trong phần trước, tôi muốn đề cập đến ba điều. Một là sự khác biệt giữa phục vụ nhà [Chúa] và phụng sự Chúa, điều thứ hai là phương cách phục vụ nhà Chúa và phương cách phụng sự Chúa, điều thứ ba là những điều kiện cần thiết và tình trạng của một người phụng sự Chúa. Bây giờ chúng ta hãy xem xét những điều kiện của một người phụng sự Chúa.

III. NHỮNG ĐIỀU KIỆN CỦA MỘT NGƯỜI PHỤNG SỰ CHÚA

Những ai phụng sự Đức Chúa Trời trước mặt Ngài phải mặc y phục bằng vải gai, đội mũ bằng vải gai trên đầu, mặc quần đùi bằng vải gai ngang hông. Toàn thân họ mặc y phục bằng vải gai. Câu 17 cũng nói họ không mặc y phục bằng len. Không ai phụng sự Chúa có thể mặc y phục bằng len. Trước mặt Đức Chúa Trời, không ai từng mặc y phục bằng len. Vì sao? Xin anh em đọc Ê-xê-chi-ên 44:18: “Chúng nó sẽ đội mũ bằng vải gai trên đầu, và mặc quần đùi bằng vải gai ngang hông, thứ vải nào hay đổ mồ hôi thì không mặc”. Phần Kinh Thánh này bày tỏ rằng tất cả những ai phụng sự Chúa không nên đổ mồ hôi. Mọi công việc đổ mồ hôi đều không đẹp lòng Đức Chúa Trời và bị Ngài từ chối. Đổ mồ hôi có ý nghĩa gì? A-đam là người đổ những giọt mồ hôi đầu tiên trên thế giới khi ông bị đuổi ra khỏi vườn Ê-đen. Sáng Thế Ký chương 3 cho chúng ta biết do tội của A-đam, Đức Chúa Trời trừng phạt ông bằng cách phán rằng: “Ngươi sẽ làm đổ mồ hôi trán mới có ăn”. Mồ hôi là kết quả của sự rủa sả. Do sự rủa sả của Đức Chúa Trời, đất ngưng sanh bông trái, do thiếu sự ban phước của Đức Chúa Trời, loài người cần phải nỗ lực, và điều này khiến họ đổ mồ hôi. Công việc đổ mồ hôi là công việc gì? Đó là công việc ra từ nỗ lực của con người, thiếu sự ban phước từ Đức Chúa Trời là Cha. Mọi người phụng sự Đức Chúa Trời tuyệt đối phải tránh những công việc đổ mồ hôi. Nhiều công tác đặt trước mặt Đức Chúa Trời đòi hỏi phải nỗ lực và chạy đôn chạy đáo mới hoàn thành được. Tất cả những ai phụng sự Đức Chúa Trời phải làm công tác không đổ mồ hôi. Mọi công tác của Đức Chúa Trời đều yên tịnh, không thành tựu do chạy quanh, nhưng do ngồi xuống. Mặc dầu bề ngoài một người có vẻ rất bận rộn, nhưng người ấy rất an nghỉ ở bên trong, mặc dầu bên ngoài nóng nảy, nhưng bên trong rất bình lặng. Công tác này được thực hiện do ngồi xuống. Đó là công tác không đổ mồ hôi! Mọi công tác thật trước mặt Đức Chúa Trời đều không phải tình cờ và không hoàn thành do nỗ lực của xác thịt. Tiếc thay, ngày nay rất nhiều công tác không thể thành tựu nếu không đổ mồ hôi. Thật đáng thương, vì ngày nay công tác không thể thành tựu nếu thiếu một người đặt kế hoạch, bảo trợ, đẩy mạnh, đề xướng, chạy đôn đáo, thúc giục, hô hào, và sử dụng lực con người cùng sức mạnh xác thịt. Thật là một điều đáng thương vì trong hầu hết mọi trường hợp, nếu không có mồ hôi, thì không có công tác. Xin anh em ghi nhớ rằng người ta được phép đổ mồ hôi ở sân ngoài. Khi giết chiên bò ở bên ngoài, hầu việc tội nhân, phục vụ các thánh đồ, đổ mồ hôi là điều được phép. Nếu anh em đang làm loại công việc đó, anh em có thể đổ mồ hôi tùy ý. Nhưng những ai phụng sự Chúa trong Nơi Thánh tuyệt đối không được đổ mồ hôi. Đức Chúa Trời không cần con người đổ mồ hôi. Chắc chắn, mọi công việc đều bận rộn, nhưng công việc của Đức Chúa Trời không cần sức mạnh xác thịt. Tôi không có ý nói không cần sức mạnh thuộc linh. Thật ra, khó có thể nói anh em cần bao nhiêu sức mạnh thuộc linh và phải chịu đựng bao nhiêu. Không ai bận tâm phân biệt giữa công việc thuộc linh và công việc xác thịt. Người ta kết luận rằng mọi công việc của Đức Chúa Trời không thể hoàn thành nếu thiếu sự chạy loanh quanh, dành thì giờ thảo luận, bàn cãi, thương lượng, đề xuất, tán thành và ủy quyền. Tuy nhiên, nếu anh em yêu cầu họ chờ đợi trước mặt Đức Chúa Trời và lắng nghe lời Ngài, thì họ không thể làm được vì xác thịt không thể làm điều đó được. Những công tác ấy đòi hỏi phải đổ mồ hôi.

Phương diện quan trọng hơn hết trong công tác thuộc linh là chúng ta đối với Đức Chúa Trời như thế nào. Trước hết chúng ta nên tiếp xúc với Đức Chúa Trời chứ đừng tiếp xúc với con người. Công việc của xác thịt thì khác, người đầu tiên họ tiếp xúc là con người. Do đó, nếu một công việc không thể hoàn thành vì thiếu con người, thì đó không phải là công việc của Đức Chúa Trời. Ở trong sự hiện diện của Đức Chúa Trời thật quí báu biết bao. Chúng ta phải đối diện với một mình Ngài. Chúng ta không ở dưng, trái lại, chúng ta đang làm một việc không đổ mồ hôi. Điều này nghĩa là gì? Nếu tiếp xúc với Đức Chúa Trời cách đúng đắn, chúng ta không cần đổ mồ hôi trước mặt loài người. Chúng ta có thể hoàn thành lượng công tác nhiều nhất với lượng sức lực nhỏ nhất. Lý do có rất nhiều sự quảng cáo, đẩy mạnh, đề nghị là vì người ta không cầu nguyện trước mặt Đức Chúa Trời. Tôi xin nói: mọi công tác thuộc linh chỉ được thực hiện trước mặt Đức Chúa Trời. Nếu chăm sóc công việc mình cách đúng đắn trước mặt Ngài, chúng ta sẽ không cần nhiều phương pháp. Những người khác sẽ tự nhiên hưởng ứng chúng ta và tự phát sẽ có kết quả. Đức Chúa Trời đang làm việc, không cần đến sức mạnh và mồ hôi của con người.

Anh chị em ơi, chúng ta phải thành thật xem xét chính mình trước mặt Đức Chúa Trời. Chúng ta hãy hỏi Ngài: “Chúa ôi, con có đang thật sự phụng sự Ngài hay phục vụ công tác? Chúa ôi, sự phục vụ của con dành cho nhà [Chúa] hay cho Chúa?” Nếu chúng ta đang đổ mồ hôi từ sáng đến tối, thì chúng ta chắc chắn có thể tự nhủ rằng mình đang phục vụ nhà [Chúa] chứ không phải chính Chúa. Nếu mọi công việc và sự lao khổ của chúng ta đáp ứng những nhu cầu bề ngoài, chúng ta có thể kết luận rằng mình đang phục vụ người ta chứ không phải phụng sự Đức Chúa Trời. Tôi không khinh dể những người như vậy, vì họ cũng đang làm công việc của Đức Chúa Trời. Cần có một số người giết chiên bò. Cần có một số người lãnh đạo và hướng dẫn người khác. Con dân Y-sơ-ra-ên cần một số người phục vụ họ. Nhưng Đức Chúa Trời ao ước một điều gì sâu xa hơn. Chúng ta nên cầu nguyện với Ngài rằng: “Đức Chúa Trời ơi, con nài xin Ngài giải cứu con để con không rơi vào lãnh vực phục vụ người ta”. Không phải chỉ có việc phục vụ người ta mà thôi. Anh chị em ơi, đã có quá nhiều người phục vụ người ta rồi. Tại sao chúng ta vẫn còn muốn góp phần vào đó? Đức Chúa Trời không cách nào đòi hỏi mọi người phụng sự Ngài. Ngài không thể làm như vậy vì nhiều người không bằng lòng phụng sự Ngài. Vì loài người không muốn, nên không thể phục hưng toàn thể Hội thánh và làm cho mọi người trở nên trung tín. Nhiều người thật sự được cứu và có sự sống của Đức Chúa Trời, nhưng họ chỉ muốn phục vụ người ta. Không cách nào thay đổi họ vì họ không muốn mất sự hào hứng ở bên ngoài. Họ sẽ không buông công việc ở bên ngoài, họ tập trung nơi lãnh vực công việc. Chắc chắn có một số người cần chăm sóc những việc ấy. Nhưng vấn đề là chúng ta có ở trong số những người tham dự vào những việc ấy không? Tôi hi vọng tất cả chúng ta đều nói với Chúa: “Đức Chúa Trời ôi, con muốn phụng sự Ngài. Con bằng lòng buông bỏ mọi công việc và từ bỏ mọi điều bề ngoài. Con muốn phụng sự Ngài và làm công tác thuộc linh. Con bằng lòng bỏ mọi sự bề ngoài. Con muốn bước vào bên trong, vào sâu hơn ở bên trong”.

Đức Chúa Trời không có cách nào yêu cầu tất cả người Lê-vi đến. Ngài chỉ chọn các con trai Xa-đốc. Vì sao? Vì khi dân Y-sơ-ra-ên quay khỏi đường lối Chúa và lìa bỏ Ngài, các con trai Xa-đốc vẫn coi giữ bên trong đền thờ. Họ thấy những gì ở bên ngoài không thể sửa chữa được, những gì ở bên ngoài đã đổ nát và bị ô uế. Vì vậy, họ lìa bỏ những gì ở ngoài và tập trung vào việc giữ cho bên trong đền thờ được thánh khiết. Anh chị em ơi, anh chị em có thể để cho những gì ở ngoài đổ nát không? Có lẽ anh chị em sẽ dùng gỗ để nâng đỡ nó, để sườn nhà không sập. Nhưng Chúa sẽ phán: “Ta không quan tâm những điều đó. Ta chỉ sẽ gìn giữ bên trong đền thờ của Ta và giữ một Nơi Thánh cho con cái Ta”. Cần có một nơi hoàn toàn biệt riêng và thánh hóa cho Ngài, một nơi người ta có thể phân biệt giữa những gì đúng đắn với những gì không đúng đắn. Đức Chúa Trời muốn giữ bên trong đền thờ của Ngài. Những gì ở ngoài đang sụp đổ, Đức Chúa Trời không có cách nào khác hơn là buông bỏ nó. Vì các con trai Xa-đốc đã làm những điều đó, nên Đức Chúa Trời lựa chọn họ. Thật ra, Đức Chúa Trời không thể giao tiếp với mọi người, nhưng Ngài muốn giao tiếp với anh em! Nếu anh em không muốn buông bỏ mọi điều ở bên ngoài, Đức Chúa Trời có thể đến với ai? Anh chị em ơi, tôi đứng trong sự hiện diện của Đức Chúa Trời mà nài khuyên tất cả anh em, Đức Chúa Trời đang tìm kiếm những người hoàn toàn phụng sự Ngài. Thật sự có quá nhiều người làm việc bề ngoài. Những người phụng sự Đức Chúa Trời ở bên trong lại quá ít. Đó là lý do vì sao Đức Chúa Trời đang kêu lên: “Ai sẽ hầu việc Ta trong Nơi Thánh Ta?”.

Ôi, tôi không thể nói quá nhiều về điều này. Tôi chỉ có thể nói rằng tôi rất vui thỏa khi đọc Công vụ chương 13: “Bấy giờ, Hội thánh tại địa phương An-ti-ốt có mấy tiên tri và giáo sư... Đang khi họ phụng sự Chúa và kiêng ăn, thì Thánh Linh phán rằng: Hãy biệt riêng Ba-na-ba và Sau-lơ cho Ta để làm công việc Ta đã gọi họ làm” (cc. 1-2). Đó là công tác của thời Tân Ước. Đó cũng là nguyên tắc độc nhất của công tác thời Tân Ước. Công tác của Thánh Linh chỉ có thể được bày tỏ ra khi chúng ta phụng sự Chúa. Chỉ khi chúng ta phụng sự Chúa, Thánh Linh mới sai một số người đi. Nếu chúng ta không đưa sự phụng sự Chúa lên hàng ưu tiên thứ nhất, mọi sự sẽ sai trật hết.

Công tác của Hội thánh tại An-ti-ốt bắt đầu trong thời gian họ phụng sự Chúa. Thánh Linh phán: “Hãy biệt riêng Ba-na-ba và Sau-lơ cho Ta để làm công việc Ta đã gọi họ làm”. Tôi xin nhắc lại, Đức Chúa Trời không muốn họ tình nguyện gia nhập quân đội của Ngài. Đức Chúa Trời không cần lính tình nguyện. Đức Chúa Trời chỉ có những người lính bị cưỡng bách hay tuyển mộ mà thôi. Chúng ta biết có hai loại lính trong quân đội: thứ nhất là những người tình nguyện gia nhập, và thứ hai là được xứ sở của họ tuyển mộ. Dựa trên chỉ thị của quốc gia mình, họ không có sự lựa chọn nào khác hơn là phải đi lính. Nhưng trong công tác của Đức Chúa Trời, chỉ có lính được tuyển mộ mà thôi, không có lính tình nguyện. Vì vậy, không ai có thể nói, vì họ thích nên họ đi rao giảng phúc âm, Đức Chúa Trời sẽ không dùng họ. Công tác của Đức Chúa Trời bị thiệt hại vô cùng do có quá nhiều lính tình nguyện. Họ không thể tuyên bố như Chúa đã tuyên bố: “Đấng đã sai Ta...” Anh chị em ơi, đây không phải là vấn đề không quan trọng. Công tác của Đức Chúa Trời không thể hoàn thành theo ý muốn của chúng ta. Công tác của Đức Chúa Trời hoàn toàn là công tác của Ngài. Chúng ta phải kiểm lại xem công tác này ra từ chúng ta hay ra từ sự kêu gọi của Chúa. Chúng ta phải tự hỏi xem mình đã tình nguyện gia nhập quân đội hay chúng ta đã được Đức Chúa Trời tuyển mộ. Tất cả những người lính tình nguyện sẽ không bền lâu, tất cả những người tự tiến cử mình sẽ không bền lâu vì Đức Chúa Trời chỉ muốn những người lính được Ngài tuyển mộ. Khi phụng sự Chúa, Phao-lô và Ba-na-ba không nói: “Chúng tôi sẽ ra đi rao giảng phúc âm. Nhưng Thánh Linh phán: “Hãy biệt riêng Ba-na-ba và Sau-lơ cho Ta để làm công việc Ta đã gọi họ làm”. Chỉ có Thánh Linh mới có uy quyền bổ nhiệm người ta vào công tác. Về vấn đề này, Hội thánh không có uy quyền gì cả. Tuy nhiên, trong các hội truyền giáo và các chiến dịch truyền giảng phúc âm, con người sai phái con người ra đi. Đức Chúa Trời không bao giờ cho phép một điều như vậy. Chúng ta chỉ nên phụng sự Chúa, chứ đừng phục vụ nhà Chúa. Đức Chúa Trời ao ước có những người trực tiếp phụng sự Ngài và nhận nhiệm vụ trực tiếp từ Thánh Linh.

Tôi xin nhắc lại, phụng sự Chúa không phải là bỏ hết mọi công việc bề ngoài. Phụng sự Chúa không phải là chấm dứt ra đi hầu việc trong các làng mạc. Điều tôi muốn nói là mọi công việc bề ngoài cần phải dựa trên việc phụng sự Chúa. Chúng ta tiến lên từ việc phụng sự Chúa, chứ không phải từ những ao ước riêng, là điều không có nền tảng trong sự phụng sự Chúa. Có một sự khác biệt lớn lao giữa hai điều này. Sự khác biệt này lớn hơn sự khác biệt giữa trời và đất. Tất cả những ai kinh nghiệm đều nhận biết rằng không có sự khác biệt nào lớn hơn giữa phụng sự Chúa và phục vụ nhà [Chúa].

Có một điều chúng ta cần phải biết về bức màn; chúng ta nên phụng sự Chúa trong Nơi Thánh. Nhưng ở bên kia bức màn, có một vấn đề khác cũng quan trọng y như vậy: “Vậy nên chúng ta hãy ra đến cùng Ngài ở ngoài trại quân mà mang sự lăng nhục của Ngài” (Hê. 13:13). Trọng tâm của sách Hê-bơ-rơ gồm có hai điều: bức màn và trại quân. Không những chúng ta cần phụng sự Đức Chúa Trời trong Nơi Thánh, mà chúng ta cũng cần ra khỏi trại quân. Chỉ khi nào chúng ta lìa trại quân để phụng sự Chúa, Ngài mới phán và dẫn dắt chúng ta, vào những lúc khác, Ngài sẽ không phán gì cả.

Chúng ta hãy xem những gì Lu-ca đã nói. Chúng ta hãy làm sáng tỏ điều này một lần nữa: Chúng ta không muốn giảng giải sách Lu-ca. Trái lại, chúng ta muốn tìm xem Chúa thật sự muốn nói gì qua phân đoạn Kinh Thánh này. Lu-ca 17:7-10 cho chúng ta biết cách sáng tỏ rằng Chúa không hài lòng với điều gì khác hơn là chính Ngài. Ngài không cần anh em và tôi, Ngài muốn chính Ngài. Thật là lạ lùng khi lời ở đây nói cách nghiêm khắc, dầu vậy, ai cũng thấy lời này rất quí báu. Ở đây có hai loại công tác; một là cày, hay chúng ta có thể thể nói đó là gieo. Hai là chăn chiên, hay chúng ta có thể gọi là nuôi dưỡng. Công tác gieo liên quan đến những người chưa tái sinh. Công tác chăn chiên liên quan đến những người đã sở hữu sự sống của Đức Chúa Trời. Do đó, một loại công tác liên hệ đến tội nhân, và loại kia liên hệ đến các tín đồ. Các công tác này làm cho những ai chưa tiếp nhận Chúa sẽ tiếp nhận Chúa và những ai đã tiếp nhận Chúa thì được nuôi dưỡng. Đó là công tác của các đầy tớ Chúa. Đó cũng là những gì chúng ta nên làm trong sự hiện diện của Đức Chúa Trời. Công tác này quan trọng và chúng ta phải làm hết lòng. Nhưng ở đây Chúa rất kỳ diệu. Ngài nói: “Ai trong các ngươi có đầy tớ đi cày hoặc đi chăn, ở ngoài đồng về, mà lại bảo nó rằng: Hãy đến ngồi ăn ngay đi chăng?” (Lu. 17:7). Như vậy có nghĩa là Ngài không làm như vậy. Nói cách khác, các đầy tớ là những Cơ Đốc nhân không được cho ăn sau khi họ làm xong công việc. Những người xác thịt sẽ nói: “Thật là một Ông Chủ cay nghiệt! Chúng tôi quá mệt mỏi sau khi cày cấy và chăn súc vật ngoài đồng. Bây giờ chúng tôi đã về đến nhà, Ông nên dọn thức ăn cho chúng tôi chứ”. Nhưng Chúa không giống như một ông chủ thế gian. (Sự khác biệt giữa chủ tớ thế gian được đề cập trong sách Cô-lô-se và Ê-phê-sô. Những gì được nói đến ở đây là cách đối xử mà Chúa mong chúng ta dành cho Ngài. Ở đây chỉ về mối liên hệ giữa chủ và tớ thuộc linh). Chúa không mời chúng ta ăn. Như vậy Ngài muốn điều gì? Câu 8 chép: “Trái lại [chủ] há không bảo nó rằng: (nghĩa là chắc chắn chủ sẽ bảo đầy tớ rằng) ‘Hãy dọn cho ta ăn tối, thắt lưng hầu việc ta’ ”. Đó là điều Chúa đang làm. Chúng ta luôn luôn tự nhủ: “Hôm nay tôi đã cày biết bao nhiêu mẫu đất và gieo biết bao nhiêu ký hạt giống. Sau nhiều ngày, nhiều tháng ít nhất sẽ có một mùa thâu hoạch gấp ba mươi hay sáu mươi lần. Hôm nay tôi dẫn rất nhiều chiên đến những đồng cỏ xanh tươi, đến một nơi nọ ở một miền kia, và chúng uống bên những dòng nước bình tịnh. Sau nhiều ngày giờ như vậy, những con chiên này sẽ lớn lên và mập mạnh. Đây thật là những công tác vĩ đại nhất. Thổ sản của đất có thể dùng làm thức ăn, sản vật của bầy chiên có thể dùng làm quần áo”. Chúng ta vui mừng và vui hưởng hạnh phúc từ sự lao nhọc của mình. Ý nghĩa của sự ăn uống là vui thỏa do hồi tưởng đến công việc chúng ta đã làm. Sau khi đạt được những thành quả đáng tự hào, chúng ta rất thường nghĩ về những điều đó thậm chí khi đang ngủ và “thưởng thức” chúng trong ký ức của mình. Ngay cả đang khi ăn chúng ta cũng nghĩ về chúng, cảm thấy tự hào và thỏa mãn. Chúng ta thường gợi lên trong tâm trí mình một điều gì đó và cảm thấy xúc động với những tư tưởng như vậy. Nhưng Chúa phán rằng mục tiêu của Ngài cho mọi công việc ấy, dầu là nuôi súc vật hay cày ruộng, không phải để làm cho chúng ta vui vẻ, để đem lại sự thỏa lòng cho chúng ta, hay để chúng ta đạt được một điều gì. Chắc chắn Chúa sẽ phán với chúng ta: “Hãy dọn cho Ta ăn tối, thắt lưng hầu việc Ta”. Chúng ta có thấy điều này không? Điều Chúa đòi hỏi là chúng ta phụng sự Ngài. Xin anh em nhớ rằng công tác ngoài đồng không thể so sánh với công việc trong nhà. Xin hãy nhớ rằng đất đai và gia súc không thể sánh với Chúa được. Chúa không nói: “Vì con đã lao khổ cực nhọc, cày bừa bao nhiêu ruộng đất, và nuôi nhiều súc vật, nên con không cần phụng sự Ta nữa, con có thể ăn, uống và vui vẻ”. Lời Chúa cho chúng ta biết cách Ngài đánh giá tầm quan trọng của công lao chúng ta và nhu cầu cần phụng sự Ngài của chúng ta. Ngài không để chúng ta yên chỉ vì chúng ta đã cày ruộng nuôi gia súc, và làm rất nhiều việc ở bên ngoài. Ngài không bảo rằng chúng ta không cần phụng sự Ngài. Chúa sẽ không làm như vậy. Ngài sẽ không bao giờ làm như vậy. Ngài không cho phép chúng ta bỏ qua việc phụng sự Ngài chỉ vì chúng ta quá bận rộn với công việc. Ngài không để cho sự lao khổ cướp mất phần chúng ta phụng sự Ngài. Chúng ta phải xem việc phụng sự Ngài là ưu tiên một vì phụng sự Chúa quan trọng hơn mọi sự cày bừa, nuôi dưỡng và làm việc.

Anh chị em ơi, chúng ta đang thật sự làm gì? Mục tiêu của chúng ta là gì? Có phải chúng ta chỉ quan tâm đến việc cày bừa và gieo trồng? Có phải chúng ta chỉ quan tâm đến việc rao giảng phúc âm để cứu tội nhân? Có phải chúng ta chỉ quan tâm đến việc chăn nuôi gia súc? Có phải chúng ta chỉ quan tâm đến việc phân phát thức ăn để gây dựng các tín đồ? Hay chúng ta đang dùng thức ăn, thức uống làm Chúa thỏa lòng? Ở đây Chúa đang chỉ cho chúng ta thấy sau khi về đến nhà, chúng ta không nên nghỉ ngơi và biếng nhác. Mặc dầu mệt mỏi, chúng ta vẫn cần cố gắng hầu việc Ngài. Mặc dầu chúng ta đã làm việc nhiều và chịu đựng nhiều, những điều đó không thể thay thế cho việc phụng sự mà Ngài đáng nhận. Chúng ta phải quên kinh nghiệm của mình và phụng sự Ngài một lần nữa. Nhưng ở đây không có nghĩa là chúng ta không cần ăn, mà chỉ có nghĩa là chúng ta chỉ nên ăn uống sau khi Chúa đã ăn uống. Chúng ta cũng cần được đầy dẫy và thỏa lòng nhưng phải là sau khi Chúa đã đầy dẫy và thỏa lòng. Chúng ta cũng cần được vui vẻ, nhưng chỉ sau khi Chúa đã vui vẻ. Vì vậy, chúng ta hãy tự hỏi vinh quang của công tác sẽ qui về ai. Mọi sự chúng ta đang làm có thật sự là để Chúa thỏa lòng không? Hay để cho chúng ta thỏa lòng? Kết quả của công lao chúng ta có phải để Chúa thỏa mãn không? Hay để chúng ta thỏa mãn? Sâu xa trong lòng mình, tôi sợ rằng nhiều lúc Chúa chẳng được gì cả, nhưng chúng ta thì thỏa mãn. Tôi sợ rằng nhiều lúc Chúa chưa vui mừng mà chúng ta đã vui mừng rồi. Chúng ta cần xin Đức Chúa Trời bày tỏ cho chúng ta biết mình nên đứng ở đâu trong sự hiện diện của Ngài và làm thế nào chúng ta thật sự phụng sự Ngài trong sự hiện diện của Ngài.

Anh chị em ơi, thậm chí khi đã làm mọi sự rồi, chúng ta vẫn không là gì khác hơn là những đầy tớ vô ích. Chúng ta thật rất hèn mọn.

Mục tiêu của chúng ta và sự phấn đấu của chúng ta không phải là đất đai và súc vật, thế giới và Hội thánh. Mục tiêu của chúng ta là Chúa. Chúng ta cũng đang phấn đấu cho Chúa. Ngài là mọi sự của chúng ta. Vì vậy, chúng ta hãy tự hỏi: Công tác chúng ta đang làm có thật sự vì Đấng Christ không, hay chỉ vì các tội nhân và các anh em? Bất cứ ai có thể nhận ra sự khác biệt giữa sự phục vụ tội nhân và phụng sự Chúa, và bất cứ ai nhận thấy sự khác biệt giữa sự phục vụ các anh em và phụng sự Chúa đều được phước. Về lý thuyết, dường như dễ phân biệt điều này, nhưng thật là phước hạnh nếu có thể nhận thức được sự khác biệt ở bên trong theo kinh nghiệm của mình. Loại hiểu biết này không dễ có được, đòi hỏi phải có sự đổ huyết trước khi học được bài học này. Không dễ gì hiểu được sự khác biệt này; chúng ta cần phải được xử lý nhiều trước khi nhận biết. Nhiều lúc cần phải bỏ sự sống bản thân, giết chết các ý kiến của mình trước khi chúng ta thật sự am hiểu được điều này. Phụng sự Chúa không dễ dàng như phục vụ các anh chị em. Vì vậy, có một sự khác biệt lớn giữa việc phụng sự Chúa và phục vụ nhà Chúa.

Tuy nhiên, nếu Thánh Linh hành động trong chúng ta, điều này sẽ không đến nỗi khó nhận biết như vậy. Chúng ta cần phải cầu xin Chúa ban cho mình ân điển, khải thị và ánh sáng để có thể thấy phụng sự Ngài có ý nghĩa gì. Phục vụ tội nhân và phụng sự Chúa là hai điều hoàn toàn khác nhau. Phục vụ tội nhân hoàn toàn khác với phụng sự Chúa. Anh chị em ơi, tội nhân không quan trọng hơn Chúa được. Chúng ta cần phải cầu xin Chúa hành động trong chúng ta, để chúng ta phụng sự Ngài. Tôi không thể nói gì hơn. Tôi chỉ có thể nói rằng đó là điều Chúa muốn phán với chúng ta trong những ngày này.