Thông tin sách

Làm Thế Nào Để Biết Ý Muốn Của Đức Chúa Trời - Con Người Chứ Không Phải Phương Pháp

Tác giả: Watchman Nee
Dịch từ bản tiếng Anh: Làm thế nào để biết ý muốn của Đức Chúa Trời - Con người chứ không phải phương pháp
ISBN:
Mua sách tại:

Untitled Document

LÀM THẾ NÀO ĐỂ BIẾT Ý MUỐN CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI - CON NGƯỜI CHỨ KHÔNG PHẢI PHƯƠNG PHÁP

Con cái Đức Chúa Trời có thể biết và cần phải biết ý muốn của Đức Chúa Trời. Sự hiểu biết ý muốn Đức Chúa Trời liên quan đến con người chứ không liên quan gì đến phương pháp. Khi Chúa kéo con người đến với chính Ngài, Ngài kéo một số người qua tâm trí họ, những người khác qua tình cảm họ, và những người khác nữa qua ý chí họ. Nói chung, phương tiện mà Ngài ít dùng nhất trong việc kéo người ta đến với Ngài là ý chí. Nhiều người yêu mến lẽ thật của Kinh Thánh, họ muốn biết những lẽ thật ấy nhiều hơn và hi vọng những người khác sẽ được gây dựng bởi những lẽ thật ấy. Họ nghiên cứu Kinh Thánh rất nhiều và biết nhiều về sự giảng giải Kinh Thánh. Khi không thể giải thích được một phân đoạn nào [trong Kinh Thánh], họ cảm thấy nản lòng. Khi nghĩ rằng mình có thể giải thích được một phân đoạn, họ cảm thấy vui mừng. Những người như vậy tiếp xúc với Kinh Thánh bằng tâm trí. Họ không hẳn là đang sống một đời sống Cơ Đốc đúng đắn. Dĩ nhiên, khó có thể sống một đời sống Cơ Đốc đúng đắn nếu không dùng đến tâm trí. Nhưng những ai chỉ hiểu biết giáo lý bằng tâm trí không hẳn là những người sống một đời sống Cơ Đốc đúng đắn.

Một nhóm Cơ Đốc nhân khác không được thông minh lắm. Họ không hiểu biết nhiều, nhưng rất nhiệt thành. Họ dễ cười dễ khóc và giàu cảm xúc. Khi tiếp xúc với Kinh Thánh, họ rất dễ cảm động đến nỗi cười hay khóc lên được. Họ chỉ làm việc khi thấy bên trong nóng cháy. Trong sự nhiệt thành của mình, họ giảng cho bất cứ ai mình gặp và không chịu dừng lại dầu bị khàn tiếng. Đi đâu họ cũng mang theo một bầu không khí sôi nổi, nhưng khi lòng nhiệt thành của họ suy giảm, dầu mười người [thúc đẩy] cũng không làm họ chuyển động chút nào. Hồn của những người này rất mạnh mẽ. Họ dễ bị khuấy động và có thể khuấy động nhiều người khi lòng họ nóng cháy. Họ có thể cười hay khóc với những người khác, nhưng khi cảm xúc sôi nổi của mình lắng xuống, họ không thể đem ai đến với Chúa cả. Họ chạm đến người khác bằng cảm xúc của mình. Khi được khuấy động, họ đánh giá mình rất cao. Nhưng khi trở nên nguội lạnh, họ không chuyển động gì cả. Những Cơ Đốc nhân này không thể hữu dụng nhiều cho Đức Chúa Trời.

Giả sử một người có tâm trí sáng suốt trước mặt Chúa, có tình cảm thích đáng, có kiến thức Kinh Thánh tốt, và lòng nhiệt thành phục vụ người khác. Tất cả những điều này kỳ diệu, nhưng nếu không bao giờ được Chúa chạm đến, người ấy không thể hầu việc Đức Chúa Trời một cách đúng đắn. Ý chí người ấy cần được chạm đến. Nếu linh một người chết cóng trước mặt Đức Chúa Trời, người ấy hoàn toàn vô dụng dưới mắt Ngài. Linh phải được tái sinh. Tạ ơn Chúa vì ngày nay linh của chúng ta là một linh mới, một linh được tái sinh. Linh tái sinh này là con người bên trong của chúng ta. Tất cả các Cơ Đốc nhân đều nhận được cùng một sự sống trong linh từ Đức Chúa Trời, họ không có gì khác nhau cả. Linh cư ngụ trong một anh em yếu đuối cũng chính là Linh cư ngụ trong Phao-lô. Hễ chúng ta thuộc về Chúa, thì cõi sáng tạo mới ở trong linh chúng ta giống như trong những người khác. Đức Chúa Trời không vị nể ai. Tuy nhiên, khi người bên trong sống-bày-tỏ sự sống của Chúa, thì mức độ biểu hiện có thể khác nhau rất xa. Sự khác biệt này liên quan rất nhiều đến cấu tạo thiên nhiên của con người. Tâm trí, tình cảm và ý chí là những quan năng bẩm sinh của con người. Thánh Linh ở trong họ, và linh đã tái sinh của họ trở nên con người mới, là con người bên trong. Tuy nhiên, họ vẫn có con người bề ngoài, con người cũ, là con người nguyên thủy ở bên ngoài. Con người bề ngoài này thuộc về tội. Con người cũ đã được xử lý trên thập tự giá, nhưng sự sống của cõi sáng tạo cũ vẫn còn. Vì con người mới ở bên trong chỉ có thể được bày tỏ qua con người bề ngoài, nên những biểu hiện và cách bày tỏ thì khác nhau tùy theo từng người. Con người bề ngoài cản trở sự sống bên trong. Vì vậy, con người bề ngoài cần phải được xử lý. Nếu không, sẽ luôn luôn có những chướng ngại vật ngăn trở một người hầu việc Chúa.

CON NGƯỜI BỀ NGOÀI ĐƯỢC ĐỨC CHÚA TRỜI XỬ LÝ

Để một tín đồ đã được cứu và được tái sinh sống bày tỏ sự sống của Chúa, người ấy cần thực hiện hai bước. Thứ nhất là tin, tức là nhận lãnh sự sống mới. Thứ hai là dâng chính mình, có nghĩa là giao phó con người bề ngoài cho Chúa để sự sống mới bên trong được bày tỏ ra. Điều này cũng giống như tài sản gồm một căn nhà và một miếng đất chung quanh. Chúng ta có thể cho rằng căn nhà là người bên trong và miếng đất quanh nhà là con người bề ngoài. Nếu căn nhà thuộc về một người, nhưng mảnh đất lại không thuộc về người đó, thì sẽ gặp rắc rối. Do đó, ngay khi tin, một người nên dâng chính mình cho Chúa. Sự dâng hiến là giao phó con người bề ngoài cho Chúa để người bề ngoài thuộc về Chúa như người bên trong thuộc về Ngài. Nhiều tín đồ ngày nay không ở trong, cũng không ở ngoài. Khi anh em hỏi họ được cứu chưa, họ trả lời rồi. Họ đã được cứu, nhưng con người bề ngoài của họ chưa bao giờ được xử lý. Sự sống bên trong của họ bị ngăn trở không thể bày tỏ ra được. Vì vậy, không những chúng ta tin Chúa rồi dừng lại ở sự cứu rỗi và sự tái sinh, mà còn phải dâng chính con người bề ngoài cho Chúa. Nếu một người bằng lòng dâng tâm trí, tình cảm và ý chí cho Chúa một cách tuyệt đối, người ấy sẽ sống-bày-tỏ sự sống của Ngài.

Ngày nay, nan đề nằm ở chỗ nhiều người đã dâng mình, nhưng sự dâng hiến của họ không tuyệt đối. Họ dâng theo sở thích của mình. Họ chỉ dâng khi họ muốn, và khi không muốn thì họ không dâng. Hầu hết mọi người đều sống trong tâm trí và tình cảm, sống cho sự thỏa mãn xác thịt mình. Nhiều người thông công với Chúa qua tâm trí và tình cảm. Ít ai thông công với Chúa theo ý chí mình. Chúng ta có thể tìm thấy nhiều Cơ Đốc nhân yêu mến giáo lý trong Kinh Thánh. Khi có ai giảng giải Ma-thi-ơ chương 24 hay sách Khải Thị thật hay, họ thích tụ họp lại nghe. Chúng ta không cần nhiều nỗ lực, cũng không phải trả giá gì cả khi lắng nghe một bài giảng. Sau khi nghe xong một bài giảng hay, họ vui mừng trở về nhà, nhưng không có điều gì khác xảy ra cả. Có những người khác cảm xúc rất mạnh mẽ. Họ luôn luôn tích cực làm việc cho Chúa. Dĩ nhiên, họ tốt hơn những người không có cảm xúc, nhưng họ không vững vàng, giống như sóng biển. Họ có thể nhiệt thành chuẩn bị một bài giảng. Sau khi giảng xong, lòng họ có thể thầm nghĩ rằng mình đã thành công biết bao, người ta được chạm đến nhiều biết bao, và thính giả được khích lệ biết bao. Có thể họ quá vui mừng đến nỗi đêm ấy không thể ngủ được. (Hầu hết mọi người không ngủ được vì đau đớn, nhưng những người này không thể ngủ được vì vui mừng). Họ tự mãn với những công việc của xác thịt. Mặc dầu bề ngoài họ hầu việc Chúa, nhưng trên thực tế, họ đang làm thỏa mãn chính mình. Họ không giao phó ý chí mình cho Chúa cách trọn vẹn. Họ phải dâng ý chí mình tuyệt đối cho Chúa và được Ngài xử lý. Trước khi có thể hầu việc Chúa cách chân thật, họ cũng phải để Ngài kiểm soát tâm trí, tình cảm để không hành động theo tâm trí tích cực hay theo sự thúc đẩy của tình cảm.

ĐIỀU KIỆN ĐỂ BIẾT Ý MUỐN ĐỨC CHÚA TRỜI

Tôi không muốn nghe người ta hỏi làm thế nào để biết ý muốn Đức Chúa Trời. Tất cả chúng ta đều đã phải sáng tỏ về điều này rồi. Ý muốn của Đức Chúa Trời chỉ được bày tỏ cho những ai dâng ý chí mình cho Ngài. Ngài không bắt buộc chúng ta. Ngài luôn luôn chờ đợi chúng ta tự nguyện. Một người biết ý muốn Đức Chúa Trời hay không thì chẳng quan trọng bao nhiêu. Điều quan trọng là người đó có lựa chọn ý muốn của Ngài không. Chúng ta phải nói với Chúa: “Không theo ý con, mà theo ý Ngài”. Khi hạ bản ngã xuống, chúng ta sẽ biết ý muốn của Đức Chúa Trời. Có lần tại một buổi nhóm của các chị em tại Hàng Châu, hai chị em hỏi tôi có phải ý muốn của Đức Chúa Trời tùy thuộc vào hoàn cảnh, Kinh Thánh, hay tùy thuộc những nguyên tắc khác. Khi nghe câu hỏi ấy, lòng tôi chùng xuống và tôi trả lời một cách gay gắt (dầu lòng tôi không gay gắt): “Nhận biết ý muốn của Đức Chúa Trời không phải là vấn đề phương pháp. Các chị em có thể có những phương pháp đúng đắn, và có thể hành động trung tín theo những phương pháp ấy từng bước một, nhưng các chị em vẫn không biết ý muốn của Đức Chúa Trời”. Trong khi nói, mắt tôi nhìn chăm chú vào hai chị em này. Sau đó tôi hỏi: “Các chị em là loại người như thế nào? Các chị em là ai? Sự hiểu biết của một người về ý muốn Đức Chúa Trời liên quan đến chính con người ấy. Nếu một người không đúng đắn, thì không có phương pháp nào hữu hiệu cả. Đức Chúa Trời có thể bày tỏ ý muốn Ngài cho những người như các chị em không? Các chị em không cần phải hỏi nhiều câu và không cần phải hỏi Đức Chúa Trời về phương pháp. Đức Chúa Trời có thể bày tỏ ý muốn Ngài bằng nhiều cách, Ngài có thể bày tỏ qua gió, sấm sét, một đứa bé, hay một con lừa. Các chị em chỉ cần hỏi xem con người mình có đủ điều kiện để biết ý muốn Ngài không”.

Trong Sáng Thế Ký chương 18, khi Đức Chúa Trời sắp hủy diệt thành Sô-đôm, Ngài đến với Áp-ra-ham vì Ngài không thể giấu ông việc này. Áp-ra-ham là bạn của Đức Chúa Trời (Gia. 2:23). Ông không phải là nô lệ của Đức Chúa Trời, vì nô lệ không biết tâm trí của chủ, chỉ có một người bạn mới biết tâm trí của bạn mình (Gi. 15:15). Không có hàng rào giữa Áp-ra-ham và Đức Chúa Trời. Đó là lý do vì sao Đức Chúa Trời không thể giấu ông điều Ngài sắp làm. Lót là bà con của Áp-ra-ham, ông có thể có rất nhiều sự hiểu biết thuộc linh, nhưng Đức Chúa Trời không phán với Lót. Ngài chỉ phán với Áp-ra-ham. Thật là khôi hài nếu Lót đến gặp tôi và hỏi: “Làm thế nào tôi có thể biết ý muốn của Đức Chúa Trời?” Áp-ra-ham đủ điều kiện biết ý muốn của Đức Chúa Trời, nhưng Lót thì không. Cho dầu Lót có tất cả mọi kiến thức cũng chỉ là vô ích mà thôi. Lót vẫn là Lót. Anh em là ai? Anh em là Áp-ra-ham hay anh em là Lót? Nhiều người ngày nay chú ý đến phương pháp nhận biết ý muốn của Đức Chúa Trời. Chúng ta cần biết phương pháp, nhưng để biết phương pháp, một người cần phải là Áp-ra-ham. Nếu là “một ông Lót” học các phương pháp, thì phương pháp tốt nhất cũng không hiệu quả vì người ấy là người sống trong thế gian. Người ấy chưa xử lý thế gian và địa vị của mình. Ngày nay, chúng ta phải áp dụng ánh sáng của Đức Chúa Trời để thấy trong mình có tội lỗi lớn hay nhỏ nào không. Chúng ta có vi phạm một điều bất chính nào không? Chúng ta có mắc nợ ai điều gì không? Chúng ta có khinh suất trong hành vi hay sai lầm trong lời nói, cử chỉ và thái độ không? Chúng ta có vẫn bám lấy một điều gì không? Tất cả những tội lỗi lớn hoặc nhỏ đều ảnh hưởng đến khả năng nhận biết ý muốn của Đức Chúa Trời.

KHỞI ĐIỂM NHẬN BIẾT Ý MUỐN CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI – TUYỆT ĐỐI DÂNG MÌNH

Về vấn đề nhận biết ý muốn Đức Chúa Trời, Phao-lô nói chúng ta không nên ngu dại, nhưng nên hiểu biết ý muốn của Chúa (Êph. 5:17). Có một khởi điểm trong sự nhận biết ý muốn của Đức Chúa Trời, và có sự diễn tiến trong việc nhận biết ý muốn Ngài. Nếu không có một khởi điểm đúng đắn, một người không thể nhận biết ý muốn của Đức Chúa Trời. Nhưng dầu đã có một khởi điểm đúng đắn, người đó vẫn không biết ý muốn của Đức Chúa Trời nếu không tiếp tục [bước đi] cách đúng đắn.

Có ngày nào trong đời mà anh em đã dâng hiến chính mình cách tuyệt đối cho Chúa? Tôi không có ý nói đến sự dâng mình để trở nên một người giảng đạo, nhưng dâng mình cho Chúa để làm theo ý muốn Ngài. Anh em không cần lo lắng để biết ý muốn Chúa là gì. Anh em chỉ phải dâng mình cách thành thật cho Ngài để làm theo ý muốn Ngài. Anh em phải nhận thức rằng mình cần phải có một mối liên hệ trực tiếp với ý muốn của Đức Chúa Trời, mối liên hệ ấy không nên bị ảnh hưởng bởi các anh chị em. Nếu Chúa muốn tôi đi đến miền đông, tôi sẽ đi miền đông. Tôi sẽ không bị ảnh hưởng bởi con người, biến cố hay sự việc nào. Tuy nhiên, mắt tôi sẽ không đặt ở miền đông, mà đặt nơi Đức Chúa Trời. Hiểm họa của những công tác viên của Đức Chúa Trời ngày nay là lấy công việc làm trung tâm. Chúng ta không được xây dựng mối liên hệ mật thiết nào với công việc, con người hay biến cố nào. Chúng ta phải trực tiếp liên hệ với Đức Chúa Trời và hướng mắt mình về một mình Ngài. Bảy Linh trong sách Khải Thị được sai xuống khắp đất, nhưng các Linh ấy không liên hệ gì với trái đất. Bảy Linh ở trước ngai Đức Chúa Trời (1:4; 5:6), và chỉ liên hệ đến một mình Đức Chúa Trời. Chúng ta phải dâng mình cách trọn vẹn cho Đức Chúa Trời ít nhất một lần để thực hiện ý muốn Ngài. Đó là khởi điểm trong sự nhận biết ý muốn Ngài. Không có khởi điểm ấy, chúng ta không bao giờ có thể hiểu được ý muốn của Đức Chúa Trời cách đúng đắn.

TIẾP TỤC NHẬN BIẾT Ý MUỐN CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI – XỬ LÝ MỌI SỰ NGĂN TRỞ

Dâng mình cách tuyệt đối là khởi điểm nhận biết ý muốn của Đức Chúa Trời. Nhưng nếu muốn tiến tới trong ý muốn Ngài, anh em phải xử lý mọi sự ngăn trở. Nếu anh em có sự ương ngạnh, ghen ghét, kiêu ngạo hay những nan đề lặt vặt tương tự như vậy, thì anh em đã bị bệnh hoạn về mặt thuộc linh và không thể biết ý muốn của Đức Chúa Trời. Nếu muốn tai mình không nghe gì cả, anh em không cần nhét một cái roi hay một cái bàn vào tai, mà chỉ cần một ngón tay nhỏ. Nguyên tắc này được áp dụng trong việc nhận biết ý muốn Đức Chúa Trời – một chút ngăn trở sẽ khiến chúng ta không còn nhận biết ý muốn Ngài nữa.

Có một lần tôi đi dạo với chị Bar­ber trong vườn. Sau một lúc, cả hai chúng tôi đều mỏi chân và ngồi xuống những chiếc ghế dưới một bóng cây. Chị nói: “Có một ngôi sao sáng trên trời, nhưng tôi không thể nhìn thấy nó vì một chiếc lá ngăn cản tầm nhìn của tôi. Anh Nee, nếu có ai đến và chỉ cho tôi nhiều cách để ngắm sao, tôi vẫn không thể nhìn thấy nó dầu những phương cách ấy có tốt đến đâu chăng nữa. Lý do là vì vị trí của tôi sai lầm, tôi đứng trên một chỗ đứng sai lầm”. Hôm nay, lời chị nói tối hôm ấy vẫn còn tươi mới trong tâm trí tôi. Chị giải thích một chiếc lá nhỏ có thể ngăn chận ánh sáng của một vì sao to lớn. Nhiều lúc, ý muốn của Đức Chúa Trời bị ngăn trở bởi những điều rất nhỏ. Khi tìm kiếm ý muốn của Đức Chúa Trời nhiều lần mà vẫn không sáng tỏ, anh em không nên thay đổi phương pháp, nhưng hãy thay đổi con người. Nếu anh em thấy mình không thể biết ý muốn của Đức Chúa Trời, có nghĩa là có một điều gì đang ngăn trở giữa anh em và Đức Chúa Trời. Có thể Đức Chúa Trời đã phán với anh em rồi, nhưng anh em không muốn vâng lời Ngài. Anh em phải cất những chướng ngại vật ấy đi. Sau khi xử lý những nan đề đó cách triệt để, anh em sẽ biết ý muốn của Đức Chúa Trời. Trong việc nhận biết ý muốn của Đức Chúa Trời, chúng ta phải chú ý đến con người hơn là phương pháp.

PHƯƠNG CÁCH NHẬN BIẾT Ý MUỐN CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI SẼ THAY ĐỔI TÙY THEO CON NGƯỜI

Cùng một phương pháp không thể áp dụng cho mọi người. Đa-vít tình nguyện đi đánh Gô-li-át, và Sau-lơ trao cho ông bộ áo giáp của mình. Tuy nhiên, bộ áo giáp ấy không vừa với Đa-vít. Đa-vít không thể bước đi, và ông cởi nó ra (1 Sa. 17:32, 38-39). Một ngày kia, khi còn ở Thượng Hải, tôi trao cho anh Luk chiếc áo khoác của mình. Chiếc áo ấy quá nhỏ so với anh. Anh không cảm thấy thoải mái trong chiếc áo ấy, vì nó không vừa với anh. Tuy nhiên, chính chiếc áo ấy lại rất vừa với thân thể tôi. Chúng ta chỉ có thể mặc một chiếc áo nào đó được may vừa với kích thước của mình. Dựa trên tình trạng khác nhau của con người, Đức Chúa Trời đã chỉ định những phương cách khác nhau để họ biết Ngài. Đối với một số người, phương cách kia thì khó khăn, nhưng đối với những người khác, phương cách ấy lại dễ dàng. Nhưng Đức Chúa Trời có một phương cách cho mỗi người để họ nhận biết ý muốn Ngài. Vì lý do ấy, chúng ta không phải tìm một phương cách nào đó. Tất cả những gì chúng ta phải làm là dâng mình cho Chúa, xử lý mọi sự cản trở và duy trì một mối liên hệ đúng đắn với Ngài.

CÔNG TÁC VIÊN CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI PHẢI BIẾT Ý MUỐN NGÀI

Nhiều lần, tôi đã làm mếch lòng nhiều anh em. Khi họ hỏi tôi làm thế nào nhận biết ý muốn của Đức Chúa Trời, tôi luôn luôn trả lời rằng tôi không thích những câu hỏi như vậy. Thật là phước hạnh nếu chúng ta có thể dâng tất cả cho Chúa để nhận biết ý muốn Ngài. Chúng ta là ai? Dầu trái đất, thái dương hệ và cả vũ trụ rộng lớn bao la cũng không bao giờ có thể sánh với ý muốn của Đức Chúa Trời! Thật là một điều vinh hiển khi một tội nhân, một con người bụi đất, lại có thể nhận biết ý muốn Ngài! Khi nhận biết ý muốn của Đức Chúa Trời, con người trở nên cao cả hơn là một tạo vật. Đó là mục tiêu của Tân Ước. Những người không biết ý muốn của Đức Chúa Trời không xứng đáng được gọi là Cơ Đốc nhân, họ đang làm lãng phí sự cung cấp của Đức Chúa Trời. Những người không biết ý muốn của Đức Chúa Trời không thể làm công việc của Ngài. Nếu không biết ý muốn chủ mình, làm sao một người có thể làm đầy tớ cho chủ ấy được? Một người vô tín có thể không hiểu biết ý muốn của Đức Chúa Trời, nhưng nếu chúng ta không hiểu biết ý muốn của Ngài thì không thể bào chữa được. Một Cơ Đốc nhân trước hết phải là bạn của Đấng Christ, tức là một người biết ý muốn Ngài, rồi mới có thể làm nô lệ của Ngài, tức là người hầu việc Ngài. Chúng ta phải tự hỏi: “Chúng ta có phải là bạn của Chúa không? Có hàng rào nào giữa chúng ta với Chúa không? Chúng ta có biết ý muốn của Ngài không?” Chỉ sau khi trở nên bạn của Chúa, chúng ta mới có thể là đầy tớ của Ngài để làm việc cho Ngài.