Thông tin sách

Đấng Christ Trở Nên Sự Khôn Ngoan Của Chúng Ta

Tác giả: Watchman Nee
Dịch từ bản tiếng Anh: Đấng Christ trở nên sự khôn ngoan của chúng ta
ISBN:
Mua sách tại:

Untitled Document

ĐẤNG CHRIST TRỞ NÊN SỰ KHÔN NGOAN CỦA CHÚNG TA

Kinh Thánh: 1 Cô. 1:30

Kinh Thánh nói về Đấng Christ là sự sống của chúng ta theo nhiều cách. Nhưng ý nghĩa của nhóm chữ “Đấng Christ là sự sống của chúng ta” không đơn giản như vậy. 1 Cô-rin-tô 1:30 giải thích Đấng Christ là sự sống của chúng ta có ý nghĩa gì. Câu này có thể được chia làm hai phần. Phần thứ nhất nói: “Nhưng bởi Ngài mà anh em ở trong Christ Giê-su”. Phần này nói về mối liên hệ của chúng ta với Đấng Christ. Phần thứ hai nói: “là Đấng đã trở nên sự khôn ngoan từ Đức Chúa Trời cho chúng ta”. Phần này nói về mối liên hệ của Đấng Christ với chúng ta. Nói cách khác, câu này nói làm thế nào chúng ta ở trong Đấng Christ và cũng nói làm thế nào Đấng Christ ở trong chúng ta. Chúng ta phải chú ý đến hai điều này. Một số Cơ Đốc nhân chỉ nhấn mạnh phương diện đầu tiên trong hai phương diện này. Trong khi những người khác chỉ nhấn mạnh phương diện thứ hai. Dầu nhấn mạnh phương diện thứ nhất hay thứ hai, sự nghiêng lệch nào cũng đưa đến nan đề và gây bệnh hoạn cho đời sống Cơ Đốc. Chúng ta phải có sự hiểu biết đúng đắn về cả hai phương diện. Chúng ta phải biết làm thế nào chúng ta có thể ở trong Đấng Christ và làm thế nào Đấng Christ có thể ở trong chúng ta.

Đức Chúa Trời đã ban Chúa Giê-su cho chúng ta. Mục đích của Đức Chúa Trời không phải để Chúa Giê-su làm giáo sư cho chúng ta hay làm một gương mẫu cho chúng ta noi theo, nhưng để chúng ta nhận Ngài làm sự sống của mình, để sự sống của Ngài được bày tỏ qua chúng ta. Nếu không có sự sống của Đấng Christ, chúng ta không thể làm Cơ Đốc nhân được. Nếu có sự sống của Đấng Christ, nhưng không biết thế nào sự sống này đã trở nên sự sống của mình, chúng ta không thể làm một Cơ Đốc nhân đúng đắn và sẵn sàng bày tỏ sự sống của Ngài. Như vậy, làm thế nào chúng ta có Đấng Christ là sự sống của mình? Đây là vấn đề rất cơ bản. Chúa Giê-su là Đức Chúa Trời và Ngài cũng là con người. Làm thế nào chúng ta có Ngài làm sự sống của mình? Điều này dường như không thể thực hiện được. Chúng ta không bao giờ có thể giải quyết nan đề này. Chỉ có Đức Chúa Trời mới có thể giải quyết nan đề này. Đức Chúa Trời có thể làm điều con người không thể làm. 1 Cô-rin-tô 1:30 cho chúng ta biết công tác này đã được hoàn thành bởi một mình Đức Chúa Trời. Nếu Đức Chúa Trời không làm công tác này, Đấng Christ không thể trở nên sự sống của chúng ta. Phần đầu của câu này chép: “Nhưng bởi Ngài anh em ở trong Christ Giê-su”. Phần đầu của công tác đã được Đức Chúa Trời thực hiện. Phần thứ hai chép: “là Đấng đã trở nên sự khôn ngoan từ Đức Chúa Trời cho chúng ta”. Phần hai của công tác này cũng được Đức Chúa Trời thực hiện. Chúng ta không thể làm cho Chúa Giê-su trở nên sự khôn ngoan của mình. Ngài “trở nên sự khôn ngoan đến với chúng ta từ Đức Chúa Trời”. Như vậy, Đấng Christ là sự sống của chúng ta là điều chính Đức Chúa Trời đã làm. Dầu là phần thứ nhất hay phần thứ nhì, không điều gì có thể xảy ra mà tách rời khỏi Đức Chúa Trời, và không điều gì có thể được hoàn tất mà tách rời khỏi Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời đã làm cho Đấng Christ trở nên sự sống của chúng ta.

NHỜ ĐỨC CHÚA TRỜI MÀ CHÚNG TA ĐƯỢC Ở TRONG CHRIST GIÊ-SU

Đức Chúa Trời muốn Đấng Christ làm sự sống của chúng ta. Nhưng Ngài đã bắt đầu thực hiện điều này như thế nào? Đức Chúa Trời không đặt sự sống của Đấng Christ vào trong chúng ta trước. Trái lại, trước hết Ngài đặt chúng ta vào trong Đấng Christ. Trước hết Đức Chúa Trời đặt chúng ta vào trong Đấng Christ, và sau đó Ngài đặt Đấng Christ vào trong chúng ta. Điều đầu tiên Đức Chúa Trời muốn làm là xây dựng mối liên hệ của chúng ta với Đấng Christ. Nếu không có mối liên hệ với Đấng Christ, chúng ta không thể có Đấng Christ vào trong chúng ta để trở nên sự sống của mình. Trước hết, chúng ta ở trong Đấng Christ, và sau đó Đấng Christ mới có thể ở trong chúng ta. Đó là thứ tự công tác của Đức Chúa Trời.

Vì sao Đức Chúa Trời đặt chúng ta vào trong Đấng Christ? Ngài đặt chúng ta vào trong Đấng Christ vì chúng ta tội lỗi, chúng ta có sự sống của A-đam trong mình. Chúng ta tội lỗi và có sự sống của A-đam trong mình, vì vậy, trước hết chúng ta phải được xử lý trước khi Đức Chúa Trời có thể ban sự sống mới cho chúng ta. Đức Chúa Trời không thể thực hiện sự xử lý này trong chúng ta cách trực tiếp. Nếu Ngài thực hiện điều này trong chúng ta cách trực tiếp, chúng ta sẽ chết mà không thể sống được. Nếu Đức Chúa Trời xử lý tội lỗi chúng ta cách trực tiếp, thì không thể có cách nào khác hay kết quả nào khác hơn là sự chết đời đời.

Một mặt, Đức Chúa Trời muốn xử lý tội lỗi và sự sống A-đam của chúng ta. Mặt khác, Ngài không muốn thấy chúng ta chết. Như vậy, Ngài đã làm gì? Ngài đặt chúng ta trong Đấng Christ bởi sự hành động của sức mạnh từ năng lực Ngài. Kết quả là bất cứ điều gì Ngài làm cho Đấng Christ đều trở nên những gì Ngài đối xử với chúng ta. Chúng ta đều được bao hàm trong Đấng Christ. Bất cứ điều gì Đức Chúa Trời đã làm trong Đấng Christ đều trở nên công tác của Ngài trong chúng ta. Khi Đức Chúa Trời đối xử với Đấng Christ, kết quả giống như thể Ngài đối xử với chúng ta. Đây là lẽ thật Kinh Thánh cơ bản liên quan đến việc Chúa Giê-su là Cứu Chúa của chúng ta.

Đức Chúa Trời bảo A-đam trong vườn Ê-đen rằng khi ông không vâng theo mạng lịnh Ngài và ăn trái cây kiến thức về thiện và ác, ông sẽ nhận lấy sự phán xét từ Ngài. Sự phán xét ấy là gì? Đức Chúa Trời tuyên bố với A-đam: “Vì vào ngày ngươi ăn, chắc chắn ngươi sẽ chết” (Sáng. 2:17, King James). Ăn trái cây Đức Chúa Trời cấm là tội, và ngày nào một người phạm tội, người ấy sẽ chết. Sự chết là hình phạt dành cho tội. Nếu một người phạm tội, người ấy phải bị phạt. “Vì vào ngày ngươi ăn, chắc chắn ngươi sẽ chết”. Điều này có nghĩa là ai phạm tội chắc chắn người ấy sẽ chết. Nếu một người phạm tội, chắc chắn người ấy sẽ chết. Tốt hơn là họ đừng phạm tội. Một khi phạm tội, hậu quả chắc chắn sẽ là sự chết. Tội là một sự kiện không thể đảo ngược lại được, và sự chết là hậu quả không thể tránh khỏi của tội, và nó cũng không thể đảo ngược được. Vậy thì cần phải làm gì? Một mặt, Đức Chúa Trời đã làm cho chúng ta chết hoàn toàn. Mặt khác, Ngài phải làm cho chúng ta sống. Đó là con đường duy nhất dẫn đến sự cứu rỗi. Tạ ơn Chúa vì Ngài đã thiết lập sự cứu rỗi cho chúng ta. Sự cứu rỗi này liên quan đến việc Ngài sai một Cứu Chúa chết thay cho chúng ta. Đó là lý do vì sao Đấng Christ phải ra đời. Nếu Đấng Christ không ra đời, Ngài không thể chết cho chúng ta. Nếu không có xác thịt, không thể có cái chết thay thế. Đấng Christ đã trở nên xác thịt, vì vậy, Ngài có thể chết cho chúng ta. Qua sự chết của Ngài, Ngài mang hình phạt của chúng ta và trở nên sự cứu rỗi cho chúng ta. Làm thế nào Đấng Christ có thể chết cho chúng ta? Ngài có thể chết cho chúng ta vì Đức Chúa Trời đã đặt chúng ta trong Đấng Christ. Đức Chúa Trời đặt tất cả chúng ta trong Đấng Christ, đó là sự dạy dỗ quan trọng nhất trong cả Kinh Thánh. Chúng ta không thể dò thấu và không thể hiểu rõ làm thế nào Đức Chúa Trời sử dụng quyền năng và uy quyền của Ngài để đặt chúng ta vào trong Đấng Christ. Tất cả những gì chúng ta biết là 1 Cô-rin-tô 1:30 nói với chúng ta cách rõ ràng rằng “Bởi Ngài anh em ở trong Christ Giê-su”. “Bởi Ngài (Đức Chúa Trời)” có nghĩa đây là điều Đức Chúa Trời đã làm.

Chúng ta ở trong Đấng Christ có nghĩa là gì? Tôi sẽ giải thích điều này bằng một hình ảnh minh họa. Bắc Kinh sản xuất một loại hộp sơn mài gồm có nhiều hộp tạo thành một bộ. Mỗi hộp trong một bộ nằm vừa vặn bên trong một hộp khác. Nhìn bên ngoài, chỉ có một hộp. Nhưng khi mở hộp ấy ra, có những hộp khác nằm bên trong hộp ấy; bên trong hộp lớn có những chiếc hộp nhỏ hơn. Đó là cách chúng ta ở trong Đấng Christ. Sự việc chúng ta ở trong Đấng Christ khác với sự việc Đấng Christ ở trong chúng ta. Tất cả chúng ta đều là con cháu của A-đam, và chúng ta đều ở trong A-đam. A-đam giống như một chiếc hộp lớn, trong khi chúng ta giống như những chiếc hộp nhỏ. Nhiều hộp nhỏ ra từ hộp lớn ấy. Chúng ta được sinh ra từ một A-đam ấy. Khi một hộp được mở ra, có nhiều hộp bên trong. Chúng ta là nhiều hộp ấy. Khi đặt nhiều hộp vào trong một hộp, chúng ta chỉ thấy một mà thôi. Về phương diện của chúng ta, thì có nhiều cá nhân. Chúng ta là nhiều cá nhân. Về phương diện của Đức Chúa Trời, chúng ta chỉ là một người trong A-đam. Điều này giống như nhiều hộp nhỏ được chứa đựng trong một hộp lớn. Bề ngoài chỉ có một hộp. Vì tất cả chúng ta đều ở trong A-đam, “sự không vâng phục của một người” tạo nên nhiều tội nhân. Vì tất cả chúng ta là một trong A-đam, mỗi một chúng ta đều bị định tội. Đức Chúa Trời cứu chúng ta cũng theo nguyên tắc này. Ngài đã đặt tất cả chúng ta trong Đấng Christ, và “bởi sự vâng phục của một người mà mọi người đều được làm nên công chính”. Vì chúng ta là một trong Đấng Christ, tất cả chúng ta đều nhận được sự xưng công chính của sự sống (Rô 5:18-19). Đức Chúa Trời xem tất cả chúng ta là một người trong A-đam. Cũng vậy, Ngài kể tất cả chúng ta là một người trong Đấng Christ. A-đam cũng giống như một chiếc hộp lớn, trong khi Đấng Christ giống như chiếc hộp lớn thứ hai. Đức Chúa Trời đã đem chúng ta ra khỏi chiếc hộp lớn thứ nhất và đặt chúng ta vào chiếc hộp lớn thứ hai. Chúng ta là một trong chiếc hộp lớn thứ nhất, tức A-đam, và chúng ta là một trong chiếc hộp lớn thứ hai, tức Đấng Christ. Kinh Thánh gọi Chúa Giê-su là “con người thứ hai” và “A-đam sau cùng” (1 Cô. 15:47, 45). Chúa Giê-su là A-đam sau cùng, và Đức Chúa Trời đã bao hàm tất cả chúng ta trong Ngài.

Khi Giê-su người Na-xa-rét sống như một con người trên đất, Ngài là Con Người độc nhất. Nhưng khi Ngài lên thập tự giá, Đức Chúa Trời bao hàm tất cả chúng ta trong Ngài. Vì vậy, khi Giê-su người Na-xa-rét bị đóng đinh, thập tự giá ấy không những là thập tự giá của Ngài, mà cũng là thập tự giá của chúng ta nữa. Vì Đức Chúa Trời đặt chúng ta trong Đấng Christ, thập tự giá không còn là thập tự giá của Ngài, nhưng là thập tự giá trong đó tất cả những ai ở trong Ngài đều dự phần. Chúng ta phải nhận thức rằng thập tự giá của Đấng Christ cũng là thập tự giá của chúng ta. Nếu Đức Chúa Trời không đặt chúng ta trong Đấng Christ, chúng ta không liên quan gì đến thập tự giá. Nhưng vì Đức Chúa Trời đặt chúng ta trong Đấng Christ, chúng ta liên quan rất mật thiết với thập tự giá. Cảm tạ và ngợi khen Đức Chúa Trời vì khi Đấng Christ bị đóng đinh, chúng ta được bao hàm trong Ngài. Vì chúng ta được bao hàm trong Ngài, nên kinh nghiệm của Ngài trên thập tự giá trở thành kinh nghiệm của chúng ta. Đó là những gì La Mã 6:6 muốn nói khi chép rằng: “Người cũ của chúng ta đã bị đóng đinh với Ngài”.

Nếu không ở trong Đấng Christ, chúng ta không thể cùng bị đóng đinh với Đấng Christ. Do đó, có người đã nói: “Nếu chúng ta không ở trong Đấng Christ, chúng ta không thể ở với Ngài”. Đó là một từ ngữ thuộc linh, cũng là một từ ngữ phù hợp với Kinh Thánh. Chúng ta phải nhớ rằng để ở với Ngài, chúng ta phải ở trong Ngài. Nếu trước hết không ở trong Ngài, chúng ta không thể ở với Ngài. Đó là đức tin cơ bản của chúng ta, và chúng ta phải sáng tỏ về điều ấy.

“Nhưng bởi Ngài anh em ở trong Christ Giê-su”. Đây hoàn toàn là điều Đức Chúa Trời đã thực hiện. Tuy nhiên, chúng ta không biết điều này. Để chúng ta biết điều này, Hội thánh cần rao giảng phúc âm. Hội thánh công bố cho loài người sự thật làm rúng động trái đất này, ấy là Đức Chúa Trời đã đặt loài người vào trong Đấng Christ; khi Chúa Giê-su bị đóng đinh trên thập tự giá, Đức Chúa Trời đã phán xét Ngài, và con người cũng bị phán xét trong Ngài. Vì vậy, về phương diện con người, sự phán xét đã qua. Đó là phúc âm. Phúc âm cho chúng ta biết Đức Chúa Trời đã thực hiện một điều gì đó trong Đấng Christ. Phúc âm nói với chúng ta rằng Đức Chúa Trời đã bao hàm chúng ta trong Đấng Christ. Khi xử lý Đấng Christ, Ngài cũng xử lý chúng ta. Chúng ta đã bị xử lý trong Ngài rồi. Đức Chúa Trời đã giải quyết nan đề tội cũng như nan đề về chính chúng ta. Tạ ơn Chúa vì chúng ta đã chết trong Đấng Christ. Đó là lý do vì sao La Mã 6:11 chép: “Vì vậy, anh em cũng hãy kể mình chết đối với tội, nhưng sống đối với Đức Chúa Trời trong Christ Giê-su”.

Chúng ta chết trong Christ Giê-su. Chúng ta làm gì sau khi nghe một sự thật như vậy? Chúng ta là những con người có một ý chí. Sau khi tin sự thật này, chúng ta nên bày tỏ ra theo một cách nào đó. Vì vậy, chúng ta muốn chịu báp-têm sau khi chúng ta tin nơi Chúa và được cứu. Ý nghĩa của báp-têm là gì? Chịu báp-têm là ở trong Christ Giê-su và ở trong sự chết Ngài (Rô 6:3-4). Nói cách khác, Đức Chúa Trời đã đặt chúng ta trong Đấng Christ, nhưng chúng ta phải làm một điều gì đó để bày tỏ cho người khác thấy rằng mình ở trong Đấng Christ. Báp-têm của chúng ta bày tỏ cho người khác cách chúng ta vào trong Đấng Christ. Khi chịu báp-têm dưới nước, chúng ta có ở lại dưới nước không? Không, chúng ta nhanh chóng ra khỏi nước. Sự kiện chúng ta ra khỏi nước ngụ ý chúng ta đã sống lại với Đấng Christ. Tất cả những ai ra khỏi nước đều làm chứng rằng mình đã sống lại. Vì vậy, báp-têm của chúng ta là sự trình bày lại công tác Đức Chúa Trời đã hoàn thành cho chúng ta trong Đấng Christ. Đó là trình bày cho người khác thấy những gì Đức Chúa Trời đã làm cho chúng ta trong Đấng Christ. Đó là một sự “trình diễn” thuộc linh.

Khi Đấng Christ ở trên thập tự giá, Đức Chúa Trời đặt chúng ta trong Đấng Christ và kết liễu con người cũ trong A-đam. Đức Chúa Trời phải kết liễu A-đam, “trương mục” này phải được dàn xếp ổn thỏa và đóng lại. Chúng ta là những con người trong A-đam và chỉ có thể được giải cứu khỏi A-đam nhờ sự chết. Khi được kết hiệp với sự chết của Đấng Christ, chúng ta đã bị kết liễu và được giải cứu khỏi A-đam. Đó là phương diện đầu tiên trong công tác của Đức Chúa Trời. Phương diện thứ hai trong công tác của Đức Chúa Trời là đặt Đấng Christ vào trong chúng ta. 1 Cô-rin-tô 1:30 chép: “là Đấng đã trở nên sự khôn ngoan từ Đức Chúa Trời cho chúng ta”.

“ĐẤNG ĐÃ TRỞ NÊN... TỪ ĐỨC CHÚA TRỜI”

Chúng ta đã nói về sự kiện mình ở trong Đấng Christ. Bây giờ chúng ta sẽ nói về Đấng Christ ở trong chúng ta. Làm thế nào Đấng Christ có thể ở trong chúng ta? Đấng Christ ở trong chúng ta nhờ sự phục sinh. Vì Chúa Giê-su đã phục sinh và vì bây giờ Ngài ở trong Thánh Linh (Ngài không chỉ là một con người, nhưng là một con người trong Linh), nên Ngài có thể ở trong chúng ta. Chúa nói rằng xác thịt của Ngài là thức ăn thật và huyết Ngài là thức uống thật. Chúng ta có thể ăn Ngài (Gi. 6:53-56). Nếu Ngài vẫn là một con người như khi Ngài còn trên đất, chúng ta không thể ăn Ngài. Chúng ta ăn trái của cây sự sống, chúng ta không ăn chính cây sự sống. Chúng ta không thể ăn cây [sự sống], chúng ta không cách nào ăn cây [sự sống] vào trong mình. Khi Chúa Giê-su còn trên đất, Ngài giống như cây sự sống, chúng ta không cách nào ăn Ngài vào trong mình. Cũng vậy, ngày nay chúng ta không thể ăn một con người vào trong mình. Nếu Chúa Giê-su không phải là Chúa phục sinh, nếu Ngài chỉ là Chúa từng sống trên đất, thì mãi mãi Ngài chỉ có thể là Ngài, và mãi mãi tôi chỉ có thể là tôi. Chúng ta không cách nào tiếp nhận Ngài. Dầu Giê-su người Na-xa-rét có thánh khiết và đáng yêu đến đâu, chúng ta vẫn không cách nào tiếp nhận Ngài, vì Ngài chỉ là một con người. Nhưng tạ ơn Chúa, ngày nay Ngài không chỉ là một con người, Ngài đã chết và phục sinh. Trong Thánh Linh, Ngài đã trở nên Chúa mà chúng ta có thể nhận lãnh. Thánh Linh là Chúa đến dưới một hình thức khác (14:16-20). Một danh khác của Thánh Linh là “Linh của Giê-su” (Công. 16:7). Ngài cũng được gọi là “Linh của Đấng Christ” (La. 8:9). Khi Chúa Giê-su mặc lấy Thánh Linh, Ngài trở nên một Chúa “có thể tiếp nhận được”. Nếu Ngài không trở nên một Chúa như vậy, chúng ta không thể nào vui hưởng Ngài. Đấng Christ đã sống lại và mặc lấy Thánh Linh. Khi chúng ta tiếp nhận Thánh Linh, ấy là chúng ta tiếp nhận Đấng Christ, cũng vậy, khi chúng ta nhận lãnh Con, chúng ta nhận lãnh Cha. Trong quá khứ, khi người ta thấy Cha, thì họ thấy Con, cũng vậy, ngày nay khi nhận biết Linh, họ nhận biết Con. Chúa Giê-su đã phục sinh, và Ngài ở trong Thánh Linh. Vì vậy, chúng ta có thể nhận lãnh Ngài vào trong chúng ta để làm sự sống của mình. Tất cả những ai đã nhận lãnh Chúa Giê-su, dầu họ có sáng tỏ hay không, đều đã kinh nghiệm điều này từ Đức Chúa Trời.

Đức Chúa Trời đã đặt chúng ta vào trong Đấng Christ. Đây là điều thứ nhất. Điều thứ hai là Ngài đã làm cho Đấng Christ trở nên sự khôn ngoan của chúng ta. Trong hai điều này, không có điều nào do chúng ta thực hiện cả. Chúng ta không thể tự vào trong Đấng Christ, và chúng ta không thể tự đặt Đấng Christ vào trong mình. Cả hai điều này chỉ có thể được thực hiện bởi Đức Chúa Trời.

Đấng Christ “đã trở nên sự khôn ngoan từ Đức Chúa Trời cho chúng ta”. Điều này có nghĩa là gì? Trước hết, tôi muốn nêu lên sự chấm câu đúng đắn cho phần hai của 1 Cô-rin-tô 1:30. Theo nguyên văn, nên có dấu hai chấm sau nhóm chữ “sự khôn ngoan đến với chúng ta từ Đức Chúa Trời”. Điều này có nghĩa là sự khôn ngoan bao hàm ba điều sau: sự công chính, sự thánh hóa và sự cứu chuộc. 1 Cô-rin-tô chương 1 và 3 nói về sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời và sự khôn ngoan của con người. Sự khôn ngoan là đề tài, và sự công chính, sự thánh hóa và sự cứu chuộc là lời giải thích làm thế nào Đấng Christ trở nên sự khôn ngoan của chúng ta.

Câu này có nghĩa là gì? Để hiểu câu này, trước hết chúng ta phải xem xét sự sống là gì. Giả sử một cám dỗ đến khuấy động anh em. Anh em biết mình phải kiên nhẫn. Nhưng sự kiên nhẫn này đến từ đâu? Sự sống cung ứng cho anh em sự kiên nhẫn. Anh em cần có sự sống trước khi có thể vận dụng sự kiên nhẫn của mình. Không có sự sống, anh em sẽ chết và không cách nào vận dụng sự kiên nhẫn được. Anh em phải cung ứng và duy trì sự kiên nhẫn của mình bằng sự sống. Giả sử anh em nhận thức rằng biếng nhác là sai lầm, và muốn trở nên siêng năng. Nếu anh em siêng năng, đó là sự sống của anh em làm cho anh em siêng năng. Giả sử một người gặp hoạn nạn, anh em nghĩ mình nên yêu thương và giúp đỡ người ấy. Tình yêu này đến từ đâu? Đó là sự sống của anh em buộc anh em yêu thương. Vì vậy, phản ứng bên trong phát sinh mỗi khi chúng ta gặp một điều gì đều là kết quả của dòng chảy sự sống. Những phản ứng này bắt nguồn từ sự sống của anh em. Nguồn năng lực cho những phản ứng này là sự sống. Không có sự sống, không có phản ứng nào cả. Chúng ta chỉ phản ứng khi có sự sống. Mỗi giây phút trong đời sống mình, chúng ta đối phó với nhiều điều, và mỗi giây phút chúng ta có những phản ứng. Chúng ta đối phó với những đòi hỏi của thế gian bên ngoài từng giây phút bằng sự sống của mình. Từng giây phút, chúng ta đang vận dụng sự sống mình.

Đức Chúa Trời không ban Đấng Christ cho chúng ta chỉ để Ngài chết cho chúng ta trên thập tự giá, Ngài đã ban Đấng Christ cho chúng ta để trở nên sự sống của chúng ta. Ban đầu, chúng ta phản ứng với mọi đòi hỏi ở bên ngoài bằng cách vận dụng sự sống của chính mình; chúng ta hành động theo sự sống riêng của mình. Nếu sự sống của mình mạnh đủ, chúng ta vượt qua. Nếu sự sống của mình không mạnh đủ, chúng ta không vượt qua được, hay nếu tệ hơn, chúng ta ngã quị. Chúng ta phản ứng bằng sự sống của chính mình và đối phó với những vấn đề bên ngoài bằng chính sự sống của mình. Nhưng Đức Chúa Trời đã ban Đấng Christ cho chúng ta để trở nên sự sống của chúng ta. Trước khi nhận lãnh Chúa Giê-su, chúng ta sống bởi chính mình. Sau khi nhận lãnh Chúa Giê-su, Đức Chúa Trời muốn Ngài sống bên trong chúng ta và sống cho chúng ta. Khi Chúa Giê-su trở nên sự sống bên trong chúng ta, chúng ta không phải sống bằng sự sống nguyên thủy của mình. Vấn đề không phải là Chúa Giê-su ban cho chúng ta những mạng lịnh, đề nghị hay lời dạy dỗ và rồi chúng ta thực hiện tất cả những điều đó. Trái lại, Ngài trở nên sự sống bên trong chúng ta và thực hiện mọi sự cho chúng ta. Từ nay trở đi, chúng ta nên sống bởi sự sống của Ngài. Trước đây, chúng ta đáp ứng những đòi hỏi bên ngoài bằng chính sự sống của mình. Bây giờ chúng ta cần phải để cho sự sống của Đấng Christ đáp ứng những đòi hỏi ấy.

Sau khi hiểu ý nghĩa của sự kiện Đấng Christ là sự sống của chúng ta, bây giờ chúng ta bàn đến vấn đề Đấng Christ trở nên sự khôn ngoan đến với chúng ta từ Đức Chúa Trời. Anh chị em ơi, anh chị em đã là Cơ Đốc nhân nhiều năm rồi. Anh chị em có điều gì khác hơn sự khôn ngoan của mình không? Anh chị em có nhận lấy Chúa Giê-su như sự khôn ngoan của mình không? Có khi nào Chúa Giê-su là sự khôn ngoan của anh chị em chưa? Anh chị em biết Chúa Giê-su được bao nhiêu rồi? Đó là vấn đề cơ bản mà chúng ta cần phải sáng tỏ. Câu này không nói rằng Chúa Giê-su ban cho chúng ta sự khôn ngoan; câu này không nói rằng Đức Chúa Trời ban sự khôn ngoan của Chúa Giê-su cho chúng ta. Câu này không nói rằng mặc dầu chúng ta từng ngu dại, nhưng bây giờ chúng ta hiểu và biết cách nói năng hay hành động, vì Đức Chúa Trời đã ban sự khôn ngoan cho chúng ta. Không, Kinh Thánh không nói như vậy. Kinh Thánh nói rằng Đấng Christ đã trở nên sự khôn ngoan đến với chúng ta từ Đức Chúa Trời. Từ ngữ “trở nên” rất quan trọng, không có chữ nào tốt hơn chữ này. Chúng ta có thể lấy câu chuyện Môi-se và A-rôn làm ví dụ. Môi-se sợ nói chuyện với dân Y-sơ-ra-ên, ông sợ vì ông không nói năng lưu loát. Ông nói rằng mình nói năng chậm chạp và miệng lưỡi ngập ngừng, vì vậy, ông không dám đi. Đức Chúa Trời nói gì? Ngài phán: “Có phải A-rôn, người Lê-vi là anh ngươi không?... Người đó sẽ nói cùng dân chúng thay cho ngươi, và thậm chí người ấy sẽ là cái miệng thay thế cho ngươi” (Xuất. 4:14, 16). Có phải khi A-rôn trở nên miệng của Môi-se, Môi-se nói năng lưu loát không? Không, A-rôn chỉ trở nên miệng của Môi-se, nhưng Môi-se vẫn là Môi-se. (Dĩ nhiên, về sau Môi-se có nói. Nhưng đó là chuyện khác). Khi “tài ăn nói” của Môi-se thất bại, ông có thể yêu cầu A-rôn nói cho mình. Đó là ý nghĩa của việc A-rôn trở nên miệng của Môi-se. Tài ăn nói vẫn ở với A-rôn, chứ không ở với Môi-se. Môi-se cần A-rôn làm miệng mình, vì miệng của ông nói năng không hiệu quả bằng. Điều này không có nghĩa là sau khi Môi-se lấy A-rôn làm miệng mình mà miệng của Môi-se trở nên lưu loát.

Sau khi thấy được ý nghĩa của việc A-rôn trở nên miệng của Môi-se, chúng ta sẽ thấy ý nghĩa của việc Đấng Christ trở nên sự khôn ngoan đến với chúng ta từ Đức Chúa Trời. Điều này không có nghĩa là Đấng Christ làm cho chúng ta khôn ngoan. Trái lại, điều này có nghĩa là chúng ta ngu dại, nhưng để cho Chúa trở nên sự khôn ngoan của mình trong khi chúng ta không chuyển động. Ban đầu, khi có những đòi hỏi đến từ bên ngoài, chúng ta phản ứng bằng sự sống của mình. Ngày nay, khi có những đòi hỏi từ bên ngoài, chúng ta biết rằng mình không làm gì được và không nên phản ứng nữa. Như vậy, chúng ta nên làm gì? Chúng ta nên để cho sự sống của Chúa phản ứng. Đó không phải là vấn đề trở nên tốt hơn trong chính mình mà là vấn đề Chúa sống thay cho chúng ta. Miệng của Môi-se không trở nên tốt hơn. Nhưng A-rôn trở nên miệng của ông thế cho ông và A-rôn nói thay cho ông. Đấng Christ trở nên sự khôn ngoan cho chúng ta giống như A-rôn nói thay cho Môi-se. Giả sử anh em sắp nói chuyện với một người nào. Anh em sẽ làm gì khi không nói được điều mình muốn nói? Có thể anh em nhờ một người đi với mình để nói thay cho mình. Anh em không thể tự nói rồi anh em yêu cầu người ấy nói, và người ấy đáp ứng được nhu cầu. Trong khi người ấy nói, anh em câm lặng, môi miệng mình không nói giỏi hơn và anh em vẫn giống như trước. Chúng ta đừng bao giờ nghĩ rằng khi Đấng Christ trở nên sự khôn ngoan của mình, chúng ta trở nên khôn ngoan. Chúng ta phải nhớ rằng thậm chí khi Đấng Christ đã trở nên sự khôn ngoan của mình, chúng ta vẫn không thể tự mình làm gì.

Ga-la-ti 2:20 chép: “Ấy không phải là tôi còn sống nữa, nhưng Đấng Christ sống trong tôi”. Đó là sự thật. Điều này cho chúng ta biết một Cơ Đốc nhân nên sống như thế nào. Cơ Đốc nhân nên sống bằng cách không tự mình làm một điều gì cả, nhưng bằng cách để Đấng Christ làm mọi sự. Nói cách khác, hãy để A-rôn nói và Môi-se giữ im lặng. Một số người không có khẩu tài, nhưng họ cần phải nói. Vậy họ làm gì? Họ nhờ anh em nói thay cho họ. Nhưng trong khi anh em đang nói, họ không thỏa lòng, họ xen vào một hai lời. Điều này gây nhiều khó khăn cho anh em. Nếu miệng Môi-se không thể nói, ông nên lấy miệng A-rôn làm miệng của mình. Tạ ơn Chúa vì đây là con đường cứu rỗi của Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời không thay đổi miệng Môi-se, trái lại, Ngài ban cho ông một cái miệng mới. Đức Chúa Trời không thay đổi miệng của một người nào, Ngài ban cho người ấy một cái miệng mới. Đức Chúa Trời không thay đổi một người khờ dại thành ra khôn ngoan, trái lại, Ngài làm cho Đấng Christ trở nên sự khôn ngoan cho người ngu dại. Anh chị em ơi, đó là sự cứu rỗi. Đức Chúa Trời không thay đổi người ngu dại thành ra khôn ngoan, nhưng Ngài đã làm cho Đấng Christ trở nên sự khôn ngoan của chúng ta; Đấng Christ đã trở nên sự khôn ngoan cho chúng ta từ Đức Chúa Trời.

Giả sử anh em gặp một vấn đề cần phải rất khôn ngoan để dàn xếp và giải quyết. Anh em có thể cố gắng cách này, cách nọ nhưng không được gì, tâm trí nhỏ bé của anh em mệt nhoài, nhưng anh em vẫn không tìm được giải pháp. Sau đó, anh em nói: “Chúa ôi, con ngu dại quá. Nếu điều này được giao cho con, chắc chắn con không thể làm được. Con chỉ có thể ngưỡng trông Ngài. Ngài làm giùm con”. Khi anh em tin cậy Chúa như vậy, Ngài có thể hướng dẫn anh em làm một điều gì đó, nói vài lời nào đó, hay làm một việc gì đó, và có thể anh em không nhận biết có một sự khôn ngoan lớn lao đã can thiệp vào những gì mình làm. Nhưng sau khi làm những điều đó, một ngày kia anh em sẽ nói: “Những gì tôi đã làm ngày hôm ấy không phải là tôi có thể tự mình làm được. Những gì tôi nói ngày hôm ấy không phải là tôi tự nói”. Điều này có nghĩa là anh em không thay đổi gì cả, đó là Chúa trở nên sự khôn ngoan của anh em. Đó là Đấng Christ trở nên sự khôn ngoan đối với anh em. Ban đầu, chúng ta phải tự quán xuyến nhiều việc, nhưng không thể giải quyết được. Vì thế chúng ta để cho Đấng Christ làm sự khôn ngoan của mình. Chúng ta phải nhớ rằng sự khôn ngoan của Đấng Christ không trở nên sự khôn ngoan của chúng ta. Hơn nữa, Đấng Christ không ban cho chúng ta sự khôn ngoan để chúng ta có thể trở nên khôn ngoan. Thay vào đó, Đấng Christ ở trong chúng ta trở nên sự khôn ngoan đến với chúng ta. Sự khôn ngoan thuộc về Chúa, chứ không thuộc về chúng ta. Ngài là sự khôn ngoan của chúng ta, Ngài trở nên sự khôn ngoan của chúng ta. Anh chị em ơi, nếu biết Đấng Christ “trở nên” có nghĩa là gì, chúng ta có thể sống một đời sống đúng đắn trước mặt Chúa.

Trước đây chúng ta đã nói rằng Đấng Christ trở thành sự khôn ngoan của chúng ta có nghĩa là ba điều: sự công chính, sự thánh hóa và sự cứu chuộc. Những điều này có ý nghĩa gì? Trước hết, chúng ta hãy xem xét sự công chính. Sau đó, chúng ta sẽ bàn đến hai điều kia.

Đấng Christ Trở Nên Sự Công Chính Của Chúng Ta

Chúng ta cần sự công chính trước mặt Đức Chúa Trời. Sự công chính có liên hệ nhiều đến Đức Chúa Trời. Nếu chúng ta không đứng trước mặt Đức Chúa Trời, vấn đề công chính không phải bàn đến. Một khi nghĩ đến Đức Chúa Trời, chúng ta nghĩ đến sự công chính. Chẳng hạn như khi phải gặp người khác, chúng ta luôn luôn nghĩ đến quần áo mình sẽ mặc. Cũng vậy, khi một người gặp Đức Chúa Trời, người ấy phải có sự công chính. Không có sự công chính, không ai có thể thấy Đức Chúa Trời. Như vậy, sự công chính là một điều cơ bản trong đời sống Cơ Đốc. Vấn đề sự công chính liên quan tới phương tiện nhờ đó chúng ta đến với Đức Chúa Trời mỗi khi chúng ta đến gần Ngài. Nếu một Cơ Đốc nhân chưa giải quyết điều này, người ấy không có nền tảng vững chắc. Cơ Đốc nhân nào nghi ngờ về sự công chính thì không thể đến cùng Đức Chúa Trời với sự tin chắc. Nhiều Cơ Đốc nhân ao ước được tăng trưởng, họ muốn tiến lên trên con đường của Đức Chúa Trời. Nhưng một trong những lý do họ tiến tới rồi lại thối lui là vì không sáng tỏ về sự công chính. Sự công chính là vấn đề đơn giản, nhưng có tính cách nền tảng. Anh chị em ơi, nếu không sáng tỏ về sự công chính, chúng ta không thể tiến tới cách bình an và sẽ luôn luôn gặp nan đề. Vì vậy, chúng ta phải sáng tỏ về sự công chính.

Chúng ta thường không biết chắc mình có thể đến với Đức Chúa Trời bằng phương tiện nào. Chúng ta nghĩ rằng hành vi tốt của mình là sự công chính và chúng ta đến với Đức Chúa Trời bởi hành vi tốt của mình. Một vài anh chị em nghĩ rằng nếu hành vi của mình tốt, và họ cư xử tốt từ sáng đến tối, thì họ có sự công chính trong ngày hôm đó. Nhưng nếu hành vi của họ không hoàn hảo, thì họ có nan đề về sự công chính. Những anh chị em suy nghĩ như vậy xem hạnh kiểm của mình là sự công chính.

Khi được Đức Chúa Trời mở mắt, chúng ta sẽ thấy sự công chính của mình trước mặt Đức Chúa Trời không liên quan gì đến hạnh kiểm của mình, mà là một điều khác. Ánh sáng của Đức Chúa Trời đối với chúng ta giống như một con dao, phân chia sự công chính khỏi hạnh kiểm của chúng ta. Trước đây chúng ta nghĩ rằng khi đến với Đức Chúa Trời, hạnh kiểm của mình là sự công chính, nhưng bây giờ chúng ta thấy khi đến với Đức Chúa Trời, Đấng Christ là sự công chính của chúng ta. Sự công chính của chúng ta không còn là hạnh kiểm của mình nữa mà sự công chính của chúng ta là Đấng Christ. Tạ ơn Chúa vì trước mặt Đức Chúa Trời, sự công chính của chúng ta là Đấng Christ. Hạnh kiểm có thể cải thiện, nhưng sự công chính của chúng ta không thể cải thiện được. Hạnh kiểm của chúng ta không hoàn hảo, nhưng sự công chính của chúng ta luôn luôn hoàn hảo. Sự công chính của chúng ta là Đấng Christ, và chúng ta có thể đến với Đức Chúa Trời nhờ Đấng Christ. Hạnh kiểm của chúng ta không thể không có lỗi lầm, nhưng ngợi khen Chúa, sự công chính của chúng ta không chỗ trách được vì sự công chính ấy là Đấng Christ.

Chúng ta cần phải biết rằng Đấng Christ là sự công chính của chúng ta là sự cứu rỗi vĩ đại nhất. Đức Chúa Trời đã giải quyết vấn đề sự công chính cho chúng ta, và vị trí của chúng ta trước mặt Ngài được bảo đảm. Anh chị em ơi, chúng ta nên có hành vi tốt và cư xử tử tế. Chúng ta nên hầu việc Đức Chúa Trời nhiều hơn, nên siêng năng và vác thập tự giá. Nhưng chúng ta phải nhận biết rằng mặc dầu hành vi của mình có thể được cải thiện nhiều lần, sự công chính của chúng ta trước mặt Đức Chúa Trời không thể cải thiện được nữa. Phương tiện nhờ đó chúng ta có thể đến với Đức Chúa Trời ngày nay cũng chính là phương tiện nhờ đó chúng ta có thể đến với Ngài mười hay hai mươi năm sau. Sự công chính của chúng ta trước mặt Đức Chúa Trời không phải là hạnh kiểm của chính chúng ta; sự công chính ấy là Đấng Christ. Nếu không được khải thị để thấy Đấng Christ là sự công chính của mình, một người không thể dạn dĩ đến trước mặt Đức Chúa Trời. Nếu người ấy thấy rằng sự công chính của mình là một thân-vị, sự công chính của mình là Đấng Christ, người ấy sẽ dạn dĩ đến cùng Đức Chúa Trời. Anh chị em ơi, chúng ta phải nhớ rằng khi đến với Đức Chúa Trời, sự công chính của chúng ta không phải là hạnh kiểm của mình. Sự công chính của chúng ta không phải là một điều, mà là một thân-vị, đó là Đấng Christ.

Đấng Christ Trở Nên Sự Thánh Hóa Của Chúng Ta

Trước mặt Đức Chúa Trời, sự công chính của chúng ta không phải là hạnh kiểm của mình. Nhưng điều này không có nghĩa là chúng ta không quan tâm đến hạnh kiểm của mình trong khi sống trên đất. Sự công chính của chúng ta trước mặt Đức Chúa Trời được giải quyết ổn thỏa, nhưng chúng ta nên làm gì đối với cách cư xử và cuộc sống của mình? Chúng ta cần phải thấy rằng Đức Chúa Trời làm cho Đấng Christ không những là sự công chính của chúng ta, mà còn là sự thánh hóa của chúng ta nữa. Sự thánh hóa này không phải là một điều hay một tình trạng, mà là một thân-vị – tức là Đấng Christ. Đức Chúa Trời đã làm cho Đấng Christ trở nên sự thánh hóa của chúng ta.

Một số Cơ Đốc nhân có một quan niệm nào đó về sự thánh hóa. Họ nghĩ rằng sự thánh hóa là Đấng Christ giúp đỡ để họ được thánh hóa. Điều này có nghĩa là họ không thánh khiết, nhưng họ sẽ trở nên thánh khiết nhờ sự giúp đỡ của Đấng Christ. 1 Cô-rin-tô 1:30 cho chúng ta biết Đức Chúa Trời đã làm cho Đấng Christ trở nên sự thánh hóa cho chúng ta. Chúng ta không phải cố gắng để thánh hóa chính mình. Chúng ta không được thánh hóa nhờ sự giúp đỡ của Đấng Christ. Chính Đấng Christ đã trở nên sự thánh khiết của chúng ta. Sự thánh khiết của chúng ta là thân-vị của Đấng Christ, chứ không phải là sự giúp đỡ của Đấng Christ.

Một số Cơ Đốc nhân nghĩ rằng sự thánh hóa là Đấng Christ ban quyền năng cho họ để họ trở nên thánh khiết. Họ cầu nguyện để Chúa ban cho mình sức mạnh. Họ nghĩ rằng khi có sức mạnh, mình sẽ được thánh hóa. Nhưng Lời Đức Chúa Trời không nói rằng chúng ta có thể được thánh hóa. Lời Đức Chúa Trời không nói rằng Đấng Christ ban cho chúng ta sức mạnh để chúng ta thánh khiết. Lời Đức Chúa Trời nói rõ ràng rằng Ngài đã làm cho Đấng Christ trở nên sự thánh hóa đối với chúng ta. Sự thánh hóa của chúng ta là một món quà. Sự thánh hóa của chúng ta là một thân-vị. Sự thánh hóa của chúng ta không phải là kết quả của quyền năng từ Đức Chúa Trời. Nếu không có khải tượng, chúng ta sẽ không thấy sự khác biệt rất lớn lao giữa hai điều này. Đó không phải là một điều tâm trí có thể hiểu được. Nếu chúng ta không có khải thị, thậm chí tâm trí có hiểu được cũng vô ích. Đức Chúa Trời phải bày tỏ cho chúng ta thấy Đấng Christ không đến để giúp đỡ chúng ta trở nên thánh khiết, Ngài không ban cho chúng ta sức mạnh để được thánh hóa. Trái lại chính Ngài là sự thánh hóa của chúng ta.

Nhiều Cơ Đốc nhân tin rằng có hai điều liên quan đến sự thánh hóa. Một là quyền năng của sự thánh hóa, hai là kết quả của sự thánh hóa. Họ nghĩ rằng một người phải có quyền năng của sự thánh hóa trước khi có kết quả của sự thánh hóa. Theo lý thuyết này, chúng ta nên đặt Đấng Christ vào đâu? Đấng Christ nên ở phương diện quyền năng, có nghĩa Ngài là quyền năng của chúng ta làm cho chúng ta được thánh hóa ư? Nhưng điều Đức Chúa Trời phán trong 1 Cô-rin-tô 1:30 hoàn toàn khác với lý thuyết ấy. Đấng Christ không đến để trở nên quyền năng thánh hóa chúng ta. Chính Đấng Christ là sự thánh hóa của chúng ta. Ngài không đến để trở nên quyền năng thánh hóa làm cho chúng ta có thể sinh ra sự thánh hóa. Chính Ngài là sự thánh hóa. Tôi phải la lên: Ha-lê-lu-gia! Ngài không trở nên quyền năng thánh hóa của chúng ta, làm cho chúng ta sinh ra sự thánh hóa. Trái lại, chúng ta có Đấng Christ, vì vậy, chúng ta có sự thánh hóa. Anh chị em ơi, nếu chúng ta nói sự thánh hóa là một điều, thì Lời Đức Chúa Trời bày tỏ cho chúng ta rằng Đấng Christ là điều ấy. Anh chị em ơi, “điều ấy” của chúng ta là một thân-vị sống động. Sự thánh hóa của chúng ta là một thân-vị sống. “Điều” của chúng ta là Đấng Christ, sự thánh hóa của chúng ta là Đấng Christ.

Chúng ta có thể lấy sự khiêm nhường làm ví dụ. Giả sử tôi là một người rất kiêu ngạo. Tôi nhận biết sự kiêu ngạo của mình, nhưng tôi không thể tự hạ mình xuống. Vì vậy, tôi cầu nguyện: “Đức Chúa Trời ôi, xin thương xót con. Xin sai Chúa Giê-su đến giúp đỡ con để con có thể khiêm nhường”. Anh chị em ơi, anh chị em có thấy điều này không? Tôi đã làm cho Đấng Christ thành sự giúp đỡ cho tôi đang khi tôi cố gắng khiêm nhường. Tôi nghĩ rằng với sự giúp đỡ của Ngài, tôi có thể trở nên khiêm nhường. Vì vậy, tôi xin Đấng Christ giúp đỡ tôi trở nên khiêm nhường. Nhưng đó là quan niệm của tôi, đó không phải là con đường cứu rỗi của Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời không yêu cầu Đấng Christ giúp đỡ tôi để tôi trở nên khiêm nhường. Đức Chúa Trời ban Đấng Christ cho tôi, Ngài là sự khiêm nhường của tôi. Đức Chúa Trời không ban Đấng Christ cho chúng ta như quyền năng để chúng ta có thể sinh ra sự khiêm nhường. Đức Chúa Trời đã ban cho chúng ta Đấng Christ để làm sự khiêm nhường của chúng ta. Anh chị em ơi, Chúa có quyền năng không? Có, tất cả chúng ta đều biết Ngài có quyền năng. Ngài có ban quyền năng ấy cho chúng ta không? Có, Ngài đã ban cho chúng ta quyền năng ấy. Như vậy, vì sao chúng ta vẫn còn yếu đuối? Chúng ta cần phải nhận biết rằng Ngài đã ban tất cả quyền năng cho chúng ta rồi, nhưng chúng ta không thể sử dụng quyền năng ấy. Quyền năng của Chúa là thật, nhưng chúng ta không thể sử dụng được. Nếu chúng ta cố gắng khiêm nhường bởi quyền năng của Chúa, chúng ta khám phá ra rằng mình không thể thực hiện được điều đó. Cùng lắm là chúng ta “biểu diễn” những hành vi bên ngoài mà chúng ta gọi là sự khiêm nhường, nhưng bên trong không có gì là khiêm nhường cả. Lời Đức Chúa Trời cho chúng ta thấy rằng sự khiêm nhường của chúng ta không phải là quyền năng của Đấng Christ, mà là chính Đấng Christ.

Chúng ta nói sự khiêm nhường là chính Đấng Christ thì có nghĩa là gì? Điều này có nghĩa là tôi không có sự khiêm nhường nào cả và tôi không thể khiêm nhường. Cho dầu Chúa ban cho tôi sức mạnh để tự hạ mình, tôi vẫn không thể khiêm nhường. Tôi chỉ có thể nói với Chúa: “Ngài là sự khiêm nhường của con. Con để Ngài trở nên sự khiêm nhường của con”. Anh chị em ơi, Đấng Christ trở nên sự khiêm nhường của chúng ta có nghĩa là gì? Nói cách đơn giản, điều đó chỉ có nghĩa là Đấng Christ thay thế tôi và bày tỏ sự khiêm nhường của chính Ngài thế cho tôi. Khi chúng ta xin Đức Chúa Trời ban quyền năng để tự hạ mình, có lẽ chúng ta có thể khiêm nhường một thời gian, nhưng sự khiêm nhường này chỉ là hành vi tốt đẹp, thái độ tốt đẹp, ý định tốt đẹp và một tình trạng tốt đẹp. Sự khiêm nhường này không phải là Đấng Christ. Khi chúng ta xin Chúa trở nên sự khiêm nhường của mình, chúng ta ngẩng đầu lên và nói với Ngài: “Chúa ơi, con không có sự khiêm nhường trong chính mình. Dầu Ngài ban cho con sức mạnh để hạ mình, con vẫn không có sự khiêm nhường. Vì vậy Chúa ơi, con xin Ngài đến làm sự khiêm nhường của con và Ngài khiêm nhường thay cho con”. Sau khi chúng ta nhìn xem Chúa như vậy, bất cứ sự khiêm nhường nào chúng ta có sẽ là sự khiêm nhường tự phát. Sự khiêm nhường này không phải là công việc, nhưng là một thân-vị sống động, là chính Đấng Christ.

Chúng ta hãy lấy sự kiên nhẫn làm ví dụ. Tôi không kiên nhẫn chút nào, và tôi không thể kiên nhẫn. Sự kiên nhẫn của tôi chỉ là chính Đấng Christ. Điều này cũng đúng đối với sự nhu mì. Tôi không có tính nhu mì chút nào, tôi cũng không thể nhu mì. Sự nhu mì của tôi chỉ là chính Đấng Christ. Anh chị em ơi, anh chị em có thấy điều này không? Đức Chúa Trời đã làm cho Đấng Christ trở nên sự kiên nhẫn của tôi. Đức Chúa Trời đã làm cho Đấng Christ trở nên sự nhu mì của tôi. Tất cả các mỹ đức của chúng ta chỉ là Đấng Christ. Các mỹ đức của Cơ Đốc nhân khác với những mỹ đức tầm thường của con người. Những mỹ đức chúng ta thường nói đến là những điều thuộc về cá nhân, nhưng những mỹ đức của Cơ Đốc nhân không thuộc về cá nhân, không phải những điều rời rạc, mà là một thân-vị sống động, là chính Đấng Christ. Mỹ đức của chúng ta không phải số nhiều, nhưng là số ít. Mỹ đức của chúng ta không phải là những điều rời rạc, mà là một thân-vị. Anh chị em ơi, nếu không có Đấng Christ, chúng ta không có gì cả.

Khi Đấng Christ trở nên sự sống bên trong của chúng ta, Ngài đáp ứng mọi đòi hỏi bên ngoài chúng ta. Chỉ có một sự sống, nhưng vì những đòi hỏi bên ngoài chúng ta khác nhau, nên có các sự đáp ứng khác nhau. Khi sự kiêu ngạo đến, Đấng Christ được bày tỏ như sự khiêm nhường của chúng ta. Khi sự lo lắng đến, Đấng Christ được bày tỏ như sự kiên nhẫn của chúng ta. Khi sự ghen ghét đến, Đấng Christ được bày tỏ như tình yêu của chúng ta. Từ một sự sống này sinh ra mọi mỹ đức. Vì nhu cầu trong các hoàn cảnh khác nhau, nên sự sống này cũng bày tỏ ra theo những cách khác nhau. Hằng ngày, chúng ta phải đương đầu với nhiều điều. Khi Chúa bày tỏ chính Ngài trong những điều ấy, chúng ta thấy Ngài trong nhiều mỹ đức. Vì vậy, nhiều mỹ đức của Cơ Đốc nhân không phải là hành vi của bản thân họ, nhưng là những sự phản ảnh Đấng Christ và bày tỏ Đấng Christ. Đó là ý nghĩa của việc Đấng Christ trở nên sự thánh hóa của chúng ta.

Như vậy, đời sống Cơ Đốc nhân là vấn đề chúng ta biết Đấng Christ được bao nhiêu, chứ không phải là vấn đề về sự khiêm nhường, kiên nhẫn và nhu mì của chúng ta. Mọi sự tùy thuộc vào Đấng Christ. Chúng ta càng biết Đấng Christ, các mỹ đức của Ngài càng bày tỏ ra qua chúng ta. Những người khác có thể nghĩ rằng đó là các mỹ đức của chúng ta. Nhưng chúng ta biết những điều đó không là gì khác hơn là chính Đấng Christ. Cơ Đốc nhân không có mỹ đức nào khác hơn là chính Đấng Christ. Tất cả các mỹ đức của Cơ Đốc nhân chỉ là Đấng Christ. Anh chị em ơi, nếu biết Đấng Christ nhiều hơn, chúng ta sẽ thấy các mỹ đức của mình chính là Đấng Christ tuôn đổ ra. Sự kiên nhẫn của Chị Hoàng là Đấng Christ. Sự kiên nhẫn của Anh Trần cũng là Đấng Christ. Tình yêu thương của Anh Châu, sự nhu mì của Chị Hứa, và sự khiêm nhường của Chị Lưu không phải là các mỹ đức khác nhau, nhưng tất cả là Đấng Christ. Các mỹ đức khác nhau được bày tỏ ra qua những con người khác nhau, nhưng tất cả đều là Đấng Christ. Ha-lê-lu-gia! Tất cả các mỹ đức của chúng ta đều chỉ là Đấng Christ! Mọi sự tuôn ra từ chúng ta là Đấng Christ. Tình yêu tuôn tràn ra từ Anh Châu là Đấng Christ. Sự nhu mì tuôn ra từ Chị Hứa là Đấng Christ. Sự khiêm nhường tuôn ra từ Chị Lưu cũng là Đấng Christ. Những đòi hỏi trong hoàn cảnh có thể khác nhau, nhưng sự cung ứng bên trong giống nhau. Những biểu hiện bên ngoài khác nhau, nhưng bản chất nội tại giống nhau. Không có mỹ đức Cơ Đốc nào là sản phẩm của công việc riêng của chúng ta, mỗi một mỹ đức đều là Đấng Christ tuôn tràn ra. Đó là Đấng Christ phản chiếu chính Ngài ra qua chúng ta. Anh chị em ơi, một khi nhận thức được điều này, chúng ta sẽ ngước mắt lên và thưa với Chúa: “Trong quá khứ, con đã cố gắng tự mình làm một Cơ Đốc nhân. Con thật sai lầm. Chúa ơi, con cảm tạ Ngài. Bây giờ con biết Ngài là sự thánh hóa của con. Con muốn Ngài sống bày tỏ chính Ngài qua con”.

Đấng Christ Trở Nên Sự Cứu Chuộc Của Chúng Ta

Không những Đấng Christ đã trở nên sự công chính đến với chúng ta từ Đức Chúa Trời, không những Ngài là sự thánh hóa đến với chúng ta từ Đức Chúa Trời, mà Ngài cũng đã trở nên sự cứu chuộc đến với chúng ta từ Đức Chúa Trời. Ý nghĩa của sự cứu chuộc là mua lại hay phóng thích bằng cách trả tiền chuộc. Có ba điều không thể thiếu trong bất cứ hành động chuộc mua nào. Thứ nhất là người được chuộc, thứ hai là người chuộc và thứ ba là giá chuộc. Tất cả những người được cứu chuộc là những người trước đây bị bán cho tội lỗi (La. 7:14). Họ là nô lệ cho tội. Bây giờ Chúa Giê-su đã trả giá bằng huyết (Mat. 20:28, Mác 10:45; 1 Ti. 2:6) và cứu chuộc chúng ta ra khỏi sự rủa sả của luật pháp (Ga. 3:13). Điều này cho chúng ta thấy Chúa là Đấng Cứu Chuộc của chúng ta.

Nhưng chúng ta cần phải tiến một bước xa hơn. Chúa Giê-su không những là Đấng Cứu Chuộc chúng ta, Ngài còn là sự cứu chuộc của chúng ta nữa. Cho dầu mối liên hệ giữa Đấng Cứu Chuộc và người được cứu chuộc – mối liên hệ của ân điển, của việc cứu chuộc mạng sống chúng ta – có mật thiết chăng nữa, nếu Chúa Giê-su chỉ là Đấng Cứu Chuộc chúng ta, Ngài vẫn tách biệt với những người được cứu chuộc. Chúa Giê-su không những là Đấng Cứu Chuộc chúng ta mà Ngài còn trở nên sự cứu chuộc của chúng ta nữa. Điều này có nghĩa là khi được cứu chuộc, chúng ta không những được liên kết với một điều, nhưng với một thân-vị. Khi được cứu chuộc, Chúa Giê-su trở nên một với chúng ta, cả hai trở nên một. Sự cứu chuộc của chúng ta là một thân-vị. Khi có Ngài, chúng ta có sự cứu chuộc. Không có Ngài, chúng ta không có sự cứu chuộc. Nếu muốn có sự cứu chuộc, chúng ta cần Ngài. Một khi có Ngài, chúng ta có sự cứu chuộc vì Ngài là sự cứu chuộc. Sự cứu chuộc của chúng ta không chỉ là một điều. Sự cứu chuộc của chúng ta là một thân-vị liên kết với chúng ta.

Đấng Christ đã trở nên sự cứu chuộc của chúng ta. Vì vậy, tất cả những ai đã được huyết tẩy sạch có thể dạn dĩ đến với Đức Chúa Trời. Khi Đức Chúa Trời phán xét tội nhân, một cách công chính Ngài có thể vượt qua tất cả những ai ở dưới huyết Chiên Con (Xuất. 12:12-13; La. 3:25-26). Tất cả những người được cứu chuộc đều kinh nghiệm một sự cứu chuộc trọn vẹn. Theo mắt Đức Chúa Trời, tất cả những gì Ngài thấy là Đấng Christ. Dường như Ngài không thấy con người nào cả, tất cả những gì Ngài thấy là Đấng Christ. Đấng Christ là Chiên Con bị giết, huyết Ngài cất bỏ hồ sơ tội lỗi của con người trước mặt Đức Chúa Trời. Khi một người đến với Đức Chúa Trời nhờ Đấng Christ, Đức Chúa Trời không còn định tội người ấy, vì Đấng Christ đã thỏa mãn những đòi hỏi công chính của Đức Chúa Trời thay cho con người. Ngài đã mang hình phạt của tội lỗi thay cho con người. Khi một người có Đấng Christ, người ấy có sự cứu chuộc. Khi Đức Chúa Trời nhìn thấy Đấng Christ, Ngài nhìn thấy sự cứu chuộc.

Đấng Christ không những là sự cứu chuộc của chúng ta trước mặt Đức Chúa Trời, Ngài còn là sự cứu chuộc trong chúng ta. Đấng Christ là sự cứu chuộc bên trong chúng ta đặc biệt liên hệ đến thân thể chúng ta. Đấng Christ là sự cứu chuộc bên trong không những giải cứu chúng ta khỏi luật của tội trong các chi thể của chúng ta (La. 7:23; 8:2), mà Ngài còn đã trở nên sự sống cho thân thể chúng ta. La Mã 8:11 chép: “Nhưng nếu Thánh Linh của Đấng đã khiến cho Giê-su từ kẻ chết sống lại ở trong anh em, thì Đấng đã khiến cho Christ Giê-su từ kẻ chết sống lại cũng sẽ nhờ Thánh Linh Ngài ở trong anh em mà khiến thân thể hay chết (hay: thân thể chết chóc) của anh em lại sống động”. Câu này không có nghĩa là chúng ta sẽ được phục sinh sau khi chết, nhưng có nghĩa là Ngài sẽ ban sự sống cho thân thể chết chóc của chúng ta hiện nay. 2 Cô-rin-tô 4:10-11 chép: “Thân thể hằng mang sự chết của Giê-su, hầu cho sự sống của Giê-su cũng được tỏ ra trong thân thể chúng tôi. Bởi chúng tôi là kẻ sống, vì cớ Giê-su mà hằng bị nộp cho sự chết, hầu cho sự sống của Giê-su, cũng được tỏ ra trong xác thịt hay chết (hay: xác thịt chết chóc) của chúng tôi”. Điều nổi bật nhất ở đây là câu 11 dường như lặp lại câu 10. Thật ra không phải như vậy. Câu 10 nói rằng sự sống của Giê-su được tỏ ra trong thân thể của chúng tôi trong khi câu 11 nói sự sống của Giê-su được tỏ ra trong xác thịt chết chóc của chúng tôi. Đối với nhiều tín đồ, sự sống của Giê-su có thể được tỏ ra trong thân thể họ, nhưng có lẽ không được tỏ ra trong thân thể chết chóc của họ. Sự khác biệt này rất lớn lao. Nhiều tín đồ vâng phục và kiên nhẫn trong khi bị đau ốm, họ không lo lắng, không lằm bằm. Họ cảm nhận được sự hiện diện của Chúa và bày tỏ mỹ đức của Ngài qua cách biểu lộ, giọng nói và hành vi của mình. Thật vậy, sự sống của Giê-su nhờ Thánh Linh được bày tỏ ra trong thân thể họ. Tuy nhiên, họ không biết rằng Chúa Giê-su có thể chữa lành bệnh tật cho họ. Họ không biết rằng sự sống của Chúa Giê-su cũng là vì thân thể hèn mạt của họ. Họ nhận được ân điển từ Chúa để chịu đựng sự đau đớn, nhưng họ không nhận được sự chữa lành. Họ kinh nghiệm câu 10, nhưng không kinh nghiệm câu 11. Anh chị em ơi, chúng ta phải nhận thức rằng Đấng Christ là sự cứu chuộc cho thân thể chúng ta. thân thể chết chóc của chúng ta được làm cho sống động không có nghĩa là bản chất của thân thể thay đổi và trở nên bất tử. Bản chất của thân thể vẫn vậy, nhưng một sự sống mới đến bên trong thân thể để cung ứng sức mạnh cho thân thể. Ban đầu, sự sống thiên nhiên là nguồn sức mạnh cho thân thể chúng ta. Bây giờ chúng ta được cung ứng bởi sự sống của Đấng Christ. Khi thân thể chúng ta được duy trì bởi sự sống phục sinh của Đấng Christ, thân thể chúng ta được ban khả năng làm việc cách mạnh mẽ.

Đấng Christ trở nên sự cứu chuộc của chúng ta là một đề tài lớn lao. Đấng Christ là sự cứu chuộc của chúng ta không chỉ là vấn đề Ngài là sự sống của thân thể chúng ta ngày nay, nhưng còn ban cho chúng ta một hi vọng lớn lao, đó là “sự cứu chuộc thân thể chúng ta” (La. 8:21-23; 1 Cô. 15:50-54; Phil. 3:21). Một ngày kia, Đức Chúa Trời sẽ bày tỏ cho mọi người cách Ngài đã cứu chuộc cõi sáng tạo và cách Ngài làm cho chúng ta thuộc riêng về Ngài. Sau đó, thân thể của chúng ta sẽ được chuộc, lột bỏ sự hư nát, mặc lấy sự không hư nát, chúng ta sẽ không còn ở dưới ách nô lệ của sự hư nát, và sẽ bước vào sự tự do vinh hiển. Sau đó, người chết sẽ sống lại và chúng ta sẽ thay đổi. thân thể hèn mạt của chúng ta sẽ được biến hóa để được đồng hóa với thân thể vinh hiển của Ngài. Rồi chúng ta sẽ thấy sự cứu chuộc của mình là Đấng Christ! Ai là người bảo đảm rằng mình sẽ ở trong sự phục sinh thứ nhất (tốt nhất)? Ai là người bảo đảm rằng thân thể mình một ngày kia sẽ được biến hóa? Chúng ta tin và có sự bảo đảm vì Đấng Christ là sự cứu chuộc của chúng ta.

1 Cô-rin-tô 15:42-44 cho chúng ta thấy khi một Cơ Đốc nhân chết, người ấy không bị chôn, nhưng được “gieo ra”. Chúng ta biết rằng gieo một vật và chôn một vật là hai điều hoàn toàn khác nhau. Chẳng hạn như khi anh em chôn một miếng đồng dưới đất, đó là tất cả những gì nó có, nó sẽ không mọc lên lại. Nhưng nếu anh em gieo một hạt lúa mì xuống đất, sau vài ngày, nó sẽ mọc lên. Khi một Cơ Đốc nhân chết, người ấy không giống như một miếng đồng được chôn dưới đất, nhưng giống như một hạt lúa mì được gieo xuống đất. Một ngày kia, người ấy sẽ lại “mọc lên”. Người ấy có thể lại “mọc lên” vì có sự sống của Đấng Christ ở bên trong. Sự sống này là sự sống không thể bị sự chết cầm tù, vì sự sống của Đấng Christ là sự sống phục sinh. Sự sống này ở trong người tín đồ. Đó là lý do vì sao người ấy sẽ sống lại. Vì Đấng Christ là sự cứu chuộc của chúng ta, Ngài sẽ làm cho chúng ta “mọc lên”. Đấng Christ không bị sự chết cầm tù. Một Cơ Đốc nhân đã tái sinh thì có Đấng Christ ở bên trong. Đấng Christ là sự cứu chuộc của người ấy, và người ấy sẽ thừa hưởng một thân thể phục sinh không thể hư nát, vinh hiển, mạnh mẽ và thuộc linh.

Nhưng đó không phải là tất cả. Vì Đấng Christ là sự cứu chuộc của chúng ta, nên một số Cơ Đốc nhân sẽ không thấy sự chết, mà sẽ được cất lên. Có lần một cô bé hỏi một nhà truyền giảng rằng: “Để được cất lên, một Cơ Đốc nhân cần nỗ lực lắm phải không?” Theo như đứa trẻ suy nghĩ, để được cất lên cần nhiều nỗ lực. Nhưng chúng ta biết rằng sự cất lên không phải là một sự việc theo quan niệm của mình. Một Cơ Đốc nhân được cất lên vì Đấng Christ ở trong người ấy. Đấng Christ là sự cứu chuộc của người ấy và Ngài sẽ cất người ấy lên.

Đấng Christ là sự sống của chúng ta chính là nền tảng của đời sống Cơ Đốc. Bước thứ nhất trong sự cứu rỗi của chúng ta là sự tái sinh. Bước sau cùng trong sự cứu rỗi của chúng ta là sự cứu chuộc thân thể chúng ta. Nhưng từ đầu đến cuối, nền tảng là Đấng Christ là sự sống của chúng ta. Mối liên hệ giữa Đấng Christ và chúng ta là mối liên hệ thuộc về sự sống. Nói cách khác, đó là một mối liên hệ vững chắc. Đấng Christ không trở nên điều gì ở bên ngoài chúng ta. Ngài đã vào bên trong chúng ta để làm sự sống của chúng ta. Mối liên hệ trong sự sống là một sự liên hệ bền vững không gì lay chuyển được. Nếu không tiếp nhận Đấng Christ làm sự sống của mình, chúng ta không có liên hệ gì với Ngài cả. Nhưng vì chúng ta đã nhận Đấng Christ làm sự sống của mình, chúng ta có một mối liên hệ vững chắc với Ngài. Sau khi A-đam phạm tội, ngay lập tức Đức Chúa Trời canh giữ con đường đến cây sự sống với chê-ru-bim và lưỡi gươm chói lòa quay về mọi hướng (Sáng. 3:24). Ngài làm như vậy vì nếu A-đam ăn trái cây sự sống, thì ông sẽ được liên kết trong một mối liên hệ vững chắc với Đức Chúa Trời. Cảm tạ Đức Chúa Trời vì mối liên hệ của chúng ta với Đấng Christ là mối liên hệ mà A-đam không có, đó là một sự liên hệ vững chắc. Ngay cả chính Đức Chúa Trời cũng không thể hủy bỏ sự liên hệ này. Sự sống này sống trong chúng ta luôn luôn, và đưa chúng ta vào vinh quang, vào sự sống đời đời. Thật là một quyền năng lớn lao biết bao! Thật là một hi vọng vinh hiển biết bao!

Nguyện Chúa mở mắt chúng ta thấy rằng Đức Chúa Trời đã đặt chúng ta vào trong Đấng Christ và làm cho Đấng Christ trở nên sự khôn ngoan của chúng ta: sự công chính, sự thánh hóa và sự cứu chuộc. Nguyện Chúa bày tỏ cho chúng ta rằng trong mọi ân tứ Ngài đã ban cho chúng ta, không có điều nào lớn hơn Con Ngài. Nguyện Chúa bày tỏ cho chúng ta rằng Đấng Christ là ân tứ và cũng là mọi ân tứ. Ngài là ân tứ số ít và cũng là ân tứ số nhiều. Chúng ta phải học biết Đấng Christ là sự khôn ngoan của mình. Chúng ta phải học biết Đấng Christ là sự công chính của mình, chúng ta phải học biết Đấng Christ là sự thánh hóa của mình, và chúng ta phải học biết Đấng Christ là sự cứu chuộc của mình. Nguyện Chúa giải cứu chúng ta khỏi sự khờ dại và tối tăm để chúng ta nhận biết rằng không có vấn đề nào hay điều gì khác trong lãnh vực thuộc linh. Tất cả những gì chúng ta có chính là Đấng Christ.