Thông tin sách

Nghiên Cứu Sự Sống Sách Sáng Thế Kí

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: Nghiên cứu sự sống sách Sáng Thế Kí
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Bài 1

Tiếng ViệtTải về
Untitled Document

NGHIÊN CỨU SỰ SỐNG SÁNG THẾ KÍ

BÀI 1

SÁNG THẾ KÍ – TÓM LƯỢC VÀ Ý TƯỞNG TRỌNG TÂM

Ngợi khen Chúa về Kinh Thánh! Ngợi khen Chúa về sự sống, sự sống thần thượng, sự sống đời đời, được chứa đựng trong sách này! Và ngợi khen Chúa vì Ngài đã ban cho chúng ta cơ hội để có buổi nhóm Nghiên cứu sự sống về Lời thần thượng của Ngài với một hội chúng đông như thế này! Bắt đầu từ hôm nay, ngày 6 tháng 4 năm 1974, nếu Chúa muốn, chúng ta sẽ duy trì buổi nhóm Nghiên cứu sự sống này xuyên suốt Kinh Thánh, từng sách một, liên tục vào mỗi cuối tuần. Nguyện Chúa ban cho chúng ta hiện diện yêu quý với sự xức dầu phong phú của Ngài suốt các buổi nhóm nghiên cứu này.

MỘT QUYỂN SÁCH KÌ DIỆU

Kinh Thánh là một quyển sách kì diệu. Đó là “Quyển Sách” trong tất cả các quyển sách! Phải mất 1.600 năm, bắt đầu từ Môi-se, tiên tri lớn nhất của Đức Chúa Trời, đến tận sứ đồ Giăng, Kinh Thánh mới được hoàn tất. Kinh Thánh được xác chứng sau đó 300 năm (tức năm 397 S.C.) tại một hội đồng được tổ chức ở Carthage, Bắc Phi. Không lâu sau đó, Kinh Thánh đã bị giáo hội Công giáo đóng kín đối với mọi người. Trong gần một ngàn năm, từ thế kỉ thứ 6 đến thế kỉ thứ 15, Kinh Thánh đã bị đóng kín. Lịch sử gọi thời kì này là Thời đại tối tăm. Xã hội loài người trở nên tối tăm vì Kinh Thánh, cuốn sách chứa đựng toàn bộ ánh sáng thần thượng, đã bị đóng kín đối với nhân loại.

Sau đó, vào thời Cải Chánh, Đức Chúa Trời đã dùng Martin Luther để mở Kinh Thánh ra. Đồng thời, máy in được phát minh, đã cho phép Kinh Thánh được ấn loát. Mặc dầu Kinh Thánh đã được mở ra, nhưng chưa mở nhiều. Dù vậy, chúng ta cám ơn Chúa vì trong 5 thế kỉ qua, Ngài đã dùng nhiều giáo sư lớn để mở Lời Ngài ra càng hơn. Chúng ta đứng trên vai họ và biết ơn họ. Tuy nhiên, cám ơn Chúa biết bao vì ngày nay Kinh Thánh được mở ra rất nhiều, cho phép chúng ta có bộ Nghiên cứu sự sống thật phong phú về Lời sống này.

HƠI THỞ CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI

Kinh Thánh là gì? Chúng ta biết rằng chữ “Kinh Thánh” có nghĩa là “Quyển Sách”. Nhưng đây là quyển sách gì? Chính Kinh Thánh nói rằng: “Cả Kinh văn đều được Đức Chúa Trời hà hơi vào” (2 Ti. 3:16). Kinh Thánh là hơi thở của Đức Chúa Trời. Đó không chỉ là lời hoặc tư tưởng của Đức Chúa Trời mà là chính hơi thở của Đức Chúa Trời. Hễ điều gì chúng ta thở ra là hơi thở của chúng ta, và hơi thở này ra từ bản thể chúng ta. Cũng vậy, là hơi thở của Đức Chúa Trời, Kinh Thánh là điều gì đó được thở ra từ bản thể của Đức Chúa Trời. Kinh Thánh chứa đựng chính yếu tố của Đức Chúa Trời. Bất cứ điều gì Đức Chúa Trời là, đều được chứa đựng trong quyển sách thần thượng này. Đức Chúa Trời là sự sáng, sự sống, tình yêu, quyền năng, sự khôn ngoan và nhiều điều khác. Tất cả những gì Đức Chúa Trời là đều đã được thở vào trong Kinh Thánh. Hễ khi nào đến với quyển sách này với lòng và linh mở ra, lập tức chúng ta có thể chạm được điều gì đó thần thượng: không chỉ là những ý tưởng, quan niệm, kiến thức, từ ngữ hay câu cú mà là điều gì đó sâu xa hơn mọi điều này. Chúng ta chạm đến chính Đức Chúa Trời.

LINH VÀ SỰ SỐNG

Chúa Jesus phán rằng những lời Ngài phán đều là linh và sự sống (Gi. 6:63). Chúng ta có thể nào tưởng tượng Kinh Thánh là Lời của Đức Chúa Trời cũng chính là Linh không? Không chỉ là những lời trên giấy trắng mực đen mà còn là điều gì đó cao hơn, sâu hơn, đầy đủ hơn và phong phú hơn – đó là Linh và sự sống. Kinh Thánh cho chúng ta biết rằng Linh là chính Đức Chúa Trời (Gi. 4:24) và sự sống là Đấng Christ (Gi. 14:6). Tôi không nói rằng Kinh Thánh là chính Đức Chúa Trời, nhưng theo Chúa Jesus, lời trong Kinh Thánh là Linh và Linh là chính Đức Chúa Trời, là Chúa, Đấng là sự sống cho chúng ta. Khi tiếp xúc Lời, nếu đúng đắn về vị trí, mở lòng và linh ra, chắc chắn chúng ta sẽ tiếp xúc với chính Đức Chúa Trời và nhận được sự sống.

Khi đến với Lời thần thượng, hầu như toàn bản thể chúng ta đều được vận dụng. Chúng ta phải đến với một lòng tìm kiếm Đức Chúa Trời, với một tâm trí tỉnh táo, trong sáng, và với một linh mở ra. Nếu mở linh ra với Đức Chúa Trời và Lời Ngài, chúng ta có thể chạm được chính Đức Chúa Trời phía sau những trang Kinh Thánh. Đó không chỉ là vấn đề đọc bằng mắt, hiểu bằng tâm trí hay hết lòng tìm kiếm mà còn là vấn đề chạm đến Đức Chúa Trời trong linh. Nếu vận dụng toàn bản thể như vậy, chúng ta không chỉ nhận được khải thị mà một yếu tố thần thượng nào đó, được Lời Ngài khải thị và chuyển tải, sẽ được truyền vào linh chúng ta. Vì thế, Ê-phê-sô 6:17-18 nói rằng chúng ta phải “nhận …lời Đức Chúa Trời bằng mọi sự cầu nguyện và cầu xin…”. Chúng ta nên tiếp nhận lời Kinh Thánh không chỉ bằng cách đọc và nghiên cứu mà cũng “bằng mọi sự cầu nguyện”. Chúng ta nên đọc và nghiên cứu Kinh Thánh theo cách cầu nguyện; nghĩa là phải vận dụng linh để tiếp xúc Chúa bằng sự cầu nguyện cùng với đọc lời thần thượng.

KHẢI THỊ CHÍNH YẾU TRONG KINH THÁNH

Kinh Thánh chủ yếu khải thị về sự sống. Sự sống là trọng tâm của cả Kinh Thánh. Nhưng sự sống là gì hoặc sự sống là ai? Câu trả lời nằm trong Lời của Chúa Jesus. Ngài phán: “Ta là sự sống,” và “Ta đã đến để chiên có sự sống”. Kinh Thánh là sự khải thị về Đấng Christ là sự sống. Hễ khi nào đến với Kinh Thánh, phải nhận thức rằng chúng ta đang đến để tiếp xúc Đấng Christ là sự sống của chúng ta.

Cả Kinh Thánh là cuốn sách sự sống, sự sống này không gì khác hơn là Thân vị thần thượng và sống động của chính Christ Jesus, Đấng là phần hưởng của chúng ta. Khi đến với Kinh Thánh, chúng ta phải đến tiếp xúc Ngài. Chúng ta không nên lặp lại lịch sử đáng thương của dân Do Thái, họ chỉ là những người nghiên cứu Kinh văn vì nghĩ rằng trong đó có sự sống, nhưng lại không đến với Chúa Jesus (Gi. 5:39-40). Chúng ta không nên tiếp xúc Kinh Thánh mà không tiếp xúc Chúa. Hễ khi nào mở Kinh Thánh ra, chúng ta cần nói: “Chúa Jesus ơi, Ngài phải ở đây. Đây không chỉ là một quyển sách mà là sự khải thị của Ngài. Con không thích đọc sách này mà không tiếp xúc Ngài. Con không thích nghe điều gì đó từ sách này mà không nghe Ngài. Con không thích đọc sách này mà không thấy Ngài. Con muốn thấy mặt Ngài. Con muốn thấy những gì Ngài là từ những trang sách này. Ô Chúa Jesus, xin soi sáng Lời Ngài và xức dầu từng dòng chữ để con có thể chạm được Ngài”. Chúng ta cần một linh như vậy để tiếp xúc lời sống này.

Sau khi được tạo nên, con người được đặt trước hai cây trong vườn Ê-đen: một là cây sự sống và kia là cây tri thức. Nếu ăn cây sự sống, con người hẳn đã nhận được sự sống thần thượng của Đức Chúa Trời, tượng trưng bởi cây sự sống. Nhưng con người đã bị cám dỗ và ăn cây tri thức, chỉ về một nguồn khác Đức Chúa Trời, là Sa-tan. Hậu quả của điều này là sự chết. Nguyên tắc tương tự khi tiếp xúc Kinh Thánh. Chúng ta có thể nhận Kinh Thánh như sách sự sống bằng cách dùng linh tiếp xúc, bằng cách cầu nguyện với Chúa để có thể nhận được Ngài là sự sống qua Lời Ngài, nếu không chúng ta có thể làm cho Kinh Thánh trở thành một sách về kiến thức bằng cách chỉ dùng tâm trí tiếp xúc, tìm kiếm kiến thức trong văn tự. Điều này dẫn chúng ta đến sự chết, không phải sự sống. 2 Cô-rin-tô 3:6 cảnh báo rằng “văn tự [tức là Kinh văn bằng từ ngữ] làm cho chết, nhưng Linh ban sự sống”. Đừng làm cho Kinh Thánh trở thành quyển sách văn tự làm chúng ta chết. Chúng ta phải nhận Kinh Thánh bằng cách tiếp xúc Chúa Linh để Kinh Thánh có thể là Linh và sự sống cho chúng ta.

NHỮNG CHỨC NĂNG KHÁC CỦA KINH THÁNH

Ngoài ra còn một số câu nói rằng Kinh Thánh có những chức năng khác nữa. Kinh Thánh có sự khôn ngoan có thể giúp chúng ta được cứu (2 Ti. 3:15). Kinh Thánh có chức năng sinh sản của một hạt giống. Qua Lời Kinh Thánh, chúng ta có thể được sinh lại, được tái sinh (1 Phi. 1:23). Sau khi chúng ta được sinh mới thì Lời Kinh Thánh là sữa và thức ăn để chúng ta được nuôi dưỡng hầu lớn lên trong Chúa (1 Phi. 2:2; Mat. 4:4). Vì thế, chúng ta phải ăn Lời (Giê. 15:16), tức là nhận Lời vào bên trong bằng cách vận dụng linh trên Lời.

Cũng vậy, Kinh Thánh có thể cho chúng ta sự dạy dỗ tốt nhất và làm hoàn hảo người của Đức Chúa Trời (La. 15:4; 2 Ti. 3:16-17). Nếu thuộc về Chúa và khao khát được hoàn hảo, chắc chắn chúng ta có thể nhận được sự hoàn hảo qua Lời thần thượng của Ngài.

CỰU ƯỚC

Kinh Thánh bao gồm hai Ước: Cũ và Mới. Cựu Ước chủ yếu báo trước về Đấng Christ, báo trước Đấng Christ sắp đến bằng những lời rõ ràng, những hình, bóng và nhiều nhân vật.

Trong Lu-ca chương 24, Chúa Jesus hai lần bảo rằng Cựu Ước đã chép về Ngài (c. 27, 44). Cựu Ước có thể được chia thành ba phần chính: Môi-se (có nghĩa là Kinh luật), các Tiên tri, và Thi thiên. Chúa phán rằng trong mỗi phần của Cựu Ước đều có điều gì đó chép về Ngài. Trong Giăng 5:39, Chúa cũng phán rằng Cựu Ước là chứng cớ về Ngài. Và trong Hê-bơ-rơ 10:7, Ngài phán: “Trong cuốn sách ấy (tức Cựu Ước) có chép về Tôi”. Do đó, Cựu Ước chủ yếu là một kí thuật, nói tiên tri về Đấng Christ là mọi sự cho dân Đức Chúa Trời.

SÁNG THẾ KÍ

Bây giờ chúng ta có thể bắt đầu nghiên cứu sự sống Sáng Thế Kí. Tựa đề nguyên thủy của sách này là “Ban Đầu”. Bản Bảy Mươi, bản dịch Cựu Ước theo tiếng Hi lạp, đã lấy tựa Sáng Thế Kí; là một từ La-tinh, có nghĩa là sự sinh ra, nguồn gốc. Sáng Thế Kí nói đến sự sinh ra của mọi sự, nguồn gốc của mọi sự. Sáng Thế Kí là sách chứa đựng tất cả các những hạt giống của lẽ thật thần thượng. Tất cả những lẽ thật thần thượng trong cả Kinh Thánh đều được gieo trong sách này.

I. TÓM LƯỢC

Với mỗi sách của Kinh Thánh, có một tóm lược. Tóm lược của Sáng Thế Kí là:

Đức Chúa Trời sáng tạo; Sa-tan làm hư hoại;

con người sa ngã; và Đức Giê-hô-va hứa giải cứu.

Đừng bao giờ quên bốn điều này!

Mặc dầu Sáng Thế Kí có 50 chương, nhưng hết sức đơn giản; sách được chia làm ba phần. Chương 1 và 2 là phần đầu, các chương từ 3 đến 11 là phần hai, và các chương từ 12 đến 50 là phần ba. Mỗi phần bắt đầu bằng một tên gọi. Tên gọi trong phần 1 và 3 thật kì diệu, nhưng tên gọi trong phần 2 thì không kì diệu. Trong phần 1, chúng ta có “Đức Chúa Trời,” trong phần 2 là “con rắn”, và trong phần 3 là “Đức Giê-hô-va”. (Trong Bản King James, “Đức Giê-hô-va” được dịch là “Chúa”). Đức Chúa Trời sáng tạo, con rắn làm cho hư hoại, và Đức Giê-hô-va kêu gọi.

Đức Chúa Trời đã sáng tạo nên điều gì? Đức Chúa Trời đã sáng tạo nên các tầng trời và trái đất. Nhưng đây không phải là tất cả. Sau cùng, Đức Chúa Trời đã sáng tạo nên con người, vì các tầng trời dành cho trái đất, trái đất dành cho con người, và con người dành cho Đức Chúa Trời. Sau công cuộc sáng tạo của Đức Chúa Trời, kẻ quỷ quyệt, tức con rắn, đã lẻn vào để làm hư hoại. Nó đã thực sự làm hư hoại cõi thọ tạo của Đức Chúa Trời, bắt đầu bằng sự phản loạn và kết thúc bằng sự phản loạn. Chương 11 bày tỏ sự phản loạn của dòng dõi sa ngã đến cực điểm. Không có hi vọng nào cả. Tuy nhiên, có hi vọng vì Đức Giê-hô-va đã đến để kêu gọi Áp-ra-ham cho một khởi đầu mới. Ha-lê-lu-gia! Đức Chúa Trời sáng tạo, con rắn làm cho hư hoại, nhưng Đức Giê-hô-va đã kêu gọi.

Anh em đang ở trong phần nào? Tôi có thể làm chứng rằng cách đây 50 năm, tôi ở trong phần thứ 2, nhưng hôm nay, tôi ở trong phần thứ 3. Cách đây 50 năm, tôi là người đã bị con rắn làm hư hoại, nhưng bây giờ, tôi là người được Đức Giê-hô-va kêu gọi.

Nhìn bề ngoài, 2 chương đầu của Sáng Thế Kí là phần ghi chép về sự sáng tạo của Đức Chúa Trời. Kế đến, trong 48 chương tiếp theo, chúng ta thấy tiểu sử của 8 nhân vật lớn: A-đam, A-bên, Hê-nóc và Nô-ê – một nhóm gồm 4 người; Áp-ra-ham, Y-sác, Gia-cốp và Giô-sép – một nhóm khác gồm 4 người. Mỗi nhóm thuộc về một dòng dõi khác nhau. Bốn người đầu thuộc về dòng dõi A-đam, và 4 người sau thuộc về dòng dõi Áp-ra-ham. Trong sách Sáng Thế Kí, có hai tổ phụ: A-đam, tổ phụ của dòng dõi thọ tạo; và Áp-ra-ham, tổ phụ của dòng dõi được kêu gọi.

Anh em thuộc dòng dõi thọ tạo hay dòng dõi được kêu gọi? Tất cả những người được kêu gọi đều là con cái của Áp-ra-ham. Ga-la-ti chương 3 nói rằng hễ ai tin Jesus Christ đều là con cái của Áp-ra-ham (cc. 7, 29). Ha-lê-lu-gia! Trước kia chúng ta đã được tạo nên, nhưng bây giờ chúng ta được kêu gọi. 1 Cô-rin-tô 1:24 nói rằng đối với những người được kêu gọi thì Đấng Christ là quyền năng và sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời. Chúng ta không còn là dòng dõi thọ tạo nữa nhưng mãi mãi là dòng dõi được kêu gọi để dự phần và vui hưởng Đấng Christ.

II. Ý TƯỞNG TRỌNG TÂM

Với mỗi sách của Kinh Thánh cũng có một ý tưởng trọng tâm. Ý tưởng trọng tâm của Sáng Thế Kí là:

Đấng Christ là hi vọng và sự cứu rỗi của con người sa ngã, và qua Đấng Christ,

Đức Chúa Trời sẽ làm cho con người sa ngã hoàn thành mục đích của Ngài.

Một khi đã thật sự hiểu thấu đáo về Sáng Thế Kí, chúng ta sẽ thấy sách này trình bày về Đấng Christ là hi vọng và sự cứu rỗi của con người sa ngã. Qua Đấng Christ, Đức Chúa Trời sẽ làm cho con người sa ngã có thể hoàn thành mục đích của Ngài.

Sáng Thế Kí là sách lấy Đấng Christ làm trung tâm, và Đấng Christ này là sự sống cho những người Ngài đã phục hồi từ sự sa ngã. Tại sao sách này ghi lại sự sáng tạo trong hai chương đầu như vậy? Tại sao trong 48 chương tiếp theo, sách này lại trình bày tiểu sử của 8 nhân vật? Chúng ta cần hiểu sâu hơn. Hai chương đầu dường như ghi lại về sự sáng tạo, nhưng đây chỉ là bề mặt. Ý tưởng tiềm ẩn là chú trọng vào sự sống. Hai chương này kí thuật về sự sống. Chúng quá đơn giản và ngắn gọn nên không thể được xem là bản kí thuật đầy đủ về sự sáng tạo. Đức Chúa Trời không có ý dùng Sáng Thế Kí chương 1 và 2 làm bản kí thuật về sự sáng tạo nhưng là sự khải thị về sự sống.

Hãy xem các chương này. Trước hết, hai chương này nói rằng Đức Chúa Trời đã sáng tạo nên vũ trụ, và vũ trụ này đã bị hư hoại, trở nên hoang vu, trống không, và đầy tối tăm. Sau đó, Linh của Đức Chúa Trời đã đến ấp ủ để sản sinh sự sống. Tiếp theo Linh của sự sống, ánh sáng xuất hiện, cũng để sản sinh sự sống. Sau điều này, khoảng không được làm nên để phân chia những dòng nước sự chết. Kế đến, đất nhô lên khỏi những dòng nước sự chết. Đất xuất hiện với mục đích sản sinh sự sống, và ngay lập tức, mọi loài sự sống thực vật được sản sinh. Sau đó, xuất hiện sự sống động vật trong nước, sự sống động vật trên không, sự sống động vật trên đất, và cuối cùng là sự sống con người. Sau sự sống con người là sự sống thần thượng, được tiêu biểu bởi cây sự sống. Vì thế, nói cách chính xác, chúng ta có thể thấy rằng hai chương này, không phải là kí thuật về sự sáng tạo mà là về sự sống.

Còn tiểu sử của 8 nhân vật thì sao? Nếu cẩn thận đọc Sáng Thế Kí một lần nữa, chúng ta có thể ngạc nhiên vì những tiểu sử này nói rất ít về công việc của họ. Phần lớn những gì được ghi lại là sự sống, nếp sống và việc họ bước đi với Đức Chúa Trời. Kinh Thánh không cho biết nhiều về những gì A-đam đã làm, nhưng nói thời gian A-đam đã sống –930 năm. Nếu muốn viết tiểu sử của A-đam, chúng ta sẽ cần đến hàng trăm trang để nói về công việc của ông và tất cả những gì ông đã làm. Nhưng Sáng Thế Kí chỉ cho biết A-đam đã bước đi như thế nào trong hiện diện của Đức Chúa Trời.

Chúng ta đến với A-bên, và sau đó, với Hê-nóc. Sáng Thế Kí không nói gì về Hê-nóc ngoài việc ông đã đồng đi với Đức Chúa Trời, và cuối cùng, được cất lên với Đức Chúa Trời. Điều này thật kì diệu. Tôi mong mình là một người như thế, không làm gì và không là gì, chỉ đồng đi với Chúa cho đến ngày được cất lên với Ngài.

Anh em có thể hỏi, thế Nô-ê không làm gì sao? Vâng, ông đã làm một điều gì đó, nhưng không theo chính ông cũng không vì chính ông. Ông đã làm mọi điều theo sự khải thị của Đức Chúa Trời và vì mục đích của Ngài. Chúng ta đến với Áp-ra-ham, Y-sác, Gia-cốp và Giô-sép. Thật khó thấy Áp-ra-ham đã làm một việc tốt nào đó; Y-sác và Gia-cốp cũng vậy. Dường như con của Gia-cốp, tức Giô-sép, đã làm điều gì đó, nhưng nếu biết phần kí thuật về ông, chúng ta sẽ hiểu rằng công việc của Giô-sép là phần cai trị của đời sống Gia-cốp. Giô-sép đã cai trị như một vì vua.

Nói cách chính xác, Sáng Thế Kí không phải là sách về sự sáng tạo cũng không phải là sách về tiểu sử. Đó là sách về sự sống. Đức Chúa Trời dùng phần kí thuật về sự sáng tạo để cho thấy vấn đề sự sống. Đức Chúa Trời dùng tiểu sử của 8 nhân vật để cho thấy Ngài cần một sự sống để hoàn thành mục đích của Ngài là như thế nào. Trong sách này, đời sống sau cùng là đời sống của Gia-cốp, người mà cuối cùng được gọi là Israel, hoàng tử của Đức Chúa Trời. Đây là ý định của Đức Chúa Trời – có một Israel. Tất cả chúng ta cần được đem đến chỗ mà tại đó, Đức Chúa Trời có thể xem chúng ta là Israel của Ngài. Điều này hoàn toàn là vấn đề sự sống. Do đó, Sáng Thế Kí chú trọng vào sự sống và sự sống này là Đấng Christ.

III. NỘI DUNG

Bây giờ chúng ta đến với nội dung của Sáng Thế Kí.

A. Khát vọng và mục đích của Đức Chúa Trời – 1:1–2:3

Sự sáng tạo của Đức Chúa Trời không những thực hiện khát vọng và hoàn thành mục đích của Ngài mà còn cho thấy khát vọng của Ngài trong vũ trụ và bày tỏ mục đích của Ngài trong cõi đời đời. Bất cứ điều gì chúng ta làm đều bày tỏ ước muốn của mình. Mặc dầu có thể chúng ta không nói nhiều, nhưng điều chúng ta làm bày tỏ mục đích của chúng ta. Khi Đức Chúa Trời tạo nên các tầng trời, trái đất với vô số điều, và cuối cùng là con người theo hình ảnh Ngài với uy quyền trên mọi tạo vật, thì chắc chắn Ngài có một mục đích. Bởi sự sáng tạo này, chúng ta có thể thấy rằng Đức Chúa Trời có một khát vọng và một mục đích.

1. Sự sáng tạo ban đầu của Đức Chúa Trời – 1:1
a. Động cơ

Theo Ê-phê-sô 1:5 và 9, động cơ trong sự sáng tạo ban đầu của Đức Chúa Trời là khát vọng và niềm vui thỏa của Ngài. Đức Chúa Trời đã thực hiện sự sáng tạo ban đầu này để hoàn thành khát vọng và làm thỏa niềm vui thích của Ngài. Ngài khao khát và thích sáng tạo; vì thế, Ngài đã làm điều đó để vui thỏa.

b. Mục đích

Có hai phương diện về mục đích của Đức Chúa Trời trong sự sáng tạo của Ngài. Thứ nhất, mục đích của Đức Chúa Trời trong sự sáng tạo là để tôn vinh Con Đức Chúa Trời (Côl. 1:15-19). Mặc dầu không tìm thấy từ liệu Con Đức Chúa Trời hay danh Đấng Christ trong Sáng Thế Kí chương 1 và 2, nhưng từ La Mã 5:14, chúng ta biết được rằng A-đam là hình ảnh báo trước về Đấng Christ. A-đam, người được tạo nên theo hình ảnh của Đức Chúa Trời, là hình bóng về Đấng Christ. Trong A-đam, chúng ta có thể thấy điều gì đó của Đấng Christ. Mục đích của Đức Chúa Trời trong sự sáng tạo là tôn vinh Con Ngài, tức Jesus Christ.

Thứ hai, sự sáng tạo bày tỏ chính Đức Chúa Trời. Bởi các tầng trời và trái đất, chúng ta có thể nhận biết một điều gì đó về Đức Chúa Trời, và bởi con người, chúng ta có thể thấy điều gì đó về Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời được biểu lộ trong con người, đặc biệt qua Con Ngài là Đấng Christ. Đấng Christ là hiện thân của Đức Chúa Trời (Côl. 2:9). Khi Đấng Christ được tôn vinh trong con người giữa cõi thọ tạo của Đức Chúa Trời, Đức Chúa Trời cũng được biểu lộ.

Vì sao Đức Chúa Trời sáng tạo nên các tầng trời? Mục đích của Ngài là gì? Nếu đọc kĩ Kinh Thánh, chúng ta có thể thấy rằng các tầng trời là dành cho trái đất. Ngay cả các khoa học gia cũng có thể chứng minh điều này. Có rất nhiều điều từ các tầng trời dành cho trái đất: ánh nắng, nước và khoảng không, đều vì trái đất. Thế thì, trái đất dành cho điều gì? Theo Kinh Thánh, trái đất dành cho con người. Xa-cha-ri 12:1 nói rằng Đức Chúa Trời giương các tầng trời, lập nền trái đất, và tạo linh của con người. Trời dành cho đất, đất dành cho con người, và con người dành cho Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời đã sáng tạo nên con người như một thực thể tập thể để chứa đựng Ngài, biểu lộ Ngài và tôn vinh Ngài.

c. Nền tảng

Nền tảng của sự sáng tạo là ý muốn và kế hoạch của Đức Chúa Trời (Êph. 1:10). Khải Thị 4:11 cho biết rõ rằng muôn vật đã được dựng nên theo ý muốn của Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời có một ý muốn, và theo ý muốn đó, Ngài đã lập ra một kế hoạch. Theo ý muốn và kế hoạch đó, Ngài đã sáng tạo nên muôn vật.

d. Phương tiện

Phương tiện sáng tạo của Đức Chúa Trời là Con Đức Chúa Trời (Côl. 1:15-16; Hê. 1:2b) và Lời Đức Chúa Trời (Hê. 11:3; Gi. 1:1-3). Kinh Thánh nói rõ rằng Đức Chúa Trời đã sáng tạo nên các tầng trời và trái đất bởi Đấng Christ là Con Đức Chúa Trời và cũng là Lời Đức Chúa Trời. Con Đức Chúa Trời và Lời Đức Chúa Trời là một.

Tất cả chúng ta phải nhận thức rằng mục đích đời đời và trọng tâm của Đức Chúa Trời là hoàn toàn vì Con của Ngài, tức Đấng Christ. Kinh Thánh nói rằng khi Đức Chúa Trời sáng tạo nên các tầng trời và trái đất cùng mọi điều khác, Ngài đã thực hiện điều đó qua Đấng Christ và bởi Đấng Christ. Muôn vật đã được làm nên qua Đấng Christ, bởi Đấng Christ, và theo một ý nghĩa là trong Đấng Christ. Từ khi được sáng tạo nên, muôn vật sống còn trong Đấng Christ. Đấng Christ là trung tâm, giữ mọi phần của vũ trụ lại với nhau.
Hê-bơ-rơ 1:3 nói rằng Đấng Christ giữ muôn vật bởi lời quyền năng của Ngài, và Cô-lô-se 1:17 nói rằng muôn vật sống còn trong Đấng Christ. Nhìn bên ngoài, trái đất như đang treo lơ lửng, nhưng thực ra là được Đấng Christ nắm giữ. Nếu chỉ một trong các hành tinh chuyển động lệch một chút, sẽ có một sự va chạm lớn. Nhưng Chúa nắm giữ mọi sự. Ha-lê-lu-gia!

Vì sao Đấng Christ nắm giữ mọi sự? Ngài nắm giữ muôn vật vì vinh hiển Ngài, vì Thân thể Ngài. Nếu các tầng trời sụp đổ và trái đất rơi xuống, chúng ta sẽ ở đâu và Thân thể Ngài sẽ ở đâu? Chúng ta có một trái đất tốt đẹp để sống và bước đi, và cũng có các tầng trời phục vụ. Khi chúng ta cần ánh nắng, trời sẽ chiếu ánh nắng. Khi chúng ta cần mưa, mưa sẽ đến. Khi chúng ta cần không khí, không khí có ở đây. Trên mặt trăng không có không khí, nhưng bao quanh trái đất là bầu trời, bầu khí quyển. Các tầng trời phục vụ đất còn trái đất thì vì chúng ta, chúng ta ở đây là cho Thân thể và thậm chí chúng ta là Thân thể. Đấng Christ thương yêu Thân thể. Vì Thân thể, Ngài nắm giữ toàn vũ trụ này. Ha-lê-lu-gia!

e. Tiến trình

Gióp 38:4-7 khải thị tiến trình sáng tạo của Đức Chúa Trời. Các tầng trời với toàn thể các cơ binh và thiên sứ ở đó đã được tạo nên trước. Trái đất, có lẽ với một số sinh vật, được tạo nên tiếp theo. Chúng tôi nói “có lẽ” vì không có lời rõ ràng nào về vấn đề này. Một vài phân đoạn trong Lời cho chúng ta suy luận. Gióp 38:4-7 nói rằng khi Đức Chúa Trời lập nền trái đất thì các ngôi sao và thiên sứ (các con trai của Đức Chúa Trời) đã có ở đó rồi. Điều này chứng tỏ rằng các tầng trời với tất cả các vì sao và thiên sứ đã được tạo nên trước, sau đó, trái đất được sáng tạo nên.

1) Ban đầu

Bây giờ, chúng ta đến với câu đầu tiên của chương 1: “Ban đầu…” Trong Kinh Thánh, từ “ban đầu” được dùng theo hai cách: lần thứ nhất trong Sáng Thế Kí 1:1 và lần thứ hai trong Giăng 1:1. “Ban đầu” được đề cập trong Giăng 1:1 có trước “ban đầu” trong Sáng Thế Kí. “Ban đầu” được Giăng đề cập là ban đầu trong cõi đời đời, một ban đầu mà không có bất kì ban đầu nào khác. Ban đầu trong Sáng Thế Kí chương 1 là khởi đầu của cõi thời gian, bắt đầu bằng sự sáng tạo của Đức Chúa Trời. Giăng nói đến cõi đời đời, trong khi Sáng Thế Kí nói đến cõi thời gian.

2) Đức Chúa Trời sáng tạo

Ban đầu Đức Chúa Trời sáng tạo. Thật thú vị khi thấy rằng trong câu này chủ ngữ “Đức Chúa Trời” ở số nhiều còn vị ngữ “sáng tạo” ở số ít. Phải chăng như vậy có nghĩa là có nhiều Đức Chúa Trời? Chắc chắn đây là hạt giống nhỏ về Đấng Tam Nhất. Đức Chúa Trời là một nhưng Ngài là tam nhất. Cũng trong chương này (c. 26), Đức Chúa Trời tự gọi Ngài là “Chúng Ta”: Đức Chúa Trời phán: “Chúng Ta hãy làm nên con người”. Đức Chúa Trời là một, nhưng đại từ chỉ về Ngài là “Chúng Ta”. Chúng ta không thể giải thích. Đức Chúa Trời là duy nhất nhưng là tam nhất. Đức Chúa Trời Tam Nhất đã đến để sáng tạo.

Trong Sáng Thế Kí chương 1 và 2, ba động từ khác nhau được dùng để chỉ về sự sáng tạo và tái tạo của Đức Chúa Trời: sáng tạo, làm nên, và hình thành. Sáng tạo có nghĩa là đem một điều gì đó từ chỗ không có thành có. Chỉ Đức Chúa Trời mới có thể sáng tạo. Chúng ta không thể sáng tạo. Chúng ta chỉ có thể làm nên. Làm nên có nghĩa là lấy một điều gì đó đã có rồi và dùng nó để tạo ra một điều khác. Vào ngày thứ nhất, Đức Chúa Trời đã không sáng tạo nên sự sáng, vào ngày thứ ba, Ngài cũng không sáng tạo đất vì sự sáng đã có ở đó rồi, và đất đã bị chôn vùi dưới những dòng nước sâu. Vào ngày thứ nhất, Đức Chúa Trời không sáng tạo nhưng Ngài truyền lệnh. Đức Chúa Trời phán: “Hãy có sự sáng”, liền có sự sáng. Vào ngày thứ ba, Đức Chúa Trời truyền cho trái đất bị chôn vùi phải lộ ra khỏi những dòng nước chết. Đó không phải là hành động sáng tạo mà là làm nên. Sau đó, Đức Chúa Trời làm nên con người có một thân thể vật lí. Đó là sự hình thành. Đức Chúa Trời lấy bụi đất hình thành con người.

Sự sáng tạo của Đức Chúa Trời ở trong câu 1, còn sự tái tạo của Đức Chúa Trời bắt đầu với câu 3. Câu này không nói rằng Đức Chúa Trời làm nên các tầng trời cũng không nói Đức Chúa Trời hình thành trái đất. Câu này nói rằng Đức Chúa Trời đã sáng tạo nên các tầng trời và trái đất.

3) Cõi thọ tạo chứng minh sự hiện hữu của Đức Chúa Trời

Cõi thọ tạo công bố sự vinh hiển của Đức Chúa Trời, chứng minh rằng có một Đức Chúa Trời. Các tầng trời công bố sự vinh hiển của Đức Chúa Trời, và bầu trời, khoảng không, bày tỏ công việc tay Ngài làm (Thi. 19:1-2). Mặc dầu quyền năng thần thượng của Đức Chúa Trời và Thần Cách là những điều vô hình, nhưng con người có thể hiểu được bởi những vật đã được làm nên. Con người có thể hiểu và không thể bào chữa (La. 1:20). Hãy nhìn vào cõi thọ tạo: làm thế nào có thể nói rằng không có Đức Chúa Trời!