Thông tin sách

Bài Học Gây Dựng Tín Đồ Mới - Tập 1

Tác giả: Watchman Nee
Dịch từ bản tiếng Anh: Messages for Building Up New Believers, Vol. 1
ISBN: 0-7363-0976-4
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 7

Tiếng ViệtTải về
Untitled Document

CHƯƠNG BẢY

ĐẶT TAY

Kinh Thánh: Hê. 6:1-2; Công. 8:14-17; 19:5-6; Thi. 133; Lê. 1:4; 3:2, 8, 13; 4:4, 15, 24, 29, 33

Kinh Thánh cho chúng ta thấy rõ rằng một người cần được báp-têm. Kinh Thánh cũng cho thấy rõ rằng một người cần nhận được sự đặt tay. Chúng ta có thể thấy điều này ở hai trường hợp trong Công-vụ — tại Sa-ma-ri và tại Ê-phê-sô. Trong cả hai trường hợp, theo sau báp-têm là sự đặt tay. Đó rõ ràng là sự thực hành của các sứ đồ vào thời của họ. Ngày nay, nếu con cái Đức Chúa Trời chỉ được báp-têm mà không kinh nghiệm sự đặt tay, thì kinh nghiệm của họ vẫn chưa trọn vẹn. Kinh Thánh rõ ràng vừa có sự dạy dỗ vừa có khuôn mẫu về vấn đề ấy.

I. ĐẶT TAY — MỘT LẼ THẬT CĂN BẢN

Hê-bơ-rơ 6:1 nói rằng chúng ta cần phải rời khỏi lời ban đầu của Đấng Christ và được đem đến sự trưởng thành. Có một số lẽ thật trong cuộc sống Cơ Đốc mà [chúng ta] không bao giờ nên thỏa hiệp. Đó là nền tảng. Một Cơ Đốc nhân không cần lập nền tảng nhiều lần. Tuy nhiên, nền tảng cần được lập. Lời ban đầu của Đấng Christ là gì? Đó là sự ăn năn, đức tin, báp-têm, sự đặt tay, sự phục sinh và sự phán xét. Kinh Thánh cho chúng ta thấy rõ rằng nền tảng về lời của Đấng Christ bao gồm báp-têm và sự đặt tay. Nếu đã được báp-têm mà chưa được đặt tay, thì chúng ta thiếu nền tảng ấy trong việc theo đuổi Chúa.

Lỗi lầm của hội thánh ngày nay hoàn toàn khác với lỗi lầm mà các tín đồ Hê-bơ-rơ thuở ấy sa vào. Các tín đồ Hê-bơ-rơ đã lập nền rồi, nhưng họ muốn lập cũng một nền ấy nhiều lần, nên cứ đi loanh quanh. Còn hội thánh ngày nay thì sao? Hội thánh ngày nay có tiến bộ, nhưng nền tảng lại không được lập cách vững chắc. Vị sứ đồ bảo các tín đồ Hê-bơ-rơ phải rời khỏi lời ban đầu của Đấng Christ và phấn đấu để được trưởng thành. Trường hợp các tín đồ ngày nay là họ tiến tới quá nhanh mà không chịu lập nền gì cả. Làm như vậy là quá vội vã. Anh em phải nhận thấy rằng sự đặt tay là một phần trong nền tảng về lời của Đấng Christ. Những người đã lập nền ấy rồi thì cần tiến tới, trong khi những người chưa lập nền thì phải lập nền. Sự dạy dỗ ngày nay của chúng ta khác với sự dạy dỗ của vị sứ đồ. Vị sứ đồ khuyên bảo người ta bỏ lại một điều gì đó ở đằng sau, trong khi chúng ta thúc đẩy người ta quay lại mà nhặt lên những điều ấy.

Nếu phải lấy sáu tảng đá làm nền móng để xây một ngôi nhà, thì anh em không thể để mất một tảng đá nào. Nếu mất một tảng đá thì ngày nào đó nan đề sẽ xảy ra. Điều gì được dùng làm nền thì không thể thiếu được. Nếu báp-têm là một phần của nền bị bỏ sót, thì trong tương lai sẽ phát sinh nan đề. Nếu sự đặt tay là một phần của nền lại bị bỏ sót, thì sau này nan đề cũng sẽ dấy lên. Một người không thể không quan tâm đến nền tảng. Một người không thể xây dựng một ngôi nhà trên một nền móng được lập cách kém cỏi. Nếu một phần của nền bị bỏ sót, thì phần ấy phải được hoàn thành trước khi người ấy có thể xây tiếp phần còn lại.

II. Ý NGHĨA CỦA SỰ ĐẶT TAY

Chúng ta đã bàn về báp-têm và tác dụng của nó đối với chúng ta rồi. Báp-têm giải cứu chúng ta khỏi thế gian. Nhờ báp-têm mà một người được cứu rỗi và được giải cứu khỏi thế gian. Đồng thời, báp-têm đặt một người vào trong Đấng Christ và cho người ấy quyền được dự phần trong sự phục sinh của Ngài. Nhưng sự đặt tay làm gì cho chúng ta? Đặt tay có ý nghĩa gì?

Câu trả lời cho những câu hỏi ấy có thể được tìm thấy trong Lê-vi Ký chương 1, 3 và 4. Trong Cựu Ước, các phân đoạn ấy thường đề cập đến vấn đề đặt tay nhất. Trong Cựu Ước, một người đặt tay mình trên đầu một con vật thì có ý nghĩa gì? Có hai ý nghĩa.

A. Sự Đồng Nhất

Ý nghĩa thứ nhất là đồng nhất. Đặt tay trên đầu một con vật trong Lê-vi Ký chương một có nghĩa là người dâng và lễ vật được liên kết làm một. Điều ấy đặt ra một vấn đề: Tại sao một người đến với Chúa phải dâng một điều gì đó [cho Ngài], dầu đó là một của tế lễ chuộc tội hay của tế lễ thiêu, chứ không dâng chính mình thay vì con bò đực hay con dê? Đức Chúa Trời sở hữu bò đực và dê của cả thế giới. Đức Chúa Trời cần các của tế lễ là bò đực và dê như vậy thôi sao? Khi một người đến trước mặt Đức Chúa Trời, trước hết người ấy phải dâng chính mình. Bất cứ điều gì thấp hơn tiêu chuẩn ấy đều sẽ không làm Đức Chúa Trời thỏa lòng. Một của tế lễ là sự dâng mình của người dâng, chứ không phải chỉ là một sinh tế là bò đực hay dê.

Tuy nhiên, nếu tôi đến bàn thờ và hi sinh chính mình, dâng thân thể mình để bị giết chết và chịu bị đốt cháy để làm của tế lễ thiêu, thì tôi cũng như bọn thờ thần Mo-lóc trong Cựu Ước sao? Những người thờ thần Mo-lóc không hiến dâng bò đực và dê cho thần Mo-lóc; họ dâng hiến chính con cái của mình. Nếu Đức Chúa Trời chúng ta đòi hỏi chúng ta dâng chính mình cho Ngài, thì Đức Chúa Trời chúng ta giống như thần Mo-lóc sao? Mo-lóc đòi máu của con cái chúng ta, và Đức Chúa Trời đòi hỏi chúng ta dâng chính mình làm của tế lễ. Nếu chúng ta phải đặt chính mình trong lửa, thì phải chăng đó có nghĩa là đòi hỏi của Đức Chúa Trời còn tàn khốc hơn đòi hỏi của thần Mo-lóc?

Theo một ý nghĩa, đòi hỏi của Đức Chúa Trời khắc nghiệt hơn đòi hỏi của thần Mo-lóc. Nhưng đồng thời, Đức Chúa Trời ban cho chúng ta cách dâng chính mình mà không bị thiêu đến chết. Cách ấy là gì? Đó là bắt một con bò đực và đặt tay trên đầu nó. Phần quan trọng nhất của con bò là cái đầu của nó. Một người cũng có thể bắt một con dê và đặt tay trên đầu nó. Tôi đặt cả hai tay mình trên đầu của con bò đực hay con dê. Trước mặt Đức Chúa Trời, tôi lớn tiếng cầu nguyện hay im lặng cầu nguyện rằng: “Đây chính là con. Con là người đúng ra phải ở trên bàn thờ. Con là người đúng ra phải bị thiêu. Con đúng ra phải là con sinh tế, và là người chuộc lấy tội lỗi của chính mình. Con đáng phải chết. Con dâng chính mình cho Ngài để làm của tế lễ thiêu có hương thơm ngọt ngào. Thưa Chúa! Con đem con bò đực này đến với Ngài, lấy hai tay mình đặt trên đầu nó. Điều ấy có nghĩa là con bò đực và con là một và cũng như nhau. Con truyền thầy tế lễ giết chết nó có nghĩa là con chịu giết chết. Khi huyết của nó đổ ra, huyết của con cũng đổ ra. Khi nó nằm trên bàn thờ, con cũng ở trên bàn thờ.

Điều ấy không xảy đến cho chúng ta khi chúng ta chịu báp-têm sao? Khi đi vào nước, chúng ta nói: “Đây là mộ phần của tôi. Chúa chôn tôi tại đây”. Chúng ta chấp nhận nước làm nấm mồ của mình. Bây giờ, khi đặt tay mình trên đầu con bò đực, chúng ta đồng nhất chính mình với con bò đực. Khi dâng con bò đực cho Đức Chúa Trời, thật ra chúng ta dâng chính mình cho Ngài. Con bò đực đại diện cho chúng ta.

Vậy nên, đặt tay chỉ về sự đồng nhất. Trong Cựu Ước, ý nghĩa chính của việc đặt tay là đồng nhất với của tế lễ. Của tế lễ và tôi đã trở nên một. Cả hai chúng tôi đều đứng trong cùng một vị trí. Khi của tế lễ được đem đến trước mặt Đức Chúa Trời, tôi cũng được đem đến trước mặt Ngài.

B. Truyền Các Ơn Phước

Trong Cựu Ước, sự đặt tay còn mang một ý nghĩa khác. Trong Sáng Thế Ký, Y-sác đã đặt tay trên hai người con trai của ông. Gia-cốp cũng làm như vậy cho hai đứa cháu nội của mình là Ép-ra-im và Ma-na-se. Khi Gia-cốp đặt tay trên hai đứa cháu nội của mình, ông đặt tay trên đầu của mỗi đứa và chúc phước cho chúng. Ông truyền các ơn phước của mình cho hai đứa cháu nội. Ông chúc phước cho chúng và cầu xin ơn phước cho chúng. Kết quả là các ơn phước đã đến và được ban cho trên chúng.

Chúng ta phải thấy ý nghĩa của việc đặt tay trong hai phương diện ấy. Một phương diện là sự liên hiệp hay sự đồng nhất, còn phương diện kia là sự truyền dẫn. Cả hai phương diện đều là một loại tương giao. Tương giao liên kết chúng ta với những người khác và làm cho chúng ta trở nên một. Tương giao cũng là truyền sức mạnh của chúng ta cho những người khác.

III. THÂN THỂ ĐẤNG CHRIST VÀ SỰ XỨC DẦU

Chúng ta cần tiếp tục tiến đến chỗ nhìn thấy lý do vì sao Cơ Đốc nhân phải nhận được sự đặt tay. Sau khi tin nhận Chúa và được báp-têm, tại sao chúng ta cần các sứ đồ là những người đại diện cho Thân Thể đến đặt tay trên chúng ta?

A. Đức Chúa Trời Đổ Dầu Trên Toàn Bộ Thân Thể Đấng Christ

Trước hết, chúng tôi xin vắn tắt giải thích về Thân Thể Đấng Christ và sự xức dầu. Xin đọc 1 Cô-rin-tô 12:12-13 và Thi Thiên 133. Đạo Đấng Christ thật sự đặc biệt. Đạo Đấng Christ có gì đặc biệt? Đạo Đấng Christ liên quan đến việc Đức Chúa Trời chiếm hữu được một con người trên đất. Con người ấy hoàn toàn thuận phục Đức Chúa Trời; Ngài tuyệt đối đại diện cho Đức Chúa Trời và tuyệt đối sống bày tỏ sự sống của Đức Chúa Trời. Ngày nay Đức Chúa Trời đã khiến con người ấy vừa làm Chúa vừa làm Christ. Đức Chúa Trời đã đổ ra Linh của Ngài trên con người ấy, tức Jesus người Na-xa-rét. Khi Đức Chúa Trời đổ Linh của Ngài trên Người ấy và ban Linh cho Người ấy, Đức Chúa Trời đã không đổ Linh trên Người ấy cách riêng tư. Đức Chúa Trời đổ Linh trên Người ấy là Đầu của Thân Thể. Sự xức dầu của Đức Chúa Trời là ở trên Đầu. Chúa Jesus đã không nhận được sự xức dầu từ Đức Chúa Trời với tư cách là một cá thể; Ngài đã đứng trong vị trí là Đầu của Thân Thể khi Ngài nhận được Linh trên đầu mình. Nói cách khác, Ngài đã được Đức Chúa Trời xức dầu vì cớ Thân Thể.

Đó là lý do Ngài được gọi là Đấng được xức dầu, và chúng ta cũng được gọi là những người được xức dầu. Tên của Ngài là Christos, còn tên của chúng ta là Christoi — Cơ Đốc nhân, người thuộc Đấng Christ. Ngài là Đầu, và hội thánh là Thân Thể. Đức Chúa Trời không muốn có một con người cá thể ở trên đất. Thay vào đó, Ngài theo đuổi một con người tập thể là hội thánh. Tự mình, hội thánh trên đất không thể làm thỏa lòng Đức Chúa Trời; hội thánh không thể thực hiện những gì cần phải được thực hiện, và không thể duy trì chứng cớ của Đức Chúa Trời, vì không có quyền năng của Đức Chúa Trời. Vì vậy, Đức Chúa Trời phải xức dầu cho hội thánh. Khi nhận được sự xức dầu, hội thánh có thể thỏa đáp đòi hỏi của Đức Chúa Trời. Sự xức dầu chỉ về uy quyền của Đức Chúa Trời. Uy quyền của Đức Chúa Trời được đổ trên hội thánh qua sự xức dầu của Ngài.

Tuy nhiên, Đức Chúa Trời không xức dầu cho một hai chi thể, cũng không xức dầu tất cả các chi thể. Đức Chúa Trời chỉ xức dầu cho Đầu. Con cái Đức Chúa Trời muốn biết Thánh Linh thì trước hết họ phải biết Thân Thể. Thánh Linh không phải được ban cho Thân Thể trước mà được ban cho Đầu trước. Toàn bộ Thân Thể nhận được sự xức dầu vì Đức Chúa Trời đã xức dầu cho Đầu. [Anh em] đã thấy rõ điểm này chưa? Đó không phải là vấn đề một chi thể duy nhất nhận được Thánh Linh. Đó cũng không phải là vấn đề tất cả các chi thể nhận được Thánh Linh. Đó là vấn đề Đầu nhận được sự xức dầu.

B. Nhận Được Sự Xức Dầu Bằng Cách Đứng Trong Vị Trí Của Thân Thể

Vậy, làm thế nào chúng ta có thể nhận được dầu xức? Chúng ta phải đứng trong vị trí của Thân Thể để nhận được dầu ấy. Nếu tôi đứng trong vị trí của Thân Thể và chấp nhận một chỗ đứng thích hợp trong Thân Thể, thì tự phát sự xức dầu sẽ đến với tôi khi dầu ấy được đổ trên Đầu. Dầu xức không phải chỉ được ban cho tôi. Tôi không thể cầu xin sự xức dầu cho chính mình. Nhiều người bị tước mất ơn phước vì họ đến với Đức Chúa Trời một mình, hi vọng một mình họ nhận được Thánh Linh và sự xức dầu.

Xin ghi nhớ rằng dầu đã được đổ trên đầu của A-rôn. Dầu ấy chảy xuống bộ râu rồi đến y phục của ông. A-rôn mặc một chiếc áo dài đến tận chân và phủ cả thân thể ông. Khi dầu đã được đổ trên đầu ông, dầu ấy chảy xuống phần thấp nhất của thân thể ông. Ngày nay, một người vui hưởng sự xức dầu vì vị trí của mình trong Thân Thể, chứ không phải vì tình trạng của mình trước mặt Đức Chúa Trời. Nếu anh em đứng ở dưới Đầu, sự xức dầu sẽ đến với mình. Nếu anh em không đứng dưới Đầu, sự xức dầu sẽ không đến với mình. Nhận được sự xức dầu không phải là một vấn đề riêng tư, cũng không phải là vấn đề của cả Thân Thể. Đó là vấn đề ở trong Thân Thể và ở dưới Đầu. Khi Thân Thể thuận phục Đầu và đứng trên nền tảng đúng đắn, Thân Thể sẽ nhận được sự xức dầu. Trong bước đi thuộc linh của mình, chúng ta cần quyền năng của Thánh Linh. Chỉ khi nào sự xức dầu trở nên quyền năng của chúng ta thì chúng ta mới không bước đi theo xác thịt. Sự xức dầu không đổ trên xác thịt của con người. Chúng ta hãy tự nhắc nhở về điểm này. Chúng ta không thể hành động theo những sáng kiến riêng của mình. Chúng ta cần sự xức dầu, nhưng chúng ta không thể nhận được sự xức dầu nhờ một mình chúng ta cầu xin sự xức dầu. Chỉ khi nào đứng trong mối liên hệ bình thường với Thân Thể thì chúng ta mới nhận được sự xức dầu.

Chúng ta phải nhận thấy rằng Kinh Thánh chưa từng nói về sự xức dầu Thân Thể. Chỉ có Đầu được xức dầu. Nhưng khi Đầu được xức dầu, chúng ta là Thân Thể Ngài cũng được xức dầu. Dầu xức không phải được đổ trên thân thể của A-rôn mà được đổ trên đầu ông. Nhưng sự xức dầu ấy chảy từ đầu của A-rôn xuống y phục ông rồi sau cùng đến cả thân thể ông. Chỉ những người dại dột mới tìm kiếm một sự xức dầu riêng tư hay một sự xức dầu vốn chỉ dành cho Thân Thể. Tất cả chúng ta đều phải thuận phục Đầu và đứng trong vị trí Đầu muốn chúng ta đứng. Chỉ khi ấy chúng ta mới nhận được sự xức dầu.

C. Việc Đặt Tay Được Thực Hiện Bởi Những Người Đại Diện Cho Đấng Christ Và Thân Thể Ngài,

Tức Là Bởi Các Sứ Đồ

Lời Đức Chúa Trời cho chúng ta thấy rằng mỗi khi một người được báp-têm vào trong Christ, thì uy quyền đại diện đã được Đức Chúa Trời thiết lập, chẳng hạn như các sứ đồ, cần phải thay mặt cho Đầu và Thân Thể đặt tay trên người ấy. Điều ấy cho chúng ta thấy tầm quan trọng của việc đặt tay. Khi một người nhận sự đặt tay, đầu của người ấy hạ thấp xuống, đó có nghĩa là từ ngày ấy trở đi người đó sẽ không để lộ đầu của mình ra nữa. Đầu của người ấy sẽ thuận phục uy quyền. Nó sẽ không để lộ chính mình ra, nhưng thay vào đó sẽ ở dưới uy quyền.

Khi một vị sứ đồ, tức đại diện của Thân Thể, đặt tay trên tôi, thì có nghĩa là vị sứ đồ ấy cùng tôi có sự tương giao và chúng tôi đã trở nên một. Các sứ đồ đại diện cho Thân Thể vì Đức Chúa Trời đã đặt các sứ đồ đứng đầu trong hội thánh. Đó là lý do tại sao họ đại diện cho hội thánh. Khi một sứ đồ là người đại diện cho hội thánh đặt tay trên anh em và nói: “Anh ơi, anh là một với Thân Thể Đấng Christ”, thì sự xức dầu từ Đầu sẽ chảy đến anh em. Vì anh em làm một với Thân Thể, nên sự xức dầu cũng đến với anh em. Đó là lý do vị sứ đồ đặt tay trên anh em. Sự đặt tay đồng nhất anh em với Thân Thể Đấng Christ.

Các sứ đồ không những đại diện cho hội thánh mà cũng đại diện cho Đấng Christ. Đức Chúa Trời đã đặt các sứ đồ đứng đầu trong hội thánh. Đứng đầu có nghĩa là có uy quyền. Nói cách khác, các sứ đồ là uy quyền đại diện. Vì vậy, khi tay của một vị sứ đồ đặt trên đầu anh em, thì không những đó là hội thánh đặt tay trên anh em mà còn là Đấng Christ đặt tay Ngài trên anh em. Điều ấy có nghĩa là Chúa đặt anh em dưới uy quyền của Ngài. Từ thời điểm ấy trở đi, anh em ở dưới quyền làm đầu của Đấng Christ.

IV. LÀM THẾ NÀO ĐỂ NHẬN SỰ ĐẶT TAY

A. Cần Thuận Phục Uy Quyền Của Đầu

Chúng ta phải ở dưới uy quyền của Đầu, và phải hành động với tư cách là chi thể trong Thân Thể Đấng Christ. Chúng ta đừng bao giờ mạo muội cho là một mình chúng ta có thể tự mình tiến lên. Chính bản chất mà chúng ta đã tiếp nhận khi được cứu làm cho chúng ta trở nên các chi thể trong Thân Thể. Chính bản chất ấy không cho phép chúng ta ở một mình. Một khi ở một mình thì chúng ta sẽ chết. Chỉ khi nào gắn bó với Thân Thể thì chúng ta mới có thể sống.

B. Cần Nhận Thấy Tầm Quan Trọng Của Sự Đồng Nhất

Chúng ta phải nhận thấy tầm quan trọng của sự đồng nhất. Sau khi nhận thấy tầm quan trọng của sự đồng nhất, chúng ta có thể nhận được ơn phước từ sự truyền dẫn. Nếu chúng ta không nhận thấy tầm quan trọng của sự đồng nhất thì sẽ không có ơn phước từ sự truyền dẫn. Ý niệm chính đằng sau việc đặt tay là sự đồng nhất. Mặc dầu sự đặt tay cũng có chức năng truyền dẫn, nhưng ý nghĩa chính của nó là đồng nhất.

C. Cần Nhận Thấy Chúng Ta Sống Nhờ Toàn Bộ Thân Thể

Ngày nay, khi các anh em đặt tay trên anh em, thì đó không phải là một hành động vô ích hoặc thiếu suy nghĩ. Mắt của anh em phải được mở ra để nhận thấy rằng từ ngày ấy trở đi, anh em đã trở nên một người con giữa vòng nhiều người con, một tế bào giữa vòng nhiều tế bào và một chi thể giữa vòng nhiều chi thể. Là một chi thể, anh em sống nhờ toàn bộ Thân Thể. Nếu anh em sống với tư cách là một Cơ Đốc nhân riêng rẽ, thì anh em bị kết liễu và vô dụng. Ngay khi anh em chấm dứt tương giao với các con cái khác của Đức Chúa Trời, thì sự rắc rối sẽ xuất hiện. Dầu có mạnh mẽ thế nào đi nữa, anh em cũng không thể tồn tại một mình. Cho dầu anh em có vĩ đại và tuyệt diệu đến đâu đi nữa, nếu bị cắt rời khỏi Thân Thể thì anh em sẽ chết. Anh em không thể khoe khoang về quyền năng của mình. Anh em đầy quyền năng chỉ vì anh em ở trong Thân Thể. Đó là điều mà sự đặt tay thực hiện cho anh em. Một khi rời Thân Thể thì anh em bị kết liễu.

Khi người khác đặt tay trên anh em, trong chính mình anh em cần phải nhận thức rằng: “Thưa Chúa, con không thể sống một mình con. Con thừa nhận mình là một chi thể trong Thân Thể. Thiếu Thân Thể, con không thể sống. Thiếu Thân Thể, con không thể có sự xức dầu”. Anh em đã thấy rõ điểm này chưa? Sự xức dầu vốn ở trên Đầu. Vì vậy, anh em phải đến dưới quyền của Đầu; anh em phải thuận phục uy quyền của Đầu cùng với tất cả các con cái khác của Đức Chúa Trời. Với tư cách là một cá nhân anh em phải thuận phục Ngài, và anh em phải thuận phục Ngài trong sự hiệp một với những người khác. Anh em phải trực tiếp thuận phục, và anh em phải gián tiếp thuận phục cùng với cả Thân Thể. Khi anh em làm như vậy, sự xức dầu sẽ đến với mình. Khi anh em đứng trong vị trí ấy, tự phát sự xức dầu sẽ chảy đến anh em.

V. HAI TRƯỜNG HỢP ĐẶT TAY TRONG SÁCH CÔNG VỤ CÁC SỨ ĐỒ

A. Trường Hợp Tại Sa-ma-ri

Sau cùng, chúng ta nên xem xét hai trường hợp tại Sa-ma-ri và Ê-phê-sô. Kết quả việc Phi-líp thăm viếng và truyền giảng phúc âm tại Sa-ma-ri là một nhóm người tin nhận [Chúa] và được báp-têm. Nhưng họ chưa nhận được Thánh Linh. Các sứ đồ tại Giê-ru-sa-lem nghe vậy nên phái Phi-e-rơ và Giăng đến Sa-ma-ri cầu nguyện để Thánh Linh đến trên họ. Trong khi cầu nguyện, hai sứ đồ ấy đặt tay trên họ. Kết quả là Thánh Linh đã giáng xuống và xức dầu cho họ.

Báp-têm là một lời tuyên bố rằng chúng ta đã lìa bỏ thế gian, trong khi đặt tay là một lời tuyên bố rằng chúng ta đã bước vào Thân Thể. Đó là hai mặt của một điều. Một mặt, chúng ta được báp-têm và đã lìa bỏ thế gian, đó là về phương diện tiêu cực. Mặt khác, chúng ta vào trong Thân Thể ngay thời điểm một người đặt tay trên chúng ta. Vì ở trong Thân Thể, nên chúng ta cần được đồng nhất với tất cả con cái của Đức Chúa Trời và cần thuận phục uy quyền của Đầu. Nếu đặt trọn bản thể của mình dưới uy quyền của Đầu, bên trong chúng ta sẽ kinh nghiệm được sự tuôn chảy của sự xức dầu. Một khi vị trí của chúng ta đúng đắn thì sự xức dầu sẽ tuôn chảy đến chúng ta. Nếu vị trí của chúng ta sai trật, thì sự xức dầu sẽ không tuôn chảy đến chúng ta. Những người Sa-ma-ri ấy đã tin nhận Chúa và được cứu. Nhưng họ lâm vào một tình trạng khó xử đặc biệt là Thánh Linh chưa giáng xuống trên họ. Các sứ đồ đến đặt tay trên đầu họ, nhờ đó đặt họ dưới uy quyền của Đầu, liên hiệp và nối kết họ với toàn bộ Thân Thể. Ngay lúc ấy, một điều kỳ diệu đã xảy ra: Thánh Linh giáng xuống trên họ và sự xức dầu tuôn chảy đến họ.

B. Trường Hợp Tại Ê-phê-sô

Bây giờ, chúng ta hãy xem xét trường hợp tại Ê-phê-sô. Trong một chuyến đi truyền giảng phúc âm, Phao-lô đến Ê-phê-sô, tại đó ông gặp mười hai môn đồ là những người chỉ nhận được sự báp-têm của Giăng. Phao-lô hỏi họ rằng: “Anh em có nhận được Thánh Linh khi tin nhận [Chúa] không?” Họ đáp rằng: “Trái lại, chúng tôi thậm chí chưa bao giờ nghe là có một Thánh Linh”. Rồi Phao-lô hỏi rằng: “Vậy thì anh em đã được báp-têm vào trong điều gì?” (Công. 19:2-3). Phao-lô đã nhận thấy nan đề là họ chưa có nền tảng đúng đắn.

Nếu đã tin nhận [Chúa] Jesus rồi thì làm sao một người lại không có Thánh Linh? Nền tảng của họ chắc chắn có một điều gì đó sai trật. Họ đã được báp-têm vào trong điều gì? Câu trả lời có thể được tìm thấy dễ dàng. Họ chỉ đã nhận được báp-têm của Giăng và chưa được đặt vào trong Christ. Vì vậy, Phao-lô nói rằng họ cần được báp-têm một lần nữa, lần này là vào trong Christ. Sau đó, Phao-lô đặt tay trên họ. Đặt tay theo sau báp-têm. Một người cần vào trong Thân Thể và thuận phục uy quyền của Đầu. Đó là ý nghĩa của việc đặt tay.

Nếu chưa được báp-têm thì một người không thể nhận được sự đặt tay. Trước hết một người phải được báp-têm, lìa bỏ thế gian, và vào trong Christ, tức chịu chết và được sống lại. Sau đó, người ấy phải nhận thấy rằng mình cần sống bởi Thân Thể và ở dưới uy quyền của Đầu. Rồi khi người ấy nhận được sự đặt tay, Thánh Linh sẽ giáng xuống trên người ấy. Biểu hiện bên ngoài của Linh không phải là trọng tâm chủ yếu của những gì [người ấy] nhận được. Trái lại, tôi phải nhấn mạnh việc tuôn chảy sự xức dầu ở bên trong.

Thi Thiên 133 cho chúng ta thấy Đầu đã được xức dầu. Xức dầu trên Đầu tương đương với việc xức dầu Thân Thể, tức là tương đương với việc xức dầu cho mỗi chi thể. Cảm tạ và ngợi khen Đức Chúa Trời, khi dầu xức chảy xuống từ Đầu, chúng ta nhận được dầu ấy vì chúng ta ở trong Thân Thể. Khi chúng ta có sự xức dầu, Chúa có ban cho chúng ta các dấu hiệu bên ngoài hay không thì chỉ là vấn đề nhỏ. Xin ghi nhớ rằng những dấu hiệu bên ngoài vào ngày lễ Ngũ tuần thuộc về bề ngoài rất nhiều; những dấu hiệu ấy không mấy trọng yếu. Chúng tôi tin rằng ngày nay Thánh Linh vẫn ngự trên con người. Các dấu hiệu bên ngoài chỉ là một biểu hiện của sự xức dầu. Hễ có sự xức dầu thì dầu có dấu hiệu bên ngoài nào hay không cũng không mấy hệ trọng. Điều quan trọng là xuất xứ của sự xức dầu. Sự xức dầu đến khi sự xức dầu cho Đầu trở nên sự xức dầu cho các chi thể. Vì lý do ấy, những lời cầu nguyện kèm với sự đặt tay là vô cùng quan trọng.

VI. MỘT TRƯỜNG HỢP NGOẠI LỆ TRONG KINH THÁNH

Về việc đặt tay, trong Kinh Thánh chỉ có một trường hợp ngoại lệ. Trường hợp ấy xảy ra tại nhà của Cọt-nây. Thánh Linh ngự xuống trên nhà Cọt-nây trước khi họ chịu báp-têm hay được đặt tay. Nhà Cọt-nây là một ngoại lệ, vì sau ngày lễ Ngũ tuần, tất cả các sứ đồ đều nghĩ rằng ân điển của Chúa là dành riêng cho người Do Thái. Họ ý thức rằng họ là người Do Thái và Chúa Jesus cũng là một người Do Thái. Vào ngày lễ Ngũ tuần, Thánh Linh chỉ giáng xuống trên người Do Thái. Lúc ấy, ba ngàn và năm ngàn người được cứu đều là người Do Thái. Những người tiếp nhận ân điển là những người Do Thái sống tản mát trong thời kỳ tan lạc vừa trở về Giê-ru-sa-lem. Mãi cho đến khi ấy, ân điển của Chúa chỉ mới được người Do Thái kinh nghiệm. Họ không biết chắc ân điển ấy có thể chia cho người nước ngoài, tức người Ngoại bang, hay không. Một số người Hoa gọi người nước ngoài là bọn quỉ nước ngoài. Người Do Thái thậm chí còn nguyền rủa người nước ngoài hơn như vậy nữa. Họ xem người nước ngoài là súc vật hay loài dã thú. Ngay cả Phi-e-rơ cũng không thể bỏ được thái độ ấy. Ông đã có cùng một quan điểm như những người khác.

Xuyên phá các chướng ngại [được xây lên] do sự tăm tối của con người thì không phải dễ. Do đó việc Chúa sai Phi-e-rơ đến nhà Cọt-nây để mở cửa cho người Ngoại bang tin nhận Ngài là một sự kiện lớn lao. Trước hết Ngài ban cho Phi-e-rơ một khải tượng — một bình chứa giống như một tấm vải lớn có nhiều loài vật ở bên trong hạ xuống từ trời. Chúa nói với Phi-e-rơ rằng: “Hãy làm thịt và ăn!” (Công. 10:13). Khi Phi-e-rơ thấy điều ấy, ông liền nói rằng: “Thưa Chúa, không thể nào được, vì tôi chưa bao giờ ăn vật gì phàm tục hay bất khiết” (c. 14). Nói như vậy có nghĩa là trước nay ông chưa bao giờ giao du với người Ngoại bang. Ông nên làm gì bây giờ? Tấm vải ấy được hạ xuống một lần, hai lần, ba lần. Đến lúc ấy Phi-e-rơ mới sáng tỏ. Nếu không có khải tượng ấy thì Phi-e-rơ không bao giờ được sáng tỏ. Những quan niệm cũ thật sự mạnh mẽ! Bình chứa ấy đến từ trời, và chính Chúa nói với ông, vậy mà Phi-e-rơ vẫn dè dặt về vấn đề đó. Chúa không thể làm gì khác hơn là thu lại tấm vải ấy. Khi tấm vải ấy từ trời hạ xuống lần thứ hai, Chúa lại nói với ông, nhưng ông vẫn không thể hiểu được. Tấm vải lại được thu trở về. Lần thứ ba, Chúa lại cho tấm vải hạ xuống và bày tỏ khải tượng ấy cho ông một lần nữa. Ngài lại nói với ông. Mãi đến lần thứ ba ấy, Phi-e-rơ mới được sáng tỏ. Ông không thể nói rằng: “Mắt tôi nhìn lầm”, hay “tôi quên mình vừa thấy gì; tôi không thể nhớ rõ”.

Sau khi khải tượng ấy được khai mở, thì những người từ Sê-sa-rê đến. Khi ấy, Phi-e-rơ chợt nhận thức rằng người Ngoại bang cũng có thể nhận được sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời. Các con chó có thể ăn những mảnh vụn ở dưới gầm bàn. Ông ra đi, nhưng khi đến nhà Cọt-nây, ông vẫn không dám làm báp-têm cho người nào cả. Những người nhà của Cọt-nây đã thật sự tin, nhưng Phi-e-rơ không dám làm báp-têm cho họ vì ngại rằng các anh em đi cùng với ông có thể không chấp nhận điều đó. Họ có thể nói rằng: “Phi-e-rơ ơi, anh tự tiện hành động”. Khi ấy, Phi-e-rơ lâm vào một hoàn cảnh khó khăn. Chính ông đã được sáng tỏ rồi, nhưng các anh em khác thì chưa.

Ngay lúc ấy, Chúa đã đổ Linh xuống trên người Ngoại bang — trước khi họ được báp-têm và trước khi họ nhận được sự đặt tay. Khi Phi-e-rơ trở về, ông có thể mạnh dạn nói rằng: “Tôi chỉ nói một đôi lời; thậm chí phúc âm cũng chưa được trình bày một cách rõ ràng. Dù sao đi nữa Thánh Linh vẫn đến. Tôi không còn sự lựa chọn nào khác ngoài ra là phải bù vào chỗ thiếu sót bằng cách làm báp-têm cho họ”. Báp-têm là lìa bỏ thế gian và vào trong Đấng Christ, trong khi đặt tay là tiếp nhận sự xức dầu. Người nhà Cọt-nây đã nhận được sự xức dầu rồi, nên họ không còn cần nhận lấy sự đặt tay nữa. Đó là tại sao Phi-e-rơ chỉ làm báp-têm cho họ.

Về sau, khi Phao-lô từ các xứ Ngoại bang trở về hội thánh tại Giê-ru-sa-lem, một cuộc bàn cãi liên quan đến người Ngoại bang phát sinh. Phi-e-rơ lại nêu lên sự kiện ấy và giải tỏa sự bế tắc. Từ thời điểm ấy trở đi, cánh cửa cho người Ngoại bang được mở ra.

Tại Sa-ma-ri có sự đặt tay, nhưng tại Sê-sa-rê thì không có sự đặt tay. Tuy nhiên, Đức Chúa Trời đã dùng trường hợp tại Sê-sa-rê để xác quyết công tác của Phao-lô và giải quyết trường hợp trong chương mười lăm. Trong chương mười chín, khi đến Ê-phê-sô, ông lại thực hành việc đặt tay. Vì vậy, thực hành sự đặt tay đã tiếp tục. Từ đó đến nay, sự đặt tay vẫn không bị gián đoạn.

VII. HÒA THUẬN VỚI CÁC CON CÁI KHÁC CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI

Các tín đồ mới cần nhận thức rằng tín đồ chúng ta không thể sống một mình. Chúng ta không thể làm những Cơ Đốc nhân cô độc. Chúng ta phải cùng làm chi thể với các con cái khác của Đức Chúa Trời. Chúng ta cũng phải học tập thuận phục uy quyền của Đầu. Chúng ta không thể nổi loạn. Chúng ta phải cùng với các con cái khác của Đức Chúa Trời mà thuận phục Ngài. Nếu chúng ta làm như vậy, tự phát sự xức dầu sẽ biểu hiện trong cuộc sống và công tác của mình, và chúng ta sẽ có con đường tiến lên trước mặt Chúa.