Thông tin sách

Bài Học Gây Dựng Tín Đồ Mới - Tập 1

Tác giả: Watchman Nee
Dịch từ bản tiếng Anh: Messages for Building Up New Believers, Vol. 1
ISBN: 0-7363-0976-4
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 1

Tiếng ViệtTải về
Untitled Document

CHƯƠNG MỘT

BÁP-TÊM

Kinh Thánh: Mác 16:16; Công. 2:38; 22:16; 1 Phi. 3:20-21; La. 6:3-4; Côl. 2:12

Báp-têm là một đề tài lớn trong Kinh Thánh. Chúng ta cần sáng tỏ về hai phương diện liên quan đến báp-têm. Trước hết, trước khi chịu báp-têm, chúng ta cần sáng tỏ báp-têm có thể làm gì cho chúng ta. Thứ hai, sau khi chịu báp-têm, chúng ta cần nhìn lại và hỏi: “Ý nghĩa của báp-têm là gì?” Trong trường hợp thứ nhất, hồ báp-têm và nước ở trước mặt chúng ta. Khi sắp chịu báp-têm, chúng ta tự hỏi: “Báp-têm có thể làm gì cho tôi?” Sau khi chịu báp-têm, chúng ta cần hỏi: “Ý nghĩa của việc tôi chịu báp-têm là gì?” Câu hỏi trước là câu hỏi trước khi báp-têm, câu hỏi sau là câu hỏi được đặt ra sau khi báp-têm. Vấn đề trước bàn đến sự hiểu biết của một người trước báp-têm, vấn đề sau đề cập đến sự hiểu biết của người ấy sau báp-têm.

I. BÁP-TÊM THỰC HIỆN ĐIỀU GÌ CHO CHÚNG TA?

“Ai tin và chịu báp-têm sẽ được cứu rỗi, nhưng ai không tin sẽ bị định tội” (Mác 16:16). Câu này bày tỏ báp-têm thực hiện điều gì cho chúng ta.

A. Báp-Têm Cứu Chúng Ta Khỏi Thế Gian

“Ai tin và chịu báp-têm sẽ được cứu rỗi”. Tôi thiết tưởng mọi người theo Cải Chánh giáo đều có phần nào sợ câu Kinh Thánh này. Vì vậy, họ không dám đọc nó. Mỗi khi đọc câu này, họ đổi thành: “Ai tin và được cứu rỗi sẽ chịu báp-têm”. Nhưng Lời Chúa không nói như vậy. Để tránh lỗi lầm của Công giáo, những người theo Cải Chánh giáo cố ý đi vòng quanh Lời Đức Chúa Trời. Tuy nhiên, trong khi tránh lỗi lầm của Công giáo, họ rơi vào một lỗi lầm khác. Lời Chúa rất sáng tỏ: “Ai tin và chịu báp-têm sẽ được cứu rỗi”. Con người không có quyền đổi thành: “Ai tin và được cứu rỗi sẽ chịu báp-têm”.

1. Sự Cứu Rỗi Là Sự Giải Cứu Khỏi Thế Gian

Bây giờ chúng ta hãy chú ý đến ý nghĩa của từ ngữ sự cứu rỗi trong Kinh Thánh. Một người được cứu rỗi là được cứu khỏi điều gì? Theo Kinh Thánh, một người được cứu khỏi thế gian, chứ không phải khỏi địa ngục. Trái ngược với sự sống đời đời là sự diệt vong, nhưng Kinh Thánh không xem sự cứu rỗi là trái ngược với sự diệt vong. Kinh Thánh cho chúng ta thấy sự cứu rỗi là giải cứu một người khỏi thế gian. Hễ một người còn ở trong thế gian, người ấy đã ở trong sự diệt vong.

Chúng ta hãy xem xét tình trạng của con người trước mặt Đức Chúa Trời. Ngày nay người ta không phải làm gì mới bị diệt vong. Tôi không bị diệt vong vì tôi đã giết một người nào đó, và tôi không được giải cứu khỏi sự diệt vong vì tôi không giết ai cả. Sự thật là cả thế gian đang bị diệt vong. Đức Chúa Trời đã kéo chúng ta ra và cứu chúng ta từ giữa những người bị diệt vong. Cả thế gian đang cùng bị diệt vong với nhau, nhưng Đức Chúa Trời đang cứu từng cá nhân một. Đức Chúa Trời không bắt tất cả cá từ dưới biển lên rồi tách riêng cá tốt khỏi cá xấu, định cho một số người được cứu và những người khác bị diệt vong. Tất cả cá dưới biển đều đang bị diệt vong. Những ai được Đức Chúa Trời bắt lấy là những người được cứu, những người còn lại vẫn ở dưới biển.

Như vậy, vấn đề sự cứu rỗi và sự diệt vong không liên quan gì đến việc anh em tin hay không hoặc hành vi của anh em tốt hay xấu. Sự cứu rỗi liên quan đến vị trí của anh em. Nếu ở trên thuyền, anh em được cứu, nếu ở dưới biển, anh em đang bị diệt vong. Có thể anh em chưa làm gì cả nhưng vẫn còn ở trong thế gian, điều ấy đủ cho anh em bị diệt vong. Anh em tốt hay xấu, là người lịch sự hay là kẻ hung ác thì không thành vấn đề. Anh em có sống theo lương tâm không cũng không thành vấn đề. Một khi còn ở trong thế gian, anh em bị kết liễu rồi. Nếu chưa rời khỏi nơi đó, anh em sẽ bị Đức Chúa Trời định tội.

2. Sự Cứu Rỗi Là Vấn Đề Về Vị Trí

Vì A-đam phạm tội và trở nên một tội nhân, mọi người đều trở nên tội nhân. Người ta không cần phải phạm tội mới đủ điều kiện trở nên tội nhân. Mọi người đều trở nên tội nhân do tội lỗi của chỉ một người. Ngày nay, Đức Chúa Trời đã cứu anh em giữa vòng bao nhiêu người. Nếu đứng về phía thế gian, dầu anh em là loại người nào đi nữa, anh em vẫn nghịch với Đức Chúa Trời và là kẻ thù của Ngài. Vị trí của anh em sai trật, đó là vị trí diệt vong, một vị trí dẫn đến sự diệt vong. Nếu là một người ở trong thế gian, anh em đang bị diệt vong.

Từ ngữ sự cứu rỗi đã được dùng cách tự do giữa vòng chúng ta với nhiều sự lẫn lộn. Có một sự khác biệt giữa sự cứu rỗi và việc nhận lãnh sự sống đời đời. Nhận được sự sống đời đời là vấn đề cá nhân, nhưng sự cứu rỗi không những là vấn đề nhận được sự sống đời đời cách cá nhân mà còn là ra khỏi một tập thể sai lạc. Anh chị em ơi, anh chị em có hiểu rõ sự khác biệt này không? Nhận được sự sống đời đời là vấn đề cá nhân. Tuy nhiên, sự cứu rỗi không chỉ là vấn đề cá nhân, nhưng còn liên quan đến tập thể mà trước đây anh chị em đã thuộc về nó.

Được cứu rỗi nghĩa là ra khỏi một tập thể để đi vào một tập thể khác. Việc nhận lãnh sự sống đời đời nói về “điều” một người đã bước vào, không nói về “điều” một người đã từ đó ra khỏi. Sự cứu rỗi bao hàm sự bước ra và sự bước vào. Vì vậy, phạm vi của sự cứu rỗi rộng lớn hơn việc nhận lãnh sự sống đời đời. Phạm vi này bao hàm tình trạng được cứu khỏi thế gian, tức là ra khỏi thế gian.

3. Bốn Sự Kiện Chính Yếu Liên Quan Đến Thế Gian Trước Mặt Đức Chúa Trời

Có bốn sự kiện chính liên quan đến thế gian như đã được bày tỏ trong Kinh Thánh: (1) Thế gian bị định tội theo cái nhìn của Đức Chúa Trời, (2) thế gian nằm trong tay kẻ ác, (3) thế gian đã đóng đinh Chúa Jesus, và (4) thế gian thù nghịch với Đức Chúa Trời, ấy là kẻ thù của Đức Chúa Trời. Đó là bốn sự kiện chính yếu liên quan đến thế gian trước mặt Đức Chúa Trời. Hễ một người còn ở trong thế gian, người ấy đã bị định tội rồi và sẽ bị diệt vong bất kể hành vi của người ấy ra sao.

Xin hãy nhớ rằng sự cứu rỗi con người không phải là vấn đề hành vi cá nhân. Họ sai trật vì vị trí của họ sai trật. Chúng ta biết được giải cứu khỏi thế gian không phải là điều dễ. Làm thế nào tôi có thể từ bỏ thế gian nếu nó vẫn còn quyến rũ đối với tôi? Tuy nhiên, khi tôi nhận biết thế gian là vị trí sai trật đối với Đức Chúa Trời, tôi sẽ phải từ bỏ nó dầu nó đáng yêu đối với tôi đến đâu. Vì vậy, sự cứu rỗi không chỉ là vấn đề hành vi cá nhân. Chúng ta thuộc về một tập thể sai lầm. Chúng ta cần được cứu khỏi mối liên hệ với thế gian và vị trí của chúng ta trong thế gian.

Khi người Do Thái tìm cách giết Chúa Jesus, họ kêu lên: “Huyết của người này ở trên chúng tôi và con cái chúng tôi!” (Mat. 27:25). Mặc dầu chúng ta không phải là những người giết Chúa Jesus, nhưng tổ phụ chúng ta đã giết Ngài. Dầu chúng ta không thực hiện hành động đó, nhưng chúng ta thuộc về tập thể đã làm điều đó. Chúng ta thuộc về một tập thể vốn là kẻ thù của Đức Chúa Trời và bị định tội phải diệt vong. Dầu cá nhân chúng ta đúng hay sai, điều đó không thành vấn đề. Tôi hi vọng anh em có thể thấy rằng không những chúng ta là tội nhân cách cá nhân và cần được cứu cách cá nhân, nhưng chúng ta cũng thuộc về một tập thể sai trật. Chúng ta thuộc về một thế gian vốn là kẻ thù của Đức Chúa Trời. Thế gian mà chúng ta ở trong đó đã bị Đức Chúa Trời định tội. Chúng ta cần được giải cứu khỏi mối liên hệ ấy và vị trí ấy.

4. Sự Cứu Rỗi Là Ra Khỏi Thế Gian

Sự cứu rỗi là gì? Cứu rỗi là giải cứu khỏi một tập thể nào đó. Đó là giải cứu khỏi một vị trí và một mối liên hệ nào đó. Nói cách khác, được cứu rỗi nghĩa là ra khỏi thế gian. Hầu hết mọi người đều quan tâm đến sự cứu rỗi của cá nhân mình, nhưng vấn đề trước mắt chúng ta là họ được cứu khỏi điều gì. Sự cứu rỗi được nhấn mạnh trong Kinh Thánh liên quan đến việc được cứu khỏi thế gian, chứ không phải khỏi địa ngục. Thế gian như một “tổng thể” đã bị Đức Chúa Trời định tội.

Chắc chắn người nào tin đều có sự sống đời đời. Chúng tôi đã rao giảng điều này nhiều năm. Khi một người tin vào Chúa Jesus, người ấy có sự sống đời đời và được cứu mãi mãi. Mọi nan đề đều được giải quyết. Nhưng xin nhớ rằng nếu một người tin nhưng chưa chịu báp-têm, người ấy vẫn chưa được cứu rỗi. Thật vậy, anh em có thể tin và có sự sống đời đời, nhưng theo mắt của thế gian, anh em được cứu chưa? Nếu chưa chịu báp-têm, anh em chưa được cứu rỗi, vì không ai biết anh em khác trước. Anh em phải chỗi dậy chịu báp-têm, công bố mình đã chấm dứt mối liên hệ giữa mình với thế gian. Chỉ khi ấy anh em mới được cứu rỗi.

5. Tin Nằm Ở Phương Diện Tích Cực, Báp-Têm Nằm Ở Phương Diện Tiêu Cực

Vậy báp-têm là gì? Báp-têm là một sự giải cứu. Tin nằm ở phương diện tích cực và báp-têm nằm ở phương diện tiêu cực. Báp-têm giải cứu anh em ra khỏi tập thể ấy. Nhiều người trong thế gian có thể nói anh em là một người giữa vòng họ. Nhưng giây phút anh em chịu báp-têm, họ sẽ nhận biết anh em đã bị kết liễu rồi. Người mà họ quen biết nhiều năm bây giờ được cứu và được báp-têm. Tình bạn giữa anh em với họ đã bị kết liễu. Anh em ở trong mồ mả; anh em đã đi đến chỗ đường cùng. Anh em biết rằng mình có sự sống đời đời. Bây giờ khi chịu báp-têm, anh em được cứu. Từ nay trở đi, mọi người biết rằng anh em là của Chúa và anh em thuộc về Ngài.

“Ai tin và chịu báp-têm thì sẽ được cứu rỗi”. Đó là sự thật vì khi một người tin và chịu báp-têm, mọi người sẽ biết chỗ đứng của người ấy. Không tin thì không có thực tại ở bên trong, và những gì một người làm sẽ không là gì cả ngoài ra là một sự phô trương bề ngoài. Khi tin, người ta có thực tại ở bên trong, và nếu người nào tiến thêm một bước là chịu báp-têm, người ấy sẽ được phân rẽ khỏi thế gian, kết thúc mối liên hệ với thế gian. Báp-têm là một sự phân rẽ. Báp-têm phân rẽ chúng ta với người khác.

“Ai tin và chịu báp-têm sẽ được cứu rỗi”. Lời của Chúa Jesus thật sáng tỏ. Lời ấy tiếp tục như sau: “Ai không tin sẽ bị định tội”. Riêng sự vô tín đã đủ bị định tội. Hễ người nào thuộc về tập thể đó, sự vô tín của người ấy đủ để người ấy bị định tội. Nhưng nếu một người tin, người ấy vẫn cần chịu báp-têm. Nếu chưa chịu báp-têm, thì theo phương diện bên ngoài người ấy vẫn chưa ra khỏi [thế gian].

6. Một Điều Kỳ Lạ Trên Thế Giới

Ngày nay, một điều rất kỳ lạ trên thế giới là thái độ của Do Thái giáo, Ấn Độ giáo và Hồi giáo đối với báp-têm.

Bất cứ người Do Thái nào giữ đức tin Cơ-đốc cách bí mật sẽ không bị bắt bớ. Nhiều người Do Thái tin những gì lịch sử ghi lại về Chúa Jesus. Trở ngại lớn nhất của họ không nằm ở vấn đề tin Ngài, nhưng nằm ở báp-têm. Một khi chịu báp-têm, họ bị đuổi đi. Một vài chị em đã bị vị hôn phu của mình bỏ thuốc độc sau khi họ chịu báp-têm. Những điều như vậy thậm chí cũng xảy ra trong các cộng đồng văn minh như tại Luân-đôn và Nữu-ước. Một người tin trong lòng thì không sao, nhưng khi chịu báp-têm, những người khác sẽ bắt bớ người ấy.

Tại Ấn Độ, không ai làm gì một tín đồ nếu người ấy không chịu báp-têm. Nhưng một khi chịu báp-têm, họ sẽ loại bỏ người ấy. Người ấy tin Chúa thì không sao, nhưng người ta không chấp nhận cho người ấy chịu báp-têm.

Người Hồi giáo còn phản ứng mạnh mẽ hơn nữa. Có người từng nói một người Hồi giáo tin Chúa Jesus mà vẫn còn sống là điều rất khó. Ngay khi tin, người ấy sẽ chết. Bác sĩ Swema là người đầu tiên thành công trong công tác giữa vòng người Hồi giáo. Ông nói: “Công tác của tôi sẽ không bao giờ phát triển, vì khi một người tin Chúa, người ấy phải được gửi đi xa ngay lập tức. Nếu không, người ấy sẽ chết trong vòng hai ba ngày sau khi chịu báp-têm”. Tình trạng này thậm chí vẫn phổ biến giữa vòng người Hồi giáo ngày nay.

Báp-têm là công khai tuyên bố rằng người ấy đã ra khỏi. “Ai tin và chịu báp-têm sẽ được cứu rỗi”. Chúng ta đừng bao giờ xem sự cứu rỗi ở đây là sự cứu rỗi linh của cá nhân. Trong Kinh Thánh, sự cứu rỗi nghĩa là sự giải cứu khỏi thế gian chứ không phải giải cứu khỏi địa ngục.

B. Báp-Têm Vì Sự Tha Tội

Vào ngày lễ Ngũ tuần, các sứ đồ nói với người Do Thái: “Hãy ăn năn và mỗi người chịu báp-têm trong danh Jesus Christ để các tội lỗi mình được tha” (Công. 2:38). Những người theo Cải Chánh giáo khó chấp nhận câu Kinh Thánh này. Nhưng câu này rõ ràng là lời của các sứ đồ. “Hãy chịu báp-têm trong danh Jesus Christ để các tội lỗi mình được tha”. Điều kỳ lạ là lời các sứ đồ ở đây không nhấn mạnh đến đức tin, mà nhấn mạnh đến báp-têm.

Có phải sứ điệp của Phi-e-rơ trong Công vụ các Sứ đồ chương 2 tập trung vào việc thuyết phục người ta tin không? Không. Điều này có nghĩa là sự giảng dạy của Phi-e-rơ kém cỏi hơn sự giảng dạy của chúng ta phải không? Kinh Thánh cho chúng ta biết điều quan trọng nhất liên quan đến sự cứu rỗi là đức tin. Làm thế nào Phi-e-rơ lại bỏ qua điều này? Có lẽ ông có thể bỏ qua những giáo lý khác trong sứ điệp của mình, nhưng làm sao ông lại có thể không nói gì đến đức tin? Tuy nhiên, ông không nói về đức tin. Thay vào đó, ông nói về báp-têm, và Thánh Linh đâm thấu lòng của những người nghe. Còn chúng ta thì sao? Chúng ta nói rằng chỉ duy đức tin là đủ rồi. Chúng ta nghĩ rằng đó là Đạo Đấng Christ chính thống. Nhưng Phi-e-rơ nói: “Hãy chịu báp-têm trong danh Jesus Christ”.

Phi-e-rơ chỉ nói về báp-têm vì những người nghe ông là những người đã giết Chúa Jesus. Năm mươi ngày trước đó, họ đã la lên: “Hãy trừ người này đi”. Chính những người đó đã kêu la tại Giê-ru-sa-lem. Bây giờ họ cần được phân rẽ khỏi những người Do Thái khác. Đó là lý do vì sao không cần nói về việc tin [Chúa]. Họ chỉ cần chịu báp-têm. Họ ra khỏi là đủ rồi. Ngay khi họ chịu báp-têm, mối liên hệ của họ với tập thể đó sẽ chấm dứt. Ngay khi chịu báp-têm, họ sẽ rời khỏi tập thể đó và tội lỗi họ được rửa sạch. Họ không còn là một phần tử của tập thể đó nữa, họ sẽ ra khỏi đó. Đó là lý do vì sao Phi-e-rơ nói; “Hãy chịu báp-têm trong danh Jesus Christ để các tội lỗi mình được tha”. Hành động chịu báp-têm đem họ ra. Ngay khi họ ra khỏi, mọi nan đề được giải quyết.

Anh em cần nhận biết rằng mình vốn ở trong thế gian và là kẻ thù của Đức Chúa Trời. Vì anh em ra khỏi, nên anh em được cứu. Anh em cần xưng nhận trước mặt Đức Chúa Trời và trước mặt loài người rằng mình đã ra khỏi và không liên hệ gì với tập thể đó. Anh em không còn gì với nó. “Hãy chịu báp-têm trong danh Jesus Christ để các tội lỗi mình được tha, và các ngươi sẽ nhận lãnh ân tứ [là] Thánh Linh”. Đó là sự dạy dỗ chính yếu vào ngày lễ Ngũ tuần. Về điểm này, tâm trí của anh em cần được Lời Đức Chúa Trời chứ không phải thần học của Cải Chánh giáo hướng dẫn mình.

C. Báp-Têm Vì Sự Rửa Sạch Tội Lỗi

Chúng ta hãy xem xét trường hợp của Phao-lô. A-na-nia đến với Phao-lô và nói: “Hãy chỗi dậy, chịu báp-têm, rửa sạch các tội lỗi anh đi và kêu cầu danh Ngài” (Công. 22:16).

Phao-lô là giáo sư, tiên tri và sứ đồ xuất sắc nhất và vĩ đại nhất của Đạo Đấng Christ. Phải chăng có chút gì sai lầm trong kinh nghiệm của ông? Đôi khi chúng ta giảng dạy giáo lý đúng nhưng lại có kinh nghiệm sai. Điều gì xảy ra khi chúng ta làm chứng? Điều gì xảy ra nếu những người khác làm những điều giống như chúng ta? Lời chứng của một giáo sư rất quan trọng vì có thể dẫn người khác đi lạc. Lẽ nào kinh nghiệm của một giáo sư lỗi lạc nhất trong Đạo Đấng Christ lại sai lạc?

“Bây giờ, sao anh còn trì hoãn? Hãy chỗi dậy, chịu báp-têm, rửa sạch các tội lỗi anh đi và kêu cầu danh Ngài”. Xin hãy lưu ý câu này. Câu này nói rằng báp-têm có thể rửa sạch tội lỗi một người. Người Công giáo trích dẫn câu này và cho đó là vấn đề cá nhân trước mặt Đức Chúa Trời. Sai lầm của người Công giáo nằm ở chỗ nói rằng: “Nếu anh chịu báp-têm, tội lỗi anh sẽ được rửa sạch”. Vì vậy, họ tuyên bố báp-têm trước khi chết có thể rửa sạch tội lỗi. Họ không nhận biết rằng ý nghĩa của điều này không phải là ở trước mặt Đức Chúa Trời, mà là trước mặt thế gian.

Trước đó, Phao-lô là một người ở trong thế gian. Sau khi ông đã tin Chúa Jesus và thấy Ngài, ông cần chỗi dậy chịu báp-têm. Giây phút ông chịu báp-têm, tội lỗi ông được rửa sạch. Giây phút ông cắt đứt liên hệ với thế gian, tội lỗi ông ra đi. Nếu anh em là Cơ-đốc-nhân cách bí mật và không chịu báp-têm, thế gian vẫn có thể kể anh em với họ là một. Anh em có thể nói rằng mình được cứu, nhưng thế gian vẫn không thừa nhận điều đó. Anh em có thể nói mình tin Chúa Jesus, nhưng họ nói rằng họ không thấy điều đó. Một khi anh em vào trong nước, họ sẽ thấy, họ sẽ biết anh em tin Chúa Jesus. Nếu không, vì sao một người lại dại dột đến nỗi vào trong nước? Giây phút chịu báp-têm, anh em được tự do khỏi thế gian. Nước báp-têm là sự cắt đứt liên hệ của một người với thế gian.

Nếu một người tin trong lòng nhưng không biểu lộ cử chỉ gì bên ngoài, thế gian vẫn xem người ấy là một phần tử của nó. Chẳng hạn như tại Kuling, tỉnh Phúc-kiến, có truyền thống kiên cố về việc thờ hình tượng vào mùa thu; mỗi người bị đòi hỏi phải dâng cúng một số tiền. Nếu ai chỉ nói rằng mình đã tin Chúa, thì người ta không tin. Nhưng giây phút người ấy chịu báp-têm, họ biết rằng người ấy không còn là một người giữa vòng họ nữa. Vì vậy, báp-têm là cách tốt nhất để giải phóng chính mình khỏi thế gian. Nếu muốn được giải thoát khỏi thế gian, anh em phải chịu báp-têm. Anh em phải nói với thế gian rằng: “Mối liên hệ của ta với ngươi đã chấm dứt”. Khi làm như vậy, anh em ra khỏi thế gian.

Báp-têm là lời chứng công khai, chúng ta không nên ngại để người khác chứng kiến việc ấy. Những người không tin cũng có thể có mặt khi chúng ta chịu báp-têm. Gần đây, khi chúng tôi làm báp-têm cho một số người tại Phúc Châu, một anh em nói: “Chúng tôi không thích tiến hành buổi nhóm báp-têm một cách lộn xộn như vậy. Có quá nhiều người đến xem”. Nếu thế, Giăng Báp-tít lẽ ra đã phải học hỏi nơi anh em này vì Giăng làm báp-têm không được trật tự như vậy. Thậm chí báp-têm của ba ngàn người vào ngày lễ Ngũ tuần cũng không được trật tự như thế. Vấn đề không phải là buổi nhóm có trật tự không. Dĩ nhiên, vô trật tự là không tốt. Nhưng tất cả các anh chị em cần biết chúng ta đang làm gì. Khi báp-têm một người nào, chúng ta nên để cho cả thế gian chứng kiến những gì chúng ta đang làm.

D. Báp-Têm Dẫn Đến Sự Cứu Rỗi Nhờ Nước

Các nguyên tắc của Kinh Thánh rất nhất quán. Thư 1 Phi-e-rơ 3:20 nói: “Trong thời Nô-ê... một ít người, tức là tám hồn [người], đã được đưa qua cách an toàn bằng nước” (nguyên văn). Câu này một lần nữa cho chúng ta thấy báp-têm dẫn đến sự cứu rỗi. Chúa Jesus phán: “Ai tin và chịu báp-têm thì sẽ được cứu rỗi”. Vào ngày lễ Ngũ tuần, Phi-e-rơ nói: “Hãy chịu báp-têm... để các tội lỗi mình được tha”. Hành động của Phao-lô cho chúng ta thấy khi một người chịu báp-têm, tội lỗi người ấy được rửa sạch. Không những tội lỗi được tha thứ, mà còn được rửa sạch. Đó là vì tội lỗi chúng ta được rửa sạch khi chúng ta cắt đứt quan hệ với thế gian. Ở đây, từ ngữ trong Thư Phi-e-rơ thứ nhất cũng cho chúng ta thấy chúng ta được cứu nhờ nước. Vì vậy, báp-têm dẫn đến sự cứu rỗi nhờ nước.

Những ai không thể trải qua sự thử nghiệm bằng nước thì không được cứu. Một người không thể vượt qua nước thì chết chìm. Trong thời Nô-ê, mọi người đều chịu báp-têm, nhưng chỉ có tám hồn người ra khỏi. Tất cả mọi người đều chịu báp-têm và bị nhận chìm trong nước, nhưng tám hồn người vượt lên khỏi nước. Nói cách khác, nước trở nên nước sự chết đối với một số người, nhưng đối với những người khác thì nước ấy là nước cứu rỗi. Những người khác vào trong nước rồi ở lại đó, nhưng chúng ta vượt qua nước rồi vượt ra khỏi. Có một điều gì đó tích cực trong lời Phi-e-rơ nói. Khi nước lụt đến, mọi người đều chết chìm. Chỉ có tám hồn người ở trong thuyền nổi lên trên, nước không thể thắng hơn họ. Trong khi những người khác bị diệt vong, có tám hồn người được cứu. Ngày nay cả thế gian ở dưới sự thạnh nộ của Đức Chúa Trời. Vì một người chịu báp-têm ngày nay có nghĩa là người ấy trải qua cơn thạnh nộ của Đức Chúa Trời. Nhưng người ấy không những trải qua mà còn ra khỏi cơn thạnh nộ ấy. Sự việc trồi lên khỏi nước cho thấy người ấy đã ra khỏi. Đó là báp-têm.

Báp-têm một mặt là bị nhận chìm, và mặt khác là ra khỏi nước. Báp-têm nghĩa là vượt qua và ra khỏi nước. Anh em phải nhấn mạnh phương diện “ra khỏi”. Tất cả đi vào trong nước, nhưng chỉ có tám hồn người ra khỏi. Ngày nay chúng ta được cứu nhờ báp-têm. Điều này có nghĩa là gì? Khi chịu báp-têm, tôi không đi vào nước và ở lại đó. Trái lại, tôi đi vào trong nước và ra khỏi nước. Nếu anh em chưa bao giờ tin Chúa Jesus, báp-têm của anh em sẽ không đưa đến kết quả là một sự ra khỏi [nước]. Ngày nay, việc tôi đi vào trong nước và ra khỏi đó có nghĩa là tôi khác với anh em. Tôi có thể ra khỏi thế gian nhờ nước. Tôi làm chứng với những người khác rằng tôi khác với thế gian.

E. Báp-Têm Giải Thoát Chúng Ta Khỏi Thế Gian

Bốn phân đoạn Kinh Thánh trên bày tỏ rõ ràng cho chúng ta biết báp-têm là gì. Một khi đã chịu báp-têm, chúng ta được giải thoát khỏi thế gian. Chúng ta không cần nhiều năm để được giải thoát khỏi thế gian. Điều đầu tiên một tín đồ mới phải làm là chịu báp-têm. Anh em phải thấy vị trí của thế gian trước mặt Đức Chúa Trời. Anh em phải từ bỏ vị trí trước đây của mình trong thế gian. Đó là sự cứu rỗi. Anh em phải lột bỏ thế gian hoàn toàn. Từ nay trở đi, anh em không còn là một phần tử của thế gian nữa; anh em ở phía bên kia.

Một khi tin Chúa, chúng ta nên nhận biết mình không còn là một phần tử của thế gian nữa. Báp-têm là dấu hiệu cho thấy chúng ta được tự do khỏi thế gian. Nhờ báp-têm, chúng ta giữ một vai trò khác. Từ nay trở đi, chúng ta ở trong tàu và là những người ở phía bên kia. Chúng ta có thể nói với những người khác mình không làm một số điều vì mình đã tin Jesus. Nhưng hơn nữa, chúng ta có thể nói với họ chúng ta không làm những điều đó vì chúng ta đã chịu báp-têm. Chúng ta đã qua cầu, đã ở phía bên kia.

Ngày nay chúng ta phải phục hồi vị trí của báp-têm trước mặt Đức Chúa Trời. Ý nghĩa của báp-têm là gì? Báp-têm nghĩa là ra khỏi thế gian. Đó là một bước chúng ta thực hiện để giải thoát chính mình khỏi thế gian. Báp-têm của chúng ta là lời công bố với mọi người rằng chúng ta đã ra khỏi. Điều này giống như lời của một bản thánh ca: “Rồi đến mồ mả, người thân than khóc, vì biết rằng tất cả sự sống đã chấm dứt” (Thánh Ca số 628). Những người thân của chúng ta biết chúng ta đã chấm dứt và đã đến đường cùng. Chúng ta bị kết liễu. Chỉ có loại báp-têm này mới hữu hiệu. Nếu đây không phải là nhận thức của chúng ta, thì báp-têm của chúng ta quá hời hợt và yếu ớt. Chúng ta phải nhận biết mình được giải thoát khỏi vòng lẩn quẩn cũ kỹ và đã ra khỏi đó. Sự sống đời đời là một điều linh chúng ta nhận được trước mặt Đức Chúa Trời, nhưng sự cứu rỗi là hành động phân rẽ chúng ta khỏi thế gian.

II. Ý NGHĨA CỦA BÁP-TÊM

Tất cả những ai đã chịu báp-têm đều cần nhìn lại và xem xét ý nghĩa của báp-têm. Dầu đã chịu báp-têm mười hay hai mươi năm về trước, anh em cần phải ôn lại điều này. Chúng ta phải luôn luôn nhớ câu Kinh Thánh: “Hay anh em không biết rằng tất cả chúng ta là những người đã chịu báp-têm vào trong Christ Jesus thì đều đã chịu báp-têm vào trong sự chết của Ngài sao?” (La. 6:3). Câu Kinh Thánh này được nói ra sau [khi chịu báp-têm] chứ không phải là câu suy nghĩ trước [khi chịu báp-têm].

Các câu trong Mác chương 16, Công vụ các Sứ đồ chương 2 và 22 và 1 Phi-e-rơ chương 3 là những câu dành cho những người chưa chịu báp-têm, trong khi các câu trong La Mã chương 6 và Cô-lô-se chương 2 dành cho những người đã chịu báp-têm. Những câu này nói với những người đã chịu báp-têm rồi. Đức Chúa Trời đang nói với họ: “Anh em không biết rằng khi chịu báp-têm, anh em đã cùng chết với Đấng Christ, cùng được chôn và cùng sống lại với Ngài sao?”

La Mã chương 6 nhấn mạnh đến sự chết và chôn, dầu cũng có nói đến sự phục sinh. Cô-lô-se chương 2 tiến xa hơn, nhấn mạnh đến sự chôn và sự phục sinh, với trọng tâm là sự phục sinh. Điều La Mã chương 6 nhấn mạnh là sự chết: “Hay anh em không biết rằng tất cả chúng ta là những người đã chịu báp-têm vào trong Christ Jesus thì đều đã chịu báp-têm vào trong sự chết của Ngài sao?” Điểm chính yếu ở đây là sự chết. Chúng ta cùng chết với Đấng Christ. La Mã chương 6 nói về sự chết và sự phục sinh, trong khi Cô-lô-se chương 2 nói về sự chôn và sự phục sinh.

Nước của báp-têm tượng trưng cho mồ mả. Ngày nay, khi chúng ta đặt một người vào trong nước, thì cũng như chúng ta đang chôn người ấy xuống đất. Khi chúng ta đưa người ấy ra khỏi nước, thì cũng tương tự như đưa người ấy ra khỏi mồ mả. Trước khi một người bị chôn, người ấy phải chết đã. Anh em không thể chôn một người còn sống. Nếu một người lại chỗi dậy sau khi bị chôn, chắc chắn đó là sự phục sinh. Phần thứ nhất của lẽ thật này được tìm thấy trong Thư La Mã và phần thứ hai của lẽ thật này được tìm thấy trong Thư Cô-lô-se.

A. Phúc Âm Lớn Lao: Tôi Đã Chết Rồi

Khi Chúa Jesus bị đóng đinh, Ngài đem chúng ta theo Ngài lên thập tự giá; chúng ta cũng đã bị đóng đinh tại đó. Theo cái nhìn của Đức Chúa Trời, Ngài đã kết liễu chúng ta. Anh em nghĩ gì về chính mình? Có thể anh em nói: “Tôi là một con người rất khó để xử lý!”. Những ai không biết chính mình không nhận thức mình tuyệt vọng là dường nào. Một người biết Đức Chúa Trời và biết chính mình sẽ nói: “Tôi là một người tuyệt vọng”.

Khi bị tội lỗi đè nặng, chúng ta được nghe về sự chết của Chúa Jesus. Đó là phúc âm. Sau đó chúng ta thấy mình không còn hi vọng gì nữa và mình đã chết. Đó cũng là phúc âm. Cảm tạ Đức Chúa Trời, đó là phúc âm! Sự chết của Chúa bao hàm tất cả chúng ta. Chúng ta chết trong Đấng Christ. Đó là phúc âm lớn lao! Y như sự chết của Chúa là phúc âm lớn lao, sự chết của chính chúng ta cũng là phúc âm lớn lao. Y như sự chết của Chúa là điều vui mừng, sự chết của chính chúng ta cũng là điều vui mừng. Ý tưởng đầu tiên nào nên đến với chúng ta khi chúng ta nghe Chúa đã chết? Chúng ta nên giống như Giô-sép ở A-ri-ma-thê; chúng ta nên chôn Ngài. Tương tự như vậy, khi nghe mình đã chết, điều đầu tiên chúng ta nên làm là chôn chính mình đi, vì sự chôn cất là điều đầu tiên theo sau sự chết. Sự chết chưa phải là chấm dứt. Chúng ta đã chết trong Đấng Christ, vì vậy, điều đầu tiên chúng ta cần làm là chôn chính mình.

B. Đã Chết Và Sống Lại

Anh em ơi, lúc bước vào nước báp-têm hay khi nhìn về quá khứ sau khi đã tin Chúa nhiều năm, chúng ta phải nhớ rằng mình đã chết rồi. Chúng ta cho phép người khác chôn mình vì chúng ta tin rằng mình đã chết. Nếu tim vẫn còn đập và chúng ta vẫn còn thở, chúng ta không thể được đem chôn. Để được chôn, chúng ta phải chết.

Khi Chúa bị đóng đinh, chúng ta cũng bị đóng đinh. Chúng ta cho phép người khác đặt mình xuống nước vì chúng ta tin rằng mình đã chết. Chúa Jesus đã sống lại, Ngài đã đặt quyền năng phục sinh trong chúng ta. Bây giờ chúng ta được tái sinh nhờ quyền năng này. Quyền năng phục sinh hành động bên trong chúng ta và làm cho chúng ta sống lại. Đó là lý do vì sao chúng ta lên khỏi nước. Chúng ta không còn là bản ngã trước đây nữa, chúng ta bây giờ là những con người phục sinh. Ngày nay, chúng ta phải luôn luôn nhắc nhở chính mình về điều này. Khi bước vào nước, chúng ta tin mình đã chết và cần được chôn. Khi ra khỏi nước, chúng ta tin mình có sự tươi mới của sự sống. Bây giờ chúng ta đang ở về phía sự phục sinh. Sự chết ở phía bên kia, nhưng sự phục sinh ở bên này.

C. Tôi ở Trong Christ

Có lần tôi thấy tựa đề lớn của một tờ báo viết như sau: “Một Con Người, Ba Mạng Sống”. Bài báo thuật về một người đàn bà có thai đã bị giết chết. Sau khi bà ấy chết, người ta biết rằng bà có thai đôi. Vì vậy, tựa đề bài báo viết: “Một Con Người, Ba Mạng Sống”. Xin lưu ý rằng đối với Chúa, chúng ta phải nói rằng: “Một Con Người, Hàng Triệu Đời Sống”. Đó là lý do vì sao Kinh Thánh nhiều lần nhấn mạnh đến nhóm chữ trong Christ. Trong vụ giết người đề cập ở trên, kẻ giết người rõ ràng chỉ giết người mẹ, hắn không giết hai đứa bé. Tuy nhiên, vì hai đứa bé ở trong lòng mẹ, nên khi người mẹ chết thì chúng cũng chết. Cũng vậy, vì chúng ta ở trong Đấng Christ, nên khi Ngài chết, chúng ta chết trong Ngài.

Đức Chúa Trời đã đặt chúng ta trong Christ Jesus. Đó là sự khải thị trong 1 Cô-rin-tô 1:30: “Nhưng nhờ Ngài mà anh em được ở trong Christ Jesus”. Vì Đấng Christ đã chết, tất cả chúng ta đều chết. Nền tảng sự đồng chết với Đấng Christ của chúng ta là sự việc chúng ta ở trong Ngài. Nếu không biết ở trong Đấng Christ có nghĩa là gì, chúng ta sẽ không hiểu cùng chết với Ngài nghĩa là gì. Làm thế nào các đứa bé cùng chết với mẹ chúng? Chúng chết vì chúng ở trong lòng mẹ. Trong lãnh vực thuộc linh lại càng thật hơn nữa. Đức Chúa Trời đã liên kết chúng ta với Đấng Christ. Khi Đấng Christ chết, chúng ta cũng chết.

Ngay khi phúc âm này được rao giảng cho chúng ta, chúng ta nên học nhìn từ quan điểm của Đức Chúa Trời và thừa nhận rằng mình đã chết trong Chúa. Chúng ta đã chết vì chúng ta tin đây là một sự thật. Chúng ta đã được chôn trong nước và đã ra khỏi nước. Chúng ta tuyên bố mình ở bên này mồ mả. Đó là sự phục sinh. Sự kể trong La Mã chương 6 liên quan đến việc kể chính mình chết trong Christ Jesus và kể chính mình cũng sống trong Ngài.

Anh chị em ơi, tôi hi vọng rằng anh chị em sẽ đi con đường này ngay sau khi được cứu. Đây là hai ý tưởng riêng biệt. Một ý tưởng đến trước báp-têm và ý tưởng kia đến sau báp-têm. Trước báp-têm, chúng ta phải thấy mình đã chết và cần được chôn. Sau báp-têm chúng ta phải nhận biết mình ở trong sự phục sinh, và do đó ngày hôm nay chúng ta có thể hầu việc Đức Chúa Trời.