Thông tin sách

Khải Thị Trọng Yếu Trong Kinh Thánh

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: The Crucial Revelation
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 15

Untitled Document

CHƯƠNG MƯỜI LĂM

ĐƯỢC CỨU BỞI SỰ SỐNG (2)

Kinh Thánh: La. 5:10, 12, 17-19, 21; 6:4; Phil. 3:10a

TỘI LỖI VÀ SỰ CHẾT TRONG A-ĐAM ĐỐI KHÁNG VỚI SỰ CÔNG CHÍNH VÀ SỰ SỐNG TRONG ĐẤNG CHRIST

La Mã chương 5 cho chúng ta thấy hai con người, đó là A-đam và Đấng Christ. Sự bất phục của một con người đối kháng với sự vâng phục của một Đấng (c. 19). A-đam là con người thứ nhất và Đấng Christ là con người thứ hai. Trong Kinh Thánh, Đức Chúa Trời mong muốn con người thứ hai, không phải con người thứ nhất. Hai con của Y-sác là Ê-sau và Gia-cốp. Đức Chúa Trời bỏ Ê-sau, là con đầu lòng và Ngài yêu Gia-cốp, là người con thứ hai (La. 9:13). Cũng vậy, sách Xuất Ai Cập Ký cho chúng ta biết sự phán xét sau cùng của Đức Chúa Trời trên Ai Cập là tất cả các con đầu lòng của họ phải bị giết (11:4-5). Người thứ nhất tượng trưng cho con người thiên nhiên, trong khi người thứ hai tượng trưng cho con người thuộc linh (1 Cô. 15:46-47). Chúng ta đã ở trong A-đam là con người thứ nhất, nhưng bây giờ chúng ta ở trong Đấng Christ là Con Người thứ hai. Chúng ta đã ra đời trong A-đam, nhưng chúng ta đã được sinh lại trong Đấng Christ. Sự ra đời lần đầu của chúng ta thuộc về A-đam và sự sinh ra lần thứ hai của chúng ta thuộc về Đấng Christ. Vì chúng ta đã sinh ra lần thứ nhất trong A-đam và được sinh ra lần thứ hai trong Đấng Christ nên chúng ta thuộc về Đấng Christ.

Theo La Mã chương 5 chúng ta “thừa kế” tội lỗi và sự chết trong A-đam (c. 12). Tội lỗi làm cho chúng ta ở dưới sự kết án của Đức Chúa Trời (cc. 16, 18). Hễ khi nào còn tội lỗi, chúng ta phải bị Đức Chúa Trời kết án theo sự phán xét công chính của Ngài. Sự chết đem chúng ta vào một tình trạng hoàn toàn bất lực, không thể đáp ứng nổi một đòi hỏi nào của Đức Chúa Trời. Vì chúng ta chết, chúng ta không có khả năng khiêm nhường hay kiên nhẫn theo tiêu chuẩn thần thượng của Đức Chúa Trời. La Mã chương 5 bày tỏ rằng trước hết chúng ta ở trong tình trạng bị Đức Chúa Trời kết án và chúng ta cũng ở trong tình trạng tuyệt đối không thể đáp ứng những đòi hỏi của Đức Chúa Trời. Nhưng, tạ ơn Đức Chúa Trời, Đấng Christ đã chết cho chúng ta. Sự chết của Ngài giải quyết nan đề đầu tiên của chúng ta. Sự kiện chúng ta ở dưới sự kết án của Đức Chúa Trời bây giờ tuyệt đối không còn nữa. Tuy nhiên, theo một ý nghĩa, ngày nay chúng ta vẫn còn ở trong tình trạng thứ hai, là tình trạng không thể đáp ứng những đòi hỏi của Đức Chúa Trời.

Từ A-đam, chúng ta thừa kế tội lỗi và sự chết. Từ Đấng Christ, chúng ta nhận được sự công chính và sự sống (cc. 17-19). Sự công chính và sự sống là hai điều chính mà chúng ta đã nhận được trong Đấng Christ và của Đấng Christ. Sự công chính đối kháng với tội lỗi và sự sống đối kháng với sự chết. Chúng ta thừa kế tội lỗi nhưng chúng ta đã nhận được sự công chính. Sự công chính xóa bỏ tội lỗi. Chúng ta thừa kế tội lỗi từ A-đam, nhưng nhận được sự sống trong Đấng Christ. Sự sống hủy bỏ và nuốt mất sự chết. Sự công chính trong Đấng Christ liên quan đến sự chết của Ngài. Sự sống trong Đấng Christ liên quan đến sự phục sinh của Ngài. Ngài chết vì tội lỗi của chúng ta và Ngài đã sống lại để chúng ta có sự sống. Sự chết của Ngài giải quyết nan đề tội lỗi của chúng ta và sự phục sinh của Ngài truyền sự sống Ngài cho chúng ta để đánh bại và nuốt mất sự chết. Một mặt, chúng ta đã được làm hòa với Đức Chúa Trời nhờ sự chết của Ngài. Mặt khác, trong sự sống của Ngài bây giờ chúng ta đã được cứu khỏi sự chết. Sự chết là nan đề của chúng ta. Đã được giải hòa rồi, chúng ta sẽ được cứu khỏi sự chết nhiều hơn trong sự sống của Con ấy là dường nào (c. 10), mà sự chết là sự bất lực và bất năng trong việc đáp ứng những đòi hỏi của Đức Chúa Trời theo tiêu chuẩn thần thượng của Ngài.

SỰ TỰ DO TRONG ĐẤNG CHRIST ĐỐI KHÁNG VỚI SỰ PHÓNG TÚNG

Chúng ta phải áp dụng sự tương giao này cho đời sống hằng ngày của mình. Bừa bãi, phóng túng và cẩu thả là những sự yếu đuối. Những yếu đuối là các phương diện khác nhau của sự chết. Chúng ta bừa bãi, phóng túng và cẩu thả vì chúng ta yếu đuối và mọi sự yếu đuối là các phương diện của sự chết. Chúng ta có thể nghĩ rằng nếu mình được tự do hơn thì sẽ tuyệt vời biết bao. Nhưng loại tự do mà chúng ta ao ước có thể không thật sự là tự do mà chỉ là phóng túng.

Chúng ta phải phân biệt tự do với phóng túng. Sự phóng túng là một tình trạng trong nếp sống hằng ngày mà chúng ta không thể giúp đỡ chính mình. Có lẽ chúng ta không thể tự giúp mình đi ngủ đúng giờ. Có lẽ chúng ta không thể giúp mình giữ các vật dụng ngăn nắp. Khi tâm trí mạnh mẽ và minh mẫn, tự khắc chúng ta không phóng túng. Khi cần mỉm cười, chúng ta sẽ mỉm cười. Khi cần khóc, chúng ta sẽ khóc. Khi cần cười lớn tiếng, chúng ta sẽ cười lớn tiếng. Phóng túng nghĩa là không kiểm chế được. Phóng túng là sự chết. Tự do nghĩa là không ở dưới ách nô lệ nào cả. Khi tự do, chúng ta làm điều chúng ta cảm thấy mình phải làm. Tự do nghĩa là cười khi cảm thấy phải cười và ngưng cười khi cảm thấy cần phải ngưng cười. Khi được tự do, chúng ta không ở dưới ách nô lệ nào cả.

Chúng ta có thể điều khiển chính mình khi đang vui hưởng sự tự do thật. Lúc lái xe, nếu chúng ta có thể điều khiển xe nghĩa là chúng ta đang lái xe trong sự tự do. Chúng ta có thể sử dụng thắng khi phải sử dụng thắng và có thể nhấn ga khi chúng ta phải nhấn ga. Lái xe trong tình trạng phóng túng nghĩa là bộ phận thắng hay tay lái của xe không hoạt động. Sự tự do thật trong khi lái xe nghĩa là xe tuyệt đối ở dưới sự điều khiển của chúng ta. Chúng ta cần sống một đời sống lành mạnh, nghiêm túc và bình thường và đời sống ấy là Đấng Christ. Đấng Christ rất lành mạnh, nghiêm túc, bình thường và mạnh mẽ.

CUỘC SỐNG LÀM NGƯỜI CỦA ĐẤNG CHRIST ĐƯỢC KIỂM CHẾ

Bốn sách Phúc Âm bày tỏ nhân tính kỳ diệu của Chúa Jesus. Khi Ngài ở trên trái đất này, nếp sống hằng ngày và cuộc đời làm người của Ngài kỳ diệu biết bao! Ngài là một con người cao quí, vững vàng, nghiêm túc và đúng đắn về mọi phương diện. Phúc âm Giăng bày tỏ Chúa Jesus là chính Đức Chúa Trời, Đấng đã trải qua cuộc sống làm người trên đất. Sách Giăng cho chúng ta thấy một cách cụ thể thế nào Chúa Jesus là sự sống đáp ứng nhu cầu của mỗi một người trong mọi trường hợp.

Giăng chương 11 bày tỏ nhu cầu của người chết là hành động phục sinh của sự sống. Trong chương này chúng ta có thể thấy nhân tính thần thượng kỳ diệu của Chúa Jesus. Kinh Thánh cho chúng ta thấy Chúa yêu Ma-ri, Ma-thê và anh của họ là La-xa-rơ (c. 5). Một ngày kia, La-xa-rơ đau nặng. Ma-ri và Ma-thê sai người báo tin cho Ngài. Khi Chúa Jesus nghe La-xa-rơ đau, Ngài ở lại nơi Ngài đang ở thêm hai ngày (c. 6). Ngài có trọn quyền tự đo để viếng thăm La-xa-rơ hay không. Cái “thắng” của xe Ngài hoạt động rất tốt.

Các môn đồ là những người dễ bị rúng động nhưng Chúa Jesus rất vững vàng. Khi có tin báo về bịnh tình của La-xa-rơ, lòng Chúa không lay động. Các môn đồ chắc hẳn bối rối và lúng túng. Anh em hãy tưởng tượng họ thất vọng biết bao. Sau hai ngày, bất ngờ Chúa bày tỏ Ngài muốn đến thăm La-xa-rơ. Khi Chúa không muốn đi, họ bối rối và khi Chúa sẵn sàng đi, họ lại nghĩ Ngài không cần phải đi. Họ nói với Chúa: “Thưa Thầy, người Do Thái vừa tìm cách ném đá Thầy, Thầy còn trở lại nơi đó sao?” (c. 8). Điều Chúa không muốn làm, các môn đồ lại muốn làm, còn điều Ngài muốn làm họ lại không đồng ý. Có lẽ chúng ta nói lý do là vì họ không biết ý muốn của Đức Chúa Trời. Nhưng chúng ta cũng phải thấy rằng các môn đồ không được bình thường cho lắm. Họ là những người dễ bị kích động và bực mình hay tổn thương.

Nếu chúng ta dễ bị bực mình hay tổn thương, có nghĩa là chúng ta không được bình thường. Nếu chúng ta bị quở trách và la mắng gay gắt mà không bị tổn thương, điều ấy chứng tỏ chúng ta thật được tự do. Tuy nhiên, đôi lúc chỉ một lời nói cũng đủ làm chúng ta tổn thương. Chúng ta dễ bị tổn thương hay bực mình vì chúng ta yếu đuối và đầy dẫy sự chết. Nếu chúng ta dễ dàng hiểu lầm người khác, dễ dàng bị tổn thương và không vui với người khác, điều ấy chứng tỏ chúng ta yếu đuối và chết chóc. Chúng ta không có năng lực của sự sống để điều khiển chính mình. Khi các môn đồ đi với Chúa đến thăm La-xa-rơ, họ đi một cách lưỡng lự. Ngay cả Thô-ma cũng nói với những môn đồ khác: “Chúng ta cũng hãy đi để chết với Ngài” (c. 16).

Khi Chúa Jesus đang trên đường vào làng Bê-tha-ni, người đầu tiên đến gặp Chúa là Ma-thê. Ma-thê nói với Chúa Jesus: “Nếu Chúa có ở đây thì anh tôi đã không chết” (c. 21). Sau đó Chúa Jesus bảo Ma-thê rằng anh của cô sẽ sống lại và Ngài là sự sống phục sinh và sự sống (cc. 23, 25). Nhưng Ma-thê không nghe những gì Chúa Jesus nói. Câu trả lời của cô là cô biết anh cô sẽ sống lại trong ngày sau cùng (c. 24). Sau khi nói chuyện với Chúa Jesus, Ma-thê đi về và nói với Ma-ri em gái mình rằng Chúa ở đằng kia và đang gọi Ma-ri (c. 28). Đó là ý kiến của Ma-thê chứ không phải lệnh Chúa truyền. Chúa Jesus không bực mình hay tổn thương vì ý kiến của Ma-thê, Ma-ri (c. 32) và những người Do Thái (cc. 36-37). Có một lúc, Chúa đã khóc vì cảm thông với nỗi đau buồn của họ về cái chết của La-xa-rơ. Trong Giăng chương 11, chúng ta có thể thấy Chúa luôn luôn ở trong tình trạng kiểm chế chính mình cách trọn vẹn. Ngài hoàn toàn tự do. Ngài tuyệt đối tự do và không một chút phóng túng vì Ngài đầy dẫy sự sống.

VUI HƯỞNG ĐẤNG CHRIST LÀ SỰ SỐNG THẦN THƯỢNG BỀ TRONG ĐỂ CÓ ĐƯỢC MỘT CUỘC SỐNG LÀM NGƯỜI ĐÚNG ĐẮN

Nếu tôi cười hay khóc mà không giới hạn và không kiểm chế, điều ấy nghĩa là tôi đầy dẫy sự chết. Chúng ta phải nhận biết rằng nếu chúng ta nhận Đấng Christ vào và vui hưởng Ngài là sự sống của mình thì toàn bản thể chúng ta, toàn cả cuộc sống làm người của chúng ta sẽ hoàn toàn thay đổi. Việc chúng ta nhận vào sự sống biến đổi của Đấng Christ không những chỉ khiến chúng ta đắc thắng một số tội lỗi và những thói xấu vẫn bủa vây mình, nhưng quan trọng hơn nữa, sự sống ấy còn nuốt mất tất cả sự chết của con người thiên nhiên chúng ta, làm cho chúng ta hoàn toàn trở nên một con người khác. Sau đó, khi cười, chúng ta sẽ cười một cách khác. Khi khóc, chúng ta sẽ khóc trong sự kiểm chế hoàn toàn. Chúng ta có thể vui mừng và phấn khởi, nhưng sẽ vui mừng và phấn khởi trong sự kiểm chế. Khi mỗi một phần của con người chúng ta ở dưới sự kiểm chế và sự điều chỉnh bên trong của Đấng Christ là sự sống thần thượng bên trong, thì đó là sự tự do thật.

Sự vô luật pháp và phóng túng không phải là tự do. Tự do là ở dưới sự kiểm soát trọn vẹn của sự sống thần thượng mà không bị nô lệ. Khi chúng ta có thể làm các bổn phận trong gia đình mình cách đúng lúc và vui vẻ, đó là bằng cớ có quyền năng của sự sống trong chúng ta. Quyền năng sự sống bên trong làm cho chúng ta có thể rửa chén đúng lúc, đúng giờ và đi ngủ đúng lúc. Nếu chúng ta đang vui hưởng sự tự do thật trong sự sống thần thượng thì làm những việc này không phải là xiềng xích mà là niềm vui cho chúng ta. Chúng ta cần vui hưởng quyền năng của sự sống, quyền năng phục sinh của Chúa để có được một cuộc sống làm người đúng đắn trong sinh hoạt hằng ngày của mình. Không một điều nào là xiềng xích, áp lực hay một sự chịu đựng đối với chúng ta nhưng trong mọi điều, chúng ta sẽ có niềm vui của Chúa vì chúng ta đã được cứu trong sự sống của Ngài. Nếu chúng ta không có sự sống, tất cả những gì chúng ta làm đều sẽ là một áp lực hay là một sự chịu đựng mà thôi. Chúng ta cần kinh nghiệm thật sự về Đấng Christ là sự sống cứu rỗi bề trong của chúng ta.

SỰ SỐNG ĐỂ XÂY DỰNG THÂN THỂ

Hơn thế nữa, chúng ta sẽ được cứu trong sự sống của Ngài khỏi sự chết. Sự cứu rỗi khỏi sự chết này bao hàm sự tự do khỏi tội lỗi và cũng bao hàm việc thánh hóa, biến đổi, đồng hóa theo hình ảnh của Đấng Christ và bao hàm sự gây dựng Thân thể. Chúng ta độc lập vì chúng ta thiếu sự sống. Trong Ê-xê-chi-ên chương 37, các xương hoàn toàn khô, nên mỗi một xương đều riêng rẽ và tách rời với các xương khác. Các xương cách biệt và rời rạc vì không có sự sống. Vì không có sự sống, chúng bị tách riêng, rời rạc và hoàn toàn có tính cách cá thể. Xương của cơ thể con người được nối kết với nhau thành một thân thể qua sự sống, bởi sự sống và với sự sống. Cũng vậy, chúng ta được xây dựng lại thành một Thân thể qua sự sống thần thượng, bởi sự sống thần thượng và với sự sống thần thượng.

SỰ BIẾN ĐỔI VÀ TĂNG TRƯỞNG CỦA SỰ SỐNG

Chúng ta cần nhận biết sâu xa rằng về nhiều phương diện, chúng ta vẫn đầy dẫy sự chết. Chúng ta vẫn rất yếu đuối, phóng túng, bừa bãi, cẩu thả, độc lập, theo cá nhân chủ nghĩa và không muốn phối hợp với người khác. Tất cả những điều này là dấu hiệu của sự yếu đuối trong chúng ta và sự yếu đuối của chúng ta chỉ là sự chết. Chúng ta cần sự sống thần thượng. Chúng ta càng có nhiều sự sống, sự sống này càng nuốt mất sự chết trong con người chúng ta. Khi ấy, sẽ có sự biến đổi thật sự trong chúng ta.

Đừng nghĩ rằng sự biến đổi là một điều xảy ra cách bất ngờ. Sự biến đổi tiếp diễn từng giờ, từng giây phút và từng chút một trong suốt cả ngày. Nhờ sự thương xót của Chúa, tôi đã ở trong sự biến đổi của sự sống bề trong được nhiều năm. Chúng ta không nên nghĩ rằng cần phải cầu nguyện và kiêng ăn một thời gian để được trải qua một tiến trình biến đổi. Sự biến đổi không đến cách bất ngờ nhưng hành động rất bình thường mỗi ngày. Từng chút một, sự biến đổi của sự sống bên trong hoạt động một cách bình thường và thông thường, ngay cả trong những điều nhỏ nhặt của cuộc sống hàng ngày của chúng ta. Có lẽ chúng ta không thể cảm nhận sự biến đổi của sự sống nhưng sau một thời gian con người chúng ta sẽ khác hẳn vì sự sống ấy đã tăng trưởng.

Chúng ta không thể thấy một đứa bé lớn lên mỗi ngày nhưng sau một năm chúng ta có thể thấy nó lớn lên phần nào trong sự sống. Chúng ta không thể thấy sự khác biệt trong những đóa hoa hay những cây ăn trái. Nhưng sau một thời gian, chúng ta thấy hoa nở và cây kết trái. Sự tăng trưởng của sự sống cây cỏ là một điều không xảy ra cách bất ngờ nhưng tiệm tiến. Sau một thời gian, chúng ta có thể thấy hoa và trái, là bằng cớ của sự sống đã tăng trưởng.

Đối với Chúa nếu chúng ta thật lòng vui hưởng Đấng Christ là sự sống bên trong mình, sau một thời gian chúng ta sẽ có sự thay đổi. Nếu sau một thời gian vẫn không có sự thay đổi hay tiến bộ nào, điều đó chứng tỏ chúng ta không đang vui hưởng sự sống cứu rỗi bên trong của Đấng Christ. Càng nói: “Chúa ơi, A-men”, chúng ta sẽ càng nhận lãnh sự sống. Tự khắc trong sự sống của Ngài chúng ta sẽ được cứu khỏi mọi dấu hiệu của sự chết. Chúng ta sẽ được cứu khỏi mọi sự yếu đuối và bất lực để đáp ứng những sự đòi hỏi của Đức Chúa Trời theo tiêu chuẩn thần thượng của Ngài.

NHẬN BIẾT QUYỀN NĂNG SỰ SỐNG PHỤC SINH CỦA CHÚA

Trong Phi-líp 3:10a, Phao-lô nói ông muốn biết quyền năng trong sự sống phục sinh của Chúa. Quyền năng này là sự sống phục sinh làm cho Ngài sống lại từ giữa vòng những kẻ chết (Êph. 1:19-20). Chúng ta cần biết và kinh nghiệm quyền năng sự sống của sự phục sinh của Chúa để được cứu trong sự sống của Ngài.

ĐƯỢC CỨU TRONG SỰ SỐNG ĐỂ TRỊ VÌ TRONG SỰ SỐNG VÀ ĐƯỢC XÂY DỰNG THÀNH THÂN THỂ CỦA ĐẤNG CHRIST

Chúng ta cần đem điều đang tương giao ở đây đến với Chúa và đọc–cầu nguyện những câu trong thư La Mã như đã được nêu lên trong phần đọc Kinh Thánh, cho đến khi chúng ta cảm nhận sự sống bên trong mình thật đang cầm quyền và trị vì như một vị vua. Khi ấy không những chúng ta sẽ bước đi trong sự tươi mới của sự sống (La. 6:4) và không chỉ được cứu trong sự sống (5:10), nhưng cũng sẽ trị vì trong sự sống (5:17). Khi ấy chúng ta sẽ có sự tự do đầy đủ. Chúng ta sẽ trị vì như một vị vua trong sự sống bằng cách nhận Đấng Christ là sự sống. Không một điều nào là xiềng xích đối với chúng ta vì chúng ta sẽ được tự do vui hưởng sự sống cứu rỗi của Đấng Christ. Đang khi được cứu trong sự sống của Ngài, chúng ta sẽ được thánh hóa, biến đổi và được xây dựng thành Thân thể của Đấng Christ. Sự thánh hóa, biến đổi và xây dựng Thân thể đến từ sự cứu rỗi của sự sống.

CÁCH VUI HƯỞNG SỰ CỨU RỖI CỦA SỰ SỐNG

Cách chúng ta vui hưởng sự cứu rỗi của sự sống này được bày tỏ trong La Mã chương 10. Câu 12 và 13 nói rằng Chúa là phong phú đối với mọi người kêu cầu Ngài và tất cả những ai kêu cầu danh Chúa đều sẽ được cứu. Khi kêu cầu danh Chúa, chúng ta được cứu trong sự sống của Ngài. Khi kêu cầu Ngài, chúng ta vui hưởng sự sống cứu rỗi. Nguyện Chúa thương xót chúng ta để hằng ngày chúng ta có thể vui hưởng sự sống cứu rỗi của Ngài đến một mức độ cao sâu nhất.