Thông tin sách

Khải Thị Trọng Yếu Trong Kinh Thánh

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: The Crucial Revelation
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 14

Untitled Document

CHƯƠNG MƯỜI BỐN

ĐƯỢC CỨU BỞI SỰ SỐNG (1)

Kinh Thánh: Gi. 1:4; 10:10b; 11:25; 1 Gi. 5:12; Côl. 3:4a; La. 5:10, 12, 17-19, 21; 6:4; Phil. 3:10a

Chúng ta đã thấy cây sự sống, nước sự sống, hơi thở sự sống, hạt giống sự sống và Linh sự sống. Trong chương này chúng ta bàn đến chính sự sống. Không có điều gì khó định nghĩa cho bằng sự sống.

BẢN KÝ THUẬT VỀ SỰ SỐNG TRONG SÁNG THẾ KÝ CHƯƠNG 1 VÀ 2

Chúng ta cần nhớ Sáng Thế Ký chương 1 và 2 là một bản ký thuật về sự sống. Có bốn loại sự sống trong Sáng Thế Ký chương 1 và 2: sự sống cây cỏ, sự sống loài vật, sự sống con người và sự sống của Đức Chúa Trời là sự sống thần thượng. Sự sống cây cỏ, sự sống loài vật và sự sống con người là những sự sống do Đức Chúa Trời tạo dựng. Chỉ có sự sống thần thượng là không do ai dựng nên và đời đời. Ấy là sự sống từ cõi đời đời đến cõi đời đời. Mọi loại sự sống khác đều có khởi đầu và kết thúc vì chúng là sự sống thọ tạo nhưng chỉ có một loại sự sống, một sự sống duy nhất, tức sự sống thần thượng của Đức Chúa Trời, là đời đời và bất thọ tạo, không có khởi đầu cũng như không kết thúc.

Trong Sáng Thế Ký chương 1 và 2 mọi sự sống thấp kém hơn đều tồn tại vì những sự sống cao hơn. Sự sống cây cỏ vì sự sống loài vật, sự sống loài vật vì sự sống loài người, và sự sống loài người vì sự sống thần thượng. Chỉ có sự sống loài người mới đủ điều kiện hiện hữu vì sự sống thần thượng. Vì sao chỉ có sự sống loài người mới đủ điều kiện chứa đựng sự sống thần thượng? Hình ảnh minh họa tốt nhất cho thực tại thần thượng kỳ diệu này là về chiếc bao tay và bàn tay. Bàn tay của một người không thể mang vừa một chiếc khăn tay vì chiếc khăn tay không có hình ảnh hay hình thể của một bàn tay. Vì chiếc bao tay có hình ảnh, hình dạng, hình thể giống như một bàn tay, nên nó có thể chứa đựng bàn tay. Chiếc bao tay được làm ra theo hình dạng bàn tay với mục đích chứa đựng bàn tay. Sự sống con người được tạo dựng theo hình dạng của sự sống thần thượng để Đức Chúa Trời có thể ban phát chính Ngài là sự sống thần thượng vào trong sự sống con người. Chỉ có sự sống con người mới đủ điều kiện chứa đựng sự sống thần thượng vì sự sống con người có hình dạng của sự sống thần thượng. Đức Chúa Trời tạo dựng chúng ta theo hình dạng Ngài vì mục đích của Ngài là chúng ta sẽ chứa đựng Ngài. Để hoàn thành mục đích này, Đức Chúa Trời tạo dựng chúng ta với một nhân linh. Nhân linh của chúng ta là cơ quan để tiếp nhận Đức Chúa Trời và chứa đựng Ngài. Như vậy, nhân linh là phương tiện và cơ quan để hoàn thành mục đích thần thượng của Đức Chúa Trời.

SỰ SỐNG THẬT LÀ SỰ SỐNG THẦN THƯỢNG

Sự sống cây cỏ, sự sống động vật và sự sống con người không phải là sự sống thật. Chúng là hình bóng, là hình ảnh tượng trưng hay hình ảnh của sự sống thật, tức sự sống thần thượng. Chúng bày tỏ những phương diện khác nhau của sự sống độc nhất vô nhị, là sự sống thần thượng. Vẻ đẹp của những bông hoa nói lên vẻ đẹp của sự sống thần thượng. Sự sống thần thượng thật sự đẹp hơn bất cứ điều gì có thể thấy được trong sự sống cây cỏ. Nhiều cây ăn trái kết nhiều loại trái cây là hình bóng bày tỏ cho chúng ta thấy sự sống thần thượng kết quả nhiều như thế nào. Cánh rừng rậm rạp cây cối là hình ảnh về sự phong phú của sự sống thần thượng. Hơn nữa, sự sống con người có hình dạng của sự sống thần thượng. Sự khôn ngoan của con người trong các nỗ lực khoa học là hình ảnh về sự khôn ngoan của sự sống thần thượng. Tất cả những thuộc tính, những đặc trưng và những phương diện tích cực của sự sống cây cỏ, sự sống loài vật và sự sống con người là hình bóng hay hình ảnh của sự sống thần thượng. Theo quan niệm thần thượng, nếu chúng ta không có sự sống thần thượng, thì chúng ta không có sự sống. Sự sống loài người mà chúng ta sở hữu không phải là sự sống thật nhưng chỉ là hình ảnh tượng trưng, là hình bóng của sự sống. Chúng ta cần có sự sống, là sự sống thật (1 Ti. 6:19). Đó là lý do tại sao 1 Giăng 5:12 nói rằng nếu chúng ta có Con, chúng ta có sự sống, nếu chúng ta không có Con, chúng ta không có sự sống.

SỰ SỐNG LÀ GÌ

Bây giờ chúng ta cần hỏi sự sống là gì. Sự sống là chính Đức Chúa Trời; sự sống là Đức Chúa Trời trong Đấng Christ; sự sống là Đức Chúa Trời trong Đấng Christ qua Linh; sự sống là Đấng Christ với Đức Chúa Trời; sự sống là Linh với tất cả sự phong phú của Đấng Christ trong mọi sự đầy trọn của bản thể Đức Chúa Trời Tam Nhất. Giăng 1:4 nói: “Trong Ngài là sự sống”. Đấng mà trong Ngài là sự sống là Đấng vốn là Lời từ ban đầu, tức Đấng ở với Đức Chúa Trời từ ban đầu, Đấng là Đức Chúa Trời từ ban đầu và bởi Ngài mọi vật hiện hữu. Trong Đấng này là sự sống. Sự sống là sự sáng của loài người (Gi. 1:4). Giăng 10:10b nói với chúng ta rằng Chúa Jesus đã đến để chúng ta có sự sống và có sự sống dư dật. Đó là vì mục đích ấy mà Đấng Christ đã đến. 1 Ti-mô-thê 1:15 nói: “Christ Jesus đã đến trong thế gian để cứu tội nhân”. Ngài đã đến thế gian để cứu chúng ta khỏi tội lỗi, để đối phó với phương diện tiêu cực (Mat. 1:21). Tuy nhiên, Đấng Christ đến vì mục tiêu tích cực ấy là để chúng ta có sự sống và có sự sống dư dật.

Sự sống này là sự sống với quyền năng phục sinh. Sự sống chúng ta đã nhận được từ Đức Chúa Trời qua Đấng Christ là sự sống phục sinh. Chúng ta phải phân biệt sự sống với sự phục sinh. Sự phục sinh là sự sống đã được thử nghiệm do trải qua sự chết. Sự sống chúng ta sở hữu là sự sống với quyền năng phục sinh. Sự sống này đã được thử nghiệm bằng cách đưa vào sự chết và trải qua sự chết. Đấng Christ là sự phục sinh và sự sống (Gi. 11:25). Vì Đấng Christ là sự phục sinh, Ngài không thể bị sự chết cầm giữ (Công. 2:24). Sự chết không thể cầm giữ sự sống phục sinh. Nếu chúng ta có Con, chúng ta có sự sống này. Nếu chúng ta không có Con, chúng ta không có sự sống này. Vì chúng ta đã tiếp nhận Con, chúng ta có thể tuyên bố mình có sự sống này. Chúng ta có thể nói: “Đấng Christ là sự sống của chúng ta” (Côl. 3:4a).

ĐƯỢC CỨU TRONG SỰ SỐNG CỦA NGÀI

La Mã 5:10 nói: “Vì nếu đang khi chúng ta còn là kẻ thù, mà đã được hòa lại với Đức Chúa Trời qua sự chết của Con Ngài, thì nay đã được hòa lại rồi, chúng ta sẽ được cứu nhiều hơn trong sự sống của Con ấy là dường nào”. Hai yếu tố chính trong câu này là sự chết của Con Đức Chúa Trời và sự sống của Con Đức Chúa Trời. Bên cạnh sự chết và sự sống của Con Đức Chúa Trời, còn có hai vấn đề giải hòa và cứu rỗi. Sự giải hòa là qua sự chết. Sự cứu rỗi ở trong sự sống của Ngài. Sự giải hòa với Đức Chúa Trời bởi Đấng Christ đã được hoàn thành, nhưng được cứu trong sự sống của Ngài khỏi nhiều điều tiêu cực vẫn còn là vấn đề chúng ta phải đối diện hằng ngày. Chúng ta cũng cần chú ý đến những chữ “nhiều hơn” trong câu này. Chúng ta đã được giải hòa, nhưng chúng ta sẽ được cứu trong sự sống của Chúa nhiều hơn. Là những tội nhân, chúng ta cần được kể là công chính, nhưng là những kẻ thù chúng ta cần được giải hòa. Vì tình trạng thù nghịch giữa chúng ta với Đức Chúa Trời, nên cần có sự giải hòa. Chúng ta không chỉ là tội nhân mà còn là kẻ thù. Khi chúng ta là kẻ thù, chúng ta được giải hòa với Đức Chúa Trời nhờ sự chết của Đấng Christ. Chúng ta có thể nói chúng ta đã được cứu khỏi hồ lửa và khỏi sự kết án qua huyết cứu chuộc của Đấng Christ. Nhưng theo La Mã 5:10 chúng ta vẫn cần được cứu trong sự sống của Ngài, là sự sống thần thượng, là sự sống thật.

Được Cứu Khỏi Luật Của Tội, Xác Thịt Và Sự Chết

Sau khi chúng ta được cứu khỏi sự kết án của Đức Chúa Trời và khỏi hồ lửa, trước hết, chúng ta cần được cứu khỏi luật của tội. Luật của tội là quyền lực không ngừng bủa vây của tội. La Mã 8:2 nói luật của Linh sự sống giải thoát chúng ta khỏi luật của tội. Điều thứ hai chúng ta cần được cứu khỏi là xác thịt. Điều tiêu cực thứ ba mà chúng ta cần được cứu khỏi là sự chết. Sự chết bao hàm mọi điều tiêu cực. Tình trạng bừa bãi, phóng túng, yếu đuối, những tư tưởng tiêu cực và những thất bại đều bao hàm trong sự chết. Chúng ta cần được cứu khỏi luật tội lỗi, khỏi xác thịt và khỏi sự chết. Luật của tội, xác thịt và sự chết là những điều tiêu cực rất thắng thế và mạnh mẽ cứ quấy rầy chúng ta thậm chí sau khi chúng ta đã được sinh lại bằng sự sống thần thượng. Nếu muốn biết được cứu trong sự sống của Ngài là gì, chúng ta phải được cứu khỏi những điều tiêu cực này.

Định Nghĩa Của Sự Chết

Sự chết luôn luôn đi chung với tội lỗi. Sự chết là hậu quả của tội lỗi. Tội lỗi là nguyên nhân và sự chết là hậu quả. Bất cứ khi nào chúng ta có tội, sự chết có mặt tại đó. Sự chết là tình trạng thiếu khả năng đáp ứng những đòi hỏi của Đức Chúa Trời theo tiêu chuẩn thần thượng của Ngài. Đức Chúa Trời đòi hỏi chúng ta hiếu kính cha mẹ mình. Nếu chúng ta không thể hiếu kính cha mẹ, đó là sự chết. Dưới mắt Đức Chúa Trời, sự chết ở với chúng ta vì chúng ta không thể làm trọn điều Ngài đòi hỏi. Chúa cũng bảo chúng ta: “Các ngươi phải thánh khiết vì ta thánh khiết” (1 Phi. 1:16). Nếu chúng ta không thể thánh khiết, điều ấy có nghĩa là chúng ta chết. Đức Chúa Trời muốn chúng ta siêng năng. Nếu chúng ta bừa bãi, đó là sự chết. Đức Chúa Trời đòi hỏi rằng chúng ta phải thức canh, nhưng có thể lúc nào chúng ta cũng ngủ. Như vậy có nghĩa là chúng ta thiếu khả năng đáp ứng đòi hỏi của Ngài và có sự chết trong chúng ta. Đức Chúa Trời đòi hỏi chúng ta phải là những con người cẩn thận nhưng hằng ngày chúng ta vẫn là những con người cẩu thả. Nhiều anh em trẻ tuổi dường như đang sống nhưng thật sự đang chết vì họ thiếu khả năng đáp ứng những yêu cầu của Đức Chúa Trời theo tiêu chuẩn thần thượng của Ngài.

Gương Mẫu Của Chúa Jesus

Từ 1920 đến 1925, Chúa đã làm việc cách kỳ diệu ở Trung Quốc qua việc Ngài cứu nhiều sinh viên và học sinh trung học. Trong thời gian ấy, một sự thay đổi thật sự đã xảy ra tại Trung Quốc do thế hệ trẻ. Quan niệm của họ đã được cách mạng hóa với tư tưởng con người phải được tự do. Dân tộc Trung Hoa có nhiều sự dạy dỗ, phong tục, thói quen, truyền thống và luật lệ. Thanh niên của những năm đầu thập niên 1920-1929 tại Trung Quốc ao ước bãi bỏ những luật lệ này để họ được tự do. Vào thập niên 1920-1929, tại Trung Quốc, thanh niên phải đứng lên khi có người cao niên bước vào phòng. Một thiếu niên không có quyền nói gì cả khi có mặt người lớn và cũng không được ngồi cho đến khi người lớn đi khuất. Chính trong bối cảnh này, thanh niên Trung Quốc chúng tôi đã được Chúa cứu. Vì ao ước được thoát khỏi các luật lệ, một số người được cứu quan niệm rằng Chúa Jesus không bao giờ điều chỉnh người khác và Ngài không ở dưới luật lệ nào cả. Tuy nhiên, thật ra, không có luật lệ nào cả nghĩa là phóng túng và sự chết. Khi đọc Kinh Thánh, chúng ta thấy Chúa Jesus là một người rất cẩn thận. Ngài không biếng nhác cũng không phóng túng.

Các sách Phúc Âm ghi lại việc Chúa Jesus cho năm ngàn người ăn cùng một lúc (Mat. 14:14-21). Những người này rất vui thích nghe Chúa dạy dỗ, nhưng thì giờ qua đi, đến xế chiều thì họ đói. Các môn đồ yêu cầu Chúa giải tán đám đông để họ đi mua đồ ăn. Nhưng Chúa truyền cho các môn đồ: “Các ngươi hãy cho họ một món gì để ăn” (Mác 6:37). Các sách Phúc Âm ghi lại phép lạ Chúa cho năm ngàn người ăn chỉ với năm ổ bánh và hai con cá, nhưng chúng ta có thể thấy Chúa làm mọi điều cách rất cẩn thận và rất trật tự. Các môn đồ trao cho Chúa bánh, cá và Ngài bảo họ cho người ta ngồi xuống thành từng nhóm, mỗi nhóm gồm một trăm hay năm mươi người (Gi. 6:10; đc. Mác 6:39-40). Điều này cho thấy Chúa Jesus trật tự biết bao. Trước khi người ta ăn, Ngài yêu cầu họ ngồi xuống một cách trật tự thành từng nhóm.

Sau phép lạ lớn lao cho năm ngàn người ăn ấy, Chúa Jesus bảo các môn đồ lượm bánh mì và cá còn dư. Mác 6:43 nói rằng các môn đồ “lượm được mười hai giỏ đầy những mẩu bánh đã bẻ và cá”. Nếu có mặt tại đó với các môn đồ, có lẽ chúng ta không quan tâm đến những mẩu bánh đã bẻ và cá còn thừa. Nhưng Chúa Jesus không cẩu thả. Khi sống trên đất này, Ngài rất trật tự và làm mọi việc cách cẩn thận. Cõi sáng tạo của Đức Chúa Trời làm chứng về sự trật tự của Ngài. Không có điều gì hỗn loạn trong sự sáng tạo của Ngài, nhưng mọi sự đều trật tự.

Chúng Ta Cần Được Cứu Trong Sự Sống Của Ngài

Nếu chúng ta biếng nhác, cẩu thả hay phóng túng, điều đó chứng tỏ chúng ta không thể đáp ứng đòi hỏi của Đức Chúa Trời theo tiêu chuẩn thần thượng của Ngài và như vậy có sự chết trong chúng ta. Chúng ta cần được cứu trong sự sống của Ngài. Chúng ta cần sự sống của Ngài để có thể sống động, có khả năng và đầy năng lực, đáp ứng được những đòi hỏi của Đức Chúa Trời theo tiêu chuẩn thần thượng của Ngài. Sống không có nghĩa là chúng ta chỉ cần sống động, hay tích cực nhưng là chúng ta có khả năng để đáp ứng những đòi hỏi của Đức Chúa Trời. Chúng ta nói: “Ha-lê-lu-gia! Ngợi khen Chúa!” là rất tốt. Nhưng giả như Đức Chúa Trời muốn chúng ta im lặng thì sao. Nếu chúng ta không thể im lặng, nghĩa là có sự chết trong chúng ta. Nếu chúng ta buộc phải có mặt đúng giờ ở tại địa điểm nào đó, mà chúng ta không thể đến đúng giờ được, đó là sự chết. Không đủ khả năng để giữ đúng giờ nghĩa là có sự chết trong chúng ta. Khi Chúa bảo hãy nhảy và la lên, chúng ta nên hiệp một với Ngài. Khi Chúa muốn chúng ta im lặng, chúng ta cần phải im lặng. Tình trạng hiệp một với Chúa chứng tỏ rằng chúng ta đầy dẫy sự sống vì chúng ta đầy khả năng và năng lực để đáp ứng đòi hỏi của Ngài. Nếu chúng ta thiếu khả năng đáp ứng những đòi hỏi của Đức Chúa Trời, đó là một bằng cớ mạnh mẽ chứng tỏ chúng ta chết. Tất cả chúng ta đều cần được cứu trong sự sống của Ngài biết bao!

Chúng ta cần tương giao với Chúa về nhu cầu chúng ta cần được cứu trong sự sống của Ngài. Trong đời sống hằng ngày, chúng ta có khả năng đáp ứng những đòi hỏi của Chúa không? Nếu không, chúng ta thiếu sự sống. Tình trạng thiếu khả năng đáp ứng những đòi hỏi của Chúa theo tiêu chuẩn thần thượng của Ngài nghĩa là chúng ta thiếu sự sống. Điều ấy nghĩa là có sự chết trong chúng ta và chúng ta cần sự sống của Chúa cứu mình. Chúng ta sẽ được cứu nhiều hơn trong sự sống của Ngài. Được cứu không phải chỉ là được kể là công chính, được Đức Chúa Trời tha thứ và được cứu khỏi hồ lửa. Chúng ta cần được cứu khỏi tình trạng thiếu khả năng làm vinh hiển Ngài, làm vừa lòng Ngài, và đáp ứng những đòi hỏi của Ngài. Chúng ta cần có thêm sự sống. Chúng ta cần sự sống dư dật. Chúng ta cần được cứu một cách phong phú như vậy. Chúng ta cần đem những điều đã tương giao trong chương này đến với Chúa trong sự cầu nguyện để chúng ta có thể được cứu nhờ sự sống của Ngài trong đời sống hằng ngày của mình.