Thông tin sách

Khải Thị Trọng Yếu Trong Kinh Thánh

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: The Crucial Revelation
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 12

Untitled Document

CHƯƠNG MƯỜI HAI

LINH SỰ SỐNG (2)

Kinh Thánh: Gi. 3:5-6; La. 8:2, 9, 15, 23; 1 Cô. 12:13; 2 Cô. 3:17-18; ; 13:14; Gal. 5:22, 25; Êph. 3:16; 4:23; Tít 3:5-6; Phil. 1:19; 2 Tê. 2:13; 1 Gi. 2:27

Trong chương trước, chúng ta đã thấy bốn phương diện của Linh thần thượng, Linh sự sống bao-hàm-tất-cả vì mục tiêu ban phát chính Đức Chúa Trời là sự sống vào trong bản thể của chúng ta. Trong chương này, chúng ta sẽ xem xét những phương diện khác của Linh sự sống.

LINH SẢN SINH

Giăng 3:5-6 nói rằng Linh sự sống là Linh sản sinh. Được sinh lại là được sinh bởi Linh sự sống. “Điều gì sinh bởi Linh là linh” (3:6). Linh sự sống đem Đấng Christ với sự sống thần thượng vào trong chúng ta và chúng ta được sinh lại. Sau đó Linh sản sinh này bắt đầu cư ngụ trong chúng ta như Linh sự sống.

LUẬT CỦA LINH SỰ SỐNG

Nói cách chính xác, từ ngữ “Linh sự sống” chỉ được đề cập đến trong La Mã 8:2 (Khải. 11:11 đúng ra nên dịch là “hơi thở sự sống”). Linh sự sống này có một luật. Một luật điều khiển. Luật này không những điều khiển, nhưng cũng là quyền năng, năng lực, sức mạnh tự phát. Một hạt lúa mì mọc lên cây lúa mì và một cây đào sinh ra trái đào vì có luật sự sống. Luật sự sống này điều khiển. Không cần ai điều khiển cây đào và bảo nó: “Hỡi cây đào, ngươi không được sinh ra trái táo. Nếu ngươi sinh ra trái táo, ngươi sẽ bị phạt”. Cũng không cần dạy cây táo như vậy vì trong sự sống của cây táo có luật cây táo. Luật sự sống điều khiển cây táo để nó chỉ sinh ra trái táo mà thôi. Bên trong luật sự sống có một quyền năng, một sức mạnh, một năng lực tự phát để sinh ra một điều phù hợp với luật điều khiển này.

Các khoa học gia nghiên cứu những luật hành động trong thiên nhiên, chẳng hạn như luật trọng lực và luật khí động lực. Tôi nghĩ sứ đồ Phao-lô là “khoa học gia” vĩ đại nhất vì ông khám phá ra luật của Linh sự sống. Bên trong sự sống của Linh có một luật. Loại sự sống nào cũng đều có luật riêng của sự sống ấy. Chó sủa theo luật của sự sống loài chó. Gà đẻ trứng theo luật của sự sống loài gà. Chúng ta có sự sống thần thượng, sự sống của Linh và với sự sống này cũng có một luật. Luật này điều khiển chúng ta từ bên trong, rất mạnh mẽ và tự phát. Luật này giải thoát chúng ta khỏi một luật khác, một luật tiêu cực, là luật tội lỗi và sự chết.

Luật trọng lực hoạt động để kéo mọi vật xuống đất. Với nỗ lực của mình, tôi có thể dang thẳng tay ra, giữ một cuốn sách giữa khoảng không, nhưng cuối cùng tôi cũng phải kiệt sức. Vì luật trọng lực, tôi sẽ phải đặt cuốn sách xuống. Cần phải có một luật cao hơn mới thắng được luật trọng lực. Tương tự như vậy, chúng ta cần một luật cao hơn để thắng luật của tội và sự chết. Là những tín đồ trong Đấng Christ, chúng ta có luật tích cực và cao hơn này, là luật sự sống, đối kháng với luật tiêu cực, là luật của tội và sự chết. Những người vô tín không có luật tích cực này bên trong, họ chỉ có luật tiêu cực. Chúng ta có một luật khác trong mình vì chúng ta có một sự sống khác, tức sự sống thần thượng. Với sự sống này có luật thần thượng giải thoát chúng ta khỏi luật của tội và sự chết.

LINH CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI VÀ LINH CỦA ĐẤNG CHRIST

La Mã 8:9 nói rằng Linh là Linh của Đức Chúa Trời và cũng là Linh của Đấng Christ. Có lẽ chúng ta nói Linh của Đức Chúa Trời và Linh của Đấng Christ là đồng nghĩa với nhau, nhưng vẫn có sự khác biệt giữa hai chữ này. Linh của Đức Chúa Trời đem đến cho chúng ta yếu thể tính của Đức Chúa Trời cùng với tất cả những thuộc tính của Ngài. Nhưng Linh của Đấng Christ mang đến cho chúng ta tất cả những gì Đấng Christ “là”. Đức Chúa Trời là Đấng Christ và Đấng Christ là Đức Chúa Trời. Nhưng Đấng Christ vừa là Đức Chúa Trời vừa là con người. Chúng ta không thể nói Đức Chúa Trời vừa là Đức Chúa Trời vừa là con người, nhưng chúng ta có thể nói Đấng Christ vừa là Đức Chúa Trời vừa là con người. Linh của Đấng Christ là Linh không chỉ thuộc về Đức Chúa Trời mà cũng thuộc về con người. Đức Chúa Trời là Đấng Tạo hóa, nhưng Đấng Christ, vừa là Đức Chúa Trời vừa là con người, mới là Đấng Cứu Chuộc.

Chúng ta có thể nói Linh của Đức Chúa Trời là Linh của Đấng Christ và Linh của Đấng Christ là Linh của Đức Chúa Trời. Nhưng Linh của Đức Chúa Trời không bao hàm nhiều bằng Linh của Đấng Christ. Linh của Đức Chúa Trời và Linh của Đấng Christ là một Linh nhưng ở những giai đoạn khác nhau. Linh của Đức Chúa Trời ở trong giai đoạn đầu tiên trong khi Linh của Đấng Christ ở trong giai đoạn thứ hai. Linh của Đức Chúa Trời có yếu tố thần thượng và rất năng động trong sự sáng tạo (Sáng. 1:2b). Trong Linh của Đấng Christ chúng ta có sự nhục hóa, nhân tính, cuộc sống con người, sự chết và sự phục sinh. Trong Linh của Đức Chúa Trời có sự sống nhưng trong Linh của Đấng Christ có sự sống cũng như sự phục sinh. Linh của Đấng Christ ở trong chúng ta không những là Đức Chúa Trời nhưng cũng là Đấng Christ, bao gồm bản chất thần thượng của Đức Chúa Trời và bản chất loài người, sự nhục hóa, cuộc sống con người, sự đóng đinh và sự phục sinh của Đấng Christ.

LINH CỦA QUYỀN LÀM CON

La Mã 8:15 nói rằng chúng ta “đã nhận lãnh một linh của quyền làm con, nhờ đó chúng ta kêu, A-ba, Cha”. Quyền làm con bao hàm sự sống của Con, bản chất của Con, quyền của danh hiệu Con, địa vị của Con, thực tại của Con, tiềm năng của Con, hình ảnh của Con và quyền thừa kế của Con. Ngày nay, chúng ta là các con của Đức Chúa Trời nhưng chưa ở trong sự đầy trọn của sự làm con. Linh của quyền làm con sẽ làm cho chúng ta thành những người con thật sự cách trọn vẹn. Anh em có thể nói rằng mình có sự sống Con Đức Chúa Trời, nhưng sự sống này chưa được phát triển đầy trọn trong anh em. Anh em có thể có bản chất của Con Đức Chúa Trời, nhưng điều đó vẫn còn rất ẩn giấu. Anh em có thể có tiềm năng để được giàu có trong Đấng Christ, nhưng anh em có thể vẫn nghèo nàn trong kinh nghiệm và trong sự phong phú của Ngài. Tuy nhiên, Linh của quyền làm con sẽ làm nảy sinh trong chúng ta mọi điều liên quan đến quyền làm con.

TRÁI ĐẦU MÙA CỦA LINH

La Mã 8:23 nói rằng chúng ta là trái đầu mùa của Linh. Bất cứ trái cây nào cũng ra từ hạt giống sự sống. Trái là kết quả của sự sống bên trong hạt giống. Như vậy, Linh không chỉ là sự sống nhưng cũng là trái của sự sống. Trái đầu mùa là sự nếm trước. Chúng ta được nếm Linh trước, chúng ta có trái đầu mùa của Linh và chúng ta đang chờ đợi mùa gặt. Theo La Mã 8:23 mùa gặt là sự cứu chuộc thân thể chúng ta. Chúng ta đã được cứu chuộc trong linh chúng ta nhưng chưa được cứu chuộc trong thân thể mình. Không kể chúng ta ở trong linh mình nhiều bao nhiêu, đôi khi thân thể chúng ta cũng thật quấy rầy chúng ta. Linh tôi có thể mạnh mẽ nhưng thân thể tôi lại yếu đuối. Vì thân thể chúng ta chưa được cứu chuộc, nó giới hạn và hạn chế chúng ta. Nếu thân thể mình yếu đuối hoặc đau ốm, chúng ta phải chú ý đến nhu cầu của nó. Phao-lô nói người có trái đầu mùa của Linh “tha thiết mong đợi quyền làm con, là sự cứu chuộc thân thể chúng ta” (c. 23). Nhờ sự tái sinh của linh mình, chúng ta có Linh là sự nếm trước. Linh là trái đầu mùa trong linh chúng ta. Sau đó chúng ta cần mùa gặt của Linh, tức là quyền làm con cách đầy đủ, tức là sự cứu chuộc thân thể chúng ta.

UỐNG LINH

1 Cô-rin-tô 12:13 nói: “Trong một Linh, tất cả chúng ta đã được báp-têm vào trong một thân thể, dầu là người Do Thái hay người Hi Lạp, dầu là nô lệ hay tự do và tất cả đều được uống cùng một Linh”. Trong câu này Linh không những là nước báp-têm nhưng cũng là nước uống. Tất cả chúng ta đều đã được uống Linh và uống Linh là vấn đề sự sống. Được báp-têm là được đặt vào trong nước nhưng uống là đem nước vào trong chúng ta. Sau khi được báp-têm trong Linh, bây giờ chúng ta đang uống Linh. Được báp-têm trong linh là vào trong Linh và tiêu mất trong Ngài; uống Linh là nhận Linh vào và để bản thể chúng ta dầm thấm Ngài.

SỰ CUNG ỨNG DỒI DÀO CỦA LINH

Phi-líp 1:19 nói đến “sự cung ứng dồi dào của Linh Jesus Christ”. Linh cung ứng cho chúng ta bất cứ điều gì chúng ta cần. Nếu chúng ta cần sự sống, Ngài cung ứng sự sống. Nếu chúng ta cần sức mạnh, Ngài cung ứng sức mạnh. Nếu chúng ta cần sự kiên nhẫn, Ngài cung ứng sự kiên nhẫn. Nếu chúng ta cần năng lực chịu khổ, sức mạnh chịu đựng, Ngài sẽ cung ứng điều đó. Bất cứ điều gì chúng ta cần đều ở trong nguồn cung ứng dồi dào của Linh. W. J. Conybeare nói rằng chữ “sự cung ứng dồi dào” theo nghĩa đen trong Hi văn, là sự cung ứng của đoàn trưởng đoàn nhạc kịch (cho ragus) cho mọi nhu cầu của đoàn nhạc kịch. Đoàn trưởng đoàn nhạc kịch là người hướng dẫn đoàn nhạc kịch và đáp ứng mọi nhu cầu của từng người trong đoàn nhạc kịch ấy, chẳng hạn như nhu cầu về thức ăn, quần áo, chỗ ở và nhạc cụ. Tất cả những gì các thành viên trong đoàn nhạc kịch ấy cần, đoàn trưởng đều cung cấp cho họ. Sự cung ứng của đoàn trưởng đoàn nhạc kịch ấy thật phong phú, thậm chí là bao-hàm-tất-cả. Tạ ơn Chúa vì tất cả những gì chúng ta cần thì Linh dồi dào, bao-hàm-tất-cả sẽ cung ứng cho chúng ta.

LINH GIẢI THOÁT

2 Cô-rin-tô 3:17 nói rằng Chúa là Linh và “Linh của Chúa ở đâu, thì sự tự do ở đó”. Điều ấy có nghĩa Linh là Linh giải thoát. Sự sống ở nơi nào, nơi đó luôn luôn có sự giải thoát. Càng tăng trưởng trong sự sống, chúng ta càng được giải thoát. Càng trưởng thành trong sự sống, chúng ta càng được tự do khỏi mọi loại ách nô lệ. Nhiều thánh đồ trẻ tuổi vẫn còn ở dưới nhiều ách nô lệ. Trông dường như họ tự do hơn những thánh đồ trưởng thành hơn họ trong sự sống thần thượng, nhưng thật ra họ đang bị cột trói nhiều hơn. Nhiều người trong chúng ta bị tôn giáo và những tập tục tôn giáo cột trói, nên chúng ta cần kinh nghiệm nhiều hơn về Linh giải thoát. Khi tăng trưởng trong sự sống, chúng ta được giải thoát khỏi ách nô lệ.

Chúng ta có nhiều thói quen theo xác thịt và cấu tạo thiên nhiên của mình tức là những ách nô lệ. Linh giải thoát có thể giải cứu chúng ta khỏi ách nô lệ của những thói quen ấy. Một vài anh em có thói quen im lặng trong khi những anh em khác lại nói không ngừng nghỉ. Có lẽ anh em muốn nói một điều gì đó với một anh em có thói quen nói nhiều, nhưng anh em không thể nói được vì anh ấy không để cho anh em một cơ hội nào cả. Tất cả chúng ta đều cần được giải cứu khỏi những thói quen của mình. Một anh em khác có thể có thói quen nói nhỏ trong buổi nhóm lớn gồm nhiều thánh đồ. Có lẽ anh ấy bị thói quen thiên nhiên cột trói và không kinh nghiệm được sự dạn dĩ trong Chúa và sự giải phóng linh. Anh ấy cần được giải thoát khỏi thói quen này; nếu không, anh không thể cung ứng lời đúng mức. Anh cần Linh giải thoát ban cho mình sự dạn dĩ và sự giải phóng linh.

Khi chúng ta đọc–cầu nguyện Lời Chúa, chúng ta phải được giải thoát khỏi thói quen của mình. Chúng ta cần đọc–cầu nguyện theo nhu cầu và bầu không khí buổi nhóm. Nếu bốn, năm anh em đến đọc–cầu nguyện tại căn chung cư của một người nào đó, họ không cần phải la lớn tiếng. Nếu một anh em la lớn tiếng, đó là theo thói quen của người ấy. Chúng ta nên la lớn không phải vì thói quen mà phải theo hoàn cảnh, điều kiện, môi trường và bầu không khí. Chúng ta cần để cho linh mình tuôn ra, chứ đừng để cho thói quen tuôn ra. Có thể một anh em khác có thói quen luôn luôn im lặng. Sự “vận dụng linh” của anh phù hợp với buổi nhóm tại nhà của các thánh đồ. Nhưng khi đến một buổi nhóm có ba hay bốn trăm người, anh cần dạn dĩ tuôn tràn linh mình cách sống động. Trong một buổi nhóm lớn hơn, anh em này dễ rơi vào tình trạng cứ giữ thói quen của mình và đọc–cầu nguyện với sự “bộc lộ” thói quen im lặng của mình.

Chúng ta cần sự giải thoát của Linh để có thể phù hợp với mọi môi trường hay hoàn cảnh. Với một số ít người tham dự, chúng ta cần kinh nghiệm Linh để đọc–cầu nguyện với một giọng nhỏ. Với số thánh đồ đông hơn nhóm lại, chúng ta cần đọc–cầu nguyện lớn tiếng trong Linh. Nếu đang vui hưởng Linh giải thoát, chúng ta sẽ nói khi cần phải nói và im lặng khi cần im lặng. Chúng ta không nên làm gì theo thói quen nhưng nên làm theo sự giải thoát của Linh. Để được kinh nghiệm sự giải thoát của Linh ở mức độ cao nhất, chúng ta cần tăng trưởng trong sự sống. Luật lệ qui định bên ngoài không hiệu quả gì trong việc giải thoát chúng ta khỏi những thói quen cũ. Càng tăng trưởng trong sự sống, chúng ta sẽ càng được tự do.

LINH BIẾN ĐỔI

2 Cô-rin-tô 3:18 nói: “Tất cả chúng ta đều để mặt trần, ngắm xem và phản chiếu vinh quang của Chúa như một cái gương, thì đều đang được biến đổi nên cùng một hình ảnh, từ vinh quang đến vinh quang, thậm chí như từ Chúa Linh”. Trong câu này, Linh là Linh biến đổi. Sự biến đổi là thay đổi trong sự sống, một sự thay đổi do chuyển hóa (hay biến đổi chất). Càng vui hưởng nguồn cung ứng sự sống nhiều hơn, chúng ta càng được thay đổi hay biến đổi. Sự biến đổi không phải là sự thay đổi bên ngoài bằng một phương pháp nào đó nhưng là sự biến đổi ở bên trong do nguồn cung ứng sự sống. Sự biến đổi được đề cập trong 2 Cô-rin-tô 3:18 không phải là vấn đề thuộc về sự dạy dỗ nhưng là vấn đề thuộc về sự sống thay đổi.

Tất cả chúng ta đều cần được thay đổi, không phải do sự dạy dỗ và luật lệ bên ngoài nhưng do sự sống tăng trưởng bên trong. Trong sự sống con người, khi những em bé lớn lên, bề ngoài của chúng thay đổi hằng năm. Khi sự sống tăng trưởng, sẽ có sự thay đổi. Tất cả chúng ta đều cần theo đuổi sự tăng trưởng thật sự trong sự sống, và cần sự thay đổi thật sự trong sự sống. Chúng ta không thực hành tôn giáo, nhưng với tư cách Hội thánh, chúng ta là nông trại của Đức Chúa Trời. Chúng ta phải chăm sóc đến sự tăng trưởng sự sống để có thể có sự biến đổi trong sự sống nhờ Chúa Linh.

CHÚA LÀ LINH

2 Cô-rin-tô 3:17 cho chúng ta biết Chúa là Linh và sau đó nói về Linh của Chúa. Nói “Linh của Chúa” cũng giống như nói “dòng điện”. Dòng điện và điện không phải là hai điều khác nhau. Cũng vậy, Linh và Chúa không phải là hai điều khác nhau. Dòng điện chính là điện, và Linh của Chúa là chính Chúa. Dòng điện chính là điện chuyển động. Linh là Đức Chúa Trời Tam Nhất chuyển động, là Đức Chúa Trời Tam Nhất đến với chúng ta. Đức Chúa Trời Tam Nhất đến với con người ba phần như Linh. Trong câu 18, có từ ngữ “Chúa Linh”. Đó là danh hiệu kết hợp cũng giống như Đức Chúa Trời Cha và Chúa Christ. Danh hiệu kết hợp “Đức Chúa Trời Cha” chỉ về Cha, tức Đức Chúa Trời hay chỉ về chính Đức Chúa Trời là Cha của chúng ta. Chúa Linh chỉ về Chúa, tức là Linh và chỉ về Linh tức là Chúa của chúng ta. Chúa và Linh không phải là hai mà chỉ là một.

Trong 2 Cô-rin-tô 3:17-18 Linh được đề cập theo ba phương diện: 1) Chúa là Linh; 2) Linh của Chúa; 3) Chúa Linh. Chúng ta phải nhận biết Chúa là Linh đối với chúng ta và chúng ta nên gọi Ngài là Chúa Linh. Gọi Ngài là Chúa Linh là gọi theo kinh nghiệm bản thân về sự sống. Nếu không nhận biết sự sống thần thượng, chúng ta sẽ khó gọi Chúa Jesus là Chúa Linh. Nếu kinh nghiệm sự sống thần thượng trong cuộc sống hằng ngày, tự khắc chúng ta sẽ cảm nhận rằng Chúa là Linh. Càng kinh nghiệm Chúa trong sự sống, chúng ta sẽ càng nhận biết Chúa là Linh đối với chúng ta.

Khi kinh nghiệm sự sống thần thượng trong Linh và đến với Kinh Thánh trong kinh nghiệm này, chúng ta sẽ có thể nhận được sự hiểu biết đúng đắn, được soi sáng từ Lời. Nếu không có kiến thức hay kinh nghiệm gì về máy móc, chúng ta không thể nào hiểu về máy móc được. Nếu anh em đưa tôi một bộ phận xe hơi, tôi không biết nó là bộ phận gì của xe và nên ráp nó vào đâu. Nhưng nếu anh em đưa chính bộ phận ấy cho một thợ máy, người ấy sẽ biết ngay nó là gì và vị trí của nó ở đâu. Vì có kiến thức và kinh nghiệm về xe hơi nên người ấy hiểu các bộ phận của nó một cách dễ dàng. Cũng vậy, để hiểu Kinh Thánh, đặc biệt là về sự sống và Linh, chúng ta cần những kinh nghiệm thực sự về sự sống và Linh. Chúng ta có thể học các giáo lý, những giáo điều và thần học, nhưng để hiểu những vấn đề về sự sống và Linh, chúng ta cần vui hưởng và kinh nghiệm Đấng Christ là Chúa Linh. Chúng ta cần vui hưởng Linh giải thoát và Linh biến đổi, là Đấng biến đổi chúng ta từ mức độ vinh quang này đến mức độ vinh quang khác.