Thông tin sách

Khải Thị Trọng Yếu Trong Kinh Thánh

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: The Crucial Revelation
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 11

Untitled Document

CHƯƠNG MƯỜI MỘT

LINH SỰ SỐNG (1)

Kinh Thánh: Gi. 6:63a,c; 2 Cô. 3:6c; 1 Cô. 15:45b; La. 8:2a; Gi. 3:5-6b; 4:24; Mat. 28:18-19

LINH BAN-SỰ-SỐNG

Chúng ta đã bàn về cây sự sống, dòng sông sự sống, hơi thở sự sống và hạt giống sự sống. Trong chương này, chúng ta bàn đến điểm sau cùng, tức điểm cao nhất, là Linh sự sống. Có ba chỗ trong Kinh Thánh nói đến Linh là Linh ban-sự-sống. Giăng 6:63 nói với chúng ta rằng ấy là Linh ban sự sống. Cô-rin-tô thứ nhì 3:6 nói văn tự giết chết nhưng Linh ban sự sống. Cuối cùng, 1 Cô-rin-tô 15:45 nói A-đam sau cùng đã trở nên Linh ban-sự-sống. Trong Kinh Thánh, có một nguyên tắc: số hai là con số của chứng cớ. Nếu phải nói về một điều nào đó đến lần thứ ba là xác quyết điều đã được làm chứng trước. Hễ điều gì được nói đến ba lần tức là điều ấy đã được nói cách đầy đủ. Vấn đề Linh ban sự sống đã được nói đến, được làm chứng và được khẳng định trong Tân Ước. Thánh Linh của Đức Chúa Trời là Linh ban-sự-sống, là Linh ban phát sự sống.

Từ ngữ “Linh sự sống” chỉ được đề cập một lần trong Tân Ước; La Mã 8:2 nói đến “luật của Linh sự sống trong Christ Jesus”. Trong câu này có bốn yếu tố: đó là luật pháp, Linh, sự sống và Đấng Christ. Luật là luật sự sống, Linh là Linh sự sống và Đấng Christ là Đấng Christ của sự sống. Luật, Linh và Đấng Christ có liên quan với nhau và tất cả là một trong sự sống. Đấng Christ là Linh ban-sự-sống và Linh này là Linh ban sự sống. Khải Thị 11:11 nói rằng pneuma của sự sống, tức là hơi thở của sự sống, vào trong hai chứng nhân, là những người đã bị Antichrist giết chết. Điều này bày tỏ cho chúng ta rằng Linh sự sống chính là hơi thở của sự sống.

Rất khó định nghĩa sự sống là gì, nhưng tạ ơn Chúa, trong Kinh Thánh, chúng ta có thể dò tìm được những điều thuộc về sự sống thần thượng. Sự sống thần thượng ở với Linh của Đức Chúa Trời. Linh của Đức Chúa Trời ngày nay là Linh ban-sự-sống, Linh của sự sống, và Linh sự sống này là hơi thở sự sống. Nếu chúng ta có hơi thở sự sống, chúng ta có Linh sự sống và có chính sự sống. Chúng ta dễ dàng nhận được sự sống vì sự sống này ở với hơi thở thần thượng. Chúng ta chỉ cần hít hơi thở thần thượng này vào bằng cách vận dụng linh mình, tức là cơ quan hô hấp [thuộc linh] của chúng ta.

BỐN PHƯƠNG DIỆN CỦA LINH THẦN THƯỢNG

Đức Chúa Trời Là Linh

Theo khải thị của Tân Ước, Linh thần thượng ít nhất có bốn phương diện. Thứ nhất, Tân Ước nói rõ rằng Đức Chúa Trời là Linh (Gi. 4:24). Giăng 4:24 không nói Đức Chúa Trời là một Linh mà nói Đức Chúa Trời là Linh. Điều này cũng tương tự như nói cái bàn là gỗ. Linh trong Giăng 4:24 chỉ về yếu thể tính thần thượng cũng như gỗ là yếu thể tính của cái bàn.

Linh Là Sự Áp Dụng Đức Chúa Trời Tam Nhất

Thứ hai, Kinh Thánh bày tỏ cho chúng ta một huyền nhiệm mà không bao giờ chúng ta có thể hiểu đầy đủ, ấy là Đức Chúa Trời của chúng ta là Đức Chúa Trời Tam Nhất. Chữ tam nhất không có trong Kinh Thánh nhưng sự kiện về Đức Chúa Trời là tam nhất được bày tỏ trong Kinh Thánh. Trong Sáng Thế Ký 1:1, từ ngữ “Đức Chúa Trời” được dùng lần đầu tiên. Chủ từ “Đức Chúa Trời” trong tiếng Hê-bơ-rơ (Elohim) là số nhiều. Trong khi động từ trong câu này thì ở số ít. Điều này hàm ý Đức Chúa Trời là ba-một. Ma-thi-ơ 28:19 truyền cho chúng ta phải môn đồ hóa mọi dân tộc, báp-têm họ vào trong danh của Cha và của Con và của Thánh Linh. Câu này dùng chữ “danh” số ít, chứ không phải số nhiều. Chỉ có một danh cho Đấng Tam Nhất thần thượng. Danh là toàn bộ hữu thể thần thượng, tương đương với thân vị của Ngài.

Cha ở trong Con và Con với Cha ở trong Linh. Ba thân vị của bản thể Đức Chúa Trời Tam Nhất không phải là ba hữu thể tách rời, cũng như ba phần của con người là linh, hồn và thân không phải là ba phần tách rời. Con người là một hữu thể trọn vẹn gồm ba phần. Đức Chúa Trời là tam nhất và con người gồm ba phần. Với Đức Chúa Trời có ba thân vị, nhưng chúng ta không nên nghĩ ba thân vị này là ba hữu thể thần thượng tách rời. Một vài Cơ Đốc nhân tin rằng ba thân vị trong bản thể Đức Chúa Trời Tam Nhất không những có tính chất riêng biệt mà còn tách rời. Mặc dầu ba thân vị của bản thể Đức Chúa Trời Tam Nhất có tính chất riêng biệt, nhưng theo lẽ thật của Kinh Thánh chúng ta sẽ sai lầm nếu nói ba thân vị ấy tách rời. Cha, Con và Linh không phải là ba Đức Chúa Trời riêng rẽ. Cả trong Cựu Ước lẫn Tân Ước, Kinh Thánh luôn luôn nói chỉ có một Đức Chúa Trời (Ês. 45:5; Thi. 86:10; 1 Cô. 8:4; 1 Ti. 2:5). Kinh Thánh nói rõ Đức Chúa Trời là Đấng duy nhất, nhưng Ngài là tam nhất với ba thân vị – Cha, Con và Linh. Đức Chúa Cha ở trong Đức Chúa Con, và Đức Chúa Con ở trong Đức Thánh Linh. Trong Giăng 14:10, Chúa phán Ngài ở trong Cha và Cha ở trong Ngài. Hơn nữa, La Mã 8:2 nói về Linh sự sống ở trong Christ Jesus.

Chúng ta cũng có thể nói Cha là Con và Con là Linh. Trong Ê-sai 9:5 Con được gọi là Cha đời đời và 2 Cô-rin-tô 3:17 nói Chúa là Linh. Một mặt, Cha ở trong Con và Con ở trong Linh. Mặt khác, Cha là Con và Con là Linh. Ba thân vị trong Đức Chúa Trời Tam Nhất có tính chất riêng biệt, nhưng vẫn là một. Giăng 1:1 nói Lời ở với Đức Chúa Trời và Lời là Đức Chúa Trời. Một mặt, Lời và Đức Chúa Trời là riêng biệt, mặt khác, cả hai là một. 2 Cô-rin-tô 3:17 nói rằng Chúa là Linh, nhưng cũng nói về Linh của Chúa. Một mặt, Chúa và Linh là một, nhưng mặt khác, Chúa và Linh riêng biệt.

Bây giờ chúng ta phải hỏi vì sao Đức Chúa Trời cần phải là tam nhất. Để giải đáp điều này, chúng ta cần biết toàn bộ Kinh Thánh một cách đúng đắn. Đức Chúa Trời cần phải là tam nhất vì Ngài muốn hành động để đem chính Ngài vào trong chúng ta, ban phát chính Ngài vào trong chúng ta. Sự ban phát của Đức Chúa Trời là kế hoạch của Ngài ban phát chính Ngài vào trong chúng ta. Sự ban phát là hình thức danh từ của động từ ban phát. Sự ban phát của Đức Chúa Trời là kế hoạch của Ngài ban phát chính Ngài vào trong chúng ta. Sự ban phát của Đức Chúa Trời, tức gia tể của Ngài, là ban phát chính Ngài vào trong chúng ta, là áp dụng chính Ngài vào trong chúng ta.

Chúng ta hãy lấy điện để minh họa về sự ban phát của Đức Chúa Trời. Dòng điện và điện không phải là hai điều tách rời. Chúng là một. Dòng điện chính là điện chuyển động. Khi điện chuyển động, khi điện truyền đi, thì có dòng điện. Chúng ta cần dòng điện để sử dụng điện. Nếu không bao giờ sử dụng điện, chúng ta không cần có dòng điện. Nhưng nếu muốn đưa điện vào trong nhà mình, chúng ta cần dòng điện. Dòng điện là để “phát” điện, để “phân phối” điện.

Trong Tân Ước, Chúa Jesus bảo chúng ta rằng Cha sai Ngài đến với tư cách là Con (Gi. 5:37; 8:18, 29). Sự việc Ngài được Cha sai đi cho thấy Cha là nguồn, từ đó Con tuôn chảy giữa vòng nhân loại. Điều này không có nghĩa Cha và Con là hai hữu thể thần thượng tách biệt trong tố chất. Cha và Con về tố chất là một hữu thể thần thượng. Cha là nguồn, và Con là sự bày tỏ Cha. Nhưng Con là sự bày tỏ Cha chỉ có thể đến giữa vòng nhân loại. Ngài không thể vào trong con người. Vì vậy, chúng ta cần Linh. Trong Giăng chương 14, Chúa Jesus bày tỏ Ngài cần phải thay đổi hình thức, hình thể từ xác thịt thành ra Linh. Ngài nêu lên rằng Ngài phải vượt qua sự chết và bước vào sự phục sinh để Ngài có thể ngự vào trong chúng ta như Linh, như hơi thở (cc. 16-20). Sau khi chết và phục sinh, Ngài lại đến như hơi thở của sự sống. Vào buổi tối của ngày phục sinh, Ngài đến gặp các môn đồ, thở vào trong họ và nói rằng: “Hãy nhận lãnh Thánh Linh” (20:22). Là hơi thở, Ngài vào trong các môn đồ, như vậy, Đức Chúa Trời được ban phát vào trong con người. Vậy, Tính Tam Nhất thần thượng là vì sự ban phát của Đức Chúa Trời để ban phát chính Ngài vào trong chúng ta.

Linh là thân vị sau cùng trong sự ban phát và viếng thăm của Đức Chúa Trời. Làm thế nào Đức Chúa Trời có thể đến với chúng ta? Làm thế nào Đức Chúa Trời có thể thăm viếng chúng ta? Ngài đến và thăm viếng chúng ta với tư cách là Linh. Điện vào trong phòng là dòng điện. Nếu không có dòng điện, điện không thể truyền vào căn phòng và được sử dụng trong căn phòng. Điện được chúng ta sử dụng là dòng điện. Vậy, dòng điện là điện đến “thăm” căn phòng. Cũng vậy, Linh là sự thăm viếng của Đức Chúa Trời, là sự ban phát Đức Chúa Trời, sự áp dụng Đức Chúa Trời. Thân vị thứ ba của bản thể Đức Chúa Trời Tam Nhất, tức Linh, là sự áp dụng Đức Chúa Trời cho chúng ta. Nếu muốn ứng dụng Đức Chúa Trời cho chúng ta, Ngài cần phải là Linh. Yếu thể tính của Đức Chúa Trời cần sự áp dụng Đức Chúa Trời. Tinh chất hay yếu thể tính của một loại thuốc cần phải ở dưới dạng một viên thuốc để nó có thể được phân phát vào trong bệnh nhân. Viên thuốc là sự áp dụng thuốc [vào trong bệnh nhân]. Cũng vậy, Linh tức thân vị thứ ba của bản thể Đức Chúa Trời Tam Nhất là để áp dụng yếu thể tính của Đức Chúa Trời hầu ban phát chính Ngài vào trong chúng ta.

Linh Ban-Sự-Sống

Bây giờ chúng tôi muốn xem xét phương diện thứ ba của Linh thần thượng. Phương diện thứ nhất là Đức Chúa Trời trong yếu thể tính là Linh; phương diện thứ hai, Đức Chúa Trời trong Tính Tam Nhất của Ngài là Linh để áp dụng. Phương diện thứ ba của Linh thần thượng có thể được nhìn thấy trong 1 Cô-rin-tô 15:45. Câu này nói rằng A-đam sau cùng, tức Đấng Christ trong xác thịt, đã trở nên Linh ban-sự-sống. Đấng Cứu chuộc, Cứu Chúa, là Đấng đã trải qua sự nhục hóa, cuộc sống con người, sự đóng đinh, phục sinh và thăng thiên, đã trở nên Linh ban-sự-sống. Phương diện thứ ba của Linh thần thượng là ban sự sống. Yếu thể tính là để áp dụng, và áp dụng là để ban sự sống. Chúa muốn áp dụng chính Ngài vào trong chúng ta để ban sự sống cho chúng ta.

Lời Là Linh

Phương diện thứ tư của Linh thần thượng là những lời Chúa phán với chúng ta đều là linh (Gi. 6:63). Điều này cho thấy những lời Ngài nói là hiện thân của Linh ban-sự-sống. Đức Chúa Trời là Linh, thân vị thứ ba của Đức Chúa Trời Tam Nhất là Linh, Đấng Christ được trở nên Linh ban-sự-sống, và lời thần thượng là Linh. Đó là một Linh trong bốn phương diện. Phương diện thứ nhất là yếu thể tính, thứ hai là sự áp dụng, thứ ba là ban sự sống và thứ tư là lời để nuôi dưỡng. Giăng chương 6 cho chúng ta biết Đấng Christ là bánh sự sống để nuôi dưỡng chúng ta (cc. 35, 57). Chúng ta cần yếu thể tính và sự áp dụng để ban sự sống và việc ban sự sống này phần lớn tùy thuộc sự nuôi dưỡng. Chúa nuôi dưỡng chúng ta bằng chính Ngài là bánh sự sống. Linh thì sống động và thật nhưng có phần trừu tượng, huyền nhiệm, không nắm bắt được cách cụ thể và khó cho người ta hiểu được Ngài. Nhưng lời thì có thực chất và cụ thể. Ấy là Linh ban sự sống và ngày nay Linh hiện thân trong lời. Ngày nay Linh được đúc kết thành lời, tức lời sống động. “Những lời” trong Giăng 6:63 theo Hi văn không phải là logos mà là rhema, tức lời đáp ứng tức thì, sống động, trong hiện tại và cập nhật hóa.

LINH TỔNG-BAO-HÀM ĐỂ PHÂN PHÁT ĐỨC CHÚA TRỜI VÀO TRONG CHÚNG TA NHƯ SỰ SỐNGVÀ NGUỒN CUNG ỨNG SỰ SỐNG CHO CHÚNG TA

Bốn phương diện của Linh thần thượng mà chúng ta đã thấy đều vì một mục tiêu, đó là để ban phát Đức Chúa Trời vào trong chúng ta như sự sống và nguồn cung ứng sự sống của chúng ta. Chính Đức Chúa Trời là Linh về mặt yếu thể tính, thân vị cuối cùng của bản thể Đức Chúa Trời Tam Nhất là Linh về mặt gia tể, Đấng Christ là Linh về mặt bao hàm tất cả, và lời Ngài nói ra là Linh về mặt thực tiễn. Tất cả phương diện này là đều vì mục đích ban phát sự sống cho chúng ta và nuôi dưỡng chúng ta bằng chính Đức Chúa Trời. Bốn phương diện này giống như bốn bước Đức Chúa Trời đã dùng để ban phát chính Ngài vào trong chúng ta như sự sống. Linh sự sống bao gồm Đức Chúa Trời là Linh, bao gồm thân vị thứ ba trong Tính Tam Nhất của Đức Chúa Trời, bao gồm Đấng Christ cứu chuộc, tổng bao hàm với sự nhục hóa, cuộc sống con người, sự đóng đinh, phục sinh, thăng thiên của Ngài, và bao gồm lời sống động của Đức Chúa Trời. Tất cả những gì Đức Chúa Trời “là” đối với chúng ta là Linh tổng-bao-hàm, tức Linh sự sống. Linh này ban sự sống cho chúng ta. Để giúp anh em nhận biết sự bao hàm tất cả của Linh sự sống, tôi khích lệ anh em đọc quyển sách nhỏ tựa đề Linh Tổng-bao-hàm của Đấng Christ do Living Stream Ministry xuất bản.