Thông tin sách

Khải Thị Trọng Yếu Trong Kinh Thánh

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: The Crucial Revelation
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 9

Untitled Document

CHƯƠNG CHÍN

HƠI THỞ SỰ SỐNG

Kinh Thánh: Sáng. 2:7; Êxc. 37:1-14, 26-28; Gi. 20:22; 3:8; Công. 2:2, 4; 2 Ti. 3:16; Khải. 11:11; 2 Tê. 2:8

THỨC ĂN TRONG NƯỚC VÀ NƯỚC TRONG KHÔNG KHÍ

Trong các chương trước chúng ta đã thấy Chúa là nguồn cung ứng sự sống cho chúng ta như nước để uống và thực phẩm để ăn. Chúng ta cũng đã thấy thức ăn ở trong nước. Ê-sai chương 55 cho chúng ta thấy khi đến với các dòng nước thì chúng ta ăn. Cây sự sống là thực phẩm mọc lên trong nước sự sống. Như vậy, nếu muốn ăn cây sự sống, chúng ta phải đến với nước sự sống. Chúng ta phải đến các dòng nước để nhận lấy thức ăn. Ê-sai 55:1 nói rằng khi đến với các dòng nước, chúng ta ăn và “mua rượu và sữa mà không cần tiền và không đòi giá”. Thật khó nói sữa là thức uống hay thức ăn vì sữa là thức ăn trong nước, tức là thức ăn lỏng. Rượu cũng cùng một nguyên tắc như sữa; rượu là thức ăn trong nước. Rượu làm bằng nho, là một loại thức ăn. Khi nho trở nên rượu, nho là thức ăn trong nước.

Thức ăn ở trong nước và nước ở trong không khí. Khi nước bốc hơi, nó bay vào không khí. Bầu khí quyển đưa nước trở về trái đất dưới hình thức mưa và nước trên đất lại bốc hơi bay trở về bầu không khí. Hiện nay có loại máy gọi là máy làm bốc hơi nước được dùng biến nước thành hơi nước để giúp cho sự hô hấp (tại những nơi không khí quá khô). Sau khi máy hoạt động một lúc, nước trong máy bốc hơi bay vào không khí. Khi ở trong căn phòng có dùng loại máy này, chúng ta hít không khí vào và nhận lấy nước vì nước ở trong không khí.

Sáng Thế Ký 2:5-6 nói: “Và chưa có cây nhỏ ngoài đồng nào mọc lên trên đất, và chưa có ngọn cỏ nào ngoài đồng mọc lên: vì Chúa là Đức Chúa Trời chưa làm mưa trên đất, và không có người nào cày cấy đất. Nhưng có sương bay lên từ đất và tưới khắp cả mặt đất”. Sương từ đất là hơi nước. Cây nhỏ mọc và sản xuất thức ăn nhờ được tưới nước và nước đến từ bầu không khí. Bầu không khí đem nước đến và nước sinh ra thức ăn. Trong Ê-xê-chi-ên chương 47, chúng ta thấy cùng với nước có cây cối để làm thức ăn cho chúng ta. Nước chữa lành Biển Mặn và sinh ra nhiều cá. Nước cũng tưới sa mạc, biến sa mạc thành suối của thú non và bò tơ. Cây, cá và gia súc đều được dùng làm thức ăn. Thức ăn này ra từ nước và nước ra từ không khí.

Nếu muốn có thức ăn, chúng ta phải đi đến dòng nước. Nếu muốn có nước, chúng ta cần không khí. Nếu muốn ăn, chúng ta phải uống. Nếu muốn uống, chúng ta phải thở. Khi hít thở không khí, chúng ta có nước. Hơn nữa, trong nước chúng ta có thức ăn.

Cuối cùng, không khí là hơi thở và trong Kinh Thánh hơi thở là Linh. Trong cả tiếng Hê-bơ-rơ lẫn Hi Lạp, chữ chỉ về Linh cũng là chữ chỉ về hơi thở. Từ ngữ Hi Lạp chỉ về Linh là pneuma và từ ngữ Hê-bơ-rơ chỉ về Linh là ruach. Trong Ê-xê-chi-ên chương 37 từ ngữ Hê-bơ-rơ này được dịch ra ba chữ, đó là Linh, hơi thở và gió. Bản Kinh Thánh American Standard Version nêu rõ ở bên lề bản văn rằng hơi thở có thể được dịch là Linh (c.5), gió có thể được dịch là hơi thở (c.9) và hơi thở có thể được dịch là gió hay Linh (c.9).

Thức ăn ở trong nước, nước ở trong không khí, không khí là hơi thở, hơi thở là Linh, và Linh là Đức Chúa Trời. Giăng 4:24 nói Đức Chúa Trời là Linh. Yếu thể tính của Đức Chúa Trời là Linh. Y như gỗ là yếu thể tính của cái bàn, Linh là yếu thể tính thần thượng. Đức Chúa Trời là Linh; Ngài là ruach hay pneuma. Yếu thể tính của Đức Chúa Trời là hơi thở thần thượng. Đức Chúa Trời là hơi thở cho chúng ta. Con người là phần duy nhất trong sự sáng tạo của Đức Chúa Trời mà Ngài đã hà hơi thở sự sống của Ngài vào (Sáng. 2:7). Hơi thở sự sống này đã trở nên nhân linh của con người. Đức Chúa Trời tạo nên con người bằng cách nắn nên người từ bụi đất và hà hơi thở sự sống vào trong người. Khải Thị 11:11 cũng ghi lại một trường hợp hơi thở sự sống từ Đức Chúa Trời vào trong con người. Giữa các tạo vật của Đức Chúa Trời, chỉ có con người có đặc ân này.

LỬA, HƠI THỞ VÀ NƯỚC

Ba chương chính trong sách Ê-xê-chi-ên là chương 1, chương 37 và chương 47. Trong chương 1 có lửa, trong chương 37 có hơi thở, và trong chương 47 có nước. Tất cả những điều thuộc thế gian và tội lỗi bao gồm Sa-tan và quân đội của hắn đều ở dưới lửa hừng. Cuối cùng, tất cả những điều tiêu cực sẽ bị bỏ vào hồ lửa (Khải. 20:10) nhưng tín đồ chúng ta sẽ là những phần tử cấu tạo nên thành phố bằng nước, là Giê-ru-sa-lem Mới (Khải. 22:1). Ở giữa lửa và nước là hơi thở.

XƯƠNG KHÔ CẦN HƠI THỞ

Trong Ê-xê-chi-ên chương 47 có nhà của Đức Chúa Trời, kiến ốc của Đức Chúa Trời, nhưng trong chương 37 các con cái Chúa được mô tả như xương khô rời rạc từng cái. Không một xương nào kết hợp với xương nào. Các xương đều độc lập và rời rạc. Những xương khô này nằm trong một thung lũng. Hình ảnh này tương tự với hình ảnh dân Israel trước khi họ ra khỏi Ai Cập. Câu cuối của Sáng Thế Ký cho thấy dân Israel ở trong “một chiếc quan tài tại Ai Cập” (50:26). Trong Ê-xê-chi-ên chương 37, con dân Israel được mô tả như ở trong mồ mả (các câu 12-13). Các xương khô rải rác ở giữa thung lũng là xương của những người bị giết (c. 9b). Sa-tan là kẻ đã giết và chôn họ. Xương khô cần không khí, hơi thở để làm cho chúng sống lại.

Có một bầu khí quyển bao bọc quanh trái đất để sự sống có thể tồn tại trên trái đất này hầu phục vụ mục tiêu của Đức Chúa Trời. Là Linh, Đức Chúa Trời là không khí thật, là hơi thở. Trong không khí có nước và trong nước có thức ăn. Đức Chúa Trời là sự sống cho chúng ta, là hơi thở, nước và thức ăn của chúng ta. Khi thở, chúng ta uống và khi uống, chúng ta ăn. Việc ăn bao gồm trong việc uống, và việc uống bao gồm trong việc thở. Hơn nữa, việc thở bao gồm trong sự ngợi khen. Khi chúng ta nói: “Ô Chúa! A-men! Ha-lê-lu-gia!”, thì chúng ta thở. Cách thở trong Chúa kỳ diệu của chúng ta là nói: “Ô Chúa! A-men! Ha-lê-lu-gia!” Khi thở trong Chúa như vậy, chúng ta được tưới mát và cơn khát của mình được thỏa mãn. Chúng ta cảm thấy mình được đầy dẫy và thỏa lòng. Chúng ta có thể thở, uống và ăn Chúa bằng cách kêu cầu: “Ô, Chúa! A-men! Ha-lê-lu-gia!”. Bằng cách kêu cầu:“Ô, Chúa! A-men! Ha-lê-lu-gia!” chúng ta sẽ nhận được không khí, nước và thức ăn.

Thánh ca số 255 của A.B. Simpson là một bài thánh ca tuyệt vời nói về sự “hô hấp thuộc linh”. Điệp khúc bài này như sau:

Tôi đang thở ra nỗi buồn,
Thở ra tội lỗi tôi luôn;
Tôi đang hít nhận vào hoài,
Mọi sự đầy đủ của Ngài.

Chúng ta cần hít Đấng Christ vào như hơi thở của mình. Chúng ta có thể nhận lãnh Đấng Christ vào trong các phần bên trong bằng cách hít Ngài vào.

GIÓ, HƠI THỞ VÀ LINH

Chúng ta cần nhớ trong Ê-xê-chi-ên chương 37 gió là hơi thở và hơi thở là Linh. Câu 9 nói: “Rồi Ngài phán với tôi: “Hỡi con người, hãy nói tiên tri với gió; hãy nói tiên tri và bảo gió rằng: Chúa là Đức Chúa Trời phán: ‘Hỡi hơi thở, hãy đến từ gió bốn phương và thở trên những kẻ bị giết, để họ sống’”. Chúa bảo Ê-xê-chi-ên nói với gió: “Hỡi hơi thở”. Điều này có nghĩa là gió là hơi thở. Gió và hơi thở trong câu này là chữ ruach trong tiếng Hê-bơ-rơ. Sau đó câu 14 nói: “Và sẽ đặt Linh ta trong ngươi”. Linh trong câu này cũng là ruach. Như vậy, gió là hơi thở và hơi thở là Linh. Khi Chúa thổi, Ngài là gió. Khi chúng ta hít thở Ngài, Ngài là hơi thở. Khi Ngài vào trong chúng ta, Ngài là Linh. Chúa đến như gió, chúng ta tiếp nhận Ngài như hơi thở, Ngài vào trong chúng ta như Linh và Linh là sự sống.

CÁC XƯƠNG RÁP LẠI VỚI NHAU CÁCH ỒN ÀO VÀ RÚNG ĐỘNG

Trước khi Linh đến, chúng ta là những xương khô. Chúng ta không chỉ bị giết và đã khô, mà chúng ta còn bị chôn trong mồ mả và trong thung lũng. Sau khi Ê-xê-chi-ên nói tiên tri, “có một tiếng động, và nầy có sự rung chuyển và các xương ráp lại với nhau, xương này với xương kia” (c. 7). Trước khi Ê-xê-chi-ên nói tiên tri, các xương khô im lặng và rời rạc. Một nghĩa trang đầy xương khô bị chôn là một nơi yên tĩnh. Tuy nhiên, những buổi nhóm của chúng ta không nên giống như một nghĩa trang. Khi chúng ta đến nhóm, nên có “tiếng động và... sự rung chuyển”. Khi Linh là gió thổi trên chúng ta, làm sao chúng ta có thể im lặng được? Những buổi nhóm của chúng ta nên đầy những tiếng động đúng đắn. Nên có tiếng động thích đáng khi mọi người đều nói, mọi người đều cầu nguyện, mọi người đều ngợi khen và mọi người đều cảm tạ. Các Thi Thiên bảo chúng ta hãy tạo những âm thanh vui mừng cho Chúa (66:1; 81:1; 95:1-2; 98:4, 6; 100:1).

Sau khi các xương ráp lại, “gân và thịt mọc trên chúng và da che phủ bên ngoài nhưng không có hơi thở bên trong” (c. 8). Sau khi các xương ráp lại, gân, thịt và da che phủ chúng. Sự che phủ này làm cho bề ngoài của chúng khá hơn nhiều. Trước đây, chúng là những xương khô nhưng bây giờ chúng là một thân thể không có hơi thở. Đó là một việc kỳ diệu Chúa đã làm khi các xương có thể ráp lại với nhau mà không có sự sống bên trong.

Chúng ta phải giải nghĩa Ê-xê-chi-ên theo cách thuộc linh. Trước khi Đức Chúa Trời đến để đổi mới và tái sinh chúng ta, chúng ta giống như những xương khô chết. Sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời không chỉ vì tội nhân nhưng còn vì người chết. Vì chúng ta chết và khô nên chúng ta cũng rời rạc. Dầu chúng ta là những tội nhân chưa được cứu hay những tín đồ sa sút, tình trạng của chúng ta vẫn là chết và chôn trong mồ mả. Nhiều Cơ Đốc nhân chết và khô, ở rải rác và rời rạc. Không ai liên kết với ai cả. Chúa đến để giải cứu chúng ta qua việc nói tiên tri lời Ngài. Khi Ê-xê-chi-ên nói tiên tri, các xương họp lại với nhau rồi gân, thịt và da bao phủ chúng.

HƠI THỞ SỰ SỐNG VÀO TRONG XƯƠNG KHÔ ĐỂ HOÀN THÀNH MỤC ĐÍCH CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI

Những xương này cần thêm lời tiên tri để hơi thở sự sống có thể vào trong chúng. Ê-xê-chi-ên nói tiên tri một lần nữa “và hơi thở vào trong chúng, và chúng sống, đứng dậy trên chân mình thành một đạo quân cực kỳ vĩ đại” (37:10). Trước hết các xương trở thành một thân thể. Sau đó hơi thở vào trong các xương và chúng sống. Khi đứng lên, chúng trở thành một đạo quân cực kỳ vĩ đại để đánh trận cho Đức Chúa Trời. Các xương trở thành đạo quân chiến đấu nơi chiến trường và cuối cùng chúng trở thành nơi cư ngụ của Đức Chúa Trời để bày tỏ Ngài. Quân đội là thế lực thống trị để đối phó với kẻ thù của Đức Chúa Trời và nơi cư ngụ là để bày tỏ hình ảnh của Ngài. Nhờ hơi thở của Linh, Đức Chúa Trời được bày tỏ và kẻ thù của Ngài bị xử lý.

Ê-xê-chi-ên nói tiên tri hai lần trong chương 37. Lần đầu ông nói tiên tri với các xương và lần thứ hai với gió. Trước hết ông nói tiên tri với người chết và sau đó ông nói tiên tri với Linh. Chúa truyền cho Ê-xê-chi-ên nói tiên tri lần thứ hai và bảo: “Hỡi hơi thở, hãy đến từ gió bốn phương và thở trên những người bị giết này để họ sống” (c. 9). Sau đó các xương ráp thành một thân thể, nhận lấy hơi thở sự sống. Họ đứng lên trên chân mình và họp lại thành một đạo quân để đánh trận cho Đức Chúa Trời. Điều này cũng khiến Đức Chúa Trời có nền tảng để xây dựng họ với nhau thành nơi cư ngụ của Ngài. Quân đội và ngôi nhà hoàn thành mục đích hai mặt của Đức Chúa Trời để xử lý kẻ thù và bày tỏ hình ảnh của Đức Chúa Trời. Hình ảnh và quyền cai trị xuất hiện là nhờ hơi thở của Linh.

HƠI THỞ SỰ SỐNG TRONG TÂN ƯỚC

Trong Tân Ước, Phúc âm Giăng cho chúng ta biết Chúa Jesus trở lại với các môn đồ vào buổi tối phục sinh của Ngài (20:19). Ngài thở vào trong họ và bảo họ hãy nhận lãnh Pneuma Thánh (c. 22). Một lần nữa, chữ pneuma có thể được dịch là Linh hay hơi thở. Chúa thở vào các môn đồ và bảo họ hãy nhận lãnh Hơi thở Thánh. Ngày nay trong sự phục sinh của Ngài, Chúa là hơi thở sự sống, tức Linh sự sống. Trong Giăng chương 3 Chúa Jesus bảo Ni-cô-đem rằng Linh giống như gió, thổi đến nơi nào gió muốn thổi, không ai thấy được gió nhưng nhận biết gió nhờ âm thanh của gió (Gi. 3:8). Vào ngày lễ Ngũ Tuần, “có tiếng động từ trời như một luồng gió ào ạt mãnh liệt” (Công. 2:2). Cơn gió ào ạt mãnh liệt này là sự thổi của Linh, sự thổi của ruach hay pneuma thiên thượng.

Khải Thị 11:11 cho chúng ta biết sau khi chết ba ngày rưỡi, hai chứng nhân sống lại nhờ linh sự sống từ Đức Chúa Trời vào trong họ. Hơi thở sự sống đến trong hai chứng nhân và làm cho họ sống lại trong giai đoạn đại nạn. 2 Tê-sa-lô-ni-ca 2:8 cho biết khi Chúa Jesus trở lại, Ngài sẽ giết Antichrist bằng hơi thở của miệng Ngài, là Linh. Hơi thở sự sống ban sự sống cho chúng ta nhưng giết chết kẻ vô luật pháp.

2 Ti-mô-thê 3:16 cho chúng ta biết toàn bộ Kinh Thánh đều được Đức Chúa Trời thở vào. Điều này cho thấy Kinh Thánh, là Lời của Đức Chúa Trời, là hơi thở của Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời nói tức là Đức Chúa Trời thở. Đức Chúa Trời là hơi thở cho chúng ta. Trong hơi thở này có nước, và trong nước có thức ăn. Nếu muốn vui hưởng Đức Chúa Trời như thức ăn, chúng ta phải uống Ngài như nước. Để uống Ngài như nước, chúng ta phải thở Ngài như hơi thở của mình. Nhờ hít Chúa vào, chúng ta uống và ăn Ngài. Chúng ta có thể uống và ăn Ngài bất cứ nơi đâu vì chúng ta có thể hít thở Ngài ở khắp mọi nơi. Thức ăn và thức uống thuộc linh của chúng ta sẵn sàng cho chúng ta mọi nơi, mọi lúc. Nói về mặt thuộc thể, chúng ta có thể thở ở mọi nơi, nhưng chúng ta không thể ăn và uống ở mọi nơi. Nhưng về mặt thuộc linh, chúng ta có thể ăn và uống khắp nơi vì việc ăn thuộc linh bao hàm trong việc uống và việc uống nằm trong việc thở. Khi tiếp nhận Chúa là không khí thần thượng, chúng ta vui hưởng Ngài như nước sống và thức ăn thiên thượng.