Thông tin sách

Khải Thị Trọng Yếu Trong Kinh Thánh

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: The Crucial Revelation
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 8

Untitled Document

CHƯƠNG TÁM

VẤN ĐỀ ĂN VÀ UỐNG TRONG TÂN ƯỚC

Kinh Thánh: Gi. 4:14; 6:35, 57, 63; 7:37-39; 1 Cô. 3:2; 10:3-4; Hê. 5:12b-14a; 1 Phi. 2:2-3; Khải. 2:7b; 3:20; 7:16-17; 21:6b; 22:1-2, 17; Mat. 22:2-3; Lu. 14:16-17; 15:22-23; 1 Cô. 10:21; Khải. 19:9

ĂN VÀ UỐNG – TƯ TƯỞNG CHỦ YẾU TRONG GIA TỂ CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI

Ăn và uống Đấng Christ là tư tưởng chủ yếu trong gia tể của Đức Chúa Trời. Tư tưởng chủ yếu này về vấn đề ăn và uống không chỉ có trong Cựu Ước mà còn có trong Tân Ước. Quan niệm ăn và uống bắt đầu ngay từ đầu Kinh Thánh trong sách Sáng Thế Ký và tiếp tục đến cuối Kinh Thánh trong sách Khải Thị. Trong gia tể của Đức Chúa Trời, Ngài không ban chính Ngài cho chúng ta như một loại tôn giáo, nhưng Ngài ban chính Ngài cho chúng ta như thức ăn và thức uống. Nếu nhận biết ý nghĩa đúng đắn của những câu Kinh Thánh trong phần đọc Kinh Thánh trên, chúng ta sẽ thấy ăn và uống là tư tưởng chủ yếu trong Tân Ước.

Phúc Âm Là Một Bữa Tiệc

Trong Ma-thi-ơ chương 22, Chúa Jesus ví phúc âm của Đức Chúa Trời với một tiệc cưới, bữa ăn tối thịnh soạn do một vị vua đã dọn sẵn cho con trai mình (các câu 1-14). Như vậy, phúc âm là vấn đề thưởng thức bởi ăn và uống. Trong Lu-ca 14:16-17, một lần nữa Chúa Jesus lại ví phúc âm với bữa ăn tối thịnh soạn. Đức Chúa Trời như một người kia sai đầy tớ mình đến nói với những người đã được mời: “Xin hãy đến, vì tiệc đã sẵn sàng” (c. 17). Đức Chúa Trời đã chuẩn bị sự cứu rỗi trọn vẹn như bữa ăn lớn. Chúng ta không đến để học tập những sự dạy dỗ nhưng để thưởng thức bởi ăn và uống. Khi mới được cứu, chúng ta bắt đầu vui thích ăn uống. Sau khi được cứu, Chúa luôn luôn dọn bàn tiệc trước mặt chúng ta.

Khi được cứu, mặc dầu không ai bảo, tôi thật cảm nhận trong tôi có một điều gì đó để mình vui hưởng. Điều ấy rất bổ dưỡng, rất tươi mới và thật tưới mát tôi. Tôi rất vui mừng trong linh. Nhưng chẳng bao lâu sau kinh nghiệm khởi đầu ấy, tôi chuyển hướng chỉ quan tâm đến những sự dạy dỗ. Tôi trở nên một người đầy ắp những giáo điều nhưng bên trong thì trống rỗng. Cơ Đốc giáo là một tôn giáo đầy dẫy những giáo điều nhưng Chúa mong muốn phục hồi phúc âm của Ngài như một bữa tiệc thật sự. Phúc âm là một bữa tiệc mà mọi sự đều đã sẵn sàng, chúng ta chỉ việc đến ăn, uống và thưởng thức.

Quan niệm chủ yếu của Tân Ước là ăn và uống Đấng Christ để chúng ta có thể dự tiệc nơi Ngài. Trong Lu-ca chương 15, khi người con trai hoang đàng trở về, người cha bảo các đầy tớ mặc áo tốt nhất cho anh, đeo nhẫn vào tay anh, và mang giày vào chân anh (c. 22). Áo dành cho thân thể anh, nhẫn dành cho tay anh và giày dành cho chân anh. Những món đồ này chỉ về sự xưng công chính bên ngoài của Cha qua Đấng Christ. Tuy nhiên, y phục bên ngoài không đủ để đáp ứng nhu cầu của người con vì anh sắp chết đói. Con người bên trong của anh đang cần thức ăn. Trước hết, người cha trang sức cho anh để làm cho anh xứng đáng, như vậy anh đủ điều kiện bước vào nhà dự tiệc với Cha. Sau khi đã trang sức bên ngoài, người cha bảo các đầy tớ: “Hãy đem bò tơ mập béo đến đây, làm thịt nó đi, chúng ta hãy ăn và vui mừng” (Lu. 15:23).

Không những chúng ta cần trang sức bề ngoài mà cũng cần đầy dẫy bề trong. Áo, nhẫn và giày là phương diện bên ngoài, phương diện xưng công chính nhờ huyết của Đấng Christ. Trong việc giữ lễ Vượt Qua, huyết bao phủ căn nhà (Xuất. 12:7). Dưới sự che phủ của huyết, người ta thưởng thức thịt chiên con (c. 8). Cũng vậy, dưới sự che phủ của chiếc áo choàng, người con trai hoang đàng cùng với cha thưởng thức bò tơ mập béo đã làm thịt. Đó là phương diện bên trong, nghĩa là sự vui hưởng Đấng Christ bên trong là nguồn cung ứng sự sống của chúng ta. Đấng Christ là áo choàng, và Đấng Christ cũng là bò tơ mập. Đấng Christ là để bao phủ bên ngoài chúng ta và Đấng Christ cũng là để đầy dẫy bên trong chúng ta. Hằng ngày, chúng ta nên vui hưởng Ngài như bò tơ mập. Trong nhà Cha, chúng ta có một bữa tiệc, có một bàn ăn.

Trước khi người con hoang đàng trở về, anh chuẩn bị tinh thần để bị đối xử như một người đầy tớ, hằng ngày làm việc nặng nhọc cho cha mình (Lu. 15:19). Nhưng người cha không muốn con làm việc cho mình mà muốn con ăn tiệc với mình. Khi đến Hội thánh địa phương, chúng ta phải bỏ tư tưởng đến để làm việc nặng nhọc. Chúng ta đến nhà Cha, là Hội thánh địa phương, để ăn tiệc. Trong nhà Cha có một cái bàn ăn đang chờ đợi chúng ta đến để dự tiệc. Chỉ hãy đến ăn và vui mừng (Lu. 15:23). Chúa Jesus sẽ thỏa mãn, Cha sẽ vui mừng và chúng ta sẽ được đầy dẫy. Tất cả chúng ta đều cần một bữa tiệc như vậy.

Bàn Của Chúa Là Một Bữa Tiệc Hằng Tuần

Bàn của Chúa cũng là một bữa tiệc cho chúng ta. Hằng tuần khi đến bàn của Chúa, chúng ta có một bữa tiệc. Trong quá khứ, khi tôi tham dự buổi nhóm gọi là lễ tiệc thánh, chưa bao giờ có ai bảo tôi rằng bữa ăn tối của Chúa là một bàn tiệc. Tôi được dạy rằng trước hết phải xét xem chính mình có tội lỗi không. Tôi phải tự tra vấn lòng mình, tâm trí mình, suy nghĩ của mình. Tôi phải hỏi mình đã đối xử với cha mẹ, thầy cô, bạn học, hàng xóm hay bạn bè như thế nào. Sau đó tôi được dạy dỗ phải tưởng nhớ Chúa bằng cách nhớ lại thế nào Ngài là Đức Chúa Trời, Ngài đã trở nên con người, thế nào Ngài đã ra đời trong một máng cỏ, v.v... Tuy nhiên, không ai nói với tôi rằng tại bàn tiệc của Chúa tôi phải vui hưởng Ngài, có nghĩa là tôi phải ăn Ngài và uống Ngài. Xem xét chính mình và nhớ đến những gì Chúa đã làm cho chúng ta thì chắc chắn không có gì sai cả. Tuy nhiên, theo quan niệm thần thượng thì nhớ Chúa chỉ đơn giản là ăn và uống Ngài, vui hưởng Ngài.

1 Cô-rin-tô 11:24-25 nói: “Đây là thân thể Ta dành cho các ngươi, hãy làm điều này để nhớ Ta... Chén đây... các ngươi hãy uống đi để nhớ Ta”. Nhớ Chúa thật sự là ăn bánh và uống chén (c. 26), tức là tham dự vào, là vui hưởng Chúa, Đấng đã ban chính Ngài cho chúng ta qua sự chết cứu chuộc của Ngài. Ăn bánh và uống chén là nhận Chúa cứu chuộc làm phần hưởng của mình, làm sự sống và phước hạnh của mình. Đó là nhớ Ngài một cách thật sự. Do đó, chúng ta nhớ Chúa không phải bằng cách suy nghĩ về Ngài nhưng bằng cách ăn, uống và vui hưởng Ngài. Bàn của Chúa là một sự công bố hằng tuần, một lời tuyên bố cho cả vũ trụ rằng chúng ta vui hưởng Đấng Christ hằng ngày như thức ăn và thức uống của mình. Ngài là bữa tiệc của chúng ta, sự vui thỏa của chúng ta.

Tiệc Cưới Của Chiên Con

Cuối cùng, khi Chúa đến những tín đồ đắc thắng sẽ cùng Ngài dự tiệc cưới Chiên Con (Khải. 19:7, 9). Tiệc cưới độc nhất vô nhị của vũ trụ này sẽ kéo dài một ngàn năm. Tiệc một ngàn năm này sẽ là ngày cưới của Đấng Christ vì đối với Chúa một ngàn năm như một ngày (2 Phi. 3:8). Trong một ngàn năm này, Hội thánh là cô dâu và sau một ngàn năm, Hội thánh là người vợ (Khải. 21:9-10). Sự khác biệt giữa một cô dâu và một người vợ là cô dâu chỉ là cô dâu trong ngày cưới. Sau ngày cưới, cô dâu trở thành vợ. Vào ngày cưới, có chú rể và cô dâu, nhưng đến ngày hôm sau họ là vợ chồng. Vương quốc một ngàn năm sẽ là ngày cưới đối với Đấng Christ, trong đó những tín đồ đắc thắng sẽ ở với Đấng Christ, thưởng thức tiệc cưới của Ngài.

Tiệc Đời Đời

Phúc âm là một bữa tiệc kéo dài đời đời; vì vậy, bàn của Chúa sẽ không bao giờ chấm dứt. Ngày nay bàn của Chúa là tiền vị của hương vị đầy đủ sắp đến trong cõi đời đời. Cuối cùng, hương vị đầy đủ ấy sẽ thay thế cho sự nếm trước của chúng ta trong hiện tại. Tại bàn tiệc này, chúng ta vui hưởng chính Đấng Christ, là Đấng để chúng ta ăn và uống. Chúng ta ăn Đấng Christ (Gi. 6:35, 57) và uống Linh (Gi. 7:37-39; 1 Cô. 12:13), cũng là chính Đấng Christ (1 Cô. 15:45; 2 Cô. 3:17).

ĂN VÀ UỐNG TRONG PHÚC ÂM GIĂNG

Ăn và uống Đấng Christ cũng được bày tỏ trong Phúc âm Giăng. Suốt Phúc âm Giăng, Chúa Jesus nói về chính Ngài là sự sống cho chúng ta (10:10; 4:14; 6:35; 7:38; 14:6). Trong chương đầu tiên của Phúc âm Giăng, một sách bày tỏ Chúa Jesus là sự sống có thể đáp ứng nhu cầu của mọi người, có năm yếu tố chính, đó là Đức Chúa Trời, Lời, xác thịt, Chiên Con và sự sống. Ban đầu có Lời và Lời là Đức Chúa Trời (Gi. 1:1). Lời này là chính Đức Chúa Trời, đã trở nên xác thịt (c.14), nghĩa là Ngài đã trở nên một con người. Là một con người, Ngài là Chiên Con của Đức Chúa Trời (c.29), Đấng Cứu Chuộc của chúng ta, và Ngài cũng là sự sống của chúng ta (1:4; 10:10). Phúc âm Giăng bắt đầu với Đức Chúa Trời, Lời, xác thịt, Chiên Con và sự sống.

Trong chương 2 của Phúc âm Giăng có một sự việc quan trọng – một tiệc cưới (cc. 1-11). Khi còn trẻ, tôi nghiên cứu phần Kinh Thánh này. Tôi hiểu chương 1 nhưng không hiểu chương 2. Tôi không biết ý nghĩa của tiệc cưới và nước hóa thành rượu. Bây giờ tôi nhận biết nhiều hơn. Tại tiệc cưới này người ta hết rượu nên Chúa Jesus bảo các đầy tớ đổ đầy nước vào sáu bình chứa nước bằng đá. Những bình chứa nước này dành cho tục lệ tẩy sạch bằng nước của người Do-thái, chỉ về các nỗ lực của tôn giáo để làm cho người ta được sạch bằng những sự thực hành có tính chất chết chóc nào đó. Nhưng Chúa đã đổi nước trong bình, là những bình dành cho sự tẩy sạch, thành ra rượu. Rượu này không thích hợp cho sự tẩy sạch bề ngoài, nhưng dành để uống! Chúng ta cần phải quên bề ngoài của mình dơ bẩn như thế nào để uống Chúa như rượu ở bên trong! Cho dầu được tẩy sạch và thanh tẩy bên ngoài bao nhiêu đi nữa, chúng ta vẫn có thể chết ở bên trong. Chúa Jesus không đến chỉ để tẩy sạch bên ngoài chúng ta, nhưng Ngài đến để chúng ta uống Ngài. Ngài đổi nước thành rượu, đổi yếu tố để tẩy sạch thành ra yếu tố để uống.

Sự sống của Chúa là một bữa tiệc, không phải để tẩy uế, để tẩy sạch bên ngoài, nhưng để uống vào bên trong. Việc chúng ta uống ở bên trong sẽ giải quyết luôn cả sự tẩy sạch bên ngoài. Bất cứ điều gì chúng ta uống vào bên trong sẽ tẩy sạch mình, không phải từ bên ngoài nhưng từ bên trong. Đó là một sự tẩy sạch có tính chuyển hóa (hay biến đổi tính chất) – một sự tẩy sạch của sự sống. Đó không phải là một sự tẩy sạch bên ngoài, mà là một sự tẩy sạch có tính chuyển hóa từ bên trong nhờ sự sống.

Ngày nay tôi quí Giăng chương hai vô cùng. Tại nhiều nơi, khi được mời rao giảng phúc âm, tôi đã dùng Giăng chương 2. Tôi nói với người ta: “Quí vị chỉ là sáu bình chứa nước vì quí vị được tạo dựng vào ngày thứ sáu (Sáng. 1:26, 31); vì vậy, số sáu tượng trưng cho con người. Nhu cầu của quí vị là rượu. Nhu cầu của quí vị là sự sống. Đừng cố gắng tự cải thiện, tự điều chỉnh hay tự làm cho mình tốt hơn. Làm như vậy chỉ là cố gắng tự rửa sạch hay tẩy uế mình. Nhu cầu của quí vị không phải là nước để tẩy sạch mà là rượu để uống”. Giăng chương 2 cho chúng ta thấy nhu cầu của mình không phải là tẩy sạch bên ngoài mà là uống vào bên trong. Quan niệm của Giăng chương 2 là ăn và uống Chúa.

Trong chương ba, Ni-cô-đem là một giáo sư học thức cao và là một người lớn tuổi, kinh nghiệm, đến gặp Chúa Jesus và nói với Ngài: “Thưa thầy, chúng tôi biết thầy là một giáo sư đến từ Đức Chúa Trời” (3:2). Quan niệm con người cho rằng chúng ta cần một giáo sư và cần được dạy dỗ thêm. Chúa Jesus rất khôn ngoan. Ngài không tranh luận với Ni-cô-đem hay quở trách ông, Ngài cũng không nói quá nhiều với ông. Sau khi lắng nghe ông, Chúa Jesus đáp: “Thật vậy, thật vậy, Ta nói với ngươi, nếu một người không sinh lại, người ấy không thể thấy vương quốc của Đức Chúa Trời” (3:3). Lời này làm cho Ni-cô-đem bối rối. Có lẽ ông nghĩ: “Tôi đến để được Ngài dạy tôi, để tìm sự dạy dỗ. Tôi nhận biết Ngài là một ra-bi, một giáo sư, nhưng tôi không hiểu Ngài muốn nói gì khi đề cập đến sự sinh lại. Một người già như tôi không thể trở vào lòng mẹ và sinh ra lại. Đây là loại dạy dỗ gì vậy?”

Chúa Jesus chỉ cho Ni-cô-đem thấy rằng sinh lại không phải là trở vào lòng mẹ và được sinh ra lại. Sinh lại là được sinh ra nhờ nước và Linh (c. 5). Ai được sinh ra bằng xác thịt là xác thịt (c. 6). Cho dầu Ni-cô-đem có thể trở vào lòng mẹ và sinh ra lại đi nữa, ông vẫn là Ni-cô-đem cũ, Ni-cô-đem xác thịt. Ông cần phải là một con người khác. Ông phải được Linh sinh ra. “Điều gì được Linh sinh ra là linh” (c. 6). Lời Chúa thật sự làm Ni-cô-đem bối rối. Nếu anh em và tôi có mặt tại đó, có lẽ chúng ta cũng cùng bối rối với Ni-cô-đem vì ngôn ngữ thiên thượng của Chúa.

Chúa Jesus tiếp tục nói với Ni-cô-đem rằng Môi-se treo con rắn bằng đồng trong đồng vắng thế nào thì Ngài là Con của loài người cũng phải bị treo lên như vậy (3:14). Tất cả những người hấp hối vì bị rắn lửa cắn phải nhìn con rắn bằng đồng mà Môi-se treo lên. Bất cứ ai nhìn con rắn bằng đồng đều sống (Dân. 21:7-9). Chúa hiện diện tại đó để Ni-cô-đem nhìn Ngài. Ni-cô-đem phải tin nơi Ngài, rồi ông sẽ có sự sống đời đời. Ni-cô-đem không cần sự dạy dỗ. Nhu cầu của ông là sự sống đời đời, sự sống mà Đấng Christ có thể ban cho ông.

Trong khi chương ba nói về một người có văn hóa cao, rất sùng đạo, tìm kiếm Đức Chúa Trời, kính sợ Ngài và rất đạo đức, thì chương bốn lại thuật về một người đàn bà vô luân. Mặc dầu bà rất xấu xa, đã có đến năm người chồng và đang sống với người thứ sáu là người không phải chồng bà, bà vẫn cố gắng nói về tôn giáo. Bà giả vờ sùng đạo vì Chúa Jesus phơi bày quá khứ xấu xa của bà. Chúa Jesus nói với bà: “Hãy đi, gọi chồng ngươi và đến đây” (Gi. 4:16). Bà nói bà không có chồng. Đó là một sự thật nhưng là một lời nói dối. Bà nói dối với Chúa Jesus bằng một sự thật. Đáp lời bà, Chúa Jesus nói: “Ngươi nói ‘Tôi không có chồng’ là đúng đó vì ngươi có năm người chồng, và người ngươi đang có không phải là chồng ngươi; ngươi đã nói đúng” (Gi. 4:17-18). Ngay lập tức bà thay đổi đề tài từ những người chồng của mình qua sự thờ phượng Đức Chúa Trời (cc. 19-20). Nói về những người chồng của bà là một điều khó chịu vì lời Chúa liên quan đến chồng bà đụng đến lương tâm của bà, nên bà chuyển câu chuyện sang vấn đề thờ phượng.

Trong sự khôn ngoan của Ngài, Chúa Jesus cũng bắt đầu nói về sự thờ phượng Đức Chúa Trời. Ngài nói: “Đức Chúa Trời là Linh; và những ai thờ phượng Ngài phải thờ phượng trong linh và thực tại” (Gi. 4:24). Cuối cùng, Chúa bày tỏ cho bà biết Linh, là chính Đức Chúa Trời, là Đấng chúng ta phải thờ phượng, chính là nước hằng sống (Gi. 4:24, 14). Chính Đức Chúa Trời là Linh là nước sự sống. Chúng ta nhận nước sự sống bằng cách vận dụng linh của mình để tiếp xúc Ngài, tức là để thờ phượng Ngài.

Trong chương ba của Phúc âm Giăng chúng ta được biết rằng mình phải được sinh lại, tức là được sinh lần thứ hai. Sau đó trong chương bốn, Chúa Jesus nói về vấn đề uống (c. 14), trong chương sáu Ngài nói về vấn đề ăn (c. 57) và trong chương bảy, Ngài lại nói về việc uống (cc. 37-38). Ăn và uống dường như là hai điều riêng biệt, nhưng thật ra chúng là một. Giăng 6:35 nói: “Ta là bánh sự sống; ai đến cùng ta không thể nào đói và ai tin ta không thể nào khát”. Chúng ta ăn bánh và sẽ không bao giờ khát. Ngài là bánh để ăn hay để uống? Dường như Giăng chương 4 chỉ nói về uống và Giăng chương 6 chỉ nói về ăn. Nhưng ngay cả trong Giăng chương 6, rõ ràng là một chương chỉ nói về ăn, lại có một chữ về uống. Anh em không thể tách rời ăn khỏi uống và uống khỏi ăn. Ê-sai 55:1 nói: “Hỡi những ai khát, hãy đến với các dòng nước... hãy đến mua và ăn”. Chúng ta đến với các dòng nước và nhận được thức ăn. Điều này chứng tỏ uống và ăn chỉ là một. Trong đời sống hằng ngày, khó có ai ăn mà không uống. Có bao giờ anh em dự một bữa ăn mà không uống gì không? Ăn và uống luôn luôn đi đôi. Hai điều này là một.

Phúc âm Giăng bày tỏ sự sống cho chúng ta. Sự sống này chỉ có thể được duy trì bằng nguồn cung ứng sự sống là thức ăn và nước uống. Vì đã nhận Chúa Jesus làm sự sống của mình, tất cả chúng ta đều cần học cách ăn và uống. Ngày nay rất nhiều Cơ Đốc nhân yếu đuối là vì ít người biết cách ăn uống. Hầu hết Cơ Đốc nhân đều biết rằng Đấng Christ là bánh sự sống nhưng ít người biết cách ăn. Nhiều người biết Đấng Christ là nước sự sống nhưng ít người biết cách uống. Chúng ta cần làm những người không những biết cách ăn uống mà còn là những người ăn uống hằng ngày và ngay cả hằng giờ. Bằng cách ăn bánh và uống nước, không những chúng ta nhận được sự sống mà lại còn nhận được nguồn cung ứng sự sống.

Từ chương này qua chương khác của Phúc âm Giăng, Chúa bày tỏ chính Ngài là sự sống và là nguồn cung ứng sự sống của chúng ta. Chúng ta tiếp nhận Ngài như sự sống và nhận Ngài vào như nguồn cung ứng sự sống bằng cách ăn và uống Ngài. Trong chương một, Chúa là Đức Chúa Trời toàn năng từ ban đầu, đã trở nên xác thịt, trở nên con người, làm Chiên Con của Đức Chúa Trời để hoàn thành sự cứu chuộc của Đức Chúa Trời cho chúng ta để Ngài có thể trở nên sự sống của chúng ta. Trong chương hai, là sự sống của chúng ta, Ngài cũng là bữa tiệc dành cho chúng ta với rượu để uống và thưởng thức. Theo chương ba, cách chúng ta tiếp nhận rượu này là phải được sinh lại. Ngày chúng ta tiếp nhận Chúa Jesus, chúng ta được sinh lại và bắt đầu uống Đấng Christ như rượu và thưởng thức sự sống của Ngài như bữa tiệc. Bây giờ chúng ta phải uống và ăn Đấng Christ, nhận biết thức ăn và thức uống hòa lẫn với nhau. Hằng ngày chúng ta phải uống và ăn, ăn và uống, vui hưởng Chúa luôn luôn.

VẤN ĐỀ ĂN VÀ UỐNG TRONG CÁC THƯ TÍN VÀ SÁCH KHẢI THỊ

Tư tưởng và quan niệm về ăn và uống không những ở trong các sách Phúc âm mà còn có trong các thư tín của sứ đồ Phao-lô cùng Phi-e-rơ và trong sách Khải Thị. Trong 1 Cô-rin-tô 3:2, Phao-lô nói: “Tôi đã cho anh em uống sữa”. Một mặt, sữa là thức uống, mặt khác sữa là thức ăn. Sữa vừa là thức ăn, vừa là thức uống. Ấy là nước với thực phẩm. Trong 1 Cô-rin-tô chương 10, Phao-lô cũng nói về việc ăn và uống, áp dụng biểu tượng về dân Israel cho chúng ta (cc. 3-4, 6).

Trong Hê-bơ-rơ chương 5, Phao-lô bảo các thánh đồ họ cần sữa chứ không phải thức ăn cứng vì sữa dành cho các em bé, trong khi thức ăn cứng dành cho người trưởng thành (cc. 12-14). Uống là tiếp nhận thức ăn lỏng, và ăn là tiếp nhận thức ăn cứng. Càng yếu, anh em càng cần uống, và càng mạnh, anh em càng cần ăn. Hơn nữa, khi đau ốm, chúng ta uống nhiều hơn ăn. Khi khỏe mạnh, chúng ta ăn nhiều hơn uống. Trong 1 Cô-rin-tô chương 3, Phao-lô nêu rõ các thánh đồ tại Cô-rin-tô vẫn còn rất yếu. Vì vậy, ông không thể nuôi họ bằng thức ăn cứng. Ông chỉ có thể nuôi họ bằng sữa là thức ăn lỏng. Phi-e-rơ thứ nhất 2:2-3 nói “Như những em bé mới ra đời, anh em hãy ao ước sữa không giả dối của lời, để nhờ đó anh em có thể lớn lên đạt đến sự cứu rỗi, nếu anh em thật đã nếm Chúa là tốt lành”.

Cuối cùng, trong sách Khải Thị, lời hứa dành cho những người đắc thắng là được ăn cây sự sống (2:7), thưởng thức ma-na giấu kín (2:17) và ăn bữa tối với Chúa (3:20). Việc đề cập đến cây sự sống đưa chúng ta trở lại với Sáng Thế Ký chương 2 và ma-na giấu kín hàm ý chỉ về toàn bộ lịch sử dân Israel trong đồng vắng. Suốt bốn mươi năm họ đã ăn ma-na (Xuất. 16:35); vì vậy, ma-na là tâm điểm lịch sử của họ. Trong Khải Thị 3:20, Chúa Jesus phán: “Nầy, Ta đứng ngoài cửa và gõ; nếu ai nghe tiếng Ta và mở cửa ra, Ta sẽ vào cùng người ấy, ăn tối với người và người với Ta”. Ăn tối không chỉ là ăn một món mà là dự một bữa ăn thịnh soạn. Điều này có thể chỉ về việc con dân Israel ăn những thổ sản phong phú của miền đất Ca-na-an tốt lành (G-suê 5:10-12).

Trong Khải Thị chương 7, các thánh đồ được cứu chuộc gồm những người được cất lên các từng trời, đến trước sự hiện diện của Đức Chúa Trời, sẽ vui hưởng Chúa Jesus như Chiên Con và Người Chăn, là Đấng dẫn dắt họ đến các suối nước sự sống (c. 17). Chăn chiên bao gồm việc cho ăn; vì vậy, chúng ta sẽ ăn cũng như sẽ uống. Tôi không biết cách đầy đủ là chúng ta sẽ làm gì trong cõi đời đời, nhưng tôi thật sự biết ít nhất chúng ta sẽ làm ba điều, đó là ăn, uống và ngợi khen. Trong cõi đời đời, ăn, uống và ngợi khen sẽ là sinh hoạt và đời sống của chúng ta. Đời sống của chúng ta trong cõi đời đời sẽ là một cuộc sống ăn, uống và ngợi khen. Tại các Hội thánh địa phương, chúng ta nếm trước những điều đó ngày hôm nay. Chúng ta phải ăn, uống và ngợi khen. Khi chúng ta nói: “Ô Chúa, A-men” là chúng ta ăn. Nói “Ha-lê-lu-gia” là chúng ta uống và ngợi khen. Ngợi khen Chúa! Chúng ta là một dân tộc ăn, uống và ngợi khen.

Cuối cùng, trong Khải Thị chương 22, chúng ta được mời đến uống nước sự sống cách tự do (c. 17). Linh và cô dâu cùng nói hãy đến và tự do uống nước sự sống. Trong cả Kinh Thánh, Khải Thị 22:17 là lời kêu gọi cuối cùng của Đức Chúa Trời dành cho loài người. Lời kêu gọi thiên thượng sau cùng này là hãy đến và uống. Nếu anh em đến và uống, chắc chắn anh em sẽ ăn. Trong dòng nước sự sống mọc lên cây sự sống (22:2). Khi uống nước, chúng ta ăn cây sự sống. Ăn và uống là tư tưởng chủ yếu trong gia tể của Đức Chúa Trời. Tất cả chúng ta phải học cách vui hưởng sự sống thần thượng bởi ăn và uống Đấng Christ.