Thông tin sách

Khải Thị Trọng Yếu Trong Kinh Thánh

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: The Crucial Revelation
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 7

Untitled Document

CHƯƠNG BẢY

SỰ SỐNG ĐỐI KHÁNG KIẾN THỨC

Kinh Thánh: Gi. 1:1-4, 29; 3:36; 5:21, 39-40; 10:10b; 11:25a; 14:6a; Côl. 3:4a; Hê. 7:16; Công. 5:20; 1 Phi. 1:23; 1 Cô. 4:15; 8:1; 2 Ti. 4:3; 2 Cô. 3:6

Trong các chương trước, chúng ta đã thấy vấn đề sự sống trong Cựu Ước với cây là thức ăn và dòng sông là thức uống. Cuối cùng, chúng ta thấy thức ăn thức uống là một. Khi anh em khát và đến với các dòng nước, anh em nhận được thức ăn. Vấn đề ăn uống bao trùm cả Cựu Ước. Các câu Kinh Thánh chúng ta có ở đây đề cập đến vấn đề ăn uống bắt đầu từ Sáng Thế Ký chương 1, 2 và kết thúc ở Xa-cha-ri chương 14. Trong chương này chúng tôi muốn chúng ta chuyển sang chú ý đến vấn đề sự sống trong Tân Ước và nhìn thấy sự sống đối kháng với kiến thức như thế nào. Để thấy vấn đề trọng yếu trong Kinh Thánh là vấn đề sự sống, chúng ta cần phải ở trong quan niệm và linh của Kinh Thánh.

SỰ SÁNG TẠO, SỰ SỐNG VÀ SỰ CỨU CHUỘC TRONG SÁNG THẾ KÝ 1 – 3 VÀ GIĂNG 1

Sáng Thế Ký cho biết ban đầu Đức Chúa Trời sáng tạo và sau đó Ngài bày tỏ chính Ngài là sự sống cho con người. Vì con người đã sa ngã nên Đức Chúa Trời phải cứu chuộc con người sa ngã này để sự sống ấy vẫn có thể được dành sẵn cho họ. Sáng Thế Ký 3:21 cho biết Đức Chúa Trời đã làm áo bằng da của sinh tế và mặc cho A-đam, Ê-va. Để có thể làm áo bằng da chiên con, Đức Chúa Trời có lẽ đã phải giết chiên con trước mặt A-đam và Ê-va. Như vậy, huyết chiên con đã đổ ra, vì không có huyết thì không có sự tha thứ (Hê. 9:22). A-đam kinh nghiệm sự cứu chuộc đã được Đức Chúa Trời dự bị sẵn.

Chương đầu của Phúc âm Giăng trong Tân Ước có cùng những điểm và ý niệm thuộc linh như ba chương đầu của Sáng Thế Ký trong Cựu Ước. Giăng chương 1 cho chúng ta biết ban đầu có Lời và Lời là Đức Chúa Trời (c. 1). Cõi sáng tạo xuất hiện nhờ Đức Chúa Trời là Lời và trong Ngài mà sự sống được ban cho con người (cc. 3-4). Vì nan đề sa ngã của nhân loại nên cần phải có sự cứu chuộc. Do đó, Giăng 1:29 nói: “Kìa, Chiên Con của Đức Chúa Trời là Đấng cất tội lỗi thế gian đi!” Chúng ta không nên nghĩ rằng Tân Ước có tư tưởng hay quan niệm khác với Cựu Ước. Cựu Ước và Tân Ước là một sách. Cựu Ước là sách bằng tranh ảnh, trong khi Tân Ước cho chúng ta ý nghĩa chính xác của những bức tranh ấy. Tư tưởng, quan niệm và linh của Cựu Ước và Tân Ước hoàn toàn giống nhau.

SỰ SỐNG TRONG PHÚC ÂM GIĂNG

Gần như mỗi một chương của Phúc âm Giăng đều cho chúng ta biết ít nhiều về sự sống. Trong phần đọc Kinh Thánh ở đầu chương này, chúng tôi đã chọn một số câu quan trọng về sự sống. Giăng 3:36 nói: “Ai tin Con thì có sự sống đời đời; nhưng ai không vâng phục Con sẽ không thấy sự sống đâu, nhưng cơn thịnh nộ của Đức Chúa Trời vẫn ở trên người ấy”. Theo Giăng chương 1, Con mà chúng ta tin là Đấng ban đầu, là Lời, là Đức Chúa Trời, là Đấng Tạo Hóa, Đấng có sự sống bên trong Ngài và là Chiên Con cất tội lỗi thế gian đi. Chúng ta phải tin Đấng này để có được sự sống. Nếu không tin Ngài, chúng ta không thể có sự sống hay thấy sự sống được.

Giăng 5:21 nói: “Vì như Cha làm cho người chết sống lại thế nào và ban sự sống cho họ, thì Con cũng ban sự sống cho những người mình muốn thể ấy”. Ý định của Con là ban sự sống, và Ngài đến để ban sự sống. Chúng ta phải nhớ nhóm chữ này “Con ban sự sống”. Do đó, Chúa nói trong Giăng 10:10b: “Ta đã đến để chiên có được sự sống và có sự sống dư dật”. Trong Giăng 11:25a, Chúa nói với Ma-thê: “Ta là sự sống lại và sự sống”. Trong Giăng 14:6, Ngài tuyên bố Ngài là sự sống. Những câu này cho thấy chính Đấng Christ là cây sự sống. Sau sự cứu chuộc loài người, cây sự sống một lần nữa được ban cho con người trong Tân Ước. Cô-lô-se 3:4a cho chúng ta biết Đấng Christ là sự sống của chúng ta.

SỰ SỐNG ĐỐI KHÁNG LUẬT PHÁP

Trong Tân Ước, không những chúng ta có thể thấy thực tại của cây sự sống mà còn thấy thực tại của cây kiến thức nữa. Y như trong Cựu Ước, chúng ta có thể thấy cây kiến thức ở bên cạnh cây sự sống trong Tân Ước. Hê-bơ-rơ 7:16 nói rằng Đấng Christ đã được lập làm thầy Tế Lễ Thượng Phẩm “không theo luật pháp của điều răn thuộc xác thịt, nhưng theo quyền năng của sự sống bất diệt”. Trong câu này có hai nguồn, đó là luật pháp và sự sống. Luật pháp thuộc bên cây kiến thức, và sự sống thuộc về phía cây sự sống. Trong câu này có hai cây, cây kiến thức cùng với cây sự sống. Sáng Thế Ký 2:9 cho thấy hai cây này rất gần nhau. Chúng không ở xa nhau nhưng đứng bên cạnh nhau. Nếu bất cẩn, chúng ta có thể đụng chạm cây kiến thức thay vì cây sự sống; chúng ta có thể tưởng mình đang đụng chạm cây sự sống vì cây kiến thức rất gần với cây sự sống.

Luật pháp thì tốt lành (La. 7:12, 16) và bất cứ điều gì tốt lành đều rất gần với sự sống. Mọi điều liên quan đến sự sống đều tốt lành. Với sự sống bất diệt và vô tận, không có điều gì xấu mà mọi sự đều tốt lành cả. Các điều răn của luật pháp cũng tốt lành, cho nên chúng rất gần với sự sống. Theo tâm trí và khả năng biện biệt thiên nhiên đã bị sa ngã của mình, chúng ta nghĩ bất cứ điều gì tốt lành đều là sự sống. Nhưng tâm trí của chúng ta cần được đổi mới và biến đổi để nhận biết rằng không phải tất cả những gì tốt lành đều là sự sống. Cho rằng bất cứ điều gì tốt lành cũng là sự sống thì hoàn toàn sai lầm. Đó là quan niệm của tâm trí sa ngã. Trong Hê-bơ-rơ 7:16 luật pháp liên quan đến cây kiến thức và sự sống liên quan đến cây sự sống.

LỜI SỰ SỐNG

Trong Công Vụ 5:20 thiên sứ truyền cho Phi-e-rơ và các sứ đồ: “Hãy đi, đứng trong đền thờ và nói với dân chúng mọi lời sự sống này”. Phi-e-rơ và các sứ đồ không được truyền lệnh ra đi và chỉ nói lời suông. Họ được lệnh phải nói lời của sự sống này. Luật pháp rất gần với sự sống, và lời lại còn gần hơn nữa. Nhiều người tuyên bố họ đang giảng dạy lời, nhưng họ có đang nói lời của sự sống này không? Trong câu này “lời” không phải là chữ lời logos nhưng là rhema trong Hi văn. Logos là lời cố định và bất biến, còn rhema là lời đáp ứng tức thì. Lời cố định có thể là cây kiến thức, nhưng lời đáp ứng tức thì Chúa nói ra là linh và sự sống (Gi. 6:63). Vì cây kiến thức và cây sự sống rất gần nhau nên một người có thể tiếp nhận cây kiến thức nhưng lại nghĩ mình đang tiếp nhận cây sự sống. Phân biệt sự sống với kiến thức là điều khó vì sự sống và kiến thức rất gần nhau.

LỜI SỐNG ĐỘNG CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI

1 Phi-e-rơ 1:23 nói: “Đã được sinh lại, không do hạt giống có thể hư nát, nhưng do hạt giống không hư nát, nhờ lời sống động và tồn tại đời đời của Đức Chúa Trời”. Một hạt giống là vật chứa đựng sự sống. Lời Đức Chúa Trời là hạt giống không hư nát chứa đựng sự sống của Đức Chúa Trời. Nhờ lời này, tức là hạt giống này, chúng ta đã được tái sinh. Phi-e-rơ dùng tính từ “sống động” để mô tả lời của Đức Chúa Trời. Lời ở đây trong Hi văn là logos, nhưng Phi-e-rơ nêu lên rằng chúng ta được tái sinh nhờ lời logos hằng sống. Chúng ta có thể có lời mà không có lời hằng sống. Khi còn bé, tôi tiếp nhận lời tại Trường Chúa Nhật. Mặc dầu đi học trường Chúa nhật, tôi chưa bao giờ được tái sinh hay sinh lại tại đó. Tuy nhiên, một ngày kia, tôi tiếp nhận lời sự sống, khi ấy tôi được sinh lại. Lời tự nó là cây kiến thức, nhưng lời sống động là cây sự sống.

NGƯỜI HƯỚNG DẪN ĐỐI KHÁNG VỚI CHA

1 Cô-rin-tô 4:15 nói: “Vì mặc dầu anh em có mười ngàn người hướng dẫn trong Đấng Christ, nhưng không có nhiều cha; vì trong Christ Jesus tôi đã nhờ Phúc âm mà sinh anh em ra”. Người hướng dẫn, thầy giáo hay người chỉ dạy là tốt, nhưng những người hướng dẫn này có liên quan đến cây kiến thức. Những người hướng dẫn là vấn đề cây kiến thức nhưng người cha là vấn đề sự sống. Những người cha truyền đạt sự sống cho các con mà họ sinh ra và vị sứ đồ là một người cha như vậy đã truyền đạt sự sống thần thượng vào trong các Cơ Đốc nhân để họ trở nên con cái của Đức Chúa Trời và các chi thể của Đấng Christ. Một lần nữa, chúng ta có thể thấy khó phân biệt kiến thức với sự sống là dường nào.

KIẾN THỨC ĐỐI KHÁNG VỚI TÌNH YÊU

Trong 1 Cô-rin-tô 8:1 Phao-lô nói rằng: “Kiến thức sinh kiêu căng nhưng tình yêu thì gây dựng”. Kiến thức bề ngoài, khách quan sinh ra kiêu ngạo đến từ cây kiến thức về điều thiện và điều ác, là nguồn của sự chết. Tình yêu thuộc linh (không thuộc xác thịt) là sự bày tỏ sự sống như được mô tả trong 1 Cô-rin-tô chương 13 thì gây dựng. Tình yêu này đến từ cây sự sống, là nguồn sự sống. Kiến thức thuộc về cây kiến thức còn tình yêu thì thuộc về cây sự sống.

SỰ DẠY DỖ LÀNH MẠNH

2 Ti-mô-thê 4:3 nói: “Vì sẽ đến lúc người ta không chịu sự dạy dỗ lành mạnh nữa nhưng theo tư dục mình, họ sẽ tụ họp cho chính mình những giáo sư làm thỏa thích đôi tai của họ”. Sự dạy dỗ thuộc về kiến thức, nhưng “lành mạnh” chỉ về vấn đề sự sống. Bất cứ điều gì lành mạnh chỉ về sự khỏe mạnh của sự sống. Điều chúng ta cần không phải chỉ là sự dạy dỗ mà còn là sự dạy dỗ lành mạnh. Sự dạy dỗ của một người có thể khá hoàn chỉnh nhưng vẫn là chết. Chúng ta cần sự dạy dỗ lành mạnh, sự dạy dỗ kèm với sự sống.

2 Ti-mô-thê 4:3 nói với chúng ta rằng những người không chịu sự dạy dỗ lành mạnh “theo tư dục mình... tụ họp cho chính mình những giáo sư làm thỏa thích đôi tai của họ”. Những người này không thể chịu được sự dạy dỗ lành mạnh nhưng tụ họp những giáo sư vì họ có một cái tai ngứa, một cái tai tìm những lời làm thỏa mãn theo sự vui thích của nó.

Vào năm 1964 tôi được mời đến San Diego, và người chịu trách nhiệm trong nhóm Cơ Đốc này treo một tấm bảng quảng cáo mời người ta đến nghe Witness Lee giảng. Khi thấy tấm bảng ấy, tôi nói với người chịu trách nhiệm hạ bảng ấy xuống. Nếu không, tôi sẽ không thể giảng được. Một số Cơ Đốc nhân tham dự hội đồng này đến hội đồng khác mà không có sự thay đổi nào trong đời sống họ. Những người này ghiền nghe những diễn giả hay. Đôi tai họ ngứa và những diễn giả hay trở thành thuốc phiện của họ. Họ nghe được nhiều lời dạy dỗ nhưng đời sống hằng ngày của họ vẫn y nguyên. Họ chỉ tập họp cho mình thật nhiều giáo sư làm thoả thích đôi tai ngứa của họ.

VĂN TỰ ĐỐI KHÁNG VỚI LINH

2 Cô-rin-tô 3:6 nói với chúng ta rằng các sứ đồ là “những người phựng sự của giao ước mới, không phải của văn tự, nhưng của Linh; vì văn tự giết chết, nhưng Linh ban sự sống”. Sáng Thế Ký chương 2 cho chúng ta thấy cây kiến thức là cây sự chết. Đức Chúa Trời cảnh cáo A-đam rằng nếu ông ăn cây kiến thức, chắc chắn ông sẽ chết (Sáng. 2:17). Tân Ước nói văn tự giết chết. Khi Phao-lô nói về văn tự, ông không có ý nói đến chữ nghĩa của một tờ báo, nhưng ông nói đến văn tự của Kinh Thánh. Theo một ý nghĩa, Kinh Thánh giết chết. Trong 2 Cô-rin-tô 3:6 văn tự đối kháng với Linh.

KINH THÁNH VÀ CHÍNH CHÚA

Chúa Jesus nói với những người Do Thái giáo: “Các ngươi tra xem Kinh Thánh vì các ngươi nghĩ rằng trong đó các ngươi có sự sống đời đời và ấy là Kinh Thánh làm chứng về ta; và các ngươi không muốn đến cùng ta để được sự sống” (Gi. 5:39-40). Vì Kinh Thánh làm chứng về Chúa, Kinh Thánh không thể tách rời khỏi Chúa. Chúng ta có thể tiếp xúc với Kinh Thánh mà vẫn không tiếp xúc với Chúa. Chỉ có Chúa mới có thể ban sự sống. Nếu có Kinh Thánh mà không có Chúa, chúng ta không thể nhận được sự sống. Không có Đấng Christ, ngay cả Kinh Thánh cũng chỉ là kiến thức suông. Thay vì tìm được sự sống trong Kinh Thánh, chúng ta có thể bị Kinh Thánh giết chết. Không có Đấng Christ, Kinh Thánh chỉ là một cuốn sách văn tự, và văn tự thì làm cho chết.

CẦN PHÂN BIỆT SỰ KHÁC NHAU GIỮA KIẾN THỨC VÀ SỰ SỐNG

Như vậy, những câu chúng ta đã xem xét cho thấy kiến thức rất gần với sự sống. Sa-tan rất quỉ quyệt. Hắn làm cho người ta chú ý đến những điều như luật pháp, công việc, lời, người hướng dẫn, kiến thức, sự dạy dỗ và văn tự của Kinh Thánh. Những điều này không có gì xấu cả. Có lẽ một số người sẽ hỏi: “Luật pháp, lời logos thần thượng, người hướng dẫn, kiến thức, sự dạy dỗ và văn tự của Kinh Thánh có gì là sai đâu?” Nguyện Chúa thương xót chúng ta để chúng ta có thể phân biệt được giữa kiến thức và sự sống. Cây kiến thức không chỉ liên quan đến điều ác mà còn liên quan đến điều thiện. Đó là cây kiến thức về thiện và ác. Tôi tin rằng cây sự sống và cây kiến thức có bề ngoài rất giống nhau (Sáng. 2:9; đc. 3:6). Trong sự quỉ quyệt của hắn, Sa-tan luôn luôn xoay chúng ta về cây kiến thức và khiến chúng ta đi khỏi cây sự sống. Kinh Thánh nói chúng ta được sinh lại nhờ lời sự sống, nhưng có thể chúng ta không nhìn thấy chữ sự sống. Kinh Thánh nói chúng ta cần cha nhưng có thể chúng ta đang tìm người hướng dẫn hay các người chỉ dạy. Kinh Thánh dùng nhóm chữ sự dạy dỗ lành mạnh nhưng có thể chúng ta bỏ chữ lành mạnh khi nói về sự dạy dỗ.

Chúng ta cần thấy sự khác biệt giữa kiến thức và sự sống trong các câu đã nêu lên. Chúng ta phải thấy sự đối lập giữa luật pháp và sự sống, giữa lời cố định, bất biến và lời đáp ứng tức thì của sự sống, giữa logos và lời logos sống động, giữa người hướng dẫn và người cha, giữa kiến thức và tình yêu, giữa sự dạy dỗ và sự dạy dỗ lành mạnh, giữa văn tự và Linh và giữa chính Kinh Thánh với Chúa hằng sống. Tất cả những câu Kinh Thánh chúng ta đã thảo luận cho thấy ngày nay cây kiến thức vẫn còn ở với chúng ta. Hội thánh địa phương là một điều gì của sự sống nhưng sự dạy dỗ về Hội thánh địa phương có thể chỉ là kiến thức. Chúng ta muốn có các Hội thánh địa phương nhưng không muốn có sự dạy dỗ giáo lý suông về Hội thánh địa phương. Nếu chúng ta chỉ nhận lấy sự dạy dỗ về một số điều nào đó, sự dạy dỗ ấy sẽ trở nên kiến thức giết chết.

Chúng ta cần được ghi khắc sâu xa rằng trong cả Cựu và Tân Ước, có cây sự sống và cây kiến thức, và ngày nay hai cây này vẫn ở với chúng ta. Chúng ta cần cầu nguyện: “Chúa ơi, xin thương xót con. Con không muốn quan tâm đến kiến thức vì kiến thức đem đến sự chết. Xin giữ con luôn luôn tập trung vào cây sự sống”. Có thể chúng ta bị lừa dối nhiều lần mà không biết. Kẻ quỉ quyệt là Sa-tan có thể lẻn vào để làm chúng ta xao lãng khỏi cây sự sống bằng những kiến thức tốt nhất. Cho dầu tốt đến đâu chăng nữa, kiến thức vẫn là kiến thức và kiến thức sẽ giết chết.

Chúng ta cần cảm tạ và ngợi khen Chúa vì Ngài là sự sống cho chúng ta. Chúng ta không nên quan tâm đến điều tốt hay xấu, đúng hay sai theo cây kiến thức mà cần tập trung toàn bộ con người của chúng ta vào dòng sự sống. Đúng đắn về giáo lý để rồi chết thì có ích lợi gì? Nguyện Chúa mở mắt chúng ta để thấy điều Ngài đang theo đuổi hôm nay. Ngày nay Chúa mong muốn có một nhóm người vui hưởng Ngài là sự sống. Ngài ban chính Ngài là sự sống để chúng ta có thể có sự sống và có sự sống dồi dào hơn. Nhờ sự thương xót của Ngài, mắt chúng ta cần được mở ra để thấy cây kiến thức đã đem đến loại thiệt hại nào. Chúng ta không nên quan tâm đến kiến thức nhưng quan tâm đến sự sống.

Ban đầu có Lời, tức là Đức Chúa Trời. Trong Ngài có sự sống và Ngài đã trở nên Chiên Con của Đức Chúa Trời để cất tội lỗi chúng ta đi. Chiên Con đã trở nên Linh ban sự sống (1 Cô. 15:45b) để truyền chính Ngài là sự sống vào trong bản thể chúng ta. Từng ngày và từng giây phút, chúng ta cần tiếp xúc Ngài. Khi tiếp xúc với Kinh Thánh, chúng ta cần tiếp xúc với Ngài không chỉ bằng cách vận dụng tâm trí nhưng bằng cách vận dụng linh. Khi vận dụng linh để tiếp xúc Lời, chúng ta đụng chạm cây sự sống. Ngày nay cây sự sống và cây kiến thức vẫn ở với chúng ta. Hai cây này rất gần với nhau. Chúng ta phải tỉnh thức để chỉ nhận lấy sự sống chứ đừng nhận lấy kiến thức chết. Chúng ta phải cảnh giác để không bị lừa dối.