Thông tin sách

Khải Thị Trọng Yếu Trong Kinh Thánh

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: The Crucial Revelation
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 6

Untitled Document

CHƯƠNG SÁU

DÒNG CHẢY SỰ SỐNG (2)

Kinh Thánh: Êxc. 47:1-12; Ês. 55:1-3

Trong chương năm, chúng ta đã thấy mình cần trở nên những người kinh nghiệm dòng sự sống tuôn chảy liên tục trong nhà Đức Chúa Trời và chúng ta cần được Chúa đo lường để dòng sự sống dâng lên. Trong chương này, chúng ta cần nhìn thấy rõ hơn về dòng sự sống trong Ê-xê-chi-ên chương 47 và Ê-sai chương 55.

DÒNG SỰ SỐNG TUÔN RA TỪ NHÀ ĐỨC CHÚA TRỜI

Ê-xê-chi-ên là một sách bàn về sự khôi phục. Sự khôi phục việc xây dựng ngôi nhà bắt đầu từ chương 40, và đến cuối chương 46, việc xây dựng này được hoàn tất. Trong chương 47, những dòng nước tuôn chảy ra từ ngôi nhà đã được xây dựng. Toàn bộ Cựu Ước là một cuốn sách tranh ảnh bày tỏ cho chúng ta biết về tình trạng hiện nay của mình. Nhờ bức tranh trong Ê-xê-chi-ên chương 47, chúng ta có thể nhận biết những dòng nước thần thượng luôn luôn tuôn chảy ra từ nhà của Đức Chúa Trời. Ngày nay chúng ta đang ở trong thời đại khôi phục và dòng sự sống thần thượng phải tuôn ra từ ngôi nhà đã được khôi phục của Đức Chúa Trời.

Trong hầu hết các buổi nhóm thờ phượng của Cơ Đốc giáo, những người tham dự cảm nhận hay cảm thấy một tình trạng khô hạn, không được tưới mát. Khi còn ở trong Cơ Đốc giáo, tôi đã nghe nhiều lời dạy dỗ nhưng cảm nhận sự khô hạn vì có rất ít nước sống tuôn chảy. Ở đó hiếm có dòng chảy nào vì không có sự khôi phục nhà Đức Chúa Trời. Khi người nào bước vào một Hội thánh địa phương đang ở trong tình trạng đúng đắn, người ấy sẽ cảm thấy và cảm nhận một sự tưới mát. Chúng ta luôn luôn cảm nhận được tưới mát khi bước vào trong vài Hội thánh địa phương vì có sự khôi phục việc xây dựng nhà Đức Chúa Trời. Ở đâu có ngôi nhà, ở đó có dòng nước sống tuôn chảy.

Dòng nước sống tuôn chảy từ ngôi nhà vì nguồn, suối, mạch của nước sống ở trong ngôi nhà. Nguồn này là Chúa Jesus. Ngài là suối nước và bây giờ Ngài có một nơi ở trên trái đất này để người ta có thể tìm được Ngài. Ngài có một nơi để ở, để định cư. Những ai trong chúng ta đã nhóm họp với nhiều nhóm khác nhau trong Cơ Đốc giáo có thể làm chứng rằng khi nhóm ở những nơi ấy, chúng ta không cảm nhận Chúa định cư tại những nơi ấy. Khi nhóm họp tại những nơi ấy, tôi có cảm tưởng Chúa ở ngoài cửa. Điều này tương tự với những gì được mô tả trong Khải Thị chương 3, chỗ nói về Chúa là Đầu của Hội thánh, đứng bên ngoài Hội thánh bị thoái hóa và đang gõ cửa Hội thánh (c. 20). Chúng ta không cảm nhận Chúa đang định cư tại đó, cho nên chúng ta không thỏa mãn hay ổn định. Tuy nhiên, khi đến với một nếp sống Hội thánh thực tiễn, tôi có cảm nhận rằng Chúa Jesus đang ở đó, và tôi cũng định cư tại đó.

Chúa Jesus ở bên trong ngôi nhà như nguồn nước sống; nước sống tuôn chảy từ Ngài. Có được những Hội thánh địa phương xây dựng lên là một điều lớn lao. Chúng ta phải hết sức chú ý đến nhà của Đức Chúa Trời, và chúng ta phải ở trong ngôi nhà ấy. Ê-xê-chi-ên cho chúng ta biết Chúa đưa ông đến cửa nhà (47:1). Nhu cầu về ngôi nhà cần được khắc sâu trong chúng ta. Ngày nay có nhiều công việc trong Cơ Đốc giáo, nhưng dòng chảy ở đâu? Nhiều người rao giảng Phúc âm, dạy Kinh Thánh, làm công tác truyền giáo nhưng dòng chảy ở đâu? Có một cảm giác khô hạn và không có cảm giác tưới mát. Nhiều Cơ Đốc nhân đang tìm kiếm Chúa không được thỏa mãn vì tình trạng khô hạn. Họ đang tìm kiếm sự tưới mát. Những người khao khát Chúa đang ao ước dòng nước sống tuôn chảy. Dòng nước sống tuôn chảy ra từ ngôi nhà tuyệt diệu của Đức Chúa Trời.

CHÚA MONG MUỐN MỘT DÒNG SÔNG

Để dòng sự sống gia tăng trong chúng ta và trong ngôi nhà thì Chúa là con người bằng đồng phải đo lường chúng ta. Ngài là Đấng thử nghiệm, Đấng phán xét và Đấng sở hữu vì Ngài đo lường chúng ta. Ngài càng đo lường chúng ta, dòng sự sống càng sâu hơn và rộng hơn. Sau khi Ngài đã đo lường chúng ta cách đầy đủ, dòng chảy sẽ trở thành một dòng sông. Trong mỗi thành phố, chúng ta cần một dòng sông. Dòng sông ra từ con người bằng đồng, là người đo lường, ở trong ngôi nhà. Chỉ ở trong Hội thánh địa phương vẫn chưa đủ. Tất cả chúng ta cần phải được Chúa đo lường. Chúng ta có thể ở trong một Hội thánh địa phương, tuy nhiên nước sự sống vẫn có thể không sâu. Dòng chảy trong Hội thánh vẫn có thể chưa phải là một dòng sông. Khi chúng ta được Chúa đo lường đầy đủ, chúng ta sẽ có một con sông. Chúa không thỏa lòng với chỉ một dòng nước sống. Ngài mong muốn có một dòng sông tưới mát, chữa lành và sinh sản. Trong chương 47 câu 6, Chúa hỏi Ê-xê-chi-ên: “Hỡi con người, ngươi có thấy điều này không?” Tất cả chúng ta đều phải nhìn thấy bức tranh kỳ diệu đã nói trên trong sách Ê-xê-chi-ên.

DÒNG SÔNG TƯỚI MÁT SA MẠC VÀ CHỮA LÀNH BIỂN CHẾT ĐỂ SẢN SINH SỰ SỐNG

Chúa nói với Ê-xê-chi-ên trong chương 47 câu 8: “Những dòng nước này chảy về xứ ở phía đông, chảy xuống sa mạc và chảy vào biển: khi chảy vào biển, các dòng nước sẽ được chữa lành”. Dòng sông trong câu 8 chảy xuống sa mạc. Sa mạc ở đây trong tiếng Hê-bơ-rơ là danh từ riêng Arabah, nghĩa là đồng vắng, là đất khô khan, đất cằn cỗi không có gì mọc được ở đó; ấy là sa mạc. Vùng đất này cần được tưới mát. Dòng sông dùng để tưới đất khô và chữa lành Biển Chết. A-ra-ba gần với Biển Chết. Giô-suê 3:16 nói về Biển Chết như là biển A-ra-ba (bản Kinh Thánh Anh ngữ, ASV). Biển Chết hay Biển Mặn ở gần A-ra-ba. Vì dòng sông chảy vào biển, nước muối ở trong biển được chữa lành. Bây giờ biển trở nên nước ngọt vì muối đã bị nuốt mất. Dòng sông trước hết tưới đất khô, là vùng đất không có gì mọc lên và chữa lành các dòng nước sự chết. Sự tưới mát và chữa lành này nhằm mục đích sản sinh sự sống.

Hai loại sự sống căn bản được sản sinh trong Ê-xê-chi-ên chương 47 là sự sống thực vật và và sự sống động vật. Câu 7 cho chúng ta biết “trên bờ sông ấy, bờ bên này và bên kia có rất nhiều cây”. Cây cối thuộc về sự sống thực vật. Dòng sông mang đến rất nhiều cá (c. 9). Câu 10 nói: “Những người đánh cá sẽ đứng trên ấy, từ Ên-ghê-đi cho đến Ên-ê-la-im sẽ là một nơi để giăng lưới; cá của họ sẽ tùy theo loại và nhiều vô cùng, như cá trong biển lớn”. Theo tiếng Hê-bơ-rơ, Ên-ghê-đi nghĩa là suối của các thú non, và Ên-ê-la-un nghĩa là “suối của hai con bê”. Như vậy, dòng sông sinh ra cây cối, cá và gia súc. Những người đánh cá giăng lưới trên dải đất từ Ên-ghê-đi đến Ên-ê-a-lim. Họ giăng lưới trên dải đất giữa hai suối này. Cây cối, cá và gia súc trong Ê-xê-chi-ên chương 47 được đề cập đến theo thứ tự trong Sáng Thế Ký chương 1. Trong Sáng Thế Ký chương 1, trước hết là thảo mộc, thứ hai là cá và thứ ba là gia súc.

Chúng ta cần Ên-ghê-đi, và chúng ta cần Ên-ê-la-im, là những suối của thú non và bò tơ. Chúng ta phải nhận biết tiềm năng sự khôi phục của Chúa ở nơi những người trẻ tuổi. Tôi rất vui mừng khi thấy rất nhiều “thú non” và “bò tơ” trong nếp sống Hội thánh. Tôi là một thánh đồ lớn tuổi và tôi cảm tạ Chúa rất nhiều về những thánh đồ lớn tuổi giữa vòng chúng ta. Tất cả các “thú non” đều cần những thánh đồ lớn tuổi chăm sóc. Mặc dầu tôi yêu mến và quí trọng tất cả những thánh đồ lớn tuổi, nhưng sâu xa trong lòng tôi nhận biết tương lai, sự thịnh vượng và tiềm năng sự chuyển động của Chúa ở nơi những người trẻ, ở nơi các thú non và bò tơ. Nhiều người trẻ giữa vòng chúng ta đầy dẫy sự sống là bằng cớ rằng Hội thánh địa phương là dòng suối của thú non và là suối của bò tơ.

Tất cả các thánh đồ lớn tuổi chúng ta nên vui mừng vì chúng ta có rất nhiều trẻ thơ. Các trẻ thơ là dấu hiệu của sự tươi mới trong sự khôi phục của Chúa. Chúng ta phải cảm tạ Chúa biết bao về rất nhiều người trẻ giữa vòng chúng ta. Chúng ta cần cảm tạ Chúa vì A-ra-ba, là sa mạc, đất khô khan, là đồng vắng nóng như nung đã trở nên suối của các thú non và bò tơ. Chúng ta cũng cần ngợi khen Chúa vì Biển Chết, Biển Mặn đã trở nên biển ngọt và sống động, sản sinh rất nhiều cá. Nhờ dòng sông tuôn chảy ở đây nên cũng có nhiều người đánh cá (47:10). Đánh cá nghĩa là gia tăng số lượng. Tất cả các thú non và bò tơ sẽ là những người đánh cá. Hình ảnh trong Ê-xê-chi-ên chương 47 cho chúng ta thấy cùng với dòng sông là cây cối, cá, thú non, bò tơ, người đánh cá và lưới của họ.

CHÚNG TA CẦN ĐƯỢC CHÚA ĐO LƯỜNG VÌ CHUYỂN ĐỘNG CỦA NGÀI

Điểm chính yếu dành cho chúng ta trong Ê-xê-chi-ên chương 47 là tất cả chúng ta đều cần sẵn lòng được đo lường. Chúng ta không cần tranh đấu, phấn đấu hay nỗ lực để làm gì cả. Nhu cầu duy nhất là chúng ta phải bằng lòng để Chúa đo lường, đo đi đo lại nhiều lần. Chúng ta cần nói với Chúa: “Chúa ôi, con bằng lòng để Chúa đo con”. Rồi cuối cùng dòng chảy sẽ trở nên dòng sông. Nếu các thánh đồ tại một Hội thánh địa phương bằng lòng để Chúa đo đi đo lại nhiều lần, đo bốn lần đến mức trọn vẹn, sẽ có một dòng sông tưới mát sa mạc khô khan, chữa lành biển chết, cây cối mọc lên và sinh sôi nhiều cá, sinh sản nhiều thú non và bò tơ. Điều chúng ta cần là được Chúa đo lường cho sự chuyển động của Ngài. Chúng ta cần được Chúa thử nghiệm, xem xét, kiểm soát và chiếm hữu.

Khi nước lên đến mắt cá, nghĩa là chỉ có một phần nhỏ của bản thể chúng ta được Chúa chiếm hữu. Khi nước lên đến hông, một phần bản thể chúng ta được Ngài chiếm hữu nhưng phần khác vẫn còn tự do. Nếu chúng ta sẵn lòng để được Chúa đo lường một trăm phần trăm, chúng ta sẽ hoàn toàn được nước sống nuốt mất. Khi ấy, theo một ý nghĩa, chúng ta mất hết quyền tự do, nhưng theo một ý nghĩa khác, chúng ta thật sự được tự do. Khi được Chúa chiếm hữu hoàn toàn, chúng ta sẽ hoàn toàn tự do. Dòng nước sống sẽ đưa chúng ta tiến tới mục tiêu. Nếu sẵn lòng muốn được xây dựng như nhà của Chúa, chúng ta sẽ có Chúa ở trong mình như nguồn nước sống. Nếu sẵn lòng muốn được đo lường để Chúa chiếm hữu nhiều lần để đến kết cục chúng ta được Ngài chiếm hữu đến một mức độ tột cùng thì khi ấy chúng ta sẽ có những dòng nước để bơi trong đó, là một con sông không thể vượt qua được.

Dòng sông tuôn chảy tưới vùng đất khô hạn, chữa lành biển chết, sinh ra cây cối, mang lại nhiều cá, thú non và bò tơ. Nhờ dòng sông sẽ có ngành nông nghiệp với tất cả các loại cây cối, ngành đánh cá mang lại nhiều loại cá, và ngành chăn nuôi để chăm sóc thú non và bò tơ. Nghĩa là chúng ta có thực phẩm gồm sản phẩm của cây cối, sản phẩm của trại chăn nuôi gia súc và sản phẩm của biển. Khi Chúa nuôi năm ngàn người, Ngài nuôi họ bằng thổ sản là năm ổ bánh và hải sản là hai con cá. Dòng sông tuôn tràn sinh ra sự phong phú của đất và biển, sự phong phú của sự sống động vật và sự sống thực vật, tức là sự phong phú của Đấng Christ.

ĐẾN VỚI CÁC DÒNG NƯỚC ĐỂ MUA VÀ ĂN MÀ KHÔNG CẦN TRẢ TIỀN

Ê-sai 55:1 nói: “Hỡi những người nào khát, hãy đến với các dòng nước và ai không có tiền bạc, hãy đến mua và ăn”. Câu này không đề cập đến việc uống, mà chỉ bảo chúng ta đến với các dòng nước để ăn, không phải để uống. Hơn nữa, câu này bảo những ai không có tiền hãy đến và mua. Làm thế nào chúng ta có thể đến ăn tại các dòng nước và đến mua mà không cần tiền?

Ê-xê-chi-ên chương 47 cho chúng ta biết là có nhiều cây trên hai bờ sông (c. 12), điều này cho thấy khi chúng ta đến với các dòng nước là chúng ta đến với thực phẩm. Có thể chúng ta chỉ có ý định đến uống nhưng cuối cùng chúng ta cũng có thức ăn để ăn. Việc uống và ăn đi chung với nhau. Trong Sáng Thế Ký chương 2 có cây sự sống với dòng sông tuôn ra từ Ê-đen để tưới vườn (cc. 9-10). Cuối Kinh Thánh là dòng sông nước sự sống với cây sự sống mọc lên, vươn ra và trải rộng hai bên bờ (Khải. 22:1-2). Khi đến với các dòng nước, chúng ta có thực phẩm để ăn.

Bây giờ chúng ta cần xem làm thế nào Chúa có thể gọi chúng ta đến mua mà không cần tiền và không đòi giá. Trong Khải Thị chương 3, Chúa khuyên Hội thánh tại Lao-đi-xê hãy mua từ Ngài mặc dầu họ khốn cùng, khổ sở, nghèo nàn, mù lòa và trần truồng (cc. 17-18). Một mặt, chúng ta không có tiền để mua, nhưng mặt khác, chúng ta không thể nói mình không có gì cả. Có lẽ chúng ta không có tiền, nhưng chúng ta có chính mình. Chúng ta phải trả một giá là chính mình. Chúng ta phải dâng chính mình cho Chúa. Ê-sai 55:3 nói: “Hãy lắng tai và đến cùng ta”. Đó là giá phải trả. Giá không phải là tiền. Giá không phải là những gì chúng ta có. Giá là những gì chúng ta “là”. Chúng ta phải lấy chính mình làm giá để trả cho Chúa.

Bất cứ khi nào chúng ta đến với các dòng nước, tại đó có thực phẩm, và bất cứ khi nào cảm thấy mình không có gì cả thì chúng ta có chính mình. Chúa muốn chính chúng ta. Như vậy, Ngài gọi chúng ta đến và dâng chính mình cho Ngài. Giá để mua vàng trong thư gửi cho người Lao-đi-xê là “mở cửa ra” (Khải. 3:20). Mở cửa là dâng chính mình cho Chúa. Tất cả chúng ta đều cần nói với Chúa rằng: “Chúa ôi, con xin dâng chính mình cho Ngài”. Nếu khát, chúng ta cần đến mua không bằng tiền bạc nhưng bằng chính mình. Chúng ta cần đến và dâng chính mình cho Chúa. Khi chịu trả giá này, chúng ta được uống tự do. Cũng vậy, khi đến uống, chúng ta nhận được thức ăn vì nước bao gồm cả cây sự sống.

SỰ NHÂN TỪ CHẮC CHẮN ĐÃ HỨA CÙNG ĐA-VÍT

Phần cuối của Ê-sai 55:3 nói: “Ta sẽ lập với các ngươi một giao ước đời đời, tức là sự nhân từ chắc chắn đã hứa cùng Đa-vít”. Y như điều luật và qui định đã lập với việc uống nước trong Xuất Ai Cập Ký chương 15, tại đây một giao ước đời đời được lập với những người khát nước, là những người đến với dòng nước và ăn. Khi uống và ăn, giao ước đời đời được lập với chúng ta. Giao ước này là một hợp đồng hay một sự thỏa thuận do Chúa ký cho chúng ta. Chúa bị ràng buộc với chúng ta. Khi chúng ta dâng chính mình cho Chúa để uống và nhận lãnh thực phẩm, Chúa lập một giao ước đời đời với chúng ta, nghĩa là chúng ta có được sự vui hưởng liên tục và an toàn. Sự vui hưởng Chúa của chúng ta trở nên liên tục, an toàn và bảo đảm. Giao ước đời đời này do công ty bảo hiểm uy tín nhất bảo đảm rằng chúng ta sẽ được vui hưởng sự nhân từ chắc chắn đã hứa cùng Đa-vít. Sự nhân từ chắc chắn đã hứa cùng Đa-vít là “tất cả những gì Chúa là” đối với nhà Đa-vít. Tất cả những gì Chúa là, như sự nhân từ đối với nhà Đa-vít, cũng là phần của chúng ta, được bảo đảm bằng một giao ước đời đời.

Nhờ tương giao, chúng ta có thể nhận biết rằng sự sống thần thượng luôn luôn liên quan đến vấn đề ăn và uống. Nếu không ăn uống, chúng ta sẽ mất sự sống. Sự sống thần thượng ở trong cây sự sống và ở trong dòng sông, chúng ta nhận được sự sống này bởi uống và ăn. Bất cứ khi nào đến với các dòng nước, chúng ta không những nhận được nước uống mà còn nhận được thức ăn. Khi chúng ta ăn và uống Chúa, Ngài lập một giao ước đời đời với chúng ta. Giao ước này là sự thỏa thuận hay hợp đồng bảo hiểm do Chúa ký kết, qua đó tất cả sự nhân từ đối với nhà Đa-vít trở nên chắc chắn cho chúng ta. Sự nhân từ chắc chắn này được giữ gìn, bảo hiểm và bảo đảm cho chúng ta bằng giao ước đời đời của Ngài. Tất cả những gì Chúa là ngày nay là sự nhân từ chắc chắn đối với nhà Đa-vít. Hôm nay chúng ta là nhà Đa-vít đang được vui hưởng sự nhân từ chắc chắn đối với nhà Đa-vít, tức là sự phong phú của sự sống thần thượng.