Thông tin sách

Khải Thị Trọng Yếu Trong Kinh Thánh

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: The Crucial Revelation
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 5

Untitled Document

CHƯƠNG NĂM

DÒNG CHẢY SỰ SỐNG (1)

Kinh Thánh: Thi. 36:8; 46:4; G-ên 3:18; Xa. 14:8; Êxc. 47:1, 2, 12; Ês. 55:1-3

Trong chương trước chúng ta thấy năm trường hợp có liên quan đến vấn đề nước uống được ghi lại trong Cựu Ước. Xuất Ai Cập Ký chương 15 nói về cây được thả vào trong dòng nước đắng để biến những dòng nước này trở nên ngọt ngào. Xuất Ai Cập Ký chương 17 nói đến vầng đá bị đập, nứt ra và tuôn tràn nước sự sống cho dân chúng uống. Dân Số Ký chương 20 cho chúng ta thấy bây giờ vầng đá đã bị nứt, chúng ta cần nói với vầng đá để được thưởng thức nước sống của vầng đá. Dân Số Ký chương 21 nói đến giếng nước trong chúng ta, đòi hỏi chúng ta phải đào bỏ tất cả bụi đất trong con người mình để giếng có lối lưu thông tự do tuôn tràn ra. Trong Các Quan Xét chương 15, Sam-sôn kêu cầu Chúa (c.18) vì ông sắp chết khát, nên Đức Chúa Trời đã ban nước cho ông uống và ông được phục hồi. Kêu cầu danh Chúa là cách uống nước sống và được phục hưng. Năm trường hợp này cho chúng ta thấy nước sống làm đã khát và giải quyết các nan đề của chúng ta. Những trường hợp này tạo nên phần đầu trong vấn đề uống nước của con dân Israel trước khi họ xây dựng nhà và thành của Đức Chúa Trời. Trong chương này, chúng ta muốn nhìn thấy phần thứ hai trong vấn đề uống nước của con dân Israel sau khi họ xây dựng nhà và thành phố.

UỐNG NƯỚC SỰ SỐNG SAU KHI XÂY DỰNG NHÀ VÀ THÀNH CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI

Các câu Kinh Thánh trích dẫn trong phần đọc Kinh Thánh ở đầu chương này cho chúng ta thấy nước uống luôn luôn liên hệ đến hoặc nhà hay thành của Đức Chúa Trời. Thi Thiên 36:8 nói: “Họ sẽ nhờ sự giàu có của nhà Ngài mà được thỏa nguyện dư dật; và Ngài sẽ cho họ uống nước sông vui thỏa của Ngài”. Nhà Đức Chúa Trời được đề cập đến trong câu này. Thi Thiên 46:4 nói: “Có một con sông, những dòng nước của nó làm vui thành của Đức Chúa Trời”. Câu này nói đến con sông ở trong thành phố. Con sông làm cho thành phố vui mừng có những dòng nước giống như con sông trong vườn Ê-đen, là con sông chia ra làm bốn nhánh (Sáng. 2:10). Hai câu này trong Thi Thiên cho chúng ta thấy con sông ở trong nhà, và nhà ở trong thành. Vì nhà ở trong thành, con sông ở trong nhà cũng ở trong thành.

Giô-ên 3:18 nói rằng một dòng suối sẽ ra từ nhà Chúa. Xa-cha-ri 14:8 nói những dòng nước hằng sống sẽ ra từ Giê-ru-sa-lem, “phân nửa chảy về biển đông, phân nửa chảy về biển tây”. Con sông tuôn chảy, một mặt về phía Biển Chết ở phía đông và mặt khác, về phía Địa Trung Hải về phía tây. Trong sách Giô-ên và Xa-cha-ri một lần nữa, chúng ta thấy con sông liên quan đến nhà và thành. Ê-xê-chi-ên chương 47 cho chúng ta thấy những dòng nước văng ra từ dưới ngạch cửa của nhà (c. 1). Cuối cùng, Ê-sai chương 55 bày tỏ lời kêu gọi rao giảng Phúc âm cho mọi người khao khát để họ đến với các dòng nước.

Dòng Chảy Bên Trong Của Sự Sống Thần Thượng Trong Hội Thánh

Chúng ta phải nhận thức một cách sâu xa rằng nhà của Đức Chúa Trời ra từ dòng sự sống. Sáng Thế Ký chương 2 cho chúng ta thấy vật liệu để xây dựng cô dâu đến từ dòng nước sự sống. Kết quả, sản phẩm của dòng sự sống là vật liệu quí giá để xây dựng nhà của Đức Chúa Trời. Sau khi nhà được xây dựng, nước tuôn ra từ nhà. Một trăm hai mươi môn đồ trong Công Vụ chương 1 là những cá nhân đã uống Chúa Jesus (c. 15). Nước sống đã tuôn vào trong họ, và nhờ dòng nước sống này, họ được biến đổi thành vật liệu quí để xây dựng nhà Đức Chúa Trời. Hội thánh được xây dựng bằng chính họ là vật liệu. Từ thời điểm đó, nước sống ngọt ngào ở trong Hội thánh.

Chúa Jesus là suối, là nguồn, là mạch nước sự sống ở trong Hội thánh, là nhà của Đức Chúa Trời. Trước khi xây dựng nhà thì nguồn, suối là Đấng Christ. Sau khi xây dựng nhà, nguồn, suối vẫn là Đấng Christ. Điều khác biệt duy nhất là bây giờ Đấng Christ là suối, là nguồn nước sống đang ở trong nhà. Nước tuôn chảy từ trong nhà vì suối ở trong nhà. Bây giờ nước tuôn chảy bên trong và ra từ nhà của Đức Chúa Trời.

Khi mới được cứu, chúng ta cảm nhận có một điều gì đó bên trong chúng ta đang tuôn chảy, nhưng sau một thời gian, chúng ta cảm thấy dòng chảy này dừng lại. Điều ấy dừng lại vì chúng ta không bước vào nếp sống Hội thánh thực tiễn, là nhà của Đức Chúa Trời. Khi mới được cứu, Chúa có thể ban cho chúng ta dòng nước sống trong một thời gian, nhưng dòng chảy này không thể duy trì nếu chúng ta không bước vào nếp sống Hội thánh. Một khi bước vào Hội thánh địa phương, là ngôi nhà, chúng ta có một cảm nhận sâu xa rằng dòng chảy trong chúng ta vốn bị mất nay được khôi phục. Dòng sự sống thần thượng bên trong chúng ta được phục hồi trong hội thánh địa phương.

Khi mới được cứu chúng ta có một dòng chảy và dòng chảy ấy là dành cho Hội thánh. Nhưng có lẽ chúng ta không nhận biết điều này. Có thể chúng ta nghĩ một mình Đấng Christ là đủ rồi. Chúng ta có một Đấng Christ tuyệt vời tuôn chảy trong mình, và chúng ta nghĩ dòng chảy ấy sẽ không dừng lại. Nhưng rồi dòng chảy thật sự đã ngưng vì chúng ta không bước vào trong Hội thánh, là ngôi nhà. Tuy nhiên, một ngày kia trong sự thương xót của Ngài, Chúa đưa chúng ta đến nếp sống Hội thánh thực tiễn, là ngôi nhà. Những ai trong chúng ta đang ở trong nếp sống Hội thánh thực tiễn có thể làm chứng rằng chúng ta cảm nhận được một dòng chảy sâu hơn, rộng hơn và phong phú hơn. Lịch sử về vấn đề uống nước của dân Israel trong Cựu Ước có hai giai đoạn như thế nào, thì những ai trong chúng ta ở trong nếp sống Hội thánh thực tiễn cũng có hai giai đoạn như thế ấy. Một giai đoạn thuộc về quá trình uống nước của chúng ta trước khi bước vào nếp sống Hội thánh, và một giai đoạn khác là sau khi bước vào nếp sống Hội thánh. Giai đoạn trước khi bước vào nếp sống Hội thánh là giai đoạn khởi đầu và tạm thời.

Dòng Sự Sống Liên Tục Trong Nhà Đức Chúa Trời

Khi chúng ta bước vào nhà của Đức Chúa Trời, dòng sự sống chảy liên tục. Trong Giê-ru-sa-lem Mới, tức thành thánh và đền thờ của Đức Chúa Trời (Khải. 21:2-3), sông nước sự sống tuôn chảy liên tục (22:1). Nếu dòng chảy bên trong chúng ta gián đoạn và không liên tục, điều ấy có nghĩa là chúng ta không ở trong ngôi nhà nhưng ở trong đồng vắng. Trong năm trường hợp uống nước trước khi xây dựng nhà của Đức Chúa Trời, các nan đề được giải quyết bằng cách uống nước sự sống, nhưng nước ấy không chảy liên tục. Một khi nhà được xây dựng và thành được thiết lập, nước bắt đầu tuôn chảy liên tục. Các nan đề của chúng ta tái diễn vì chúng ta chỉ có dòng chảy tức thời mà không có dòng chảy liên tục. Chúng ta cần vào trong ngôi nhà để vui hưởng dòng chảy liên tục của sự sống.

Tất cả chúng ta là những người ở trong nếp sống Hội thánh thực tiễn có thể làm chứng về sự khác biệt của dòng sự sống tuôn chảy bên trong trước và sau khi chúng ta bước vào nếp sống Hội thánh. Sau khi tiếp nhận Chúa, tôi kinh nghiệm dòng chảy. Nhưng không bao lâu sau kinh nghiệm khởi đầu ấy, dòng chảy bị ngưng lại. Thỉnh thoảng, dòng chảy này bất chợt trở lại, nhưng sau đó lại ngưng đi. Tuy nhiên, từ khi đến với nếp sống Hội thánh, tôi đã vui hưởng dòng chảy liên tục.

Chúng ta cần hết sức chú ý đến hai phần này trong lịch sử của các con cái Chúa, đó là giai đoạn nước sống tuôn tràn để họ uống trước khi xây dựng ngôi nhà với thành phố và giai đoạn sau đó. Trong giai đoạn trước khi xây dựng, thỉnh thoảng nước bất chợt tuôn tràn, nhưng trong giai đoạn sau khi xây dựng, nước tuôn chảy liên tục và mãi mãi. Ngày nay, chúng ta không nên ở trong đồng vắng mà hãy ở trong nhà và trong thành. Chúng ta cần ở trong nhà và trong thành để có nước sống tuôn chảy liên tục. Chúng ta không nên thỏa mãn với dòng chảy không thường xuyên trong đồng vắng, mà tất cả cần kinh nghiệm dòng chảy liên tục trong nhà và thành của Đức Chúa Trời.

Dòng Sự Sống Ra Từ Ngôi Nhà Tưới Đất Khô Hạn, Sản Sinh Sự Sống Và Chữa Lành Sự Chết

Về mặt cơ bản, nước uống trước khi xây dựng là để giải khát. Nhưng sau khi ngôi nhà đã được xây dựng thì nước không chỉ để giải khát mà còn để tưới đất khô, sản sinh sự sống, và chữa lành sự chết. Nước tại Ma-ra, Ma-sa, Bê-re và Lê-chi căn bản là để giải khát. Nhưng trong thành phố, bên trong ngôi nhà là một dòng sông tuôn chảy, không chỉ để giải khát nhưng cũng để tưới đất khô, sản sinh sự sống và chữa lành sự chết.

Thi Thiên 46:4 cho chúng ta biết con sông làm cho thành vui vẻ. Nếu không có nước sự sống, chúng ta sẽ buồn bã. Giô-ên và Xa-cha-ri nói rằng dòng sông tuôn chảy từ trong ngôi nhà ở trong thành để tưới sa mạc và chữa lành hai biển, là Biển Chết ở phía đông và Biển Địa Trung Hải ở phía tây. Nước tuôn chảy ra từ ngôi nhà, qua thành phố và ra từ thành phố để chữa lành sự chết.

NƯỚC SỐNG TUÔN CHẢY TỪ NHÀ ĐỨC CHÚA TRỜI

Con Người Bằng Đồng

Trong Ê-xê-chi-ên chương 47, Chúa ban cho chúng ta một bức tranh vô cùng sáng tỏ về nước sống tuôn chảy từ nhà của Đức Chúa Trời. Ê-xê-chi-ên nói với chúng ta rằng: “Người lại đưa tôi đến cửa nhà” (c.1) và “người có dây trong tay tiến về phía đông” (c.3) và đo một ngàn cúp-bít. Người được đề cập đến ở đây là Đấng Christ. Người trong chương 47 là người được đề cập trong Ê-xê-chi-ên 40:3: “Người đưa ta đến đó, và kìa, có một con người, có hình dáng diện mạo bằng đồng, với một dây gai trong tay và một cây sậy để đo; người đứng trong cổng”.

Đa-ni-ên 10:5-6 nói: “Kế đến tôi ngước mắt lên nhìn, và kìa một người mặc vải gai, thắt lưng bằng vàng ròng u-pha: thân thể người cũng giống như bích ngọc, mặt người giống như chớp, mắt người như những ngọn đèn bằng lửa và tay chân người như màu đồng đánh bóng, và tiếng người giống như tiếng của một đám đông”. Trong sách Đa-ni-ên Chúa thắt lưng nơi hông, nhưng trong sách Khải Thị chương 1 Ngài thắt lưng ngang ngực. Ngài thắt lưng ngang hông trong sách Đa-ni-ên vì Ngài vẫn đang làm việc, nhưng đến thời điểm của sách Khải Thị chương 1, công tác đã hoàn tất. Ngài thắt lưng ở ngực nghĩa là Ngài chăm sóc các Hội thánh bằng tình yêu. Đa-ni-ên nói với chúng ta rằng tay và chân Ngài như màu đồng đánh bóng trong khi Khải Thị 1:15 cho biết “Chân người như đồng sáng, như đã và đang được luyện trong lò lửa”. Điều này cho chúng ta thấy con người trong Ê-xê-chi-ên chương 40 với hình dáng diện mạo bằng đồng, tức người lại được nhìn thấy trong chương 47, là Đấng Christ.

Đấng Christ không chỉ là Con Người bằng vàng nhưng cũng là Con Người bằng đồng. Sự kiện Ngài là Con Người bằng vàng bày tỏ Ngài đầy dẫy thần tính, trong khi sự kiện Ngài là Con Người bằng đồng nói lên rằng Ngài là Đấng phán xét. Theo biểu tượng học, đồng chỉ về sự phán xét thần thượng (Xuất. 27:1-6). Đồng chiếu sáng hay được đánh bóng nghĩa là trước hết Ngài đã chịu phán xét, thử nghiệm và chứng tỏ là hoàn hảo. Ngài là đồng đánh bóng. Ngài là Đấng đã chịu phán xét, thử nghiệm và bây giờ đủ điều kiện để phán xét và thử nghiệm người khác. Trong sách Ê-xê-chi-ên, Chúa Jesus là Đấng phán xét, Đấng thử nghiệm, nên Ngài có dây đo, cây sậy để đo.

Dòng Sự Sống Vì Vinh Quang Của Đức Chúa Trời

Ê-xê-chi-ên 47:1 nói: “Sau đó, Ngài lại đưa tôi đến cửa nhà; và kìa, những dòng nước tuôn ra từ dưới ngạch cửa nhà, về hướng đông: vì mặt tiền ngôi nhà hướng về phía đông, và các dòng nước xuống từ dưới, bên phải nhà, ở phía nam của bàn thờ”. Cửa nhà là lối vào và lối ra của căn nhà. Chữ “ngạch cửa” có thể dịch là “lối đi”. Ngạch cửa trong câu này là lối đi của căn nhà. Lối vào đền thờ hướng về phía đông, về phía mặt trời mọc, nghĩa là hướng về vinh quang (Dân. 2:3; Êxc. 43:2). Dòng nước chảy hướng về vinh quang. Mọi điều liên quan đến dòng chảy phải vì vinh quang của Đức Chúa Trời.

Tính Ưu Việt Của Dòng Sự Sống

Các dòng nước cũng chảy ra từ phía bên phải của căn nhà. Trong Kinh Thánh, phía bên phải là vị trí cao nhất, là chỗ đầu tiên. Như thế, dòng sự sống chắc hẳn phải chiếm vị trí đầu tiên và cao nhất. Điều này nói lên rằng chúng ta không bao giờ được quên, bỏ qua, hay bỏ lỡ dòng nước sống, dòng sự sống. Chúng ta phải luôn luôn kiểm lại chính mình: “Chúng ta có dòng chảy bên trong mình không? Chúng ta có đang ở trong dòng chảy không?” Nếu chúng ta đang ở trong dòng chảy, mọi sự đều tốt đẹp cho dầu chúng ta đang ở trong bất cứ hoàn cảnh nào. Hễ còn ở trong dòng chảy thì chúng ta còn được làm một với Chúa. Chúng ta phải hết sức chú ý đến dòng chảy và trả giá để đưa chính mình vào dòng chảy. Dòng chảy này phải ở bên hữu, phải ở vị trí trước hết và phải chiếm chỗ cao nhất.

Hiến Dâng Trọn Vẹn Để Vui Hưởng Dòng Sự Sống

Dòng chảy ở phía nam của bàn thờ. Mọi sự phải được đặt trên bàn thờ vì cớ dòng nước sống. Chúng ta thật cần hiến dâng trọn vẹn để vui hưởng dòng sự sống. Chúng ta cần dâng tất cả những gì chúng ta “có” và tất cả những gì chúng ta “là” cho Chúa.

Được Chúa Đo Lường Để Dòng Sự Sống Dâng Lên

Ê-xê-chi-ên 47:3 nói: “Và khi người có dây trong tay tiến về phía đông, người đo một ngàn cúp-bít và người đưa tôi vượt qua các dòng nước; nước lên đến mắt cá”. Đo lường nghĩa là phán xét hay thử nghiệm. Bất cứ điều gì được Đức Chúa Trời đo thì đều được Ngài phán xét và thử nghiệm. Đo một điều gì nghĩa là thử nghiệm điều ấy để xác định xem điều ấy có phù hợp với một tiêu chuẩn nào đó hay không. Việc đo lường cho chúng ta biết kích thước hay trọng lượng có đúng không.

Đo cũng có nghĩa là sở hữu. Trong Khải Thị 21:15, thành thánh được Đức Chúa Trời đo, nghĩa là Đức Chúa Trời sẽ sở hữu nó. Đức Chúa Trời đo điều gì thì điều đó thuộc về Ngài. Khi một người sắp mua một phần đất, phần người ấy đo là phần người ấy sở hữu. Người ấy đo bao nhiêu thì phần đất ấy thuộc về mình bấy nhiêu. Như vậy, đo lường nghĩa là thử nghiệm, phán xét và cuối cùng là sở hữu.

Đo lường cũng có nghĩa là khám xét. Tại miền Viễn Đông, khi những người phụ nữ đi mua vải ở cửa hàng, họ đo vải. Trong khi đo, họ xem xét để kiểm xem vải có bị lủng hay có khuyết điểm nào không. Ngay cả khi mua một miếng đất, người ta đo và sự đo đạc này bao gồm việc xem xét miếng đất. Tóm lại, đo đạc nghĩa là phán xét, thử nghiệm sở hữu và khám xét.

Trong ngôi nhà, nước đang tuôn chảy liên tục, nhưng chiều sâu của mực nước tùy thuộc vào việc đo lường. Trước khi người ấy bắt đầu đo trong câu 3, câu 2 nói rằng nước tuôn ra từ phía bên phải. Bản Kinh Thánh Ameri¬can Standard Version trong phần chú thích ở lề sách nói rằng “chảy ra” cũng có thể dịch là “chảy thành dòng nhỏ”. Như vậy, sau khi người ấy bắt đầu đo, dòng nước bắt đầu dâng lên. Sau khi đo lần đầu nước chảy ra trở nên một dòng chảy đến mắt cá. Ở đây, dòng chảy vẫn chưa sâu vì chưa được đo đúng mức. Cũng vậy, dòng chảy trong chúng ta có thể không sâu xa vì chúng ta chưa được Chúa đo một cách đúng mức. Chúng ta chỉ mới được đo một chút mà thôi. Chúng ta chỉ có thể tuyên bố: “Ha-lê-lu-gia, tôi ở trong Hội thánh. Tôi ở trong nhà Đức Chúa Trời, và tôi có dòng chảy”. Anh em có thể có dòng chảy, nhưng anh em có loại dòng chảy nào? Anh em ở trong loại dòng chảy nào? Phải chăng dòng chảy của anh em là một dòng nước nhỏ hay đã dâng lên đến mắt cá?

Tất cả chúng ta đều cần được con người bằng đồng đo lường mình. Chúa Jesus là Đấng đo lường, Đấng thử nghiệm, Đấng sở hữu, cần phải đến để đo lường chúng ta. Chúng ta phải để cho Ngài phán xét chúng ta, thử nghiệm chúng ta, để sở hữu chúng ta. Anh em có thể nói mình đã dâng hiến mọi sự trên bàn thờ, nhưng Chúa muốn đo lường chúng ta. Ngài muốn thử nghiệm và xem xét chúng ta. Sau khi Ngài đo lường, các dòng nước dâng lên.

Người bằng đồng lại đo một ngàn cúp-bít, và các dòng nước dâng lên đến đầu gối (c. 4). Càng được đo lường, thử nghiệm, phán xét, và khám xét, anh em càng được Chúa chiếm hữu và dòng chảy trở nên sâu hơn. Lần đo thứ ba của người bằng đồng trong Ê-xê-chi-ên chương 47 đưa mực nước lên đến hông (c.4), một dòng chảy sâu xa hơn nhiều. Anh em có thể ở trong Hội thánh và ở trong dòng chảy, nhưng anh em đã được thử nghiệm bao nhiêu? Anh em đã được Chúa phán xét đến mức độ nào? Anh em đã cho phép Chúa chiếm hữu mình được bao nhiêu? Chúa khám xét chúng ta bằng cách đo lường chúng ta. Chúa sẽ thử nghiệm chúng ta, chiếm hữu chúng ta, và khám xét chúng ta. Ngài muốn đo lường mọi sự liên quan đến chúng ta, ngay cả những điều nhỏ nhặt. Ngài muốn đo lường thái độ của chúng ta, cách chúng ta tiêu tiền, cách chúng ta sử dụng thì giờ và cách cư xử của chúng ta.

Anh em có thể tuyên bố: “Ha-lê-lu-gia, tôi ở trong Hội thánh địa phương!” Nhưng anh em phải trải qua sự thử nghiệm. Sự thử nghiệm mà tất cả chúng ta phải trải qua không phải là sự thử nghiệm của loài người, nhưng là sự thử nghiệm của Chúa. Ngài là con người bằng đồng đang cầm cây sậy để đo. Anh em có thể cảm thấy mình ở trong Hội thánh địa phương và mình đã đặt mọi sự trên bàn thờ rồi. Trong sự khôn ngoan của Ngài, Chúa sẽ không đo lường cả bốn ngàn cúp-bít ngay lập tức. Ngài dần dần đo lường một ngàn cúp-bít theo từng đơn vị một. Nếu Ngài đo lường chúng ta một lần đủ cả, tức là đo luôn bốn ngàn cúp-bít, chúng ta sẽ không bao giờ chịu nổi. Giống như người mẹ cho con nhỏ ăn mỗi lần một ít, Chúa đo chúng ta cũng từng chút một. Mỗi lần Chúa đo chúng ta, Ngài đo một ngàn cúp-bít. Một ngàn là đơn vị trọn vẹn trong Kinh Thánh. Chúa Jesus không đo anh em bốn ngàn cúp-bít ngay, nhưng Ngài phải đo anh em theo từng đơn vị trọn vẹn.

Số bốn chỉ về sự sáng tạo và đặc biệt chỉ về con người là đầu của sự sáng tạo. Sự kiện người bằng đồng đo bốn lần, mỗi lần một ngàn cúp-bít nghĩa là toàn bộ bản thể chúng ta cần phải được Chúa chiếm hữu. Chúa không muốn chỉ chiếm hữu một phần con người chúng ta nhưng trọn bản thể chúng ta. Sự dâng mình của chúng ta phải tuyệt đối. Tuyệt đối nghĩa là được Chúa đo cả bốn ngàn cúp-bít để cả bản thể chúng ta được Ngài cai trị. Sau lần đo lường thứ tư, Ê-xê-chi-ên nói với chúng ta rằng các dòng nước trở nên một dòng sông không thể vượt qua, “vì các dòng nước đã dâng lên, các dòng nước để bơi trong đó, là một con sông người ta không thể vượt qua được” (47:5). Trước lần đo đầu tiên, nước chảy thành dòng nhỏ. Sau lần đo đầu tiên, nước lên đến mắt cá. Sau lần thứ hai, nước lên đến đầu gối. Sau lần thứ ba, nước lên đến hông. Sau cùng, sau lần thứ tư, không ai có thể nói được các dòng nước sâu bao nhiêu. Nước đã trở nên một con sông mà người ta không thể vượt qua, là những dòng nước để bơi lội trong đó.

Trước khi vào trong dòng nước, một người có thể đi cách dễ dàng trên đất khô. Đi bộ trên đất khô là điều rất tiện lợi, nhưng đi bộ tại một nơi có nước đang chảy ra thành dòng nhỏ là điều bất tiện. Sau khi chảy xuống, nước tuôn thành dòng nhỏ trên đường giao thông làm cho việc đi bộ trở nên bất tiện. Khi nước dâng lên đến mắt cá một người, thì việc đi bộ trở nên phiền phức hơn. Khi nước dâng lên đến đầu gối, lại càng khó đi bộ hơn nữa. Khi nước lên đến hông, một người vẫn có thể di chuyển nhưng rất khó khăn. Dòng nước càng sâu và càng ở trong dòng nước này, chúng ta càng thấy bất tiện. Sau khi được Chúa đo lường, anh em sẽ có cảm giác khó chuyển động. Càng nhận lãnh nhiều ân điển, anh em càng bị hạn chế và bị quấy rầy.

Khi dòng ân điển dâng lên đến hông thì rất khó di chuyển. Đó là sự thử nghiệm khó khăn nhất. Khi ấy anh em có thể ước gì mình không ở trong Hội thánh địa phương và anh em muốn bỏ đi. Tuy nhiên, anh em không thể đi được vì nước vây bọc và bao quanh mình. Khi nước lên đến hông, sự dâng mình của anh em đã được bảy mươi lăm phần trăm; khi nước lên đến đầu gối, sự dâng mình của anh em được năm mươi phần trăm; khi nước lên đến mắt cá, sự dâng mình của anh em được hai mươi lăm phần trăm. Thời điểm anh em dâng mình được bảy mươi lăm phần trăm là thời điểm khó khăn nhất. Khi ấy, có thể anh em đủ ân điển để không dễ nổi nóng nhưng chưa có đủ ân điển để thắng hơn tính nóng nảy của mình. Đó là tình trạng thật khó xử. Ân điển có đó, nhưng chưa sâu xa đủ. Anh em cần được đo thêm một ngàn cúp-bít nữa. Khi ấy sự dâng mình của anh em sẽ là một trăm phần trăm. Đến lúc ấy, không ai biết chiều sâu của dòng nước. Khi có những dòng nước để bơi thì anh em không cần chuyển động nữa. Đó là thời điểm anh em được nghỉ ngơi vì dòng sự sống đang nâng đỡ anh em, hỗ trợ anh em và ngay cả đưa anh em đi. Khi ấy không còn năng lực con người, nỗ lực con người, hay sự tranh đấu của con người. Dòng sự sống đưa anh em đi theo dòng chảy ấy.

Sau khi sa ngã, con người luôn luôn muốn đi đây đi đó cách hoàn toàn tự do. Họ không thích bị hạn chế về bất cứ mặt nào. Khi ở trên đất khô, chúng ta di chuyển dễ dàng. Khi nước sự sống bắt đầu gia tăng trong bản thể chúng ta, nước sống ấy hạn chế chúng ta và quấy rầy chúng ta nhiều hơn. Anh em có thể cảm thấy mình có sức mạnh và năng lực dồi dào, nhưng một điều gì đó ở bên trong cột trói và giới hạn anh em. Có lẽ chúng ta nói với Chúa: “Chúa ơi, con đầu phục Ngài”. Nhưng mãi đến lần đo thứ tư, chúng ta mới hoàn toàn đầu phục. Khi ấy, anh em không thể vận dụng năng lực riêng của mình. Điều duy nhất anh em có thể làm được trong nước là bơi. Chúng ta không thể vượt qua các dòng nước. Sau khi anh em đã hoàn toàn được Chúa đo thì không còn cần năng lực, nỗ lực hay sự tranh đấu của anh em nữa. Khi ấy, anh em sẽ nói: “Chúa ôi, con xin đầu phục dòng chảy. Con dâng chính mình cho dòng chảy này. Con xin ngừng mọi nỗ lực và ngưng mọi sự tranh đấu của mình. Con đang yên nghỉ trong dòng chảy và để dòng chảy đưa con đi”. Tất cả chúng ta đều cần tự hỏi mình đã trải qua được bao nhiêu bước đo lường rồi. Bức tranh trong Ê-xê-chi-ên chương 47 quí hơn hàng ngàn lời nói. Chúng ta cần ngợi khen Chúa vì mình đang ở trong nhà Ngài, tuy nhiên chúng ta cần được Ngài đo lường một cách kỹ lưỡng.