Thông tin sách

Khải Thị Trọng Yếu Trong Kinh Thánh

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: The Crucial Revelation
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 2

Untitled Document

CHƯƠNG HAI

SỰ SỐNG ĐỂ BÀY TỎ HÌNH ẢNH VÀ QUYỀN THỐNG TRỊ

Kinh Thánh: Sáng. 1:21; 26-28, 31; Mat. 6:10; Côl. 1:15; La. 8:29; 12:2; 2 Cô. 3:18; 1 Gi. 3:2; Lu. 10:19; Khải. 2:26-27; Sáng. 2:10-12, 18-24

ĐỨC CHÚA TRỜI AO ƯỚC BÀY TỎ CHÍNH NGÀI VÀ ĐỐI PHÓ VỚI KẺ THÙ

Sự sống là để bày tỏ Đức Chúa Trời. Sự sống thật cần thiết vì ý định của Đức Chúa Trời là bày tỏ chính Ngài, và sự sống là phương tiện để bày tỏ Đức Chúa Trời. Trong cõi sáng tạo, tất cả những sự sống thấp kém hơn đều vì những sự sống cao hơn, tất cả những sự sống cao hơn đều vì sự sống thọ tạo cao nhất, và sự sống cao nhất này vì sự sống thần thượng. Con người là sự sống thọ tạo cao nhất đang sống để bày tỏ Đức Chúa Trời. Chúng ta phải nhớ rằng con người được tạo dựng theo loại của Đức Chúa Trời. Con người không [được dựng] theo hình ảnh mình, nhưng giống như hình ảnh của Đức Chúa Trời. Gia-cơ nói với chúng ta rằng con người không chỉ dùng lưỡi mình để chúc phước Chúa mà còn để “rủa sả loài người, vốn được dựng nên theo hình dạng Đức Chúa Trời” (3:9). Chúng ta cần nhận biết rằng mọi người được dựng nên theo hình dạng Đức Chúa Trời, cho nên chúng ta không nên khinh dể bất cứ người nào. 1 Cô-rin-tô 11:7 nói: “Vì đàn ông thật không nên trùm đầu mình vì người là hình ảnh và vinh quang của Đức Chúa Trời”. Con người được dựng nên theo hình ảnh của Đức Chúa Trời (Sáng. 1:26) để bày tỏ Đức Chúa Trời và tôn vinh Ngài. Chúng ta có thể nói Đức Chúa Trời là vinh quang của chúng ta, nhưng câu này nói chúng ta là vinh quang của Đức Chúa Trời. Chúng ta có thể nhận biết Đức Chúa Trời là vinh quang của chúng ta và muốn kinh nghiệm Ngài là vinh quang của mình. Nhưng chúng ta cũng phải nhận biết rằng chúng ta là vinh quang của Đức Chúa Trời vì chúng ta sẽ bày tỏ Đức Chúa Trời bằng sự sống của Ngài. Nếu không có sự sống, con người không bao giờ có thể bày tỏ Đức Chúa Trời. Như vậy, sự sống là phương tiện để chúng ta bày tỏ Đức Chúa Trời. Sự sống thực vật và sự sống động vật đều vì sự sống của loài người, để chúng ta sống cho Đức Chúa Trời. Sự sống loài người tức sự sống thọ tạo cao nhất thì vì sự sống thần thượng là sự sống bất thọ tạo.

Con người được tạo dựng không chỉ để bày tỏ Đức Chúa Trời nhưng cũng để đại diện cho Ngài. Chúng ta đã được giao phó, được ủy thác uy quyền của Đức Chúa Trời. Điều này có nghĩa là Đức Chúa Trời đã ủy quyền cho chúng ta làm đại diện cho Ngài. Như vậy, chúng ta có quyền thống trị trên mọi sự trên đất ngoại trừ Đức Chúa Trời (Sáng. 1:26). Đức Chúa Trời ở trên chúng ta; chúng ta ở dưới Ngài, nhưng chúng ta ở trên mọi điều khác. Chúng ta ở trên mọi vật dưới nước, mọi vật trên đất, và mọi vật trên không. Con người là chỉ huy trưởng thật sự của đất, biển, không trung, và được tạo dựng để đại diện cho Đức Chúa Trời bởi sự sống.

Mục đích đời đời của Đức Chúa Trời là chính Ngài được bày tỏ qua sự sống loài người thọ tạo, nhưng Sa-tan đến để ngăn cản điều đó. Hắn làm mọi điều có thể làm để phá hoại mục đích của Đức Chúa Trời, ngăn cản không cho Đức Chúa Trời hoàn thành ý định đời đời của Ngài. Có một cuộc xung đột, một cuộc chiến tranh trong vũ trụ giữa Sa-tan và Đức Chúa Trời. Chiều hướng của Đức Chúa Trời là hướng đến việc bày tỏ chính Ngài, còn chiều hướng của Sa-tan là chống lại điều này. Như vậy, trong vũ trụ có hai chiều hướng: chiều hướng thần thượng và chiều hướng Sa-tan. Hai chiều hướng này đối lập với nhau. Đức Chúa Trời sẽ hoàn thành mục đích của Ngài, và Sa-tan đang làm tất cả những gì hắn có thể làm được để ngăn cản mục đích ấy. Đây là cuộc chiến tranh và xung đột có một không hai trong cả vũ trụ, và cuộc chiến này cũng đang diễn ra trong chúng ta. Trong chúng ta có một cuộc chiến giữa Sa-tan và Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời muốn bày tỏ chính Ngài qua chúng ta, và Sa-tan đang làm mọi điều để ngăn trở Ngài.

Trước khi con người được tạo dựng, Sa-tan nổi loạn chống lại Ngài, phá hoại, và thậm chí chiếm đoạt trái đất. Theo một ý nghĩa, Sa-tan đã cướp đoạt quyền của Đức Chúa Trời trên trái đất này. Theo một ý nghĩa, trái đất đã và vẫn đang ở dưới bàn tay chiếm đoạt của kẻ thù (1 Gi. 5:19). Đức Chúa Trời không có nan đề trên trời, nhưng Ngài thật sự có nan đề trên trái đất này. Đó là lý do vì sao Chúa Jesus cầu nguyện: “Nguyện ý Cha được thực hiện trên đất như trên trời” (Mat. 6:10). Ý muốn của Đức Chúa Trời trên trời không có nan đề gì, nhưng thật có nan đề cho ý muốn Ngài trên trái đất này. Đó là lý do vì sao chúng ta cần phải cầu nguyện để ý Cha được thực hiện trên đất như trên trời. Nan đề ấy là Sa-tan ngày nay đang chiếm đoạt trái đất. Trái đất đang ở trong bàn tay chiếm đoạt của hắn. Đó là lý do vì sao trong Sáng Thế Ký chương 1 Đức Chúa Trời phán sự sống giống Ngài phải chinh phục trái đất này, làm cho trái đất phục tùng (c. 28). Trái đất phải phục tùng và bị chinh phục vì có sự nổi loạn chống lại Đức Chúa Trời trên trái đất do Sa-tan xui giục. Cần có con người sống bằng sự sống của Đức Chúa Trời để chinh phục trái đất nổi loạn này. Để chinh phục trái đất, làm cho nó phục tùng, chúng ta cần sự sống thần thượng.

Sáng Thế Ký 1:26 cho chúng ta biết con người có quyền thống trị “trên mọi loài bò sát bò trên mặt đất”. Trong số những loài bò sát, có con rắn. Con rắn chỉ về Sa-tan, tức Ma quỉ, là kẻ đứng đầu những loài bò sát (đc. Lu. 10:19). Có quyền thống trị trên loài bò sát nghĩa là cai trị trên Sa-tan. Chinh phục nghĩa là đánh bại cuộc nổi loạn của Sa-tan. Vì Đức Chúa Trời là Đấng mạnh mẽ, toàn năng, Ngài có thể tự loại trừ Sa-tan cách dễ dàng. Nhưng Đức Chúa Trời không muốn tự mình trực tiếp loại trừ Sa-tan. Đức Chúa Trời muốn sử dụng một tạo vật khác là con người để tiêu trừ Sa-tan. Như vậy, sự sống con người là phương tiện để Đức Chúa Trời loại trừ Sa-tan.

Khi tạo dựng con người, Đức Chúa Trời ao ước hoàn thành hai điều: Ngài muốn bày tỏ chính Ngài, và Ngài muốn loại trừ kẻ thù của Ngài là Sa-tan. Đức Chúa Trời dùng con người để bày tỏ chính Ngài và để loại trừ Sa-tan.

Đức Chúa Trời Dự Định Con Người Bày Tỏ Ngài Theo Hình Ảnh Của Ngài

Sáng Thế Ký 1:26 cho chúng ta biết con người được tạo dựng theo hình ảnh của Đức Chúa Trời. Một mặt, Kinh Thánh nói rõ Đức Chúa Trời là Đấng không thể thấy được, tuy nhiên về mặt khác, Kinh Thánh cũng nói với chúng ta rằng Ngài có hình ảnh. Trong Sáng Thế Ký 1:26, Đức Chúa Trời phán: “Chúng ta hãy tạo dựng con người theo hình ảnh chúng ta”. Nhưng câu 27 nói rằng Đức Chúa Trời tạo dựng con người “theo hình ảnh của Ngài”. Câu 26 dùng đại từ số nhiều “chúng ta”, và câu 27 dùng đại từ sở hữu số ít “của Ngài”, cho thấy con người được tạo dựng theo hình ảnh của Đức Chúa Trời Tam Nhất. Cô-lô-se 1:15 nói Đấng Christ là hình ảnh của Đức Chúa Trời không nhìn thấy được. Như vậy, con người được tạo dựng theo hình ảnh của Đấng Christ vì Đấng Christ là hình ảnh của Đức Chúa Trời.

Đức Chúa Trời dự định chúng ta sẽ được đồng hóa theo hình ảnh của Con Ngài (La. 8:29). 2 Cô-rin-tô 3:18 nói chúng ta phải được biến đổi theo hình ảnh của Chúa, từ mức độ vinh quang này qua mức độ vinh quang khác. Chúng ta được tạo dựng theo hình ảnh của Đức Chúa Trời Tam Nhất, tức là Đấng Christ, và cuối cùng chúng ta sẽ trở nên hình ảnh của Đức Chúa Trời. Chúng ta đã nhận Đấng Christ vào trong mình, và Ngài đang dần dần biến đổi chúng ta nên hình ảnh của Ngài. Trong cõi đời đời, là Giê-ru-sa-lem Mới, tất cả con dân được chuộc của Đức Chúa Trời, sẽ giống như hình ảnh của Con Đức Chúa Trời cách trọn vẹn để bày tỏ Đức Chúa Trời đến tột bậc. Đấng Christ là hình ảnh của Đức Chúa Trời, nên Ngài là kiểu, là mẫu, là khuôn. Khi đất sét hay bột nhồi được cho vào khuôn, nó sẽ rập theo hình khuôn ấy. Chúng ta được tạo dựng theo Đấng Christ, và đã nhận lãnh Đấng Christ vào trong mình để được biến đổi thật sự và đồng hóa theo hình ảnh của Đấng Christ để cuối cùng chúng ta bày tỏ Đấng Christ trong hình ảnh của Ngài trong cõi đời đời. Trong cõi đời đời chúng ta sẽ tuyệt đối giống Ngài. 1 Giăng 3:2 nói: “Hỡi những người yêu dấu, bây giờ chúng ta là con cái của Đức Chúa Trời, còn chúng ta sẽ ra sao là điều chưa được bày tỏ. Chúng ta biết khi Ngài được bày tỏ ra, chúng ta sẽ giống như Ngài, vì ngay cả Ngài như thế nào, chúng ta sẽ thấy Ngài như thế ấy”. Mục đích của Đức Chúa Trời sẽ hoàn thành khi chúng ta được biến đổi hoàn toàn và biến hóa nên hình ảnh của Ngài. Khi ấy, chúng ta sẽ hoàn toàn làm một với Đức Chúa Trời và hoàn toàn theo loại của Đức Chúa Trời. Chúng ta sẽ là sự bày tỏ Đức Chúa Trời, hoàn toàn bày tỏ Ngài theo hình ảnh của Ngài.

Ý Định Của Đức Chúa Trời Là Con Người Đại Diện Ngài Với Uy Quyền Của Ngài

Hơn nữa, ý định của Đức Chúa Trời là con người đại diện cho Ngài với uy quyền của Ngài. Ngài ao ước con người sẽ trị vì trong sự sống của Ngài (La. 5:17). Sau sự phục sinh, Chúa Jesus bảo các môn đồ rằng tất cả uy quyền trên trời và dưới đất đều đã được ban cho Ngài (Mat. 28:18). Vì tất cả uy quyền đã được ban cho Ngài, Đấng Christ là Vua thiên thượng đã sai các môn đồ Ngài ra đi môn đồ hóa mọi dân tộc (c. 19). Chúng ta là những môn đồ của Ngài, ra đi với uy quyền của Ngài. Đấng Christ không những đã ban cho chúng ta năng quyền của Ngài mà còn giao cho uy quyền của Ngài để cai trị trên Sa-tan. Trong Lu-ca 10:19 Chúa phán: “Này, ta ban cho các ngươi uy quyền giày đạp rắn, bò cạp và mọi thế lực của kẻ thù; không điều gì có thể làm hại các ngươi được”. Rắn tượng trưng cho Sa-tan và các sứ giả của hắn (Êph. 2:2; 6:11-12); bọ cạp chỉ về các quỉ (Lu. 10:17, 20). Các môn đồ đánh bại quyền lực gian ác bằng uy quyền của Chúa.

Một ngày kia, những người đắc thắng sẽ có uy quyền để cai trị trái đất, y như Đấng Christ đã có uy quyền ấy. Khải Thị 2:26-27 nói: “Những người đắc thắng và những kẻ giữ công việc ta đến cuối cùng, ta sẽ cho ban cho người uy quyền trên các dân, bằng cây gậy sắt người sẽ chăn họ, như những bình gốm vỡ nát, cũng như ta đã nhận được nơi Cha ta vậy”. Thi Thiên 2:8-9 nói Đức Chúa Trời ban uy quyền cho Đấng Christ để cai trị trên các nước; ở đây trong Khải Thị chương 2, Đấng Christ ban chính uy quyền ấy cho những người đắc thắng của Ngài. Khải Thị 20:4-5 nói rằng những người đắc thắng đang ngồi trên ngai, và thẩm quyền phán xét đã được trao cho họ. Những người đắc thắng này cùng cai trị với Đấng Christ một ngàn năm. Sự phục hồi vương quyền là phần thưởng cho những người đắc thắng để họ có thể trị vì như những người đồng làm vua với Đấng Christ trong vương quốc một ngàn năm (đc. Khải. 20:6). Cuối cùng, tất cả những người được cứu chuộc của Đức Chúa Trời sẽ “trị vì đời đời, mãi mãi” (Khải. 22:5) như những thành phần cấu tạo Giê-ru-sa-lem Mới. Trị vì đời đời sẽ là phước hạnh sau cùng cho những người được cứu chuộc của Đức Chúa Trời trong cõi đời đời.

SỰ TUÔN CHẢY CỦA DÒNG SỰ SỐNG

Chúng ta đã thấy lòng ao ước của Đức Chúa Trời là con người được đầy dẫy sự sống của Ngài để họ có thể bày tỏ Ngài trong hình ảnh của Ngài và cai trị trong Ngài với quyền thống trị của Ngài. Đức Chúa Trời ao ước con người bày tỏ Ngài và thống trị trên kẻ thù của Ngài. Lòng ao ước này chỉ có thể trở thành hiện thực nhờ sự sống của Ngài mà thôi. Như vậy, chúng ta thấy trong Sáng Thế Ký chương 2, Đức Chúa Trời đặt con người trước cây sự sống với ý định là họ phải nhận lấy Đức Chúa Trời như sự sống vào trong chính mình (cc. 8-9). Sáng Thế Ký chương 2 cũng nói về một con sông ra từ vườn Ê-đen để tưới vườn (c. 10), bày tỏ rằng khi ăn Đức Chúa Trời như sự sống, chúng ta được đưa vào mối tương giao, là dòng sự sống này.

Được Biến Đổi Thành Những Vật Liệu Quí Cho Nhà Của Đức Chúa Trời

Sự tuôn chảy của dòng sự sống được nhìn thấy trong Sáng Thế Ký chương 2 là vàng, ngọc trai và đá quí (mã não) (cc. 11-12). Khi chúng ta vui hưởng Đức Chúa Trời Tam Nhất, là dòng chảy sự sống thần thượng bên trong mình, chúng ta được biến đổi thành những vật liệu quí cho nhà Đức Chúa Trời trong cả cõi vũ trụ. Sự tuôn chảy của dòng sự sống này là sự biến đổi và xây dựng.

Ba loại vật liệu quí trong Sáng Thế Ký tương ứng với ba thân vị của Thần Cách. Vàng tượng trưng cho Đức Chúa Cha trong bản chất thần thượng của Ngài. Khi được cứu, Cha sinh chúng ta ra và bản chất thần thượng của Ngài truyền vào trong chúng ta. Chúng ta đã trở nên những người dự phần trong bản chất thần thượng của Đức Chúa Cha (2 Phi. 1:4).

Để xem xét ý nghĩa của ngọc trai, chúng ta cần xem cách một viên ngọc trai thành hình. Trước hết, một con trai bị thương tích vì một hạt cát. Hạt cát này nằm trong vết thương, và con trai tiết ra dịch sự sống bao quanh hạt cát tạo nên một viên ngọc. Một hạt cát được biến đổi thành một viên ngọc trai qua quá trình tiết dịch. Điều này mô tả Đấng Christ là Đấng sống đã vào trong các dòng nước sự chết, chúng ta làm cho Ngài bị thương, và Ngài tiết sự sống trên chúng ta, làm cho chúng ta trở nên những viên ngọc trai quí dành cho việc xây dựng sự biểu hiện đời đời của Đức Chúa Trời. Đấng Christ là con trai thật và sống động đã vào trong các dòng nước sự chết. Ngài bị thương tích vì những sự vi phạm của chúng ta, và chúng ta tin nơi sự chết cứu chuộc của Ngài. Như vậy, Ngài có thể tiết sự sống của Ngài trên chúng ta, làm cho chúng ta trở nên những viên ngọc trai. Một mặt, chúng ta có huyết của Đấng Christ tẩy sạch mình, mặt khác, chúng ta có sự sống của Đấng Christ tiết vào bên trong và trên chúng ta luôn luôn biến chúng ta nên những viên ngọc trai để xây dựng nhà Đức Chúa Trời.

Đá quí thành hình dưới một áp lực lớn và nhiệt độ cao khủng khiếp. Khi một miếng than đen phải chịu sự đè nén và sức nóng như vậy trong nhiều năm, nó sẽ được biến thành một viên kim cương. Trong một ý nghĩa, chúng ta giống như than đen đang ở dưới sự đè nén và ở trong lò nung. Gióp, Đa-vít, và mọi thánh đồ theo Chúa trong đường lối mà lòng Ngài ao ước đã phải trải qua sức nóng và sự đè nén để họ được biến đổi thành những viên đá quí. Tất cả những nỗi khổ mà Gióp đã trải qua đều được Đức Chúa Trời cân nhắc cả. Đức Chúa Trời chỉ cho phép Sa-tan theo Gióp đến một mức nào đó mà thôi. Những gì Gióp phải trải qua đều có một giới hạn. Tất cả chúng ta phải vượt qua sự đè nén và sức nóng. Sau đó, chúng ta sẽ được biến đổi thành những viên đá quí.

Ngoài Chúa, loài người chúng ta không phải đá mà chỉ là những bình bằng đất sét. Đất sét chỉ có thể dùng làm gạch, tức là những miếng đất sét bị nung. Trong Kinh Thánh, những gì Sa-tan xây dựng đều được làm bằng gạch, chẳng hạn như tháp Ba-bên (Sáng. 11:3-4) và những thành phố dùng làm kho tàng của Ai Cập (Xuất. 1:11, 14). Trái lại, những gì do Đức Chúa Trời xây dựng đều bằng đá quí (1 Cô. 3:12; Khải. 21:19-20). Trong Ma-thi-ơ chương 16 khi Si-môn Phi-e-rơ nhận biết Chúa là Đấng Christ và là Con Đức Chúa Trời hằng sống, Chúa đổi tên ông từ Si-môn con của Giô-na thành Phi-e-rơ, nghĩa là một viên đá, là vật liệu xây nhà của Đức Chúa Trời (1 Phi. 2:5). Ban đầu, Phi-e-rơ là một con người bằng đất sét, nhưng Chúa thay đổi ông thành một viên đá sống. Cuối cùng, tất cả tín đồ chúng ta là các viên đá sống đều được biến đổi thành đá quí. Chúng ta cần được biến đổi biết bao!

Công tác của Thánh Linh trong hoàn cảnh chúng ta là nung đốt và đè nén chúng ta. Dầu muốn hay không, chúng ta cần sự nung đốt và đè nén của Ngài, và Thánh Linh phải làm điều này. Hằng ngày, Thánh Linh đang nung đốt và tạo những áp lực trên chúng ta. Khi một anh em lập gia đình, anh ấy đã đi vào lò nung. Người chồng trở nên lò nung của vợ và người vợ trở nên lò nung của chồng. Vợ chồng nung đốt lẫn nhau. Hơn nữa, nhiều lúc người chồng không phải là niềm vui của vợ mà là sự đè nén đối với nàng, và người vợ cũng thật là một áp lực cho chồng. Khi một cặp vợ chồng có con cái, những đứa con này gia tăng áp lực và nhiệt độ trên họ. Tất cả những anh chị em có gia đình hiểu điều tôi đang nói. Đây là cách Chúa biến đổi chúng ta. Đức Chúa Trời Tam Nhất đang hành động bên trong và trên chúng ta để biến đổi chúng ta thành vàng, ngọc trai và đá quí. Sự biến đổi này là để chuẩn bị cô dâu của Đấng Christ, để xây dựng Hội thánh.

Hội thánh không thể được xây dựng bằng những sự dạy dỗ giáo lý hay bằng tổ chức. Hội thánh chỉ có thể xuất hiện nhờ sự tuôn chảy sự sống thần thượng, biến đổi chúng ta thành ra vàng, ngọc trai và đá quí. Không kinh nghiệm và không vui hưởng sự tuôn chảy sự sống bên trong giữa một hoàn cảnh đầy những đè nén và sức nóng, chúng ta sẽ vẫn là những con người bằng đất sét. Đất sét không phải là vật liệu thích hợp cho công tác xây dựng thần thượng và thuộc linh của Đức Chúa Trời. Một Hội thánh địa phương không thể trở thành hiện thực nhờ sự dạy dỗ hay tổ chức. Cách duy nhất để một Hội thánh địa phương được xây dựng là nhờ vào sự sống. Đây là lý do vì sao chúng ta phải luôn luôn nhấn mạnh và tập trung sự chú ý của mình vào sự sống thần thượng. Bởi sự thương xót và ân điển của Ngài, chúng ta phải hết sức cố gắng cung ứng sự sống cho người khác. Chúng ta phải ăn cây sự sống và uống sông nước sự sống hằng ngày để có thể được biến đổi thành vật liệu quí giá. Điều Hội thánh cần ngày nay là chức vụ sự sống. Sự sống là phương tiện duy nhất, phương cách duy nhất để Hội thánh được xây dựng.

Làm Thế Nào Để Cô Dâu Của Đấng Christ Xuất Hiện

Trong Sáng Thế Ký chương 2 có một bức tranh về cô dâu của Đấng Christ sẽ xuất hiện như thế nào. Trước khi Đức Chúa Trời chuẩn bị một cô dâu cho A-đam, Ngài đem mọi loài thú và động vật đến với ông, và ông đặt tên từng con. Nhưng không có con nào trong số các loài thọ tạo này xứng hợp với A-đam, và chúng không thể làm đối tượng tương xứng với ông được (cc. 19-20). Sau đó, Đức Chúa Trời làm cho ông ngủ say (c. 21). A-đam tượng trưng cho Đấng Christ (La. 5:14) và giấc ngủ của ông tượng trưng cho sự chết của Đấng Christ. Trong Kinh Thánh, ngủ nghĩa là chết (1 Cô. 15:18; 1 Tê. 4:13-16; Gi. 11:11-14).

Trong khi A-đam ngủ, Đức Chúa Trời lấy một cái xương sườn bên hông ông. Khi Đấng Christ ngủ trên thập tự giá, một điều gì đó đã ra từ hông Ngài. Giăng 19:34 cho chúng ta biết khi người lính đâm hông Ngài, huyết và nước tuôn ra. Vào thời điểm ấy A-đam chưa có tội lỗi, nên không cần sự cứu chuộc. Mãi cho đến Sáng Thế Ký chương 3 tội lỗi mới xuất hiện. Như vậy, tất cả những gì ra từ hông A-đam là xương mà không có huyết. Tuy nhiên, khi Đấng Christ ngủ trên thập tự giá, có nan đề tội lỗi. Như vậy, sự chết của Ngài phải giải quyết nan đề tội lỗi. Huyết ra từ hông Đấng Christ là vì sự cứu chuộc. Cùng với huyết, nước cũng tuôn ra, đó là sự sống tuôn tràn để sinh ra Hội thánh. Sự sống bất thọ tạo, tuôn tràn, thần thượng này được tượng trưng bằng cái xương sườn lấy từ hông A-đam.

Khi Chúa Jesus hấp hối trên thập tự giá, hai người khác cùng chết với Ngài. Chân họ bị đập gãy, nhưng khi một người lính đến gần Chúa Jesus, thì Ngài đã chết rồi và không cần phải đánh gãy xương Ngài. Điều này làm ứng nghiệm lời tiên tri nói rằng không một cái xương nào của Ngài bị gãy (Gi. 19:31-33). Do đó, xương lấy từ hông A-đam tượng trưng cho sự sống phục sinh không thể bẻ gãy, không bị phá vỡ của Chúa. Sự sống phục sinh của Ngài không thể bị bẻ gãy. Xương sườn lấy ra từ A-đam nghĩa là sự sống phục sinh, và Đức Chúa Trời dựng nên một người nữ với cái xương của A-đam. Bây giờ Đức Chúa Trời xây dựng Hội thánh với sự sống phục sinh của Đấng Christ. Cũng như Ê-va là một phần của A-đam, Hội thánh là một phần của Đấng Christ. Ê-va là xương của xương A-đam, thịt của thịt A-đam. Ngày nay, là Hội thánh, chúng ta là một phần của Đấng Christ (Êph. 5:30-32). Chúng ta có thể nhìn thấy Khải Thị kỳ diệu này bằng cách so sánh Sáng Thế Ký chương 2, Giăng chương 19, và Ê-phê-sô chương 5.

Khi chúng ta tiếp nhận Chúa Jesus, Ngài vào trong chúng ta như sự sống phục sinh, sự sống không thể bẻ gảy. Đây là sự sống biến đổi chúng ta. Sự sống này là cây sự sống, dòng sông sự sống, là chính sự sống được cung ứng cho chúng ta và tuôn chảy trong chúng ta để biến đổi chúng ta. Hằng ngày khi chúng ta vui hưởng sự sống không thể bẻ gảy, bất thọ tạo, thần thượng và đang tuôn tràn này thì chúng ta đang được biến đổi. Sự biến đổi này được đề cập và khải thị trong La Mã 12:2 và 2 Cô-rin-tô 3:18. Đang khi được biến đổi, chúng ta cũng đang được xây dựng thành Hội thánh để trở nên cô dâu làm thỏa lòng Đấng Christ như đối tượng xứng hợp với Ngài. Cuối Sáng Thế Ký chương 2 là Ê-va, và cuối cùng toàn bộ Kinh Thánh là Giê-ru-sa-lem Mới, là Ê-va sau cùng, là sự hoàn thành tối hậu của cô dâu của cõi hoàn vũ được xây dựng bằng những vật liệu quí giá do sự sống phục sinh của Đấng Christ tạo nên.

Sự sống trong Sáng Thế Ký chương 2 là sự sống tuôn tràn, sự sống biến đổi, và sự sống xây dựng. Sự sống này tuôn chảy trong chúng ta, biến đổi chúng ta, và cuối cùng xây dựng chúng ta thành cô dâu của Đấng Christ. Cô dâu này, là Giê-ru-sa-lem Mới, sẽ hoàn thành hai phương diện trong mục đích của Đức Chúa Trời. Thứ nhất là Giê-ru-sa-lem Mới sẽ là sự bày tỏ đầy đủ của Đức Chúa Trời theo hình ảnh trọn vẹn của Ngài (Khải. 21:11; đc. 4:3). Thứ hai, Giê-ru-sa-lem Mới này sẽ đánh bại kẻ thù, chinh phục trái đất, và thi hành uy quyền của Đức Chúa Trời trên cả vũ trụ, đặc biệt là trên những loài bò sát (Khải. 22:5; 21:15; so sánh với 21:8; 20:10, 14-15). Quyền thống trị của Đức Chúa Trời sẽ được nhận biết trên cả trái đất qua Giê-ru-sa-lem Mới. Như vậy, mục đích của Đức Chúa Trời được hoàn thành trọn vẹn bởi Giê-ru-sa-lem Mới, là kết quả, là sự tuôn tràn, là sự hoàn thành tối hậu của sự sống. Những gì tín đồ chúng ta cần là sự sống, và sự sống này không gì khác hơn là chính Đức Chúa Trời Tam Nhất, là Cha trong Con và Con là Linh. Nguyện chúng ta được đem đến chỗ vui hưởng và kinh nghiệm sự sống tuôn tràn, biến đổi và xây dựng này để được chuẩn bị làm cô dâu, là người sẽ đưa Đấng Christ trở lại.