Thông tin sách

Sự Khải Thị Căn Bản Trong Kinh Thánh

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: Basic Revelation in Holy Sciptures
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 6

Untitled Document

CHƯƠNG SÁU

VƯƠNG QUỐC (1)

Kinh Thánh: Mat. 3:1-2; 4:17; 10:1, 7; Lu. 10:1, 9, 11; 4:43; Mat. 24:14; Lu. 17:20-21; Gi. 3:3, 5; Mác 4:26-29; Công. 1:3; 8:12; 19:8; 20:25; 28:23, 30-31; La. 14:17; 1 Cô. 4:17, 20; 6:9-10; Ga. 5:21; Êph. 5:5; 2 Phi. 1:3, 11; Khải. 1:9

HỘI THÁNH VÀ VƯƠNG QUỐC

Kế hoạch của Cha, sự cứu chuộc của Con và sự áp dụng của Linh sinh ra các tín đồ, tức là những thành phần cấu tạo Hội thánh. Trong Ma-thi-ơ 16:18-19, Chúa Jesus phán với Phi-e-rơ: “Ta sẽ xây Hội thánh Ta trên tảng đá này và... Ta sẽ giao cho ngươi những chìa khóa của vương quốc các từng trời” để mở các cửa của vương quốc. Vào ngày lễ Ngũ Tuần, Phi-e-rơ đã dùng một chìa khóa mở cửa cho các tín đồ Do Thái để họ vào vương quốc của các từng trời (Công. 2:38-42); tại nhà Cọt-nây, ông dùng một chìa khóa khác mở cửa cho các tín đồ Ngoại bang để họ vào vương quốc (Công. 10:34-48). Trong Ma-thi-ơ 16:18-19, hai từ ngữ “Hội thánh” và “vương quốc” có thể dùng hoán đổi nhau. Nếu có vương quốc chắc chắn sẽ có Hội thánh.

BIỂU ĐỒ VƯƠNG QUỐC

Vì vương quốc là một trong những đề tài phức tạp trong Kinh Thánh, biểu đồ từ trang 84 đến trang 85 sẽ giúp chúng ta rất nhiều để hiểu được vấn đề ấy. Vòng tròn thứ nhất và cuối cùng của biểu đồ này được tô bằng màu vàng. Vàng tượng trưng cho Đức Chúa Trời hay những gì có tính chất thần thượng. Hai vòng tròn này tượng trưng cho cõi đời đời quá khứ và cõi đời đời tương lai. Giữa hai vòng tròn này là bốn vòng tròn trong cõi thời gian. Cõi thời gian là cây cầu bắc ngang hai đầu của cõi đời đời. Cây cầu thời gian ấy bao gồm bốn thời đại: thời đại trước luật pháp, thời đại luật pháp từ Môi-se đến Đấng Christ, thời đại ân điển và cuối cùng là thời đại vương quốc. Những thời đại này bắc cầu nối liền hai đầu của cõi đời đời.

Các vòng tròn có tựa đề “Thời Đại trước Luật Pháp” và “Thời Đại Luật Pháp” được tô màu nâu, tượng trưng cho điều gì đó thuộc đất. Thời đại trước luật pháp chỉ về các Tổ phụ và kéo dài từ A-đam đến Môi-se. Thời đại luật pháp chỉ về những người Israel, kéo dài từ Môi- se đến Đấng Christ. (Xin lưu ý những cột chú thích ở phần dưới của biểu đồ với những câu Kinh Thánh tham khảo và những lời giải thích). Từ khi Đấng Christ đến lần thứ nhất cho đến lúc Đấng Christ đến lần thứ hai là thời đại ân điển. Rồi Chúa Jesus sẽ trở lại để thiết lập vương quốc Ngài trên đất là vương quốc ngàn năm tức thời đại vương quốc. Các vòng tròn có tựa đề “Thời Đại Ân Điển” và “Thời Đại Vương Quốc” được tô màu xanh dương, tượng trưng cho vương quốc của các từng trời. Trời luôn luôn được tượng trưng bởi màu xanh dương.

Vòng tròn cuối cùng cũng tô màu vàng, nhưng khá khác biệt với với vòng tròn màu vàng của cõi đời đời quá khứ. Trong cõi đời đời tương lai là Giê-ru-sa-lem Mới, tức là một cơ cấu tổng hợp của tất cả các thánh đồ thuộc mọi thời đại trước đó. Một số thánh đồ từ thời các Tổ phụ, một số khác từ dân Israel, một số từ Hội thánh và cũng có một số từ thời đại ngàn năm. Mọi thánh đồ từ bốn thời đại này sẽ được họp lại với nhau để trở nên sự tổng kết sau cùng, ấy là Giê-ru-sa-lem Mới. Chung quanh Giê-ru-sa-lem Mới có những quốc gia đã được thanh tẩy như là các dân thuộc trời mới và đất mới.

Hội Thánh – Các Thánh Đồ Đắc Thắng Và Thất Bại

Vòng tròn màu xanh dương đầu tiên trên biểu đồ là Hội thánh, bao gồm các Cơ Đốc nhân chân thật. Bên trong vòng tròn màu xanh dương này có một vòng tròn có nét vẽ không liên tục cũng tô màu xanh dương. Vòng tròn này tượng trưng cho các thánh đồ đắc thắng, là những người ở giữa vòng các Hội thánh và thuộc các Hội thánh. Là Cơ Đốc nhân, màu của chúng ta là xanh dương. Chúng ta là thiên thượng. Chúng ta ở trên đất nhưng chúng ta thiên thượng. Thí dụ như một người Mỹ có thể cư ngụ tại Nam Phi nhưng người ấy vẫn là người Mỹ. Người ấy là một người Mỹ ở tại Nam Phi. Ngày nay, dù chúng ta ở trên đất nhưng chúng ta không phải là người thuộc dưới đất. Chúng ta là người thiên thượng.

Đức Chúa Trời đã lựa chọn và tái sinh hàng triệu triệu người, nhưng không phải tất cả những người ấy đều thuận ý với Ngài. Những người này là những tín đồ thất bại. Có một số người đã được tái sinh thực sự hiệp tác với Đức Chúa Trời. Những người này trở nên tín đồ đắc thắng. Như vậy, ở giữa vòng tín đồ có hai loại: đắc thắng và thất bại. Có nhiều tranh luận về vấn đề “cất lên” là vì bỏ qua điểm này. Tín đồ đắc thắng sẽ tham dự vào sự vui hưởng của vương quốc ngàn năm nhưng những người thất bại sẽ đi lạc khỏi mục tiêu này.

Trong 1 Cô-rin-tô 5:1-5, sứ đồ Phao-lô xử lý một anh em phạm tội gian dâm với vợ của cha mình. Sự việc này bắt buộc vị sứ đồ “phó một người như vậy cho Sa-tan để hủy diệt xác thịt người này, hầu linh người ấy được cứu trong ngày của Chúa” (c. 5). Phao-lô nói linh của người ấy vẫn được cứu. Người tội lỗi như vậy dù sao đi nữa vẫn là một anh em, được Đức Chúa Trời chọn lựa và tái sinh. Phao-lô đã phó một người như thế cho Sa-tan để bị sửa phạt, nhưng linh của người này vẫn được cứu. Khi Chúa Jesus trở lại để thiết lập vương quốc, một tín đồ thất bại như thế có thể làm vua cùng với Phao-lô không? Thật vô lý nếu tin như vậy. Dầu vậy, linh của người ấy sẽ được cứu. Trường hợp này cho thấy có sự khác biệt thực sự giữa những tín đồ đắc thắng và tín đồ thất bại.

Bốn Loại Người

Bên ngoài vòng tròn màu xanh dương của Hội thánh là hai vòng tròn có nét vẽ không liên tục màu đen.Vòng tròn thứ nhất chỉ về biểu hiện bề ngoài của vương quốc các từng trời. Chúng tôi gọi sự biểu hiện bề ngoài này là Thế giới Cơ Đốc. Có những Cơ Đốc nhân chân chính và có những người giả mạo. Giữa vòng Cơ Đốc nhân thật có những người đắc thắng và những kẻ thất bại. Các Cơ Đốc nhân thật và những Cơ Đốc nhân hữu danh vô thực tạo nên cái được mệnh danh là Thế giới Cơ Đốc. Có sự khác nhau giữa Thế giới Cơ Đốc và Hội thánh tức Thân thể Đấng Christ. Thân thể Đấng Christ là Hội thánh thật chỉ gồm những tín đồ thật mà thôi. Những tín đồ chỉ trên danh nghĩa hay giả mạo không phải là chi thể của Thân thể Đấng Christ. Họ ở trong Thế giới Cơ Đốc nhưng không ở trong Hội thánh.

Vòng tròn có nét vẽ không liên tục thứ hai tô màu đen nằm dưới vòng tròn “Biểu Hiện Bên Ngoài của Vương Quốc Các Từng Trời” tượng trưng cho thế gian, các quốc gia. Giữa vòng các quốc gia là Thế giới Cơ Đốc bao gồm các tín đồ thật và giả. Các Cơ Đốc nhân thật là những chi thể thật của Thân thể Đấng Christ, tức là Hội thánh. Giữa vòng những Cơ Đốc nhân thật này có nhiều người đắc thắng và nhiều người thất bại. Giữa vòng các quốc gia là Thế giới Cơ Đốc. Cùng với Thế giới Cơ Đốc có Hội thánh, một cơ cấu tổng hợp bao gồm các Cơ Đốc nhân thật chứ không bao gồm những người chỉ có trên danh nghĩa. Giữa vòng các Cơ Đốc nhân thật là những người đắc thắng. Trên đất ngày nay có bốn loại người: người thế gian, Cơ Đốc nhân hữu danh vô thực, Cơ Đốc nhân thật và Cơ Đốc nhân đắc thắng.

Sự Đắc Thắng – Thuận Phục Công Tác Biến Đổi Của Đức Chúa Trời

Đức Chúa Trời mong muốn có một dân thuận phục Ngài để đắc thắng Sa-tan và tất cả mọi điều tiêu cực. Đối với chúng ta, điều ấy có thể thực hiện được, không phải ở trong chính chúng ta nhưng bởi sự cứu rỗi trọn vẹn của Đức Chúa Trời. Đắc thắng là kinh nghiệm sự cứu rỗi trọn vẹn này. Sự cứu rỗi này gồm sự tái sinh phần linh và sự biến đổi hoàn toàn phần hồn mà kết quả là sự biến hóa thân thể. Nói thì dễ nhưng muốn kinh nghiệm điều này cần nhiều công việc của ân điển.

Chúng ta đã được tái sinh trong linh mình và được biến đổi trong hồn mình. Chúng ta đắc thắng hay thất bại đều tùy thuộc vào sự biến đổi của hồn. Nếu chúng ta để Đức Chúa Trời Tam Nhất, là Linh ban-sự-sống, biến đổi chúng ta từ ngày này sang ngày kia, chúng ta sẽ trở thành những người đắc thắng. Ngay bây giờ chúng ta cũng là những người đắc thắng, vì chúng ta chịu thuận phục công tác biến đổi của Đức Chúa Trời Tam Nhất. Hễ chịu thuận phục công tác biến đổi của Ngài, chúng ta là những người đắc thắng. Nếu không chiều theo công tác Ngài hành động trong chúng ta, chúng ta sẽ bị thất bại. Đắc thắng hay thất bại đều tùy thuộc vào thái độ của chúng ta đối với công tác biến đổi của Đức Chúa Trời.

Đức Chúa Trời Tam Nhất ngày nay ở trong chúng ta, đang hành động để biến đổi phần hồn của chúng ta. Ngài đổi mới tâm trí, ý chí và tình cảm của chúng ta. Linh chúng ta không có nan đề vì đã được tái sinh. Nan đề là ở trong hồn chúng ta. Đức Chúa Trời đang tập trung công tác biến đổi của Ngài vào hồn chúng ta. Vậy chúng ta phải có thái độ nào? Phải vâng lời Đức Chúa Trời để thuận phục công tác biến đổi của Ngài. Tất cả chúng ta tại đây đang ở dưới công tác biến đổi của Ngài. Khi công tác biến đổi trên phần hồn của chúng ta được hoàn tất, chúng ta sẽ hoàn toàn được trưởng thành. Rồi Chúa Jesus sẽ trở lại để cứu chuộc, tức biến hóa thân thể của chúng ta, và chúng ta sẽ được ở trong vinh quang (Phil. 3:21).

Nếp Sống Hằng Ngày Của Chúng Ta

Vấn đề vương quốc liên hệ rất nhiều đến nếp sống hằng ngày của chúng ta. Công tác biến đổi của Đức Chúa Trời thật ra là việc Ngài thực thi vương quốc của Ngài. Nhiều Cơ Đốc nhân đã bị xao lãng bởi những vui thú thuộc hồn. Chúng ta cũng có thể bị xao lãng khỏi gia tể của Đức Chúa Trời bằng nhiều hình thức tiêu khiển, giải trí hay thể thao khác nhau.

Linh đang làm việc bên trong chúng ta, cố gắng biến đổi lối suy nghĩ của chúng ta. Thí dụ, là người yêu Chúa, anh em biết mình không nên đi dự dạ tiệc khiêu vũ. Có thể anh em muốn đi nhưng Linh biến đổi đang tranh chiến bên trong anh em. Có một điều gì đó bên trong anh em nói khiêu vũ không phải là một việc đúng đắn mà một người yêu Chúa nên làm. Thật ra, sự tranh chiến bên trong anh em là hành động của Thánh Linh để biến đổi tâm trí anh em (La. 12:2) về vấn đề khiêu vũ. Ngài cũng muốn biến đổi tình cảm của anh em trong những vấn đề này nữa. Tình cảm của anh em không nên hướng về việc khiêu vũ nhưng hướng về Giê-ru-sa-lem Mới.

Anh em có hợp tác với công tác biến đổi này không? Đôi lúc các thánh đồ thất bại và họ đi khiêu vũ. Vào lúc ấy, họ là những người bại trận. Tuy nhiên, anh em có thể nhận lấy ân điển để hợp tác với Linh cư trú bên trong mà thưa rằng: “A-men, Chúa ơi, con sẽ theo Ngài. Con sẽ thuận phục theo sự chuyển động của Ngài ở trong con. Ha-lê-lu-gia! Con sẽ đi nhóm họp với Hội thánh”. Sự lựa chọn này liên hệ nhiều hơn đến việc đi nhóm. Điều ấy có nghĩa là anh em được biến đổi trong tâm trí mình về vấn đề khiêu vũ. Tình cảm của anh em cũng được biến đổi: thay vì ưa thích khiêu vũ anh em thích đi nhóm họp. Việc biến đổi này cũng liên hệ đến ý chí của anh em vì anh em đã quyết định không đi khiêu vũ. Anh em nói: “Hỡi Sa-tan, ta sẽ không đi đến chỗ gian ác đó đâu. Ta sẽ đi đến buổi nhóm họp của Hội thánh”. Bởi tuyên bố lập trường của mình, lý trí, tình cảm và ý chí của anh em đều sẽ được đụng chạm. Được đụng chạm theo lối này có nghĩa là được biến đổi.

Sự kiện này cho thấy làm thế nào Chúa, là Linh tổng-bao-hàm đang cư ngụ bên trong chúng ta, đang thi hành công tác biến đổi của Ngài. Nếu chịu thuận phục, anh em sẽ là người đắc thắng; bằng không, anh em là người bại trận.

Thực Tại, Biểu Hiện Bên Ngoài Và Sự Hiển Lộ

Bên trong vòng tròn màu xanh dương thứ nhất của biểu đồ là thực tại của vương quốc các từng trời. Các tín đồ đắc thắng đang sống trong thực tại này. Bên ngoài vòng tròn màu xanh dương này là biểu hiện bên ngoài của vương quốc các từng trời.

Ba ẩn dụ trong Ma-thi-ơ chương 13 nói về biểu hiện bên ngoài của vương quốc các từng trời. Đầu tiên là ẩn dụ về lúa mì và cỏ dại (cc. 24-30, 36-43). Lúa mì chỉ về các tín đồ chân chính còn cỏ dại chỉ về tín đồ giả mạo. Những người giả mạo không ở trong Hội thánh nhưng ở trong Thế giới Cơ Đốc, tức là biểu hiện bên ngoài của vương quốc. Ẩn dụ thứ nhì là ẩn dụ về một hạt cải (c. 31-32). Hạt cải là loại cây thân cỏ để sinh ra thức ăn, nhưng trong ẩn dụ này, hạt cải ấy mọc lên thành một cây cao làm tổ cho chim trời, tức là những con người xấu xa và những điều gian ác. Hội thánh, với bản chất bị thay đổi, đã ăn sâu bám rễ và ổn định trên đất. Bề ngoài đầy phát triển, cây to lớn này chỉ về những công trình sự nghiệp của Thế giới Cơ Đốc, tức biểu hiện bên ngoài của vương quốc các từng trời. Ẩn dụ thứ ba là ẩn dụ về men (c. 33) mà một người đàn bà đã lấy giấu vào trong ba đấu bột. Bánh dậy men thì dễ ăn. Nhiều lẽ thật Kinh Thánh về Đấng Christ đã bị Thế giới Cơ Đốc làm cho dậy men. Những giáo lý bị dậy men này rất dễ được người ta tiếp nhận.

Vòng tròn màu xanh dương thứ hai trên biểu đồ là sự hiển lộ của vương quốc các từng trời. Đây là khía cạnh thứ ba của vương quốc các từng trời.

Thấy được ba khía cạnh này, tức là thực tại, biểu hiện bên ngoài và sự hiển lộ, sẽ giúp chúng ta hiểu biết lẽ thật về vương quốc các từng trời một cách đúng đắn.

SỰ CAI TRỊ CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI

Vương quốc là sự trị vì, là sự cai trị của Đức Chúa Trời (Công. 26:18; Côl. 1:13). Tại đây, Đức Chúa Trời có thể thực thi quyền bính Ngài để hoàn thành mục đích của Ngài (Mat. 6:13b). Chúa Jesus cầu nguyện trong Ma-thi-ơ 6:10: “Nguyện vương quốc Ngài đến; nguyện ý chỉ Ngài được thành tựu”. Nếu không có vương quốc, Đức Chúa Trời sẽ không có cách nào hoàn thành ý chỉ của Ngài. Đức Chúa Trời cần một vương quốc để hoàn thành mục đích của Ngài.

CON NGƯỜI CAI TRỊ CHO ĐỨC CHÚA TRỜI Mục đích Đức Chúa Trời tạo dựng nên con người có thể thấy được trong Sáng Thế Ký 1:26-28. Trước hết, Đức Chúa Trời tạo dựng nên con người theo hình ảnh của chính Ngài. Điều này cho thấy ý định của Đức Chúa Trời là bày tỏ chính Ngài qua con người mà Ngài đã tạo dựng. Thứ nhì, Đức Chúa Trời định ý rằng con người phải cai trị trên mọi loài thọ tạo vì vương quốc của Ngài.

VƯƠNG QUỐC VÀ ISRAEL

Vương quốc trước tiên được hình thành giữa vòng con dân Israel. Trong Xuất Ai Cập Ký 19:6, Chúa phán với dân Israel rằng họ sẽ thành một vương quốc của các thầy tế lễ cho Ngài. Israel là vương quốc của Đức Chúa Trời trong Cựu Ước.

ĐIỀU ĐẦU TIÊN ĐƯỢC RAO GIẢNG TRONG TÂN ƯỚC

Vương quốc là điều đầu tiên đã được rao giảng trong Tân Ước (Mat. 3:1-2; 4:17; Lu. 9:1-2; 10:1, 9, 11; 9:60). Giăng Báp-tít, người rao giảng đầu tiên của thời đại Tân Ước, đã nói với dân chúng rằng: “Hãy ăn năn, vì vương quốc các từng trời đã đến gần”. Vương quốc là đề tài đầu tiên được rao giảng trong Tân Ước chứ không phải thiên đàng.

Nhiều Cơ Đốc nhân tưởng rằng thiên đàng và vương quốc là một. Họ tưởng rằng ở trong vương quốc là ở trên thiên đàng. Nhiều người tưởng rằng khi một Cơ Đốc nhân qua đời, hồn của người ấy đi lên vương quốc của các từng trời. Đối với họ, điều ấy có nghĩa là lên thiên đàng. Tư tưởng này không phù hợp với khải thị thần thượng. Thiên đàng không phải là vương quốc và vương quốc các từng trời cũng không phải là thiên đàng.

ĐƯỢC RAO GIẢNG NHƯ PHÚC ÂM

Trong Tân Ước, vương quốc được rao giảng như phúc âm (Lu. 4:43; Công. 8:12; Mat. 24:14; đc. Lu. 18:29 và Mác 10:29). Vương quốc là phúc âm. Trong Lu-ca 4:43 và Công vụ 8:12, từ ngữ “rao giảng” trong Hi văn là hình thức động từ của chữ “phúc âm”. Từ ngữ được dùng trong hai câu này có nghĩa là rao giảng một điều gì đó như là phúc âm. Chúa Jesus trong Lu-ca chương 4 và Phi-líp trong Công vụ chương 8 rao giảng vương quốc như là phúc âm.

Trong Mác 10:29, Chúa nói về việc lìa bỏ mọi sự mà theo Ngài vì cớ phúc âm. Tuy nhiên, trong Lu-ca 18:29, Chúa phán phải lìa bỏ mọi sự mà theo Ngài vì cớ vương quốc của Đức Chúa Trời. Lìa bỏ mọi sự vì phúc âm có nghĩa là lìa bỏ mọi sự vì vương quốc của Đức Chúa Trời. Bất cứ điều gì chúng ta làm cho vương quốc của Đức Chúa Trời tức là làm cho phúc âm vì dưới mắt Đức Chúa Trời, vương quốc và phúc âm là đồng nghĩa với nhau.

THỪA HƯỞNG SỰ SỐNG ĐỜI ĐỜI

Từ Mác 10:17, 23, chúng ta có thể thấy rằng thừa hưởng sự sống đời đời là bước vào vương quốc. Nhận được sự sống đời đời là một điều; thừa hưởng sự sống đời đời lại là một điều khác. Tân Ước đã phân biệt hai điều này khá rõ ràng nhưng nhiều Cơ Đốc nhân không chú ý đến sự khác biệt ấy. Khi tin Chúa Jesus, chúng ta được tái sinh và tiếp nhận sự sống đời đời. Khi chúng ta sống bởi sự sống mà mình đã tiếp nhận, sự sống này trở nên cơ nghiệp của chúng ta để chúng ta vui hưởng. Ngày nay, chúng ta đã nhận được sự sống đời đời; nhưng để thừa hưởng, để vào trong sự sống đời đời lại là vấn đề của thời đại sắp đến. Anh em có thừa hưởng sự sống đời đời như là ơn phước của mình hay không thì tùy thuộc vào việc anh em là một người đắc thắng hay là một người thất bại. Bước vào sự sống đời đời, thừa hưởng sự sống đời đời, có nghĩa là bước vào vương quốc, thừa hưởng vương quốc.

QUYỀN BƯỚC VÀO VƯƠNG QUỐC

Mọi sự liên quan đến sự sống thần thượng đã được ban cho chúng ta là để đạt được quyền bước vào vương quốc (2 Phi. 1:3, 11). 2 Phi-e-rơ 1:3 nói rằng “Quyền năng thần thượng của Ngài đã ban cho chúng ta mọi sự liên hệ đến sự sống và sự giống Chúa”. Các câu 5 đến 11 cho chúng ta thấy sự phát triển của sự sống đời đời đưa đến kết quả là có được quyền bước vào vương quốc đời đời cách dư dật. Bởi sự sống đời đời với sự phát triển của sự sống ấy mà chúng ta mới có thể bước vào vương quốc.

LIÊN HỆ ĐẾN SỰ SỐNG BỀ TRONG VÀ NẾP SỐNG HỘI THÁNH

Vương quốc liên quan đến sự sống bề trong và nếp sống Hội thánh. Giăng 3:3, 5 nói chúng ta phải được tái sinh để thấy được vương quốc và bước vào vương quốc ấy. Bước vào vương quốc của Đức Chúa Trời là vấn đề thuộc về sự sống bề trong. Chúng ta cần phải được sinh lại để có sự sống thần thượng. Khi có sự sống ấy, chúng ta ở trong vương quốc. Tiếp nhận sự sống thần thượng là vào trong vương quốc của Đức Chúa Trời.

Trong Ma-thi-ơ 16:18-19, Chúa phán rằng Ngài sẽ xây dựng Hội thánh, rồi Ngài ban cho Phi-e-rơ những chìa khóa của vương quốc các từng trời. Những câu này cho thấy vương quốc là vì Hội thánh. La Mã 14:17 nói: “Vì vương quốc của Đức Chúa Trời không phải là việc ăn và uống, nhưng là sự công chính, bình an và vui mừng trong Thánh Linh”. La Mã chương 14 là một chương nói về việc làm thể nào để tiếp nhận những người yếu đuối trong nếp sống Hội thánh. Khi Phao-lô bàn về vương quốc của Đức Chúa Trời trong chương này, ông có ý nói về nếp sống Hội thánh. Ngày nay, nếp sống Hội thánh là vương quốc của Đức Chúa Trời. Nếp sống Hội thánh, tức vương quốc của Đức Chúa Trời, không phải là vấn đề ăn uống nhưng là sự công chính, bình an và vui mừng trong Thánh Linh.

HẠT GIỐNG GIEO TRONG CÁC SÁCH PHÚC ÂM

Đấng Christ tổng-bao-hàm là hạt giống của vương quốc đã được gieo vào trong các tín đồ của Ngài (Mat. 13:3; Mác 4:26). Chính Chúa Jesus ở trong các tín đồ như là Vua, là hạt giống. Jesus là Vua, là “Vương”; chúng ta là “quốc”. Vương quốc là sự biểu hiện hay là sự mở rộng của Vua. Vua là hạt giống và Hội thánh là sự mở rộng, là “quốc”. Sự lan tỏa của Vua như hạt giống bên trong các tín đồ chính là vương quốc (Mác 4:26-29). Vương quốc đã được Chúa Jesus gieo ra trong các sách Phúc âm giữa vòng những người Do Thái và giữa vòng các môn đồ của Chúa (Lu. 17:20-21). Vương quốc là điều thuộc về bề trong. Chúng ta không thể quan sát vương quốc ở bề ngoài được. Chúa Jesus phán vương quốc thì không thể nào quan sát mà thấy được.

Vương quốc đã được hiển lộ cho Phi-e-rơ, Gia-cơ và Giăng (Mat. 16:28-17:2). Khi Chúa gieo hạt giống vương quốc ở giữa những người Do Thái trong vòng những người tin Ngài, người Do Thái không thể nào biện biệt được. Tuy nhiên, một ngày kia, ba môn đồ cùng với Ngài lên núi. Trên núi ấy, Chúa Jesus biến hóa. Sự biến hóa của Ngài là sự hiển lộ của vương quốc. Vương quốc ấy là chính Chúa Jesus đã được gieo vào trong chúng ta và tăng trưởng trong chúng ta đến một ngày kia sẽ có sự hiển lộ của vương quốc ấy.

VƯƠNG QUỐC TRONG SÁCH CÔNG VỤ CÁC SỨ ĐỒ

Trong sách Công vụ, Chúa Jesus dạy về vương quốc sau khi Ngài phục sinh. Công vụ 1:3 nói rằng Ngài ở với các môn đồ bốn mươi ngày “nói những điều về vương quốc của Đức Chúa Trời”.

Vương quốc cũng được các sứ đồ rao giảng. Trong Công vụ 8:12, Phi-líp rao giảng “phúc âm về vương quốc Đức Chúa Trời”. Phao-lô cũng rao giảng vương quốc của Đức Chúa Trời (Công. 19:8; 20:25; 28:23, 31). Hai câu sau cùng của sách Công vụ nói rằng Phao-lô “ở lại hai năm tròn tại chỗ ở ông đã thuê riêng và đón tiếp mọi người đến với mình, rao truyền vương quốc của Đức Chúa Trời...”

Một số giáo sư Kinh Thánh tin rằng vương quốc đã bị đình chỉ vì sự từ khước của người Do Thái. Họ tưởng rằng hiện tại không phải là thời đại vương quốc nhưng là thời đại Hội thánh và vương quốc sẽ đến sau. Sự dạy dỗ ấy không đúng. Như đã thấy, Hội thánh thật sự là vương quốc. Ngay cả trong thời đại này, tức thời đại Hội thánh, thời đại ân điển, vương quốc cũng đã có ở đây rồi. Sự kiện này được sáng tỏ qua nhiều câu chỉ về vương quốc trong sách Công vụ các Sứ đồ.

VƯƠNG QUỐC TRONG CÁC THƯ TÍN

Chúng ta cũng có thể thấy vương quốc trong các Thư tín. Các Thư tín cho chúng ta biết các tín đồ đã được chuyển dời vào vương quốc (Côl. 1:13; Hê. 12:28). Cũng trong các Thư tín, vương quốc là nếp sống Hội thánh (La. 14:17).

1 Cô-rin-tô 4:17 và 20 cũng cho chúng ta thấy vương quốc là nếp sống Hội thánh. Câu 17 nói: “Vì điều này, tôi đã sai Ti-mô-thê đến với anh em... người sẽ nhắc nhở anh em đường lối của tôi trong [Đấng] Christ, thậm chí như tôi dạy dỗ trong mỗi Hội thánh tại khắp mọi nơi”. Câu 18-20 nói: “Bây giờ có vài người lên mặt như thể là tôi sẽ không đến với anh em. Nhưng nếu Chúa muốn, tôi sẽ sớm đến với anh em; và tôi sẽ biết, không phải là lời nói của những kẻ lên mặt, mà là quyền năng của họ. Vì vương quốc Đức Chúa Trời không ở trong lời nói, nhưng ở trong quyền năng”. Những câu này cho thấy vương quốc Đức Chúa Trời là Hội thánh tại khắp nơi, và Hội thánh tại khắp nơi là vương quốc. Vương quốc đang ở đây vì Hội thánh đang ở đây.

Cũng trong các Thư tín, một số tín đồ là anh em đồng công của vị sứ đồ vì vương quốc Đức Chúa Trời (Côl. 4:11). Phao-lô và các anh em đồng công của ông đang làm việc cho vương quốc, có nghĩa là họ làm việc cho Hội thánh. Làm việc cho Hội thánh là làm việc cho vương quốc; vì vậy, Hội thánh là vương quốc. Những người thuộc Hội thánh sẽ thừa hưởng vương quốc (1 Cô. 6:9-10; 15:50; Ga. 5:21; Êph. 5:5; Gia. 2:5; 1 Tê. 2:12; 2 Phi. 1:11).

VƯƠNG QUỐC TRONG SÁCH KHẢI THỊ

Vương quốc cũng được thấy trong sách Khải Thị. Giăng nói rằng ông là người đồng dự phần với các tín đồ trong “vương quốc và sự nhẫn nại trong Jesus” (1:9). Nếu vương quốc là một điều gì thuộc về tương lai thì sự nhẫn nại cũng thuộc về tương lai. Nếu ngày nay sự nhẫn nại có tại đây, thì ngày nay vương quốc cũng phải hiện diện. Việc đề cập đến sự nhẫn nại trong Khải Thị 1:9 cho thấy vương quốc mà Giăng đang ở trong ấy không phải là một điều gì chưa xảy đến. Ngay giây phút này, vương quốc ấy đã có tại đây; chúng ta là những người đồng dự phần với Giăng trong vương quốc hiện tại.

Vương quốc hiện tại sẽ đến trong sự hiển lộ trọn vẹn sau cơn đại nạn (Khải. 12:10). Rồi, sau cùng, vương quốc của thế gian sẽ trở thành vương quốc của Chúa chúng ta và của Đấng Christ của Ngài trong thời đại ngàn năm (Khải. 11:15). Đây là sự phác họa ngắn gọn về sự dạy dỗ của Tân Ước về vương quốc từ các sách Phúc âm đến cuối sách Khải Thị.