Thông tin sách

Sự Khải Thị Căn Bản Trong Kinh Thánh

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: Basic Revelation in Holy Sciptures
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 5

Untitled Document

CHƯƠNG NĂM

HỘI THÁNH

Kinh Thánh: Mat. 16:18; 18:17; 1 Ti. 3:15; Êph. 2:19; 1 Phi. 2:5; Êph. 1:22-23; 3:19b; 2:15; 4:24; Côl. 3:10-11; Êph. 5:25, 29, 32; Gi. 3:29; Khải. 19:7; 21:2, 9; 22:17; Êph. 6:11-12; 1 Cô. 12:12-13; Công. 8:1; 13:1; Khải. 1:11-13, 20; 1 Cô. 3:10-11; Êph. 2:20

Hội thánh là mục tiêu tối hậu của Đức Chúa Trời. Mục tiêu của Đức Chúa Trời không chỉ là có nhiều tín đồ riêng rẽ mà có một Hội thánh mang tính chất tập thể để có thể trở thành nhà của Ngài và Thân thể của Con Ngài. Hội thánh này là sự bày tỏ của Đức Chúa Trời. Hội thánh vừa là gia đình của Đức Chúa Trời để bày tỏ Đức Chúa Cha và cũng vừa là Thân thể Đấng Christ để bày tỏ Đấng Christ là hiện thân của Đức Chúa Trời Tam Nhất (Côl. 2:9). Những gì chúng tôi đề cập đến trong chương này là phần cô đọng rút ra từ sự khải thị thần thượng về Hội thánh trong Tân Ước.

EKKLESIA

Hội thánh trước nhất là ekklesia. Từ ngữ Hi Lạp này chỉ về một hội chúng đã được kêu gọi ra. Vào thời cổ, khi một thành phố kêu gọi công dân trong thành đến tụ họp lại thì hội chúng ấy được gọi là ekklesia. Trong Tân Ước, Chúa Jesus là người đầu tiên đã dùng từ ngữ này trong Ma-thi-ơ chương 16 để chỉ về Hội thánh (c. 18). Hội thánh là một hội chúng đã được Đức Chúa Trời kêu gọi ra khỏi cho chính Ngài. Hệ phái “Anh Em” thích dùng chữ hội chúng (assembly). Tôi tin rằng chữ này là một chữ tốt hơn đáng được dùng vì chữ “church” (Hội thánh) trong tiếng Anh đã bị hư hoại rất nhiều.

Là người sinh trưởng tại Trung Quốc, chúng tôi hiểu chữ Hội thánh với ý nghĩa là một kiến ốc hay nhà thờ có tháp chuông. Đối với nhiều người trong chúng ta, Hội thánh là một nhà thờ. Ngày nay, nhiều người cũng nghĩ như vậy. Khi họ nói đi đến Hội thánh có nghĩa là đi đến nhà thờ. Ý niệm này rất sai trật. Chúng ta cần phải loại bỏ ý tưởng ấy. Hội thánh không phải là một nhà thờ không có sự sống nhưng là một điều gì đó hữu cơ, đầy dẫy sự sống.

Hội thánh là một hội chúng gồm những người sống động chứ không phải là một tòa nhà vật chất không có sự sống. Tuy nhiên, nếu cho rằng Hội thánh chỉ là một tập thể người đã được kêu gọi ra khỏi, tức một hội chúng, thì vẫn còn nông cạn. Có thể có một tập thể người hay có một hội chúng nhưng không có sự sống. Ngày nay có rất nhiều hội chúng lớn trong xã hội chúng ta nhưng không có sự sống thần thượng.

NHÀ CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI

Hội thánh cũng là nhà của Đức Chúa Trời (1 Phi. 2:5). Vì lý do này, chúng tôi không chỉ có ý nói Hội thánh là nơi cư trú của Đức Chúa Trời. Nguyên ngữ Hi Lạp oikos không những chỉ có nghĩa là nhà, nơi trú ngụ, nhưng cũng có nghĩa là người nhà. Oikos có nghĩa là cả cái nhà lẫn người ở trong đó tức là gia đình mà gia đình tạo nên người nhà; vậy, chữ này cũng có thể được dịch là gia đình hay người nhà (Êph. 2:19).

Hội thánh là nơi cư trú của Đức Chúa Trời trên đất ngày nay và Đức Chúa Trời là Cha cao cả chỉ có một gia đình, ấy là Hội thánh. Với cuộc sống gia đình, chúng ta có một căn nhà và trong căn nhà này chúng ta có một gia đình. Với chúng ta, nhà là một điều mà gia đình lại là một điều khác; nhà là một căn nhà và gia đình là những người sống trong căn nhà ấy. Tuy nhiên, nhà của Đức Chúa Trời và gia đình của Đức Chúa Trời thì giống nhau. Căn nhà là gia đình và gia đình là căn nhà.

Với tư cách Hội thánh, chúng ta là nhà của Đức Chúa Trời, tức nơi cư trú của Ngài. Đồng thời, chúng ta là gia đình của Đức Chúa Trời. Cả căn nhà của Đức Chúa Trời và gia đình của Đức Chúa Trời là một thực thể duy nhất, ấy là một nhóm người đã được tái sinh, kêu gọi và được chính Đức Chúa Trời ngự vào bên trong. Những người được kêu gọi này là những người được Đức Chúa Trời tái sinh bằng sự sống Ngài và được Đức Chúa Trời hằng sống cư ngụ bên trong với tất cả những gì Ngài là; những người này vừa là nơi cư trú của Đức Chúa Trời vừa là gia đình Ngài. Đây còn hơn là một hội chúng và khác hẳn với một nhóm hay tổ chức của con người. Đây là một điều có tính chất hữu cơ – hữu cơ trong sự sống thần thượng, hữu cơ trong bản chất thần thượng và hữu cơ trong Đức Chúa Trời Tam Nhất.

Một số người nhấn mạnh rất nhiều đến ekklesia nhưng họ không chú ý nhiều đến khía cạnh hữu cơ của Hội thánh. Họ không nói nhiều về Hội thánh như là một gia đình của Đức Chúa Trời. Tuy nhiên, chúng ta phải nhận thức rằng Hội thánh có tính chất hữu cơ, là ngôi nhà hằng sống của Đức Chúa Trời. Phao-lô nói Hội thánh là nhà của Đức Chúa Trời hằng sống (1 Ti. 3:15) và nhà này lớn lên, tăng trưởng (Êph. 2:21). Nhà của anh em có tăng trưởng không? Không! Nhà của chúng ta không tăng trưởng. Nhà của anh em bị suy sụp mỗi ngày. Thế nhưng nhà của Đức Chúa Trời lại tăng trưởng! Hễ tăng trưởng thì phải là sống động. Những gì không thuộc sự sống sẽ không thể nào tăng trưởng được. Hễ những gì tăng trưởng được thì có tính chất hữu cơ, có sự sống. Ha-lê-lu-gia! Chúng ta đang tăng trưởng!

Vào năm 1964, tôi đến Plainview, Texas, thăm một nhóm nhỏ gồm một số ít thánh đồ. Sau đó, vào năm 1965, tôi đến Waco, Texas để thăm một nhóm nhỏ khác. Nếu không có đức tin, có thể tôi đã thất vọng hoàn toàn. Khi tin ấy lan đến New York, một anh em thân mến kia, là đồng công với tôi trong nhiều năm tháng, nói với một anh em khác rằng anh không tin các nhóm nhỏ tại Texas sẽ tồn tại lâu được. Năm 1968, tôi đến Lubbock. Tôi không thấy một Hội thánh to lớn mà trái lại chỉ thấy một điều gì đó đòi hỏi cần phải có nhiều đức tin. Bởi sự thương xót của Chúa, tôi có đức tin ấy. Sau đó, các thánh đồ tại Texas di chuyển đến Houston vào năm 1969 và tôi lại đến thăm họ. Tình trạng lúc bấy giờ có phần nào khích lệ nhưng chưa hoàn toàn khả quan. Tuy nhiên, cuộc thăm viếng tại Irving vào năm 1982 và 1983 làm tôi được phấn khởi. Giữa vòng các Hội thánh ở Texas đã có sự tăng trưởng rất nhiều vì Hội thánh là điều gì đó sống động. Hội thánh là căn nhà sống động của Đức Chúa Trời hằng sống. Hội thánh không phải là một điều thuộc về tổ chức nhưng thuộc về sự sống; vì vậy, Hội thánh tăng trưởng bởi sự sống.

THÂN THỂ ĐẤNG CHRIST

Nhà Đức Chúa Trời, gia đình của Đức Chúa Trời, có tính chất hữu cơ, nhưng theo một ý nghĩa, nhà ấy không có tính chất hữu cơ bằng Thân thể. Hội thánh là Thân thể Đấng Christ. Một nhóm Cơ Đốc nhân có thể là một hội chúng nhưng thực ra có thể không phải là nhà của Đức Chúa Trời vì họ không sống trong linh. Họ có thể nói mình là Thân thể Đấng Christ, nhưng thật ra có thể họ không phải vì họ vẫn còn sống một đời sống thiên nhiên. Hễ khi nào còn sống trong sự sống thiên nhiên của mình, chúng ta không phải là Thân thể Đấng Christ.

Khi còn trẻ, tôi có nghe hai ba người “trưởng lão” họp lại để bàn về một số vấn đề trong cái gọi là Hội thánh của họ. Sau cùng, một người thì ném quyển Kinh Thánh còn người kia thì đứng dậy bỏ đi. Như vậy là Thân thể sao? Đó không phải là Thân thể mà là xác thịt sa ngã.

Thân thể là gì? Hãy nhìn vào chính anh em. Thân thể anh em là một phần vĩ đại nhất của con người mình. Không gì có thể là thân thể anh em được ngoại trừ chính anh em. Răng giả không phải là một phần của anh em; răng giả ấy là phần thêm vào, không có sự sống. Răng thật của chúng ta dính liền với thân thể chúng ta không phải bởi tổ chức hay sự sắp đặt bên ngoài nhưng bởi sự sống. Răng ấy lớn lên cách hữu cơ trong thân thể chúng ta. Chi thể nào của thân thể anh em là hữu cơ thì chi thể ấy lớn lên trong mối liên hiệp hữu cơ với thân thể anh em. Những gì không liên hiệp hữu cơ với thân thể anh em sẽ là vật xa lạ với thân thể.

Tương tự như vậy, Thân thể Đấng Christ là một cơ cấu hữu cơ, không phải là một tổ chức. Thí dụ như một bục gỗ gồm những miếng gỗ được sắp xếp và lắp ráp vào với nhau. Mặt khác, thân thể con người không phải là một “sự sắp xếp có tổ chức” nhưng có tính chất hữu cơ, đầy sự sống.

Hội thánh không phải chỉ là một gia đình sống động của Đức Chúa Cha, nhưng hơn thế nữa, Hội thánh là một cơ cấu hữu cơ sống động của Đấng Christ là Đầu. Cơ Đốc giáo đã rơi vào một tình trạng “tổ chức” thay vì có sự sống. Hằng triệu Cơ Đốc nhân đang sống trên đất. Họ đã được tha thứ nhờ sự cứu chuộc của Đấng Christ, nhờ sự rửa sạch bởi huyết báu của Ngài và đã được Thánh Linh tái sinh; họ là con cái Đức Chúa Trời và những chi thể của Đấng Christ. Thế nhưng trên thực tế, trong đời sống và sự phục vụ của họ, những gì ta có thể thấy chỉ là một tổ chức, chứ không phải một cơ cấu hữu cơ. Đấng Christ hay Đấng Cơ Đốc là hữu cơ, nhưng “giáo” không có tính chất hữu cơ. Tất cả tổ chức có chữ “giáo” theo sau, kể cả “Cơ Đốc giáo” và thậm chí “giáo phái Hội thánh địa phương” cũng chỉ là tổ chức mà thôi.

Hội thánh chỉ nên có tính chất hữu cơ, chỉ nên là một cơ cấu hữu cơ đầy sự sống của Đấng Christ. Tất cả những gì anh em làm phải ra từ sự sống bên trong. Anh em đang sống động. Anh em có Đấng Christ là hiện thân của Đức Chúa Trời Tam Nhất đang sống bên trong mình. Đừng tự mình chuyển động. Hãy chuyển động bởi Ngài. Đừng tự mình hành động. Hãy hành động bởi Ngài. Đôi lúc tôi định đi thăm một anh em nào đó nhưng bị ngăn cản vì biết rằng Đấng Christ không định thăm viếng anh em đó. Đó chỉ là tôi, cái tôi thiên nhiên, cái tôi tốt lành, cái tôi với ý định tốt; ấy hoàn toàn là tôi mà thôi chứ không phải là Đấng Christ. Rồi tôi cầu nguyện trình dâng cho Ngài tình cảnh của tôi, lý do tôi thăm viếng và mọi điều liên hệ đến việc thăm viếng này cho Chúa. Sau đó, Chúa bắt đầu đồng đi với tôi. Có nhiều người yêu mến Chúa và tận hiến cho Ngài nhưng họ không nhận thức được rằng sự sống thiên nhiên của họ phải bị bỏ đi.

Trong con người mới tức là Hội thánh, “không thể có người Hi Lạp và người Do Thái, người cắt bì và người không cắt bì, người dã man, người Sy-the, người nô lệ, người tự do, nhưng Đấng Christ là tất cả và trong tất cả” (Côl. 3:10-11). “Tất cả” chỉ về con người. Khi nói “Đấng Christ là tất cả” có nghĩa là Ngài là anh em, Ngài là tôi, và Ngài là mỗi một người trong Hội thánh. Khi nói “Đấng Christ trong tất cả” có nghĩa Ngài ở trong mọi người trong Hội thánh. Con người mới, tức Hội thánh, không phải là người Hoa, Nhật, Pháp, Anh, Đức hay Mỹ. Con người mới là Đấng Christ. Vì thế, hễ khi nào chúng ta hành động với tư cách của một người Hoa, Nhật, Phi-líp-pin, Mỹ, Anh, Đức, Pháp hay Ý, chúng ta không còn là Hội thánh nữa. Trong con người mới, không có người Do Thái hay người Hi Lạp. Trong con người mới, phải thực sự không còn có người Do Thái hay người Hi Lạp. Không thể nào có người Hoa hay người Nhật. Trong con người mới không thể nào có người da trắng hay người da đen. Nếu anh em vẫn muốn là người da đen hay người da trắng thì anh em không còn phần gì nữa với Thân thể Đấng Christ. Hội thánh là một cơ cấu hữu cơ. Vì thế, chúng ta cần phải hành động trong linh mình, phải hoàn toàn loại bỏ sự sống thiên nhiên của mình.

SỰ ĐẦY TRỌN CỦA ĐẤNG LÀM ĐẦY DẪY TẤT CẢ TRONG TẤT CẢ

Nhiều Cơ Đốc nhân không hiểu từ ngữ đầy trọn có nghĩa gì trong Ê-phê-sô 1:23 và 3:19. Họ nghĩ rằng từ ngữ đầy trọn có nghĩa là phong phú. Ê-phê-sô 1:23 nói Hội thánh “là Thân thể của Ngài, sự đầy trọn của Đấng làm đầy dẫy tất cả trong tất cả”. Nói theo văn phạm, từ ngữ “sự đầy trọn” là đồng vị ngữ của nhóm chữ “Thân thể Ngài”; điều này có nghĩa Thân thể là sự đầy trọn và sự đầy trọn là Thân thể. Sự đầy trọn không có nghĩa là sự phong phú. Trong Ê-phê-sô, sự phong phú không dò lường được của Đấng Christ được đề cập đến trong câu 3:8. Chúng ta phải phân biệt sự phong phú với sự đầy trọn. Nước Mỹ có nhiều siêu thị chứa đầy sự phong phú của nước Mỹ. Sự phong phú của nước Mỹ là những sản phẩm của xứ ấy trong khi sự đầy trọn của nước Mỹ là một người Mỹ vạm vỡ. Sự đầy trọn này là sự biểu hiện.

Sự đầy trọn ra từ sự phong phú. Tuy nhiên, nếu chúng ta không ăn và “tiêu hóa” sự phong phú ấy thì chúng ta có thể có sự phong phú mà không có sự đầy trọn. Kết quả của sự phong phú là sự đầy trọn nhờ việc ăn uống và tiêu hóa. Nếu chúng ta không ăn và không tiêu hóa sự phong phú thì chúng ta sẽ bị gầy gò và nhỏ bé. Cũng vậy, Hội thánh không những chỉ là Thân thể Đấng Christ nhưng cũng là sự đầy trọn, tức sự biểu hiện phát sinh từ sự vui hưởng sự phong phú của Đấng Christ.

Sự đầy trọn ấy là sự biểu hiện của chính Đấng này, tức là Đấng Christ hoàn vũ, Đấng làm đầy trọn tất cả trong tất cả. Cô-lô-se 3:11 nói rằng Đấng Christ là tất cả trong tất cả. “Tất cả”, được đề cập hai lần trong câu này, đều chỉ về người. Tuy nhiên, trong Ê-phê-sô 1:23, “tất cả trong tất cả” mà Đấng Christ làm đầy trọn ấy là một điều gì đó có tính cách hoàn vũ. Đấng Christ là vô hạn (Êph. 1:23; 3:18). Kích thước của vũ trụ này chính là kích thước của Đấng Christ. Chiều dài thì dài bao nhiêu? Chiều cao thì cao bao nhiêu? Chiều sâu thì sâu bao nhiêu? Chiều rộng thì rộng bao nhiêu? Chẳng ai có thể nói được. Kích thước của Đấng Christ trong Ê-phê-sô 3:18 thì không đo lường được và là vô hạn. Những kích thước này là sự mô tả về Đấng Christ.

Đấng Christ làm đầy dẫy tất cả trong tất cả và chúng ta là Hội thánh sau cùng sẽ trở nên sự đầy trọn của Ngài bởi vui hưởng sự phong phú của Đấng Christ. Nếu tôi chỉ có đầu mà không có thân thể thì tôi không thể nào có sự đầy trọn được. Sự đầy trọn này là sự biểu hiện của tôi. Chúng ta phải ý thức rằng Hội thánh, tức Thân thể Đấng Christ, là sự đầy trọn của Đấng Christ như là biểu hiện của Ngài vậy.

SỰ ĐẦY TRỌN CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI

Trong Ê-phê-sô 3:19, bản Kinh Thánh Anh ngữ King James Version nói rằng chúng ta được “đổ đầy với mọi sự đầy trọn của Đức Chúa Trời”. Giới từ “với” ở đây nghĩa đen là “cho đến” hay “kết quả là”. Chúng ta được đổ đầy cho đến khi đạt được sự đầy trọn của Ngài. Chúng ta được đổ đầy mà kết quả là sự biểu hiện của Đức Chúa Trời. Sự đầy trọn ở đây có nghĩa là sự biểu hiện. Phao-lô nói ông cầu nguyện qua Linh của Ngài, Đức Chúa Cha sẽ làm mạnh mẽ chúng ta vào trong con người bề trong bằng quyền năng Ngài để Đấng Christ có thể lập gia cư Ngài trong lòng chúng ta và để chúng ta có thể biết kích thước của Đấng Christ – chiều ngang, chiều dài, chiều cao và chiều sâu – hầu cho chúng ta có thể được đổ đầy cho đến khi đạt được, hay kết quả là, sự đầy trọn của Đức Chúa Trời tức sự biểu hiện của Đức Chúa Trời (Êph. 3:14-19).

Toàn bộ sách Ê-phê-sô bàn về Hội thánh. Đó là nhà hay gia đình của Đức Chúa Trời (2:19), là Thân thể của Đấng Christ (1:23) và là sự đầy trọn, tức sự biểu hiện của Đấng Christ và của Đức Chúa Trời (1:23; 3:19). Theo chương ba, Hội thánh có thể trở thành một sự biểu hiện như vậy, không những là sự biểu hiện của Đấng Christ mà còn là của Đức Chúa Trời, khi Đấng Christ lập gia cư của Ngài trong lòng chúng ta để chúng ta có thể kinh nghiệm sự phong phú không dò lường được của Ngài. Khi vui hưởng Ngài như vậy, mọi sự phong phú của Đấng Christ sẽ đổ đầy chúng ta, kết quả là chúng ta trở nên sự biểu hiện của Đức Chúa Trời.

Hội thánh ngày nay phải là một sự biểu hiện như vậy xuất phát từ việc vui hưởng cách dư dật sự phong phú không dò lường được của Đấng Christ. Chúng tôi có gánh nặng quan tâm đến tình trạng giữa vòng các Cơ Đốc nhân. Nơi đâu có sự biểu hiện của Ngài trên đất? Tôi hy vọng rằng sẽ có một sự biểu hiện như vậy giữa vòng chúng ta. Tất cả chúng ta cần phải cầu nguyện cho chính mình như Phao-lô đã cầu nguyện cho chúng ta trong Ê-phê-sô chương 3. Chúng ta cần phải quỳ gối trước mặt Cha để Ngài có thể làm mạnh mẽ vào trong con người bề trong của chúng ta hầu cho Đấng Christ có thể lập cư trong lòng chúng ta, hoàn toàn lưu trú trong mọi phương diện, mọi phần của con người bề trong chúng ta. Rồi chúng ta mới có thể vui hưởng tình yêu Ngài và đụng chạm cùng sở hữu mọi kích thước của Ngài. Chúng ta sẽ được đổ đầy bằng chính Ngài cho đến khi đạt đến sự đầy trọn của Đức Chúa Trời, tức sự biểu hiện của Đức Chúa Trời. Đây không chỉ là một hội chúng hay một tập thể Cơ Đốc nhân đã được kêu gọi ra khỏi. Đây là một nhóm người được Đấng Christ chiếm hữu trọn vẹn và vui hưởng Đấng Christ đến cực điểm, được dầm thấm bởi Ngài và được đổ đầy bằng chính Ngài đến mức độ trở thành sự biểu hiện của Đức Chúa Trời.

Chúng ta biểu lộ những gì chúng ta ăn. Khi còn trẻ, đôi khi tôi đến thăm ông bà tôi sống ở cạnh bờ biển. Ông bà tôi thường hay ăn cá, trong khi gia đình tôi lại hiếm khi ăn. Mỗi khi đến nhà ông bà, tôi không ngửi thấy mùi gì khác hơn là mùi cá. Ngày nọ, tôi hỏi mẹ tôi sao mọi người sống tại đó lại có mùi cá như vậy. Mẹ tôi trả lời: “Con không biết mỗi ngày ông bà đều ăn cá hay sao? Đó là lý do tại sao ông bà có mùi cá!” Chúng ta trở thành và biểu lộ những gì chúng ta ăn.

Khi ăn Jesus, chúng ta có “mùi” của Ngài (2 Cô. 2:15), chúng ta bày tỏ Ngài và chúng ta trở nên Ngài. Còn Hội thánh là gì? Hội thánh là sự biểu hiện của chính Đấng Christ là Đấng mà chúng ta ăn. Mọi sự đầy trọn của Đức Chúa Trời Tam Nhất đều được hiện thân trong Đấng Christ, và chính Đấng Christ này là bánh sự sống của chúng ta (Gi. 6:48). Ngài phán: “Hễ ai ăn Ta, [người ấy] sẽ sống bởi Ta” (Gi. 6:57). Khi ăn Đấng Christ, chúng ta sống bởi Ngài. Đấng Christ này là hiện thân của Đức Chúa Trời Tam Nhất; khi ăn Đấng Christ, chúng ta ăn Đức Chúa Trời Tam Nhất. Cứu Chúa của chúng ta, Jesus Christ, hiện thân của Đức Chúa Trời, là ma-na hằng ngày, là thức ăn hằng ngày của chúng ta. Chúng ta ăn Ngài nên chúng ta bày tỏ Ngài ra. Sự bày tỏ này là sự đầy trọn của Đấng làm đầy dẫy tất cả trong tất cả. Cuối cùng, đây là sự đầy trọn của Đức Chúa Trời Tam Nhất. Chúng ta có thể trở nên sự bày tỏ như vậy bởi ăn Jesus. Hãy để Ngài dầm thấm toàn bản thể anh em. Hãy để Ngài sống trong từng phạm vi, từng ngõ ngách của con người bề trong của anh em – trong tâm trí, tình cảm, ý chí, lương tâm, hồn và linh của anh em; trong việc yêu thương, sự quyết định, ý định và động cơ thúc đẩy của anh em. Bất cứ điều gì anh em làm phải được đầy dẫy Đấng Christ.

Ăn Jesus chính là tiếp nhận Ngài vào và hấp thụ Ngài vào trong bản thể anh em. Ăn nghĩa là tiếp nhận thức ăn vào trong bản thể chúng ta; ăn Jesus có nghĩa là nhận Ngài vào trong con người chúng ta. Kết quả việc chúng ta ăn Ngài là sự đầy trọn của Đấng làm đầy dẫy tất cả trong tất cả và cũng là sự đầy trọn của chính Đức Chúa Trời Tam Nhất. Sự đầy trọn này là Hội thánh. Hội thánh không những chỉ là một hội chúng, hay chỉ là nhà của Đức Chúa Trời, gia đình của Đức Chúa Trời nhưng cũng còn là Thân thể, một cơ cấu hữu cơ của Đấng hằng sống này mà kết cuộc Thân thể này sẽ trở nên sự đầy trọn của Ngài và sự đầy trọn của Đức Chúa Trời Tam Nhất.

CON NGƯỜI MỚI

Ê-phê-sô 2:15 nói rằng qua thập tự giá, Đấng Christ “đã hủy bỏ trong xác thịt Ngài luật pháp về các mạng lịnh trong các qui định, để Ngài có thể tạo dựng cả hai trong chính Ngài thành một con người mới”. Rồi trong Ê-phê-sô 4:22-24, chúng ta được bảo rằng phải cởi bỏ con người cũ mà mặc lấy con người mới. Con người mới này là Thân thể Đấng Christ. Mặc lấy con người mới có nghĩa là sống một đời sống bởi Thân thể. Trước khi được cứu rỗi, chúng ta sống trong con người cũ, trong một xã hội cũ, nhưng bây giờ chúng ta là chi thể của Đấng Christ, đang sống trong Thân thể Ngài. Chúng ta phải cởi bỏ con người cũ với đời sống của xã hội cũ mà mặc lấy con người mới, tức Hội thánh. Trong con người mới này, không có gì thuộc thiên nhiên, thuộc Do Thái, thuộc Hi Lạp hay thuộc một giai cấp xã hội nào cả. Mọi người đều đầy dẫy Đấng Christ; vì thế, Đấng Christ là mọi người và Đấng Christ ở trong mọi người (Côl. 3:10-11). Không có gì cả ngoại trừ Đấng Christ ở trong con người mới. Sự sống của chúng ta là Đấng Christ, cuộc sống của chúng ta là Đấng Christ, ý định của chúng ta là Đấng Christ, tham vọng của chúng ta là Đấng Christ, ý chí của chúng ta là Đấng Christ, tình yêu của chúng ta là Đấng Christ, và mọi sự khác về chúng ta đều là Đấng Christ. Ngài dầm thấm toàn bản thể chúng ta.

Theo Ê-phê-sô 4:17-32, con người mới này sống một cuộc sống bởi ân điển và lẽ thật. Đây là hai nhân tố chính yếu trong đời sống của một con người mới như vậy để hoàn thành mục đích của Ngài. Đức Chúa Trời cần một con người mới trên đất để làm trọn mục đích của Ngài và thực hiện ý định của Ngài.

CÔ DÂU CỦA ĐẤNG CHRIST

Trong Ê-phê-sô chương 5 có Hội thánh là cô dâu của Đấng Christ (cc. 25, 29, 32; xem thêm Gi. 3:29; Khải. 19:7; 21:2, 9; 22:17). Đấng Christ đã phó chính Ngài trên thập tự giá không những vì anh em và tôi theo phương diện cá nhân nhưng còn vì Hội thánh nữa. Khi suy nghĩ về sự chết của Đấng Christ, chúng ta thường chỉ quan tâm đến cá nhân mình. Thật vậy, Đấng Christ yêu thương chúng ta và chết trên thập tự giá vì mỗi một người trong chúng ta nhưng sự chết của Ngài chủ yếu là vì Hội thánh.

Đấng Christ cũng nuôi nấng và vỗ về Hội thánh (c. 29). Nuôi nấng là cho ăn. Vỗ về là ôm ấp với sự săn sóc đầy tình yêu thương, đầy dẫy sự nồng nàn, như một người mẹ ôm con mình trong lòng. Đấng Christ chăm sóc Hội thánh Ngài bằng cách nuôi nấng và vỗ về như thế.

Huyền nhiệm lớn lao được đề cập đến trong 5:32 chỉ về Đấng Christ và Hội thánh. Chương năm nói về tình yêu (cc. 2, 25) và sự sáng (cc. 8, 9, 13). Tình yêu là nguồn ân điển và sự sáng là nguồn lẽ thật. Khi ánh sáng chiếu rọi, lẽ thật có ở đó. Khi tình yêu bày tỏ, ân điển có tại đó. Trong chương bốn, là con người mới, Hội thánh kinh nghiệm ân điển và lẽ thật. Nhưng trong chương năm, cô dâu là người làm thỏa mãn Đấng Christ, kinh nghiệm được điều cao sâu hơn, tức là tình yêu và sự sáng. Là con người mới, Hội thánh làm trọn mục đích của Đức Chúa Trời. Là cô dâu, Hội thánh thỏa mãn lòng mong muốn của Đấng Christ. Ngài là Chồng và Hội thánh là vợ thỏa mãn được sự mong muốn của Chồng mình.

NGƯỜI CHIẾN SĨ

Trong chương bốn, con người mới thực hiện mục đích của Đức Chúa Trời. Trong chương năm, cô dâu làm thỏa mãn lòng Đấng Christ mong muốn. Bây giờ, đến chương sáu, là chiến sĩ, Hội thánh chiến đấu chống lại kẻ thù của Đức Chúa Trời (cc. 10-17).

PHƯƠNG DIỆN PHỔ THÔNG

Phương diện phổ thông của Hội thánh đã được đề cập đến trong Ma-thi-ơ 16:18. Khi Phi-e-rơ nhận biết Chúa Jesus là Đấng Christ và Con của Đức Chúa Trời, Chúa bảo ông rằng Ngài sẽ xây Hội thánh Ngài trên vầng đá này. Hội thánh ở đây có tính cách phổ thông, bao gồm mọi tín đồ ở khắp mọi nơi mọi lúc, kể cả Phao-lô, Phi-e-rơ và tất cả thánh đồ trải qua hai mươi thế kỷ (1 Cô. 12:13).

PHƯƠNG DIỆN ĐỊA PHƯƠNG CỦA HỘI THÁNH

Phương diện địa phương của Hội thánh đã được Chúa Jesus đề cập đến ở Ma-thi-ơ 18:17. Trong bốn sách Phúc âm, Chúa Jesus chỉ đề cập đến Hội thánh hai lần. Một lần trong Ma-thi-ơ 16:18 chỉ về phương diện phổ thông và một lần khác trong Ma-thi-ơ 18:17 chỉ về phương diện địa phương.

Trong Ma-thi-ơ chương 18, Chúa Jesus phán rằng nếu có bất cứ nan đề gì không thể giải quyết được, chúng ta nên báo cho Hội thánh biết. Điều này chỉ về Hội thánh ở tại một địa phương nào đó. Trình bày nan đề trước một Hội thánh phổ thông là một điều khó. Ngày nay, nhiều Cơ Đốc nhân yêu Chúa chỉ quan tâm đến Hội thánh phổ thông. Họ quan niệm rằng miễn họ là chi thể của Thân thể Đấng Christ thì đủ rồi; nhưng nếu nói cách thực tiễn thì chúng ta phải hỏi Hội thánh của họ ở đâu? Nếu có nan đề cần được Hội thánh giúp đỡ để giải quyết thì chúng ta phải đi đến đâu? Phải có một Hội thánh địa phương, mà chúng ta là một phần của Hội thánh ấy, là nơi chúng ta có thể được giúp đỡ và nơi chúng ta có thể đem nan đề của mình đến.

CÁC HỘI THÁNH ĐỊA PHƯƠNG

Về phương diện phổ thông thì chỉ có một Hội thánh. Về phương diện địa phương thì có nhiều Hội thánh. Trong Công vụ 8:1, có Hội thánh tại Giê-ru-sa-lem. Trong 13:1, có Hội thánh tại An-ti-ốt. Rồi có các Hội thánh được đề cập đến trong Công vụ 14:23 và 15:41; ở đây từ ngữ “các Hội thánh” được dùng vì trong những vùng ấy có một số thành phố. Trong La Mã 16:1, có Hội thánh tại Xen-cơ-rê. Có Hội thánh tại Cô-rin-tô (1 Cô. 1:2). Trong Ga-la-ti 1:2, có các Hội thánh tại Ga-la-ti; sở dĩ có vài Hội thánh tại đó vì Ga-la-ti là một vùng thuộc Đế-quốc La-mã cổ xưa bao gồm nhiều thành phố. Trong Khải-thị 1:4 và 11, có bảy Hội thánh tại A-si. A-si cũng là một vùng.

Câu 11 nói: “Những gì ngươi thấy hãy viết vào một cuộn sách và gởi đến bảy Hội thánh: đến Ê-phê-sô và đến Si-miệc-nơ và đến Bẹt-găm và đến Thi-a-ti-rơ và đến Phi-la-đen-phi-a và đến Lao-đi-xê”. Câu này cho thấy rằng một Hội thánh địa phương tương đương với một thành phố địa phương. Thư viết cho Hội thánh tại Ê-phê-sô có nghĩa là thư viết cho thành phố Ê-phê-sô vì đây là các Hội thánh địa phương. Hội thánh địa phương không phải là một từ ngữ để dùng như một danh hiệu nhưng để mô tả sự kiện về một Hội thánh ở tại một địa phương ấy. Hội thánh không có một danh hiệu, cũng như mặt trăng không có một danh hiệu cho nó. Không có mặt trăng ở nơi nào được gọi là mặt trăng của người Mỹ hay mặt trăng của người Trung Hoa. Mặt trăng ở tại Trung Quốc cũng cùng là mặt trăng ở tại các quốc gia khác. Khi mặt trăng ở trên nước Trung Hoa, ấy là mặt trăng tại Trung Quốc. Khi ở trên nước Anh, ấy là mặt trăng tại Anh Quốc. Cũng chỉ là một mặt trăng mà thôi. Tương tự như vậy, Hội thánh là một; Hội thánh thì độc nhất vô nhị. Hội thánh có cả tính cách địa phương lẫn tính cách phổ thông.

CÁC CHÂN ĐÈN

Những Hội thánh địa phương này là các chân đèn. Chân đèn là hiện thân của Đức Chúa Trời Tam Nhất. Làm sao chúng ta có thể biết được điều này? Trước hết, bản chất của chân đèn là vàng, chỉ về Đức Chúa Cha và bản chất thần thượng. Kế đó, chân đèn có hình thù bề ngoài; chân đèn không phải chỉ là một tảng vàng nhưng có một hình dạng rõ rệt. Điều này tượng trưng cho Đấng Christ, tức hiện thân của Đức Chúa Trời. Thứ ba, bảy chân đèn là bảy mắt của Chiên Con và là bảy Linh của Đức Chúa Trời (Khải. 5:6, 4:5). Là bảy Linh của Đức Chúa Trời, bảy chân đèn là sự biểu hiện của Đức Chúa Trời Tam Nhất. Linh là sự biểu hiện, Con là hình thù, hình dạng bên ngoài và Cha là bản chất của Hội thánh, tức chân đèn kỳ diệu.

Nói rằng Hội thánh là hiện thân của Đức Chúa Trời Tam Nhất sẽ không làm Hội thánh trở thành một phần của Thần Cách của Đức Chúa Trời tức đối tượng của sự thờ phượng. Chúng tôi có ý nói rằng Hội thánh là một thực thể do Đức Chúa Trời sinh ra (Gi. 1:12-13), sở hữu sự sống của Đức Chúa Trời (1 Gi. 5:11-12), và vui hưởng bản chất của Đức Chúa Trời (2 Phi. 1:4). Hội thánh có tố chất thần thượng, mang hình dạng của Đức Chúa Trời và bày tỏ chính Đức Chúa Trời. Từ khi được Đức Chúa Trời sinh ra, chắc chắn chúng ta có sự sống của Đức Chúa Trời, sở hữu được bản chất của Ngài, và vui hưởng sự sống và bản chất này mỗi ngày. Chúng ta học tập nhờ sự thương xót và ân điển của Ngài mà không sống bằng bản chất thiên nhiên của mình nhưng sống bởi sự sống và bản chất thần thượng. Nhờ đó, trong khi được biến đổi, chúng ta có sự đầy trọn, sự bày tỏ, hình dạng, biểu hiện của Đấng Christ và chúng ta sẽ chiếu sáng, không bởi chính mình nhưng bởi Linh tăng cường gấp bảy lần.

Hội thánh là hiện thân của Đức Chúa Trời Tam Nhất để bày tỏ Ngài. Là chi thể của Đấng Christ, chúng ta là con của Đức Chúa Trời, được sinh bởi Ngài, có sự sống của Ngài và sở hữu bản chất của Ngài. Chúng ta hết sức cố gắng sống bằng sự sống và bản chất ấy để chúng ta có thể được đổ đầy và dầm thấm bằng chính Đấng Christ phong phú này hầu trở nên sự biểu hiện của Ngài qua Linh tăng cường gấp bảy lần.

Đây là một Hội thánh địa phương. Đây không phải chỉ là một hội chúng bề ngoài. Đây là một điều thuộc bên trong, thuộc sự sống nhưng bày tỏ chính Đức Chúa Trời. Hỡi các thánh đồ yêu dấu, đây mới chính là mục tiêu của Đức Chúa Trời.

NỘI DUNG CỦA CHÂN ĐÈN – ĐẤNG CHRIST Ở-THỂ-LINH

Nội dung của Hội thánh là Đấng Christ ở-thể-linh. Các giáo sư nổi tiếng trong lịch sử Hội thánh ban đầu đã dùng từ ngữ như vậy. Từ ngữ này có nghĩa là Đấng Christ giống như hơi, (tiếng Hi Lạp là “pneuma”), như Linh. Chúng ta không thể giải thích được điều này nhưng đó là một sự kiện. Ngày nay anh em và tôi đang sống Christ. Đấng Christ không những chỉ là sự sống bên trong nhưng cũng là sự sống bên ngoài của chúng ta. Phao-lô nói: “Đối với tôi sống là Christ” (Phil. 1:21a). Chúng ta sống Christ. Ngài không phải là Đấng Christ đang ngồi trên ngai mà chúng ta không thể kinh nghiệm được; Đấng Christ này là Đấng cùng một lúc đang ngồi trên ngai, bên hữu Đức Chúa Trời, và đồng thời đang ở bên trong chúng ta.

Làm thế nào Đấng Christ ngự ở ngai Ngài trên các từng trời lại cũng ở bên trong chúng ta? La Mã 8:34 nói rõ rằng Đấng Christ đang ở bên hữu Đức Chúa Trời, nhưng câu 10 trong chương ấy lại nói “Đấng Christ ở trong anh em”. Trong cùng một chương, một câu thì nói Đấng Christ ở trong các từng trời còn câu khác lại nói Đấng Christ ở trong chúng ta.

Điện giúp chúng ta minh họa rõ ràng làm thế nào sự kiện như trên lại có thể như vậy được. Ánh sáng trong căn phòng phát xuất từ điện. Điện này ở nhà máy phát điện và cùng một lúc cũng ở trong một căn phòng. Có một dòng điện. Dòng điện này nối từ nhà máy phát điện đến một tòa nhà. Giống như vậy, Đấng Christ là “điện”, là “hơi” [ở-thể-linh]. Có một dòng điện truyền từ ngai Đức Chúa Trời đến linh của chúng ta. Ha-lê-lu-gia! Linh của chúng ta được nối liền với ngai thiên thượng giống như những bóng đèn trong phòng được nối liền với nhà máy phát điện bởi dòng điện bên trong. Dòng điện chính là điện. Dòng điện là điện đang chuyển động. Điện chuyển động chính là dòng điện. Đấng Christ là “hơi” [ở-thể-linh] đang chuyển động. Dòng chuyển động này được Giăng gọi là sự tương giao trong Thư thứ nhất của ông (1 Gi. 1:3). Sự tương giao là dòng chuyển động của Đấng Christ. Đấng Christ đang lưu thông, chuyển động. Loài người chúng ta thiếu lời để diễn tả một điều huyền nhiệm và thâm thúy như thế. Tuy nhiên, điện có thể giúp chúng ta minh họa được một vấn đề trừu tượng và huyền nhiệm như vậy.

Đấng Christ của chúng ta là dòng điện. Đấng Christ của chúng ta là sự lưu thông của huyết trong Thân thể của Ngài. Ngài chính là sự tương giao giữa Đức Chúa Trời và chúng ta và giữa vòng toàn thể con cái Ngài. Dòng điện là Đấng Christ ở-thể-linh, và Đấng Christ ở-thể- linh này chính là nội dung của Hội thánh. Đấng Christ, là Linh ban-sự-sống (1 Cô. 15:45), luôn luôn chuyển động để truyền chính Ngài vào chúng ta. Mục đích của dòng điện là truyền điện vào trong các bóng đèn để tất cả bóng đèn có thể bày tỏ sự sáng của điện. Đấng Christ ở-thể-linh đang chuyển động trong chúng ta với mục đích truyền chính Ngài vào trong chúng ta để chúng ta có thể bày tỏ sự sống của Ngài. Tất cả chúng ta đã chịu báp-têm trong Ngài và hiện giờ cùng đang uống Ngài (1 Cô. 12:13).

NỀN MÓNG CỦA HỘI THÁNH

Nền móng của Hội thánh là Đấng Christ, được các sứ đồ và các tiên tri bày tỏ và cung ứng. Ê-phê-sô 2:20 nói về nền của các sứ đồ và các tiên tri. Nền này là chính Đấng Christ tức Đấng mà họ đã cung ứng cho người khác. Phao-lô nói rằng Đấng Christ là nền móng độc nhất mà ông đã lập. Không ai có thể lập một nền khác (1 Cô. 3:10-11). Đấng Christ, nền móng của Hội thánh, là Đấng Christ độc nhất đã được các sứ đồ đầu tiên mặc khải và cung ứng như đã được ghi chép trong Tân Ước.

Chúng ta phải ở lại với Đấng Christ này. Chúng ta không nên tiếp nhận “một Đấng Christ” khác. Thật chúng ta biết ơn Chúa biết bao vì Ngài đã gìn giữ Lời thánh Ngài trên đất này và dưới sự tể trị của Ngài mà Lời này đã được dịch ra rất nhiều thứ tiếng! Thật là cả một sự thương xót! Nếu không có Kinh Thánh trên đất thì thời đại này thật là tối tăm biết bao. Ha-lê-lu-gia, chúng ta có Kinh Thánh! Đây chắc chắc là ngọn đèn chiếu sáng trong nơi tối tăm (2 Phi. 1:19). Kinh Thánh trở nên ánh sáng cho đường lối chúng ta (Thi. 119:105) và chúng ta đang bước đi trong sự sáng ấy, tức ánh sáng của Kinh Thánh.

CHỖ ĐỨNG

1 Cô-rin-tô 3:11 nói không ai có thể lập một nền nào khác ngoại trừ nền móng duy nhất là Đấng Christ. Tuy nhiên, trước khi lập nền, căn nhà cần phải có một khoảng đất để có thể xây lên. Lô đất ấy là nền tức khoảng đất mà nền móng được xây lên. Rồi nhà sẽ được xây trên nền móng ấy. Một kiến ốc được xây trên nền móng, và nền móng thì được lập trên khoảng đất hay nền đất.

Giáo hội Công-giáo xưng nhận rằng Đấng Christ là nền móng của họ. Người thuộc phái Trưởng Lão và Giám Lý cũng công bố Đấng Christ là nền móng của họ. Tất cả mọi giáo phái đều tuyên bố tương tự như vậy. Tuy nhiên, nền móng của họ được xây dựng trên chỗ đứng khác nhau. Giáo phái Trưởng Lão thì được xây trên Đấng Christ nhưng trên chỗ đứng Trưởng Lão. Còn giáo phái Báp-tít thì được xây trên Đấng Christ nhưng trên chỗ đứng về sự dìm mình xuống nước của họ. Người thuộc giáo phái Giám Lý thì có chỗ đứng Giám Lý của họ mà trên đó Đấng Christ là nền móng của họ được lập nên. Nhiều giáo phái khác nhau cũng theo đường lối tương tự như vậy. Họ xây dựng hệ phái của họ trên Đấng Christ nhưng căn cứ vào một chỗ đứng nào đó.

Chúng ta không muốn chỉ trích nhưng chúng ta phải nói sự thực. Tôi cảm thấy buồn là Giáo hội Báp-tít Miền Nam nước Mỹ chỉ thừa nhận những ai chịu báp-têm dìm mình xuống nước của họ và bởi mục-sư của họ hành lễ. Nếu một người đã chịu báp-têm dìm mình xuống nước tại một nơi nào khác, họ sẽ không cho phép người ấy gia nhập trừ khi người ấy chịu nhận làm báp-têm lại do chính mục-sư của họ hành lễ. Sự kiện này khiến việc dìm mình xuống nước của họ trở nên một chỗ đứng, và khiến họ trở thành một hệ phái, một giáo phái. Hội thánh Đấng Christ có một cách thực hành tương tự, ngoại trừ họ tin vào sự tái sinh bởi chịu làm báp-têm, và nước của họ có thể làm tái sinh bất kỳ người nào chịu báp-têm trong nước ấy.

Trước khi đến Dallas vào năm 1966, một anh em ở Los Angeles mời tôi về nhà ăn cơm tối. Trong khi ăn, một anh em nọ hỏi tôi có tin vào báp-têm bằng nước hay không. Tôi nói: “Tôi tin sự báp-têm bằng nước mà tôi cũng tin báp-têm bằng Linh nữa”. Lập tức, anh ấy bắt đầu tranh luận rằng trong Kinh Thánh không có điều gì là báp-têm bằng nước cả. Là một Cơ Đốc nhân đã hơn bốn mươi năm, tôi chưa từng nghe một Cơ Đốc nhân nào nói rằng không có báp-têm bằng nước trong Tân Ước. Khi tôi trưng dẫn Giăng 3:5 về việc được sinh bằng nước và Linh, anh ấy nói đó là nước đầu ối của người mẹ khi sinh con! Đối với anh, đầu tiên mỗi người đều phải được mẹ mình sinh ra trước đã, sự kiện này tượng trưng bởi nước; rồi sau đó người ấy phải được Linh sinh ra. Tôi thật chưa từng nghe lời giải thích như thế bao giờ! Ý niệm đó quá sai trật nên tôi thiết tưởng không cần phải bàn thêm gì nữa.

Sáng hôm sau, tôi bay đến Dallas. Tối hôm ấy, tôi có buổi nhóm ở đó. Trong khi đang chia sẻ, có một phụ nữ kia dạn dĩ hỏi tôi về sự báp-têm bằng nước. Tôi được biết chị ấy thuộc Hội thánh Đấng Christ và hoàn toàn ủng hộ việc báp-têm bằng nước. Tại Los Angeles, có người hoàn toàn chống đối việc báp-têm bằng nước, trong khi ngay ngày hôm sau tại Dallas lại có người hoàn toàn ủng hộ việc báp-têm bằng nước. Tình trạng ngày nay là như thế. Người ta xây đắp cái gọi là “Hội thánh” trên chỗ đứng riêng của họ.

Tất cả giáo phái khác nhau đã được thành hình dựa trên các chỗ đứng khác nhau. Các danh hiệu khác nhau như Trưởng Lão, Báp-tít, Giám Nhiệm, Luther, Giám Lý, Ngũ Tuần và những tên khác nữa là chỗ đứng mà họ xây dựng Hội thánh của mình trên đó. Anh em được xây dựng trên chỗ đứng nào? Đừng nói trên Đấng Christ. Mỗi Cơ Đốc nhân đều nói như thế cả. Bất cứ giáo phái hay nhóm nào mà anh em đến, ai cũng sẽ nói nền của họ là Đấng Christ. Nhưng còn chỗ đứng nơi mà nền móng đã được lập trên đó là gì?

Chỗ đứng của chúng ta là gì? Chỗ đứng có từ chính lúc bắt đầu thời đại Cơ Đốc, từ thời các sứ đồ, là sự hiệp nhất độc nhất vô nhị của Thân thể Đấng Christ; chỗ đứng ấy được gìn giữ và biểu hiện trong từng Hội thánh địa phương ở tại mỗi địa phương (Khải. 1:11). Sự kiện này có nghĩa là tại bất cứ địa phương nào nơi mình đang ở, Cơ Đốc nhân chúng ta phải đến với nhau để trở thành Hội thánh tại đó. Chúng ta không có một chỗ đứng nào khác hơn là sự hiệp một độc nhất của Thân thể Đấng Christ. Một Hội thánh địa phương là một sự biểu hiện của Hội thánh phổ thông. Hội thánh theo tính cách phổ thông là một và Thân thể độc nhất này được biểu lộ trong nhiều địa phương. Tại mỗi địa phương, nơi có một số thánh đồ, các thánh đồ ấy nên đến với nhau làm một Hội thánh tại đó, chứ đừng nhận lấy chỗ đứng về báp-têm bằng cách dìm mình, việc nói các ngôn ngữ [tiếng lạ], hệ thống trưởng lão, một phương pháp, hệ thống giám mục hay bất cứ chỗ đứng nào khác ngoại trừ hiệp một với tất cả những người khác nhóm họp tại nơi đó như là một sự biểu hiện địa phương của Thân thể Đấng Christ.

Sự hiệp một độc nhất này phải là chỗ đứng mà chúng ta xây dựng trên đó. Chúng ta đừng nên có tính cách bè phái mà cũng đừng độc đoán. Chúng ta phải bao-gồm-tất-cả, cởi mở và yêu thương tất cả thánh đồ. Hễ ai là Cơ Đốc nhân, người ấy là anh em chúng ta. Các anh em chúng ta đã bị phân tán thành nhiều hệ phái. Tuy vậy, chúng ta vẫn yêu thương họ. Chúng ta đừng nên có một thái độ hay một tinh thần tranh chiến, chống đối hay cãi lẫy. Điều đó là sai quấy. Chúng ta nên luôn luôn giữ một tinh thần và một thái độ yêu thương tất cả các Cơ Đốc nhân. Hễ ai mang danh Cơ Đốc nhân và tin vào Chúa Jesus, họ là anh chị em chúng ta. Trong các Hội thánh địa phương, chúng ta không có bức tường ngăn cách nào. Chúng ta không có hàng rào. Chúng ta coi tất cả Cơ Đốc nhân thân yêu là anh em mình.

RAO GIẢNG PHÚC ÂM, TRÌNH BÀY LẼ THẬTVÀ CUNG ỨNG SỰ SỐNG LÀ CHỨNG CỚ JESUS

Chúng ta phải học hỏi lẽ thật, tăng trưởng trong sự sống và đi ra tiếp xúc với người khác. Những gì chúng ta nói sẽ căn cứ trên sự biện biệt của chúng ta. Nếu người ta chưa được cứu, chúng ta sẽ giảng Phúc âm cho họ. Nếu biết người ấy là một Cơ Đốc nhân, chúng ta có thể trình bày lẽ thật mà chúng ta đã học hỏi. Các Cơ Đốc nhân rất quý trọng lẽ thật. Giả dụ chúng ta có thể trình bày lẽ thật về sự biến đổi như trong 2 Cô-rin-tô 3:18. Rồi, nếu có thể được, chúng ta sẽ cung ứng sự sống cho người ấy bằng cách làm chứng, nói cho người ấy biết chúng ta đã tiếp nhận Đấng Christ ra sao và kinh nghiệm Ngài là sự sống như thế nào. Một lời làm chứng sẽ cung ứng sự sống cho người khác. Đừng trông mong mang người ta đến buổi nhóm để Hội thánh được tăng gia. Hãy để việc tăng gia ấy trong tay Chúa. Chứng cớ của chúng ta không phải là một con số to lớn, vĩ đại. Chứng cớ của chúng ta là một nhóm thánh đồ sống trong linh, bước đi theo linh và trở nên một sự biểu hiện sống động của Chúa Jesus trong gia đình, tại trường học, nơi làm việc và trong nếp sống Hội thánh. Gánh nặng của chúng ta là trình bày phúc âm cho những người chưa được cứu, lẽ thật cho những người đã được cứu và sự sống cho những người đang tìm kiếm Chúa. Hãy để vấn đề Hội thánh cho Chúa. Mỗi người hãy tự lựa chọn theo như sự biện biệt của mình. Không ai có thể điều khiển nổi Cơ Đốc giáo ngày nay vì nó quá vĩ đại. Chúng ta phải ý thức sự nhỏ bé của mình. Chúng ta sống Christ và bước đi theo linh, trở thành chứng cớ sống cho Ngài. Bằng cách này chúng ta đem lợi ích đến tất cả những ai mà chúng ta tiếp xúc. Chúng ta đừng nên trông mong đem họ đến buổi nhóm của mình. Tuy nhiên, nếu họ thích đến nhóm, dĩ nhiên chúng ta sẽ không khước từ họ. Tôi hy vọng rằng tất cả chúng ta sẽ sáng tỏ về chỗ đứng của mình và về cách thực hành nếp sống Hội thánh. Nguyện Chúa ban phước cho tất cả chúng ta.