Thông tin sách

Sự Khải Thị Căn Bản Trong Kinh Thánh

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: Basic Revelation in Holy Sciptures
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 4

Untitled Document

CHƯƠNG BỐN

TÍN ĐỒ

Kinh Thánh: Gi. 3:6; Mat. 28:19; Ga. 3:27; La. 6:3; 1 Cô. 12:13; La. 8:9, 11, 4; Ga. 5:16, 15; 1 Cô. 3:6-7; Êph. 4:16; 2:21-22; 1 Phi. 2:5; 2 Cô. 3:18; La. 12:2; 1 Tê. 5:23; Phil. 3:21; La. 8:29-30; 10:8, 9, 12

Chủ đề của chương này là “tín đồ”, xem như có vẻ đơn giản nhưng thật là huyền nhiệm. Một sinh viên y khoa sẽ mau chóng học biết rằng thân thể vật lý của con người không phải là đơn giản. Bản thể tâm lý của con người lại càng huyền nhiệm hơn. Là một hữu thể sống động, chúng ta có hai trái tim, một quả tim thuộc thể và một con tim tâm lý. Chúng ta có thể định được vị trí của quả tim thuộc thể, thế nhưng đâu là con tim tâm lý của chúng ta? Tâm trí, tình cảm, ý chí và lương tâm của chúng ta ở đâu? Linh của chúng ta ở đâu? Hồn của chúng ta ở đâu? Là những người tin vào Đấng Christ, chúng ta là những hữu thể thuộc linh, và do đó chúng ta là một huyền nhiệm.

DÒNG DÕI A-ĐAM SA NGÃ

Tất cả tín đồ chúng ta đều là dòng dõi của A-đam đã sa ngã. Tất cả chúng ta đã bị sa ngã. Tất cả chúng ta đã chết trong tội dưới sự kết án của Đức Chúa Trời (Êph. 2:1, 5; La. 3:19; 5:12; Gi. 3:18). Trong khi chúng ta bị chết trong tội, Đức Chúa Trời đã cho chúng ta một cơ hội. Chúng ta nghe phúc âm và tin vào Chúa Jesus Christ để nhận được sự sống đời đời (Gi. 3:16).

ĐƯỢC CỨU

Sách Công vụ 16:31 bảo rằng chúng ta được cứu khi tin nơi Chúa Jesus Christ. Sự cứu rỗi trọn vẹn ban đầu gồm sáu khía cạnh: tha tội, tẩy sạch vết ô dơ của chúng ta, biệt riêng cho Đức Chúa Trời về mặt vị trí, xưng công chính, giải hòa và tái sinh.

ĐƯỢC THA TỘI

Sau khi tin, điều chúng ta nhận được trước tiên, di chúc đầu tiên dựa trên giao ước thần thượng, ý chỉ thần thượng, là sự tha thứ tội lỗi (Công. 10:43).

ĐƯỢC TẨY SẠCH

Chúng ta không những được tha tội nhưng cũng được tẩy sạch. Được tha tội giải quyết tình trạng của chúng ta trước mặt Đức Chúa Trời. Được rửa sạch là lấy đi vết dơ, dấu bẩn của tội lỗi chúng ta. Ví dụ như nếu một đứa trẻ làm vấy bẩn áo mình rồi ăn năn hối lỗi thì người mẹ sẽ tha thứ cho nó nhưng áo nó vẫn cần phải được giặt sạch. Tha thứ điều sai quấy của đứa bé là một việc, nhưng tẩy sạch vết dơ bẩn trên áo của nó lại là một việc khác. Khi chúng ta tin Chúa Jesus, Đức Chúa Trời không những chỉ tha tội nhưng cũng tẩy sạch chúng ta. Ha-lê-lu-gia! Chúng ta đã được tha tội và tẩy sạch bởi huyết của Đấng Christ.

Được Thánh Hóa Về Mặt Vị Trí

Chúng ta đã được thánh hóa về mặt vị trí, tức là được Đức Chúa Trời biệt riêng ra khỏi thế gian cho Ngài, đó là một phần của sự cứu rỗi ban đầu của chúng ta. 1 Cô-rin-tô 6:11 cho biết trước hết chúng ta được thánh hóa rồi sau đó được xưng công chính. Sự thánh hóa về mặt vị trí đi trước sự xưng công chính còn sự thánh hóa trong bản tính theo sau sự xưng công chính.

Được Xưng Công Chính

Sự chết của Đấng Christ đã hoàn toàn đáp ứng và làm thỏa mãn các đòi hỏi công chính của Đức Chúa Trời để chúng ta được Đức Chúa Trời xưng công chính qua sự chết của Ngài (La. 3:24). Chúng ta được “xưng công chính trong mọi sự”, tức trong những điều mà chúng ta “không thể nào được xưng công chính bởi luật pháp Môi-se” (Công. 13:39).

Được Giải Hòa Với Đức Chúa Trời

Chúng ta cần được giải hòa với Đức Chúa Trời vì khi còn là tội nhân, chúng ta là kẻ thù của Đức Chúa Trời (La. 5:10). Chúng ta đã được giải hòa với Đức Chúa Trời qua sự chết của Con Ngài.

Được Tái Sinh

Khi tin vào Chúa Jesus và kêu cầu danh Ngài, chúng ta được tái sinh tức là chính Linh của Đấng Christ đã bước vào trong linh chúng ta và làm cho chúng ta sống động (Gi. 3:6; Êph. 2:5). Sự tái sinh cũng làm chúng ta trở nên con cái Đức Chúa Trời (Gi. 1:12-13; La. 8:16), thành một phần tử trong gia đình Đức Chúa Trời (Êph. 2:19). Điều này cũng khiến chúng ta trở nên các chi thể của Đấng Christ, tức chi thể của Thân thể Đấng Christ (Êph. 5:30; 1 Cô. 12:27). Là những người được tái sinh, chúng ta là các chi thể của Thân thể Đấng Christ và cũng là những con cái của Đức Chúa Trời.

Sự tái sinh xảy ra trong linh chứ không phải ở trong thân thể vật lý hay trong tâm trí chúng ta, có nghĩa là Đức Chúa Trời Tam Nhất nay đang ở trong linh chúng ta (Êph. 4:6; 2 Cô. 13:5; La. 8:9). Thật là một kho tàng bên trong chúng ta (2 Cô. 4:7)! Đức Chúa Trời Tam Nhất đã vào trong linh chúng ta để ngự lại đó (Gi. 4:24; 2 Ti. 4:22; La. 8:16). Tại đây, tức trong linh chúng ta, là chỗ chứa đựng sự phong phú không dò lường được của Đấng Christ.

Để vui hưởng sự phong phú này, chúng ta phải kêu cầu danh Chúa Jesus (La. 10:12). Nếu muốn được nuôi dưỡng, chúng ta cần kêu lên “Ô, Chúa Jesus!” Khi ở nhà hay tại sở làm, chúng ta đều có thể kêu cầu danh Chúa. Khi kêu cầu, chúng ta đụng đến Linh (1 Cô. 12:3). Nhiều người trong chúng ta thường cầu nguyện nhưng không nhận được sự nuôi dưỡng từ sự cầu nguyện ấy. Không thể nào như thế được. Chúng ta không cầu nguyện với một thần tượng; chúng ta cầu nguyện với Đức Chúa Trời hằng sống. Ngài chính là Đức Chúa Trời, là Đấng đang ở trong linh chúng ta. Khi chúng ta nói chuyện với Ngài, Ngài đáp ứng trong linh mình. Khi vận dụng linh, chúng ta nhận thức Ngài đang ở trong linh mình. Nếu chúng ta chỉ vận dụng tâm trí và dùng miệng mà cầu nguyện thì Đức Chúa Trời Tam Nhất trong chúng ta sẽ không cách nào làm gì được. Ngài không ở trong tâm trí nhưng ở trong linh chúng ta. Chúng ta phải vận dụng linh mình (1 Ti. 4:7). Bằng cách ấy, chúng ta mới có thể kinh nghiệm một Đức Chúa Trời thực hữu và hằng sống là Đấng đang ở trong linh chúng ta ngay trong giờ phút này. Đức Chúa Trời ở trong linh tái sinh của chúng ta là Linh ban-sự-sống.

CHỊU BÁP-TÊM

Vào Trong Danh Của Đức Chúa Cha, Của Đức Chúa Con Và Của Linh

Sau khi phục sinh và trước khi thăng thiên, Chúa Jesus truyền cho các môn đồ Ngài ra đi để môn đồ hóa các dân, “báp-têm họ vào trong danh của Cha và của Con và của Thánh Linh” (Mat. 28:19) tức là báp-têm họ vào trong chính Thân vị của Đức Chúa Trời Tam Nhất.

Tuy nhiên, trong sách Công vụ và các Thư tín, không có một câu nào chứng tỏ các sứ đồ đã làm báp-têm người ta trong danh của Cha, Con và Linh. Trái lại, các sứ đồ đã báp-têm những người ăn năn và tin nhận Chúa vào trong danh của Chúa Jesus (Công. 8:16; 19:5). Chịu báp-têm vào trong danh Chúa Jesus tương đương với chịu báp-têm vào trong danh của Cha, Con và Linh. Và chịu báp-têm vào trong danh Chúa là chịu báp-têm vào trong Thân vị của Ngài, là chính Đấng Christ (Ga. 3:27; La. 6:3). Chịu báp-têm vào trong Đấng Christ thì tương đương với chịu báp-têm vào trong Đức Chúa Trời Tam Nhất vì chính Đấng Christ mà chúng ta chịu báp-têm vào trong là hiện thân của Đức Chúa Trời Tam Nhất. Đức Chúa Trời Tam Nhất được hiện thân trong Đấng Christ là Chúa, tức Con Đức Chúa Trời.

Hơn nữa, khi chịu báp-têm vào trong Ngài, chúng ta được báp-têm vào trong sự chết của Ngài (La. 6:3). Báp-têm liên kết chúng ta với Ngài trong sự chết và sự phục sinh của Ngài. Báp-têm bằng nước không phải là việc thực hiện một nghi thức. Báp-têm bằng nước có nghĩa là chúng ta đặt những người chịu báp-têm vào trong Đức Chúa Trời Tam Nhất, vào trong Đấng Christ và vào trong sự chết cùng sự phục sinh của Ngài.

Trong Linh Vào Trong Thân Thể Của Đấng Christ

Chúng ta đã chịu báp-têm vào trong Thân thể, tức là Hội thánh. “Vì cũng trong một Linh mà hết thảy chúng ta đã chịu báp-têm vào trong một thân thể” (1 Cô. 12:13).

Rồi chúng ta đã chịu báp-têm vào trong Đức Chúa Trời Tam Nhất, vào trong Đấng Christ, vào trong sự chết và sự phục sinh của Đấng Christ và cũng vào trong một Thân thể, tức là Hội thánh. Thật ra, tất cả những chữ “vào trong” ở đây chỉ là một mà thôi. Khi chịu báp-têm vào trong Đấng Christ, chúng ta chịu báp-têm vào trong sự chết và sự phục sinh của Ngài và chúng ta cũng chịu báp-têm vào trong Đức Chúa Trời Tam Nhất và vào trong Thân thể Đấng Christ. Điều này có nghĩa là hiện tại chúng ta đang ở trong Đấng Christ, trong sự chết và sự phục sinh của Ngài, trong Đức Chúa Trời Tam Nhất và trong Thân thể Đấng Christ. Khi báp-têm người khác, chúng ta phải chỉ cho họ thấy rằng bây giờ họ đang ở trong Đấng Christ, trong sự chết và sự phục sinh của Ngài, trong Đức Chúa Trời Tam Nhất và trong Thân thể.

Chúng ta cần thực tại của sự kiện thuộc linh này, ấy là khi báp-têm người khác chúng ta đặt họ vào trong Đấng Christ. Chúng ta có thể đặt họ vào trong Đấng Christ vì Đấng Christ hôm nay chính là Linh. Khi báp-têm người khác, chúng ta đặt họ vào trong Linh, tức thực tại của Đấng Christ. Báp-têm phải là như vậy. Báp-têm đem chúng ta đến một vị trí mà chúng ta có thể tuyên bố rằng mình là những người ở trong Đấng Christ, trong sự chết của Ngài, trong sự phục sinh của Ngài, trong sự liên kết có tính cách hữu cơ với Đức Chúa Trời Tam Nhất và cũng ở trong Thân thể sống động của Đấng Christ hằng sống. Nhận thức về báp-têm như vậy sẽ có ảnh hưởng lớn lao trên đời sống chúng ta.

ĐƯỢC LINH CƯ TRÚ BÊN TRONG VÀ UỐNG LINH

Sau khi tin và chịu báp-têm, chúng ta được Linh cư trú bên trong (La. 8:9; 11; 1 Cô. 6:19). Khi Ngài ngự bên trong mình, chúng ta uống Ngài. Nguồn nước uống đó ở trong linh chúng ta (Gi. 4:14, 24). Chúng ta phải quay vào linh mà uống bằng cách kêu cầu danh Chúa (1 Cô. 12:3, 13b).

Chúng ta có Linh là tổng thể của Đức Chúa Trời Tam Nhất đang cư trú trong mình. Vào năm 1936, khi nhận biết Đức Chúa Trời đang sống trong mình, tôi xúc động quá đỗi. Tôi muốn đi ra ngoài, leo lên nóc nhà hay chạy trên đường phố mà kêu la lên rằng: “Đừng đụng đến tôi, tôi có Đức Chúa Trời ở trong tôi!”.

Đức Chúa Trời Tam Nhất đang ở trong chúng ta. Ngài cư trú bên trong chúng ta và chúng ta đang uống Ngài. Ngài là nguồn nước để chúng ta uống, nguồn suối này không ở trên trời nhưng ở trong linh của mình.

SỐNG VÀ BƯỚC ĐI TRONG MỘT LINH HÒA LẪN

Bây giờ chúng ta phải sống và bước đi trong một linh hòa lẫn. La Mã 8:4 và Ga-la-ti 5:16 và 25 nói về linh hòa lẫn này. J. N. Darby nêu lên sự khó khăn khi muốn viết hoa hay viết thường chữ linh trong La Mã chương 8. Dù ông không dùng chữ hòa lẫn, tuy nhiên, chắc chắn ông đã bày tỏ một ý tưởng rằng cả hai linh này được xem là một.

Trong Ga-la-ti 5:16, chữ “bước đi” trong Hi văn nghĩa là “để bản thể chúng ta chuyển động và hành động”. Đây là mạng lệnh hoàn hảo của Tân ước: sống, để bản thể chúng ta bước đi, chuyển động và hành động theo linh hòa lẫn. Tất cả mọi sự chúng ta làm phải theo linh mình là linh ở bên trong và hòa lẫn với Linh tổng hợp chứ không theo những lời dạy dỗ đạo đức hay những lề luật luân lý. Bước đi theo Linh thì cao trọng hơn việc bước đi theo những lời dạy dỗ đạo đức hay những lề luật luân lý.

Sự chuyển động của Linh được gọi là sự xức dầu. Trong 1 Giăng 2:20 và 27, chúng ta thấy rằng tất cả chúng ta đã nhận sự xức dầu từ Đấng Thánh. Sự xức dầu bên trong chúng ta là thật; sự xức dầu này dạy chúng ta cứ ở trong Chúa. Sự xức dầu mà Giăng nói đến trong 1 Giăng chương 2 chỉ về dầu xức được chép trong Xuất Ai Cập Ký chương 30. Đền tạm và tất cả những vật dụng trong đó được xức bằng dầu tổng hợp (Xuất. 30:26-29).

Ngày nay, dầu xức tổng hợp là Linh ở trong linh chúng ta để xức dầu cho chúng ta và chuyển động trong chúng ta suốt ngày. Ngay cả khi chúng ta cãi cọ hay sắp tranh luận sự xức dầu bên trong sẽ chuyển động trong chúng ta khiến chúng ta phải ngừng lại mà vào trong phòng cầu nguyện. Ngày kia có một chị em đi mua sắm. Hễ cầm món đồ nào lên định mua thì sự xức dầu bên trong bảo chị phải bỏ món đồ ấy xuống. Món đồ nào cầm lên chị cũng phải bỏ xuống. Cuối cùng chị quyết định tốt hơn là đi về nhà. Ngay lúc vâng lời sự xức dầu bề trong và trở lại chỗ đậu xe để về nhà, chị cảm thấy phấn khởi ở bên trong và vui mừng. Nếu không chú tâm đến sự xức dầu bề trong, chúng ta làm buồn lòng Đức Thánh Linh. Chúng ta phải sống và bước đi theo Linh này, là Đấng hòa lẫn với linh chúng ta.

TĂNG TRƯỞNG TRONG SỰ SỐNG THẦN THƯỢNG VÀ ĐƯỢC XÂY DỰNG

Ít Cơ Đốc nhân chú tâm đến sự tăng trưởng trong sự sống (1 Cô. 3:6-7) và sự xây dựng (1 Cô. 3:10-12) là Thân thể của Đấng Christ và là Hội thánh, tức nhà của Đức Chúa Trời. Sự thuộc linh ra từ sự tăng trưởng trong sự sống; đích nhắm của sự tăng trưởng trong sự sống là sự xây dựng Thân thể Đấng Christ và nhà của Đức Chúa Trời. Nói một cách thực tiễn, điều này có nghĩa là xây dựng Hội thánh tại địa phương. Nếu không có nếp sống Hội thánh đúng đắn tại địa phương mình thì làm thế nào chúng ta có thể được xây dựng với những người khác? Chúng ta cần ở tại nơi có hội thánh. Rồi, trong hội thánh đó, chúng ta mới có thể được xây dựng với nhau để trở thành nhà thuộc linh của Đức Chúa Trời (Êph. 2:21-22; 1 Phi. 2:5). Trong khi được xây dựng như hội thánh địa phương, chúng ta cũng sẽ được xây dựng như Thân thể Đấng Christ (Êph. 4:16).

ĐƯỢC BIẾN ĐỔI TRONG PHẦN HỒN

Linh của chúng ta đã được tái sinh nhưng còn về phần hồn của mình thì sao? Chúng ta cần phải được biến đổi (2 Cô. 3:18) bởi sự đổi mới tâm trí (La. 12:2; Êph. 4:23). Tâm trí là phần lãnh đạo của hồn (Thi. 13:2; 139:14; Ca. 3:20). Để phần hồn được biến đổi, tâm trí phải được đổi mới.

ĐƯỢC THÁNH HÓA TRONG KINH NGHIỆM

Sự biến đổi phần hồn là sự thánh hóa bản tính chúng ta. Chúa thánh hóa chúng ta trong linh, hồn và thân thể (1 Tê. 5:23). Toàn thể con người chúng ta phải được thánh hóa, biến đổi.

THÂN THỂ BIẾN HÓA

Khi Chúa trở lại, thân thể chúng ta sẽ được biến hóa (Phil. 3:21), được cứu chuộc hoàn toàn (La. 8:23). Khi tin nhận Chúa, linh chúng ta được tái sinh. Trải qua đời sống Cơ Đốc trên đất, hồn của chúng ta sẽ dần dần được biến đổi và thánh hóa. Rồi đến ngày Chúa trở lại, thân thể chúng ta sẽ được biến hóa. Toàn thể con người chúng ta lúc ấy sẽ được đồng hóa hoàn toàn theo Đấng Christ.

ĐỒNG HÓA THEO ĐẤNG CHRIST

Là các em của Đấng Christ, chúng ta sẽ được đồng hóa theo hình ảnh Ngài và sẽ ở với Ngài trong vinh quang (La. 8:29-30). Chúng ta sẽ không còn tính chất thiên nhiên trong bất cứ phần nào của bản thể mình. Chúng ta vẫn còn thiên nhiên phần nào trong hồn mình và hư hoại trong thân thể mình nên đó là lý do tại sao sau khi linh được tái sinh, hồn của chúng ta cần được biến đổi và thân thể chúng ta cần được biến hóa. Lúc ấy, chúng ta mới hoàn toàn được đồng hóa theo Con Trưởng của Đức Chúa Trời như là nhiều người em của Ngài.

ĐƯỢC VINH HÓA

Cuối cùng, chúng ta sẽ được vinh hóa trong sự sống thần thượng và trong bản chất thần thượng (La. 8:30) để mang vinh quang của Đức Chúa Trời hầu bày tỏ Ngài trong Giê-ru-sa-lem Mới.

CÁCH VUI HƯỞNG ĐẤNG CHRIST

Sách La Mã phác họa một đời sống Cơ Đốc đúng đắn. Trong chương sáu, tất cả mọi sự kiện đã được Đấng Christ hoàn thành. Ngài đã chết và chúng ta đã chết trong Ngài. Ngài đã phục sinh và chúng ta cũng vậy. Đó là những sự kiện trong Đấng Christ. Trong Ngài chúng ta được liên kết với sự chết và sự phục sinh của Ngài (6:4-5).

Tuy nhiên, trong La Mã chương 6, chúng ta không có kinh nghiệm về sự chết và sự phục sinh của Đấng Christ. Chúng ta cần phải tiếp tục đến La Mã chương 8 để bởi Linh mà kinh nghiệm Đấng Christ trong những công việc Ngài đã thực hiện. Trong La Mã chương 8 là những kinh nghiệm về những sự kiện đã được bày tỏ trong chương sáu.

Rồi trong chương 10, Lời Chúa vào trong miệng và lòng chúng ta. Trước hết, chúng ta tin vào Lời đụng đến chúng ta. Thứ nhì, chúng ta kêu cầu danh Chúa (10:8-9). Chúa thì phong phú cho mọi người kêu cầu danh của Ngài (10:12). Từ ngữ “kêu cầu” trong tiếng Hi Lạp có nghĩa là kêu la lên hay kêu lên thành tiếng. Trong sách Công vụ, Cơ Đốc nhân được kể là những người kêu cầu danh Jesus; chúng ta biết được điều này vì Sau-lơ thành Tạt-sơ có quyền bắt giam những ai kêu cầu danh này (Công. 9:14). Kêu cầu danh Chúa Jesus là dấu hiệu của các Cơ Đốc nhân đầu tiên. Họ không im lặng, họ kêu lên danh yêu dấu của Chúa Jesus.

Nếu muốn vui hưởng Đấng Christ và mọi thành tựu của Ngài, chúng ta cần phải kêu cầu Ngài. Cách vui hưởng Đấng Christ trong mọi sự Ngài làm là bước đi theo linh hòa lẫn và kêu cầu danh yêu dấu của Ngài. Rồi chúng ta sẽ dự phần trong Ngài, vui hưởng Ngài và kinh nghiệm Ngài đến một mức độ cao sâu nhất.