Thông tin sách

Huấn Luyện Và Thực Hành Các Tổ Sinh Động

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: Fellowship with the Young People
ISBN: 0-87083-429-0
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 4

Untitled Document

CHƯƠNG BỐN

TÌNH TRẠNG TỔ SINH ĐỘNG CỦA ANH EM NGÀY NAY RA SAO?

Mấy năm nay, chúng tôi đã nói về đường lối chỉ định của Đức Chúa Trời. Bây giờ chúng tôi có gánh nặng đi vào việc thực hành. Trong bài này chúng ta cần xem xét tình trạng tổ sinh động của chúng ta ngày nay bằng cách trả lời tám câu hỏi.

I. ANH EM ĐÃ BẮT ĐẦU TỔ SINH ĐỘNG CỦA MÌNH CHƯA?

Câu hỏi đầu tiên chúng ta cần phải trả lời là: “Anh em đã bắt đầu tổ sinh động của mình chưa?” Tôi tin rằng chúng ta đã thực hiện điều gì đó để bắt đầu tổ sinh động của mình.

Chúng ta cần thực hành những điều trong đường lối chỉ định của Đức Chúa Trời để có thể thực hiện những điều ấy một cách đều đặn và lâu dài. Nếu muốn làm một điều gì lâu dài, chúng ta không nên thực hiện điều ấy cách cực đoan. Vì muốn dành thì giờ ở với Chúa mỗi sáng, chúng ta nên luôn luôn thức dậy vào một giờ thích hợp. Nếu dậy quá sớm, cuối cùng chúng ta sẽ không thể nào tiếp tục duy trì được. Tôi không muốn thấy ai làm điều gì cách quá khích. Tôi đã hầu việc Chúa như một nô lệ và chăm sóc các thánh đồ nhiều năm, và tôi thấy sự kích động không có ý nghĩa gì cả. Tất cả những ai quá kích động đều sẽ chết sớm. Nếu có thể cầu nguyện mười lăm phút mỗi sáng, chúng ta chỉ nên cầu nguyện đến mức ấy. Nếu chúng ta cố gắng dậy sớm hơn hay làm một điều gì hơn thế, điều đó sẽ không bền lâu.

Chúng tôi đã nêu lên rằng chúng ta cần đến với Chúa cách cá nhân để tình yêu ban đầu của chúng ta dành cho Chúa được dức dấy qua những lời cầu nguyện ăn năn. Chúng ta cần xưng tội triệt để với Chúa. Trong thì giờ riêng tư với Chúa, chúng ta có thể nói qua nước mắt: “Chúa ơi, con ăn năn. Con tội lỗi và ô dơ quá”. Tôi đã làm điều này gần bảy mươi năm. Tất cả chúng ta đều phải học bài học đừng dạy Chúa trong khi cầu nguyện. Hầu như chúng ta không nên xin Chúa làm một điều gì đó cho mình. Thay vào đó chúng ta nên kêu van khẩn thiết từ những nơi sâu thẳm của bản thể mình rằng: “Chúa ơi, con tội lỗi quá! Con cần Ngài, Chúa ơi”. Kinh Thánh cũng nói có người đấm ngực xưng tội với Chúa (Lu. 18:13).

Nếu anh em thành thật, chân thành và trung tín với Chúa thì khi có ai hỏi anh em về sự ăn năn của mình thì lập tức anh em có thể đổ nước mắt. Anh em vẫn còn cảm thấy mình tội lỗi biết bao. Mỗi một tội nhân được cứu đều cần phải ăn năn. Có nhiều mức độ ăn năn: Một số người ăn năn cách hời hợt và nông cạn. Những người khác ăn năn sâu xa hơn. Còn những người khác nữa ăn năn triệt để, hết lòng và thấu suốt từ những nơi sâu thẳm của bản thể họ. Thậm chí họ đấm ngực hay lăn lộn trên sàn nhà trong khi ăn năn và xưng tội với Chúa.

Trong việc rao giảng phúc âm, chúng ta cần đem người ta đến chỗ bị cáo trách và bị bắt phục. Những người được cứu cần phải có cảm xúc và nhận thức là mình tội lỗi và cần được Chúa tha thứ. Khi một người vô tín chân thành cầu nguyện: “Chúa ôi, con tội lỗi quá”, thì điều đó có nghĩa là người ấy đang được Chúa đụng chạm. Phương cách để được sinh động là được dức dấy để yêu Chúa bằng tình yêu ban đầu qua những lời cầu nguyện ăn năn.

Tôi có gánh nặng giúp các thánh đồ trở nên sinh động. Bây giờ chúng ta cần được đem đến chỗ thực hành thật sự các tổ sinh động. Để được sinh động, chúng ta cần phải giống như các vận động viên trong thế vận hội. Nếu muốn biết thế nào là quyết liệt, chúng ta nên quan sát những vận động viên này. Sự tận tụy và nỗ lực của họ là một biểu hiện rất tốt về thái độ quyết liệt. Đời sống Cơ Đốc nhân là một đời sống tuận đạo. Phao-lô biết ông sẽ tuận đạo (2 Ti. 4:6). Chúa Jesus bảo chúng ta rằng ai muốn theo Ngài phải từ chối chính mình, vác thập tự giá để mất sự sống hồn (Mat. 16:24-25). Điều này khác biệt hẳn với “phúc âm bọc đường” được rao giảng trong Cơ Đốc giáo ngày nay. Theo kinh nghiệm Cơ Đốc của mình, tôi có thể nói sự vui hưởng thật và duy nhất cho một Cơ Đốc nhân không phải là thuộc thể, mà hoàn toàn là thuộc linh. Nói theo phương diện thuộc thể, mỗi bước, mỗi phương diện của đời sống Cơ Đốc là một sự hi sinh.

Khi Chúa sai tôi đến đất nước này, tôi đã giảng nhiều bài về những lẽ thật sâu xa hơn, nói với người ta cách vui hưởng Đấng Christ. Ban đầu họ rất vui mừng. Tuy nhiên, dần dà rồi rốt cuộc họ đã mất đi sự vui hưởng, chủ yếu là vì họ không muốn trả giá cao. Chúa bảo người Lao-đi-xê rằng họ hâm hẩm và Ngài sắp nhả họ ra khỏi miệng Ngài. Rồi Ngài bảo rằng họ phải trả một giá để mua vàng, áo trắng và thuốc xức mắt (Khải. 3:15-18). Mua đòi hỏi phải trả một giá. Trong Cơ Đốc giáo ngày nay, nơi nào anh em có thể nghe một bài giảng nói rằng mình phải mua? Thưa các thánh đồ yêu quí, nếu muốn được sinh động, chúng ta phải trả giá.

Nếu phân tích việc bắt đầu tổ sinh động, tôi tin anh em sẽ được thuyết phục rằng anh em chưa bắt đầu. Có lẽ anh em chưa bao giờ thật sự ăn năn. Ăn năn thật có nghĩa là anh em ở dưới một sự định tội liên tục đến mức anh em nhận biết mình không là gì ngoài là sự cấu tạo bởi tội, bởi những quá phạm, những vi phạm, những lỗi lầm, những điều sai quấy và những sự xúc phạm. Khi triệt để xưng tội, anh em sẽ nhận biết mình cấu tạo bằng xác thịt, bằng người cũ, con người thiên nhiên, thế gian và Sa-tan. Anh em sẽ thấy càng xưng tội, mình càng phải xưng tội thêm. Dường như bụi đất không bao giờ có thể quét sạch hoàn toàn. Một sự xưng tội triệt để có thể mất đến hai tuần.

Nếu anh em không ăn năn và xưng tội trong nước mắt, làm sao bạn đồng hành của anh em được dẫn đến chỗ sinh động? Chúng ta phải có một khởi đầu đích thực cho tổ sinh động. Các thánh đồ yêu quí, anh em có bao giờ xưng tội cách triệt để trước mặt Đức Chúa Trời chưa? Chỉ đến với Chúa khoảng năm phút để nói với Ngài: “Chúa ơi, con tội lỗi quá; con ăn năn” thì đó có thể là một loại ăn năn, nhưng không phải ăn năn triệt để.

Thi Thiên 51 là thi thiên Đa-vít ăn năn và xưng ra tội buông tuồng của mình. Ông bị tiên tri Na-than quở trách về những gì ông đã làm và ông đã xưng tội. Đọc thi thiên ấy anh em có thể thấy sự ăn năn và xưng tội của ông thật sự không có phần kết thúc. Anh em không nên nghĩ rằng Thi Thiên 51 đã kết thúc hay hoàn thành sự ăn năn và xưng tội của Đa-vít. Theo kinh nghiệm của tôi, sự xưng tội thật, sự ăn năn thật không có kết thúc. Chúng ta là một khối tội. Cấu tạo của chúng ta là tội. Như vậy làm thế nào chúng ta xưng tội cho xong được?

Chúng ta có thể xưng tội và rồi lại đối xử tồi tệ với một người nào đó ngay sau khi xưng tội. Vậy làm thế nào chúng ta thánh khiết được? Làm thế nào chúng ta công chính được? Nhưng khi chúng ta ăn năn và xưng tội – càng triệt để càng tốt – chúng ta nhận được sự thương xót và ân điển. Chúng ta không nên nghĩ mình có thể xưng tội xong. Về phương diện tiêu cực, trọn cuộc đời Cơ Đốc là một cuộc đời xưng tội. Mỗi ngày và mỗi giây phút chúng ta phải xưng tội. Bất cứ khi nào mở miệng cầu nguyện, chúng ta không nên nói một lời nào trước khi xưng tội. Sau khi xưng tội, chúng ta vẫn tội lỗi. Vì chúng ta đang sống trong một thế giới ô dơ nên các bác sĩ bảo chúng ta phải rửa tay thường xuyên để tránh nhiễm bệnh. Cũng vậy, chúng ta cần xưng tội thường xuyên hằng ngày. Chúng ta cần ăn năn và xưng tội triệt để như vậy.

II. ANH EM ĐÃ NHEN LẠI CON NGƯỜI MỚI CỦA MÌNH CHƯA?

Tín đồ chúng ta đã được Đức Chúa Trời tái sinh và làm nên một tạo vật mới. Trong bản thể chúng ta có con người mới, là con người cần được nhen lại. Nhưng hầu như chúng ta luôn luôn gạt bỏ con người mới này qua một bên. Chúng ta có thể đến các buổi nhóm mà lại để con người mới ở nhà. Nói theo giáo lý, điều này không bao giờ có thể xảy ra, nhưng nói theo thực tế thì có thể. Đó là lý do vì sao chúng ta phải luôn luôn nhen lại con người mới.

Chúng ta không cần nhen lại con người cũ vì con người cũ xấu xa này tồn tại mãi. Con người cũ ở với chúng ta cho đến khi nó bị ném vào hồ lửa để đốt đi. Khi tôi còn trẻ, người ta hỏi tôi tại sao Đức Chúa Trời đốt tội nhân trong hồ lửa đời đời. Chúng ta cần thấy rằng con người cũ ra từ Sa-tan xấu xa, là kẻ tồn tại mãi, cho nên hắn cần loại lửa còn mãi. Chúng ta không cần nhen lại con người cũ của mình vì kẻ ác ấy luôn luôn nhen con người cũ lên. Nhưng chúng ta cần nhen lại con người mới, và cách duy nhất để thực hiện điều này là cầu nguyện thường xuyên và liên tục. Đó là lý do vì sao Kinh Thánh bảo chúng ta phải cầu nguyện không thôi (1 Tê. 5:17). Một khi chúng ta ngưng cầu nguyện, ngay lập tức con người mới cần được nhen lại. Nhen lại con người mới không phải là điều tầm thường. Rất ít Cơ Đốc nhân biết cách nhen lại con người mới của mình.

III. ANH EM ĐÃ CHÂM ĐẦY DẦU VÀO ĐÈN CỦA MÌNH CHƯA?

Anh em đã châm đầy dầu vào đèn của mình chưa? Câu hỏi này dựa trên Ma-thi-ơ chương 25. Năm trinh nữ khôn có dầu trong bình và trong đèn của họ (c. 4). Nhưng nan đề với những trinh nữ dại là họ không châm đầy dầu vào đèn của mình (c. 3). Chúng ta có thể châm đầy dầu vào đèn bằng cách dành thì giờ với Chúa. Điều này không chỉ bằng cầu nguyện. Trước hết chúng ta phải cầu nguyện để con người mới của mình được nhen lại. Kế đến chúng ta phải ở với Chúa để được châm đầy dầu vào đèn của mình.

Nếu một ngày trôi qua mà không cầu nguyện, chúng ta cảm thấy không có sự bốc cháy bên trong và không có ánh sáng. Không có sự nhen lại gì cả. Nhưng nếu cầu nguyện thì sau năm phút chúng ta nhận thấy một điều gì đó được nhen lại trong chúng ta, đó là con người mới. Một vài phút cầu nguyện có thể nhen lại con người mới của chúng ta, nhưng điều đó không thể châm đầy dầu vào đèn chúng ta. Để châm đầy dầu vào đèn, chúng ta phải ở với Chúa. Theo kinh nghiệm của tôi, chúng ta cần ít nhất nửa giờ cho điều này. Một tiếng đồng hồ là khoảng thời gian thích hợp để ở như vậy với Chúa.

Đó không chỉ là cầu nguyện mà là ở với Chúa; không chỉ đọc Kinh Thánh mà là ở với Chúa; không chỉ là suy gẫm, ngẫm nghĩ về vài câu Kinh Thánh quí báu, mà là ở với Chúa. Ở với Chúa thậm chí tốt hơn là ngẫm nghĩ về vài câu Kinh Thánh quí báu. Ở với Chúa tốt hơn là suy gẫm một phân đoạn Kinh Thánh nào đó. Ở với Chúa tốt hơn là nghiên cứu Kinh Thánh; thậm chí tốt hơn là cầu nguyện. Không đọc, không cầu nguyện, và không suy gẫm, anh em vẫn có thể vui hưởng sự hiện diện của Chúa bằng cách ở với Ngài. Rồi anh em sẽ được châm đầy dầu. Hãy đem điều này vào kinh nghiệm của anh em. Hãy nhen lại con người mới của mình bằng cách cầu nguyện. Hãy châm đầy dầu vào đèn của anh em bằng cách dành thì giờ ở với Chúa.

IV. ANH EM ĐÃ QUẠT CHO BÙNG CHÁY NGỌN LỬA CỦA MÌNH CHƯA?

Trong 2 Ti-mô-thê 1:6, Phao-lô bảo Ti-mô-thê hãy quạt cho bùng cháy ân tứ của Đức Chúa Trời trong ông. Có thể chúng ta có một ngọn lửa, nhưng ngọn lửa đang cháy leo lét. Chúng ta phải quạt ngọn lửa bên trong cho đến khi chúng ta bùng cháy. Ngày nay, vì chỉ có một chút lửa trong chúng ta nên chúng ta có thể ngủ ngon. Nhưng khi ngọn lửa trở nên đám cháy trong nhà, chúng ta sẽ không thể ngủ được. Chúng ta sẽ nóng cháy trong linh vì những điều Chúa quan tâm.

V. ANH EM ĐÃ BẮT ĐẦU CÓ MỐI TƯƠNG GIAO THÂN MẬT VÀ THÔNG SUỐT VỚI ANH EM ĐỒNG HÀNH CỦA MÌNH CHƯA? BAO NHIÊU LẦN?

Mối tương giao thân mật và thông suốt thật sự với bạn đồng hành của anh em là một điều gì đó đặc biệt. Mối tương giao anh em có trong quá khứ có lẽ không thân mật và thông suốt như vậy. Anh em phải mở ra với bạn đồng hành của mình. Cầu nguyện là cách nhen lại con người mới của anh em; dành thì giờ với Chúa là cách châm đầy dầu vào đèn của anh em; bây giờ anh em cần phải mở ra với bạn đồng hành của mình.

VI. ANH EM CÓ LIÊN TỤC CẦU NGUYỆN ĂN NĂN KHÔNG?

Cầu nguyện ăn năn là loại cầu nguyện đặc biệt mà chúng ta cần phải cầu nguyện liên tục. Nếu cầu nguyện mà không ăn năn, thì lời cầu nguyện ấy hầu như hư không. Bác sĩ bảo chúng ta phải luôn luôn rửa tay trước khi ăn. Cũng vậy, chúng ta không nên cầu nguyện mà không ăn năn. Cầu nguyện mà không ăn năn cũng giống như ăn mà không rửa tay. Thậm chí nếu chúng ta không nổi nóng hay nói những lời xấu xa thì chúng ta cũng vẫn tội lỗi. Vì thế khi đến cầu nguyện, đến ăn thức ăn thuộc linh, chúng ta phải rửa tay, và rửa tay là ăn năn. Chúng ta nên thưa rằng: “Chúa ơi, con vẫn cần sự tha thứ của Ngài và con vẫn cần được Ngài tẩy sạch bằng huyết báu của Ngài”. Rồi chúng ta có thể cầu nguyện. Sau khi rửa tay, chúng ta có thể ăn.

Tất cả chúng ta đều cần một thì giờ ăn năn cụ thể để có thể cầu nguyện. Mức độ chúng ta cầu nguyện tùy thuộc vào mức độ chúng ta ăn năn. Trong sách của ông, Đa-ni-ên đã nêu một gương tốt. Trong Đa-ni-ên chương 9 chúng ta thấy ông ăn năn và xưng tội thật lâu khi cầu nguyện. Đang khi cầu nguyện và xưng tội, ông nhận được khải thị về bảy mươi tuần lễ, nhưng Đa-ni-ên chương 9 hầu như chứa đầy lời xưng tội của ông. Ông ăn năn và xưng tội không những cho chính ông mà cũng cho dân tộc mình và tổ phụ mình. Như vậy, thường thường khi ăn năn về mình, anh em cần phải ăn năn cho Hội thánh. Đừng quên Hội thánh vì anh em là một với Hội thánh. Nếu anh em nhơ bẩn, chắc chắn Hội thánh của anh em cũng nhơ bẩn.

Nếu anh em hỏi tôi chúng ta nên ăn năn và xưng tội bao nhiêu lần, câu trả lời của tôi là không thể đếm được. Chúng ta cần ăn năn và xưng tội suốt ngày và mỗi ngày. Nói chung, trước hết chúng ta nên cầu nguyện: “Chúa ơi, con vẫn cần sự tha thứ của ân điển Ngài. Con vẫn cần được Ngài tẩy sạch bằng huyết Ngài. Chúa ơi, đặc biệt xin Ngài tha thứ cho con vì đã không bước đi trong Linh cách nghiêm túc suốt cả ngày”. Đó là xưng tội cụ thể. Đôi khi đến cuối ngày, tôi nhớ lại mình đã không ở trong Linh trong một số vấn đề nào đó. La Mã 8:4 nói đòi hỏi công chính của luật pháp được thực hiện trong những người bước đi theo linh. Anh em có bảo đảm suốt ngày mình làm mọi sự trong Linh không? Tôi phải nói với anh em rằng không ai có thể làm điều đó. Nhưng anh em có thể cầu nguyện ăn năn. Không ai có thể luôn luôn giữ tay mình hoàn toàn sạch sẽ, nhưng người ta có thể rửa tay. Chúng ta cần được rửa sạch liên tục trong huyết báu của Đấng Christ (1 Gi. 1:7).

Nhiều Cơ Đốc nhân nghĩ hễ họ tin Chúa thì mọi sự đều ổn. Họ tin rằng Đấng Christ là sự công chính của họ bất kể những điều thế gian và tội lỗi họ làm. Không cần phải nói, những Cơ Đốc nhân ấy rất buông thả và không lành mạnh. Họ chưa bao giờ thấy, đặc biệt trong Tân Ước, sẽ có một thời gian kỷ luật dành cho những Cơ Đốc nhân buông thả. Tân Ước nói rằng những Cơ Đốc nhân buông thả, không trung tín, sẽ bị ném ra nơi tối tăm bên ngoài khi Chúa trở lại (Mat. 8:12; 25:30). Một số người có thể thắc mắc làm thế nào Cơ Đốc nhân chúng ta là những người đã được cứu lại có thể bị ném ra nơi tối tăm bên ngoài. Nếu chúng ta bước đi, sống và cư xử trong sự tối tăm hôm nay, làm sao chúng ta hi vọng trong thời đại sắp đến Chúa sẽ đem chúng ta thẳng vào vinh hiển? Kinh Thánh không phải một quyển sách bọc đường. Kinh Thánh đầy những lời cảnh cáo. Sách Hê-bơ-rơ có năm lời cảnh cáo lớn (2:1-4; 3:7– :13; 5:11– 6:20; 10:19-39; 12:1-29). Chúng ta cần được sinh động để được đem đến tình trạng trưởng thành hầu nhận được phần thưởng của Chúa trong thời đại sắp đến thay vì phải chịu sự kỷ luật của Ngài. Đó là lý do vì sao chúng ta phải liên tục cầu nguyện ăn năn.

VII. ANH EM VÀ BẠN ĐỒNG HÀNH CỦA MÌNH ĐÃ LẬP DANH SÁCH NHỮNG NGƯỜI MÌNH CÓ THỂ LÀM CHỨNG CHƯA?

Anh em và bạn đồng hành của mình đã lập danh sách những người mình có thể làm chứng chưa?

VIII. TẤT CẢ ANH EM ĐÃ CẦU NGUYỆN CHO NHỮNG NGƯỜI MÌNH CÓ THỂ LÀM CHỨNG VÀ NHẬN ĐƯỢC SỰ DẪN DẮT CỦA CHÚA ĐỂ BIẾT MÌNH SẼ TIẾP XÚC VỚI AI CHƯA?

Chúng ta cần cầu nguyện cho những người mình có thể làm chứng và nhận sự dẫn dắt của Chúa để biết mình sẽ tiếp xúc với ai. Sau đó, chúng ta cần thực hiện sự dẫn dắt của Chúa bằng cách ra đi tiếp xúc với những người ấy.