Thông tin sách

Huấn Luyện Và Thực Hành Các Tổ Sinh Động

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: Fellowship with the Young People
ISBN: 0-87083-429-0
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 2

Untitled Document

CHƯƠNG HAI

BA KẺ THÙ NGÀY NAY

Trong bài trước chúng ta thấy phương cách để được sinh động là được dức dấy trong tình yêu ban đầu đối với Chúa qua những lời cầu nguyện ăn năn, xưng tội cặn kẽ với Chúa, có mối tương giao gần gũi, thân mật, thông suốt với Chúa và với những thánh đồ tìm kiếm Chúa, và tái dâng mình cho Chúa. Trong bài này chúng ta cần nhìn thấy ba kẻ thù cụ thể của chúng ta ngày nay. Những kẻ thù này là tình trạng chết chóc, tình trạng hâm hẩm và tình trạng không kết quả. Đó là lý do vì sao chúng tôi cảm thấy rằng chúng ta cần hết sức ngửa trông Chúa để Ngài làm cho chúng ta sinh động. Chúng ta cần được làm cho sinh động, nóng cháy và kết quả.

Ba kẻ thù này chính yếu nhắm vào những Cơ Đốc nhân tốt, những anh chị em đi nhóm đều đặn. Chúng không phải là kẻ thù đối với những Cơ Đốc nhân thế tục, đối với những người sống trong sự vui chơi. Chúng ta có thể yêu Chúa và đi nhóm trung tín, đều đặn. Nhưng chúng ta phải nhận biết rằng sự chết chóc, tình trạng hâm hẩm và tình trạng không kết quả là kẻ thù thường xuyên của chúng ta. Thậm chí chúng ta có thể không xem đó là những kẻ thù thực tế và ngay cả là kẻ thù chí tử.

Trước mặt Đức Chúa Trời, sự chết ô uế hơn tội lỗi (Khải. 3:1; Lê. 11:24-25; Dân. 6:7, 9). Hơn nữa, hâm hẩm là tình trạng đáng gớm ghiếc theo cách nhìn của Chúa. Tình trạng hâm hẩm của Lao-đi-xê làm cho Chúa nhả người Lao-đi-xê ra khỏi miệng Ngài (Khải. 3:16). Chúng ta có muốn bị Chúa nhả ra khỏi miệng Ngài không? Điều này cho chúng ta thấy hâm hẩm là tình trạng nghiêm trọng dường nào. Có thể chúng ta là những Cơ Đốc nhân tốt và những thánh đồ tốt trong sự khôi phục, nhóm họp và phục vụ Hội thánh thường xuyên, nhưng chúng ta không sống động hay nóng cháy. Chúng ta không nóng cũng không lạnh. Thay vào đó, chúng ta hâm hẩm.

Son sẻ thậm chí còn là kẻ thù xảo quyệt hơn nữa. Một số cặp vợ chồng không thể có con và sự kiện ấy trở nên một nan đề lớn cho họ. Theo lòng mong muốn của loài người, ý nghĩa của cuộc sống hôn nhân là có con cái. Cũng vậy, nếu chúng ta không kết quả, không sinh được vài người con thuộc linh, thì nếp sống Hội thánh của chúng ta không có ý nghĩa bao nhiêu. Không kết quả thì không có nếp sống Hội thánh thực tế. Giả sử chúng ta sẽ làm báp-têm cho năm mươi tám người mới vào buổi nhóm Chúa Nhật sắp đến thì chắc hẳn tất cả chúng ta đều sẽ xúc động và vui mừng trong Chúa. Tuy nhiên, hiện nay chúng ta không vui mừng lắm, vì chúng ta son sẻ. Không kết quả là kẻ thù lớn nhất phá hỏng nếp sống Hội thánh đúng đắn.

Chúng ta có thể có Chúa thay thế cho tình trạng hiếm muộn trong đời sống hôn nhân của mình. Nhưng Chúa sẽ không thể thay thế cho bông trái mà lẽ ra chúng ta phải kết quả trong nếp sống Hội thánh. Có lẽ chúng ta cảm thấy mình vui hưởng Chúa mỗi ngày, nhưng người ta xem trái biết cây. Nếp sống Hội thánh thật chỉ có thể được minh chứng bằng tình trạng kết quả. Nếu không sinh trái suốt ba năm, năm năm, hay thậm chí mười năm, chúng ta cần phải đặt vấn đề về sự vui hưởng Christ của mình. Nếu chúng ta không kết quả thì chắc phải có một điều gì đó không đúng đắn hay trục trặc.

Trong bảy bức thư gửi cho các Hội thánh trong sách Khải Thị chương 2 và 3, Chúa nói về sự chết với Hội thánh Sạt-đe và tình trạng hâm hẩm với người Lao-đi-xê, nhưng Ngài không nói đến tình trạng son sẻ. Đó là vì Ngài đã đề cập đến điều này cách rất nghiêm túc trong Giăng chương 15. Trong bốn sách Phúc Âm, Chúa không nói đến sự chết hay tình trạng hâm hẩm. Nhưng Ngài nói kỹ về tình trạng không kết quả trong một chương – Giăng chương 15. Một số người sẽ nói đó là chương nói về việc cứ ở trong Đấng Christ. Tuy nhiên, thật ra chương ấy không nói về sự cứ ở mà nói về việc kết quả. Cứ ở là để kết quả. Chúa nói: “Hễ nhánh nào trong Ta không kết quả thì Ngài chặt đi... Nếu ai chẳng cứ ở trong Ta, thì bị ném ra như nhánh kia, khô héo” (cc. 2a, 6a). Một nhánh bị ném ra nghĩa là bị cắt đứt không được tham dự vào sự phong phú của sự sống cây nho.

Nếu không kết quả, sẽ có hiểm họa là chúng ta sẽ bị chặt khỏi cây nho. Điều này không có nghĩa là chúng ta sẽ phải chịu diệt vong đời đời, nhưng chúng ta sẽ mất sự vui hưởng Đấng Christ là phần cơ nghiệp của mình. Sự kiện này chứng minh rằng nếu chúng ta không kết quả thì sự vui hưởng Đấng Christ của chúng ta có nan đề. Tình trạng này giống như một cặp vợ chồng không thể sinh con cái. Có thể họ nói họ không cảm thấy có gì trục trặc với họ, nhưng thật ra một điều gì đó trục trặc đang ngăn trở họ có con. Thậm chí họ có thể đi đến một vài bác sĩ để xem mình có gì trục trặc. Đó là hình ảnh minh họa cho nan đề son sẻ. Chúng ta có thể cảm thấy mình không có gì trục trặc, nhưng dựa trên sự kiện không kết quả, chúng ta phải nhận biết có một điều gì đó trục trặc trong sự vui hưởng Christ của chúng ta. Nếu không kết quả, cái gọi là vui hưởng Christ của chúng ta có thể là sự tự lừa dối mình. Điều ấy không có thật.

Có thể chúng ta nghĩ mình đã thấy nhiều thánh đồ không kết quả một thời gian khá dài, nhưng chúng ta không để ý rằng họ đã bị dứt khỏi sự vui hưởng Chúa rồi. Câu trả lời của tôi cho tình trạng này là vấn đề sự sống là một huyền nhiệm. Có thể có một cặp vợ chồng không thể có con, nhưng không ai thấy được nguyên nhân. Cũng vậy, dường như tình trạng chúng ta khá tốt, nhưng bông trái của chúng ta ở đâu? Đây là một sự trắc nghiệm. Nếu chúng ta không kết quả, đó là bằng chứng cho thấy chúng ta đã mất vui hưởng Christ rồi. Trong bài này tôi muốn chúng ta nhận thức rằng mỗi ngày, từ sáng đến tối, có ba kẻ thù ở quanh chúng ta, đó là tình trạng chết chóc, tình trạng hâm hẩm và tình trạng không kết quả.

Trong bài trước, tôi đã chia sẻ chúng ta cần có vài bạn đồng hành, ít nhất là hai hoặc ba, mà chúng ta có thể lao khổ với họ trong việc rao giảng phúc âm. Chúng ta đừng bao giờ công tác một mình. Thay vào đó, chúng ta nên công tác bằng cách tương giao với những bạn đồng hành. Nan đề là chúng ta không thích tương giao với người khác. Chúng ta tự mãn và có lẽ một số người trong chúng ta nghĩ là mình toàn năng toàn tri. Nhưng theo hơn sáu mươi năm kinh nghiệm của tôi, không ai trong chúng ta là “toàn năng” cả. Mỗi người trong chúng ta rất giới hạn về tài năng và khả năng. Anh em cần được giúp đỡ và tôi cần được giúp đỡ. Những người giúp đỡ tôi trong công tác đều biết tôi cần họ chừng nào. Tôi cố ý tương giao với họ và đặt những câu hỏi để tôi có thể học tập. Tôi muốn được họ dạy dỗ. Nếu giữa vòng chúng ta không có sự tương giao trong công tác thì không thể có sự đồng lòng hiệp ý thật. Chúng ta cần lao tác trong sự hiệp một qua sự tương giao thông suốt. Vì không muốn tương giao thông suốt nên chúng ta chết chóc, hâm hẩm và son sẻ. Chúng ta phải có vài bạn đồng hành và mở chính mình ra để tương giao thấu suốt với họ.

I. SỰ CHẾT CHÓC CỦA SẠT-ĐE

A. Bị Khuất Phục Trong Nếp Sống Thân Thể

Kẻ thù đầu tiên là sự chết chóc của Sạt-đe (Khải. 3:1-2). Kẻ thù này bị khuất phục trong nếp sống Thân thể (La. 12:3-10). Nếu không sống trong Thân thể, anh em bị chấm dứt rồi. Anh em không thể khuất phục được sự chết. Cơ Đốc nhân ngày nay chết vì họ không sống trong Thân thể.

B. Bởi:

1. Trình Dâng Thân Thể Mình Làm Sinh Tế Sống Cho Đức Chúa Trời

La Mã 12:1 nói chúng ta cần trình dâng thân thể mình làm sinh tế sống cho Đức Chúa Trời. Thân thể chúng ta bao hàm toàn bộ con người của chúng ta. Linh và hồn chúng ta đều ở trong thân thể, cho nên nếu thân thể chúng ta được trình dâng cho Chúa thì toàn bản thể chúng ta được trình dâng cho Ngài. Có lẽ chúng ta nói chúng ta đã dâng chính mình cho Chúa rồi, nhưng chúng ta cần lặp lại sự dâng mình mỗi ngày, thậm chí nhiều lần trong ngày. Điều này có thể ví như ăn. Chúng ta không thể nói mình không cần ăn hôm nay vì đã ăn hôm qua rồi. Chúng ta phải ăn ba bữa mỗi ngày để gìn giữ sức khỏe. Dâng mình không phải là vấn đề một lần đủ cả. Chúng ta phải dâng mình liên tục, không dứt. Mỗi ngày và mỗi giây phút, trong mọi sự, chúng ta cần đứng trên nền tảng là sự dâng mình.

2. Được Biến Đổi Để Không Bị Rập Khuôn Theo Thời Đại Này Do Sự Đổi Mới Của Tâm Trí

Chúng ta cũng cần được biến đổi để không bị rập khuôn theo đời này do sự đổi mới của tâm trí (La. 12:2). Dâng thân thể mình cho Chúa là xử lý chính mình. Được biến đổi bởi sự đổi mới của tâm trí là xử lý thời đại này, tức thế gian thực tế trước mắt chúng ta. Chúng ta cần xử lý chính mình, chúng ta cần xử lý mối quan hệ của mình với thế giới thực tế và xử lý quan niệm của mình về thế giới thực tế, là thời đại ngày nay. Chúng ta chết chóc vì không dâng mình cho Chúa và vì chúng ta đi theo thời đại này cách ẩn giấu. Dâng thân thể mình là dâng chính mình cho Chúa mà không giữ lại gì cả. Chúng ta không nên giữ lại phần nào của mình cho chính mình. Chúng ta phải dâng chính mình cho Chúa cách tuyệt đối. Cũng vậy, chúng ta không nên đi theo thời đại này cách ẩn giấu.

Thời đại trước mắt chúng ta rất quỉ quyệt. Tôi đã thấy một số thánh đồ bị thời đại này lừa dối và đi theo nó mà không biết. Chúng ta không thể đắc thắng sự chết nếu đi theo thời đại này dầu chỉ một phần. Thời đại này không ẩn giấu, nhưng việc chúng ta đi theo nó thì ẩn giấu. Có thể chúng ta vẫn giả vờ yêu Chúa hết sức, nhưng thật ra có một xu hướng ngấm ngầm trong chúng ta đi theo thời đại này, yêu mến thế gian. Nếu chúng ta đang ngấm ngầm rập khuôn theo thời đại này, làm thế nào chúng ta sống động trong Chúa được? Tại Mỹ ngày nay có hai điều rất tiêu cực, đó là tội lỗi và thời đại này. Hai điều ấy đang làm cho Cơ Đốc nhân tại đất nước này trở nên chết chóc. Tâm trí chúng ta cần được đổi mới để không rập khuôn theo thời đại này.

II. TÌNH TRẠNG HÂM HẨM CỦA LAO-ĐI-XÊ

A. Bị Khuất Phục Bằng Cách Tìm Kiếm Sự Phong Phú Của Đấng Christ

Chúng ta cũng cần khuất phục tình trạng hâm hẩm của Lao-đi-xê (Khải. 3:14-16). Chúng ta có thể thực hiện điều ấy bằng cách tìm kiếm sự phong phú của Đấng Christ (Khải. 3:17-18, 20). Chúng ta có thể vui hưởng Đấng Christ đến một mức độ nào đó, nhưng chúng ta cần vui hưởng Ngài một cách sâu hơn, cao hơn, rộng hơn và phong phú hơn. Chúng ta cần phải nói với Chúa rằng chúng ta muốn có những kinh nghiệm mới mẻ về Ngài. Một số người giữa vòng chúng ta ngày nay có thể đang vui hưởng Chúa theo cách họ đã vui hưởng Ngài mười năm trước. Điều này có nghĩa là họ đã trở nên hâm hẩm và tự mãn.

B. Bởi:

1. Không Biếng Nhác Về Lòng Sốt Sắng

La Mã 12:11a nói chúng ta không được biếng nhác về lòng sốt sắng.

2. Nóng Cháy Trong Linh, Hầu Việc Chúa

La Mã 12:11b nói chúng ta cần nóng cháy trong linh, hầu việc Chúa. Chúng ta phải liên tục tìm kiếm sự phong phú của Đấng Christ. Chúng ta không được biếng nhác, mà phải nóng cháy trong linh. Khi ấy tình trạng hâm hẩm sẽ bị sự nóng cháy trong linh nuốt mất đi.

III. TÌNH TRẠNG SON SẺ CỦA NHỮNG TÍN ĐỒ SUY THOÁI

Cuối cùng chúng ta cần đắc thắng tình trạng son sẻ của những tín đồ suy thoái. Ngày nay, nhiều tín đồ đã trở nên cũ kỹ và suy thoái.

A. Bị Khuất Phục Trong Sự Quyết Liệt

Chỉ có sự quyết liệt mới khuất phục được tình trạng son sẻ này. Quyết liệt thật là thái độ một mất một còn.

B. Bởi:

1. Sợ Bị Dứt Khỏi Việc Vui Hưởng Sự Cung Ứng Của Đấng Christ Trong Thời Đại Này

Chúng ta cần phải sợ bị dứt khỏi việc vui hưởng sự cung ứng của Đấng Christ trong thời đại này (Gi. 15:2a). Nếu son sẻ, chúng ta không nên tin rằng mình đang liên tục vui hưởng Đấng Christ. Chúng ta có thể cảm thấy mình đang liên tục vui hưởng Ngài, nhưng thật ra không phải như vậy. Sự vui hưởng Đấng Christ của chúng ta đã trở nên cũ kỹ, nhàm chán, không còn tươi mới nữa. Chúng ta đang vui hưởng Ngài theo cách mình đã vui hưởng nhiều năm trước mà không tiến triển gì cả. Chúa nói nếu nhánh nào không kết quả, Cha sẽ chặt nhánh ấy đi. Chúng ta nên sợ điều đó.

2. Quan Tâm Đến Sự Kỷ Luật Trong Thời Đại Sắp Đến

Ma-thi-ơ 25:24-30 nói rõ thế nào đầy tớ gian ác và biếng nhác sẽ bị Chúa kỷ luật trong thời đại sắp đến bằng cách ném ra nơi tối tăm ở ngoài. Chúng ta có thể biết phân đoạn Kinh Thánh này, nhưng không thật sự chú ý nhiều đến kỷ luật trong thời đại sắp đến. Giăng 3:16 là lời Chúa. Ma-thi-ơ 25:24-30 cũng là lời Chúa. Nếu Giăng 3:16 đáng tin cậy, thì Ma-thi-ơ 25:24-30 cũng đáng tin cậy. Chúng ta phải kết quả. Nếu không, chúng ta đang mắc phải nguy cơ bị dứt khỏi sự vui hưởng Đấng Christ. Cũng vậy, Ma-thi-ơ chương 25 nói rằng nếu không làm lợi ta-lâng của Chúa, chúng ta sẽ bị kỷ luật trong thời đại sắp đến. Đó là điều rất nghiêm trọng.

Tất cả chúng ta phải ghét sự chết chóc, tình trạng hâm hẩm và tình trạng son sẻ. Chúng ta phải quyết liệt tìm kiếm để được sinh động, xem đây là vấn đề sinh tử. Việc thực hành các tổ sinh động sẽ không hiệu quả nếu chúng ta xem nhẹ điều đó. Chúng ta phải tương giao về vấn đề son sẻ với những bạn đồng hành của mình. Rồi Chúa sẽ dẫn dắt chúng ta quyết định kiêng ăn mỗi tuần một lần. Khi anh Watchman Nee còn là học sinh, anh đã quyết định kiêng ăn và cầu nguyện mỗi thứ bảy cho việc rao giảng phúc âm vào ngày hôm sau. Chúng ta cũng có thể cảm thấy được Chúa dẫn dắt để kiêng ăn và cầu nguyện cho việc kết trái của mình.

Chúng ta phải quyết liệt thực hiện các tổ sinh động. Chúng ta nên cầu nguyện cách quyết liệt để Chúa ban cho chúng ta kết trái và cất đi tình trạng son sẻ của mình. Điều này phải là vấn đề sinh tử đối với chúng ta. Nếu chúng ta quyết liệt, tôi tin rằng cá sẽ đến với chúng ta. Chúa sẽ sai cá đến với chúng ta. Nhưng nếu chúng ta thờ ơ thì sẽ không con cá nào đến với chúng ta cả. Điều khó khăn nhất là làm cho chúng ta trở nên quyết liệt. Điều quan trọng nhất đối với chúng ta ngày nay là quyết liệt để đắc thắng sự chết của Sạt-đe, tình trạng hâm hẩm của Lao-đi-xê, và tình trạng son sẻ mà Chúa nói đến trong Giăng chương 15.