Thông tin sách

Bí Quyết Kinh Nghiệm Đấng Christ - Nhân Linh

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: Bí quyết kinh nghiệm Đấng Christ - Nhân Linh
ISBN:
Mua sách tại:

Untitled Document


BÍ QUYẾT KINH NGHIỆM ĐẤNG CHRIST –
NHÂN LINH

“Vậy, anh em đã nhận Christ Jesus là Chúa thể nào, thì hãy ăn ở trong Ngài thể ấy” (Côl. 2:6). Tiếp nhận Đấng Christ là một kinh nghiệm rất kỳ diệu, nhưng đó chỉ là khởi đầu, chỉ là tiền vị về sự phong phú của Đấng Christ. Nhiều Cơ Đốc nhân mong muốn kinh nghiệm tất cả những gì Đấng Christ là và sống bởi Ngài trong mọi sự. Chúng tôi tin rằng quyển sách nhỏ này sẽ giúp đem họ vào kinh nghiệm hằng ngày cùng bước đi với “Đấng Christ là sự sống của chúng ta” (Côl. 3:4).

Chúng ta hãy bắt đầu với một sự minh họa. Trước khi bước vào một căn phòng khóa kín, chúng ta phải biết chìa khóa ở đâu và cách sử dụng nó. Cũng vậy, trước khi chúng ta có thể bước vào thực tại của việc kinh nghiệm tất cả sự đầy đủ của Đấng Christ, chúng ta phải biết bí quyết và cách sử dụng bí quyết ấy. Vậy, mục đích của quyển sách nhỏ này là chỉ ra bí quyết. Nếu biết bí quyết là gì và cách sử dụng, thì chúng ta có được chìa khóa mở ra cánh cửa kinh nghiệm tất cả sự đầy đủ của Đấng Christ phong phú là sự sống của chúng ta. Vì vậy, bí quyết này vô cùng quan trọng.

Trong Tân Ước có một câu Kinh Thánh rất quan trọng là 1 Tê-sa-lô-ni-ca 5:23: “Nguyện chính Đức Chúa Trời của sự bình an khiến anh em nên thánh trọn vẹn; nguyện tâm linh, tâm hồn và thân thể của anh em đều được giữ vẹn, không chỗ trách được, khi Chúa chúng ta là Jesus Christ hiện đến”. Con người gồm có ba phần là tâm linh, tâm hồn và thân thể. Đó là ba phần khác biệt và riêng rẽ của một người.

Chúng ta dễ phân biệt giữa thân thể và phần hồn – ai cũng biết hai phần này khác nhau. Nhưng các Cơ Đốc nhân không dễ gì phân biệt được giữa hồn và linh. Thật ra, hầu hết đều nghĩ linh và hồn là như nhau. Nhưng trong câu Kinh Thánh trên, Linh của Đức Chúa Trời tuyên bố rõ trong Lời Ngài rằng con người có ba phần. Các phần ấy được nối kết bằng hai liên từ: “tâm linh và tâm hồn và thân thể” (nguyên văn).

Một câu nữa cho thấy sự khác biệt giữa linh và hồn là Hê-bơ-rơ 4:12: “Vì lời Đức Chúa Trời là lời sống, linh động, sắc hơn gươm hai lưỡi, đâm thấu đến đỗi chia hồn, linh...”. Hồn và linh không phải là một, vì câu Kinh Thánh này cho thấy chúng có thể được chia ra. Hồn là hồn và linh là linh, và hai phần này phải được tách biệt.

Trong vũ trụ có ba thế giới khác biệt là vật lý, tâm lý và thuộc linh; và vì gồm có ba phần, nên con người có thể tiếp xúc với ba lãnh vực khác biệt này. Trước hết có thế giới vật lý bao gồm nhiều điều vật chất. Chúng ta tiếp xúc với thế giới vật lý bằng năm giác quan là nghe, nhìn, ngửi, nếm và rờ. Kế đến là thế giới thuộc linh. Có thể nào chúng ta tiếp xúc với thế giới thuộc linh bằng năm giác quan của thân thể không? Tất nhiên là không. Thế giới thuộc linh chỉ có thể được tiếp xúc bằng linh chúng ta. Trong linh mình, chúng ta có giác quan thuộc linh để nhờ đó có thể cảm nhận Đức Chúa Trời.

Ngoài ra còn có thế giới tâm lý, tức thế giới không mang tính chất vật lý hay thuộc linh. Giả sử có một người tặng anh em một số tiền lớn, và anh em rất vui mừng. Sự vui mừng này thuộc về thế giới vật lý hay thế giới thuộc linh? Hạnh phúc, niềm vui và ngay cả nỗi buồn đều thuộc về thế giới tâm lý. Chữ tiếng Anh psychology (tâm lý học) ra từ chữ Hi Lạp psyche được dịch là tâm hồn trong Tân Ước. Psychology chỉ có nghĩa là “sự nghiên cứu về phần hồn”. Vậy, có thế giới tâm lý hay thuộc hồn trong đó có sự buồn rầu và vui mừng. Loài người được tạo ra có ba phần là linh (Xa. 12:1), hồn (Giê. 38:16) và thân thể (Sáng. 2:7) để có thể tiếp xúc ba thế giới khác biệt là thuộc linh, tâm lý và vật lý.

Tâm hồn cũng có ba phần. Một trong các phần ấy là tình cảm (Phục. 14:26; Nhã. 1:7; Mat. 26:38); chúng ta yêu thương, mong muốn, căm ghét, vui mừng hay buồn rầu bằng tình cảm. Một phần khác của tâm hồn là tâm trí (G-suê. 23:14; Thi. 139:14; Châm. 19:2). Trong tâm trí, chúng ta có những tư tưởng, suy xét, ý kiến và quan niệm. Phần thứ ba của tâm hồn là ý chí (Gióp 7:15; 6:7; 1 Sử. 22:19) mà nhờ đó chúng ta quyết định. Niềm vui hay nỗi buồn của chúng ta là điều thuộc tình cảm. Khi suy xét hay lý luận, chúng ta sử dụng tâm trí. Và khi chúng ta quyết định làm gì đó, thì ý chí hoạt động. Vậy nên, tâm trí, ý chí và tình cảm là ba phần của tâm hồn. Chúng ta suy nghĩ bằng tâm trí, chúng ta lựa chọn bằng ý chí, và chúng ta ưa chuộng hay không ưa, yêu hay ghét bằng tình cảm.

Khi tiếp xúc với thế giới tâm lý, chúng ta sử dụng tâm hồn, tức phần tâm lý của bản thể chúng ta. Nguyên tắc cũng y như vậy đối với thế giới thuộc linh. Nếu muốn tiếp xúc với điều thuộc linh, chúng ta phải sử dụng linh mình. Tôi xin minh họa như sau. Giả sử có một người diễn đạt bằng tiếng nói của mình. Âm thanh có đó, nhưng nếu bịt lỗ tai lại và cố gắng dùng mắt mình để thấy tiếng nói, thì anh em không thể thấy tiếng nói. Anh em đang dùng một cơ quan sai trật. Nếu muốn nghe tiếng nói của người ấy, chúng ta phải vận dụng thính giác của mình. Cùng một nguyên tắc áp dụng cho việc phân biệt màu sắc. Anh em có thể có màu xanh dương, xanh lá cây, tím, đỏ và nhiều màu sắc tuyệt đẹp khác. Nhưng nếu vận dụng tai mình để nghe các màu sắc, thì anh em sẽ không bao giờ thưởng thức cái đẹp của màu sắc. Thực thể có tại đó, nhưng anh em không thể thấy vì đã sử dụng cơ quan sai trật.

Thế thì làm sao chúng ta có thể tiếp xúc với Đức Chúa Trời? Chúng ta phải sử dụng cơ quan gì? Trước hết chúng ta phải thấy thực chất của Đức Chúa Trời là gì. 1 Cô-rin-tô 15:45, 2 Cô-rin-tô 3:17, Giăng 14:16-20 và Giăng 4:24 cho biết Đức Chúa Trời là Linh. Chúng ta có thể tiếp xúc với Đức Chúa Trời bằng thân thể vật lý của mình không? Không! Đó là cơ quan sai trật. Chúng ta có thể tiếp xúc với Đức Chúa Trời bằng cơ quan tâm lý, tức tâm hồn không? Không! Đó cũng là cơ quan sai trật. Chúng ta chỉ có thể tiếp xúc với Đức Chúa Trời bằng linh của mình, vì Đức Chúa Trời là Linh. Giăng 4:24 chép: “Đức Chúa Trời là Linh, nên ai thờ lạy Ngài thì cần phải lấy tâm linh... mà thờ lạy”. Đây là một câu Kinh Thánh rất quan trọng. Chữ Linh thứ nhất được viết hoa, chỉ về Linh thần thượng, tức chính Đức Chúa Trời. Chữ linh thứ hai không được viết hoa, vì đó chỉ về nhân linh của chúng ta. Đức Chúa Trời là Linh, và chúng ta phải thờ phượng Ngài trong linh của mình. Chúng ta không thể thờ phượng hay tiếp xúc với Ngài bằng thân thể hay phần hồn. Vì Đức Chúa Trời là Linh, nên chúng ta phải tiếp xúc với Ngài, thờ phượng Ngài và tương giao với Ngài trong linh chúng ta và bằng linh chúng ta.

Đến đây, chúng ta hãy xem một câu Kinh Thánh khác đề cập đến hai linh này. Giăng 3:6 chép: “Hễ chi sinh bởi xác thịt là xác thịt, hễ chi sinh bởi Linh là linh”. Tất cả chúng ta đều biết mình đã được sinh lại hay được tái sinh, nhưng đó có nghĩa là gì? Đó đơn giản có nghĩa là linh chúng ta đã được tái sinh bằng Linh của Đức Chúa Trời. Hễ chi sinh bởi Linh (Linh của Đức Chúa Trời) là linh (nhân linh). Câu Kinh Thánh này cho biết phần nào của chúng ta đã được sinh lại. Chúng ta không được sinh lại trong thân thể hay trong phần hồn, mà là trong linh. Khi chúng ta tin nơi Chúa Jesus là Cứu Chúa của mình, thì Linh của Đức Chúa Trời vào trong linh chúng ta. Thánh Linh làm sống động và truyền sự sống để tái sinh linh chúng ta. Vào thời điểm chúng ta tin Chúa Jesus, Thánh Linh cùng đến với Đấng Christ là sự sống để làm sống động và tái sinh linh chúng ta, và từ đó trở đi Ngài cư ngụ trong linh chúng ta (Gi. 4:24; La. 8:16; 2 Ti. 4:22; 1 Cô. 6:17).

Jesus Christ đã đến trên đất này và sống như một con người suốt ba mươi ba năm rưỡi. Sau đó Ngài chịu đóng đinh vì những tội lỗi của chúng ta; Ngài đã chết, được sống lại và trở nên Linh ban-sự-sống (1 Cô. 15:45). 2 Cô-rin-tô 3:17 chép: “Chúa [Christ] là Thánh Linh”. Chúng ta phải dâng lên nhiều lời ngợi khen vì Đấng Christ là Linh ban-sự-sống đã vào trong chúng ta. Chúng ta được tạo ra là những chiếc bình bao gồm thân, hồn và linh. Đấng Christ là Linh ban-sự-sống đã vào trong nhân linh của chúng ta. Các câu Kinh Thánh trước cho thấy rõ rằng Đức Chúa Trời hiện cư ngụ trong linh chúng ta. Tuy nhiên, xin nhớ rằng Đức Chúa Trời ở trong chúng ta không những là Đức Chúa Trời, mà còn là Jesus Christ. Bất cứ những gì Đấng Christ là, bất cứ những gì Ngài đã thực hiện, và bất cứ những gì Ngài có được và đạt được đều được bao hàm trong Linh ban-sự-sống này. Bây giờ Linh ban-sự-sống này đã vào trong chúng ta và hòa lẫn với linh chúng ta, nhờ đó kết hiệp chúng ta với Ngài làm một linh (1 Cô. 6:17). Ngợi khen Ngài, chúng ta hiệp một với Chúa trong linh mình. Nếu biết cách quay về linh mình, thì chúng ta có thể tiếp xúc với Đấng Christ. Đây là bí quyết! Đây là chìa khóa!

Những người vô tín chỉ có sự sống vật lý trong thân thể và có sự sống con người hay sự sống tâm lý trong phần hồn. Họ không có sự sống đời đời của Đức Chúa Trời trong linh mình vì họ chưa tiếp nhận Đấng Christ là sự sống đời đời vào trong linh mình. Vì vậy, những người vô tín chỉ có thể sống bằng phần hồn hay thân thể. Trước khi được cứu, tất cả chúng ta đều sống, bước đi và hướng bản thể của mình theo phần hồn. Nhưng bây giờ, sau khi được cứu, chúng ta có một sự sống khác ở trong mình, và chúng ta phải học tập sống bằng sự sống ấy là chính Đấng Christ. Nhu cầu của chúng ta ngày nay là phải quay lại sống theo một hướng khác – đó là quay từ hồn sang linh. Trước khi được cứu, chúng ta sống bằng sự sống con người trong phần hồn. Vì đã được cứu, nên chúng ta phải sống bằng sự sống thần thượng trong linh.

Bây giờ, anh em đã thấy nhu cầu luôn luôn quay sang linh mình chưa? Đấng Christ ở trong linh chúng ta, và nếu muốn gặp Đấng Christ thì chúng ta phải quay sang linh mình. Trước khi làm bất cứ điều gì, đến bất cứ nơi nào hay nói bất cứ lời nào, chúng ta phải quay qua linh mình. Nếu học tập làm như vậy, chúng ta sẽ thấy một sự thay đổi lớn trong cuộc sống của mình.

Điều này thực sự kỳ diệu! Đấng Christ là Linh, chúng ta có một linh, và hai linh này kết hiệp với nhau làm một. Bây giờ, nhờ quay sang linh mình và luyện tập hay sử dụng linh mình, chúng ta có cách kinh nghiệm thực tại của tất cả những gì Đấng Christ “là” đối với chúng ta. Trong 1 Ti-mô-thê 4:7-8, sứ đồ Phao-lô bảo chúng ta phải luyện tập để trở nên tin kính. Có lẽ một số anh em hằng ngày luyện tập thân thể của mình. Làm như vậy là tốt; Phao-lô thậm chí đã nói rằng luyện tập thân thể đem lại ít nhiều ích lợi. Luyện tập thân thể là tốt, nhưng chỉ ở một mức độ nào đó. Tuy nhiên, Phao-lô mô tả một loại luyện tập khác là điều đem lại ích lợi mãi mãi – cả cho ngày nay lẫn trong cõi đời đời! Vì vậy, chúng ta phải chú ý hơn nữa đến loại luyện tập này, tức vận dụng linh chúng ta.

Làm sao chúng ta biết rằng luyện tập để trở nên tin kính có nghĩa là vận dụng linh mình? Trước hết chúng ta hãy xem xét điều này từ quan điểm lôgic. Phao-lô đề cập đến hai loại luyện tập: loại thứ nhất là luyện tập thân thể, nhưng loại luyện tập kia là gì? Phải chăng đó là luyện tập tâm trí, tức sự rèn luyện thuộc hồn? Rõ ràng là chúng ta đã có đủ loại luyện tập ấy ở cấp tiểu học, trung học và đại học. Từ thời thơ ấu, chúng ta đã học tập vận dụng tâm trí mình. Chúng ta đã học thành thạo việc vận dụng phần này của bản thể mình. Ngoài việc luyện tập thân thể và tâm trí, chúng ta thực sự cần loại luyện tập nào khác nữa? Tự nhiên câu trả lời của chúng ta phải là luyện tập linh chúng ta.

Chúng ta phải nhận thức rằng đối với Cơ Đốc nhân, vấn đề không phải là chúng ta làm gì, mà là chúng ta làm như thế nào. Chúng ta hành động bằng thân thể, bằng hồn, hay bằng linh? Nhiều anh chị em lơ là việc vận dụng linh mình. Họ liên tục vận dụng tâm trí, tình cảm và ý chí của mình, hoặc vận dụng thân thể vật lý của mình, chứ không vận dụng linh mình. Họ cầu nguyện, nói chuyện, bàn cãi, đọc Kinh Thánh, lý luận, biện luận và thảo luận phần lớn bằng cách vận dụng hồn của mình. Chúng ta thậm chí có thể trích dẫn Kinh Thánh bằng hồn của mình! Bây giờ là lúc chúng ta phải trở về với linh của mình. Chúng ta phải trở lại!

Chẳng hạn, khi đến gần Chúa trong sự cầu nguyện hay đến với Lời Đức Chúa Trời để tiếp xúc với Ngài, chúng ta phải từ chối sự sống thuộc hồn của chúng ta (tức những tư tưởng, cảm xúc, ước muốn của chúng ta) và quay về linh chúng ta để tiếp xúc cùng tương giao với Ngài. Chúng ta không bao giờ có thể gặp Đấng Christ bằng cách vận dụng các quan năng của hồn mình. Đấng Christ ở trong linh chúng ta, chứ không ở trong hồn chúng ta. Chỉ nhờ vận dụng linh mình chúng ta mới có thể gặp Ngài. Tất nhiên, chúng ta không nên nghĩ rằng Chúa đòi hỏi chúng ta phải từ bỏ các quan năng là tâm trí, tình cảm và ý chí. Không phải như vậy. Tâm trí, tình cảm và ý chí được Đức Chúa Trời tạo dựng để dùng cho vinh quang của Ngài. Nhưng Chúa đòi hỏi rằng chúng ta phải từ bỏ tâm trí, tình cảm và ý chí thuộc A-đam, bại hoại là trung tâm của sự sống chúng ta, và để sự sống của Đấng Christ trong linh chúng ta chi phối bản thể chúng ta. Tâm trí, tình cảm và ý chí của chúng ta bị hư hoại đến mức độ con người thiên nhiên không bao giờ có thể tiếp xúc hay tương giao với Đức Chúa Trời: “Vả, người thuộc khí huyết (nguyên văn: người thuộc hồn) không nhận được những sự thuộc Thánh Linh của Đức Chúa Trời” (1 Cô. 2:14). Đó là lý do vì sao chúng ta cần sự tân sinh trong linh mình (Gi. 3:6-7).

Trước khi được cứu, chúng ta một trăm phần trăm sa ngã. Chúng ta đã sống trong và bằng sự sống thuộc hồn, sa ngã, và sự sống ấy hoàn toàn chống đối Đức Chúa Trời. Chúng ta phải học tập đừng bao giờ làm bất cứ điều gì bằng sự sống sa ngã ấy, nhưng phải hoàn toàn sống bằng sự sống thần thượng trong linh chúng ta. Từ nay trở đi chúng ta đừng bao giờ xem sự sống sa ngã của chúng ta trong hồn là nguồn sống của chúng ta, nhưng phải xem sự sống thần thượng trong linh là nguồn sống của chúng ta. Vậy nên, chúng ta phải nhận thức rằng không phải tâm trí, tình cảm và ý chí cần được từ bỏ và hủy diệt, mà sự sống của hồn mới là điều chúng ta phải từ bỏ. Chúng ta cần nhận thức rằng sự sống thiên nhiên, thuộc hồn đã được đặt trên thập tự giá rồi (Ga. 2:20; La. 6:6), và bây giờ chúng ta phải nhận lấy Đấng Christ là sự sống của mình. Nhưng các quan năng của hồn vẫn còn lại để được Linh sử dụng bày tỏ chính Chúa.

Chúng ta cũng phải thấy rõ rằng không phải chúng ta chỉ vận dụng linh khi cầu nguyện hoặc chạm đến Lời Đức Chúa Trời, mà phải vận dụng linh trong mọi sự. Nếu anh em không có sự xác quyết hay cảm nhận gì trong linh, thì hãy dừng lại điều anh em sắp làm và sắp nói, dầu đó là tốt hay xấu. Chúng ta không được cân nhắc rằng: “Điều này tốt hay xấu?” Cơ Đốc nhân không nên sống theo cách ấy! Sự cân nhắc duy nhất của chúng ta cần phải là: “Tôi đang ở trong linh hay ở trong hồn? Tôi đang làm điều này bởi chính mình hay bởi Chúa?” Khi dùng cách diễn đạt bởi Chúa, chúng tôi không nói về Chúa cách khách quan mà cách rất chủ quan. Chúng tôi hàm ý Ngài là Linh ban-sự-sống hòa lẫn với linh chúng ta. Chúng ta phải vận dụng linh mình vào mọi lúc và tại mọi nơi.

Nhận biết sự khác biệt giữa thân và hồn thì dễ, nhưng biện biệt linh với hồn thì có phần khó hơn. Hình ảnh minh họa sau đây sẽ giúp ích được nhiều. Giả sử, chúng ta thấy một món đồ gì đó mà mình muốn mua. Càng xem xét món đồ ấy, chúng ta càng cảm thấy muốn sở hữu nó. Cuối cùng, chúng ta quyết định mua nó. Chúng ta vận dụng tình cảm khi ưa thích nó, vận dụng tâm trí khi xem xét nó, và vận dụng ý chí khi quyết định mua nó. Vì vậy, chúng ta đã vận dụng toàn bộ phần hồn của mình. Nhưng khi chúng ta đi mua nó, điều gì đó sâu ở trong mình chống đối và ngăn cấm. Đó là linh. Linh là phần sâu nhất trong chúng ta, tức phần ở trong cùng của bản thể chúng ta. Trong toàn bộ cuộc sống của mình, chúng ta phải theo cảm nhận sâu thẳm nhất trong chúng ta.

Ai cũng thấy rõ ràng rằng hầu hết các Cơ Đốc nhân đều đã trật trọng tâm này. Chúng ta luôn luôn cân nhắc đúng sai. Chúng ta nghĩ rằng mình phải tránh điều sai và làm điều đúng. Đó không phải là cách. Đúng sai là sự dạy dỗ của tôn giáo. Nếu chúng ta hành động theo tôn giáo, thì Đấng Christ sẽ không có giá trị gì. Vấn đề kinh nghiệm Đấng Christ và sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời thì hoàn toàn khác với tôn giáo. Đây không phải là vấn đề đúng hay sai, mà là vấn đề sống và làm những công việc trong hồn hay trong linh. Cơ Đốc giáo đã đi trật và thậm chí không thấy trọng tâm này. Ngày nay Chúa sẽ khôi phục trọng tâm này vì đây là “bí quyết” cho mọi sự.

Chúng ta phải biện biệt xem mình ở trong linh hay trong hồn trong mọi điều chúng ta làm hay nói. Đây không phải là vấn đề đúng hay sai, tốt hay xấu, mà là vấn đề Đấng Christ hay bản ngã, linh hay hồn. Chúng ta phải biện biệt xem toàn bộ cuộc sống và bước đi hằng ngày của mình có ở trong linh hay không.

Trong cả bốn sách Phúc Âm – Ma-thi-ơ, Mác, Lu-ca và Giăng – Chúa Jesus nhiều lần bảo chúng ta phải từ chối bản ngã và mất đi phần hồn bao gồm sự sống thuộc hồn của nó (Mat. 16:24-26; Mác 8:35; Lu. 9:23-25; Gi. 12:25). Sau đó, trong các Thư tín, chúng ta được bảo nhiều lần phải bước đi, sống, cầu nguyện và làm mọi sự trong linh (Công. 17:16; La. 1:9; 12:11; 1 Cô. 16:18; 1 Phi. 3:4; Êph. 6:18; Khải. 1:10). Vì vậy, chúng ta phải liên tục ở lại trong linh.

Khi bất cứ người nào vận dụng linh mình, thì Thánh Linh tự do chuyển động và tuôn chảy. Nhưng đây thực sự là một trận chiến, vì Sa-tan biết rằng nếu tất cả chúng ta đều tuôn đổ ra linh mình, thì Sa-tan sẽ bị đánh bại. Hắn quỉ quyệt tấn công điểm chiến lược là làm nghẹt linh của các thánh đồ. Hễ hắn có thể làm nghẹt linh chúng ta, thì chúng ta bị kết liễu và hắn thành công. Vì vậy, chúng ta phải chiến đấu. Chúng ta phải luyện tập tuôn đổ linh mình ra vào mọi lúc và tại mọi nơi. Dầu ở một mình hay ở chỗ đông người, chúng ta phải liên tục vận dụng linh mình.

Cuối cùng, trước hết chúng ta phải nhận thức rằng Đấng Christ là Linh ở trong linh chúng ta. Sau đó, chúng ta phải nhận biết sự khác biệt giữa linh và hồn bằng cách từ chối bản ngã thuộc hồn và tán thành với Chúa trong linh mình. Khi chúng ta cộng tác với linh mình theo cách như vậy, thì Đấng Christ sẽ có chỗ đầu nhất trong mọi sự. Khi ấy, chúng ta sẽ kinh nghiệm Đấng Christ trong linh mình, và chúng ta sẽ học cách áp dụng và kinh nghiệm Ngài trong mọi sự.