Thông tin sách

Mọi Lứa Tuổi Đều Vì Chứng Cớ Của Chúa

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: All Ages For The Lord’s Testimony
ISBN: 978-0-87083-270-3
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 4

Untitled Document

CHƯƠNG BỐN

CHĂN DẮT CÁC THÁNH ĐỒ

Chúng ta thấy rằng trong nếp sống Hội thánh, không chỉ cần các trưởng lão mà còn cần các tiên tri, người dạy và người khuyên lơn. Nan đề của chúng ta hiện nay là chức vụ trưởng lão chiếm một vị trí quá lớn trong quan niệm của chúng ta. Những anh em yêu Chúa và có khả năng làm việc gì đó cho Hội thánh thì trong tiềm thức của họ thường có khát khao trở thành trưởng lão. Trong những năm qua, không có gì làm tôi lo ngại hơn là nhìn thấy mong muốn ẩn giấu trở thành trưởng lão trong quá nhiều anh em. Vâng, trong 1 Ti-mô-thê 3:1, Phao-lô nói rằng ai ao ước trở thành trưởng lão, giám mục là ao ước một việc tốt đẹp. Nhưng động cơ phải thuần khiết, hoàn toàn vì ích lợi của Đức Chúa Trời mà không có tham vọng cá nhân. Tuy nhiên, một vài anh em mà có mong muốn trở thành trưởng lão đã bị thúc đẩy bởi tham vọng. Vì lý do này, tôi có gánh nặng chỉ ra rằng đối với nếp sống Hội thánh còn có nhiều điều hơn chỉ là chức vụ trưởng lão. Trong “khách sạn” nếp sống Hội thánh ở trong sự khôi phục của Chúa, không chỉ có “căn phòng” trưởng lão mà còn có “căn phòng” tiên tri, người dạy và người khuyên lơn. Tuy nhiên, nhiều anh em nỗ lực để bước vào căn phòng được gọi là “trưởng lão” và nhiều chị em muốn đặt chân vào căn phòng gọi là “những chị em lãnh đạo”. Nhưng chúng ta không hề có những điều như là “những chị em lãnh đạo”. Tôi thậm chí không thích nghe cụm từ này. Tất cả chúng ta đều cần phải quên đi chức vụ và danh nghĩa. Tân Ước khải thị rằng bên cạnh chức vụ trưởng lão còn có nhiều chức năng khác mà các thánh đồ có thể thực hiện tùy theo gánh nặng của họ.

MỘT CHỨNG CỚ VÀ MỘT GƯƠNG MẪU

Tôi cảm tạ Đức Chúa Trời về chứng cớ và gương mẫu của anh Eugene Gruhler. Mặc dù không phải là trưởng lão, cũng không phải người dẫn dắt giữa vòng chúng ta, nhưng anh đã chăn dắt rất nhiều. Anh đã thực hiện chức năng như vậy cho tới lúc Chúa đem anh về với Ngài. Suốt những năm ở cùng chúng ta, anh đã mời nhiều anh chị em đến nhà. Tất cả những ai dành thời gian với anh đều được dức dấy và gây dựng. Đây là điều Hội thánh cần ngày nay. Mặc dù Anh Gruhler không bao giờ ngồi hàng ghế đầu, nhưng anh luôn chú ý đến người mới và mời họ đến nhà dùng bữa ngay từ cơ hội đầu tiên. Hội thánh ngày nay cần những người chăn dắt như vậy.

TÌNH TRẠNG THUỘC LINH THỰC TẾ

Ở Thượng Hải, những chị em có kinh nghiệm hơn đã thực hành chăm sóc người khác suốt các buổi nhóm. Nhận ra rằng nhiều người cần được sưởi ấm và an ủi, nên họ cố ý đến ngồi cạnh những người mới và những người yếu đuối để giúp đỡ họ. Nếu anh em ngồi cạnh một người yếu đuối hơn trong buổi nhóm, người đó sẽ được giúp đỡ rất nhiều.

Trong nếp sống Hội thánh, chúng ta cần “những người cha” và “những người mẹ” để chăm sóc những đứa con thuộc linh. Hội thánh cần được chăn dắt chứ không cần những anh chị em nhóm lại với nhau trong những nhóm đặc biệt theo như sở thích của anh em. “Những người mẹ” bỏ rơi những đứa con thuộc linh và dành hết thời gian đến với nhau là không bình thường. Đó không phải là nếp sống gia đình đúng đắn. Mặc dù “những người mẹ” này có thể gặp nhau vào những thời điểm nào đó, nhưng họ nên dành nhiều thời gian hơn để chăm sóc những người mới, người trẻ và những người yếu đuối. Chúng ta cần một tình trạng thuộc linh thực tế, không phải một tình trạng thuộc linh bằng lời nói. Nếu có một tình trạng thuộc linh thực tế như vậy, chúng ta sẽ quan tâm đến những người không đến các buổi nhóm của Hội thánh.

Vài người trong chúng ta tuyên bố đã nhìn thấy Thân thể. Thời gian sẽ chứng minh chúng ta có thật sự nhìn thấy Thân thể hay không. Tuy nhiên, chúng ta không nên tuyên bố hoặc quá tự tin vào những tuyên bố như vậy. Anh em có thể nói rằng anh em đã nhìn thấy Thân thể, nhưng có thể anh em chưa hề có điều gì thực tế. Nếu đã thực sự nhìn thấy Thân thể, chắc chắn anh em sẽ quan tâm tới những người yếu đuối hơn.

KHÔNG CÓ THỨ BẬC HAY GIAI CẤP ĐẶC BIỆT

Trong nếp sống Hội thánh, chúng ta cần chăm sóc những người nhỏ bé, những người yếu đuối hơn và những người không đẹp. Chúng ta không được có thứ bậc ; những người mạnh mẽ không nên tạo thành một tầng lớp đặc biệt của riêng họ. Nếu các trưởng lão luôn cảm nhận họ là trưởng lão thì họ nên từ bỏ chức vụ đó. Các trưởng lão nên xem mình là những anh em nhỏ bé. Đây là lý do tại sao chúng ta không bao giờ dùng từ liệu “trưởng lão” như một chức danh hoặc nói về anh trưởng lão này anh trưởng lão kia. Cũng vậy, chúng ta không nên có quan niệm về cái gọi là chị em lãnh đạo. Vâng, chúng ta có những anh em dẫn dắt trong thực tại lẫn thực tế, nhưng chúng ta không nên có chức danh hay ý thức về địa vị. Thật đáng xấu hổ khi tìm kiếm địa vị hay chức danh trong nếp sống Hội thánh từ tham vọng!

KHÔNG CÓ SỰ THÂN MẬT RIÊNG TƯ

Ở điểm này, tôi cần nói mạnh rằng: đừng bao giờ thân mật riêng tư với bất kì ai trong nếp sống Hội thánh. Cho dù có thuộc linh đến mức nào thì chúng ta vẫn ở trong xác thịt và bị ảnh hưởng bởi xác thịt. Nếu thật sự vì sự khôi phục của Chúa, chúng ta phải đóng đinh xác thịt và không bao giờ cho phép hình thành một mối quan hệ thân mật riêng tư với ai. Tôi có thể làm chứng rằng tôi không hề thân mật riêng tư với bất kỳ ai. Mặc dù chia sẻ trách nhiệm với các anh em nào đó, nhưng tôi hiếm khi nào đến nhà họ, và họ cũng ít khi đến nhà tôi. Thay vì tình bạn riêng tư hoặc thân thiết cá nhân, chúng ta chỉ nên đơn giản là những chi thể của Thân thể.

CUNG ỨNG SỰ SỐNG VÀ CHĂN DẮT

Tình trạng thuộc linh đích thực được nhìn thấy trong việc cung ứng Đấng Christ là sự sống cho những người khác. Một câu châm ngôn nói rằng nếu chúng ta tưới cho người khác, chúng ta cũng sẽ được tưới (Châm. 11:25). Tình trạng thuộc linh trong nếp sống Hội thánh không phải là vấn đề ở trong một nhóm được lựa chọn nào đó mà là cung ứng sự sống.

Một lần nữa tôi khẳng định rằng việc chăn dắt là một nhu cầu lớn. Đừng mong đợi tất cả mọi người trong nếp sống Hội thánh đều là những người khổng lồ thuộc linh. Ngược lại, nếp sống Hội thánh đúng đắn là một gia đình lớn bao gồm ông bà, những người trẻ, những người yếu đuối và cả những người bệnh tật. Khi tất cả các thánh đồ đều được chăm sóc, chúng ta sẽ có một nếp sống Hội thánh tốt đẹp. Hãy quên đi chức vụ trưởng lão và quyền lãnh đạo mà hãy chăm sóc cho những nhu cầu thực tế của Hội thánh. Tôi hy vọng rằng nhiều người sẽ có lòng chăm sóc cho những người nản lòng và vắng nhóm. Ít nhất, hãy gọi cho họ, nói rằng anh em nhớ họ và mong sớm gặp lại họ. Ngay cả một sự chăn dắt như vậy cũng sẽ giúp giữ họ trong nếp sống Hội thánh. Nếu yêu Hội thánh, chúng ta hãy thay đổi quan niệm về quyền lãnh đạo và chăm sóc cho các chi thể của Thân. Nếu tất cả chúng ta đều làm như vậy, chúng ta sẽ có một nếp sống Hội thánh vinh hiển dường bao!

CHỨC NĂNG CỦA TRƯỞNG LÃO

Bây giờ, chúng ta hãy xem xét đến chức năng của trưởng lão. Công vụ các Sứ đồ 14:23 nói rằng Sứ đồ Phao-lô và những đồng công của ông chỉ định trưởng lão trong mỗi Hội thánh, và trong Công vụ các Sứ đồ 20:28 Phao-lô nói về các trưởng lão của Hội thánh tại Ê-phê-sô như những giám mục. Các từ Hi Lạp cho trưởng lão và giám mục hay giám thị tương ứng với presbyteros và episkopos. Tên gọi cho hai loại tổ chức giáo phái—Trưởng lão (Presbyterian) và Episcopalian—là từ những chữ Hi Lạp này mà ra. Theo Kinh Thánh, trưởng lão và giám mục đều giống nhau. Trách nhiệm của họ là thực hiện việc giám sát, không phải là làm tất cả những việc thực tế. Chẳng hạn, một trưởng lão không nên dành thời gian cả ngày để quét bãi giữ xe của phòng nhóm. Ngược lại, cùng với việc có thể tự mình dọn dẹp, anh ấy nên thực hiện giám sát công tác dọn dẹp. Cũng vậy, các trưởng lão nên giám sát việc chăn dắt các thánh đồ để chắc chắn rằng tất cả đều được chăm sóc. Đây là phương cách đúng đắn để trưởng lão thi hành chức năng như những giám mục.

Tuy nhiên, trách nhiệm chính của các trưởng lão là chăn dắt. Trong 1 Phi-e-rơ 5:1, Phi-e-rơ xem bản thân mình là một đồng trưởng lão (nguyên văn Hi Lạp). Phi-e-rơ là trưởng lão trong một địa phương, trong khi đó, vài người được nói đến trong các Thư tín của ông là những trưởng lão trong những địa phương khác. Cụm từ “đồng trưởng lão” rất ý nghĩa. Nó ngụ ý rằng mặc dù các trưởng lão ở trong các địa phương khác nhau, nhưng họ vẫn nên làm việc với nhau như những đồng trưởng lão. Chúng ta đang chăn dắt một bầy chiên, không phải nhiều bầy, bởi vì Chúa Jesus chỉ có một bầy chiên mà thôi. Phần này của bầy có thể ở Anaheim, phần khác ở Los Angeles, và vẫn còn một phần khác nữa ở San Diego. Các trưởng lão trong tất cả các Hội thánh là những đồng trưởng lão, và Chúa Jesus là Người chăn dắt đứng đầu. Chăn dắt là chức năng chính của các trưởng lão.

CÓ KHẢ NĂNG DẠY DỖ

Để chăn dắt các thánh đồ, các trưởng lão phải có khả năng dạy dỗ. Trong việc chăn dắt người khác bằng sự dạy dỗ, chúng ta không nên thuyết giảng. Trái lại, chúng ta nên gây dựng họ và dạy dỗ mang tính nuôi dưỡng. Chúng ta có thể không có khả năng hùng biện, nhưng chúng ta vẫn có thể nuôi dưỡng người khác bằng cách dạy dỗ họ.

Theo Ê-phê-sô chương 4, người chăn và người dạy là một loại. Điều này cho thấy bất cứ ai là người chăn cũng phải là người dạy. Cũng vậy, một người dạy tốt cũng là một người chăn. Tuy nhiên, vài người được gọi là người dạy lại không biết tí gì về việc chăn dắt. Họ có thể giảng đạo, nhưng họ lại không chăn dắt bất kỳ ai. Nhưng trong Kinh Thánh, người chăn là người dạy, và người dạy là người chăn. Giống như một người mẹ chăm sóc con cái của mình bằng cách cho chúng ăn và chăm sóc chúng, nên chúng ta cũng cần chăn dắt con cái Đức Chúa Trời. Chẳng hạn, một vài người cần sự giúp đỡ trong việc biết lập trường Hội thánh. Để họ sáng tỏ về lập trường Hội thánh, ai đó cần chăn dắt họ bằng cách dạy dỗ. Ai sẽ là người làm việc này? Tất cả chúng ta phải trỗi dậy làm việc này. Cho dù chúng ta có nhiều trưởng lão đi chăng nữa cũng không đủ để lấp vào những chỗ trống. Để chăn dắt, cần có tất cả các anh chị em cùng thi hành chức năng.

Chúng ta dạy người khác bởi những gì chúng ta làm. Giả sử có một người mới ngồi cạnh anh em trong buổi nhóm không thể tìm thấy sách A-ghê. Bằng việc giúp người ấy tìm sách này, anh em đã dạy họ. Có thể một người khác nữa không quen với những cụm từ nào đó được sử dụng. Qua việc tương giao với người ấy, anh em có thể giúp họ hiểu được ý nghĩa của cụm từ này. Đây chính là chăn dắt. Tất cả những người yếu đuối, người mới và những người trẻ đều rất cần sự dạy dỗ như vậy. Hễ khi nào có ai đó giúp họ những việc thể này, họ sẽ được xây dựng. Cuối cùng, qua việc nhận được sự giúp đỡ như thế, họ cũng sẽ trở nên hữu dụng. Đây là cách xây dựng Hội thánh.

Trong những chương trước, tôi đã khích lệ các thánh đồ mở nhà ra. Bây giờ, tôi khuyến khích tất cả anh em thực hiện việc chăn dắt. Chị em ơi, một số người trong các chị đã ở trong Chúa và trong nếp sống Hội thánh nhiều năm, các chị đã tham dự nhiều kì hội đồng và huấn luyện. Chắc chắn các chị cũng đã nhận được điều gì đó từ Chúa. Và bây giờ là thời điểm để chính các chị thực hành sử dụng ân điển mà các chị đã nhận lãnh, và ân tứ mà các chị được ban cho để chăm sóc người khác.

Cách để trưởng thành không phải là tự tạo lập nhóm với nhau theo cách lựa chọn mà là bởi ăn và công tác. Sức khỏe của tôi có được nhờ hai nguồn. Tôi ăn khỏe và tôi làm việc hết sức mình. Sau khi làm việc, tôi nghỉ ngơi. Càng lao động nhiều, tôi càng nghỉ ngơi nhiều. Tôi khuyến khích các chị em nên đến thăm những người yếu đuối hơn. Nếu các chị làm như vậy, các buổi nhóm Hội thánh sẽ ngập tràn vui mừng và vinh hiển. Ồ, có quá nhiều người bệnh, người bị tổn thương và người trẻ cần được chăm sóc! Làm sao chúng ta có thể nhóm họp, ngợi khen Chúa vì sự hiệp một nếu chúng ta không sẵn sàng chăn dắt các thánh đồ? Bất cứ khi nào nghe thấy lời ngợi khen như vậy, tôi đều tự hỏi còn những người yếu đuối, những người trẻ và những người vắng nhóm thì sao. Tôi tự hỏi ai đang chăm sóc họ. Không cần nói với tôi anh em hiệp một được bao nhiêu. Nếu anh em đến với những người yếu đuối và chăn dắt họ thì khi đó sự hiệp một của anh em là đích thực và thực tế. Tôi cảm tạ Chúa là tất cả anh em đều vì sự khôi phục của Chúa. Nhưng chúng ta vẫn cần vì sự khôi phục cách thiết thực.

ĐEM CHIÊN LẠC TRỞ VỀ

Tôi hy vọng trong những ngày sắp tới, nhiều chiên lạc sẽ được đem trở về. Tôi vẫn còn nhớ sự quan tâm của mẹ tôi dành cho bảy đứa con. Hễ khi nào một đứa con về nhà quá trễ, bà đều nói rằng tôi không nên bình thản hay nghỉ ngơi cho tới khi người con ấy trở về. Bà bảo rằng nếu tôi không sẵn sàng ra ngoài tìm các anh chị em tôi thì tôi không thật sự yêu họ. Do đó, tôi phải đi tìm những anh chị em không ở nhà. Mẹ tôi sẽ không chấp nhận một lời bào chữa nào. Cùng một nguyên tắc, làm sao chúng ta có thể yên tâm cho đến khi anh chị em mình được đem trở lại với nếp sống Hội thánh? Anh em có thể thanh thản, nhưng tôi thì không, vì tôi quan tâm đến những ai không ở cùng với chúng ta.

ĐI ĐẦU

Trong 1 Ti-mô-thê 5:17, Phao-lô nói về những người đi đầu tốt. Đây là đi đầu như người chăn chiên dẫn bầy chiên. Trong nếp sống Hội thánh, cần có một vài sự quản trị, chẳng hạn như quyết định về thời gian và ngày của các buổi nhóm, và những sắp xếp thực tế khác. Về điều này, cần có các trưởng lão làm tốt vai trò đi đầu. Một khi các trưởng lão đã đi đầu trong vấn đề nào đó, có thể là dọn dẹp phòng nhóm, thì họ nên đứng bên ngoài và giám sát công tác của những người khác. Điều này cần thiết cho một nếp sống Hội thánh đúng đắn.

1 Ti-mô-thê 5:17 ngụ ý rằng một số trưởng lão đi đầu thì tốt hơn và một số khác dạy dỗ thì tốt hơn. Câu Kinh Thánh này nói rằng những trưởng lão cai trị tốt nên “được tôn trọng bội phần, đặc biệt là những người chịu lao khổ trong lời và dạy dỗ”. Trong số những trưởng lão, một số xuất sắc trong việc đi đầu, và những người còn lại trong việc dạy dỗ.

Nhiều người trong chúng ta cần mang lấy gánh nặng trở thành người đồng chăn dắt và đồng dạy dỗ với các trưởng lão. Khi đó, Hội thánh sẽ mang một chứng cớ mạnh mẽ cho cả vũ trụ. Nếu chúng ta quên đi quyền lãnh đạo mà tập trung vào việc chăn dắt thì Chúa sẽ tôn trọng những gì chúng ta làm.

CHỈ VÌ SỰ KHÔI PHỤC CỦA CHÚA

Chúng ta ở đây không phải vì chúng ta mà là vì sự khôi phục của Chúa. Chúng ta không muốn làm hư hoại sự khôi phục bằng cách hành động theo cảm xúc thiên nhiên hay quan niệm thiên nhiên. Chúng ta muốn nhìn thấy Hội thánh được xây dựng cách thuần khiết. Vì điều này, chúng ta cần có tấm lòng dâng hiến toàn bản thể chúng ta cho sự chăn dắt các thánh đồ.

Tôi có thể làm chứng rằng lòng tôi chỉ vì sự khôi phục của Chúa. Chỉ có sự khôi phục mới có thể làm tôi vui vẻ. Nhưng bất cứ điều gì gây tổn hại cho sự khôi phục đều khiến tôi đau lòng vô cùng. Tất cả chúng ta phải canh chừng Ma Quỷ, xác thịt và bản ngã quỷ quyệt. Vì có thể bị thiệt hại bất cứ lúc nào, nên chúng ta cần thức canh. Tôi hy vọng tất cả anh em sẽ vẫn ở trong sự khôi phục của Chúa và chúng ta sẽ gặp nhau trong vinh hiển trong vương quốc sắp đến. Để ở trong sự vinh hiển của Chúa và vương quốc của Ngài, tất cả chúng ta cần nhận lấy ân điển và không lặp lại sự thiệt hại do Cơ Đốc giáo gây ra. Vì yêu Đấng Christ và Hội thánh, chúng ta nên nhận lấy Christ là sự sống thực tế và nhận lấy nếp sống Hội thánh như nếp sống thực tế của chúng ta. Bất cứ điều gì làm tổn hại đến sự khôi phục, chúng ta đều phải vui vẻ từ bỏ. Trong sự khôi phục của Chúa, chúng ta hoàn toàn vì Đấng Christ và Hội thánh.