Thông tin sách

Mọi Lứa Tuổi Đều Vì Chứng Cớ Của Chúa

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: All Ages For The Lord’s Testimony
ISBN: 978-0-87083-270-3
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 2

Untitled Document

CHƯƠNG HAI

NGƯỜI TRẺ ĐÁNH TRẬN, NGƯỜI MỚI GIỮ ĐỀN TẠM, VÀ NGƯỜI LỚN TUỔI HƠN CHĂM SÓC TRỰC TIẾP CHO TRẠI NHÓM HỌP

Chúng ta thấy rằng trong chuyển động của Chúa trên đất, có hai lĩnh vực về chức năng: đánh trận và giữ chứng cớ. Để chiến đấu, dân Israel giữa độ tuổi hai mươi và ba mươi là hữu dụng, nhưng để giữ chứng cớ thì những người lớn tuổi hơn, tức những ai trên ba mươi là rất cần thiết. Theo bức tranh trong Cựu Ước, những người trong nhóm tuổi trung niên là những người cần thiết nhất cho chuyển động của Chúa.

CẦN CÓ MỘT KHÔNG GIAN HÒA BÌNH

Chương một và hai của sách Dân Số Ký khải thị rằng con cái Israel đã hình thành quân đội vì họ bị kẻ thù bao quanh. Quân đội này là cần thiết để bảo vệ chứng cớ của Đức Chúa Trời. Xung quanh Hội thánh là chứng cớ của Đức Chúa Trời ngày nay, có nhiều kẻ thù. Bởi vì chúng ta là một chứng cớ đối kháng nên có nhiều kẻ thù đối với sự khôi phục của Chúa. Vì vậy, cần có một quân đội để bảo vệ chứng cớ. Chúng ta thấy rằng quân đội này không chăm lo cho trại nhóm họp cách trực tiếp. Trái lại, theo bức tranh trong Dân Số Ký, quân đội này đóng trại quanh đền tạm để bảo vệ khu vực, phạm vi nơi đền tạm được dựng lên. Để giữ trại nhóm họp, cần có một không gian hòa bình. Vì mười hai chi phái đóng trại xung quanh trại nhóm họp, nên dù con cái Israel đi đâu, cũng phải có một không gian hòa bình mà đền tạm có thể được dựng lên. Ngày nay, trong sự khôi phục của Chúa, chúng ta cần người trẻ trở thành một quân đội đóng trại xung quanh nếp sống Hội thánh.

GIỮ ĐỀN TẠM

Mười hai chi phái của con cái Israel không chỉ đánh bại kẻ thù, mà còn chiếm được đất để tạo nên một không gian hòa bình cho việc thiết lập đền tạm. Không gian này có thể làm cho nơi cư ngụ của Đức Chúa Trời được dựng lên an toàn. Ngày nay chúng ta cần người trẻ xua đuổi kẻ thù và đạt được nhiều người trẻ hơn để bảo vệ sự an toàn của chứng cớ Chúa. Trong mỗi thành phố lớn cần có một không gian hòa bình cho sự thiết lập nếp sống Hội thánh. Đạt được một không gian như vậy là trách nhiệm của người trẻ.

Bằng cách nghiên cứu bức tranh được trình bày trong sách Dân Số Ký, chúng ta có thể thấy được trách nhiệm của anh chị em trong độ tuổi trung niên nên là gì. Trong Dân Số Ký chương 3, chúng ta thấy phương cách giữ trại nhóm họp. Những ai có liên quan đến trại nhóm họp đều nằm trong ba phần sau đây theo độ tuổi của họ: một phần cho những ai từ một tháng đến hai mươi tuổi; phần thứ hai cho những ai giữa hai mươi và ba mươi; và phần thứ ba cho những ai trên ba mươi. Chúng ta thấy rằng những người giữa tuổi hai mươi và ba mươi phải đánh trận, còn những người trên ba mươi phải trực tiếp duy trì chứng cớ. Nhưng còn những người giữa độ tuổi một tháng và hai mươi tuổi thì sao? Những người trong nhóm tuổi này bao quanh đền tạm để giữ đền tạm. Kinh Thánh không cho chúng ta biết ý nghĩa của việc giữ đền tạm. Điều này có nghĩa là bảo vệ đền tạm và tham dự vào việc duy trì đền tạm. Là chứng cớ của Chúa ngày nay, Hội thánh cần nhiều người trẻ và người mới hơn. Tuy nhiên, trong nếp sống Hội thánh hầu hết chúng ta không có cách sử dụng người mới. Có vẻ như càng có nhiều người mới, chúng ta càng gặp khó khăn. Nhưng càng có nhiều người mới, Hội thánh càng được bảo vệ. Thật tuyệt vời nếu Hội thánh ở Anaheim có một ngàn người mới để bảo vệ nếp sống Hội thánh!

Trong những buổi nhóm của Hội thánh, nhiều lần chỉ lặp đi lặp lại một số người làm chứng. Tôi nóng lòng được nghe những người mới phát ngôn trong các buổi nhóm. Nếu nhiều người mới làm chứng trong buổi nhóm bàn Chúa, tôi rất phấn khởi. Vài người thường nói khá hùng hồn. Nhưng tài hùng biện không có ý nghĩa gì. Hội thánh không phải là nơi cho những người nói hùng hồn. Thay vì tài hùng biện, tôi thích nghe những lời nói ngây thơ của những người mới hơn. Những phát ngôn như thế thật ngọt ngào làm sao! Chúng tôi không muốn lúc nào cũng nghe những giọng nói quen thuộc. Nếu không có người mới nào phát ngôn trong các buổi nhóm thì nếp sống Hội thánh sẽ bị tấn công. Về thuộc thể, một chị em có thể là sáu mươi tuổi, nhưng về thuộc linh thì là mới tin, có lẽ chỉ một tháng tuổi. Nghe một người như vậy ngợi khen Chúa thật rất ngọt ngào. Mặc dù lời nói của chị ấy có thể không hùng hồn nhưng lời ấy tươi mới và khích lệ. Thật tươi mới biết bao nếu những người vừa mới tin đứng lên trong buổi nhóm và ngợi khen Chúa về sự cứu rỗi của họ! Chúng ta cần sự phát ngôn của những em bé và những người trẻ như vậy. Chúng ta cần nhiều người mới tin hơn để bảo vệ chứng cớ của Chúa. Chúng ta cần một hàng ngũ những em bé và những người trẻ thuộc linh bao quanh nếp sống Hội thánh.

QUAN TÂM ĐẾN NGƯỜI MỚI, KHÔNG QUAN TÂM ĐẾN SỰ LÃNH ĐẠO

Dân Số Ký 3:32 chép “Tổng trưởng của người Lê-vi là Ê-lê-a-sa, con trai của thầy tế lễ A-rôn, được đặt lên để giám sát những người coi sóc nơi thánh”. Điều này cho thấy rằng Ê-lê-a-sa có quyền giám sát tất cả những người giữa độ tuổi một tháng và hai mươi tuổi. Tôi hi vọng rằng trong số những trưởng lão của các Hội thánh, vài người sẽ là giám mục của các em bé hay thiếu niên.

Chúng ta nên quên làm người lãnh đạo đi. Nhiều năm tôi đã trông cậy Chúa để tìm ra một đường lối cho nếp sống Hội thánh mà không có ban trưởng lão xuất sắc. Tôi cũng tìm kiếm một đường lối để có sự phụng sự Hội thánh mà không nhấn mạnh đến quyền lãnh đạo. Mặc dù cần có trưởng lão, nhưng chức vụ trưởng lão là một cám dỗ mạnh mẽ đối với nhiều anh em. Trong quá khứ, một số anh em đã có tham vọng trở thành trưởng lão. Một lần nọ, tôi đã nhận được một cuộc điện thoại từ một anh em hỏi tôi rằng anh có được làm trưởng lão trong địa phương mà anh sẽ di trú đến hay không. Tôi nói với anh rằng di trú không phải để làm trưởng lão. Hễ ai di trú đến một thành phố mà mong làm trưởng lão là không đủ tư cách để làm trưởng lão. Những người khác lại muốn làm người lãnh đạo trong những nhóm phụng sự. Nhiều người có mong muốn như vậy đã phải thất vọng khi họ không được chỉ định làm trưởng lão hay người lãnh đạo các nhóm phụng sự. Ý tôi muốn nói ở đây là chúng ta cần buông bỏ quan niệm thiên nhiên của chúng ta về “quyền lãnh đạo”. Tuy nhiên, chúng ta cần nhiều anh chị em nhận lấy gánh nặng chăm sóc cho những người trẻ và những người mới. Đừng chờ đợi các trưởng lão sắp xếp điều gì đó. Hãy mạnh dạn thực hiện gánh nặng của anh em cho người mới.

QUAN TÂM ĐẾN ĐẤNG CHRIST TRONG NHỮNG PHƯƠNG DIỆN KHÁC NHAU

Nhóm tuổi quan trọng nhất đối với đền tạm là nhóm giữa độ tuổi ba mươi và năm mươi. Gánh nặng chăm sóc cho trại nhóm họp trực tiếp đặt trên họ. Chính những người ở trong độ tuổi này đã mang những bộ phận khác nhau của đền tạm từ nơi này đến nơi khác. Trong nếp sống Hội thánh, chúng ta cần những người giữa hai mươi và ba mươi tuổi đánh trận, những người từ một tháng đến hai mươi tuổi bảo vệ trại nhóm họp, và những người trên ba mươi tuổi chăm sóc trực tiếp cho trại nhóm họp. Theo sách Dân Số Ký, những người ba mươi tuổi trở lên khiêng hòm giao ước, bàn bánh trần thiết, giá đèn, bàn thờ xông hương, bàn thờ bằng đồng, tất cả các bình chứa và vật dụng. Con cái Kê-hát chăm sóc cho các bình chứa; con cái Ghẹt-sôn chăm sóc các bức màn, khoen và tấm bong; và con cái Mê-ra-ri chăm sóc cho các trụ, tấm ván và lỗ trụ. Chúng ta có thể áp dụng những hình bóng này vào nếp sống Hội thánh ngày nay. Chúng ta cần nhiều thánh đồ có kinh nghiệm trong Christ, để chăm sóc các phương diện khác nhau của Christ hầu cấu thành nếp sống Hội thánh. Chúng ta cần một số thánh đồ có kinh nghiệm để chăm sóc Đấng Christ như hòm giao ước, như bàn thờ xông hương, bàn bánh trần thiết, giá đèn và bàn thờ bằng đồng. Những người đã kinh nghiệm Đấng Christ như vậy nên truyền các phương diện của Đấng Christ cho người mới. Nhiều người thiếu kinh nghiệm Đấng Christ như hòm giao ước hay như bàn thờ xông hương. Vì vậy, cần có những người có kinh nghiệm để mang Đấng Christ đến với họ theo cách như vậy.

Hòm giao ước không được khiêng bên trong trại nhóm họp. Cũng vậy, chúng ta không cần khiêng Đấng Christ như hòm giao ước đến với người mới chỉ trong các buổi nhóm. Có nhiều cơ hội để thực hiện điều này bên ngoài các buổi nhóm. Vì lý do này, chúng ta có vài buổi tối mỗi tuần cho các buổi nhóm Hội thánh cơ bản, buổi nhóm cầu nguyện, buổi nhóm bàn Chúa và nghiên cứu Kinh Thánh; một buổi tối cho nếp sống gia đình của chúng ta; và những buổi tối khác mở ra cho sự tương giao với các thánh đồ, đặc biệt là chăm sóc cho những người mới hay người trẻ. Chúng ta cần dùng thời gian này để cung ứng Đấng Christ cho người khác như hòm giao ước, bàn bánh trần thiết, hay như giá đèn. Đây là ý nghĩa của việc chăm sóc cho các khí dụng thuộc về trại nhóm họp.

TỰ DO THỰC HIỆN GÁNH NẶNG CỦA CHÚNG TA

Trong quá khứ, các trưởng lão đã hoạt động quá nhiều trong việc sắp xếp và lựa chọn thánh đồ để làm mọi việc. Thay vì vậy, chúng ta nên cho các thánh đồ tự do thực hiện gánh nặng của họ và khích lệ họ làm như thế. Cách đây không lâu, tôi đề nghị các trưởng lão mở nhiều nhà để nghiên cứu Kinh Thánh. Mặc dù một số người có gánh nặng về điều này nhưng họ đang chờ đợi các trưởng lão sắp xếp điều gì đó. Đừng chờ trưởng lão sắp xếp hay quyết định ai đủ phẩm chất để nghiên cứu Kinh Thánh ở nhà người ấy. Tất cả chúng ta đều có thể nghiên cứu Kinh Thánh. Anh em không thể nhóm họp vài người lân cận để nghiên cứu Kinh Thánh về sách Phúc Âm Giăng sao? Dĩ nhiên là anh em có thể. Anh em có thể thực hiện một buổi nghiên cứu Kinh Thánh hay không không tùy thuộc vào tài hùng biện mà tùy thuộc vào gánh nặng của anh em. Người ta không muốn hùng biện—họ chỉ muốn thực tế. Tôi khích lệ anh em có buổi nghiên cứu Kinh Thánh sống động, không theo hình thức, mà theo linh, theo gánh nặng của anh em. Đây chỉ là một ví dụ trong nhiều điều mà thánh đồ có thể làm.

Từ khi bước vào nếp sống Hội thánh, chúng ta đã nghe hết sứ điệp này đến sứ điệp khác. Các thánh đồ không chỉ cần ăn thức ăn thuộc linh mà họ cũng cần công tác và trở nên hữu dụng. Tất cả các anh chị em có thể hữu dụng và làm điều gì đó. Tôi khích lệ các trưởng lão hãy ngưng sắp xếp và để cho các thánh đồ bận rộn. Trong Hội thánh, tôi thích nhìn thấy các thánh đồ bận rộn và các trưởng lão có nhiều thời gian để cầu nguyện. Mặc dù các thánh đồ không nên chờ đợi các trưởng lão sắp xếp, nhưng họ cũng không nên nổi loạn hay độc lập trong những gì họ làm.

Hội thánh cần các trưởng lão, nhưng các trưởng lão không nên làm mọi điều, vì điều này sẽ sản sinh hệ thống giáo phẩm-giáo dân. Chúng ta cần trưởng lão, nhưng không cần giáo phẩm. Miễn là các thánh đồ không nổi loạn hay độc lập, và miễn là họ vì sự khôi phục của Chúa, thì bất cứ điều gì họ làm đều đúng cả. Cần cho họ được tự do. Sự lựa chọn luôn hình thành giai cấp giữa các thánh đồ, và điều này gây nên chia rẽ. Các trưởng lão nên để thánh đồ được tự do “lái xe”. Miễn là họ đến cùng mục đích, còn họ lái cách khác nhau thì không thành vấn đề.

CUNG ỨNG ĐẤNG CHRIST

Chúng tôi đã chỉ ra rằng chúng ta cần những người có kinh nghiệm để cung ứng Đấng Christ cho những người mới cách cụ thể. Giả sử một anh em nào đó có kỹ năng trong nghề thợ mộc, phụng sự với nhóm bảo trì. Mặc dù nhiều điều trong phòng nhóm của chúng ta cần phải bảo trì, nhưng mục đích của chúng ta không chỉ là chăm sóc cho những nhu cầu thực tiễn, mà còn là mang Đấng Christ như hòm giao ước đến với những người phụng sự trong nhóm bảo trì. Một người mới với khả năng trong nghề thợ mộc sẽ tự phát chia sẻ trong sự phụng sự này. Những người có kinh nghiệm hơn nên cảm ơn vì người mới này, không phải vì sự giúp đỡ mà người ấy có thể cung cấp trong công việc bảo trì, nhưng vì cơ hội cung ứng Đấng Christ vào trong người ấy như hòm giao ước. Đây là chăn dắt. Nếu những người đang phụng sự trong việc bảo trì cung ứng Đấng Christ bằng cách này thì sự phụng sự ấy sẽ đầy dẫy Đấng Christ.

Tuy nhiên, đây không phải là tình trạng giữa vòng chúng ta trong sự phụng sự Hội thánh. Thay vì cung ứng Đấng Christ cho người khác, chúng ta quan tâm đến nhóm của chúng ta, và lợi ích của nhóm, chúng ta thường chọn lựa giữa các thánh đồ. Đừng nghĩ rằng cung ứng Đấng Christ chỉ là trách nhiệm của các trưởng lão. Đó là trách nhiệm của tất cả các thánh đồ. Có vô số cơ hội để cung ứng Đấng Christ. Nếu có hàng ngàn người trong chúng ta cung ứng Đấng Christ thì chúng ta vẫn không thể cạn kiệt cơ hội.

PHỤNG SỰ CHÚA TRONG LINH

Về đền tạm, Môi-se và A-rôn đã không làm quá nhiều. Họ không đóng gói cũng không mang vác. Ngược lại, các trưởng lão trong các Hội thánh ngày nay lại làm quá nhiều. Các trưởng lão không nên đề cao tổ chức. Tổ chức sẽ dẫn đến cấp bậc, rồi sau đó dẫn đến hệ thống giáo phẩm-giáo dân. Thậm chí giữa vòng chúng ta cũng có một xu hướng mạnh mẽ về việc có giáo dân. Nhưng nếu chúng ta có giáo dân, thì cũng có giáo phẩm. Hội thánh cần trưởng lão, không phải để kiểm soát các thánh đồ, cũng không làm mọi điều thay cho họ, nhưng để hoàn thành nhiệm vụ của mình. Các trưởng lão nên quyết định thời gian của các buổi nhóm, và họ nên đại diện cho Hội thánh trong những vấn đề nào đó. Thay vì chờ đợi các trưởng lão sắp xếp, các thánh đồ nên cầu nguyện và thi hành chức năng theo linh. Tuy nhiên, không được có xu hướng độc lập hay nổi loạn. Nếu độc lập hay nổi loạn, chúng ta không quan tâm đến sự khôi phục của Chúa.

Chúng ta cần thực hiện sự khôi phục của Chúa theo khải tượng thuộc trời. Dưới ánh sáng của khải tượng này, chúng ta quan tâm đến một chứng cớ sống trong sự hiệp một. Tuy nhiên, trong sự hiệp một này có sự đa dạng. Các thánh đồ được tự do lập buổi nghiên cứu Kinh Thánh tại nhà họ và tham dự các hoạt động thuộc linh khác để chăm sóc những người khác. Họ không cần chờ đợi sự đồng ý hay cho phép của trưởng lão. Các trưởng lão không có quyền cho phép. Mỗi thánh đồ được tự do phụng sự Chúa trong linh miễn là họ không độc lập hay nổi loạn. Đây là cách để xây dựng Hội thánh.

MỌI LỨA TUỔI ĐỀU CẦN THIẾT

Trong sự khôi phục của Chúa, chúng ta cần mọi lứa tuổi. Người trẻ cần được giải phóng để đánh trận và chiếm lấy đất cho sự khôi phục. Mặc dù họ cần được giải phóng nhưng họ không nên có một linh nổi loạn. Nếu có sự giải phóng đúng đắn giữa vòng người trẻ thì sẽ có sự bùng nổ thuộc linh giữa vòng chúng ta. Điều này liên quan đến sự mạo hiểm, nhưng nếu không mạo hiểm thì không thể hoàn thành điều gì. Nếu Columbus không sẵn sàng mạo hiểm thì ông ấy không bao giờ khám phá ra châu Mỹ.

Tại Anaheim chúng ta có quá nhiều tổ chức và sự lựa chọn. Chúng ta cần xoay khỏi điều này. Chúng ta không đủ tư cách để quyết định ai tốt ai không tốt. Mưu mẹo của chúng ta không thể hoàn thành điều gì cho Chúa. Chỉ có Chúa mới biết ai đáng tin cậy và trung tín. Không có sự thương xót của Ngài thì không ai trong chúng ta đáng tin cậy. Bất cứ khi nào tôi thấy tổ chức hay sự chọn lựa trong nếp sống Hội thánh, lòng tôi đau đớn. Từ bây giờ trở đi hãy buông bỏ tổ chức và sự lựa chọn. Tất cả các thánh đồ đều hữu dụng trong các phần khác nhau của nếp sống Hội thánh. Người trẻ tốt cho việc chiến đấu, người mới tốt cho việc giữ đền tạm, và người lớn tuổi tốt cho việc chăm sóc trực tiếp trại nhóm họp. Chúng ta hãy làm mọi điều chúng ta có thể làm cho Chúa trong linh, nhưng không có dấu vết của độc lập hay nổi loạn. Hơn nữa, chúng ta không cần được thống nhất hay kiểm soát bởi trưởng lão. Tất cả các anh chị em phải tiến về phía trước để làm nhiệm vụ và hoàn thành trách nhiệm của họ.

KHÔNG CÓ SỰ PHỤNG SỰ ĐẶC BIỆT

Trong nếp sống Hội thánh, chúng ta không nên làm cho bất cứ điều gì trở nên đặc biệt. Trái lại chúng ta nên bình thường. Chẳng hạn, cách đây ít lâu, có nhu cầu thiết lập văn phòng làm việc cho Hội thánh tại Anaheim. Để có một văn phòng làm việc cần có anh chị em phụng sự trong văn phòng. Vài người xem đây là sự phụng sự đặc biệt, và họ đã thất vọng khi không được mời phụng sự trong văn phòng làm việc ấy. Những người khác cảm thấy khá tự hào khi họ được mời phụng sự. Nếu phụng sự trong văn phòng này thì anh em không nên cảm thấy tự hào về điều đó. Trái lại, anh em nên xem mình là nô lệ. Nếu anh em xem việc được chọn để phụng sự trong văn phòng là một vinh dự, thì có lẽ anh em nên từ chức, vì anh em không quan tâm đến đền tạm cách đúng đắn. Anh em cần phá đổ quan niệm về danh tiếng trong nếp sống Hội thánh. Cách đây hơn năm mươi năm, chúng ta đã được Chúa dấy lên để phá đổ những điều này. Chúng ta đừng xây lại những điều ấy. Chúng ta không nên quan tâm đến cái gọi là sự phụng sự đặc biệt; trái lại chúng ta nên quan tâm đến việc chăm sóc người khác.

ĐẤNG CHRIST ĐƯỢC TỎ RA

Con cái Ghẹt-sôn mang các bức màn và bốn lớp phủ đền tạm. Những điều này chỉ về các phương diện khác nhau của Đấng Christ. Chúng ta cần kinh nghiệm Đấng Christ trong những phương diện cụ thể nào đó và giúp đỡ người khác để họ cũng có kinh nghiệm Ngài như vậy. Nếu làm điều này thì chúng ta ở đây là chứng cớ của Chúa, không phải là một phần của tôn giáo. Vì để có một chứng cớ sống động, chúng ta cần nhiều người biết Đấng Christ cách phong phú và trong nhiều phương diện. Chẳng hạn, một vài người nên biết Đấng Christ như da cá nược và như vải gai mịn trong đền tạm. Nếu chúng ta biết Đấng Christ cách đầy đủ thì Ngài sẽ được tỏ ra cách phong phú giữa chúng ta. Đây là nếp sống Hội thánh. Thật xấu hổ khi có tổ chức, sự lựa chọn, sự sắp xếp và phân công mà không có kinh nghiệm Đấng Christ! Làm như vậy là lặp lại lịch sử của Cơ Đốc giáo. Tất cả chúng ta cần chống lại một xu hướng như thế. Chúng ta cần để Đấng Christ được tỏ ra giữa chúng ta trong nhiều phương diện khác nhau. Khi đó chúng ta cần đến cùng nhau và biểu lộ Đấng Christ trong các buổi nhóm Hội thánh và cung ứng Ngài cho người khác.

Gia đình Mê-ra-ri khiêng các trụ, các tấm ván và các lỗ trụ. Nói cách khác, họ mang những yếu tố vững chắc của trại nhóm họp. Điều này hàm ý rằng một số người trong chúng ta cần kinh nghiệm Đấng Christ là các lỗ trụ có giá trị và đầy dẫy Christ, và như các tấm ván tạo nên kết cấu vững chắc của đền tạm. Những người đã kinh nghiệm Đấng Christ như vậy cần giúp đỡ người khác theo kinh nghiệm của họ. Nếu đây là thực hành của chúng ta trong nếp sống Hội thánh, thì tại buổi nhóm bàn Chúa, nhiều người mới sẽ làm chứng đầy thực tại. Đây là nếp sống Hội thánh đúng đắn. Một nếp sống Hội thánh như vậy, tức chứng cớ của Đức Chúa Trời trên đất, chính là nơi cư ngụ của Đức Chúa Trời. Khi chúng ta mang loại chứng cớ này, người trẻ nên ở tiền phương chiến đấu với kẻ thù và chiếm lấy đất, còn người mới nên giữ đền tạm. Nguyện chúng ta có cả ba thành phần này trong nếp sống Hội thánh.