Thông tin sách

Tình Trạng Dấy Loạn Hiện Tại Trong Sự Khôi Phục Của Chúa

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: The present turmoil in the Lord's recovery
ISBN:
Mua sách tại:

Đang đọc: Chương 1

Untitled Document

Chương 1

TÌNH TRẠNG DẤY LOẠN HIỆN TẠI TRONG SỰ KHÔI PHỤC CỦA CHÚA

Cầu nguyện: Chúa ơi, chúng con cảm ơn Ngài vì sự thương xót của Ngài và vì sự chúc phước dưới sự thương xót của Ngài. Chúa ơi, chúng con cảm ơn Ngài vì ân điển dư dật của Ngài là quá đầy đủ cho chúng con. Chúng con cảm ơn Ngài vì sự hiện diện đáng yêu của Ngài đáp ứng mọi nhu cầu của chúng con. Chúng con cũng cảm ơn Ngài vì Ngài luôn kiên nhẫn. Chúa ơi, chúng con cảm ơn Ngài vì sự xức dầu của Ngài, dầu xức thánh của Ngài, tức là tuyệt đích của Đức Chúa Trời Tam Nhất, luôn luôn xức cho chúng con. Chúng con cảm ơn Ngài vì Lời Ngài là sự cung cấp phong phú và làm cho chúng con được nâng cao. Chúng con cảm ơn Ngài vì những điều phong phú của Ngài đã ban cho chúng con trong những năm qua và cảm ơn Ngài về tất cả những sự cung cấp thần thượng, thánh biệt và thuộc linh mà chúng con đã kinh nghiệm. Chúa ơi, chúng con cảm ơn Ngài vì trong sự tể trị của Ngài chúng con đang ở đây và đang nhóm lại đây vào trong danh yêu dấu và quí báu của Ngài. Chúa ơi, chúng con cảm ơn Ngài vì lời bất biến, lời tức thì và lời lặp lại của Ngài. Chúng con cảm ơn Ngài vì Ngài không để chúng con trong tối tăm và cảm ơn Ngài vì chúng con hiện đang ở trong sự sáng. Cảm ơn Ngài vì sự sáng đi theo chúng con và chiếu sáng bên trong, bên trên và xuyên qua chúng con. Chúa ơi, chúng con cảm ơn Ngài vì tất cả những sự cung cấp này, và chúng con tin cậy nơi chính Ngài.

Chúa ơi, xin tha thứ chúng con và lại tẩy sạch chúng con. Chúng con cảm ơn Ngài vì huyết quí báu của Ngài, là huyết luôn luôn tẩy sạch chúng con. Chúa ơi, xin tẩy sạch lương tâm chúng con và làm chúng con nhạy bén. Xin tẩy sạch chúng con trong mọi phương diện để chúng con có sự tương giao thông suốt với Ngài và với nhau. Chúng con không đồng ý khi thời gian của Ngài bị lãng phí, vì thế chúng con cầu nguyện để từng giây phút đều ở dưới sự tương giao đúng đắn và thông suốt với Ngài. Xin ban cho chúng con sự mở ra, sự tự do và sự dẫn dắt của Ngài. Chúa ơi, chúng con cần Ngài. Ngài là sự thỏa mãn của chúng con. Chúa ơi, ngoài Ngài chúng con không thể làm hay nói bất cứ điều gì theo cách làm một điều gì đó cho Ngài. Chúng con chỉ ở đây mở ra trước mặt Ngài và chờ đợi Ngài. Chúng con tin rằng trong khoảng thời gian ngắn ngủi mà chúng con nhóm nhau lại, Ngài có thể làm nhiều điều giữa chúng con. Chúa ơi, chúng con đặt thời gian này trong tay Ngài. Chúa ơi xin phá vỡ, xin chúc phước và làm cho khoảng thời gian này thành một nguồn phước vô tận.

Chúa ơi, xin hãy đánh bại kẻ thù. Chúng con không bao giờ có thể quên ma quỉ, Sa-tan, là kẻ vu khống, kẻ lên án. Chúa ơi chúng con lên án nó trước mặt Ngài. Khi chúng con chạm đến ngai ngài, chúng con trông đợi Ngài – không điều gì có thể làm chúng con xoay khỏi Ngài. Nhưng Chúa ơi, Ngài phải để mắt đến kẻ ác. Hắn là kẻ thù của Ngài và cũng là kẻ thù của chúng con. Chúng con ghét hắn. Chúng con tin rằng tất cả những điều tiêu cực đều từ hắn mà ra. Chúa ơi, hãy làm cho hắn xấu hổ. Nơi ở của hắn không phải trong Hội thánh mà trong hồ lửa. Hắn đã bị đánh bại và hồ lửa là nơi ở của hắn. Chúng con chỉ lên án hắn bằng cách tuyên bố và áp dụng chiến thắng Ngài đã giành được trên thập tự. Ha-lê-lu-gia về thập tự tại Gô-gô-tha! Chúa ơi, Ngài đã đối đầu với hắn trên thập tự giá và suốt những năm này, Ngài đã làm cho hắn xấu hổ. Ngày nay hãy làm cho hắn lại xấu hổ. Chúa ơi, chiến thắng là của Ngài còn chúng con vui hưởng phước hạnh này. Cảm tạ Chúa Jesus. Chúng con thờ phượng Ngài như thờ phượng Cha. Chúng con thờ phượng Đấng Tam Nhất Thần thượng trong danh Chúa Jesus Christ. Amen.

TÌNH TRẠNG DẤY LOẠN GIỮA CON CÁI ĐỨC CHÚA TRỜI

Bây giờ tôi muốn chỉ ra cho anh em thấy những tình trạng dấy loạn giữa vòng con cái Đức Chúa Trời trong cả Cựu Ước lẫn Tân Ước.

Tình Trạng Dấy Loạn Giữa Con Cái Israel Trong Cựu Ước, Như Được Ghi Lại Trong Sách Dân Số Ký

Ngay sau khi con cái Israel hình thành quốc gia qua việc xây đền tạm và xây dựng chức vụ tế lễ cùng với sự phụng sự của chức vụ đó để họ thờ phượng Đức Chúa Trời, tức là sau khi thần quyền đã được thiết lập, thì họ bắt đầu cuộc hành trình trong hoang mạc (Dân. 10:12-13). Chỉ ba ngày sau (c. 33), họ đã gặp phải trường hợp dấy loạn đầu tiên ở Tha-bê-ra, nơi con cái Israel lầm bầm điều gian ác (11:1-3). Sau tình trạng lầm bầm ấy, đám đông hỗn tạp đó đã nổi dục vọng xác thịt đến cực điểm về việc đòi ăn (c. 4). Sau đó, Mi-ri-am và A-rôn, chị và anh của Môi-se, đã phản loạn bằng cách nói chống lại Môi-se vì ông đã cưới một phụ nữ người Cút làm vợ (12:1-15). Bởi sự phản loạn này, Mi-ri-am bị phung và phải bị cách ly 7 ngày để bịnh phung này không lây lan. Không lâu sau cuộc rối loạn này, họ đi đến Pha-ran (12:16), và nan đề vô tín xuất hiện. Trong tình cảnh ấy, con cái Israel khóc lóc, kêu la và phàn nàn về việc vào miền đất tốt lành. Họ cho rằng dù cho có thể vào được đất hứa đi nữa thì họ cũng trở thành mồi ngon cho những người khổng lồ (13:32-33; 14:3). Thậm chí họ còn muốn trở lại Ai Cập (14:4). Họ đã quên sự bạo ngược và cảnh nô lệ mà họ đã chịu ở Ai Cập.

Dân Số Ký chương 15 là một chương bình an, không ghi lại một cuộc dấy loạn nào. Nhưng trong chương 16, Cô-rê, Đa-bi-than và A-bi-ram cùng với 250 người lãnh đạo của hội chúng đã dấy lên chống lại Môi-se (cc. 1-3). Đây là một cuộc dấy loạn lớn. Tình trạng bình an của chương 15 kéo dài không lâu. Trước cuộc phản loạn này, một sự kích động nào đó đã diễn ra giữa vòng những người lãnh đạo. Hình phạt cho cuộc phản loạn này gồm ba phương diện. Trước hết, Đức Chúa Trời làm cho đất mở miệng ra nuốt ba người lãnh đạo này cùng với gia đình của họ (Dân. 16:32). Do đó, họ là những người đầu tiên trong lịch sử bị chôn sống, cả thân, hồn và linh đi vào Sê-ô (c. 33). Thứ hai, lửa từ Đức Giê-hô-va đến thiêu cháy tất cả 250 người lãnh đạo (c. 35). Chỉ có chính Đức Chúa Trời mới thực hiện được cách thiêu cháy như vậy. Thứ ba, một cơn dịch đến tiêu diệt 14.700 người trong một ngày (cc. 46-49). Tiếp theo hình phạt gồm 3 phương diện này, Đức Chúa Trời ra lệnh cho mỗi chi phái đem đến một cây gậy, và Ngài ra lệnh cho Môi-se đặt những cây gậy ấy trước chứng cớ (17:1-5). Người mà có cây gậy trổ hoa sẽ là người được Đức Chúa Trời chọn. Ngày hôm sau, cây gậy của A-rôn không những đâm chồi mà còn trổ hoa hạnh nhân (c. 8). Đây là phép lạ về sự phục sinh. Tuy nhiên, thậm chí hình phạt gồm 3 phương diện ấy cùng với phép lạ về sự phục sinh cũng không chinh phục được những con người phản loạn (cc. 12-13).

Các chương tiếp theo trong sách Dân Số Ký ghi lại hết cuộc dấy loạn này đến cuộc dấy loạn khác, hết nan đề này đến nan đề khác. Chẳng trách vì sao một người như Môi-se, được Đức Chúa Trời làm chứng là người nhu mì nhất trên đất (12:3), cũng phải tức giận, gọi con cái Israel là những kẻ phản loạn (20:10). Mặc dù chúng ta có thể hiểu được cơn giận của Môi-se, nhưng lời nói và thái độ của ông đối với con cái Israel, xuất phát từ cơn giận của ông, đã xúc phạm Đức Chúa Trời. Khi Chúa nói chuyện với A-rôn và Môi-se thì Ngài nói rằng hai người ấy đã phản loạn chống lại lời Ngài (c. 24). Vì thất bại này, Môi-se và A-rôn không được vào miền đất tốt lành. Thật là một thảm kịch!

Tình trạng dấy loạn và thất bại lớn cuối cùng trong sách Dân Số Ký xảy ra khi con cái Israel phạm gian dâm và thờ lạy hình tượng cách tập thể (25:1-3) do cái bẫy trong sự dạy dỗ của Ba-la-am (31:16) cùng với âm mưu của Ba-lác. Do thất bại này, có 24 ngàn người chết vì bệnh dịch (25:9). Sau thất bại ấy, Đức Chúa Trời đã đến để tái thống kê số dân Israel trong Dân Số Ký chương 26. Sau 40 ngày gột rửa, thanh tẩy và thanh lọc thì có 601.730 người được thống kê trong đợt thống kê dân số lần thứ hai. Con số này chỉ ít hơn con số thống kê lần đầu là 1.820 người. Khác biệt căn bản giữa thống kê dân số lần thứ nhất và thứ hai là những người được thống kê lần thứ hai thì hoàn toàn mới. Mặc dù Môi-se đã giúp cho việc tái thống kê dân số con cái Israel, nhưng bản thân ông không được thống kê. Trong số những người được thống kê lần thứ nhất, chỉ có Giô-suê và Ca-lép được tái thống kê. Vào thời điểm của Dân Số Ký chương 26, Đức Chúa Trời đã có được một dân mới, một dân hoàn toàn được gột rửa bởi những cuộc phán xét của Ngài qua những lần xử lý thần thượng. Bởi đó họ đã được thanh tẩy. Đây là lịch sử của Cựu Ước. Trải qua mọi cuộc dấy loạn trong hoang mạc, con cái Israel đã hoàn toàn được gột rửa, thanh tẩy và thanh lọc.

Tình trạng dấy loạn Giữa Dân Chúa Trong Tân Ước

Trong Tân Ước, Chúa Jesus đã lựa chọn 12 người trong số những môn đồ của Ngài và lập họ làm sứ đồ (Lu. 6:13). Một trong những môn đồ đã được Chúa Jesus chọn là Giu-đa, cũng là kẻ đã phản Ngài (c. 16). Trong suốt cuộc đời của Phao-lô, nếp sống Hội thánh đã trải qua nhiều tình trạng dấy loạn và đầy những nan đề.

Tôi đã ở trong nếp sống Hội thánh từ năm 1932, và tôi đã sống với Anh Nee 18 năm. Suốt 18 năm đó sống với Anh Nee thì cứ 5 hoặc 6 năm lại có một lần dấy loạn. Vào năm 1949, tôi đến Đài Loan. Từ năm 1949 đến 1989 có ba lần dấy loạn khác nhau, kể cả cuộc dấy loạn hiện nay. Tỉ lệ đã giảm từ 5 hoặc 6 năm có một lần đến 12 năm mới có một lần.

Tình trạng dấy loạn là phần định của một Hội thánh đang tiến triển, một Hội thánh đang trong cuộc hành hương. Trong khi Hội thánh đang thực hiện cuộc hành trình trên đất này như một đoàn hành hương tập thể thì phần định của Hội thánh là phải chịu tình trạng dấy loạn. Chúng ta cần tình trạng dấy loạn như vậy để được thanh tẩy. Theo cách nhìn của chúng ta, tình trạng dấy loạn thì không tốt lắm, nhưng theo tình trạng thật thì dấy loạn là điều cần thiết. Do đó, chúng ta không nên mong đợi nếp sống Hội thánh luôn luôn không gặp tình trạng dấy loạn. Trong Công vụ các Sứ đồ chương 20, sau khi Phao-lô nói chuyện rất lâu với các trưởng lão của Hội thánh tại Ê-phê-sô, ông đã cảnh báo họ về muông sói cắn xé, là những người sẽ đến giữa họ, không tiếc bầy (c. 29). Trong câu 30 ông nói rằng có những người sẽ dấy lên giữa vòng họ để nói những điều lầm lạc hầu dẫn các môn đồ theo họ. Trong 3 năm qua, có một số người đã dấy lên giữa vòng chúng ta để nói những điều lầm lạc.

Có một bài báo tựa đề “Hãy thực tế” (Being Realistic) được xuất bản trong một tạp chí xuất bản định kỳ mang tên Lời và Chứng cớ (The Word and the Testimony). Tác giả của bài báo này là John So, và những người biên tập của tạp chí xuất bản định kỳ này là John Ingalls và Bill Mallon. Bài báo này nói bóng gió là tôi giống như quân đội Nhật khi xâm lược và chiếm đóng Philippines trong Thế chiến thứ hai. Điều này hàm ý rằng tôi đã xâm lược Hội thánh tại Anaheim, chiếm đóng và sở hữu Hội thánh này để biến thành “Hội thánh của Witness Lee”. Bài báo này cũng tiếp tục ám chỉ rằng buổi nhóm ở đường Ball, Anaheim, không còn là một Hội thánh địa phương nữa vì nó đã mất lập trường. Theo bài báo này, lập trường của Hội thánh ở Anaheim đã trở thành một con người (Witness Lee) cùng với công tác và chức vụ của Witness Lee, còn hiện giờ thì Hội thánh ấy bị chúng ta chiếm hữu, giống như vị trí của đền thờ tại Giê-ru-sa-lem đã bị người Hồi giáo ngày nay chiếm giữ. Đó không phải là một lời lầm lạc sao?

Trong một phần khác của bài báo này, dưới tiêu đề “Những người Ni-cô-la”, tôi cũng bị những người nói bóng gió này liệt vào hạng Ni-cô-la. Theo cách của những người hay nói bóng gió này, tôi cũng bị ví như Ba-la-am, người đã bán rong lời Đức Chúa Trời để kiếm tiền.

Bài báo này của John So cũng ví tôi như Giê-sa-bên, người tự gọi mình là nữ tiên tri và đã giết tất cả các tiên tri của Đức Chúa Trời, làm cho mình trở nên sấm ngôn duy nhất của Đức Chúa Trời. Đây không phải là một lời lầm lạc làm ứng nghiệm Công vụ các Sứ đồ 20:30 sao?

TÌNH TRẠNG DẤY LOẠN HIỆN NAY TRONG SỰ KHÔI PHỤC CỦA CHÚA

Tình trạng dấy loạn hiện nay giữa vòng chúng ta có thể được xem như một cuộc phản loạn, một cuộc phản loạn với một âm mưu. Tôi yên lặng đã hơn hai năm. Có lẽ anh em chưa bao giờ nghe tôi nói gì về vấn đề này. Có lúc tôi đã bày tỏ đôi điều liên quan đến vấn đề này trong những buổi nhóm trưởng lão nhưng không nói rõ. Vì những người khởi xướng cuộc phản loạn này đã nói rõ, thậm chí bằng tài liệu in ấn nên tôi cảm thấy sau một thời gian dài im lặng như vậy tôi nên nói cho anh em biết một vài sự thật. Nhưng trong bài chia sẻ này, tôi chỉ nói một chút về nguyên tắc. Để có chi tiết đầy đủ, anh em nên xem cuốn sách có tựa Sự Lên Men Của Cuộc Phản Loạn Hiện Nay, do Living Stream Ministry xuất bản và phát miễn phí.

Do Kẻ Ác Xúi Giục

Suốt hai năm qua, sau khi đã xem xét thấu đáo những điều đã xảy ra trong cuộc phản loạn này, tôi đi đến kết luận rằng cuộc phản loạn này là công tác của ma quỉ, kẻ ác (Mat. 13:19), vì hầu như mọi điều mà những kẻ phản loạn này đưa ra đều không lô-gic hay hợp lý, và một số cách mà họ dùng để làm những việc ấy là bất nhân.

Do Những Người Lầm Lạc Tiến Hành

Một cuộc phản loạn chẳng hạn như cuộc phản loạn chúng ta đang gặp phải hiện nay trong sự khôi phục của Chúa không những bị xúi giục bởi nguồn thuộc linh gian ác mà cũng được tiến hành qua những công cụ là con người. Trong lời truyền bảo của Phao-lô cho các trưởng lão từ Ê-phê-sô trong Công vụ các Sứ đồ 20:30, ông cảnh báo họ là từ giữa họ sẽ có những người dấy lên nói những điều lầm lạc để lôi kéo các môn đồ đi theo. Trong 19 thế kỷ qua, lời cảnh báo của Phao-lô đã được ứng nghiệm nhiều lần. Tôi muốn nói rằng sự phản loạn hiện nay giữa chúng ta là một lần ứng nghiệm nữa cho lời cảnh báo của Phao-lô. Nhiều lời nói ra từ những người đang tham dự cuộc phản loạn này nên được xem là “những điều lầm lạc”.

Bằng Các Gió Dạy Dỗ

Một số sự dạy dỗ do 4 người dẫn dắt trong cuộc phản loạn hiện nay rao giảng, đặc biệt là trong 3 năm vừa qua, thực sự là những gió dạy dỗ (Êph. 4:14), chẳng hạn như họ nói chính Chúa Jesus trực tiếp xây dựng Thân thể (hàm ý là không thông qua những người khác), tuyệt đối tự trị trong các Hội thánh địa phương, không có uy quyền đại diện, không có tổ phụ thuộc linh, và dân chủ thay vì thần quyền. Những gió dạy dỗ này đã làm thiệt hại một số thánh đồ yêu dấu trong sự khôi phục của Chúa, là những người cần giúp đỡ qua ánh sáng từ những sự dạy dỗ đúng đắn của Tân Ước, tức là những sự dạy dỗ của các sứ đồ (Công. 2:42).

Một sự thử nghiệm cho những người trung tín

Cuộc phản loạn phi lô-gic và phi lý này là một cuộc thử nghiệm cho những người trung tín. Bất cứ thánh đồ nào biết sự dạy dỗ của Tân Ước cách lô-gic và hợp lý và là những người trung tín với Chúa theo Lời thánh và bất biến của Ngài đều không muốn quan tâm đến những lời nói buông thả trong cuộc dấy loạn hiện nay. Vì thế, cuộc phản loạn này thật sự là một thử nghiệm cho những người trung tín để họ được chuẩn thuận (1 Cô. 11:19).

Một cuộc thanh tẩy cho sự khôi phục

Một cuộc phản loạn luôn luôn đem đến một sự sàng sảy nào đó cho dân Chúa. Sự sàng sảy này có thể được xem như là một loại thanh tẩy do sự tể trị của Chúa thực hiện để thanh tẩy dân tập thể của Ngài. Hơn nữa, việc xảy ra một cuộc phản loạn cũng tạo nên một sự thanh tẩy cho những người trung tín trong ý định, động cơ, mục đích, mục tiêu và những vấn đề khác của họ. Tôi cũng đã được thanh tẩy ở một mức độ nào đó. Trong suốt cuộc dấy loạn này, khi tôi nghe những người ấy vu khống tôi và phỉ báng tôi, như Chúa đã nói trong Ma-thi-ơ 5:11: “Phước cho các ngươi khi người ta lăng nhục, bắt bớ và vu cho mọi điều ác vì cớ Ta”, thì tôi đã kiểm tra với Chúa để xem tôi có sai không. Bằng cách kiểm tra như vậy, tôi đã được thanh tẩy.

CÁCH ĐÚNG ĐẮN ĐỂ GIẢI QUYẾT NHỮNG NAN ĐỀ TRONG SỰ KHÔI PHỤC CỦA CHÚA

Bây giờ chúng ta cần thấy phương cách đúng đắn để giải quyết những nan đề trong sự khôi phục của Chúa.

Bằng sự quan tâm đích thực và chân thành cho sự khôi phục của Chúa

Để giải quyết những nan đề trong sự khôi phục, chúng ta phải có một sự quan tâm đích thực và chân thật cho sự khôi phục của Chúa mà không có bất cứ cách nhìn lệch lạc nào về bất cứ vấn đề gì. Hơn nữa chúng ta không nên có bất cứ yếu tố nào cho lợi ích của bản ngã, cho mưu kế của bản ngã, để tôn cao bản ngã, và suy xét theo bản ngã. Chúng ta không được thiên lệch mà phải công bằng và thuần khiết, không để bất cứ bối cảnh nào ảnh hưởng đến chúng ta. Chúng ta phải từ bỏ sự tôn cao bản ngã và từ bỏ sự suy xét theo bản ngã. Tất cả chúng ta đều có uy tín riêng của mình, và chúng ta thích đánh giá cao chính mình. Chúng ta cũng mong muốn người khác đánh giá cao chính chúng ta. Hễ khi nào chúng ta tìm kiếm sự tôn cao bản ngã trong nếp sống Hội thánh thì chúng ta trở thành một nan đề. Có lẽ lúc nào chúng ta cũng suy nghĩ “Còn tôi thì sao, địa vị, tương lai và ích lợi của tôi thì như thế nào?” Nếu lúc nào cũng nhìn xem mình như vậy, chúng ta không thể giải quyết những nan đề trong sự khôi phục của Chúa. Để giải quyết những nan đề ấy, chúng ta phải thuần khiết, được Chúa thử nghiệm và kiểm tra. Khi chúng ta có sự quan tâm thuần khiết, đích thực và chân thành cho sự khôi phục của Chúa thì chúng ta có đủ tư cách để giải quyết những nan đề này. Nếu không, chúng ta trở thành một nan đề.

Qua sự tương giao chung và đúng đắn của Thân thể

Cách đúng đắn để giải quyết những nan đề trong sự khôi phục của Chúa là qua sự tương giao chung và đúng đắn của Thân thể. Chúng ta nên có một sự tương giao chung, không phải một sự tương giao của một ít người là hạt nhân hay một nhóm nhỏ. Loại tương giao này nên ở trong tình yêu thương. Nếu thiếu tình yêu thương, chúng ta không đủ tư cách. Sự tương giao chung và đúng đắn của Thân thể thì không có bất cứ một vòng riêng tư nào, không có bất cứ một linh bè đảng nào và không có bất cứ sự bí mật giấu kín nào. Nhiều điều trong những điều tiêu cực này đã được những người ở trung tâm của cuộc dấy loạn hiện nay thực hiện. Họ đến với nhau trong những vòng nhỏ, riêng tư để hoạch định, để bày mưu tính kế. Thậm chí họ còn dự định có những kỳ hội đồng bí mật cho vài anh em.

Trong Công Vụ các Sứ đồ chương 15, có một kỳ hội đồng đúng đắn, công khai với những người dẫn dắt, diễn ra tại Giê-ru-sa-lem để xem xét vấn đề cắt bì và đức tin. Đó là một vấn đề lớn giữa các Hội thánh vào thời Phao-lô, nhưng các anh em ấy không làm bất cứ điều gì bí mật, và không hình thành các bè đảng. Phao-lô và Ba-na-ba lên Giê-ru-sa-lem để có một cuộc tương giao thỏa đáng với các trưởng lão và các sứ đồ khác (cc. 2-21).

Tránh bất cứ nỗ lực bày mưu tính kế nào

Để giải quyết những nan đề trong sự khôi phục của Chúa, chúng ta phải tránh bất cứ nỗ lực bày mưu tính kế nào. Chúng ta phải làm mọi sự mặt đối mặt, giữ mọi sự ở trong sự sáng. Chúng ta nên làm mọi điều cách công khai và tránh làm bất cứ điều gì sau lưng người khác. Làm một điều gì đó sau lưng người khác hoặc trong một nhóm nhỏ theo cách bày mưu tính kế là hoàn toàn thuộc về ma quỉ và rất gian ác.

Là con cái của sự sáng (Êph. 5:8), chúng ta nên giữ mọi điều trong sự sáng, không làm bất cứ điều gì trong tối tăm hoặc trong bí ẩn. Chúng ta đang phụng sự Chúa. Tại sao cần phải làm điều gì đó trong tối tăm? Chúng ta cũng phải lên án bất kỳ thái độ nào tìm kiếm sự đồng tình. Ngày nay có một số người không những tìm kiếm sự đồng tình mà cũng săn lùng sự đồng tình. Chúng ta cũng nên tránh nói sau lưng, nói xấu và lan truyền sự chết. Nói sau lưng là thô lỗ, nói xấu là vu khống, đó là công tác chính yếu của ma quỉ để hủy diệt dân Đức Chúa Trời, còn lan truyền sự chết là làm việc với Sa-tan, tức nguồn sự chết, để lan truyền mầm sự chết thuộc linh làm cho dân Đức Chúa Trời phải chết. Để giữ sự hiệp một trong sự khôi phục của Chúa, chúng ta phải tránh tất cả những điều gian ác thuộc về ma quỉ như vậy.

Bám chặt mục tiêu duy nhất

Nếu muốn giải quyết những nan đề trong sự khôi phục của Chúa, chúng ta phải bám chặt mục tiêu duy nhất. Bất cứ điều gì chúng ta làm cũng phải vì sự gây dựng thánh đồ, vì ích lợi cho các Hội thánh, vì xây dựng Thân thể Đấng Christ, vì giữ sự hiệp một của Thân thể và vì sự lan rộng sự khôi phục của Chúa. Đây là những điểm trọng yếu trong những gì chúng ta gọi là đường hướng trung tâm. Vì sự gây dựng các thánh đồ, chúng ta phải hy sinh những gì mình đang tìm kiếm; vì ích lợi cho các Hội thánh, chúng ta phải bỏ qua lợi ích của mình; vì sự xây dựng Thân thể Đấng Christ, chúng ta phải từ bỏ bất cứ sở thích cá nhân nào; để giữ sự hiệp một của Thân thể, chúng ta phải buông bỏ tất cả những cố chấp cá nhân; và để lan rộng sự khôi phục của Chúa, chúng ta phải quên đi những lãnh thổ của mình. Chỉ bằng cách này chúng ta mới có thể bám chặt vào mục tiêu duy nhất trong sự khôi phục của Chúa.

Theo Kinh Thánh

Cách giải quyết những nan đề trong sự khôi phục của Chúa cũng nên theo Kinh Thánh mà không nên bóp méo và giải thích ngoài văn cảnh, không nên có bất cứ sự pha trộn nào với những ý tưởng của con người, không có bất cứ yếu tố nào của truyền thống nhưng với một linh mở ra và tìm kiếm. Nếu giữ một linh mở ra và tìm kiếm như vậy, các nan đề có thể được giải quyết một cách đúng đắn. Để tránh bóp méo Kinh Thánh, chúng ta phải rất khách quan trong nhận thức của mình về bất cứ phần nào trong Lời thánh. Để tránh giải thích Kinh Thánh ngoài văn cảnh, chúng ta không được thiên lệch trong kiến thức chủ quan hoặc cảm xúc riêng tư của mình. Để tránh pha trộn bất cứ ý tưởng nào của con người, chúng ta phải khước từ những tư tưởng thiên nhiên, sự học hỏi thiên nhiên và những việc làm thiên nhiên của mình. Và để tránh có bất cứ yếu tố nào của truyền thống, chúng ta cần ở dưới sự soi sáng của khải thị thuần khiết từ Lời thánh. Tất cả những điều này sẽ giữ chúng ta trong một linh mở ra và tìm kiếm. Khi đó chúng ta mới có thể biện biệt và phán xét những điều về sự khôi phục của Chúa theo Kinh Thánh.

NHỮNG NHÂN TỐ CHIA RẼ ẨN GIẤU TRONG QUÁ KHỨ

Tình trạng rắc rối hiện nay giữa vòng chúng ta có khởi đầu trong quá khứ, nhưng sự lên men hay tiến trình lên men đã không lộ ra rõ nét cho đến năm 1985. Quá trình lên men này đã liên tục diễn ra qua vài năm trước và đã hoàn toàn bộc phát vào năm nay (1989). Vào tháng Tám năm nay, các anh em dẫn dắt trong sự rối loạn hiện nay đã bắt đầu ấn hành tờ báo gọi là Lời và Chứng Cớ để công khai chống lại sự khôi phục và chức vụ của Chúa.

Từ 1984 đến 1986, tôi đã triệu tập khẩn cấp ba kỳ huấn luyện trưởng lão. Kỳ huấn luyện đầu tiên là vào tháng Hai năm 1984, kỳ thứ hai vào tháng Chín năm 1985, và kỳ cuối cùng vào tháng Hai năm 1986 (xem Huấn luyện Trưởng lão tập 1 đến 8, do Living Stream Ministry xuất bản). Lời mở đầu của tôi vào một trong ba kỳ huấn luyện trưởng lão này có nói đến hiểm họa chia rẽ.

Ý định thực hiện một công tác thêm nữa trong công tác duy nhất của sự khôi phục của Chúa

Nan đề hiện nay giữa chúng ta đến từ một điều gì đó đã ẩn giấu trong quá khứ. Một trong những điều ẩn giấu này là ý định thực hiện một công tác thêm nữa trong công tác duy nhất trong sự khôi phục của Chúa. Trong sự khôi phục của Chúa có một công tác xác định là để xây dựng các Hội thánh địa phương dẫn đến sự xây dựng Thân thể hoàn vũ của Đấng Christ. Đây chính là công tác ấy. Nhưng tình trạng giữa vòng chúng ta là có người muốn thực hiện một công tác thêm nữa bên trong công tác này. Người này không muốn rời bỏ sự khôi phục cũng không bỏ nếp sống Hội thánh. Thay vì thế, anh ta khăng khăng có một công tác đặc biệt riêng của mình, bởi nỗ lực của mình, bên trong sự khôi phục. Đây là một nhân tố gây chia rẽ.

Khuynh hướng giữ những lãnh thổ riêng

Một nhân tố gây chi rẽ ẩn giấu khác là khuynh hướng giữ những lãnh thổ riêng. Công tác và chuyển động của Chúa để hoàn thành gia tể đời đời của Đức Chúa Trời là công tác duy nhất. Nếu xem bất kỳ vùng nào mà mình đang tham gia vào trong công tác duy nhất của Chúa như là lãnh thổ riêng, thì đây là một nguyên nhân hoặc nhân tố gây chia rẽ. Ngay cả khuynh hướng giữ lãnh thổ riêng này cũng phải được nhổ tận gốc. Chúng ta nên công tác cho Chúa trong mức lượng của Ngài (2 Cô. 10:13-16), nhưng không nên xem những gì Chúa đã định mức cho chúng ta như là lãnh thổ riêng của mình. Công tác của địa phương chúng ta trong vùng của chúng ta nên là vì Thân thể hoàn vũ của Chúa. Trong Tân Ước, chúng ta không thể tìm thấy một điều như thế trong công tác của Chúa là thuộc quyền hạn pháp lý.

Đường lối không để cho công tác của một người hòa vào công tác của người khác

Trước đây có một nhân tố ẩn giấu là làm việc theo cách không để cho công tác của một người được hòa vào công tác của người khác. Tân Ước bày tỏ rằng công tác của Phi-e-rơ cho Chúa chủ yếu là trong vùng đất của người Do Thái, còn công tác của Phao-lô, chủ yếu là trong thế giới dân ngoại, nhưng tất cả đều vì một Thân thể duy nhất của Đấng Christ, không có bất cứ sự khác biệt hay phân biệt nào. Trái lại, hai công tác đó là một để tiến hành gia tể Tân Ước của Đức Chúa Trời. Hiệu quả công tác của Phi-e-rơ đã được thực tại hóa tại Cô-rin-tô (1 Cô. 1:12), còn Phao-lô đã lên Giê-ru-sa-lem để tương giao với các sứ đồ và trưởng lão ở đó (Công. 15:2, 4; 21:17-20a). Loại tương giao này, giống như sự tuần hoàn của máu trong cơ thể vật lý của chúng ta, giúp cho Thân thể Đấng Christ tuần hoàn trong sự sống thần thượng. Nó làm cho những mảng khác nhau trong công tác của chúng ta cho sự khôi phục của Chúa hòa thành một chuyển động. Nếu công tác của chúng ta không có loại tương giao này thì nó có thể phát triển thành một nhân tố chia rẽ khác.

Mong muốn ẩn giấu trở thành một nhân vật nổi bật trong công tác của Chúa

Cũng có người mong muốn làm một nhân vật nổi bật trong công tác của Chúa. Chúng ta không thể phủ nhận rằng con vật “gặm nhấm” tham vọng này đã có giữa chúng ta. Nếu anh em tham vọng nhưng có khả năng thì khả năng đó có thể trung hòa tham vọng của anh em và có thể không có nan đề. Nan đề giữa vòng chúng ta ngày nay là một số anh em có tham vọng nhưng lại không có khả năng. Tham vọng cộng với không có khả năng là một nan đề thật sự.

Nếu tất cả các anh em tham vọng đều có khả năng, thì khả năng của họ có thể nuốt đi tham vọng xấu xí của họ. Nhưng nếu họ có tham vọng mà không có khả năng cho tham vọng ấy thì tham vọng mà không có khả năng đó khiến cho họ trở thành những người ly khai. Nếu anh em muốn trở thành một nhân vật nổi bật và anh em có khả năng đó thì anh em có thể trở thành một người như vậy. Nếu tất cả các Hội thánh đều được anh em giúp đỡ và tất cả các Hội thánh đều lắng nghe anh em thì anh em có thể trở nên nhân vật nổi bật. Nhưng nếu anh em không có khả năng đó và anh em muốn trở nên nổi bật thì khi ấy nan đề sẽ xảy ra.

Chúng ta có thể thấy khác biệt về khả năng giữa Ba-na-ba và Phao-lô trong sách Công vụ các Sứ đồ. Ba-na-ba đã được Chúa dùng để đem Sau-lơ là người sau này là Phao-lô, vào trong chức vụ (Công. 9:26-27; 11:2-26). Hơn nữa trong Công vụ các Sứ đồ chương 13, tên của Ba-na-ba được đề cập đầu tiên khi Kinh Thánh liệt kê tên các tiên tri và người dạy tại An-ti-ốt và khi Linh biệt riêng Ba-na-ba và Sau-lơ ra cho công tác của Ngài. Không bao lâu sau khi họ đi ra, vấn đề khả năng xảy ra. Lúc khởi đầu chuyến hành trình đó, tên của Ba-na-ba luôn được nhắc đến trước (c. 2, 7); sau đó tên của Phao-lô bắt đầu được nhắc đến trước (cc. 9, 13, 16, 46, 50). Tên của Phao-lô được đề cập trước vì khả năng của ông để thỏa đáp nhu cầu vào lúc đó lớn hơn khả năng của Ba-na-ba, và cuối cùng ông trở thành người phát ngôn đứng đầu (cc. 14:12). Phao-lô bắt đầu dẫn dắt trong chuyến hành trình của họ vì ông có khả năng lớn hơn. Ba-na-ba không có khả năng như Phao-lô. Sau đó Phao-lô viết 14 thư tín. Ai có thể nói cách cao sâu như Phao-lô? Trong tất cả các tác giả của Tân Ước, Phao-lô là người duy nhất dùng từ liệu Thân thể Đấng Christ. Những tác giả khác không dùng từ liệu này hay từ liệu gia tể vì họ không có khả năng lớn như Phao-lô.

Khi Phao-lô và Ba-na-ba từ chuyến hành trình đến An-ti-ốt trở về thì có một nan đề lớn nổi lên về việc cắt bì, và Hội thánh tại An-ti-ốt sai họ đến Giê-ru-sa-lem tương giao để giải quyết nan đề này (Công. 15:1-3). Sau khi vấn đề cắt bì được giải quyết, và họ từ Giê-ru-sa-lem trở về An-ti-ốt thì họ muốn thực hiện một cuộc hành trình khác (c. 36). Vào lúc này, Ba-na-ba muốn đem theo người anh em họ của mình là Giăng Mác (c. 37; Côl. 4:10). Nhưng Phao-lô không đồng ý đem Mác theo vì Mác đã rời Ba-na-ba và Phao-lô trong chuyến hành trình chức vụ lần thứ nhất (Công. 13:13 và chú thích 1). Việc Ba-na-ba muốn đem Mác theo chỉ là theo cảm xúc riêng của ông. Hậu quả là Ba-na-ba và Phao-lô phân rẽ nhau (15:39). Từ lúc này trở đi, dù Ba-na-ba có thể vẫn đi ra để thăm viếng các Hội thánh nhưng chức vụ của ông đã kết thúc theo như lời thánh tường thuật trong sách Công vụ các Sứ đồ.

Theo hiểu biết của tôi, vấn đề giữa Phao-lô và Ba-na-ba chủ yếu nằm trong hai điểm. Trước hết, có lẽ Ba-na-ba có điều không vui ẩn giấu bên trong, vì ban đầu ông dẫn dắt còn về sau Phao-lô bắt đầu dẫn dắt vì khả năng của Ba-na-ba kém hơn. Đây không phải là một vấn đề dễ đắc thắng. Nếu Ba-na-ba vui về sự phát triển này, thì điều này hẳn là một sự thương xót lớn đối với Ba-na-ba. Thứ hai, theo ký thuật trong Công vụ các Sứ đồ chương 15, Ba-na-ba không giữ đúng nguyên tắc trong việc đem Giăng Mác theo ông. Nhìn bên ngoài, dường như ông chỉ làm điều này vì cảm xúc riêng với người anh em họ của mình, nhưng thật ra điều này vi phạm nguyên tắc thuộc linh. Lẽ ra Ba-na-ba nên thuận phục cách của Phao-lô là không đem Giăng Mác theo để Mác học bài học này. Nhưng thay vì thuận phục Phao-lô, Ba-na-ba làm theo cách riêng của ông, và điều này dẫn đến sự phân rẽ ông khỏi Phao-lô. Phao-lô có khả năng lớn hơn Ba-na-ba và vì điều này, cuối cùng Phao-lô đã trở nên người dẫn dắt trong chức vụ.

Hơn 25 năm ở quốc gia này, tôi chưa bao giờ nói với người khác rằng tôi là một sứ đồ. Nhưng trong vài năm vừa qua, một số anh em bắt đầu cố ý nói về các sứ đồ, và họ nói rằng không phải có một sứ đồ mà có nhiều sứ đồ giữa vòng chúng ta. Điều này thật đáng xấu hổ! Trong một buổi nhóm của Hội thánh tại Anaheim vào ngày 28 tháng Tám năm 1988, khi nói đến một trong 16 điểm về chỗ đứng của Hội thánh tại Anaheim, có một anh em nọ trình bày một điểm là có nhiều sứ đồ giữa vòng chúng ta ngày nay, chứ không chỉ một sứ đồ. Anh nói rằng anh sẽ trao một danh sách gồm có những sứ đồ này cho bất cứ thánh đồ nào quan tâm. Có một anh em xin nên nhận được một danh sách từ anh em đó. Danh sách này có 7 tên, với một dấu hỏi bên cạnh một trong những tên này, và dấu hỏi đó không nằm ở tên của người anh em trao danh sách đó.

Không bao lâu sau khi nhận được tin về danh sách này, tôi đã đi Đài Bắc và giảng ở đó một bài về ba loại sứ đồ (xem Tiếng Kèn Đúng Lúc và Nhu cầu Hiện nay, tr. 25-29, do Living Stream Ministry xuất bản). Bảy anh em trong danh sách đó đều đã ở dưới chức vụ của tôi. Theo lẽ thật về các loại sứ đồ, điều này sẽ làm cho họ trở thành những sứ đồ giống như Ti-mô-thê, Tít và Si-la, là những người đã được các sứ đồ mà Chúa trực tiếp lập lên sản sinh ra. Sau khi bài giảng này được xuất bản, có một lời khác nói rằng ngày nay không có các sứ đồ. Điều này cũng giống như John Nelson Darby dạy. Sau đó lại có một lời khác nói rằng chỉ có 12 sứ đồ – 11 người được Chúa chọn và Phao-lô. Họ nói rằng việc chọn Ma-thia bằng cách bốc thăm trong Công vụ các Sứ đồ chương 1 là sai. Nhưng theo Kinh Thánh, khi Phi-e-rơ đứng lên vào ngày Ngũ Tuần (2:14), ông đứng lên cùng với 11 sứ đồ, tức là bao gồm cả Ma-thia. Loại phát ngôn này dựa trên bất cứ điều gì có lợi cho người nói mà không có tiêu chuẩn lẽ thật nào. Đây là vấn đề căn bản.

Không quan tâm đến vấn đề giữ sự đồng lòng hiệp ý trong sự khôi phục của Chúa

Một nhân tố lớn gây chia rẽ khác trước đây là không quan tâm đến việc giữ sự đồng lòng hiệp ý trong sự khôi phục của Chúa. Trong kỳ huấn luyện trưởng lão vào tháng Hai năm 1986, gánh nặng của tôi là yêu cầu các trưởng lão quan tâm đến sự đồng lòng hiệp ý trong sự khôi phục của Chúa. Hơn 400 anh em đã ký vào một bức thư gửi cho tôi, bảo đảm với tôi rằng họ sẽ cố giữ sự đồng lòng hiệp ý (xem Huấn Luyện Trưởng Lão, tập 8, Sự Sống Qua Mạch Sống Của Sự Chuyển Động Hiện Nay Của Chúa, tr. 154-155, do Living Stream Ministry xuất bản). Nhưng trong ba năm phản loạn vừa qua, có vài anh em lên án bức thư đó và thậm chí nói rằng một phần của bức thư đó là tà giáo. Hai trong số những người đó viết thư cho tôi nói rằng họ đã rút chữ ký khỏi bức thư đó. Điều này cho thấy rằng họ không sáng tỏ về ý nghĩa thật của sự đồng lòng hiệp ý hoặc họ coi thường sự đồng lòng hiệp ý.

Những yếu tố gây chia rẽ được đề cập ở trên mà đã ẩn giấu trước đây là một bằng chứng mạnh mẽ cho thấy rằng có vấn đề không quan tâm đến việc giữ sự đồng lòng hiệp ý trong sự khôi phục của Chúa. Tình trạng dấy loạn hiện nay giữa chúng ta không phải là vấn đề đúng hay sai mà là hậu quả của sự không quan tâm và bộc lộ đầy đủ sự không quan tâm này. Sự bộc lộ này đã đạt đến mức một số người phản loạn nói rõ với người khác rằng họ sẽ chiến đấu cho đến chừng hạ bệ tôi. Điều này cho thấy rõ là họ không quan tâm đến sự đồng lòng hiệp ý. Đây chắc chắn là yếu tố chia rẽ ẩn giấu.

Sự rối loạn hiện nay giữa vòng chúng ta không phải là điều phát triển chỉ trong một ngày. Băng trên sông phải tích lũy lâu ngày trước khi trở thành một lớp băng dày. Cũng vậy, tình trạng hiện nay của chúng ta là sự tích lũy một lượng những điều không được họ hài lòng trải nhiều năm. Ban đầu tôi không nhận thấy sự chống đối hoặc chỉ trích nào vì tôi bận rộn ở Đài Bắc. Nhưng khi tôi trở lại vào tháng 12 năm 1987, và các anh em đến để đưa ra yêu cầu theo kế hoạch của họ, tôi bắt đầu nhận thấy có một điều gì đó trục trặc nghiêm trọng. Kế hoạch của họ thật ra là mưu kế của họ.

Về nguyên tắc, sự dấy loạn và những nan đề giữa vòng dân Chúa đến từ hai nguồn, nguồn con người và nguồn Sa-tan. Sau khi quan sát và suy xét tình hình giữa chúng ta hơn ba năm qua, tôi tin rằng sự dấy loạn này là do Sa-tan, tức kẻ ác, kẻ thù (Mat. 13:19, 28) gây ra. Đây là điều ra từ lĩnh vực tối tăm để hủy diệt chức vụ này và đóng cửa đối với đường lối mới. Sa-tan ghét chức vụ này và cũng ghét đường lối mới. Chức vụ cùng với đường lối mới là trở lực to lớn đối với kẻ thù trong mưu chước gian ác của hắn, vì thế Sa-tan và các ác linh hành động khá mạnh mẽ để làm một điều gì đó. Hậu quả là một số anh em đã bị các ác linh bắt lấy và sử dụng để làm những điều hoàn toàn phi lô-gic, phi lý và bất nhân. Họ bảo rằng tôi đã già, tôi không còn khả năng đánh giá các vấn đề cách sáng tỏ nữa. Như vậy là nói dối. Tất cả những điều như vậy cho thấy rõ rằng sự dấy loạn này thuộc về ma quỉ.

Tuy nhiên, bất kể sự dấy loạn này, bởi sự thương xót và ân điển của Chúa, hầu hết các Hội thánh trên hoàn cầu vẫn đang tiến lên cách tích cực. Theo báo cáo của các trưởng lão đang nhóm trong các buổi nhóm