Thông tin sách

Phương Cách Xây Dựng Hội Thánh

Tác giả: Witness Lee
Dịch từ bản tiếng Anh: Phương cách xây dựng Hội Thánh
ISBN:
Mua sách tại:

Untitled Document

PHƯƠNG CÁCH XÂY DỰNG HỘI THÁNH

Kinh Thánh: Êph. 3:14-19

Có ba phương diện chính trong kế hoạch đời đời của Đức Chúa Trời cho Hội thánh. Trước hết, Hội thánh phải có quyền làm con để bày tỏ Đức Chúa Trời; thứ hai, qua Hội thánh Sa-tan sẽ bị đánh bại và xấu hổ; và cuối cùng, qua Hội thánh Đấng Christ sẽ tổng hiệp mọi sự. Kế hoạch của Đức Chúa Trời là Hội thánh có được đầy đủ sự sống của Ngài! Quyền làm con không chỉ là sự sinh ra trong sự sống, mà còn là sự lớn lên trong sự sống để được trưởng thành. Điều này có nghĩa là Đức Chúa Trời phải đem chính Ngài vào trong chúng ta và làm cho chúng ta không những trở nên các con của Ngài mà còn trở nên những người thừa hưởng tất cả những gì Ngài “là” và “có” để Ngài có thể được bày tỏ. Sau đó, qua sự sống ấy, mọi sự sẽ được tổng hiệp dưới quyền làm đầu của Đấng Christ.

Trước hết là vấn đề sự sống, và kế đến là vấn đề xây dựng. Mục đích của sự xây dựng là đem tất cả chúng ta vào trật tự thích đáng trong sự sống dưới quyền làm đầu của Đấng Christ. Nhờ chúng ta được xây dựng trong sự sống mà Đức Chúa Trời có thể làm cho kẻ thù của Ngài xấu hổ. Khi ấy, Đức Chúa Trời có nền tảng để bày tỏ sự khôn ngoan đa diện cho các kẻ cai trị và uy quyền trong cõi thiên thượng.

Đức Chúa Trời tạo dựng vũ trụ bao gồm các từng trời và trái đất vì mục đích này. Nơi trung tâm công trình sáng tạo của Ngài, Đức Chúa Trời tạo dựng con người là chiếc bình để chứa đựng chính Ngài. Ý định của Đức Chúa Trời là đặt chính Ngài là sự sống và mọi sự vào trong con người để có được nhiều người con. Tất cả chúng ta đều biết rằng con là người thừa hưởng mọi sự từ cha. Điều gì Cha “là” và “có” cũng được truyền vào các con của Ngài. Trước hết Đức Chúa Trời tạo dựng chúng ta, và sau đó Ngài sinh ra chúng ta qua sự tái sinh. Qua tiến trình tạo dựng, Ngài hình thành chúng ta, và qua tiến trình sinh ra chúng ta, Ngài truyền chính Ngài là sự sống vào trong chúng ta.

Để đạt được mục đích ấy, Đức Chúa Trời đã tạo dựng chúng ta với một nhân linh. Nhân linh giống như dây tóc của bóng đèn. Không có dây tóc trong bóng đèn, bóng đèn không thể nhận được điện. Bóng đèn phải có dây tóc ở bên trong để làm bộ phận tiếp nhận điện, và cũng chính dây tóc ấy khiến bóng đèn có thể bày tỏ điện. Bóng đèn có hình dạng bề ngoài, cũng như thân thể có hình dạng bề ngoài. Trong thân thể chúng ta có linh, cũng như trong hình dạng bề ngoài của bóng đèn có dây tóc của bóng đèn để tiếp nhận, chứa đựng và bày tỏ điện.

Chúng ta là các bình chứa được Đức Chúa Trời tạo ra; vì vậy, Ngài cố tình tạo ra một linh trong chúng ta để tiếp nhận, chứa đựng và bày tỏ Ngài. Đức Chúa Trời trong Đấng Christ là Thánh Linh lan rộng chính Ngài từ linh chúng ta đến với mọi phần của bản thể chúng ta. Đức Chúa Trời không hành động từ ngoài vào trong con người, mà từ linh con người Ngài lan rộng chính Ngài ra để thẩm thấu và dầm thấm tất cả các phần bề trong của con người. Ngài sẽ dầm thấm lương tâm, tâm trí, tình cảm, ý chí và cả bản thể của chúng ta. Khi Đức Chúa Trời vào trong linh chúng ta, chúng ta được sinh ra bằng sự sống; và nhờ Ngài lan rộng từ linh chúng ta đến cả bản thể chúng ta, chúng ta được lớn lên trong sự sống cho đến khi trưởng thành trọn vẹn. Ngay cả thân thể cũng sẽ được biến hóa vào lúc đạt được quyền làm con trọn vẹn. Nhờ đó tất cả chúng ta với tư cách là một con người tập thể sẽ được đem vào trật tự dưới quyền làm đầu của Đấng Christ. Trong con người tập thể này, Đức Chúa Trời trong Đấng Christ là Đầu, và chúng ta như những người con là Thân thể được đem vào trật tự dưới quyền làm đầu của Ngài. Sau đó, Đấng Christ là Đầu sẽ tổng hiệp mọi sự qua Thân thể ấy.

Tuy nhiên, chúng ta phải thấy quỉ kế của kẻ thù trong việc làm cho loài người xao lãng khỏi mục đích đời đời của Đức Chúa Trời. Trên trái đất ngày nay có ba lớp người – dân Ngoại, tức những người vô tín; tuyển dân của Đức Chúa Trời, tức người Do Thái; và các Cơ Đốc nhân, tức các thành viên của Hội thánh. Cả ba lớp người này đều bị kẻ thù là Sa-tan làm cho xao lãng khỏi gia tể của Đức Chúa Trời.

Để loài người tồn tại, Đức Chúa Trời đã chuẩn bị nhiều điều vật chất bao gồm thức ăn, nước uống, áo quần, nhà cửa và nhiều thứ khác. Nhưng ngày nay, tất cả những người vô tín đều đã bị những thứ vật chất ấy làm cho xao lãng. Họ hoàn toàn tập trung vào thức ăn, chỗ ở và áo quần, kèm với lối sống vật chất. Toàn thể dân Ngoại đã bị những điều vật chất làm cho xao lãng khỏi trọng tâm chủ yếu của Đức Chúa Trời; họ hoàn toàn bị những điều vật chất thu hút. Dầu giàu hay nghèo, cao sang hay thấp hèn, tất cả đều bị xao lãng do những điều vật chất, tức những điều Đức Chúa Trời đã chuẩn bị cho họ để tồn tại hầu có thể thực hiện mục đích của Ngài. Lẽ ra tất cả những điều vật chất này chỉ là phương tiện để con người thực hiện mục đích của Đức Chúa Trời, nhưng Sa-tan đã sử dụng những điều ấy để làm xao lãng người vô tín khỏi mục đích của Đức Chúa Trời.

Kế đến, Đức Chúa Trời ban cho dân Do Thái kiến thức thuộc linh trong Cựu Ước, bày tỏ luật pháp và ý muốn của Ngài, với ý định là các phần Kinh Thánh ấy có thể giúp họ biết kế hoạch của Đức Chúa Trời trong Đấng Christ. Nhưng Sa-tan thậm chí đã dùng Cựu Ước để làm cho dân Do Thái xao lãng khỏi Đấng Christ. Nếu đọc kỹ bốn sách Phúc Âm, chúng ta sẽ thấy rõ các thầy thông giáo và người Pha-ri-si đã bị Kinh Thánh làm cho xao lãng khỏi Đấng Christ như thế nào. Trong Giăng 5:39-40, Chúa nói với họ rằng: “Các ngươi tra xét Kinh Thánh, vì các ngươi tưởng rằng trong đó có sự sống đời đời; ấy chính Kinh Thánh làm chứng về Ta vậy; thế mà các ngươi không khứng đến cùng Ta để được sự sống”. Kẻ thù quỉ quyệt đã dùng Kinh Thánh làm cho họ xao lãng khỏi Đấng Christ. Vậy nên, không những dân Ngoại bị xao lãng khỏi mục đích đời đời của Đức Chúa Trời, mà ngay cả dân Do Thái, tức tuyển dân của Đức Chúa Trời, cũng bị xao lãng.

Khi đến với Tân Ước, chúng ta thấy thêm một vấn đề nữa. Sa-tan thậm chí dùng các giáo lý của Tân Ước và tất cả các ân tứ được Đức Chúa Trời ban cho để làm cho người ta xao lãng khỏi Đấng Christ mà hướng về những điều mệnh danh là ân tứ và giáo lý. Nếu có cái nhìn toàn cảnh, chúng ta sẽ nhận thấy rằng mọi sự được Đức Chúa Trời chuẩn bị và ban cho vì mục đích thực hiện gia tể của Ngài đều đã bị kẻ thù sử dụng để làm cho người ta xao lãng khỏi gia tể của Đức Chúa Trời.

Cái mệnh danh là Hội thánh Cơ Đốc của ngày nay có Cựu Ước và Tân Ước, và họ tuyên bố là có rất nhiều ân tứ, nhưng nếu có khải tượng thiên thượng về mục đích đời đời của Đức Chúa Trời cho Hội thánh, thì chúng ta sẽ khóc cho hiện trạng. Không chỉ người Ngoại bang và người Do Thái, mà ngay cả các Cơ Đốc nhân cũng bị làm cho xao lãng khỏi Đấng Christ và Thân thể Ngài mà hướng về những điều khác. Thậm chí Cơ Đốc giáo chính thống chỉ bày tỏ với chúng ta rằng Đức Chúa Trời yêu thương chúng ta và sai Con Ngài đến chết trên thập tự giá để cứu chúng ta khỏi địa ngục. Nếu tin nơi Ngài, chúng ta sẽ được cứu, các tội lỗi của chúng ta sẽ được tha, và một ngày kia chúng ta sẽ lên thiên đàng. Theo một ý nghĩa, nói như vậy là đúng, nhưng anh em có bao giờ nghe một bài giảng cho biết rằng ý định của Đức Chúa Trời là đem chính Ngài vào trong chúng ta qua Đấng Christ là Linh để Đấng Christ có thể được bày tỏ qua Thân thể Ngài và tổng hiệp toàn thể vũ trụ dưới quyền làm đầu của Ngài chưa? Ý niệm này thậm chí không được tìm thấy trong Cơ Đốc giáo chính thống. Hầu hết các Cơ Đốc nhân chỉ biết rằng Đức Chúa Trời yêu thương chúng ta, và nếu tin nơi Ngài, thì một ngày kia, sau khi qua đời, chúng ta sẽ ở với Ngài trên thiên đàng. Tình trạng này thật sự đáng thương! Các Cơ Đốc nhân cho là bấy nhiêu vẫn chưa đủ tìm kiếm sự biểu lộ các ân tứ để chứng tỏ Đức Chúa Trời đầy quyền năng. Nhưng họ vẫn bỏ qua ý tưởng trung tâm của Đức Chúa Trời. Tôi không tin rằng họ từng thấy khải tượng về gia tể của Đức Chúa Trời.

Tôi ý thức rằng chúng ta cần thức ăn, nước uống, nhà ở, việc làm và phương tiện di chuyển, nhưng chúng ta không [sống] vì những thứ ấy. Những thứ ấy phải vì chúng ta! Nếu chúng ta tìm kiếm vương quốc và sự công chính của Đức Chúa Trời, Đức Chúa Trời sẽ giải quyết tất cả những thứ ấy (Mat. 6:31-33). Tất cả những thứ ấy phải vì chúng ta, và chúng ta phải vì mục đích của Đức Chúa Trời. Sau nhiều năm kinh nghiệm, chúng tôi có thể làm chứng rằng nếu chúng ta quan tâm đến mục đích của Đức Chúa Trời, thì Đức Chúa Trời sẽ quan tâm đến những nhu cầu của chúng ta. Ngài rất thành tín đối với vấn đề này. Nếu chúng ta quan tâm đến lợi ích của Ngài, Ngài sẽ quan tâm đến chúng ta. Ngoài ra, Kinh Thánh và các ân tứ là vì gia tể của Đức Chúa Trời. Tất cả những sự dạy dỗ và chức vụ đều phải vì mục đích của Đức Chúa Trời.

Trong Ê-phê-sô, là Thư tín chính yếu về Hội thánh, không đề cập gì đến những điều vật chất, tri thức hay ân tứ. Trong chương bốn, các ân tứ được đề cập là những người có ân tứ, chẳng hạn như sứ đồ, tiên tri, người giảng phúc âm, và người chăn cùng giáo sư. Nói các thứ tiếng [lạ], chữa bệnh và những cái mệnh danh là ân tứ thuộc linh đều không được đề cập. Sách này không nói với chúng ta về những điều vật chất, tri thức hay ân tứ, mà nói về sự phong phú không dò lường được của Đấng Christ, tức Linh. Đây không phải là Đấng Christ bên ngoài, mà là Đấng Christ bên trong, vì Ngài phải lập nhà Ngài trong chúng ta.

Ê-phê-sô 3:17 chép: “Hầu cho Đấng Christ nhơn đức tin mà ngự (RcV: lập nhà) trong lòng anh em”. Ngài phải là sự sống của chúng ta, và chúng ta phải là nhà của Ngài. Không phải thân thể chúng ta là nhà của Ngài, mà là lòng chúng ta. Tấm lòng bao gồm tất cả các phần của hồn và một trong các phần của linh là lương tâm. Vậy nên, tấm lòng bao gồm tâm trí, tình cảm và ý chí, cộng với lương tâm. Đấng Christ hiện ở trong linh chúng ta, và Ngài đang tìm cách lập nhà Ngài trong lòng chúng ta. Sau đó, chúng ta sẽ được đầy dẫy để đạt đến tất cả sự đầy đủ của Đức Chúa Trời. Đây không phải là những điều vật chất, tri thức, ân tứ hay bất cứ biểu lộ bề ngoài gì, mà là sự đầy đủ của Đức Chúa Trời!

Ê-phê-sô chương 1 đề cập đến sự đóng ấn của Thánh Linh (c. 13). Thánh Linh đã được đặt vào trong chúng ta như là dấu ấn. Đây không phải là điều gì đó bên ngoài, mà là điều gì đó bên trong. Sau đó, trong chương hai có con người mới được tạo dựng bởi Đấng Christ và trong Đấng Christ (c. 15). Đấng Christ đã tạo dựng trong chính Ngài một con người mới bao gồm người Do Thái và người Ngoại bang. Hội thánh là một hữu thể hoàn toàn ra từ Đấng Christ, cũng như Ê-va ra từ A-đam. Ê-va vốn là một phần của A-đam và đã được lấy ra từ A-đam. Con người mới, tức Hội thánh, là một phần của Đấng Christ và được lấy ra từ Đấng Christ. Chương ba cho chúng ta biết về sự phong phú của Đấng Christ, tức Đấng lập nhà Ngài trong lòng chúng ta. Kế đến, chương bốn cho chúng ta thấy làm thế nào để tăng trưởng dựa trên nền tảng là các kinh nghiệm về sự phong phú không dò lường được của Đấng Christ được đề cập trong chương ba. Nhờ các kinh nghiệm này, chúng ta sẽ đạt đến tầm vóc trọn vẹn của Đấng Christ. Do đó, chúng ta sẽ không bị thổi bạt đi bởi các ngọn gió thuộc giáo lý và sự dạy dỗ. Xin lưu ý rằng Phao-lô không nói các ngọn gió thuộc tà thuyết, mà nói các ngọn gió thuộc sự dạy dỗ. Chúng ta sẽ không bị thổi bạt đi bởi các ngọn gió thuộc giáo lý khác lạ, mà sẽ tăng trưởng vào trong Đấng Christ trong mọi sự. Khi ấy, chúng ta sẽ nhận được điều gì đó từ nơi Đấng Christ là Đầu để chia sẻ với những người khác, và Hội thánh sẽ được xây dựng.

Sau khi được cứu, như rất nhiều Cơ Đốc nhân non trẻ khác, tôi khao khát có được kiến thức Kinh Thánh. Khi ấy, tôi gặp được một nhóm tín đồ chú trọng đến kiến thức Kinh Thánh, cho nên tôi đã bỏ ra rất nhiều thời giờ cùng tìm kiếm kiến thức Kinh Thánh với họ. Sau đó khoảng sáu bảy năm, tại miền bắc Trung Quốc có một phong trào gọi là phong trào Ân điển Thuộc linh. Phong trào ấy rất thắng thế đến nỗi chỉ trong một vài năm, nó đã làm rúng động khắp miền bắc Trung Quốc. Hàng ngàn người đã được cứu, và họ nói các thứ tiếng [lạ], làm nhiều dấu kỳ, phép lạ. Tôi đã đến với họ và nghiên cứu tình hình, nhưng cuối cùng tôi được Chúa cho thấy rõ rằng họ không bao giờ có thể xây dựng Thân thể Đấng Christ theo cách ấy. Như vậy, Thân thể Đấng Christ không thể nào được xây dựng bằng tri thức, cũng không thể được xây dựng bằng các ân tứ hay cái được mệnh danh là những biểu hiện siêu nhiên. Bấy giờ tôi không hiểu rõ sách Ê-phê-sô, nhưng qua kinh nghiệm tôi được Chúa cho thấy rõ rằng Hội thánh chỉ có thể được xây dựng bằng Đấng Christ là sự sống của chúng ta. Hội thánh chỉ có thể được xây dựng bằng cách kinh nghiệm Đấng Christ, chứ không phải bằng tri thức hay các ân tứ. Tri thức và các ân tứ giúp ích phần nào, nhưng Hội thánh không bao giờ có thể được xây dựng bằng những điều ấy. Hội thánh phải được xây dựng bằng Christ.

Trong sách này về Hội thánh không đề cập gì đến các ân tứ hay tri thức, mà chỉ đề cập đến sự phong phú không dò lường được của Đấng Christ, tức Đấng sẽ lập nhà Ngài trong lòng chúng ta. Trong Tân Ước có chỗ dành cho ân tứ, tri thức, phép lạ và dấu kỳ, nhưng cách chính yếu để xây dựng Thân thể Đấng Christ là nhờ Đấng Christ là sự sống của chúng ta. Theo một ý nghĩa, tôi nhìn nhận là cần có tri thức và các ân tứ, nhưng rất nhiều Cơ Đốc nhân không thừa nhận là cần có kinh nghiệm bề trong về Đấng Christ. Nan đề là ở chỗ này. Họ thừa nhận mình có thể cần thuốc, nhưng không thừa nhận mình cần thức ăn. Từ khi làm một Cơ Đốc nhân, anh em nghe giảng về việc kinh nghiệm Đấng Christ ở bên trong bao nhiêu lần? Vậy mà hầu như chương nào trong sách Ê-phê-sô cũng bàn về vấn đề này.

Ngày nay, nhiều Cơ Đốc nhân nói sách Ê-phê-sô là sách dành cho Hội thánh, nhưng họ không quan tâm đến bí quyết là kinh nghiệm bề trong về Đấng Christ. Nếu không có kinh nghiệm bề trong về Đấng Christ, thì chúng ta không thể có thực tại của Hội thánh.

Sách Ê-phê-sô là phần chính yếu của Kinh Thánh, và phần chính yếu của sách này ở trong chương ba, các câu từ 16 đến 19. Chúng ta hãy xem phân đoạn này một lần nữa, bắt đầu từ câu 14 để chúng ta có thể có một khải tượng rõ ràng. Vị sứ đồ bắt đầu rằng: “Bởi cớ ấy (hay: vì nguyên nhân ấy)...”. “Nguyên nhân” này là gì? Tất nhiên, đây chính là nguyên nhân mà ông đã đề cập trong phần trước; đó là Đức Chúa Trời đã hoạch định và tiền định Hội thánh có quyền làm con để Đức Chúa Trời được bày tỏ, tỏ ra sự khôn ngoan của Ngài cho kẻ thù, và tổng hiệp mọi sự trong Đấng Christ. Phao-lô nói rằng: “Bởi cớ ấy tôi quì gối trước mặt Cha – do Ngài mà mọi gia quyến trên trời dưới đất đều được đặt tên – mà xin Ngài tùy sự giàu có của vinh hiển Ngài, nhờ Thánh Linh của Ngài lấy quyền năng mà ban cho anh em được nên mạnh mẽ trong người bề trong” (BNC). Phao-lô quì gối vì cớ mục đích đời đời của Đức Chúa Trời mà xin Đức Chúa Trời ban cho các thánh đồ được mạnh mẽ trong người bề trong. Người bề trong, tức nhân linh của chúng ta được Đấng Christ tái sinh và ngự ở bên trong, phải được làm cho mạnh mẽ.

Chúng ta đều biết Đức Chúa Trời đã tạo dựng loài người gồm có ba phần là linh, hồn và thân. Nếu tôi hỏi rằng: “Theo anh em hiểu thì phần nào là mạnh nhất?”, tôi tin người thành thật nào cũng trả lời rằng hồn là mạnh nhất, vì hồn chính là bản ngã. Hồn cũng gồm có ba phần là tâm trí, tình cảm và ý chí. Vậy, trong ba phần của hồn, phần nào là mạnh nhất? Tôi thiết nghĩ tất cả chúng ta đều đồng ý rằng phần mạnh nhất là tâm trí. Chúng ta rất mạnh mẽ trong tâm trí, còn linh chúng ta thì vô cùng yếu đuối. Muốn chứng minh điểm này thì cũng dễ thôi. Nếu chúng ta có một buổi thảo luận, thì mọi người đều sẽ phát biểu, vì tâm trí chúng ta rất mạnh mẽ và năng động. Nhưng nếu có người nói: “Chúng ta hãy cầu nguyện”, thì mọi người đều sẽ im lặng. Ngay lập tức căn phòng sẽ trở nên yên lặng như một bãi tha ma. Lý do chúng ta im lặng là vì yếu đuối trong người bề trong, tức là chúng ta yếu đuối trong linh.

Do đó, sứ đồ Phao-lô không cầu nguyện cách hời hợt. Vì cớ mục đích của Đức Chúa Trời và vì cớ Hội thánh, ông quì gối mà cầu xin Cha ban cho chúng ta được mạnh mẽ trong người bề trong. Linh chúng ta phải được làm cho mạnh mẽ. Chúng ta không cần thảo luận. Càng nói năng và tranh luận, chúng ta càng vận dụng tâm trí mình. Tâm trí chúng ta đã được phát triển quá mức rồi, vậy mà chúng ta vẫn tiếp tục phát triển nó. Khi tế bào nào của thân thể phát triển quá mức, thì nó trở nên ung thư là điều mang đến cái chết. Nếu chúng ta đổi cuộc nói chuyện và thảo luận của mình thành ra cầu nguyện, thì ích lợi biết bao! Chúng ta cần quên đi những ý tưởng, sự tưởng tượng, sự hiểu biết và quan niệm của mình mà quì gối trước mặt Cha và vận dụng linh mình để cầu nguyện – không phải chỉ một lần, mà là liên tục!

Muốn vận dụng linh mình để cầu nguyện, chúng ta phải ăn năn. Chữ ăn năn trong tiếng Hi Lạp có nghĩa là “quay lại tâm trí”. Khi chúng ta ăn năn bằng cách quay tâm trí mình về với Chúa khỏi những điều khác, lương tâm chúng ta sẽ làm chứng là chúng ta sai trật ở chỗ nào và cụ thể cần xưng nhận những gì. Nhờ ăn năn chúng ta quay tâm trí mình về với Chúa, và nhờ xưng nhận [tội] chúng ta vận dụng lương tâm mình. Tâm trí và lương tâm là hai phần chính của tấm lòng. Và vì tấm lòng bao bọc linh, nên đó chính là cổng ra vào của linh. Nhờ ăn năn và xưng nhận tội, hai phần chính của tấm lòng là tâm trí và lương tâm được mở ra. Khi ấy cổng ra vào linh được mở ra để Chúa ngày càng bước vào nhiều hơn hầu đổ đầy và làm mạnh mẽ linh chúng ta. Khi chúng ta ăn năn và xưng nhận theo cách ấy, tình cảm chúng ta sẽ yêu mến Chúa và ý chí chúng ta sẽ quyết định tìm kiếm Chúa. Điều này có nghĩa là cả tấm lòng được vận dụng và mở ra để linh tự do nhận thêm Đấng Christ. Khi ấy, Chúa là Linh sống động sẽ đổ đầy và làm mạnh mẽ linh chúng ta; và tự phát Đấng Christ sẽ lập nhà Ngài trong lòng chúng ta.

Khi linh chúng ta được làm cho mạnh mẽ, Đấng Christ sẽ lập nhà Ngài thêm hơn nữa trong tất cả các phần của lòng chúng ta. Đấng Christ hiện ở trong linh chúng ta, nhưng Ngài bị giam cầm ở đó vì tâm trí chúng ta hướng về những điều khác và lương tâm chúng ta không hoạt động. Vì Đấng Christ bị giam cầm trong linh chúng ta, nên chúng ta cần ăn năn bằng cách quay tâm trí mình về với Ngài. Sau đó, chúng ta phải xưng nhận những tội lỗi của mình, nói với Chúa là chúng ta yêu mến Ngài biết bao, và quyết định tìm kiếm Ngài. Nhờ làm như vậy, cả tấm lòng của chúng ta được mở ra để Đấng Christ đổ đầy và làm mạnh mẽ linh chúng ta. Khi ấy, từ linh chúng ta, Ngài sẽ lan rộng chính Ngài ra để lập nhà Ngài trong lòng chúng ta. Điều này có nghĩa là cả bản thể của chúng ta sẽ là nơi cư ngụ và nhà của Ngài.

Sau đó, vị sứ đồ nói tiếp: “Hầu cho Đấng Christ nhơn đức tin mà ngự (RcV: lập nhà) trong lòng anh em, cốt để sau khi anh em đã châm rễ lập nền trong sự thương yêu, thì có thể cùng hết cả các thánh đồ hiểu thấu bề rộng, bề dài, bề cao, bề sâu của sự ấy là thể nào, và được biết sự thương yêu của Đấng Christ vốn vượt quá sự hiểu biết, hầu cho anh em được đầy dẫy mọi sự đầy đủ của Đức Chúa Trời” (cc. 17-19). Trong câu 17, các chữ châm rễ và lập nền rất có ý nghĩa. Châm rễ có nghĩa là tăng trưởng trong sự sống, và lập nền có nghĩa là được xây dựng. Vì vậy, hai chữ này có nghĩa là chúng ta phải tăng trưởng và được xây dựng. Chúng ta phải được châm rễ và lập nền trong tình yêu để có thể được mạnh mẽ hầu cùng hiểu thấu với tất cả các thánh đồ cách tập thể, chứ không phải hiểu một mình, bề rộng, bề dài, bề cao và bề sâu là gì. Đây có nghĩa là khi có Đấng Christ lập nhà trong lòng mình, thì chúng ta sẽ cùng kết hiệp với tất cả các thánh đồ. Chúng ta không bao giờ có thể được xây dựng với nhau bằng tri thức. Càng có thêm tri thức, chúng ta sẽ càng tranh luận và chia rẽ. Nhưng khi có Đấng Christ lập nhà Ngài trong chúng ta, chúng ta sẽ quên đi tri thức, sự chia rẽ và tất cả những điều khác. Chúng ta chỉ nói: “Chúa ôi, xin thương xót con; con chỉ thiếu Ngài. Con đầy dẫy kiến thức, nhưng lại thiếu Ngài. Con thậm chí có thể có rất nhiều ân tứ, nhưng con thiếu Ngài”.

Khi nào Đấng Christ có thể lập nhà Ngài trong lòng chúng ta, tức là Ngài chiếm lấy mọi phần bề trong của bản thể chúng ta, thì chúng ta mới có thể cùng được xây dựng với tất cả các thánh đồ. Chúng ta không còn là những cá nhân nữa, mà cùng được xây dựng với tất cả các thánh đồ cách tập thể để nhận biết Đấng Christ bao la dường nào. Bề rộng rộng bao nhiêu? Bề dài dài bao nhiêu? Bề cao cao bao nhiêu? Bề sâu sâu bao nhiêu? Đó là kích thước của Đấng Christ! Đấng Christ là bề rộng, bề dài, bề cao và bề sâu; Ngài không thể đo lường được và vô hạn. Chúng ta phải nhận biết sự phong phú không dò lường được của Đấng Christ và được đầy dẫy để đạt đến tất cả sự đầy đủ của Đức Chúa Trời. Chúng ta không nên đầy dẫy những điều vật chất, kiến thức Kinh Thánh hay cái gọi là ân tứ thuộc linh, mà phải được đầy dẫy chính Đức Chúa Trời. Chỉ nhờ Ngài mà Thân thể có thể trở thành hiện thực. Bằng không, chúng ta có thể nói về nếp sống Thân thể, nhưng không có thực tại. Thực tại của nếp sống Thân thể là kinh nghiệm bề trong về Đấng Christ nội cư.

Tất cả chúng ta đều cần quì gối và đọc–cầu nguyện các câu này cho đến khi khải tượng thiên thượng được bày tỏ vào trong chúng ta. Tôi lặp lại rằng đây không phải là điều gì đó bề ngoài như tri thức, ân tứ hay dấu kỳ, mà hoàn toàn là kinh nghiệm bề trong về Đấng Christ nội cư. Người bề trong phải được làm mạnh mẽ để Đấng Christ có thể lập nhà Ngài trong lòng chúng ta, hầu chúng ta có thể được đầy dẫy ở bên trong để đạt đến tất cả sự đầy đủ của chính Đức Chúa Trời. Nhờ kinh nghiệm bề trong này về Đấng Christ nội cư mà chúng ta có thể cùng được xây dựng với tất cả các thánh đồ.

Khi chúng ta sang chương bốn, câu đầu tiên dùng chữ vậy. Đây có nghĩa là tác giả sắp nói điều gì đó dựa trên những gì vừa được nói. Tất cả chúng ta đều biết rằng chương bốn bàn về nếp sống Thân thể và sự xây dựng Thân thể. Chúng ta được cho biết rõ ràng rằng Đấng Christ là Đầu không bao giờ trực tiếp xây dựng Thân thể Ngài mà xây dựng qua những người có ân tứ, chẳng hạn như sứ đồ, tiên tri, người giảng phúc âm, và người chăn cùng giáo sư. Và ngay cả chính họ cũng không trực tiếp xây dựng Hội thánh, nhưng họ làm hoàn hảo các thánh đồ bằng cách cung ứng Đấng Christ, để các thánh đồ có thể tăng trưởng mà nhận biết kinh nghiệm bề trong về Đấng Christ nội cư và tăng trưởng vào trong Ngài trong mọi sự. Một mặt, Đấng Christ sẽ lập nhà Ngài trong lòng họ bằng cách chiếm lấy cả bản thể họ; và mặt khác, họ sẽ tăng trưởng vào trong Đấng Christ trong mọi sự. Khi ấy, họ sẽ nhận được điều gì đó từ nơi Đấng Christ và chia sẻ Ngài với nhau, nhờ đó gia tăng Thân thể cho sự tự xây dựng trong tình yêu. Nhờ kinh nghiệm như vậy về Đấng Christ mà họ được xây dựng làm một Thân thể.

Vậy nên, yếu tố then chốt về cách xây dựng Hội thánh chính là kinh nghiệm bề trong về Đấng Christ nội cư. Những người có ân tứ không cung ứng ân tứ cho các thánh đồ; họ chỉ cung ứng sự phong phú không dò lường được của Đấng Christ mà họ đã kinh nghiệm, để các thánh đồ có thể được làm hoàn hảo trong Đấng Christ và tăng trưởng vào trong Ngài. Nếu chúng ta đọc kỹ hai chương này và đọc–cầu nguyện các chương này trước mặt Chúa, tôi tin rằng Ngài sẽ ban cho chúng ta một khải tượng để thấy đây là phương cách duy nhất cho sự xây dựng Hội thánh.

Tôi phải lặp lại rằng Hội thánh không phải được xây dựng bằng tri thức hay các ân tứ. Càng có tri thức, chúng ta sẽ càng bị chia rẽ; và càng có các ân tứ, chúng ta sẽ càng gặp rắc rối. Chỉ nhờ kinh nghiệm bề trong về Đấng Christ là sự sống mà chúng ta có thể có thực tại của nếp sống Hội thánh. Con người bề trong phải được làm cho mạnh mẽ hầu Đấng Christ lập nhà Ngài trong lòng chúng ta và chúng ta tăng trưởng vào trong Ngài trong mọi sự. Khi ấy, chúng ta sẽ được đầy dẫy để đạt đến tất cả sự đầy đủ của Đức Chúa Trời mà nhờ Ngài chúng ta được xây dựng với nhau thành nơi cư ngụ của Đức Chúa Trời trong linh.